Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương 23

Sự phối hợp hoàn hảo (hai)

Tiếng chửi mắng bên ngoài càng lúc càng to hơn, Tống Kỳ vén rèm nhìn mấy lần, sau đó quay đầu dặn dò: “Tôi xuống là được rồi, tôi có nhiều ân oán với nhà họ Du. Vu Mạn Di, cô…”

Tay anh vẫn đặt trên vai của Vu Mạn Di, lúc này nhẹ nhàng ấn xuống, ra hiệu cho Vu Mạn Di yên tâm. Nhưng làm sao cô có thể yên tâm được? Bên ngoài không có tiếng của chị Du, nhất định nhà họ Du đã nhốt cô ấy trong nhà. Một gia đình có thể nhốt vợ lẽ trên gác xép thì cũng không nhân từ bao nhiêu với đứa con gái bị từ hôn của mình.

Nghe những lời trách móc kia, hình như chị Du không để lộ bất kỳ thông tin nào về Tô Văn, cho nên họ mới cầm tranh đến trường. Vu Mạn Di sốt ruột trong xe ngựa, sao cô ấy vừa mang tranh về nhà đã bị phát hiện, hay nhà họ Du thật sự là một tấm lưới kín kẽ đến mức người ta phải khó thở?

Vu Mạn Di chợt phát hiện ra hiểu biết của mình về thế giới này quá nông cạn, quá đơn giản, trên đời không chỉ có nhà họ Vu, không chỉ có trường học và một nhóm sinh viên đến từ Thượng Hải. Trên đời còn có nhiều phụ nữ như mẹ ba, nhiều đàn ông như chú Ba, ngàn vạn gia đình như nhà họ Vu, nhiều cô gái giống chị Du đang bị nhốt trong nhà.

Tống Kỳ không cho cô xuống xe ngựa, Phương Thiên cũng đồng tình với lý lẽ của Tống Kỳ. Dù cho anh có ân oán với nhà họ Du, anh cũng là người từ nơi khác đến, chỉ cần rời đi là được, nhưng nếu Vu Mạn Di bị người trong gia đình này để mắt đến, e là ở Thiệu Hưng này, cô sẽ gặp rắc rối mãi. Vậy là cô không giãy dụa nữa, chỉ dùng ngón tay vén rèm, nhìn ra ngoài qua khe hở.

Đúng là nhà họ Du đang ầm ĩ, biến cổng trường yên tĩnh thường ngày thành một mớ bòng bong. Vu Mạn Di nhận ra người đến gây chuyện là một trong số những người gác cổng của nhà họ Du. Lúc này, cô lại rất nhớ người gác cổng làm ít ăn nhiều của nhà mình. Người gác cổng của nhà họ Vu là một người đàn ông trung niên mập mạp, bao dung, còn người gác cổng của nhà họ Du lại hung hăng, cơ bắp cuồn cuộn lộ ra dưới tay áo được xắn lên cao, rất giống côn đồ. Có lẽ đó là lý do ông ấy được phái đến đây gây chuyện.

Ông ấy hung hăng đứng cản đường trước cổng, không cho bất cứ học sinh nào vào lớp xóa mù chữ, ai dám đến gần, ông ấy lại giơ bức chân dung của cô Du mà Tô Văn đã vẽ ra trước mặt người đó, dữ tợn nói: “Là cậu! Tôi chắc chắn là cậu! Dòm ngó cô Du, Du lão gia không tha cho cậu đâu!”

Thấy sắp đến giờ học, có học sinh không muốn dính líu đến trò hề này, cũng không muốn liên quan đến nhà họ Du, vậy là người đó lặng lẽ quay đầu trốn học.

Vu Mạn Di căng thẳng đến mức ngón tay cong lên, nắm chặt góc rèm.

Xe ngựa dừng cách cổng trường một đoạn xa, Tống Kỳ cũng mới đi đến. Suy cho cùng, đa số mọi người đến đó cũng là để học lớp xóa mù chữ, quay đầu nhìn thấy Tống Kỳ, họ lập tức phàn nàn: “Thầy Tống, thầy nhìn xem, phải làm sao bây giờ? Hôm nay có lên lớp không?”

“Đương nhiên là có.” Tống Kỳ lên tiếng, ra hiệu cho đám đông tránh đường.

Trong nhóm sinh viên đến từ nơi khác này, người của nhà họ Du cũng quen mặt Tống Kỳ nhất. Năm ngoái anh ghé thăm Du lão gia, một đám người đã gặp anh; lúc đến nhà ga bắt anh lại, một đám người khác cũng gặp anh; lúc chính phủ ra lệnh cho Du lão gia giao người ra, nhà họ Du còn vẽ lại chân dung của anh, truyền đi khắp dinh thự để tìm được anh. Mặc dù thời cơ đã qua, nhưng mùa hè năm nay anh lại đến Thiệu Hưng, đứng trước cửa nhà họ Du tuyên truyền khuyến học, làm Du lão gia đỏ mặt tía tai, cả dinh thự đều nghe.

Cho nên dù có quen thuộc bằng cách nào thì sự quen thuộc này cũng không có gì tốt đẹp. Cùng với cảnh tượng hôm nay, thù mới hận cũ ập đến cùng một lúc. Vừa nhìn thấy Tống Kỳ, người gác cổng đã nổi giận, lại mở bức tranh kia ra, suýt nữa là dán vào mặt của Tống Kỳ.

“Tống Kỳ, cậu giải thích chuyện này thế nào? Cậu xem đi, thằng ranh con rẻ rách nào trong lớp xóa mù chữ vẽ ra bức tranh này để dụ dỗ cô Du nhà chúng tôi thế!”

Bức tranh chặn trước mặt Tống Kỳ, anh không né tránh cũng không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn ông ấy, nói: “Vào cổng trường là thấy Khổng Tử, ông gây rối ở đây không sợ làm phiền bậc hiền triết đã khuất sao?”

Người Thiệu Hưng xưa nay xem trọng chữ nghĩa, cũng giống như một số tỉnh miền Nam tôn thờ thần thánh, ồn ào trước mặt Khổng Tử đúng là bất kính thật. Nghe đến đây, người gác cổng của nhà họ Du phập phồng cánh mũi, cũng nhỏ giọng lại, nhưng vẫn hống hách: “Tôi không có gây rối! Tôi làm theo ý của Du lão gia, đến đây tìm thằng ranh con đã vẽ bức tranh này, đưa về dạy một bài học! Cậu là thầy, cậu nói xem, trong các học sinh của cậu, có ai là họa sĩ không?”

“Chúng tôi có ghi lại danh sách lúc họ đến nhập học, không có ai là họa sĩ.”

“Không có à? Sao lại vẽ như thật thế?” Ông ấy giơ bức tranh lên, ngón tay chỉ tới chỉ lui vết bớt đỏ trên mặt của cô Du, “Dù không phải là họa sĩ thì cũng biết vẽ tranh! Ngoại trừ nhà họ Du, tiểu thư chỉ đến trường, nhất định là một trong số các người ở đây!”

Ông ấy quay sang đám đông, giọng nói càng lúc càng gắt gỏng: “Rốt cuộc là cái tên hèn hạ nào, bước lên đây cho ông xem! Có gan dòm ngó phụ nữ mà không có gan nhận sao? Hôm nay không ai bước ra thì cũng đừng mong lớp xóa mù chữ này bắt đầu…”

Đám đông xôn xao. Nhà họ Du là danh gia vọng tộc trong vùng, có quan hệ lại có quyền thế, họ đã nhất quyết đến gây chuyện, e là việc này không dễ dàng kết thúc. Lúc họ nói chuyện, mấy học sinh tưởng không thể lên lớp, lại quay người rời đi.

“Đủ rồi!” Tống Kỳ lên giọng, rõ ràng là cũng tức giận, “Nhà họ Du các người đóng cửa gây chuyện là được rồi, hôm nay còn đến trường quậy phá nữa sao? Ông bảo chúng tôi giao người, tôi cũng muốn nhà họ Du các ông giao người. Cô Du là học sinh đã có tên trong danh sách quản lý của chính quyền huyện, tại sao hôm nay cô ấy không đến?”

“Quản lý con khỉ!” Người gác cổng của nhà họ Du nói, “Du lão gia tốt bụng cho một cô gái quá lứa lỡ thì không ai thèm lấy đến học chữ, cô ấy không chịu, lại để người ta vẽ một bức chân dung lẳng lơ như vậy. Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, gia đình đàng hoàng nào còn muốn cô ấy nữa? Đàn ông góa vợ cũng không muốn cưới một người phụ nữ không biết chừng mực thế này!”

Vu Mạn Di không biết bức chân dung kia lẳng lơ chỗ nào, nếu ông ấy không đến đây làm ầm ĩ, làm gì có ai biết cô Du được người ta vẽ một bức chân dung như vậy? Vu Mạn Di tức giận đến mức màng nhĩ cũng rung rung, mà trước cổng trường, Tống Kỳ tranh cãi với đối phương càng lúc càng kịch liệt.

“Tống Kỳ! Cậu không biết điều!” Người gác cổng cao giọng, “Cậu thật sự nghĩ nhà họ Du không làm gì được cậu sao? Đợi đến khi Du lão gia trở mặt, trên huyện cũng sẽ có người chống lưng cho chúng tôi!”

Tống Kỳ bật cười: “Vậy sao? Vậy nhất định ông phải mời người trên huyện xuống đây để sinh viên nghèo này mở mang tầm mắt.”

Anh nói đến đây, Phương Thiên cười nhạo một tiếng sau lưng Vu Mạn Di. Cô quay đầu nhìn Phương Thiên, rất căng thẳng: “Tôi nghe mẹ hai nói nhà họ Du thật sự có quan hệ với chính quyền huyện Thiệu Hưng. Phương Thiên, họ tranh cãi kịch liệt như vậy, có khi nào sẽ xảy ra chuyện thật không? Nhỡ đâu xảy ra chuyện, dượng của cô ở Thượng Hải có thể…”

“Mạn Di, đừng căng thẳng.” Vừa rồi Phương Thiên còn lo lắng, nhưng ông ấy đã nhắc đến “người trên huyện”, chứng tỏ át chủ bài và chỗ dựa của nhà họ Du cũng chỉ đến thế mà thôi. Cô ấy lắc đầu, nói, “Nếu Tống Kỳ gặp rắc rối, đó cũng đâu phải là chuyện của dượng tôi.”

Họ đều không nói rõ với Vu Mạn Di, cho nên chỉ có Vu Mạn Di là thật sự sốt ruột, mà đúng như cô vừa tỉnh ngộ, hiểu biết của cô về thế giới này vẫn còn rất hạn chế. Cô không hiểu ý của Phương Thiên, đành phải nhoài người ra nhìn Tống Kỳ và người gác cổng của nhà họ Du giằng co.

Nhưng chuyện tiểu thư chưa chồng của nhà họ Du được tặng một bức chân dung dấy lên nghi vấn “tự ý quyết định chuyện cả đời”, chuyện này không thể giải quyết bằng lời nói. Nhà họ Du muốn Tống Kỳ giao người vẽ bức họa, Tống Kỳ muốn nhà họ Du đưa cô Du quay lại trường học, đúng là ông nói gà, bà nói vịt. Vu Mạn Di nhoài người ra cửa nhìn một hồi lâu, chợt phát hiện tình hình đã vượt tầm kiểm soát, bởi vì có mấy gã thô kệch của nhà họ Du đang từ xa chạy đến.

Người của nhà họ Du đã đến, Vu Mạn Di không nghĩ mấy giáo viên đeo kính cận trong trường sẽ đứng ra bảo vệ Tống Kỳ và nhóm người ngoại tỉnh này. Có lẽ cũng có vài học sinh thấy bất bình, nhưng dù sao họ cũng là người địa phương, chỉ sợ cuộc sống sau này khó khăn.

Vu Mạn Di cắn môi, sau đó kiên quyết đẩy cửa ra, Phương Thiên và hai sinh viên còn lại chưa kịp phản ứng, cô đã đứng lên vén rèm, sau đó xuống xe ngựa.

Phương Thiên giật mình, trước khi xuống xe, Tống Kỳ còn bảo cô ấy trông chừng Vu Mạn Di. Cô ấy vén rèm, nhỏ giọng gọi hai tiếng, nhưng Vu Mạn Di chỉ chạy về phía cổng trường, không quay đầu nhìn lại.

Cuộc giằng co giữa Tống Kỳ và người gác cổng của nhà họ Du đã lên đến đỉnh điểm, bản thân Tống Kỳ cảm thấy bây giờ mình đã quá kiên nhẫn, quá cẩn trọng, quá lề mề khi xử lý vấn đề, không còn ngông cuồng như thời niên thiếu năm nào. Suy nghĩ này vừa lướt qua đầu anh, đám đông tụ tập trước trường học chợt xôn xao, một bóng dáng nho nhỏ chen vào đám đông, chạy đến trước mặt anh như con chim sẻ.

Đầu óc của Tống Kỳ trống rỗng, anh chưa kịp hoàn hồn. Mãi đến khi bóng dáng đó lên tiếng, anh mới nhận ra người đứng chắn trước mặt anh là Vu mạn Di. Anh chưa từng nghe cô nói lớn tiếng như vậy, trong lớp xóa mù chữ, cô luôn trả lời rất chậm, rất nhỏ.

Cô đứng trước mặt người gác cổng của nhà họ Du, cao giọng nói:

“Là tôi vẽ! Tôi vẽ chân dung cho chị Du, chị ấy sợ người nhà tôi không cho tôi học vẽ nữa nên mới không nói gì, muốn tìm thì tìm tôi này!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn