Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương 22

Sự phối hợp hoàn hảo (một)

Giữa đường về phòng, Tống Kỳ lại vòng sang từ đường cùng Vu Mạn Di.

Tống Kỳ còn quen thuộc với lối đi trong nhà họ Vu vào ban đêm hơn cả ban ngày, ban ngày chưa chắc anh đã có thể tìm ra nhanh như vậy. Hai người họ đứng trước cánh cửa khóa chặt của từ đường một hồi, Tống Kỳ nhặt một sợi kẽm bỏ đi từ dưới đất, xoay mấy vòng trong lỗ khóa.

Tiếng động khe khẽ vang lên trong đêm, cửa từ đường lại bị anh cạy lần thứ hai. Vu Mạn Di quay đầu, phát hiện anh không làm hỏng dây xích, lúc đi ra vẫn có thể đóng lại, đúng là cao thủ cạy cửa.

“Sao anh cạy cửa giỏi thế?” Cô khom lưng đi vào từ đường, thấy Tống Kỳ đóng cửa. Anh treo chiếc đèn dầu trên góc tường để chiếu sáng, nói với Vu Mạn Di, “Luyện tập từ nhỏ, không có gì giam cầm tôi được.”

Đúng là anh rất khó bị giam cầm, không thì anh đã không thể trốn thoát khỏi nhà họ Du. Đó là lần đầu tiên Vu Mạn Di nghe Tống Kỳ nói về chuyện của mình, nhưng cũng chỉ có một câu như vậy. Sau đó anh giúp cô lấy bài vị của ba mẹ ở trên cao xuống, đặt trước mặt cô lúc cô quỳ gối, lại dùng ngọn lửa đèn dầu châm một ngọn nến để tế tổ. Sáp nến nhanh chóng nóng chảy, lăn xuống thân nến, đông cứng lại, ngọn lửa nhảy múa theo hình dạng tờ báo mà Vu Mạn Di đưa lên, nuốt chửng tranh minh họa mà cô đã vẽ ra, cuối cùng cháy thành tro tàn.

Vu Mạn Di vừa đốt vừa nhỏ giọng kể lại những chuyện đã xảy ra trong mấy ngày qua với ba mẹ, Tống Kỳ chỉ đứng bên cạnh, nhìn gương mặt cô dưới ánh nến. Trong mắt người ngoài, cô không phải là người nhiều chuyện, nhưng với Tống Kỳ và ba mẹ cô, cô rất lắm lời. Đêm nay thật đẹp, ba người bằng lòng nghe cô lắm lời đều ở bên cạnh cô.

Đốt đến trang báo cuối cùng, rốt cuộc Vu Mạn Di cũng nhìn sang Tống Kỳ đứng bên cạnh.

Bài vị của ba mẹ Vu Mạn Di ở trên, Tống Kỳ do dự không biết mình có nên quỳ gối cùng cô hay không, nhưng anh quỳ gối thì có vẻ không đúng lắm, anh đâu có danh phận gì. Cũng may Vu Mạn Di nhìn thấu sự chần chừ của anh, vội vàng khoát tay nói: “Anh không cần phải quỳ, anh đến đây ngồi với tôi đi.”

Nói xong, cô nghiêng người ngồi xuống, khép hai đầu gối lại, rốt cuộc Tống Kỳ cũng tìm được một tư thế phù hợp để ngồi bên cạnh Vu Mạn Di: Một chân cong lên, một chân khoanh lại. Ngọn nến đang chảy sáp đứng giữa hai người họ. Tống Kỳ khum tay che ngọn lửa lại, giúp Vu Mạn Di đốt mảnh báo cuối cùng.

“Tôi không biết cô muốn đốt nó đấy.” Tống Kỳ nói, “Tuần sau tôi sẽ lên thị trấn mua một tờ báo khác cho cô.”

“Được.” Vu Mạn Di cười, quay đầu sang bài vị, nói, “Mẹ, đây là Tống Kỳ, mẹ và ba nhớ kỹ gương mặt của anh ấy nhé. Anh ấy rất bốc đồng, hay gặp nguy hiểm. Mẹ, mẹ và ba hãy phù hộ anh ấy, để anh ấy đừng gặp nguy hiểm nữa.”

“Sao cô không nói tốt về tôi?” Tống Kỳ ngẩng đầu nhìn bài vị của ba mẹ Vu Mạn Di, tự dưng cảm thấy không tự nhiên lắm, lại dời mắt. Anh dùng tay phủi tro tàn trên sàn nhà, sau đó phủi sạch đệm quỳ, xóa hết dấu vết cho thấy họ đã vào từ đường.

“Cô bảo ba mẹ cô nhìn đi.” Tống Kỳ nói, giọng điệu nghiêm túc, “Tôi rất cẩn thận.”

Vậy là Vu Mạn Di đành cho anh thể hiện một phen.

Vốn dĩ cô chỉ đến đây để đốt báo, nhưng báo cháy hết rồi mà hai người họ đều không có ý định rời đi. Vu Mạn Di kể hết chuyện ở trường mấy ngày qua với Tống Kỳ, nhắc đến cô Du, cô chần chừ một lát, nhưng cuối cùng vẫn kể chuyện cô Du đi học vẽ cùng cô, đã rơi vào lưới tình với thầy Tô.

Tống Kỳ mới gặp thầy Tô một lần, nghĩ đến diện mạo của hai người họ, anh gật đầu nói: “Rất xứng đôi, nhưng nhà họ Du có đồng ý không?”

“Ai mà biết?” Vu Mạn Di lắc đầu, ôm đầu gối, “Tự do yêu đương là vậy, hỗn loạn.”

Giọng điệu của cô rất già dặn, tựa như cô đã thấy hết cảnh đời, còn Tống Kỳ lại lẳng lặng nghĩ về những chuyện có liên quan đến Vu Mạn Di. Hình như bản thân Vu Mạn Di vẫn chưa hiểu hết về hoàn cảnh của mình, giống như cô chỉ cao hơn chứ đầu óc không hề lớn thêm chút nào. Sở dĩ có thể đánh giá như vậy là vì trong lúc Tống Kỳ im lặng, cô lại suy tư trước nến hương, sau đó đưa ra một giả thuyết động trời.

Cô nói: “Tống Kỳ, hôm nay chị Du nói tôi và anh họ đã đính hôn, tôi chưa từng tự do yêu đương. Nghĩ lại, tôi cảm thấy chưa từng yêu đương thật đáng tiếc.”

Anh ngạc nhiên nhìn cô, hơi căng thẳng.

Vu Mạn Di nói tiếp: “Cho nên anh có thể giúp tôi nói với Tề Tụng, bảo anh ấy viết một chuyện tình thế này trên báo: Kết hôn trước, sau đó tự do yêu đương? Vậy thì trong lúc chờ anh họ tôi đi du học trở về, tôi có thể dùng câu chuyện này để tham khảo.”

Nếu như nói ban đầu Tống Kỳ im lặng là vì hoàn cảnh của Vu Mạn Di, sau đó là vì căng thẳng, vậy thì lúc thật sự nghe và hiểu những lời này, anh im lặng hoàn toàn là vì ý tưởng vượt thời đại này của Vu Mạn Di.

Sự im lặng của Tống Kỳ đối với Vu Mạn Di kéo dài đến lúc họ đi tới trường vào ngày hôm sau, anh lên xe ngựa cũng không ngồi cạnh cô. Phương Thiên ngẩng đầu quan sát hai người họ, sau đó dời mắt, không hiểu nổi. Cuối cùng, người phá vỡ sự im lặng là chàng sinh viên vẽ không giống ai kia, anh ta chủ động nhắc đến số báo mới với Vu Mạn Di, anh ta đã nói với chàng bưu tá trong trường, chàng bưu tá đồng ý giao một bản đến dinh thự nhà họ Vu, sau này họ đỡ phải đi lên thị trấn.

Vu Mạn Di định nói với anh ta là hôm qua Tống Kỳ đã đưa cho cô xem, nhưng Tống Kỳ đang tập trung nghiên cứu phong cảnh dọc đường đi, vậy là Vu Mạn Di cũng hoang mang, không rõ đêm qua đã xảy ra chuyện gì, cho nên cô không nói với người khác.

Cuối cùng cả nhóm cũng đến cổng trường trước khi chuông reo, nhưng Vu Mạn Di ngồi trong xe ngựa cũng có thể nghe được, hình như hôm nay cổng trường ồn ào hơn mọi ngày.

“Có chuyện gì? Sao lại ầm ĩ thế?” Phương Thiên lên tiếng trước, đứng dậy đi đến khung cửa sổ bên cạnh chỗ ngồi của Tống Kỳ, vén rèm lên. Ngoại trừ hai người họ, những người khác đều không thể nhìn thấy chuyện bên ngoài, sau khi Tống Kỳ và Phương Thiên hơi nghiêng người ra ngoài, sắc mặt của họ vô cùng khó coi.

“Các cậu đừng xuống xe.” Tống Kỳ nói, đứng lên vén rèm. Vu Mạn Di đã quen đi theo anh, cô vô thức đứng dậy, Tống Kỳ phát hiện ra, lập tức đè vai cô xuống.

Người nhà họ Du!

Sắc mặt của Vu Mạn Di cũng khó coi như Tống Kỳ và Phương Thiên.

Không người nào trong xe ngựa lên tiếng, Tống Kỳ bình tĩnh nhìn Vu Mạn Di, ý nói cô đừng kích động. Bên ngoài ầm ĩ, nhưng không có gì át được tiếng chửi rủa đinh tai nhức óc.

“Đây là tranh của ai? Ai vẽ? Bước ra đây cho tao!”

“Mẹ nó, cái này mà là lớp xóa mù chữ à! Suốt ngày dạy cái gì, dạy tiểu thư chưa chồng yêu đương vụng trộm với người ta à, tao khinh!”

“Chưa tìm ra người vẽ bức tranh này, các người cũng không được vào trường, không ai mẹ nó được lên lớp!”

“Tống Kỳ.” Nghe thấy những từ ngữ ô uế đó, sắc mặt của nam sinh kia cũng khó coi, “Tớ đi xuống với cậu, nhà họ Du đến đây là để gây chuyện. Cái gì mà dạy tiểu thư chưa chồng yêu đương vụng trộm? Họ nói bậy bạ gì thế?”

Đúng là rất bậy bạ, chuyện gì vào miệng nhà họ Du cũng rất khó nghe.

Nhưng mà…

Vu Mạn Di ngẩng đầu, giữa tiếng mắng chửi không ngớt của nhà họ Du, cô nhìn về phía Tống Kỳ.

Cô chợt nhận ra, lớp xóa mù chữ đông người như vậy, cả trong và ngoài xe ngựa, chỉ có cô và Tống Kỳ biết nhà họ Du mắng chửi cái gì…

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn