Con Ghẻ Của Tôi Trốn Ra Khỏi Sách

Chương 11

Phắc, đúng là oan gia ngõ hẹp.

Đã quá muộn để chạy vào nhà vệ sinh để lánh nạn.

Yến Mộng đã nhìn thấy tôi, ương ngạnh kéo Bùi Tịch tới.

"Cô là bạn của anh Bùi phải không? Thật trùng hợp."

Cô ấy nhìn A Tu đang ngồi đối diện với tôi, nhất thời trợn tròn con mắt: "Anh trai?"

Tôi: "???"Yến Mộng, Yến Tu, hai người chắc không phải anh em đấy chứ? Lúc ấy nghe Kiều Tịch nói, tôi còn tự hỏi, luôn cảm thấy cái tên này nghe quen tai.

Bây giờ cuối cùng cũng biết kỳ quái chỗ nào rồi.

Đáng tiếc là đã chậm.

Một buổi coi mắt tuyệt vời, cứ thế biến thành chiến trường bi t.h.ả.m.

Tôi vẫn mặt đối mặt với Yến Tu, chỉ là bên cạnh có thêm Bùi Tịch, nhất thời cảm thấy như ngồi trên đống lửa.

Có tin nhắn mới từ WeChat, là Yến Tu gửi.

"Cần tôi giúp cô không?"

Tôi nghi ngờ ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt xảo quyệt của anh ta.

Anh ta đột nhiên phủ lấy tay tôi ở trên bàn, ngả ngớn nói: "Tranh Tranh, tối nay đến nhà em hay nhà anh?"

Tôi: "?"

"Có một số việc không thử một chút, sao biết có phù hợp hay không? Em thấy đúng không?"

Vừa nói, tay anh ta đưa dần lên cánh tay tôi.

Ngay lập tức cả người tôi nổi da gà.

Tôi còn chưa kịp rút tay ra thì Bùi Tịch đã nhanh trước một bước lấy tay Yến Tu ra, lạnh lùng nói: "Đừng chạm vào cô ấy."

Vẻ mặt Yến Tu rất vô lại: "Tôi chạm vào em ấy hay không thì liên quan gì đến cậu? Cậu dựa vào cái gì mà quản em ấy?"

Liếc qua khóe mắt, tôi thấy Bùi Tịch đang cứng rắn bẻ cong chiếc nĩa bạc trong tay.

Ánh mắt anh ấy lạnh lùng: "Ngươi, muốn, c.h.ế.t."

Tôi sợ anh ấy lại ra tay đ.á.n.h người nên vội vàng kéo anh ấy ra khỏi nhà hàng.

Bãi đậu xe ngầm.

Bùi Tịch cáu kỉnh nới lỏng cà vạt, giọng giễu cợt: "Cô kéo tôi ra ngoài làm gì? Sợ tôi làm thịt tên đó sao?"

"Tôi đã nói qua, đây là xã hội pháp chế, cũng không phải do anh nắm quyền sinh sát trong tay. Anh có tin là anh đ.á.n.h A Tu xong, ngay cả cửa nhà hàng cũng không ra được không."

"Không tin."

"..."

Tôi lười tranh cãi với giang tinh*, quay người bước ra ngoài.

(*杠精: Giang tinh: là một ngôn ngữ mạng Trung Quốc ám chỉ những người thích tìm niềm vui trong việc tranh cãi, là một người luôn đi ngược lại với ý kiến đám đông, lúc tranh cãi cố ý đưa ra một ý kiến trái ngược mặc kệ điều đó có chính xác, hợp lý không.)

"Làm sao? Cô thích cái loại cặn bã lịch sự đó?" Giọng của anh ấy hơi thiếu kiên nhẫn không thể giải thích được.

"Tôi không thích anh ta."

"Vậy cô thích ai?"

Tôi ngẩng đầu lên, đối mặt với đôi mắt đen nặng nề của Bùi Tịch.

Tôi rất muốn nói "Em thích anh, còn anh thì sao", nhưng cuối cùng tôi vẫn không có đủ can đảm.

Lúc này Yến Mộng và Yến Tu cũng đi tới.

Có lẽ cảm nhận được bầu không khí không vui vẻ gì giữa tôi và Bùi Tịch nên Yến Tu chủ động đề nghị đưa tôi về nhà.

Bùi Tịch lạnh lùng liếc nhìn anh ta.

"Không làm phiền Yến tổng."

Nói xong anh ta mở cửa xe ép tôi ngồi vào ghế phụ.

Sau khi về đến nhà, anh ấy nhất quyết đòi đưa tôi lên lầu.

"À, cái này... không tốt lắm?" Tôi khó xử nói.

Bùi Tịch nhướng mày, "Làm sao? Đàn ông khác đi được, còn tôi thì không?"

Lại là giọng muốn ăn đòn.

Nếu không phải không đ.á.n.h lại anh ấy, tôi thật muốn cho anh ấy hai đ.ấ.m.

Tôi nghiến răng nghiến lợi nói: "Tùy anh."

Dù sao anh ấy cũng là người của công chúng, bị phát hiện bị ảnh hưởng cũng không phải là tôi.

Miệng nói như vậy, nhưng khi tôi suýt chạm mặt người nổi tiếng trên mạng ở nhà đối diện, tôi vẫn vô thức kéo Bùi Tịch ra chỗ cầu thang, đẩy anh ấy vào góc.

Mãi đến khi nghe tiếng thang máy đóng lại, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông.

Lúc này tôi mới nhận ra khoảng cách giữa chúng tôi gần như vậy, gần đến mức tôi suýt nằm trong vòng tay của Bùi Tịch, bộ n.g.ự.c của anh ấy dưới lòng bàn tay tôi rắn chắc và nóng bỏng.

Hơi thở đan xen, bầu không khí dần trở nên mập mờ.

Tôi nuốt nước miếng, vội vàng lùi lại một bước, lắp bắp: "Anh đừng, đừng hiểu lầm, người vừa rồi là người nổi tiếng trên mạng, nếu như bị anh ta bắt gặp hai chúng ta đi cùng nhau, nhất định sẽ bị phơi bày ra ngoài ánh sáng. "

"Bị bắt gặp thì sao?" Bùi Tịch dửng dưng.

"Anh đương nhiên sẽ không sao, nhưng tôi thì t.h.ả.m rồi. Nhất định sẽ bị đám fan mẹ với fan bạn gái của anh nhổ nước miếng làm tôi c.h.ế.t chìm luôn."

Tôi lấy chìa khóa mở cửa, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tôi còn muốn sống thêm vài năm nữa."

Anh ấy nắm tay tôi trên tay nắm cửa, đôi mắt tối sầm.

"Cho nên? cô định giữ khoảng cách với tôi?"

Cuối cùng, tôi không thể trả lời câu hỏi của Bùi Tịch.

Anh ấy bị gọi đi sau khi nhận được cuộc điện thoại từ người đại diện.

Vốn tưởng rằng chúng tôi sẽ dần dần tách khỏi cuộc sống của nhau, nhưng không ngờ mấy ngày sau, Yến Tu lại chủ động đến gặp tôi, nói phải dẫn tôi đi thăm quan phim trường.

"Nhìn hai người trời yên biển lặng như vậy, cũng biết kết quả ngày hôm đó không được như ý muốn."

"Tôi làm người tốt đến cùng, sẽ cố gắng giúp em."

"Nếu vẫn không được thì sao?" Tôi cười hỏi.

Anh nhướng mày đẹp trai, nửa đùa nửa thật nói: "Vậy tôi liền dâng chính mình cho em để làm bạn trai."

Tim đập lệch một nhịp, tôi bắt chước giọng điệu của anh ấy.

"Tôi cũng không dám nhận Yến tổng đâu."