Gặp lại ở Thượng Hải (ba)
Không tìm được việc mà lại nghe được tin tức về Tống Kỳ, nhưng cũng không phải tin tốt. Ngày này trôi qua vô cùng mệt mỏi với Vu Mạn Di, thậm chí còn mệt mỏi hơn nửa tháng hối hả ngược xuôi tìm việc.
Lúc Vu Mạn Di trở lại nhà trọ, ông chủ nhà trọ nhiệt tỉnh hỏi thăm tình hình tìm việc làm của cô, dù sao sáng nay cô cũng hăng hái hơn mọi ngày. Nhưng cô lắc đầu, hỏi mình có thể dùng chiếc bàn cạnh cửa được không.
Cũng không phải căn phòng cô thuê không có bàn, hình như mấy vị khách nữ thuê cùng phòng với cô cũng không cần bàn. Nhưng Vu Mạn Di phát hiện mình là kiểu người nhất định phải có một chiếc bàn, mấy ngày trước cô viết sơ yếu lý lịch, vẽ mấy bức tranh mẫu, thậm chí còn cắt báo trên chiếc bàn này.
Ông chủ gật đầu, cô ngồi vào bàn, sau đó mở bản đồ ra, dựa theo địa chỉ mà Hoắc Thời Văn đã viết cho cô để tìm trên bản đồ.
Nơi ở mới của Tống Kỳ không còn nằm trong hẻm, anh chuyển đến một căn hộ trong tô giới Pháp, cách nhà trọ mà Vu Mạn Di đang ở chừng nửa tiếng đi bộ. Thật ra khoảng cách giữa hai người họ chưa từng quá xa xôi, trước đây Vu Mạn Di đã có cảm giác này, bây giờ thì xác định chính xác.
Cô khoanh một vòng tròn trên bản đồ, sau đó lật mấy mẩu quảng cáo tuyển dụng mà cô đã cắt, dừng ở mẩu quảng cáo của họa sĩ Khương Ngọc, dùng bút chì gạch chéo. Rốt cuộc Khương Ngọc và hiệu trưởng Lục có hiềm khích gì? Cô không biết, người phỏng vấn nói đến “giới mỹ thuật ở Thượng Hải”, mà Vu Mạn Di mới đến, cũng không có ai giới thiệu.
Cô hối hận vì vừa rồi chỉ lo khóc, không hỏi Hoắc Thời Văn đã từng nghe qua chuyện đó hay chưa.
Xin việc chỗ nào cũng thất bại, cô lại phải mua Thân Báo số mới nhất. Vu Mạn Di đặt tấm bản đồ lên trên, nhìn chằm chằm vào vị trí mà Tống Kỳ sống một hồi lâu, cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn ông chủ nhà trọ đang hút thuốc.
“Ông chủ.” Vu Mạn Di nói, “Tôi muốn hỏi chuyện đàn ông.”
“…” Ông chủ dập thuốc lá, Vu Mạn Di nói chuyện không đầu không đuôi, ông ấy cũng luống cuống.
“Thế này…” Vu Mạn Di nhìn ông chủ, nghe nói ông ấy không còn trẻ nhưng đến giờ vẫn chưa lập gia đình, cô thấy dáng dấp của ông ấy rất xứng đôi với bà chủ tiệm vải ở Thiệu Hưng. Nghĩ vậy xong, Vu Mạn Di cảm thấy mình quá cố chấp với việc ghép đôi người khác, cô là người đào hôn, thấy đàn ông và phụ nữ độc thân, phản ứng đầu tiên của cô là tìm điểm xứng đôi.
Nhưng cái này không phải là lỗi của cô, lúc có tâm sự thiếu nữ, cô đã hỏi ý kiến của bà chủ tiệm vải, bây giờ có thắc mắc về tâm lý của đàn ông trẻ, cô lại hỏi người trước mặt mình, cũng rất khó để cô không liên kết hai người họ với nhau.
“Nếu đàn ông gặp chuyện khó xử…” Vu Mạn Di nói tiếp, “Ông có muốn gặp người mà mình từng quen biết không?”
Thì ra là vấn đề này. Ông chủ nhà trọ lại châm một điếu thuốc, trả lời cô: “Chuyện này còn tùy thuộc vào đạo đức của người mà cô đang nói đến.”
“Anh ấy rất tốt.” Vu Mạn Di nói.
“Vậy thì sẽ không muốn lắm.” Ông chủ nói, “Đàn ông có đạo đức như chúng tôi sẽ cắn răng chịu khổ vào những lúc bần hàn, không muốn người ngoài xía vào. Ngoài ra còn phải xem nỗi khổ của người đó nghiêm trọng thế nào, Thượng Hải có quy tắc này, không để người khác làm liên lụy, cũng không làm người khác liên lụy.
Nói xong, ông chủ rời đi, Vu Mạn Di gục xuống bàn một mình, nhớ lại lời của Hoắc Thời Văn trong quán cà phê, “Bây giờ cậu ấy rất lạnh nhạt với mọi người” và “Cậu ấy không muốn làm người khác liên lụy”, lời này trùng khớp với lời ông chủ vừa nói.
Tống Kỳ…
Cô nhẹ nhàng quay đầu, tựa đầu lên cánh tay.
Đúng là anh không thích làm người khác liên lụy, nhưng bản chất của tình cảm giữa người với người là gánh vác cho nhau. Vu Mạn Di nghiêng đầu, cầm tấm bản đồ lắc lắc trước mắt, trong đầu xuất hiện vài suy nghĩ mới.
Suy nghĩ đột ngột xuất hiện trong đầu làm cô hoảng hốt. Trước đây, lúc phải đối mặt với Tống Kỳ, cô luôn rất bị động, lần nào cũng tức giận vì bị anh trêu chọc. Nhưng sau trận hỏa hoạn đó, cô không còn như trước.
Có lẽ ngọn lửa không chỉ đốt cháy dinh thự nhà họ Vu, mà còn đốt cháy ma chướng (*) trong lòng Vu Mạn Di. Con người mới chậm rãi thức tỉnh trong nội tâm của cô.
(*) Là các chướng ngại, phiền não, hoặc thế lực (cả bên trong lẫn bên ngoài) quấy nhiễu, làm tâm trí bất an, cản trở việc tu hành, tu tập đạo đức và đạt đến sự giác ngộ.
Hôm sau, Vu Mạn Di lại đi phỏng vấn thêm hai chỗ, nhưng đương nhiên là không được nhận, cô cũng đã quen. Ông chủ nhà trọ thấy cô vội vàng trở về, đổi từ váy xếp ly sang váy áo tím, tóc cũng được đổi từ kiểu buông xõa tân thời sang kiểu cũ, giống hệt như bà dì sáu mươi tuổi mà ông ấy vừa đón về nhà.
“Sao tự dưng lại trông quê mùa thế?” Ông chủ nhíu mày hỏi.
“Đúng là tôi muốn quê mùa một chút.” Vu Mạn Di nói, nói xong lại cầm một nắm đất, cố tình ném lên quần áo, làm bản thân cô trông bụi bặm hết sức. Ông chủ càng nhìn càng hoang mang. Chậc, bây giờ thời thế khó khăn, người trẻ không tìm được việc nên phát điên hết rồi.
Cô ăn mặc quê mùa trông cũng không quá khó coi, hai mắt sáng trong, thần thái cũng nhanh nhẹn, không giống mấy người phụ nữ lỗi thời, âm u lạnh lẽo trên lịch, trông cô rất ra dáng người hiện đại tràn đầy sức sống bị bó buộc trong một vỏ bọc cũ kỹ, từng bước chân đều hăng hái vùng vẫy thoát khỏi vỏ bọc đó. Đúng là người đẹp vì lụa chứ không phải lụa đẹp vì người, cô mới đến Thượng Hải một tháng, mặc cùng một bộ quần áo như vậy, nhưng dáng vẻ không hề giống nhau.
Trước khi đi, cô nhìn bản đồ lần cuối, ghi nhớ đường đi, sau đó chạy ra khỏi cửa.
Ban ngày cô đi phỏng vấn, lúc cô ra phố lần nữa, trời đã gần tối. Nhà dân trong khu tô giới là một dãy Thạch Khố Môn (*) san sát nhau, kéo dài đến tận trong hẻm, còn nhộn nhịp hơn đường phố bên ngoài.
(*) Là một dạng nhà ở đặc biệt kết hợp đặc điểm của những ngôi nhà truyền thống Trung Quốc và kiến trúc phương Tây, chủ yếu xuất hiện ở những con phố cổ của Thượng Hải. Tên gọi Thạch Khố Môn xuất phát từ cổng đá đặc trưng dẫn vào các con hẻm nhỏ có những dãy nhà bằng gỗ và gạch được xây dựng liền kề nhau. Những ngôi nhà này thường không quá ba tầng, chịu ảnh hưởng sâu sắc từ phong cách nhà ở truyền thống của Giang Nam và các yếu tố thiết kế phương Tây.
Đi qua mấy con đường, những căn nhà dọc đường dần dần cao lên, qua khỏi mấy căn nhà ba, bốn tầng lại đến một căn hộ nhỏ. Vu Mạn Di tìm số nhà theo địa chỉ mà Hoắc Thời Văn đã viết cho cô, ngẩng đầu, cô nhìn thấy một căn nhà sáu tầng màu xanh nhạt, rất thời thượng, hoa tươi được treo trước cửa sổ từng phòng.
Cạnh cửa ra vào có một khung cửa sổ, nhưng bên trong không có ai, chuyện này làm Vu Mạn Di phát hiện tất cả người gác cổng trên đời này đều giống chú Tề. Cô nhìn quanh, thấy không ai ngăn cản, cô nâng váy leo cầu thang đến tầng bốn nơi Tống Kỳ sống.
Mỗi tầng có hai hộ, Tống Kỳ sống ở phía Đông. Vu Mạn Di áp tai vào cửa lắng nghe một hồi, không có động tĩnh, nghĩa là trong nhà không có ai. Trước cửa có một chậu hoa cũ nhưng sạch sẽ, Vu Mạn Di úp chậu hoa lại, nghiêm chỉnh ngồi lên đó.
Mép váy của cô chạm xuống sàn, tay áo phủ quanh chân cô. Hai tay cô ôm đầu gối, cô ngả đầu xuống, mắt nhắm mắt mở chờ Tống Kỳ về.
*
Ngay cả ở Thượng Hải, phong cách ăn mặc thời này cũng rất hỗn loạn. Một con đường lớn, bên trái là công ty Tây, bên phải là tiệm cầm đồ.
Không phải người nào làm trong công ty Tây cũng mặc âu phục, không phải người nào làm trong tiệm cầm đồ cũng mặc trường sam. Hình như người ta cũng không phân chia ranh giới rõ ràng, ba người đi cùng nhau, trường sam, âu phục, áo Tôn Trung Sơn, hình như đằng sau còn có một người mặc áo mã quái, đeo kính râm, đội mũ vỏ dưa, đúng là… một cảnh tượng rất hỗn loạn.
Chẳng hạn như hai người phía trước quá hỗn loạn, hỗn loạn đến mức Phương Thiên mặc váy dài kiểu Tây cũng phải khoanh tay châm chọc:
“Lư tiên sinh, dù có làm kế toán trong tiệm thuốc Bắc thì cũng không cần phải ăn mặc như người nhà quê vậy đâu. Cậu như vậy, tớ rất không muốn thừa nhận chúng ta học cùng trường. Lần sau phải mua quần áo, xin cậu hãy tham khảo ý kiến của tớ và Tiểu Lê, bây giờ cậu làm tớ có cảm giác như đang ra ngoài cùng ông cố vậy.”
“Các tiên sinh khác trong tiệm thuốc Bắc cũng mặc như vậy.” Lư Tương Thương đã không còn là chàng sinh viên vẽ không ra gì, mới đi làm mấy tháng ngắn ngủi, trông anh ta đã già hơn Phương Thiên một giáp, mặc trường sam và áo mã quái nghiêm chỉnh.
“Tớ vẫn còn thực tập, đương nhiên không thể nổi bật quá. Phương Thiên, tiểu thư nhà giàu như cậu không hiểu người ngoại tỉnh bọn tớ muốn ở lại Thượng Hải thì phải cắn răng chịu đựng, làm theo quy tắc… Tống Kỳ, Tống Kỳ quay lại kìa!”
Họ đã học năm tư, không còn lên lớp nhiều, nhóm sinh viên cũng phải bôn ba ngược xuôi vì tương lai. Phương Thiên làm phiên dịch ở một công ty Tây, Lư Tương Thương làm kế toán để không phải về quê. Còn Tống Kỳ, sau khi báo bị đình bản, anh làm kỹ sư ở một xưởng cơ khí, trước đây anh không muốn tiếp quản việc làm ăn của ba mình, bây giờ càng không có khả năng.
“Tống Kỳ!” Phương Thiên nhoài người ra khỏi cửa xe kêu một tiếng.
Giờ tan tầm, biển người đông đúc. Một bóng dáng trong đám đông nghe thấy tiếng gọi, dừng bước một chút, sau đó lại bước đi thật nhanh, cố hòa vào dòng người.
Nhưng không phải cứ muốn là có thể hòa vào dòng người thật nhanh, Tống Kỳ quá cao, lại mặc một bộ âu phục tối màu, vì trời nóng mà không cài nút, vừa chỉnh tề vừa phong tình, quá nổi bật.
“Cậu ấy không mặc đồng phục sinh viên, tớ không quen lắm.” Phương Thiên mở cửa xe, vừa nói với Lư Tương Thương vừa đuổi theo anh, “Cậu ấy đổi cách ăn mặc một chút là không giấu được khí chất chó sói tư sản. Người làm kinh doanh bọn họ thật khác với người làm chính trị như chúng ta.”
“Nghe nói xưởng cơ khí mà cậu ấy làm có rất nhiều kỹ sư Anh Quốc.” Lư Tương Thương nói, “Cậu ấy nhập gia tùy tục, tớ cũng nhập gia tùy tục, mọi người đều phải thích ứng với môi trường làm việc.”
“Đừng ăn vạ nữa.”
Đường sá đông đúc, đi lại không tiện, nhưng Phương Thiên và Lư Tương Thương nhanh chóng bắt kịp anh, cuối cùng cũng giữ anh lại trước khi anh bước vào căn hộ.
“Dừng lại, dừng lại, dừng lại… Tống Kỳ!” Bị người ta phớt lờ như vậy, Phương Thiên rất tức giận. Sợ cô ấy nổi trận lôi đình, Lư Tương Thương lập tức trách móc thay cô ấy, “Tống Kỳ, cậu không cần trốn tránh bọn tớ thế này!”
“Trốn tránh” là một từ rất khó nghe, rốt cuộc Tống Kỳ cũng bước chậm lại, quay đầu nhìn họ. Vẫn là đôi mắt đen nhánh, nhưng sắc mặt chững chạc hơn trước nhiều, còn hơi lạnh nhạt.
“Tớ chịu đủ rồi.” Phương Thiên không kìm nén được nữa, cô ấy nổi giận, “Bây giờ cậu vạch rõ giới hạn với bọn tớ vậy sao? Dù gì cũng học chung bốn năm, dù gì cũng từng làm báo cùng nhau…”
“Đừng nhắc đến báo…” Lư Tương Thương nhỏ giọng nhắc nhở, Phương Thiên mới im lặng.
Tờ báo kia đúng là ngọn nguồn của mọi việc. Anh cứu vợ lẽ nhà họ Du rồi bị bắt lại cũng là vì đi vận động quyên góp cho tờ báo, về quê của Nhị tiểu thư nhà họ Vu dạy lớp xóa mù chữ cũng là vì tranh minh họa trên báo. Năm ngoái anh bị bắt vào tù cũng là vì đã xuất bản nội dung không nên xuất bản trên tờ báo này.
Trước đây thầy Mạnh từng nói Tống Kỳ coi trời bằng vung, sớm muộn gì cũng va vấp, cuối cùng đúng là anh va vấp vì tờ báo này. Lúc đó, ngoại trừ anh, mấy sinh viên làm báo đều bị cảnh sát đưa đi thẩm vấn, may mà họ đều được thả ra, chỉ có Tống Kỳ chịu khổ trong tù một tháng vì đối thủ kinh doanh của ba anh thêm dầu vào lửa.
Tống Kỳ không nói với họ chuyện trong tù, thật ra sau khi được thả, anh cũng không nói gì với họ, anh cố gắng tránh đi cùng họ để không làm liên lụy đến bạn bè nếu cảnh sát đến điều tra anh.
“Không phải bọn tớ cũng bị nhốt mấy ngày sao?” Phương Thiên nói, “Dù cậu có áy náy thì cũng không cần phải…”
“Tớ không áy náy.”
Lâu rồi không nghe giọng của Tống Kỳ, anh đột ngột lên tiếng lại làm Phương Thiên giật mình. Cô ấy ngẩng đầu, thấy anh rũ mắt nhìn cô ấy và Lư Tương Thương một lát, sau đó lại bình tĩnh nói: “Các cậu không cần phải biết, về đi, đừng đến tìm tớ nữa, cũng đừng để người khác thấy các cậu đến tìm tớ.”
“Này… Này!” Phương Thiên giậm chân. Thấy Tống Kỳ không có ý định quay đầu, cô ấy chỉ biết hét to, “Vợ lẽ nhà họ Du… nói với tớ, gần đây trong xưởng một công nhân đến từ Thiệu Hưng nói với cô ấy là tháng trước nhà họ Du bốc cháy trong đêm…”
Cuối cùng Tống Kỳ cũng dừng bước trước cửa căn hộ.
“Hình như nhà họ Vu cũng xảy ra chuyện, nhưng dù sao cũng không phải người cùng làng, cô ấy cũng không biết rõ.” Phương Thiên nói, “Mạn Di không sao chứ?”
Cô ấy nói những chuyện khác, Tống Kỳ đều không dừng bước, chỉ có lúc nói về Vu Mạn Di, anh mới chịu lắng nghe một chút. Phương Thiên và Lư Tương Thương nhìn nhau, cô ấy nói tiếp:
“Công ty của bọn tớ có mấy du học sinh trở về từ nước ngoài, họ đều giải trừ hôn ước sau khi tốt nghiệp, muốn tìm người có học thức ở Thượng Hải để cưới làm vợ. Tớ luôn nghĩ, liệu anh họ của Mạn Di cũng làm vậy không? Tớ không nghe tin tức về cô ấy, cô ấy có liên lạc với cậu không?”
“Nghe cô ấy miêu tả, hình như anh họ của cô ấy cũng đàng hoàng, nhất định không giống đồng nghiệp của cậu đâu.”
Tống Kỳ chịu nói chuyện với Phương Thiên, cô ấy đã rất vui mừng, mặc dù từng từ từng chữ đều tỏ ý muốn kết thúc cuộc trò chuyện. Ba người họ im lặng một lát, rốt cuộc Tống Kỳ cũng xoay người, nói: “Tớ sẽ gửi một bức thư đến bưu cục thị trấn để hỏi cậu bưu tá, các cậu mau đi đi, đừng ở đây lâu.”
“Sao cậu cứ xua đuổi bọn tớ thế?” Phương Thiên vừa nhìn thấy ánh sáng hy vọng lại bị Tống Kỳ xua đuổi, từ khi nào cô ấy lại bị đàn ông xua đuổi thế, lúc nào đàn ông cũng theo đuổi cô ấy mà, “Nếu Mạn Di thật sự gặp chuyện rồi đến tìm cậu, cậu cũng sẽ xua đuổi cô ấy như vậy sao?”
“Vẫn đuổi như thường.” Tống Kỳ nói, thanh âm cũng dịu lại, “Đi nhanh đi, khi nào nhận được thư hồi âm, tớ sẽ nói cho các cậu biết.”
Chen chúc một hồi, rốt cuộc ô tô nhà Phương Thiên cũng bắt kịp ba người họ, dừng trước cửa căn hộ. Phương Thiên vừa oán trách vừa lên xe cùng Lư Tương Thương, cuối cùng chỉ còn lại Tống Kỳ đứng trước căn hộ.
Anh nhìn chiếc xe chạy đi, sau đó quay đầu hỏi ông cụ ngồi sau cửa sổ: “Hôm nay cảnh sát có đến tìm tôi không?”
“Không có, Tống tiên sinh.” Ông cụ kia lập tức lên tiếng, nói nhanh như đang giấu giếm gì đó, “Không có cảnh sát đến tìm cậu, cũng không có người nào đến tìm cậu, tôi vẫn luôn ngồi canh trước cửa.”
Tống Kỳ thở phào một hơi. Thang máy hỏng mấy ngày nay, không ai đến sửa, anh đành cởi áo khoác, vắt lên tay, đi thang bộ lên lầu.
Lúc leo đến tầng hai, anh đã cảm thấy có gì đó không đúng, lên đến tầng ba, cảm giác đó càng mạnh mẽ hơn. Tống Kỳ dừng bước, ngẩng đầu lên, ngửi thấy mùi hoa quế nhàn nhạt trên cầu thang.
Rốt cuộc đây là quả báo gì trong đời này thế, còn nhanh hơn bị sét đánh. Lúc đứng trước căn hộ, Tống Kỳ nói “Vẫn đuổi như thường”, bây giờ anh đi ba bước, rẽ qua một góc, lại nhìn thấy bổ phục thành tinh đang ngồi xổm trước cửa nhà mình.
Về phần Vu Mạn Di, đối với cuộc trùng phùng này, vốn dĩ Vu Mạn Di có một kế hoạch rất lý trí, mọi hành động tiếp theo trong kế hoạch của cô đều là diễn xuất, thậm chí cô còn phiền muộn một hồi vì không cách nào rơi nước mắt theo ý muốn.
Nhưng lúc Tống Kỳ xuất hiện trước mặt, tự dưng hốc mắt cô đau xót, nước mắt dâng lên không phải là giả, thậm chí còn làm người ta đau lòng hơn khi nước mắt chảy xuống.
Tống Kỳ ngạc nhiên dừng lại trước mặt cô, thậm chí còn hơi luống cuống vì chuyện này xảy ra quá đường đột. Vu Mạn Di cắn môi một hồi lâu, cuối cùng, lúc đối phương ngồi xổm xuống để nhìn vào mắt cô, cô nói ra lời thoại vốn là một phần của diễn xuất, từng từ từng chữ đều tràn đầy nỗi buồn.
“Tống Kỳ…”
Nhìn vào đôi mắt đen nhánh của anh giống như lại thấy ngọn lửa đã thiêu rụi tất cả, thấy sương mù dày đặc ở Mộ Con Gái, thấy khói xám bốc lên từ giấy tiền vàng mã bị lửa đốt, thấy Dải Ngân hà vô tận trên kênh đào.
“Tống Kỳ.” Cô đột ngột dang tay lao đến, “Tôi đã chịu rất, rất nhiều uất ức.”