Con Ghẻ Của Tôi Trốn Ra Khỏi Sách

Chương 10

Tôi thực sự sợ nghe được những lời giống vậy từ Bùi Tịch.

Dù sao thì người anh ấy yêu vẫn luôn là Tùy Yên.

Mà hiện tại, nguyên mẫu của Tùy Yên đang ở bên cạnh anh ấy.

Điện thoại vừa cúp máy thì lại vang lên.

Hiển thị người gọi là Biên tập ma quỷ.

"Đường Tranh Tranh, báo cho cô một tin tức tốt. Có công ty muốn mua bản quyền bộ "Trầm Mộng Như Yên" của cô, nói là sẽ chuyển thể thành phim điện ảnh và truyền hình. Giờ cô đến công ty ngay đi."

Bùi Tịch thực sự rất nổi tiếng.

Dọc con đường từ nhà đến công ty, đều có thể nhìn thấy những bức ảnh khổng lồ của anh ấy ở khắp mọi nơi.

Trạm xe buýt, màn hình lớn trong trung tâm mua sắm, bảng hiệu hình người ở lối vào quầy, ngay cả trong phòng tiếp khách của công ty đều có hình ảnh của anh ấy.

Đợi đã, phòng tiếp khách? Giờ tôi mới muộn màng nhận ra người này là... người thật?!

Biên tập lén lút đụng tôi một cái, hạ thấp giọng nói: "Lần đầu tiên nhìn thấy người thật nhỉ? Có phải bị kinh ngạc trước vẻ đẹp trai đấy đúng không?"

Tôi: "......"

Tôi thật muốn cám ơn anh lắm đấy.

Anh nói to hơn một chút nữa, là cả công ty có thể nghe thấy rồi.

Bùi Tịch trưng gương mặt như khúc gỗ, ánh mắt nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc.

Tôi nhìn đi nơi khác, bắt gặp ánh mắt của người đại diện bên cạnh anh ấy.

Vẻ mặt người đại diện rất khó coi.

Cũng đúng, hai ngày trước còn nói hy vọng sau này tôi sẽ không gặp mặt Bùi Tịch nữa, nhanh như vậy đã bị vả mặt, đặt ai vào trường hợp này sắc mặt cũng không khá lên nổi.

Biên tập kéo tôi ngồi xuống đối diện với họ.

Sau phần giới thiệu ngắn gọn, chúng tôi đi thẳng vào vấn đề: "Không biết quý công ty định ra giá bao nhiêu?"

"5 triệu."

"Chắc hắn quý công ty cũng biết, cô Đường đây có một lượng người hâm mộ sách rất lớn, chất lượng tác phẩm cũng luôn được đảm bảo, đặc biệt là bộ "Trầm Mộng Như Yên" này rất được khen ngợi, cái giá 5 triệu này không phải hơi thấp rồi sao?"

Thật hiếm khi thấy biên tập nói chuyện khéo léo như vậy.

Nhưng tôi cũng không chú ý nhiều như vậy, mà nhìn Bùi Tịch.

"Tôi xin hỏi một chút, nếu may mắn hợp tác, anh Bùi đây muốn đóng vai nào trong bộ phim này?"

"Tiêu Trầm Lang."

"Ồ? Theo tôi được biết, anh Bùi lần đầu ra mắt với tư cách là một nhân vật phản diện. Hơn nữa, nhân vật phản diện trong cuốn tiểu thuyết này tình cờ trùng tên với anh Bùi. Anh Bùi không cân nhắc đến việc đóng vai nhân vật phản diện sao?"

Bùi Tịch ngước mắt lên, khuôn mặt được trang điểm một chút trông quyến rũ muốn c.h.ế.t.

"Tôi cho rằng một diễn viên giỏi nên thử nhiều vai khác nhau thay vì bị bó buộc ở một vai. Cô Đường nghĩ nào?"

Cô Đường.

Anh ấy lại gọi tôi là cô Đường.

Cô Đường cái rắm.

Tôi hít một hơi thật sâu, sau đó mỉm cười hỏi câu cuối cùng: "Xin hỏi vai Tùy Yên này, đã chọn được người chưa?"

Mặc dù người đại diện không muốn nói chuyện với tôi nhưng vẫn lịch sự trả lời: "Tạm thời sẽ là Yến Mộng của công ty chúng tôi."

"..."

Tốt, rất tốt, cực kỳ tốt.

"10 triệu, một xu cũng không được thiếu." Tôi hung dữ nói.

Bùi Tịch vẫn vững như lão cẩu*.

"Đồng ý."

(*稳如老狗: Vững như lão cẩu: Một từ thông dụng trên internet, dùng để chỉ một người ổn định, có kinh nghiệm và có cảm giác an toàn.)

"Tức quá, thật là tức quá mà!"

"Người đàn ông mà tớ thích lại thích người phụ nữ đóng vai chính trong kịch bản được chuyển thể từ tiểu thuyết của tớ, đây là loại bất công gì vậy?"

Kiều Tích im lặng nghe tôi phàn nàn, vỗ bả vai tôi nói: "Tớ cũng đã nói với cậu từ đầu rồi, gương mặt của Bùi Tịch quá hấp dẫn, cậu không giữ được người đâu."

Tôi trợn mắt.

Cảm ơn cậu ha, an ủi người như vậy đấy.

"Có câu nói, thứ duy nhất có thể chữa lành tình cảm bị tổn thương chính là thời gian và niềm vui mới. Như vậy đi, tớ giới thiệu cho cậu một người đàn ông khác, lần này tuyệt đối đáng tin."

Kiều Tịch lấy điện thoại ra, tìm một bức ảnh.

"Đây này, một doanh nhân ưu tú, đúng chuẩn tổng tài bá đạo nhé."

"Kiều Nhi yêu vấu."

Tôi cảm động, nâng ly lên và nói: "Tớ thật yêu cậu quá, nào, đi!"

Đối tượng mà Kiều Tịch giới thiệu lần này, không chỉ đáng tin, ngay cả chọn địa điểm cũng đặc biệt đáng tin, là nhà hàng Ý hàng đầu thành phố, chỉ một chữ, đắt.

"Cô Đường?"

Giọng nói trầm ấm dễ nghe của người đàn ông đã lôi suy nghĩ tôi trở lại: "Cô đang nghĩ gì mà tập trung như vậy?"

"Tôi đang nghĩ rằng nếu lần này xem mắt không thành công, cần chia đôi chi phí, sợ rằng số dư thẻ ngân hàng của tôi sợ khó mà giữ được."

Toi rồi, sao tôi có thể đem lời nói thật nói ra?

Mặt tôi đỏ bừng, xua tay liên tục: "Không phải, tôi không có ý đó..."

Người đàn ông cười khẽ, đôi mắt híp thành vầng trăng khuyết, còn rất đẹp mắt.

"Cô Đường thật hài hước, tôi tin lần xem mắt này của chúng ta sẽ không phải không thành công."

"Anh đừng gọi tôi là cô Đường, tôi nghe không được tự nhiên, tôi và Kiều Tịch là bạn bè, cứ gọi tôi Tranh Tranh là được."

"Được, Tranh Tranh."

Người đàn ông nhìn tôi, ánh mắt tập trung lại quyến rũ: "...Bạn bè cũng gọi tôi là A Tu."

Xưng hô này không phải quá thân mật sao?

Tôi đang định nói thì qua khóe mắt đã nhìn thấy một đôi trai xinh gái đẹp từ ngoài cửa đi vào.

Nam cao lớn, nữ mềm mại đáng yêu, họ đều có ngoại hình tuyệt đẹp, không ai khác chính là Bùi Tịch và Yến Mộng.