Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương 21

Mắt thấy tai nghe chốn học đường (tám)

Thời gian quá trễ, trời cũng đã tối, đây không phải là thời điểm thích hợp để gặp nhau. Nhưng Tống Kỳ nhất quyết vẫy vẫy tờ báo dưới lầu, cuối cùng chỉ xuống căn hầm, Vu Mạn Di hiểu ra ám hiệu của anh.

Cô không đoán ra tại sao tối nay Tống Kỳ lại cố chấp như vậy, cũng không biết rõ chiều nay anh ra ngoài làm gì. Nhưng khi cô đóng cửa sổ, anh đã đi về phía căn hầm, nếu Vu Mạn Di không đi, có lẽ anh sẽ đứng đó chờ mãi, người này chỉ biết làm theo ý mình, dù không muốn thì cũng phải nghe theo anh. Vu Mạn Di đành lén lút xuống hầm lần nữa.

Trên đường đi qua, càng nghĩ cô càng cảm thấy mình bị Tống Kỳ dụ dỗ. Anh rất biết cách khơi gợi sự tò mò của người ta, mà Vu Mạn Di lại không thể khống chế sự tò mò của mình. Cô nghĩ chuyện gì cũng là do Tống Kỳ chủ động, từ lần đầu tiên kéo cô xuống bờ ruộng là anh chủ động, lần nào cô cũng phải đuổi theo sau. Mà vừa rồi cô còn gặp anh trong mơ, đi gặp người trong mộng, làm sao trong lòng bình tĩnh được.

Cho nên lúc đi đến hầm, Vu Mạn Di đã tức giận với lòng tự tôn lên men của mình.

Mấy ngày không gặp, hành vi của người này giống hệt như chim trống lót ổ, đã bày trí căn hầm đâu vào đấy, đầy đủ bàn, ghế, nến, thỉnh thoảng anh lại chạy xuống đây làm việc. Vu Mạn Di khó chịu nhảy xuống thang, chỉ thấy Tống Kỳ chăm chú cúi đầu xuống bàn viết gì đó, không ngẩng đầu lên, bên cạnh là tờ báo mà anh vừa vẫy vẫy với cô.

Rốt cuộc có ai phân xử được không, anh cứ làm như cô chủ động tìm đến anh vậy.

Vu Mạn Di khoanh tay, không chịu nhúc nhích, kiên quyết chờ anh chủ động ngẩng đầu. Tống Kỳ viết xong hai dòng chữ mới ngẩng đầu nhìn cô, hai ánh mắt chạm nhau, Vu Mạn Di lập tức chất vấn: “Anh gọi tôi đến đây làm gì?”

Con gái mười bảy, mười tám tuổi lớn thật nhanh, hình như cô lại cao lên nữa rồi. Năm ngoái đứng trong hầm, cô vẫn còn nhỏ xíu, nhưng năm nay, đầu đã gần chạm đến nóc hầm, Tống Kỳ thì phải hơi cúi người. Cô khoanh tay đứng đó, toát ra sự khó chịu và tự cao của con gái mới lớn.

Nhưng mà trước đó cũng đã nói, Tống Kỳ không có chị em gái, hiểu biết về con gái ở độ tuổi này cũng rất hạn chế. Anh gọi Vu Mạn Di đến đây đương nhiên là có tin tốt, nhưng bị lời chất vấn vô duyên vô cớ của cô làm nghẹn họng, anh bộc lộ một chút xíu tính khí thiếu gia mà anh che giấu đã lâu.

“Nếu thái độ của cô tốt một chút, tôi sẽ nói với cô.” Anh nói, tiện tay vặn mở chiếc nắp bút mà anh vừa đóng lại, cúi đầu viết tiếp.

Lần cuối anh dùng giọng điệu này là khi nói cô là bổ phục thành tinh, cũng có thể đây là bản chất thật của anh, chỉ là anh được giáo dục nhiều về đạo đức trong quá trình trưởng thành mới kiên nhẫn thêm một chút xíu. Mà sự kiên nhẫn của Tống Kỳ chính là điển hình của ăn mềm không ăn cứng, lúc Vu Mạn Di khóc thì anh kiên nhẫn vô bờ, lúc cô không khóc thì sự kiên nhẫn đó rất giới hạn.

Tiếc là Vu Mạn Di vẫn chưa tìm ra bí quyết thuần hóa tính tình của Tống Kỳ, bản năng của con người là ăn miếng trả miếng. Cô cãi anh thêm mấy câu cũng không thắng thế được, cuối cùng giận dỗi nói “Anh không nói cũng được”, sau đó xoay người, hai tay nắm thang gỗ, định về phòng ngủ tiếp, mặc dù chưa chắc cô có thể ngủ lại được.

Nhưng cô vừa định áp tay đẩy cửa hầm mở ra, ánh sáng sau lưng chợt tắt ngóm, sau đó có tiếng bước chân dồn dập. Cả người Vu Mạn Di cứng đờ, nhanh chóng phát hiện ra tiếng bước chân đó không phải là của Tống Kỳ sau lưng cô. Bên ngoài căn hầm có người đang đến gần.

Cô đang đứng trên thang, không kịp leo xuống, bên hông nhẹ bẫng, một tay Tống Kỳ ôm eo cô kéo xuống, sau đó anh ôm cô trong lòng, trốn vào góc tường sau thang gỗ.

Giây tiếp theo, cánh cửa gỗ trên đỉnh đầu mở ra, ánh trăng mong manh chiếu vào trong. Lúc này Vu Mạn Di mới phát hiện Tống Kỳ sắp xếp bàn ghế rất thông minh. Lúc không có ánh sáng, người ta phải thò cả người vào trong mới thấy được, không thì nơi đó là điểm mù. Cô nín thở cầu nguyện người gác cổng đừng vào trong, nếu không thì không chỉ có bộ bàn ghế kia bị phát hiện đâu.

Cũng may cánh cửa gỗ chỉ hé mở một chút đã đóng lại, theo sau là tiếng lẩm bẩm mơ màng: “Ngày mai phải tìm mèo hoang bắt chuột mới được.”

Cốt truyện rất quen thuộc, mãi đến khi tiếng bước chân biến mất, hai “con chuột” đang trốn cũng có thể thở phào nhẹ nhõm. Vu Mạn Di không hiểu tại sao người gác cổng này có thể lấy tiền lương của nhà họ Vu hai mươi mấy năm. Lần đầu cô đi ra ngoài thả diều, ông ấy không nhìn thấy cô; cô muốn đưa Tống Kỳ về, nửa đêm ông ấy bị lừa đi diệt sâu trong nhà vệ sinh; lần đầu hai người họ tạo ra động tĩnh lạ trong hầm, ông ấy đi ngang mà không nghe thấy. Huống chi ông ấy hoàn toàn không biết chuyện Tống Kỳ leo lên ngọn núi giả để rời đi, lần này mở cửa hầm còn tưởng họ là chuột…

Tống Kỳ cười khẽ sau lưng cô, âm thanh vang lên bên tai cô, nửa thân trên của cô cứng đờ. Anh đứng sau lưng cô, vòng tay qua eo cô ôm vào lòng, gần như che chắn cô trong vòng tay. Lúc này Vu Mạn Di mới phát hiện mình siết chặt cánh tay anh, nhiệt độ cơ thể của họ truyền qua quần áo. Cô nhắm mắt trong bóng tối, làm màn đêm càng tối tăm hơn. Tống Kỳ cười xong, giọng nói của anh lại vang lên:

“Người của nhà họ Vu các cô làm việc có trách nhiệm quá.”

Đột nhiên cô siết chặt cánh tay anh, móng tay bấm vào anh một cái. Lực không lớn nhưng đủ để Tống Kỳ phải hít một hơi. Người căng thẳng chuyển từ cô sang anh, lúc này Tống Kỳ mới hoàn hồn, rút cánh tay khỏi eo cô. Vu Mạn Di thoát ra khỏi vòng tay anh, quay đầu kéo dài khoảng cách giữa hai người họ. Trong bóng tối, họ chỉ có thể dựa vào nhiệt độ để phán đoán khoảng cách, cô im lặng một lát, cuối cùng lại hỏi: “Rốt cuộc anh muốn nói với tôi cái gì?”

Đang nói chuyện, cô phát hiện Tống Kỳ không còn đứng bên cạnh mình, anh không phải là chuột mà là con mèo trầm lặng và con chim yên tĩnh. Giọng nói của anh vang lên ở phía bên kia của căn hầm, theo sau là tiếng thắp nến. Trong ánh nến leo lắt, Vu Mạn Di nhìn thấy cái bóng của Tống Kỳ trên tường, trong tay của cái bóng có một tờ báo đã mở ra. Cuối cùng cô cũng hoàn hồn, Tống Kỳ đã cầm tờ báo này từ lúc đứng dưới cửa sổ phòng gọi cô.

“Vu Nhị tiểu thư.”

Lúc cô cáu kỉnh, anh không gọi cô là Vu Mạn Di mà gọi cô là Vu Nhị tiểu thư, cách xưng hô này mới xuất hiện hôm nay, cố tình trêu chọc. Vu Mạn Di không muốn cãi nhau với Tống Kỳ nữa, chỉ đi đến gần anh, mượn ánh nến đọc tờ báo trên tay anh, lúc nhìn rõ, sắc mặt cô thay đổi.

Anh mở ra, tiếng báo kêu sột soạt, sắc mặt của Vu Mạn Di hơi kinh ngạc. Cô đưa tay cầm lấy tờ báo, nhưng anh giơ lên cao, không cho cô lấy, tay kia giữ chặt gáy cô.

“Vừa rồi cô rất hung dữ.” Tống Kỳ nói, “Tôi chạy lên thị trấn để mua tờ báo này, trời tối mới về nhà, cuối cùng nhận lại thái độ này của cô.”

“Tôi không hung dữ với anh.” Bị anh nắm sau gáy, Vu Mạn Di muốn giãy dụa nhưng sợ tạo ra động tĩnh quá lớn, đành để mặc cho anh nắm lấy. Giằng co mãi mà không lấy được tờ báo, cô thở dài một hơi, giơ ngón tay nói, “Còn có cây hải đường, anh có in không đấy?”

“Số báo này.” Tống Kỳ nói, bàn tay cầm tờ báo khẽ run rẩy, lại lật thêm hai trang, đúng là cây hải đường mà Vu Mạn Di đã nói. Đây là lần đầu tiên tờ báo của Tống Kỳ có tranh minh họa ra hình ra dạng, cũng là lần đầu tiên Vu Mạn Di thấy tranh vẽ của mình được in trên một tờ báo chứ không chỉ là một bức họa trên một mảnh giấy. Cô mượn ánh nến quan sát bố cục của tờ báo từ trên xuống dưới, sau đó cũng không còn vội vàng giật lấy tờ báo mà nhìn sang Tống Kỳ. Ánh nến yếu ớt chiếu sáng gương mặt của Vu Mạn Di, ánh mắt, hàng mày đều chan chứa ý cười mới mẻ lại có cảm giác thành tựu.

Tống Kỳ dao động, bàn tay giữ gáy của Vu Mạn Di cũng buông lỏng một chút, cho cô lao đến gần, cuối cùng cô cũng giật được tờ báo trong tay anh. Cô lật tờ báo ba lần, giơ lên cao rồi lại trải xuống mặt bàn. Ngón tay cô lướt qua mặt giấy, mực in lưu dấu trên bề mặt, tranh minh họa của cô hiện rõ mồn một như truyện của Tề Tụng.

“Đúng là tranh minh họa của tôi rồi!” Vu Mạn Di nói, “Tranh vẽ của tôi được in trên báo!”

Cô cầm tờ báo lên khỏi mặt bàn, trang báo lớn hơn giấy vẽ một chút, che hết nửa người cô. Cuối cùng cô cũng không còn nhận tiền lương không công, mà là thành quả của lao động. Vu Mạn Di cảm thấy mình đã tiến gần đến cái mà Phương Thiên gọi là “sống yên phận”, mặc dù chỉ là một bước rất nhỏ. Cô lại giơ lên cao, điều chỉnh góc độ, thưởng thức một hồi, cuối cùng Tống Kỳ giật lại tờ báo, vừa tức giận vừa buồn cười hỏi: “Muốn ở trong hầm đọc đến khi nào? Tôi mua tờ báo này cho cô, cô mang về phòng đọc cũng được.”

Anh gấp tờ báo hai lần, đưa cho cô, thổi tắt ngọn nến trên bàn, thay bằng chiếc đèn dầu trong tay. Vu Mạn Di đi theo sau lưng anh, nhìn anh mở hé cửa hầm, quan sát một vòng, xác định không có ai mới leo ra, lại đưa tay vào trong hầm kéo Vu Mạn Di ra ngoài. Vu Mạn Di cảm thấy lúc này đúng là hai người họ rất giống hai con chuột chũi, trước khi ra khỏi hang còn phải quan sát xung quanh xem có an toàn hay không.

Nhờ phước của người gác cổng trách nhiệm, họ hết sức an toàn, trong sân nhà yên tĩnh chỉ có tiếng bước chân cùng tiếng báo và quần áo sột soạt. Đi theo Tống Kỳ vài bước, Vu Mạn Di đột ngột đưa tay kéo lưng áo của anh.

Ánh đèn lắc lư, Tống Kỳ dừng bước. Anh quay đầu, Vu Mạn Di rất khác với lúc vừa xuống hầm, cô ghé đến gần anh, hai mắt cũng sáng lên, giống như giữa họ không còn khoảng cách nào.

Mặt trăng và đèn dầu đều là nguồn sáng, Vu Mạn Di trông sạch sẽ, dịu dàng, xinh đẹp trong ánh sáng đó. Cô hơi nhón chân, nhỏ giọng hỏi Tống Kỳ: “Anh đến từ đường với tôi được không?”

“Cái gì?” Tống Kỳ hạ tay xuống, đèn dầu lại hơi lung lay. Tối nay Vu Mạn Di vui vẻ thật, quen biết cô lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh thấy cô thế này.

“Tôi muốn đốt tờ báo này cho ba mẹ tôi, ban ngày thì lộ liễu quá.” Vu Mạn Di nói, chạm vào tờ báo được giấu dưới áo, nghĩ ngợi một hồi, cô lại nói với Tống Kỳ, “Còn anh nữa, tôi muốn ba mẹ nhìn thấy anh. Tôi cầu nguyện điều gì với ba mẹ cũng linh nghiệm, tôi muốn họ quen mặt anh, sau này họ có thể phù hộ anh giống như phù hộ tôi.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn