Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương 37

Đại Thượng Hải (ba)

Sự nóng nảy của người thành thị rất khác với người nhà quê. Người nhà quê nói chuyện lớn tiếng, đó là sự sốt ruột khi ngôn từ không thể biểu đạt hết suy nghĩ trong đầu. Nhưng khi người thành thị nói chuyện lớn tiếng thì chẳng khác nào một cỗ máy sặc mùi dầu nhớt, đang chạy thì đột ngột nổ tung.

Vu Mạn Di đứng giữa dòng người, ngửi mùi máy móc gay mũi.

Cô thấy người kia đứng lên sau khung cửa, đẩy cửa sổ lên cao nhất có thể, sau đó nhoài hơn nửa người ra. Ông ấy ném trả lại đơn đăng ký cho người phụ nữ kia, nói: “Trên báo đã viết rõ, nữ sinh đến ghi danh phải có hôn phu hoặc phụ huynh nam đi cùng. Bà đến một mình còn bảo tôi châm chước, tôi châm chước cho bà thế nào đây?”

“Dạo này trường học rất bận, đừng làm tăng khối lượng công việc của chúng tôi nữa!”

Thái độ của ông ấy vừa gấp vừa dữ, tiếng quát tháo đẩy người phụ nữ bất an sang một bên, sau đó ông ấy nhìn hàng người phía sau, nhạy bén thấy Vu Mạn Di. Cô giữ khoảng cách với các nam sinh đến đây ghi danh, rõ ràng không có chồng hay phụ huynh nam đi cùng.

Cô âm thầm cầu nguyện mình không bị điểm tên, nhưng một giây sau, người kia đã giơ tay lên.

“Còn cô!” Ông ấy chỉ ngón tay về phía cô, “Cô cũng đi một mình sao? Một mình thì đừng xếp hàng nữa, phí thời gian làm gì? Đã phí thời gian của cô mà còn phí thời gian của chúng tôi!”

Hai người họ đứng xa nhau, Vu Mạn Di đành phải lớn giọng nói: “Tôi có người đi cùng, là anh trai tôi, nhưng anh trai tôi…”

“…Anh trai tôi đi lấy ảnh để ghi danh…”

“…Vậy đợi anh trai cô đến rồi nói!”

Hai giọng nói vang lên cùng một lúc, giọng nói của người kia lớn hơn giọng nói của Vu Mạn Di nhiều. Hàng người lại nhích lên phía trước một chút, hai người trước và sau Vu Mạn Di đều nhận được đơn đăng ký, chỉ có cô là không được phát. Những người đã điền đơn đăng ký đứng vào hàng khác chờ nộp đơn, mà cô lại không nhận được đơn, không có ảnh, cũng không có anh trai đi cùng.

Không được xếp hàng, cô đành phải tìm một bóng râm để chờ Tống Kỳ quay lại. Cô mới ngồi một lát, cô bé hôm qua đưa tờ rơi cho cô lại lén lút đi đến.

Lần này cô bé không đưa tờ rơi cho cô mà lại hỏi: “Chị, chị vẫn kiên quyết đăng ký chương trình học hàm thụ ở trường này sao? Người ta còn không cho chị xếp hàng.”

Nhớ Tống Kỳ nói cô “dễ bị lừa”, Vu Mạn Di nhìn quỷ nhỏ lanh lợi hơn mình nhiều, kiên định nói: “Đúng là chị sẽ học trường này.”

Đối phương liếc nhìn ba chữ “Lục Việt Đình” to tướng ngoài cổng, sau đó quay đầu, rõ ràng không phục: “Rốt cuộc thì có gì tốt hơn cô của em chứ? Sao ông ấy lại không phải lo thiếu học viên?”

Cô bé vừa nói vừa nhìn Vu Mạn Di, có vẻ thắc mắc thật. Vu Mạn Di chần chừ một lát, cảm thấy người ta hỏi mà mình không trả lời là bất lịch sự, vậy là cô lặp lại lời của Tống Kỳ hôm qua: “Có lẽ là vì những người đến đây học vẽ đều là để tìm một con đường sống yên phận, sau đó tìm việc làm. Người ta tìm việc làm thì phải nhìn trường học, tóm lại danh tiếng của hiệu trưởng Lục…”

“Hiệu trưởng Khương nhà em rất nổi tiếng ở châu Âu!” Quỷ nhỏ kia không nghe thì thôi, nghe đến lời này thì lập tức nổi trận lôi đình, “Chỉ là vừa mới về Thượng Hải, danh tiếng chưa lan xa thôi! Các anh chị xem thường bọn em, bọn em cũng xem thường các anh chị, hừ!”

Lần này cô bé không muốn kéo Vu Mạn Di đi nữa, hung hăng giậm chân một cái, lại xoay người chạy khỏi trường vẽ của Lục Việt Đình, vừa chạy vừa tức giận hét to: “Có gì hay đâu.”

Vu Mạn Di phát hiện mặc dù vừa rồi mình nói thật, nhưng lời thật lòng chưa chắc đã lịch sự, còn chọc giận đứa nhỏ kia. Cô hối hận nắm chặt ngón tay, nhìn hàng người ghi danh dần dần ngắn đi, trong lòng lo lắng tại sao Tống Kỳ chưa quay lại, sau đó còn nghĩ phải tận mắt nhìn thấy huyền thoại thì mới tin được ——

Trong lời miêu tả của chàng bưu tá, bến Thượng Hải được lát gỗ lim, nhưng từ hôm qua đến hôm nay, Vu Mạn Di chỉ nhìn thấy những con đường bình thường, một chủ nhà tính toán chi li, một nhân viên trường học nóng nảy, một cô bé mong manh chỉ muốn phát tờ rơi.

Cô gái Thiệu Hưng, Vu Mạn Di, lần đầu đến Đại Thượng Hải, ngồi dưới bóng cây ngô đồng ở khu tô giới Pháp, thở dài một hơi.

“Ảnh vẫn còn đang ở xưởng in sao?” Bên ngoài tòa soạn Thân Báo, Tống Kỳ hết sức phiền muộn vì hiệu suất làm việc của đồng nghiệp làm cùng Hoắc Thời Văn.

“Phải, sáng nay ảnh được phát đến các tòa soạn báo, tối qua vừa gửi đến xưởng in. Buổi trưa sẽ đi lấy tài liệu in ấn, đi lấy cũng phải mất một lúc mới mang về được.” Thành phần trí thức của thời kỳ Dân quốc, Hoắc Thời Văn, bận rộn cả buổi sáng, mãi đến lúc này mới có một chút thời gian để trả lời câu hỏi của Tống thiếu gia, “Nếu cậu chướng mắt thì mau đi nói với lãnh đạo của bọn tôi đi, tôi đã bị mấy đồng nghiệp này chọc tức muốn chết rồi.”

“Còn rửa tấm nào khác không?”

“Không có, cậu cũng làm báo, chẳng lẽ cậu không biết in rửa ảnh lâu thế nào à?” Hoắc Thời Văn nói, “Đằng kia có chỗ cho khách uống cà phê, cậu đến ngồi một lát đi, khi nào ảnh về thì tôi đưa cho cậu.”

“Vậy tôi phải quay lại với Vu Mạn Di…”

“Cậu đi xong, lát nữa lại quay lại lấy, sau đó lại đi à?” Hoắc Thời Văn nói, “Ở Thiệu Hưng lâu nên quên mất đường đi ở Thượng Hải xa xôi thế nào sao? Ngồi đi.”

Bên trong lại có người gọi, Hoắc Thời Văn lên tiếng, sau đó vội vàng quay đầu rời đi, để lại Tống Kỳ đứng trước mặt tường lát đá cẩm thạch bên ngoài tòa soạn Thân Báo, anh thở dài một hơi.

Cực kỳ thất vọng về Thượng Hải, Vu Mạn Di ngồi dưới gốc cây ngô đồng, đợi đến trưa.

Người báo danh cuối cùng của buổi sáng đã rời đi, cô mong chờ liếc mắt về phía xa xa, vẫn không thấy bóng dáng của Tống Kỳ. Hai người trong cửa sổ nói mấy câu, sau đó chuẩn bị hạ cửa sổ xuống, Vu Mạn Di phải vội vàng chạy qua hỏi thăm.

“Tôi còn chưa đăng ký mà!” Cô nói.

“Anh trai của cô đâu?”

“Chưa đến, anh ấy…”

“Một mình thì không được đăng ký.” Ông ấy nói, chuẩn bị hạ cửa sổ xuống, ông ấy nắm lấy cửa sổ, không liếc mắt nhìn Vu Mạn Di một cái. Cô vội vàng rút tay lại, đối phương đã khóa cửa sổ. Cách một lớp cửa sổ kính, giọng nói của cô buồn rầu, cô chỉ có thể gõ cửa sổ, hỏi, “Vậy buổi chiều các ông có mở cửa không?”

“Chiều nay trường học có việc.” Người kia trả lời qua loa sau khung cửa sổ, “Sáng mai cô đến cùng anh trai đi.”

“Này!”

“Này!!”

“Không được, sáng mai tôi…”

“Này!”

Đúng là một nơi tồi tệ!

Cừa kính thật cứng cáp, đập mấy lần cũng không vỡ, người bên trong cũng biến mất. Vu Mạn Di gấp gáp đến mức tức giận, hình như mấy nhân viên này cũng không có ý gì, bến Thượng Hải này, ai đến cũng nổi nóng, ai đến cũng gắt gỏng.

Cô tức giận quay đầu lại, phát hiện cô bé mà sáng nay cô đã đuổi đi đang nắm tay một người phụ nữ lớn tuổi, đứng bên kia đường nhìn cô giễu cợt.

Cô bé đảo mắt nhìn Vu Mạn Di, nói: “Người ta không cần chị, người ta không cần chị, chị còn chê bọn em không có tên tuổi, hừ!”

“Tiểu Chi.” Người phụ nữ bên cạnh khẽ mắng một tiếng, gạt phăng sự đắc ý của cô bé. Ánh mắt của Vu Mạn Di thuận theo cánh tay đã vỗ vai của Tiểu Chi nhìn lên, cuối cùng dừng lại trên gương mặt mang phong vị rất riêng.

Lông mày mảnh, gương mặt đầy đặn như khuôn trăng, tóc đen được búi gọn gàng sau đầu, đeo hoa tai ngọc trai, mặc toàn quần áo đen. Vu Mạn Di vừa nhìn thấy đã nhận ra, đây là người phụ nữ mà cô bé kia luôn miệng gọi là “hiệu trưởng của em”.

Hiệu trưởng Khương Ngọc.

Vu Mạn Di phát hiện mình rất dễ bị những người phụ nữ này thu hút, đầu tiên là Phương Thiên, sau đó là Hoắc Thời Văn. Bây giờ, Khương Ngọc còn… thu hút hơn hai người trước, hình như phụ nữ càng lớn tuổi thì càng thu hút và hấp dẫn.

Cơn giận mà nhân viên trường học gây ra cho cô hoàn toàn biến mất khi cô nhìn thấy Khương Ngọc.

Cô nhìn Khương Ngọc, Khương Ngọc cũng quan sát cô, vừa nhìn vừa dạy dỗ đứa nhỏ bên cạnh.

“Bảo con ra ngoài phát tờ rơi, không phải cướp học viên của người khác. Người ta đăng ký cái gì, đăng ký ở đâu đều là do người ta tự nguyện, con lấy lòng và gièm pha như vậy chỉ làm người ta nghĩ con lừa gạt, rất phản cảm… Sao trông em quen thế nhỉ?”

Trước đó bà ấy nói chuyện với Tiểu Chi, nhưng câu cuối lại hướng về Vu Mạn Di, làm cô giật mình. Cô ở Thiệu Hưng mười bảy năm, có thể gặp được một người phụ nữ như Khương Ngọc ở đâu chứ? Làm sao cô ấy nhận ra cô? Vu Mạn Di vắt óc mãi mà không nghĩ ra, nhưng lát sau, Khương Ngọc cũng biết.

“Em là cô bé Thiệu Hưng xuất hiện trên Thân Báo sao?” Cô ấy ngưỡng mộ nhìn Vu Mạn Di, “Sáng nay cô đã đọc báo, tên em là Vu…”

“Vu Mạn Di.”

“Đúng rồi, cái tên rất đẹp.” Khương Ngọc nhẹ nhàng vỗ đầu Tiểu Chi, không cho cô bé nói linh tinh, “Thì ra là vậy, vẫn muốn đến Thượng Hải học vẽ đúng không?”

“Dạ, em muốn học hàm thụ.” Vu Mạn Di đã bị cô ấy thu hút, “Tờ báo đã được phát hành rồi sao cô? Em có thể tìm nó ở đâu ạ?”

“Ở đâu cũng có thể tìm được Thân Báo.” Khương Ngọc nói, “Em chưa đọc à? Ở góc đường có sạp báo.”

“Ở đâu ạ?”

Khương Ngọc duỗi tay, đầu ngón tay nâng lên, trên cổ tay có một chiếc vòng ngọc trong suốt. Vu Mạn Di nhìn về phía cô ấy chỉ, thấy giao lộ ở cuối đường Cát An, cắt ngang một con đường rộng hơn. Khương Ngọc nói: “Bên đó là con đường buôn bán, cái gì cũng có, em đi qua tìm xem, chắc chắn sẽ tìm thấy sạp báo. Nếu chủ sạp đã đọc báo, không chừng còn có thể nhận ra em.”

Chỗ ghi danh nằm ở góc khuất trên đường Cát An, mặc dù có vài cửa hàng nhưng chung quy vẫn rất quạnh quẽ. Còn ở cuối đường, Vu Mạn Di có thể nhìn thấy ngựa xe như nước, nghe tiếng nói chuyện ồn ào từ phía xa xa ——

Chiếc xe xuất hiện trước dinh thự nhà họ Vu không khác nào thiên thần hạ phàm, nhưng cô nhìn sang bên kia một chút xíu đã nhìn thấy ba chiếc xe chạy ngang qua. Đừng nói là xe kéo, còn có tiệm hoa, sạp báo, lại còn có tàu điện mà cô chưa từng nhìn thấy, chạy dọc đường ray, phát ra tiếng “leng keng”.

“Thật…” Vu Mạn Di hoảng hốt, “Thật nhiều người.”

“Thế này có gì mà nhiều.” Tiểu Chi nói, nhưng lần này, giọng điệu của cô bé lịch sự hơn một chút, “Chỉ là mấy cửa hàng và cao ốc mà thôi. Chị, chị chưa đọc tờ báo viết về chị sao? Vậy chị mau mua một tờ để đọc đi.”

“Chị…” Vu Mạn Di chần chừ.

Cô được đến lớp xóa mù chữ là do nhóm sinh viên giúp đỡ. Cô đến phòng vẽ là nhờ sự giới thiệu của Phương Thiên. Mặc dù sau đó cô giấu nhà họ Vu chạy tới chạy lui giữa trường học và phòng vẽ, nhưng mà… dù sao đó cũng là Thiệu Hưng.

Vu Mạn Di thật sự không tin tưởng bản thân mình có thể tự làm điều gì đó, thật ra cô chưa từng thử. Mặc dù lần này, cô nổi loạn rời khỏi dinh thự nhà họ Vu, nhưng bản chất là… một kế hoạch tỉ mỉ của Tống Kỳ.

Cho dù đã đến Thượng Hải, chỗ báo danh cũng nói Vu Mạn Di không được tự mình quyết định. Cô muốn đăng ký, nhưng không có hôn phu hay anh trai đi cùng, cô còn không lấy được đơn đăng ký.

“Chị… đang chờ anh trai quay lại.” Vu Mạn Di nói, “Đầu đường hơi xa, anh trai chị bảo chị đứng đây, không được chạy lung tung, kẻo anh ấy về lại không tìm thấy chị.”

“Thế này mà xa cái gì!” Cô bé Tiểu Chi lớn giọng, “Ngày nào em cũng đi phát tờ rơi, chạy qua bao nhiêu đường lớn hẻm nhỏ! Chị chỉ đi qua đó mua một tờ báo rồi quay lại, anh ấy không tìm được chị mà cũng không thể chờ một chút à?”

“Chị, chị lên báo đấy! Nếu em được lên báo, em sẽ đứng canh từ nửa đêm, chờ sạp báo mở cửa, bưu tá vừa giao đến, chủ sạp chưa mở cửa, em sẽ lấy một tờ để đọc! Sao chị không vội đọc báo gì thế?”

“Chị muốn đọc, nhưng chị…”

“Muốn đọc thì chị tự đi mua đi!”

“Con nói lớn quá, thật ồn ào.” Khương Ngọc mỉm cười, dường như đã nhận ra nỗi lo của Vu Mạn Di, cô ấy ngăn Tiểu Chi lại, nhẹ giọng nói với Vu Mạn Di, “Con đường đó trông xa vậy thôi, nhưng em đi mấy bước là đến rồi. Em lên báo, sao lại không vội đọc chứ? Mau đi đi, đoạn đường đó rất nhộn nhịp.”

Lời nói của cô ấy không có tính công kích, ngược lại còn tiếp thêm dũng khí cho người ta. Nói xong lời này, Khương Ngọc dẫn Tiểu Chi đi hướng khác, còn nói với cô bé lát nữa sẽ ăn gì. Vu Mạn Di nhìn bóng lưng của cô ấy đi xa, lại quay đầu nhìn giao lộ nhộn nhịp, trong lòng như có thêm dũng khí.

Cô nhắm mắt, nghe lá ngô đồng xào xạc trên đỉnh đầu, lúc mở mắt lần nữa, cô vẫn không nhìn thấy bóng dáng của Tống Kỳ trở lại, vậy là cô kiên quyết đi đến đoạn đường đó.

Càng đi… càng nhộn nhịp.

Đứng xa không nhìn thấy được khung cảnh náo nhiệt, phải đến gần mới thấy cánh cửa rộng mở của các cửa tiệm, rất nhiều người xếp hàng dài phía trước. Vu Mạn Di nhớ kỹ phương hướng trong lòng, ban đầu còn đếm số bước chân, nhưng sau đó lại sải chân dài hơn.

Cô nghe thấy người bán hoa rao hàng, người bán báo cũng rao hàng. Cô cố đi theo tiếng người bán báo trong đám đông, nhưng dòng người chen chúc, đầu người dày đặc, cô nhảy lên trong đám đông để tìm kiếm, nhưng vẫn không tìm thấy.

Cô nghe thấy tiếng tàu điện kêu “leng keng”, hành khách lên xuống liên tục, rất nhiều người trẻ mặc đồng phục sinh viên như Tống Kỳ và Phương Thiên, có người mặc áo sơ mi cùng âu phục, kẹp cặp táp dưới cánh tay, trông rất cao sang. Cô nhìn thấy rất nhiều phụ nữ trẻ như Hoắc Thời Văn, mặc váy vừa hiện đại vừa sang trọng, làm tóc rất tân thời, còn có người uốn xoăn. Cũng có nhiều phụ nữ trung niên như chủ nhà của Tống Kỳ, ôm túi vải đựng thức ăn, đi xuyên qua đám đông.

Cô cảm thấy mọi người thật xinh đẹp, nhưng cũng rất vội vàng. Đây là một thành phố rất gấp gáp, mọi người nghiêm túc lên xuống tàu điện, sợ bị ném ra. Không giống như ở Thiệu Hưng, mọi người đều chậm rãi, thuyền có thể đậu sát bờ để chờ đợi bất cứ lúc nào… Sự chậm rãi đó rất tốt, nhưng sự gấp gáp hiện tại cũng rất mới lạ.

Có người lái xe đạp ngang qua cô, trong rổ xe là hoa tươi vừa mua. Chuông xe đạp gấp gáp, hối thúc Vu Mạn Di nhanh chóng né sang một bên. Cô bị đẩy lên lề, quay đầu nhìn thấy một khung cửa sổ sát đất, bên trong có một người phụ nữ trạc Khương Ngọc đang ngồi, cô ấy mặc váy nhung màu đỏ rượu, bên ngoài mặc áo khoác tua rua. Cô ấy đang uống một loại nước màu đen trong một chiếc ly sứ. Vu Mạn Di không biết tại sao cô ấy uống thuốc Đông y trong tiệm mà cũng ăn mặc xinh đẹp như vậy.

Cô lại bị người ta đẩy về phía trước, nhìn thấy một chiếc tủ kính, bên trong chứa rất nhiều nhạc cụ phương Tây. Cô đọc bảng tên, trên đó có ghi “Vĩ cầm” bằng kiểu chữ tiểu triện, một chiếc đàn màu nâu đỏ bóng loáng được đặt trên giá. Còn có một nhạc cụ khác tên “Saxophone”, toàn thân màu vàng đồng sáng bóng.

Bên cạnh có một tủ kính trưng bày trang sức cùng váy đầm. Nhãn giá làm Vu Mạn Di giật mình, nhưng cô vẫn quay đầu nhìn chiếc váy, đó là một chiếc váy dài màu trắng, kết hợp với đôi găng tay lụa và một chiếc túi da trên người ma nơ canh. Vu Mạn Di chưa từng nhìn thấy quần áo như thế này, nhưng với thẩm mỹ của một họa sĩ, cô lập tức nhận ra bộ quần áo này đẹp thế nào.

Cô bị dòng người cuốn đi, thì ra đường phố Thượng Hải không cho phép người ta tự do đi lại, cô chỉ có thể thuận theo dòng người mà đi. Cô đi thật xa, cuối cùng nhìn thấy một sạp báo, sạp báo này lớn hơn sạp báo ở thị trấn mà Tống Kỳ thường ghé mua, ông chủ còn bày bán một ít hoa cỏ trước cửa!

Cô chật vật chen chúc trong đám đông, giơ tay trước mặt ông chủ sạp báo để thu hút sự chú ý.

“Xin chào, xin cho tôi… xin cho tôi một tờ Thân Báo!” Vu Mạn Di nói.

Ban đầu Vu Mạn Di đi mua Thân Báo chỉ để xem ảnh của mình. Nhưng đến khi Tống Kỳ cầm ảnh của cô quay lại, tờ báo này trở thành đạo cụ hoàn hảo để hai người họ diễn kịch trong phòng ghi danh của trường hàm thụ của Lục Việt Đình.

Chuyến tàu về Hàng Châu của họ sẽ khởi hành vào sáng mai, cho nên nhân viên sắp xếp cho họ đăng ký vào sáng mai là chuyện bất khả thi. Lúc hai người họ bước vào văn phòng, nhân viên trước đó đã từ chối ghi danh cho cô còn ngăn cản, nhưng lúc quản lý thấy rõ người mà họ đã từ chối sáng nay là Vu Mạn Di được đăng lên Thân Báo, người bị mắng và phải đứng nép sang một bên chính là nhân viên ghi danh đó.

“Em gái tôi…” Tống Kỳ, hiện tại là Vu Kỳ, vì đòi lại công bằng cho cô mà phải bày ra dáng vẻ đau lòng hết sức, “…Sau khi nhận lời phỏng vấn của Thân Báo thì thấy được quảng cáo chiêu sinh của thầy Lục, chúng tôi đi đường vất vả, lặn lội đến Thượng Hải để ghi danh, lại bị các người chặn ngoài cửa, còn bị xem thường…”

“Anh trai của cô Vu, mời uống trà, mời uống trà.” Quản lý vội vàng mời anh một tách Thiết Quan Âm, “Là nhân viên của chúng tôi không để ý đến tin tức mới không nhận ra cô Vu.”

Tống Kỳ uống một ly trà, giọng nói cũng dịu lại: “Nếu hôm nay không tìm được phòng ghi danh này, ngày mai tàu hỏa của chúng tôi khởi hành, e là hôm nay chúng tôi phải rời đi trong ân hận, vậy thì đáng tiếc quá. Em gái tôi tài năng như vậy mà lại chịu thiệt thòi vì các người…”

Quản lý toát mồ hôi đầm đìa, trừng mắt liếc nhân viên đã đuổi Vu Mạn Di đi, lại nói tiếp: “Đừng vội, tôi sẽ làm thủ tục nhập học cho cô Vu ngay.”

Vu Mạn Di ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Tống Kỳ, lúc này lại hít mũi một cái, nói: “Anh, hay là chúng ta bỏ đi. Chắc là thầy Lục không muốn nhận em, xem thường em là học sinh nông thôn. Trường hàm thụ của hiệu trưởng Khương cũng phát tờ rơi cho em…”

“Đừng, đừng.” Quản lý vội vàng ngăn cản, “Trường của Khương Ngọc mới mở chưa được bao lâu, chỉ mới có một khóa tốt nghiệp, trình độ dạy học của giáo viên không thể sánh bằng thầy Lục nhà chúng tôi. Đừng mà, cô Vu, đừng.”

“Cũng không nhất thiết phải đến trường của hiệu trưởng Khương cho bằng được.” Tống Kỳ nói, tiếp lời Vu Mạn Di, “Nhưng tôi chỉ thất vọng thôi, trường hàm thụ của hiệu trưởng Lục nổi tiếng ở Thượng Hải vì tiếp nhận cả học viên nam và nữ, vốn hiện đại và tiến bộ thế này. Vậy mà…”

“Vậy mà anh trai tôi đến đây, các người lại hết lòng phục vụ. Lúc chỉ có một mình tôi, các người đã xem thường tôi mà… À, có lẽ tôi nên nói chuyện này với chị Hoắc đã phỏng vấn tôi, vậy thì chuyến đi đến Thượng Hải của chúng tôi cũng không uổng phí.”

Sắc mặt Vu Mạn Di đau lòng, làm ra dáng vẻ bi thương, giống như đã chấp nhận chuyện hiệu trưởng Lục không cần cô. Ba người họ nói chuyện, quản lý có cảm giác Vu Mạn Di sẽ thật sự đi nói với phóng viên Hoắc của Thân Báo về nỗi tủi thân của mình, trong cái khó ló cái khôn, ông ấy vỗ đùi, nói: “Anh em nhà họ Vu, chuyện này cứ xem như tôi làm khảo sát thôi, học phí kỳ này của cô sẽ giảm một nửa, sau đó lại giảm một nửa, chỉ lấy của cô chín đồng đại dương, được không? Chỉ cần cô đừng để chuyện này đến tai nhà báo!”

Bốn chữ “chín đồng đại dương” vừa phát ra, nước mắt đã tuôn rơi lã chã trên mặt Vu Mạn Di, cô nhẹ nhàng lau mắt, thoáng chốc đã ngừng khóc, lại nói: “Tôi được đối xử đặc biệt vì lên báo cũng không có gì cao cả. Trước mặt tôi có một người phụ nữ lớn tuổi, dì ấy…”

“Còn ai nữa? Còn ai nữa?” Quản lý không thể nhẫn nhịn thêm, lại quay sang nói với nhân viên phụ trách ghi danh sáng nay.

“Là một, là một người…” Nhớ đến dáng vẻ quát mắng người khác của mình sáng nay, nhân viên kia nghẹn họng.

“Liên hệ lại, ghi danh người đó!” Quản lý phất tay, lại quay sang Vu Mạn Di, thành khẩn nói, “Cô Vu, không phải chúng tôi đối xử đặc biệt với cô, trường hàm thụ của thầy Lục nhà chúng tôi nhận cả nam và nữ, là nhận cả nam và nữ…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn