Sự phối hợp hoàn hảo (ba)
Vu Mạn Di xuát hiện quá đột ngột, làm đám đông vây xem trước cổng trường cũng giật mình. Lúc ý thức được cô nói cái gì, tiếng xôn xao phát ra từ bốn phương tám hướng.
Lúc này, những người khác trong nhà họ Du cũng chạy đến, hỏi người gác cổng mấy câu, sau đó nhìn sang Vu Mạn Di. Đứng trên ba bậc thang trước cổng trường học, Vu Mạn Di như đang trình diễn trên sân khấu, trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Đó là lần đầu tiên cô bị nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, dũng khí vừa rồi cũng hạ xuống một chút, cô không khỏi lùi về sau nửa bước.
Có người đỡ lưng cô, bàn tay áp vào eo cô, hơi ấm truyền qua quần áo của cô. Đương nhiên Tống Kỳ không muốn cô dính líu vào, cho nên mới không cho cô xuống xe.
Nhưng cô đã đứng đó, đã nói như vậy, cây cung đã phóng đi thì không thể quay đầu lại.
Cô quay đầu nhìn Tống Kỳ, Tống Kỳ cũng nhìn cô, ý nhị rút bàn tay đang đỡ sau lưng cô, trước mặt mọi người, hành động này đã vượt quá giới hạn. Nhưng dường như sự chống đỡ ngắn ngủi của anh đã cho Vu Mạn Di dũng khí để không lùi bước, cô quay đầu nhìn sắc mặt sửng sốt của người làm nhà họ Du, kiên quyết chất vấn:
“Các người kỳ lạ thật đấy, tại sao lại khẳng định là đàn ông vẽ ra, còn gán những danh xưng khó nghe cho chị Du. Tôi cũng học vẽ, chị ấy chị làm model cho tôi thực hành thôi.”
“Model” là tiếng nước ngoài, lần đầu tiên cô nghe thấy từ này là từ miệng của thầy Tô, nghe nói các trường mỹ thuật ở Thượng Hải sẽ mời người đến làm mẫu cho sinh viên vẽ chân dung, những người này được gọi là “model”.
Lần đầu tiên Vu Mạn Di nói ra từ này, phát âm của cô vẫn còn hơi khó nghe, làm nhóm học sinh vây xem hoàn toàn mờ mịt. Cuối cùng, chàng bưu tá tự học còn nhiều hơn nội dung tiết tiếng Anh trên lớp xóa mù chữ bước ra, vẫy tay giải thích với mọi người: “Model, là model đấy, chính là người đứng đó làm mẫu cho họa sĩ!”
Đám đông “ồ” một tiếng, ngay cả người làm nhà họ Du vừa mới đến cũng hiểu ra, nhưng bị mấy người lớn tuổi hơn trừng mắt nhìn, họ cũng không dám thể hiện thái độ. Người gác cổng của nhà họ Du ban đầu còn đứng trước cổng khiêu khích, bây giờ sắc mặt cũng thay đổi, lại lấy bức tranh của cô Du ra, nhìn Vu Mạn Di, sau đó nhìn lại bức tranh, sắc mặt vẫn không tin lắm.
“Cô nói cô vẽ cái này sao?” Ông ấy hỏi lại, “Vậy sao cô ấy không nói thế?”
“Tại sao chị ấy không nói ư?” Vu Mạn Di càng tự tin hơn, “Đương nhiên là vì các người chuyện bé xé ra to, có người vẽ chân dung tiểu thư nhà mình thôi mà đã đến cổng trường làm loạn. Vậy chuyện tôi học vẽ mà bị truyền ra ngoài, ai biết sẽ như thế nào nữa… Chị ấy không nói là vì tôi.”
Mãi đến lúc này, Vu Mạn Di mới nhận ra, hôm nay cô nói như vậy, chuyện này nhất định sẽ truyền đến tai của nhà họ Vu, việc học hành của cô sẽ phải phụ thuộc vào sắc mặt của người lớn. Nhưng nếu cô không nói, tình cảnh của chị Du trong nhà họ Du cũng khó đoán định. Mà nhà họ Du lại làm loạn ở trường học thế này, số phận của lớp xóa mù chữ cũng khó nói.
Chậc, Vu Mạn Di đau khổ mà oanh liệt nghĩ, mình không vào địa ngục thì ai vào địa ngục.
Nghĩ vậy, cô khẽ cúi đầu, rõ ràng là hơi thất vọng. Tống Kỳ đứng sau lưng cô, nhìn cô chằm chằm, dường như lúc này anh không có hứng thú với bất cứ người nào hay bất cứ điều gì ngoài Vu Mạn Di. Cô cúi đầu, từ góc nhìn của anh có thể thấy được mảng da trắng nõn thấp thoáng giữa mái tóc đen được búi cao và cổ áo của cô. Tống Kỳ chợt nhớ lần đầu tiên cô đưa anh về nhà, có một đoạn đường cô không thể kéo anh đi được, vậy là lại cõng anh bất tỉnh trên vai mình. Lúc đó Tống Kỳ tỉnh táo một giây ngắn ngủi, trong tầm mắt mông lung của mình, anh cũng thấy mảng da nhỏ bé đó.
Tự dưng anh cảm thấy không ổn, lại dời mắt đi, tập trung sự chú ý vào cổng trường.
Người gác cổng của nhà họ Du không dễ bị lừa như vậy, ông ấy nhìn bức chân dung trong tay một hồi, lại nghi ngờ lời giải thích của Vu Mạn Di. Ông ấy nói mặc dù bức tranh này là đại nghịch bất đạo, nhưng nét vẽ không tệ, cô Du trong bức tranh rất sinh động. Ông ấy không tin đây là tác phẩm của Vu Mạn Di, nhất định là người khác chắp bút.
“Cái gì mà người khác? Người khác ở đâu ra?” Vu Mạn Di kiên quyết, “Chính ông cũng nói ngoại trừ nhà họ Du, chị Du chỉ đến trường. Trong trường không có họa sĩ chuyên nghiệp, chỉ có tôi biết vẽ. Bây giờ tôi đến nhận bức tranh này, ông còn nói không phải là của tôi, ông nhất định phải làm nhà họ Du hổ thẹn, tìm ra chứng cứ chứng minh chị Du không trong sạch thì mới thỏa mãn sao?”
“Đúng đấy.” Chàng bưu tá chống hông, chợt bừng tỉnh, cậu ấy lập tức hùa theo, “Tâm địa của vị đại ca này khó lường quá đi!”
“Cậu… Các người!” Người gác cổng nghẹn lời, khí thế cũng giảm sút. Ông ấy há miệng, sau đó quay sang mấy người làm mới chạy đến, lắp bắp nói, “Quản gia Tào, tôi không có ý đó!”
Vu Mạn Di không nhận ra người này, nhưng Tống Kỳ nhìn về phía ông ấy đang nói, nhướng mày.
Anh đã gây thù chuốc oán với nhà họ Du mấy lần, đương nhiên đã quen mặt với quản gia Tào, huống chi lúc anh chạy trốn đến nhà ga không thành, chính quản gia Tào đầu bóng loáng này đã bắt anh về. Nghe xong trận cãi cọ này, sắc mặt của ông ấy u ám, ông ấy nhìn Tống Kỳ và Vu Mạn Di một lượt, không đồng tình hay phản đối.
Đương nhiên ông ấy đến trường là theo chỉ đạo của Du lão gia, giúp bắt kẻ đã vẽ bức chân dung đại nghịch bất đạo kia về nhà họ Du, cũng để cảnh cáo đám dân thường chớ nảy sinh tâm tư đeo bám tiểu thư ——
Dù cô Du không tái giá được thì cũng là tài sản của nhà họ Du, là sính lễ nhận lại, là của hồi môn đem cho, là người phải tuân theo mệnh lệnh của cha mẹ, là sự sắp đặt của bà mối, sao mới học vài buổi xóa mù chữ mà đã dây cà ra dây muống, nảy sinh ý chí riêng của mình. Hôm qua có gia nhân nhìn thấy cô ấy vừa khóc vừa chôn thứ gì đó trong sân sau, lại báo cáo với Du Nhị gia, họ đào lên được bức tranh này, cô ấy bị phạt quỳ cả đêm cũng không nói là ai vẽ, thật sự là muốn phản nghịch mà.
Ông ấy đến đây là để bảo vệ thể diện của nhà họ Du, không phải là để làm họ mất mặt thêm. Nếu như tranh này thật sự là do Vu Mạn Di vẽ thì không sao, vậy thì người phải dạy dỗ con gái là nhà họ Vu chứ không phải nhà họ Du. Nhưng bức tranh này quá khả nghi, theo những gì ông ấy hiểu về Du lão gia, ông ấy không thể giải quyết êm xuôi chỉ bằng lời nói suông của một đứa con gái.
Nghĩ ngợi xong, mặt của quản gia Tào giật giật mấy cái, sau đó ông ấy nói.
“Trong nhà họ Du chúng tôi, tự do đính ước là chuyện lớn, nếu nói về gia pháp…” Ông ấy nhìn Vu Mạn Di chằm chằm, muốn tìm nỗi sợ hãi đặc trưng của người nói dối, “Nếu thật sự bức tranh này là do cô Vu vẽ thì không sao, xem như hiểu lầm. Nhưng mà…”
Ông ấy cầm lấy cuộn tranh từ tay của người gác cổng, cẩn thận quan sát một hồi, lại ngước mắt nhìn Vu Mạn Di chằm chằm.
“Du lão gia luôn cần bằng chứng. Cô Vu, cô nói tranh này là do cô vẽ, vậy cô chứng minh thế nào đây?”
“Này!” Phương Thiên ngồi trên xe ngựa nhìn nãy giờ, rốt cuộc cũng xuống xe, “Vậy làm sao ông chứng minh không phải là cô ấy vẽ? Rốt cuộc người nhà quê các ông có hiểu luật pháp không, có biết ai nghi ngờ người khác thì phải chứng minh không?”
“Vậy người ngoại tỉnh các cô nên bớt nhúng tay vào chuyện của người nhà quê chúng tôi!” Quản gia Tào nhìn sang, hung dữ trừng mắt với Phương Thiên. Phương Thiên đỏng đảnh chưa từng bị đối xử như vậy, cô ấy xắn tay áo chuẩn bị chửi mắng, chàng bưu tá ngăn cản cô ấy.
Bầu không khí vừa dịu xuống lại căng thẳng lên, Vu Mạn Di sốt ruột đến mức da đầu tê dại. Cô nhìn bức tranh mà quản gia Tào đã phẩy phẩy mấy lần, lại nhắm mắt một hồi, cuối cùng hạ quyết tâm, nắm lấy cổ tay của Tống Kỳ sau lưng, kéo anh đến đứng bên cạnh cô.
“Tôi chứng minh được! Tôi chứng minh được!” Cô nói, “Nói tới nói lui, mọi người vẫn không tin tôi có thể vẽ ra bức tranh đó, vậy tôi sẽ vẽ một bức khác!”
“Vẽ một bức khác thì cũng là sao chép.” Quản gia Tào đe dọa, “Cô Vu, vốn dĩ cô đã biết vẽ, vẽ một bức khác giống y như đúc cũng không có gì khó.”
“Tôi không sao chép.” Vu Mạn Di nói, nắm chặt cổ tay của Tống Kỳ, móng tay bấm vào da anh, “Tôi vẽ một bức trước mặt mọi người, sống động và tinh xảo như vậy, tôi vẽ anh ấy!”
Cổng trường đang ồn ào đột nhiên im bặt. Cô chưa cần động bút, chỉ cần nói ra lời này, sự hoài nghi trong lòng mọi người đều bắt đầu tan biến, dù sao trông Vu Mạn Di cũng rất tự tin. Chỉ có Tống Kỳ, chỉ có Tống Kỳ biết trong lòng cô căng thẳng thế nào ——
Anh khẽ cúi người, ghé vào tai cô, sắc mặt bình tĩnh như Vu Mạn Di, nhưng giọng điệu lại hơi ngập ngừng: “Cô có thể… đừng nắm chặt như vậy được không?”
…
Chưa có người nào từng học lớp xóa mù chữ thế này.
Vu Mạn Di không giao tranh, người làm nhà họ Du sẽ không đi, nhưng để những người đến lớp phải chờ đợi mòn mỏi cũng không hay. Cuối cùng, hai bên đều thỏa hiệp, tiết học vẫn diễn ra bình thường, Tống Kỳ đứng trên giảng bài, Vu Mạn Di ngồi dưới vẽ, người làm nhà họ Du đợi kết quả.
“Cái tôi vẽ không hẳn là dáng vẻ của anh ấy trên lớp.” Vu Mạn Di ngồi xuống. Vốn dĩ cô muốn đi học ra đi học, vẽ tranh ra vẽ tranh, nhưng nhà họ Du kiên quyết không đồng ý, cứ như hy vọng cô sẽ vẽ ra một Tống Kỳ hỏng bét, làm cô xấu hổ trước mặt mọi người. Đúng là khi người ta cử động sẽ khó nắm bắt hình thái hơn.
Nhưng Vu Mạn Di lại nghĩ lúc thầy Tô vẽ cô Du, cô ấy cũng không đứng trên cầu mãi. Anh ta gửi gắm ký ức đầu tiên của mình về cô Du vào ngòi bút, thậm chí còn sinh động hơn khi cô ấy đứng đó cho anh ta vẽ lại.
“Tôi sẽ cố không nhúc nhích nhiều.” Tống Kỳ vừa nói vừa dựng giá vẽ giúp cô.
“Không sao.” Vu Mạn Di liếc nhìn vết tích mà mình đã tạo ra trên cổ tay anh, nhớ ra anh cũng nắm chặt cổ chân của cô đến bầm tím ngoài bờ ruộng, trong lòng cảm thấy thế này mới cân bằng, “Tôi vẽ anh là vì tôi quen thuộc với gương mặt của anh nhất, không nhìn cũng vẽ được.”
Tống Kỳ ngẩn người, lúc anh rời đi, sắc mặt anh không mấy tự nhiên. Phương Thiên khoanh tay đứng ở phía xa xa quan sát, phát hiện Tống Kỳ đang cố nén nụ cười.
Đúng là một tình huống căng thẳng, Phương Thiên nghĩ thầm, làm cả người trải đời như Tống Kỳ cũng phải căng thẳng đến mức khóe môi giật giật.