Đại Thượng Hải (bốn)
Dòng máu địa chủ của Vu Mạn Di thức tỉnh, trước khi làm gì cũng kiểm kê lại số tiền mình có.
Buổi sáng cô mua báo có nhận lại tiền lẻ, túi tiền của cô chợt nặng hơn. Lấy ra chín đồng bạc để đóng tiền học phí, thêm một đồng để trả lại lộ phí cho Tống Kỳ, số tiền còn lại và giấy nợ của Tống Kỳ chen chúc cùng bông gòn. Nhờ có lớp bông gòn này mới không nghe tiếng động, túi tiền của cô phồng to như kho lúa vào vụ mùa bội thu.
Đồng bạc trả cho Tống Kỳ bị chìa ra giữa hai người họ rất lâu, Tống Kỳ mới nhận lấy. Vu Mạn Di đặt đồng bạc đại dương vào lòng bàn tay anh, sau đó vội vàng rút tay lại.
“Tính toán rõ ràng với tôi quá nhỉ.” Tống Kỳ nói.
“Nhiều thứ không trả nổi.” Vu Mạn Di nói, trong lòng cô, Tống Kỳ chỉ là một sinh viên làm báo mới kiếm được chút lời, “Chỉ có thể trả tiền cho anh, tiền này là tiền lương mà anh phát cho tôi đấy.”
“Đâu phải cô ngồi không mà nhận lương.” Tống Kỳ nói, “Nếu cô không làm, tôi phải tìm người khác vẽ tranh minh họa.”
Không phải là cô không làm, mà là cô không làm được. Hai người đều không nói thẳng, nhưng bầu không khí không nói dối, lại nhanh chóng chìm vào im lặng.
Vu Mạn Di dời mắt, rút chặt dây túi tiền, lại nghe Tống Kỳ trêu chọc: “Nhưng cô cũng dũng cảm thật đấy, không quen biết ai, lần đầu đến Thượng Hải mà đã đi xa như vậy để mua báo rồi.”
Vu Mạn Di chợt nhớ đến giọng điệu của Tiểu Chi, lại bắt chước: “Có gì mà xa, chỗ xa hơn, tôi cũng dám đi.”
“Giỏi vậy sao?” Tống Kỳ nói, “Vậy thì tốt, sông Hoàng Phố ở bên kia, cô tự đi thưởng thức đi, khỏi chê tôi vướng víu.”
Vì đã đi mua tờ Thân Báo, sự tự tin của Vu Mạn Di tăng lên rất nhiều, vừa rồi còn kiêu ngạo nói chuyện với quản lý đấy thôi. Tống Kỳ bảo cô tự đi, cô cũng xoay người bước đi, trong đầu vang vọng tiếng hò hét của Tiểu Chi.
“Có gì hay đâu!”
Cô sải bước rời đi, ban đầu Tống Kỳ còn khoanh tay nhìn xem lúc nào cô quay đầu lại, không ngờ cô thật sự đi một mạch đến giao lộ. Cuối đường, ngựa xe như nước, tàu điện kêu leng keng, đám đông chen chúc, e là một giây sau sẽ nuốt chửng cô. Sắc mặt của Tống Kỳ dao động, anh hạ tay xuống, không thể không lớn giọng gọi:
“Vu Mạn Di.”
“Chậc!”
Cũng may sải chân của anh dài, đi mấy bước là bắt kịp, Vu Mạn Di sắp biến mất, anh lại nắm lấy cánh tay cô, kéo cô về bên cạnh mình. Hai người họ, một cao một thấp giằng co, nhìn ánh mắt của cô, Tống Kỳ cười giận:
“Cô hả hê lắm à?” Anh nói, “Tin chắc tôi sẽ đuổi theo sao?”
“Anh đuổi theo thật mà.” Vu Mạn Di nói.
“Đương nhiên tôi sẽ đuổi theo.” Tống Kỳ buông tay cô ra, lúc này mới ý thức được anh thật sự bất lực, không những không khống chế được Vu Mạn Di mà còn bị Vu Mạn Di không chế, “Tôi đưa cô rời khỏi Thiệu Hưng, đương nhiên phải đưa cô trở về đàng hoàng, lạc mất cô thì biết ăn nói thế nào bây giờ?”
Rất khó gạt bỏ đề tài này, nói vài câu đã nhắc lại. Tống Kỳ thấy Vu Mạn Di quay đầu, họ vừa ra khỏi đường Cát An đã đến đường lớn đông đúc. Từ cây ngô đồng đến dãy cửa hàng bên đường, ánh sáng lung linh tràn vào đôi mắt đen nhánh lại sáng ngời của cô, giống như nung đỏ lên.
Ánh mắt của cô lưu luyến những khung cảnh đó, cô chợt nói: “Đúng rồi, đương nhiên là phải về Thiệu Hưng. Nói thật, Thượng Hải của các anh cũng chỉ… chỉ được cái mã. Đường phố đông đúc, tính tình của mọi người lại không tốt, cái gì cũng đắt tiền, tôi… tôi không sống nổi, không sống nổi.”
Tống Kỳ không phản bác cũng không đồng tình với cô, chỉ nhìn Vu Mạn Di.
“Tôi sẽ học chương trình hàm thụ đàng hoàng, quản lý nói giáo trình họ gửi đều là do giáo viên đích thân viết tay, bài tập cũng là do giáo viên sửa lỗi.” Vu Mạn Di nói, “Lục Việt Đình nổi tiếng như vậy, một khi chàng bưu tá giao văn bằng đến cho tôi, có lẽ tôi cũng có thể ra ngoài tìm việc. Tờ Thân Báo viết về tôi hôm nay có rất nhiều quảng cáo tuyển dụng, cũng có trường của hiệu trưởng Khương, đang tìm trợ giảng. Tôi thích hiệu trưởng Khương, tiếc là bà ấy không giảm tiền học phí cho tôi, cũng không nổi tiếng.”
Từng bước chân của cô vừa kiên định vừa vững vàng, giống như con đường họ đi đến bờ sông, không ngồi xe kéo cũng không đi tàu điện, Tống Kỳ chỉ dẫn cô đi, đi từng bước một. Nhưng Tống Kỳ chỉ có thể đi cùng cô trên đoạn đường này mà thôi, chính anh cũng không biết đích đến cuối cùng của cô là nơi nào.
Rốt cuộc họ cũng đến bờ sông.
Đó là một con đường rất rộng rãi, rộng hơn tất cả mọi con đường ở Thiệu Hưng, thậm chí còn rộng hơn đầu đường Cát An mà Vu Mạn Di vừa nhìn thấy. Chính giữa con đường có một khu vực kiểm soát dài hẹp, có rất nhiều xe giống với chiếc xe mà cô đã nhìn thấy bên ngoài dinh thự nhà mình, đều là hộp vuông màu đen.
Vỉa hè bên bờ sông tràn ngập hoa tươi, có hàng rào gỗ bao quanh, hai bên là người đi đường và phu kéo xe đang chờ khách. Bên kia dây thừng là bến tàu, ván gỗ dài mảnh vươn ra, thuyền nhỏ và vừa đậu ở đó. Ở phía xa hơn là bến tàu lớn, du thuyền khổng lồ neo đậu ở nơi đó như một con quái vật thép khổng lồ nổi lên từ biển khơi.
Bên đường mà Vu Mạn Di và Tống Kỳ đang đi có một quần thể kiến trúc ven sông được tạo nên từ cẩm thạch và cột đá La Mã.
So với đường Cát An phồn hoa, nơi này không thân thiện, chỉ có mùi tiền, không có mùi người. Vu Mạn Di không xúc động trước khung cảnh bờ sông, nếu có một ngày cô được đến Thượng Hải lần nữa thì cũng là vì đường Cát An chứ không phải là vì sông Hoàng Phố.
Nhưng đứng bên bờ sông cùng Tống Kỳ và hóng gió vẫn rất thoải mái. Cô vịn dây thừng giăng dọc bờ sông, nhìn qua dòng sông cuồn cuộn, nhìn sang bờ sông trống trải bên kia. Người đến người đi sau lưng cô, không ai quan tâm đến cô, cũng không ai quan tâm đến Tống Kỳ, làm Vu Mạn Di cảm nhận được sự tự do chưa từng có.
“Tống Kỳ.” Cô nói trong làn gió sông, “Tôi nghĩ hình như trí nhớ của tôi có vấn đề.”
“Cái gì?” Tống Kỳ ngắm nhìn dòng sông, hình như cũng có điều suy nghĩ.
“Tôi thật sự mới gặp anh trong hầm vào năm ngoái, sau đó học lớp xóa mù chữ cùng anh trong ba tháng hè này sao? Sao tôi lại có cảm giác tôi đã quen biết anh từ lâu… Thời gian chúng ta quen biết thật sự ngắn ngủi vậy sao?”
Nghe cô nói vậy, Tống Kỳ xoay người, bám vào dây thừng sau lưng mình. Anh khoanh tay nhớ lại, cũng cảm thấy hơi bất ngờ.
“Hình như tôi cũng mới nhận ra, đúng là ngắn ngủi vậy thôi.”
Xe điện dọc bờ sông chạy sau lưng họ, phát ra tiếng leng keng. Một người phụ nữ ngoại quốc đội mũ che nắng đi ngang qua hai người họ, để lại mùi nước hoa xộc vào mũi, lại bị gió sông mang đi.
“Chương trình xóa mù chữ kết thúc, anh sẽ trở về Thượng Hải. Trở về Thượng Hải, anh sẽ tiếp tục đi học sao?”
“Ừ, phải đi học.” Tống Kỳ nói, “Còn có vài việc phải làm.”
“Hay quá.” Vu Mạn Di nói, “Tôi cũng tìm được việc mà bản thân muốn làm, tôi cũng có thể làm việc của mình.”
Tìm được việc mà bản thân muốn làm là một chuyện rất vui vẻ, nhưng nói xong, Vu Mạn Di lại hơi buồn. Cô lờ mờ phát hiện sự buồn bã này xuất phát từ đâu, nhưng cô không có can đảm đối mặt, chỉ có thể quay đầu trong gió, ánh mắt tập trung vào một nhóm sinh viên vừa xuống thuyền, đang đùa giỡn trên bến tàu.
“Trường của chúng tôi đấy.” Tống Kỳ nhìn sang, chợt nói, “Chắc là vừa đi dã ngoại ở bờ bên kia về.”
Vu Mạn Di nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, vẫn nhìn nhóm sinh viên kia chăm chú. Họ đến gần, cô nghe thấy họ trêu chọc chuyện yêu đương của một nam sinh trong nhóm. Có người giật thư tình trong túi áo của anh ta, lớn tiếng như đang trêu chọc.
Anh ta đọc:
“Tôi là áng mây trên bầu trời
Tình cờ in bóng trong lòng em
Em đừng ngạc nhiên
Cũng đừng say đắm
Chỉ chốc lát thôi hình bóng sẽ tan biến.”
Họ bật cười, có người lớn tiếng nói: “Sao phải lừa người ta là cậu viết bài thơ này? Tác giả là thi nhân nổi tiếng, tớ sẽ vạch trần cậu với đàn em khóa dưới!”
Chàng sinh viên bị trêu chọc đỏ mặt, cố giật lại bức thư trong tay đối phương. Nhưng bạn học của anh ta vẫn giơ cao bức thư tình, tiếp tục đọc không tha:
“
Ta sẽ gặp nhau trên biển giữa đêm sâu
Rồi chúng ta mỗi kẻ một con đường
Nhớ nhau cũng tốt
Mà quên đi càng tốt
Chỉ cần giây phút này soi sáng cho nhau.” (*)
(*) Hai đoạn thơ này đều được trích trong bài thơ “Ngẫu nhiên” của Từ Chí Ma.
Vu Mạn Di rơi nước mắt giữa tràng cười của nhóm sinh viên trẻ trung, nhưng cũng chỉ rơi nước mắt một lát, gió sông đã lau khô cho cô. Cô không rõ tại sao mình rơi lệ, nhưng cô biết mình nên vui vì cái gì.
Ngoài kết hôn, cuối cùng cô đã tìm thấy việc mà bản thân mình muốn làm, lại còn làm được.