Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương 20

Mắt thấy tai nghe chốn học đường (bảy)

Ai có mắt cũng thấy cô Du khác trước.

Cô ấy từng ăn mặc rất đơn giản, trên đầu không cài một cây trâm nào, hoa tai cũng giản dị, nhưng dạo này phong cách ăn mặc của cô ấy lại phóng khoáng và linh hoạt hơn. Hẳn là cô ấy đã thương lượng với nhà họ Du, Vu Mạn Di không biết cô ấy đã nói dối thế nào, tóm lại, buổi sáng cô ấy đến trường học tiếng Anh và toán, buổi chiều sẽ đến phòng vẽ ở Thành Đông cùng cô. Chàng bưu tá buồn khổ vì không còn hai chị gái đồng hành cùng mình, liên tục chặn đường Vu Mạn Di, cuối cùng cũng ép cô nói ra sự thật.

Sau đó, chàng bưu tá cũng bao che cho họ đi học vẽ, còn Vu Mạn Di lại phụ trách bao che một chuyện khác, là mối quan hệ riêng giữa cô Du và thầy Tô.

Vu Mạn Di cũng thấy khó hiểu ——

Cô Du cũng đi học vẽ, đâu phải không gặp được thầy Tô, sao viết thư cho thầy Tô còn phải làm phiền cô giao thư chứ? Thầy Tô cũng thật là, tiền học phí thì chỉ lấy một phần tư, thuốc màu cũng tặng miễn phí, sao vẽ chân dung của cô Du rồi mà cũng không dám đưa tận tay cô ấy, còn thừa dịp cô Du rửa bảng pha màu mà nhét vào tay Vu Mạn Di làm gì? Mấy người tự do yêu đương thật phiền phức, quá rối ren, quá vòng vo!

Tóm lại, ngày đó rời khỏi phòng vẽ, Vu Mạn Di nhét bức chân dung của cô Du vào quần áo của mình. Thầy Tô bảo cô mở ra cùng cô Du ở nơi không người, vậy là Vu Mạn Di nắm tay chị Du, trên đường về còn tìm kiếm một hồi lâu, cuối cùng lại kéo cô ấy đến trốn dưới gốc cây hòe bên bờ sông.

Đó là một cây hòe cổ thụ cực kỳ to lớn, gốc cây lõm vào trong, tạo nên một cái hốc khổng lồ. Hốc cây hướng ra dòng sông, mà bờ bên kia không có vách tường hay cửa sổ, biến hốc cây này thành một nơi ẩn núp tuyệt vời. Vu Mạn Di dẫn chị Du trốn vào hốc cây, sau đó một tay cầm lấy mép trên của cuộn tranh, tay kia nhẹ nhàng, nhẹ nhàng mở cuộn tranh ra. Vậy là cô Du đứng trên cầu ngắm hoa rơi ngày đó cũng được tái hiện trước mắt của chính cô ấy từng chút một, từng chút một.

Hốc cây chìm vào im lặng.

Vu Mạn Di xem tranh với con mắt của người trong nghề, xem màu sắc, nét vẽ, cấu trúc, mà rõ ràng cô Du bên cạnh không xem những điều đó. Cô cảm giác hơi thở của cô Du gấp gáp, nhiệt độ cơ thể cũng tăng cao. Cô nghe một tiếng nức nở rất khẽ, giống như khóc, cũng giống như cười. Cô thấy cô Du đưa tay ra, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào gương mặt của người phụ nữ trong tranh, vết bớt đã hành hạ cô ấy nhiều năm biến thành một đóa hoa màu hồng nhạt trong tranh.

Vu Mạn Di nghĩ, hoa đẹp thật, không phải là tiện tay vẽ ra, ngay cả những chi tiết nhỏ như đường vân trên cánh hoa cũng được xử lý bằng những gam màu tinh tế vô cùng. Cô quay đầu định giải thích với cô Du là bức tranh này đẹp thế nào, trình độ của thầy Tô cao bao nhiêu, lại thấy khóe mắt của chị Du ngấn nước, là sắc mặt của người không muốn bị quấy rầy.

Cô ấy nhìn chằm chằm vào bức tranh thật lâu, cứ như bị mê hoặc. Vu Mạn Di sợ lúc quay lại, xà ích của nhà họ Du đã đến cổng trường, cô nhắc nhở: “Chị Du, hay là chị…”

“Mạn Di.” Cô Du chợt gọi cô, sau đó nắm lấy tay cô, đưa tay cô đến lồng ngực của mình, “Em chạm vào chỗ này đi.”

Vu Mạn Di im bặt.

Hồi còn nhỏ, cô nhặt một con chim non bị thương trong sân dinh thự nhà họ Vu, giữ nó trong tay lúc trị thương cho nó. Thân thể của con chim nhỏ bé như vậy, yếu ớt như vậy, nhưng trái tim lại đập rất mạnh, rất nhanh, cứ như sắp nhảy vọt ra khỏi lồng ngực, đó chính là nhịp tim hiện tại của cô Du.

“Chị Du.” Lần đầu cảm nhận nhịp tim của người khác thế này, cô cũng không biết phải làm gì, “Chị sao thế?”

Gương mặt của cô Du vẫn lấm lem nước mắt, nhưng môi lại nở nụ cười, giọng nói của cô ấy nghẹn ngào: “Chị không biết, chị không biết, đây là lần đầu tiên chị bị thế này, có phải chị sắp chết rồi không?”

Gương mặt của cô ấy lại ửng hồng, vết bớt được thiết kế thành đóa hoa trong bức tranh kia đỏ lên. Vu Mạn Di không nghĩ cô Du sắp chết, làm gì có người nào sắp chết mà lại mỉm cười như vậy? Cô áp tay vuốt ngực của cô Du, bảo cô Du hít thật sau, cuối cùng cũng trấn tĩnh nhịp tim của cô ấy.

“Em Mạn Di.” Cô ấy nói, “Chị tiêu đời rồi, chị thích Tô Văn!”

Cô ấy nhào đến ôm lấy Vu Mạn Di, Vu Mạn Di không kịp phản ứng, chỉ có thể nhớ lại những câu chuyện dài kỳ trên báo mà cô đã đọc qua, cuối cùng lại vỗ vai cô ấy, bắt chước các nhân vật phụ trong truyện: “Chị Du, chị khóc cái gì? Thầy Tô đáng được yêu mà.”

Cô Du không nói rõ với Vu Mạn Di, Vu Mạn Di cũng không thể nói rõ với cô ấy. Cô ấy chỉ vùi mặt vào vai của Vu Mạn Di mà khóc lớn: “Mạn Di, em mới đính hôn thôi, chưa hề rung động. Em không hiểu, chị tiêu đời rồi, chị tiêu đời rồi!”

Chị Du nói mình tiêu đời rồi, mà Vu Mạn Di không hiểu lời này lắm.

Vu Mạn Di thật sự không hiểu, sự không hiểu này lên men trong lòng cô, biến thành u sầu khi cô ngồi xe ngựa về nhà. Cô là người đưa chị Du đến phòng vẽ, là người âm thầm đưa thư, cũng là người mở bức tranh trong hốc cây. Cô bận rộn vì hai người họ lâu như vậy, cuối cùng lại nhận được câu “Em không hiểu”. Nếu cô không hiểu thì phải nói rõ với cô chứ! Sao lại nói cô chỉ mới đính hôn, chưa hề rung động? Rung động là chuyện lớn lắm sao? Chưa ăn thịt heo đâu có nghĩa là chưa bao giờ nhìn thấy heo chạy. Cô đã đọc từng câu từng chữ trong truyện dài kỳ của Tề Tụng rồi mà.

Lúc không vui, Vu Mạn Di không nói lời nào, về đến nhà, cô ngồi vào bàn ăn cùng nhà họ Vu, tiếp tục suy luận.

Cô Du kết luận bản thân mình “rung động”, điều đầu tiên cô ấy làm là đặt tay Vu Mạn Di lên lồng ngực của cô ấy, bảo cô cảm nhận nhịp tim của cô ấy. Như vậy có thể thấy nhịp tim càng nhanh thì rung động càng nhiều, nhịp tim là điều kiện tất yếu của rung động. Nói vậy thì, lần đầu tiên anh họ bôi thuốc lên vết bầm trên cánh tay cô ở sân sau, cô đã…

Không đúng. Vu Mạn Di nuốt một muỗng cơm, phủ nhận bản thân mình.

Ngày đó, đầu ngón tay của anh họ v**t v* cánh tay cô, đầu tiên cô run rẩy, sau đó nhịp tim dần dần tăng tốc, bởi vì tiếp xúc thân thể với người khác giới là đại nghịch bất đạo, bị mẹ ba phát hiện thì hậu quả khó lường. Ngày đó nhịp tim tăng tốc là vì căng thẳng, hoàn toàn không giống trạng thái mất kiểm soát, mặt đỏ bừng như cô Du hôm nay. Ăn giữa chừng, Vu Mạn Di bắt đầu ủ rũ, phát hiện mình không thật sự rung động, nhịp tim tăng tốc không phải là rung động, giống như cô không thể nói con chim nhỏ mà ngày đó cô cứu đã rung động với cô.

Cô đang chán nản, Phương Thiên chợt ngẩng đầu hỏi bạn học bên cạnh: “Tống Kỳ đâu rồi?”

“Đi lấy báo.” Bạn học kia nói, “Số báo tuần này của chúng ta đã được in xong, buổi chiều cậu ấy lên thị trấn mua báo.”

Phương Thiên “à” một tiếng, sau đó ăn tiếp. Vu Mạn Di ngẩng đầu nhìn chiếc ghế trống một hồi mới phát hiện cả buổi chiều hôm nay không gặp Tống Kỳ, kể cả lúc ngồi xe ngựa, trong đầu chỉ nghĩ đến câu “Em không hiểu” của cô Du, hoàn toàn không để ý đến sự vắng mặt của anh.

Cuộc đối thoại ngắn ngủi vì sự vắng mặt của Tống Kỳ cũng nhanh chóng kết thúc, Vu Mạn Di lại cúi đầu, tiếp tục chìm đắm trong suy nghĩ của mình. Nghĩ không ra, cô tiếp tục suy tư: Công bằng mà nói, cũng không phải cô Du không giải thích cho cô hiểu. Khóc ở hốc cây xong, cô ấy lại hối thúc Vu Mạn Di quay về trường, xe ngựa của nhà họ Du sẽ đến đón cô ấy. Hai người họ bước đi thật nhanh trên con đường lát đá xanh, cô Du vừa đi vừa hồi tưởng:

“Thật ra chị đã phải nhận ra từ mấy ngày trước, nhưng cũng là lần đầu tiên chị rung động, chị vừa mới hiểu ra. Lúc gặp hai vị hôn phu trước đây, chị rất căng thẳng, không dám ngẩng đầu, cũng không dám nhìn họ. Nhưng Tô Văn… Chị gặp anh ấy là muốn cười, anh ấy gặp chị cũng muốn cười. Lúc học trò chống đối anh ấy, chị thấy anh ấy không nói gì, nhưng chị lại không vui. Khi không đi học, chị luôn nhớ anh ấy, lúc nhớ anh ấy, không chỉ có trái tim, mà cả chỗ này cũng…”

Cô ấy chạm vào bụng, Vu Mạn Di vội vàng đi về trường, liếc mắt nhìn cô ấy, hoài nghi hỏi: “Chị Du, đó là bụng của chị. Trái tim chị nhộn nhạo thì em hiểu, nhưng bụng của chị cũng nhộn nhạo sao, có phải là có giun không?”

Vu Mạn Di hỏi vậy là vì quan tâm đến sức khỏe của cô ấy, nhưng cô Du không giải thích rõ cho cô hiểu, chỉ lặp lại câu kia: “Em chưa từng rung động, em không hiểu.”

Thì sao chứ, lẽ nào chưa từng rung động là thấp kém sao?

Cuối cùng, quá trình suy luận của Vu Mạn Di cũng kết thúc cùng bữa ăn tối, sự hoang mang trên đường về, nỗi u sầu trên xe ngựa, sự khó hiểu trong giờ ăn cũng biến mất khi chén đũa được dọn đi. Dạo này hiệu suất của cô tăng cao, có thể hoàn thành bài tập trong lớp, có thể nộp tranh minh họa cho tờ báo từ rất sớm, còn có thể gấp rút hoàn thành bài vẽ sau khi làm xong bài tập trên lớp.

Vu Mạn Di vừa thảnh thơi vừa u sầu đi về phòng mình, nằm xuống giường, đặt tay lên ngực, sau đó chậm rãi di chuyển xuống bụng, cảm nhận cơ thể phập phồng cùng máu huyết lưu thông.

Cô vẫn chưa tắt nến, cũng chưa rửa mặt, nhưng mí mắt vẫn khép lại. Vu Mạn Di muốn ép buộc bản thân mình thức dậy, nhưng ý thức cố chấp trôi trong khe hở giữa tỉnh táo và ngủ say, lại trôi đến một hình ảnh ——

Căn hầm tối đen như mực, ánh nến leo lắt, cô bị người ta che miệng rồi giữ trong lòng. Trái tim cô đập thình thịch, đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cô không thể không phản kháng, dùng móng tay để lại dấu vết trên lưng người ta, mà người đi tuần bên ngoài căn hầm càng lúc càng đến gần, tiếng bước chân vang dội…

Vu Mạn Di vùng vẫy một hồi, cuối cùng mới phát hiện tiếng bước chân đó không phải là mơ. Cô mở mắt ra, ngồi dậy trên giường, mượn ngọn nến gần cháy hết sạch đi mở cửa sổ.

Lúc Vu Mạn Di mở cửa sổ, một viên đá bay ngang qua tai cô. Cô giật mình, tức giận cúi đầu, thấy Tống Kỳ đứng dưới khung cửa sổ, vẫy vẫy tờ báo mới trước mắt cô.

Gương mặt đó trùng khớp với giấc mơ vừa rồi của cô, tự dưng Vu Mạn Di cảm thấy bụng mình nhộn nhạo. Cô nhìn Tống Kỳ đứng dưới lầu, lòng bàn tay chạm vào bụng mình, trong đầu thầm nghĩ, chị Du, tiêu đời rồi…

Cô cũng có giun sao?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn