Con Ghẻ Của Tôi Trốn Ra Khỏi Sách

Chương 8

Vẻ mặt Bùi Tịch lạnh lùng liếc nhìn tôi rồi quay người đi vào phòng ngủ.

Kiều Tịch xác nhận lại lần nữa: "Anh ấy thật sự không phải bạn trai của cậu?"

Tôi giơ ba ngón tay lên.

"Thật không phải mà."

"Đàn ông đẹp trai như vậy, không xem xét thu nhận anh ấy sao?"

Tôi liếc nhìn cánh cửa đóng kín, kiên định lắc đầu.

Người khác còn được, chứ Bùi Tịch là đại ma đầu g.i.ế.c người không nháy mắt, tôi không muốn một ngày nào đó c.h.ế.t trong tay anh ấy mà không rõ lý do.

Huống chi...

"Người ta có người yêu rồi, cậu cũng đừng ghép đôi lung tung."

Kiều Tịch còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng bị tôi ngắt lời: "Có đi bar hay không? Nếu không thì tớ về nhà ngủ."

"Đi!"

Cậu ấy dừng một chút, hạ giọng nói: "Tớ đã sắp xếp một thứ rất thú vị, cậu nhất định sẽ vui vẻ ngạc nhiên."

Thật khó mà nói là có thích hay không, nhưng ngạc nhiên là thật.

Tôi nhìn những người đàn ông xung quanh mình, rất bình tĩnh nhìn Kiều Tịch.

Vẻ mặt Kiều Tịch hưng phấn, giống như kẻ háo sắc vào lầu xanh vậy.

Ngạc nhiên chưa? Bất ngờ chưa?"

"..."

Tôi muốn c.h.ử.i thề một câu mà không biết có nên nói hay không.

Kiều Tịch đi tới choàng tay qua vai tôi, vẫy tay: "Nhìn xem, những người này là ghệ tớ chọn cho cậu đấy, trưởng thành chững chạc, cởi mở như ánh mặt trời, nham hiểm lại xinh đẹp như con gái, chắc chắn sẽ có một người hợp với cậu."

"Tối nay, chúng ta buông thả cho thỏa thích đê!"

Tôi thừa nhận.

Tôi đã viết rất nhiều tiểu thuyết tình cảm, nhưng tôi không nghĩ sẽ tình cờ gặp được những nhân vật nam chính trong đó! Nhất là khi họ còn xuất hiện cùng nhau.

Trong khi tôi ngẩn người, thì cậu bé tiểu thịt tươi* mà Kiều Tịch tuyển tới ngồi cạnh tôi, khuôn mặt đẹp trai như ánh mặt trời, cười lên còn có hai lúm đồng tiền nhỏ.

(*小鲜肉: Tiểu thịt tươi: chỉ những chàng trai trẻ trung, ngoại hình thanh tú, làn da không tì vết, ăn nói nhỏ nhẹ và sở hữu vẻ đẹp mang hơi hướng phi giới tính.)

"Chị, nghe nói chị là nhà văn, thật là lợi hại nha!"

"Quá khen. Tôi chỉ là một người viết tiểu thuyết thôi."

"Chị thật khiêm tốn, nào, để em kính chị một ly."

Tôi nhìn ly rượu được đưa đến trước mặt, bên trong chất lỏng màu vàng nhạt phản chiếu ánh sáng mờ ảo.

Đang định cầm lấy thì một bàn tay đột nhiên đưa ra cướp lấy ly rượu, ném xuống đất!

Tôi còn chưa kịp phản ứng chuyện gì xảy ra, cậu bé đã bị ấn xuống đất.

"Bùi Tịch?"

Người đàn ông lẽ ra phải ở nhà giờ lại cưỡi lên người cậu bé ra tay đ.á.n.h dã man, từng quyền đ.ấ.m vào thịt.

Cậu bé rất nhanh bị đ.á.n.h đến mặt mũi bầm dập.

Quán bar đột nhiên trở nên hỗn loạn, tiếng la hét nối tiếp nhau vang lên.

Mắt thấy nhân viên bảo vệ đang lao về phía bên này, tôi vội vàng kéo Bùi Tịch rời đi bằng cửa sau.

"Anh đang làm gì? Sao lại ra tay với người khác?" Tôi không hiểu, chất vấn.

"Hắn không có ý tốt."

"Người ta chẳng qua chỉ kính tôi ly rượu thôi mà, còn nữa, không phải tôi đã bảo anh ở nhà đợi sao?"

"Ta không yên tâm." Giọng Bùi Tịch không vui.

"Không yên tâm cái gì? Tôi cũng lớn như vậy rồi, còn có thể bị bắt cóc nữa sao! Được rồi, anh trở về đi!"

Tôi quay người đi về phía quầy bar nhưng lại bị Bùi Tịch kéo lại.

"Cô đi đâu?"

"Anh cũng đ.á.n.h người thành cái đầu lợn rồi, không phải tôi thay anh đi xin lỗi bọn họ sao!"

Bùi Tịch vẫn giữ tôi như cũ.

"Không cho phép đi."

Tôi kiên nhẫn nói: "Bùi Tịch, đây không phải vương triều Đại Dận nơi anh có thể một tay che trời. Ở đây đ.á.n.h người như vậy là phạm pháp, nếu đối phương báo cảnh sát, anh sẽ phải vào đồn."

"Không nói cái khác, dù gì cũng là người Kiều Tịch đưa tới, tôi không thể để Kiều Tịch phải khó xử được."

"Có phải cô vừa ý hắn không?"

"?"

"Cô thiếu đàn ông như vậy sao?"

Tôi hất tay Bùi Tịch ra, tức giận nói: "Phải, tôi thiếu đàn ông như vậy đấy, thì sao? Tôi không hiểu tại sao người khác đều có người yêu, còn tôi thì không? Bây giờ, thật vất vả mới có người lấy lòng tôi, anh còn tới phá rối..."

"Là ta xen vào việc của người khác."

Anh ấy nói một câu như vậy rồi quay người bỏ đi.

Tôi dựa vào tường chậm rãi ngồi xổm xuống, hai tay che mặt.

"Tranh Tranh."

Kiều Tịch từ cửa sau đi ra, chạy đến trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu lên: "Kiều Tịch, thật xin lỗi, để cậu phải khó xử rồi. Cậu bé đó đâu rồi? Tôi đi tìm cậu ấy xin lỗi..."

Kiều Tịch kéo tay tôi lại.

"Xin lỗi cái gì? Nó như thế là đáng đời!"

"?"

"Tớ vừa xem camera giám sát, tên đó đã lén bỏ t.h.u.ố.c vào rượu rồi đưa cho cậu."

Kiều Tịch nắm tay tôi nói: "Tranh Tranh, đều là lỗi của tớ, đối phương là người nào cũng không biết rõ mà đã giới thiệu cho cậu..."

Kiều Tịch nói những gì sau đó, tôi cũng không chú ý nghe.

Bây giờ trong đầu tôi đều là hình ảnh tôi mắng oan Bùi Tịch.

Tôi vội bắt taxi về nhà, muốn xin lỗi anh, nhưng trong nhà không có một bóng người.

Bùi Tịch biến mất.

Tôi đã tìm kiếm tất cả những nơi mà anh ấy có thể đi, những cũng không tìm thấy anh ấy.

Giống như lúc anh ấy đột nhiên xuất hiện, rồi cứ như vậy đột nhiên biến mất.

Nếu không phải có vết nứt dài trên bàn trà nhỏ, tôi không thể không nghi ngờ chúng tôi trải qua những ngày sống chung kia chỉ là tưởng tượng của tôi.

Cuộc sống mỗi một ngày trôi qua.

Biên tập mỗi ngày thúc giục tôi đào một cái hố mới, nhưng khi ngồi trước máy tính, trong đầu toàn là khuôn mặt của Bùi Tịch.