Con Ghẻ Của Tôi Trốn Ra Khỏi Sách

Chương 12

Yến Tu từ chối cho ý kiến.

Rất nhanh đã tới phim trường.

Bùi Tịch đang quay phim, cảnh anh ở đấu trường bị người khác sỉ nhục.

Lúc này tôi mới phát hiện, anh vẫn đóng vai nam phản diện thứ hai.

"Sau khi thử vai, tổ đạo diễn cảm thấy cậu ấy phù hợp với vai phản diện thứ hai hơn." Yến Tu giải thích.

Tôi thầm nghĩ, anh ấy tất nhiên là phù hợp rồi.

Anh ấy vốn là Bùi Tịch, danh xứng với thực.

Sau khi đạo diễn hô "Cut", Bùi Tịch đi thẳng về phía tôi: "Sao cô lại ở đây?"

"Tôi đưa Tranh Tranh tới thăm quan phim trường."

Yến Tu cướp lời mở miệng trước, thuận thế quàng tay qua vai tôi.

Bùi Tịch khẽ cau mày, kéo tôi ra khỏi Yến Tu, đồng thời cầm lấy điện thoại di động của tôi, nhập một dãy số.

"Sau này muốn thăm quan phim trường trực tiếp liên lạc với tôi, không cần phải làm phiền người khác."

"Ồ."

Tôi nhẹ nhàng gật đầu, trong lòng vui mừng không giải thích được.

Bùi Tịch được gọi đi chuẩn bị cho cảnh tiếp theo, Yến Tu đi sang một bên nghe điện thoại.

Lúc này, một cô gái vội chạy tới, ném quần áo của mình vào tay tôi.

"Tôi đi vệ sinh, giữ giúp tôi quần áo với."

Tôi đang ngơ ngác thì một nhân viên khác đi tới, nhìn bộ quần áo trong tay tôi nói: "Diễn viên đóng thế đúng không? Phim sắp bắt đầu rồi, còn không nhanh chuẩn bị đi."

"???"

"Tôi không phải......"

Tôi đang muốn giải thích thì bị cắt ngang: "Đứng đó làm gì? Mau đi, làm chậm tiến độ quay phim, tất cả mọi người lại phải cùng nhau thức đêm."

Vừa nói xong liền đẩy tôi vào phòng hóa trang gần đó, gọi người trang điểm, thay quần áo cho tôi.

Tôi cũng không biết, sao tôi lại ngớ ngẩn đi đến trước ống kính, cùng Bùi Tịch mắt lớn trừng mắt nhỏ.

"Chuyện gì xảy ra?" Anh ấy hỏi.

Vẻ mặt tôi đau khổ.

"Tôi không biết, diễn viên đóng thế đi nhà vệ sinh, tôi liền bị kéo tới."

Tôi tưởng Bùi Tịch sẽ giải thích tình huống này với nhân viên, lại không nghĩ tới đạo diễn vừa hô "Action", anh ấy liền ôm tôi nhảy xuống nước.

Cảnh này chắc là cảnh nữ chính bị nữ phụ hãm hại, suýt chút nữa mất đi trong sạch trong tay của một tên quần áo lụa là, kết quả lại được Bùi Tịch cứu, vì để bảo vệ danh tiết cho nữ chính, hai người đã nhảy xuống nước trốn thoát.

Nhưng mà......

Tôi hoàn toàn không biết bơi nhaaaaaaaaaaaaaaa! "A hắt xì!"

Tôi vùi đầu vào n.g.ự.c Bùi Tịch phản đối: "Tôi chỉ là bị sặc nước thôi, cũng không phải bị thương ở chân, không cần phải ôm tôi suốt chứ?"

Mí mắt của Bùi Tịch nhẹ rũ xuống.

"Im miệng! Không biết bơi sao không nói?"

"Anh cũng không cho tôi cơ hội để nói mà." Tôi nhỏ giọng lầm bầm.

"Hử?"

"Tôi sai rồi."

Là một trong những diễn viên chính, Bùi Tịch có phòng nghỉ riêng.

Anh ấy đặt tôi xuống ghế sofa, tìm chăn bọc tôi lại, hiếm khi nói nhẹ nhàng: "Biết điều thì ở yên đây, chờ tôi xong việc sẽ đưa cô về nhà."

Nói xong, anh ấy đóng cửa rời đi.

Tôi lập tức thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi dưới nước, không nhịn được hai bên má nóng lên.

Anh ấy hôn tôi.

Bùi Tịch thực sự đã, hôn, tôi!

Khoảnh khắc đó, ngạt thở, ù tai, tất cả mọi cảm giác đau đớn đều biến mất, khuôn mặt tuấn tú phóng to trước mặt cùng với cảm xúc mềm mại trên môi khiến đầu óc tôi trống rỗng.

"Hí hí hí..."

Tôi đang cười ngây ngô thì Yến Tu gõ cửa bước vào.

Anh ấy mua canh gừng cho tôi, còn hỏi có muốn để anh ấy đưa tôi về không.

Tôi lắc đầu: "Tôi muốn đợi Bùi Tịch."

"Hiểu."

Yến Tu đi tới cửa, đột nhiên quay đầu lại: "Tranh Tranh."

"?"

"Không có gì, em nghỉ ngơi cho khỏe, đừng để bị cảm lạnh."

"Vâng."

Canh gừng uống rất ngon, nhưng uống quá nhiều làm tôi mắc đi vệ sinh.

Nhà vệ sinh ở cuối đường, tôi bước vội vào trong, vô tình đụng phải ai đó.

"Xin lỗi......"

Tôi vừa nói xin lỗi vừa ngẩng đầu lên.

Sau khi nhìn rõ bộ dáng của đối phương, nhất thời sửng sốt.

Người đàn ông đó có khuôn mặt mà tôi nhớ rất rõ, dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng thuở niên thiếu trên khuôn mặt góc cạnh, trưởng thành của anh.

"Anh trai?" Tôi kinh ngạc nói.

Nói xong tôi liền hồi hận.

Nhìn cách ăn mặc của đối phương, khẳng định không phải người bình thường, nghĩ đến Yến Tu nói hôm nay nam chính sẽ tham gia vào đoàn làm phim, càng cảm mình hành động l* m*ng.

"Xin lỗi, tôi nhận nhầm người."

Tôi đang định rời đi thì bị đối phương gọi lại.

"Em là... Tiểu Tranh?"

Tôi không ngờ lại gặp lại Hứa Gia Thanh như thế này, cũng không ngờ rằng anh ấy sẽ trở thành nam diễn viên mới nóng bỏng tay.

Tôi chợt nhớ ra, vì anh ấy mất tích nên mới để Bùi Tịch mượn thẻ căn cước của anh ấy để test covid...

"Trước anh vẫn luôn ở nước ngoài, gần đây mới trở về nước." Anh ấy đưa điện thoại di động đến trước mặt tôi, nói: "Thêm WeChat tôi đi, xong việc anh sẽ liên lạc với em."

"Vâng, mẹ và chú Hứa nếu biết em gặp anh, nhất định sẽ rất vui."

"Trước đừng nói với họ."

"Tại sao?"

"Anh muốn làm cho họ ngạc nhiên."

Không biết tại sao, tôi luôn cảm thấy vẻ mặt của Hứa Gia Thanh có chút kỳ lạ, nhưng tôi chưa kịp nghiên cứu kỹ hơn thì anh ấy đã cùng người đại diện của mình rời đi.

"Người đó là ai?" Bùi Tịch đi tới và hỏi.

"Anh không biết nam chính trong bộ phim này à?"

"Không quan tâm."

Anh cởi áo khoác, khoác cho tôi: "Đi, đưa cô về nhà."

Tôi cứ nghĩ mình sẽ không sao, nhưng khi về đến nhà, cảm giác đầu tôi có chút nặng nề.