Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương 48

Gặp lại ở Thượng Hải (bốn)

Vốn dĩ Tống Kỳ không còn nhớ cảm giác lần cuối cùng ôm Vu Mạn Di, hình như là đêm cô nhảy khỏi đầu tường để đi ghi danh. Nhưng cái ôm đó có cảm giác như bắt lấy một vật đang rơi, anh chỉ nhớ rõ cô ngã vào lồng ngực của anh, sau đó hai người vội vàng chạy ra bến thuyền, hoàn toàn không có thời gian để tiêu hóa.

Hôm nay cô lại lao vào lòng anh, tư thế không hề mềm mại nữ tính, hoàn toàn là dựa dẫm theo bản năng. Tống Kỳ cũng vô thức dang tay, để cô vùi mặt vào vai anh, nước mắt thấm ướt cổ áo sơ mi của anh.

Cô xuất hiện đột ngột như vậy, nhưng anh không hề chán ghét, chỉ hơi ngạc nhiên. Tống Kỳ không hiểu nổi tâm lý của mình.

Vu Mạn Di khóc trong vòng tay của Tống Kỳ một hồi lâu, hình như là đã tích tụ quá nhiều uất ức, lại bị đè nén thời gian dài, cuối cùng cũng tìm được một nơi an toàn để trút ra. Trong trí nhớ của cô, lần cuối cô ôm Tống Kỳ không phải là lần đầu tiên cô trốn khỏi nhà mà là đêm anh kéo cô xuống khỏi chiếc thang gỗ trong hầm để bảo vệ cô. Ngày đó anh ôm cô từ sau lưng, hôm nay anh ôm trước mặt.

Cô nâng tay lên, vòng qua eo anh, mà tay anh cũng chậm rãi chạm vào lưng cô, nhẹ nhàng vỗ lưng cô trong lúc cô khóc thút thít, vỗ đến khi cô bắt đầu nấc cụt.

Ngón tay cô níu lấy áo anh, nắm chặt đến khi lớp vải nhăn nhúm, mảng vải thấm nước mắt của cô dính sát vào da anh. Tống Kỳ cúi đầu nhìn cô, từ hõm vai đến đầu gối, tất cả đều vừa vặn cho người khác dựa dẫm, cô cũng rất biết chọn chỗ để vùi mặt vào.

Dưới lầu có tiếng bước chân, sau đó là tiếng mở khóa, hình như gia đình dưới tầng ba đã trở về. Tống Kỳ sợ cặp vợ chồng nhà đối diện cũng sắp về, thấy cảnh tượng này quá kỳ cục, anh dùng giọng trấn an: “Chúng ta… vào trong nói chuyện được không?”

Vu Mạn Di khóc nức nở nhưng vẫn gật đầu trên vai anh, sau đó lùi lại, chờ Tống Kỳ đứng lên mở cửa nhà.

Vừa rồi toàn tâm toàn ý đợi Tống Kỳ trở về, bây giờ cô mới có tâm trạng nhìn xung quanh. Nhìn từ bên ngoài, căn hộ này của Tống Kỳ thật đẹp mắt, hành lang lát gạch mosaic màu xanh nhạt, phát huy sự tinh xảo của tòa nhà.

Chỉ là đèn trong hành lang luôn luôn u ám, bên cầu thang có cửa sổ, nhưng bị khung cửa sổ chia thành từng mảnh nhỏ, cửa kính cũng đọng nước sinh ra rêu xanh, ánh sáng càng khó lọt vào… Người thành phố các anh cũng không khá hơn là bao.

Tống Kỳ mở cửa ra. Vu Mạn Di xoay người, đứng trước cửa nhà anh một hồi lâu. Ánh sáng trong nhà giống hệt như ngoài hành lang, hình như đây là tình trạng chung của các căn hộ thời này, khung cửa sổ thép chia cắt ánh sáng thành từng mảng nhỏ.

Nhưng ngoại trừ chuyện đó, bên trong căn nhà được bày trí rất chỉn chu. Sàn nhà lát gỗ óc chó, trong phòng khách có một chiếc bàn ăn, trên bàn có mấy quyển sách và một bình hoa. Trong nhà không có nhiều nội thất, tương tự như căn nhà trước đây mà Tống Kỳ thuê, nhưng bây giờ trong nhà anh có nhiều sách hơn, hình như là rốt cuộc cũng tìm được nơi để bày sách, vậy là anh bày kín một mặt tường.

Vu Mạn Di chưa từng thấy nhiều sách thế này, cô nhanh chóng đi qua xem, thấy gáy vài quyển sách có in chữ nước ngoài, thậm chí còn không phải là tiếng Anh, cũng có thể là do tiếng Anh của cô không tốt lắm.

Ngoài những thứ này, trên tường phòng khách còn có một chiếc gương tròn, khung gương bằng đồng. Vu Mạn Di đi qua nhìn mình trong gương, phát hiện hốc mắt của mình đỏ bừng, đầu tóc rối bời, tự dưng cô cũng đứng không vững.

Cô định làm bản thân trông nhếch nhác một chút để đánh thức lòng trắc ẩn của Tống Kỳ, nhưng khóc xong lại trông quá thảm hại. Cô chỉ muốn tỏ vẻ mình bôn ba mệt mỏi, không nghĩ mình trông sa sút và thê thảm thế này.

Vu Mạn Di vội vàng chải tóc lại, lúc cô quay đầu, Tống Kỳ đã rót một ly nước, đặt lên bàn, ra hiệu cho cô ngồi xuống.

Cô ngồi nghiêm chỉnh, uống nước ừng ực. Lúc đặt ly nước xuống, Vu Mạn Di thấy Tống Kỳ nhìn chằm chằm vào mặt mình, cô cũng không dám nhúc nhích nhiều.

“Đúng lúc tôi định hỏi chuyện cậu bưu tá.”

“Hỏi cái gì?”

Lời của Tống Kỳ làm Vu Mạn Di giật mình, lát sau anh lại nói: “Phương Thiên nói với tôi, vợ lẽ nhà họ Du nghe đồng hương nói nhà họ Du bị cháy, nhà họ Vu cũng xảy ra chuyện. Là chuyện gì thế?”

“Phương Thiên nói với anh sao?” Chuyện này hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của Vu Mạn Di, “Cô ấy còn nói gì nữa không?”

“Nói những gì tôi vừa nói với em.” Tống Kỳ nói, “Người đó không phải người cùng làng với em, chỉ biết bấy nhiêu thôi.”

Vu Mạn Di khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cô không định nói cho Tống Kỳ biết chính cô… chính cô đã đốt dinh thự nhà họ Vu, chuyện này vẫn làm cảm xúc của cô dâng trào mãnh liệt mỗi lần nhớ lại. Đó là giết người… Nhưng có thứ gì đó trong lòng không ngừng nói với cô, đó là do họ mặc kệ tính mạng của cô trước, những gì cô làm cũng chỉ là tự vệ.

Nhưng tự vệ cũng có cái giá của nó, dạo này Vu Mạn Di thường xuyên cảm thấy một phần linh hồn của mình vĩnh viễn mắc kẹt trong trận hỏa hoạn đó. Rất nhiều lần trong đêm cô mơ thấy cảnh chú Ba ép cô ký khế ước, sau đó ngọn lửa bùng lên trong mơ. Nửa đêm cô tỉnh giấc vì ác mộng, ban ngày phải buộc bản thân mình quên đi.

“Vậy…” Tống Kỳ chống một tay lên bàn, hơi cúi người về phía cô, giọng điệu lo lắng, “Rốt cuộc nhà họ Vu có chuyện gì?”

“Nhà họ Vu… Nhà họ Vu…”

Cũng may Vu Mạn Di đã chuẩn bị một lời nói dối trước khi đến đây. Cô nhanh chóng điều chỉnh giọng nói của mình trở về như bình thường, sau đó ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ, chân thành nói: “Tôi chạy trốn.”

Tống Kỳ không trả lời, chỉ nghe cô nói.

“Là… Là anh họ tôi.” Vu Mạn Di nói, “Anh họ tôi… không cần tôi.”

“Không cần em?”

“Phải, anh ấy gửi thư từ hôn với tôi, anh ấy chê tôi phong kiến, lạc hậu. Anh ấy gặp được “chân ái” ở nước ngoài, thấy tôi không đủ đẳng cấp.”

Vu Mạn Di nhạy bén phát hiện bầu không khí vô cùng căng thẳng, hình như Tống Kỳ không vui vì những lời miêu tả mà cô nhận được, sắc mặt của anh hơi oán hận. Lần trước Vu Mạn Di nói với anh là anh họ cô nói cô và các cô gái khác giống như đúc từ cùng một khuôn, sắc mặt của anh cũng không vui như vậy.

Lần đó anh khéo léo lựa lời, “Có lẽ tầm nhìn của anh ta không tốt”. Nhưng lần này Tống Kỳ nói thẳng, “Vậy là anh ta mù, trước đây tôi đã nói anh ta mù rồi mà”.

“Cho nên tôi cũng không phong kiến đúng không?” Vu Mạn Di hết sức phấn khởi.

Nhưng hôm nay cô mặc váy tím thêu chim uyên ương và làm kiểu tóc rất lỗi thời để đánh thức lòng trắc ẩn của anh. Tống Kỳ quan sát cô một hồi lâu, vẫn không cách nào làm trái lương tâm, anh miêu tả vừa thực tế vừa khách quan:

“Trông em đúng là còn một chút… tàn dư phong kiến. Nhưng phong kiến thật không nằm ở quần áo, phong kiến thật nằm ở lòng người. Tôi nghĩ dù anh họ của em có sống ở phương Tây thì vẫn còn rất phong kiến. Tôi không quen anh ta mà cũng biết chắc như vậy.”

Mặc dù Tống Kỳ không phủ nhận Vu Mạn Di phong kiến, nhưng cô cũng vui vẻ được một lát.

Sau chuyện từ hôn, thật ra mọi người đều mắng anh họ của Vu Mạn Di. Nhưng họ mắng anh ta là vì anh ta lãng phí tiền mà nhà họ Vu tài trợ cho anh ta đi học, vì anh ta vứt bỏ mặt mũi của nhà họ Vu, vì anh ta làm ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp quản nhà họ Vu của mẹ ba và chú Ba. Đến tận bây giờ, chỉ có Tống Kỳ là đứng trên góc độ của Vu Mạn Di, nói anh ta có lỗi.

Vu Mạn Di rất buồn, bởi vì cô phát hiện khi tức giận, họ cũng không bác bỏ lý lẽ mà anh họ đưa ra, ngay cả y tá và bà chủ tiệm vải cũng nghĩ chuyện này nhìn lắm thành quen, giống như đàn ông vạch rõ giới hạn với vợ chưa cưới của mình sau khi trở nên “tiến bộ” là một chuyện hợp tình hợp lý.

Vì chuyện này, thậm chí Vu Mạn Di còn bắt đầu hoài nghi việc cô bị vứt bỏ là hợp lẽ thường tình. Mà tất cả những gì cô nhận lại sau khi bị vứt bỏ là hậu quả tất yếu của việc anh họ cô theo đuổi tự do và tiến bộ…

Cứ như những người phụ nữ như họ đáng phải tồn tại trên cuộc đời này, bị người ta sắp đặt hôn sự như một món đồ, sau đó lại bị người ta nhân danh theo đuổi tự do và tiến bộ để vứt bỏ như một đôi giày rách. Có lẽ vài năm sau sẽ có người thở dài vì họ, nhưng cũng chỉ đến vậy thôi, không ai xem họ là con người có máu thịt. Lại thêm vài năm nữa, có lẽ sẽ có người nhìn lại thương xót họ, gọi họ là tàn dư và bi kịch của thời đại cũ, nhưng “tàn dư” và “bi kịch” này đi theo họ suốt nửa thế kỷ.

Quay lại vấn đề chính, phải giải thích cho Tống Kỳ.

Tóm lại, nếu chỉ là từ hôn, Vu Mạn Di đã không buồn chạy trốn. Sau khi Tống Kỳ mắng anh họ thay cô, cô kể với anh chuyện nhà họ Vu muốn gả cô cho một đại gia phương Bắc, còn kể với anh chuyện của cô Du.

Sắc mặt của Tống Kỳ càng lúc càng lạnh lẽo, anh chậm rãi nắm chặt bàn tay mình dưới bàn. Người thành phố bọn họ có tiến bộ thế nào cũng xa rời thực tại. Vợ lẽ nhà họ Du cho anh thấy một mảnh ghép, bây giờ Vu Mạn Di lại cho anh thấy một mảnh ghép khác.

Cô không nhắc đến trận hỏa hoạn, chỉ nói sau khi bị ép ký khế ước, cô nhờ chàng bưu tá chuẩn bị một chiếc thuyền, leo tường trốn đi trong đêm.

Sau đó lại gặp vài chuyện ở Thượng Hải, bao gồm cả chuyện tình cờ gặp Hoắc Thời Văn lúc đi phỏng vấn xin việc ở chỗ của Khương Ngọc, lấy được địa chỉ mới của anh, lúc này mới kể hết những gì đã xảy ra sau khi hai người họ chia xa.

Vu Mạn Di cố gắng kể lại những chuyện này thật nhẹ nhàng, nhất là mấy lần phỏng vấn xin việc bị từ chối, vừa thê thảm vừa hoang đường. Cô vừa cười vừa nói với Tống Kỳ, anh không cười cùng cô, nhưng sắc mặt cũng dịu lại một chút.

Lúc tâm trạng tốt, trông anh cũng đẹp mắt hơn, hàng mi lay động khi anh chớp mắt, nhưng Vu Mạn Di phát hiện lần này cô đến Thượng Hải, anh thật sự lạnh lùng hơn trước đây.

Bài báo cáo tràng giang đại hải của cô kết thúc, Tống Kỳ cầm một quyển sách dày cộp trên bàn ăn, vô thức v**t v* mép sách.

Vu Mạn Di nghe tiếng giấy sột soạt một hồi, rốt cuộc Tống Kỳ hỏi cô: “Vậy bây giờ em sống ở đâu?”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn