Mắt thấy tai nghe chốn học đường (sáu)
Trước đây, Vu Mạn Di biết về cô Du qua lời của mẹ hai, biết về hôn sự của cô Du cũng qua lời của mẹ hai. Nghe đồn lần đầu tiên cô Du bị từ hôn là do vết bớt trên mặt, lần thứ hai là do đàng trai bỏ trốn cùng tình yêu đích thực.
Sau này thật sự quen biết cô Du, Vu Mạn Di mới hiểu rõ chi tiết hai sự việc này ——
Chẳng hạn như, tuy đúng là vị thiếu gia kia nói không thích vết bớt của cô Du, nhưng cái anh ta xem thường hơn là chuyện nhà họ Du giam cầm người vợ lẽ. Chẳng hạn như, tuy đúng là gã kế toán kia bỏ trốn cùng một đại tiểu thư, nhưng cái làm anh ta quyết đánh đến cùng là thái độ vênh váo hung hăng của nhà họ Du.
Tóm lại, chuyện cô Du không được gả đi không liên quan đến bản thân cô ấy, nhà họ Du làm chuyện ác, mọi nỗi thống khổ đều rơi xuống đầu cô ấy, cuối cùng còn phải mang danh “bị chồng ruồng bỏ”, nhận hết mọi sự khinh bỉ trong nhà.
Lúc này Vu Mạn Di mới hiểu những tin đồn về cô Du đều xuất phát từ miệng của nhà họ Du, trong khi bản thân cô Du lại im lặng, không lên tiếng về chuyện này. Dù sao cô ấy cũng ăn cơm nhà họ Du mà lớn, không thể nói xấu nửa câu về nhà họ Du. Mà dù cô ấy có nói cũng không ai nghe.
Nghe những lời đó quá lâu, cô Du cũng dần dần tin vào tình cảnh của mình. Sau khi quen biết Vu Mạn Di trong lớp xóa mù chữ, cô ấy liên tục chân thành nhắc nhở Vu Mạn Di, đã có hôn phu thì phải mang tất cả vốn liếng ra để giữ chặt anh ta, khép nép nhún nhường, ra sức lấy lòng, tuyệt đối không được giống như cô ấy, một lần không gả được, nhiều lần không gả được, cuối cùng chỉ có thể trở thành đề tài bàn tán của người trong làng, là gánh nặng và nỗi ô nhục mà cha mẹ không vứt bỏ được.
“Chị Du, chị đừng nói như vậy.” Ngày đó Vu Mạn Di khuyên cô ấy, “Chị tốt bụng lại thông minh, giảng cái gì cũng hiểu rất nhanh, nhất định chị sẽ gặp một người chồng phù hợp hơn.”
“Không gặp được đâu.” Chị Du lắc đầu, giọng điệu còn chắc chắn hơn ba mẹ của cô ấy, “Bà mối nghe đến chị là đều từ chối, người trong làng đã đồn chị là ma lem có vết bớt trên mặt, dọa cho một người đàn ông từ hôn, một người đàn ông bỏ trốn cùng người khác… Không ai muốn ghép đôi với chị nữa đâu.”
Cô Du không xấu xí chút nào, chỉ là vận may trong hôn nhân không tốt, mà trong thời đại này, một người phụ nữ đen đủi trong hôn nhân xem như bị kết án tử.
Vu Mạn Di không biết khuyên cô ấy thế nào, suy nghĩ thật lâu, ý tưởng cuối cùng là mang tờ báo của nhóm Tống Kỳ đến trường, nói với cô ấy:
“Chị Du, chị xem truyện dài kỳ trên trang đầu này, rất thú vị. Hôn nhân của bạn không thành cũng không có nghĩa là bạn phải sống cô độc cả phần đời còn lại. Chuyện cưới gả trên đời này còn một khả năng, gọi là tự do yêu đương.”
Ngày đó cô Du nghe Vu Mạn Di nói như đang nằm mơ giữa ban ngày, nhất là khi cô nói “gặp gỡ ai đó đều là cơ duyên trời ban”, mà yêu đương chỉ là “một trải nghiệm, một quá trình”, cô ấy giật mình che miệng của Vu Mạn Di, vội vàng ngăn cản cô:
“Mạn Di, em không được nói bậy bạ, cũng không được nghe những lời độc hại mà báo chí lan truyền. Em nhìn con gái khắp làng trên xóm dưới mà xem, ai mà không sống theo quyết định của cha mẹ? Nếu có ai “tự do yêu đương” như em nói… Vậy gia đình sẽ rối như tơ vò!”
Lúc nói mấy chữ “rối như tơ vò”, cô ấy thay đổi sắc mặt, mắt trừng to, lông mày nhướng lên, điệu bộ cơ thể hết sức sinh động, hoàn toàn trái ngược với dáng vẻ trầm lắng, nặng nề thường ngày của cô ấy.
Ngày đó Vu Mạn Di chợt có trực giác, một loại trực giác thuộc về phụ nữ. Vào ngày đứng trên cây cầu, Vu Mạn Di đã phát hiện không có điều gì trên đời này chuẩn xác hơn trực giác của phụ nữ.
Cảnh tượng đó thật tươi đẹp làm sao, cầu đá hình vòm trăm năm, cánh hoa rơi rực rỡ, người đẹp đứng trên cầu. Người đẹp chậm rãi quay đầu, đưa tay đón lấy cánh hoa rơi lả tả đầy trời, vết bớt ửng đỏ trên mặt cũng hòa vào cơn mưa cánh hoa. Có thể thấy trên đời này không có đẹp hay xấu, chỉ có yêu hay không yêu. Người yêu bạn nhìn thấy vết bớt trên mặt bạn cũng xem là dấu ấn mà cánh hoa để lại, người không yêu bạn chỉ nhìn thấy một mảng đỏ thẫm đáng sợ. Cửa sổ phòng học từ từ mở ra, thầy Tô Văn đã một thân một mình đắm chìm trong thế giới nghệ thuật ba mươi hai năm, dùng đôi mắt vốn chỉ tìm kiếm cái đẹp của mình ngắm nhìn người yêu trong mộng đang đứng trên cây cầu hình vòm.
Cô Du, xin mời.
Vu Mạn Di quay lại, Tô Văn đã ra ngoài mời cô Du đang đứng đợi trên cầu về phòng vẽ.
Ngày đó không có học sinh nào đến, Vu Mạn Di vội vàng chạy vào, còn tưởng phòng vẽ tạm đóng cửa. Thầy Tô đang sắp xếp suy nghĩ của mình trước mặt cô Du, bị học sinh giật giật ống tay áo, hỏi có chuyện gì, anh ta khoát tay, nói:
“Không phải buổi học trước tôi đã thông báo hôm nay lên lớp trễ nửa tiếng so với mọi ngày sao, cô không nghe à?”
Vu Mạn Di nhìn Tô Văn, sau đó nhìn cô Du, trong lòng bừng tỉnh: Có lẽ thầy Tô Văn đây cũng có trực giác đàn ông, hôm qua được thần tiên báo mộng nên lên lớp trễ một chút, cho anh ta và cô Du diễn cảnh vừa gặp đã yêu.
Vậy là Vu Mạn Di nói: “Thầy Tô, chị gái này là bạn học cùng lớp xóa mù chữ với tôi, Du…”
“Du Tiểu Thanh.” Cô Du nói.
“Tô Văn.” Thầy Tô cũng giới thiệu tên họ.
Sau đó hai người lại im lặng, chỉ ngây ngốc nhìn nhau. Vu Mạn Di sốt ruột đến mức vò đầu bứt tóc, lần đầu tiên tận mắt chứng kiến cảnh uyên ương hồ điệp trong tiểu thuyết, đầu óc liên tục vang lên mấy chữ “rối như tơ vò” của cô Du.
Người đầu tiên hoàn hồn đương nhiên là Tô Văn. Anh ta ho khẽ một tiếng, ra hiệu cho cô Du đi tham quan phòng trưng bày, đa số các mẫu tranh treo trên tường đều do anh ta vẽ ra. Vu Mạn Di khoanh tay quan sát thầy giáo, nhìn thế nào cũng thấy giống chim công xòe đuôi. Ban đầu cô Du còn ngại ngùng, sau khi đi một vòng, cô ấy cũng thả lỏng, nhẹ giọng hỏi: “Nhưng tôi nghe Mạn Di nói học phí ở đây…”
“Cô vào giữa khóa học, không cần phải trả toàn bộ tiền học phí.” Thầy Tô vội vàng nói, “Trả một phần tư là được.”
Nghe đến đây, Vu Mạn Di sững sờ duỗi mười ngón tay ra tính toán, đầu tiên là đếm tổng số buổi học của khóa học này, sau đó đếm số buổi học đã qua, cuối cùng tính tiền học phí, cô phát hiện sau một tháng học toán trong chương trình xóa mù chữ, càng lúc cô càng không hiểu cách tính toán, không biết Tống Kỳ dạy học kiểu gì.
Lát sau, Vu Mạn Di thu ngón tay lại, kết luận hoặc là cô quá kém cỏi, hoặc là giáo án của Tống Kỳ có vấn đề.
Cô Du gật đầu, lại nói: “Nhưng tôi không biết mình có mua nổi thuốc màu…”
Thầy Tô nói: “Ở đây tôi có nhiều thuốc màu không dùng hết, học sinh đến đây đăng ký học, tôi đều tặng một bộ.”
Vu Mạn Di đang đùn đẩy trách nhiệm cho Tống Kỳ, bây giờ lại chớp mắt mấy cái, rốt cuộc cũng hiểu ra vấn đề. Cô do dự nói “Thầy…”, nhưng còn chưa nói xong, thầy Tô chợt quay đầu nói với cô:
“Còn bộ của cô thì từ từ tôi đưa sau.”
Vu Mạn Di nuốt lại mấy lời định nói, nghĩ thầm lẽ ra mình nên đưa chị Du đến đây sớm hơn. Nếu chị Du đến đây sớm hơn, cô đã không phải tốn tiền mua bộ dụng cụ này.
Lớp học vẽ ngày đó, cô Du ngồi sau lưng Vu Mạn Di dự thính suốt buổi học, bài giảng của Tô Văn cũng nhiệt huyết và sinh động hơn thường ngày. Nhất là khi đến giờ luyện tập, Tô Văn liên tục đến chỗ của Vu Mạn Di để hướng dẫn, lúc hướng dẫn, anh ta cúi người, một tay cầm bút phác họa lên bức tranh của cô, tay kia vịn vào bàn vẽ trống không bên cạnh cô Du.
Vu Mạn Di phát hiện buổi học hôm nay là mệt mỏi nhất, vất vả nhất, tiến bộ cũng rất nhanh. Cuối buổi học, cô và cô Du cùng nhau rời khỏi lớp, lúc hai người đi lên cầu, cô Du chợt quay đầu nhìn vào khung cửa sổ rộng mở của phòng vẽ.
Thầy Tô chắp tay sau lưng trước cửa sổ, đứng bên kia bờ sông nhìn cô ấy. Vu Mạn Di nhìn chị Du của mình, sau đó lại nhìn thầy Tô, nghe thấy tiếng thì thầm khe khẽ bên cạnh ——
“Mạn Di, tay của anh ấy đẹp quá.”
Thì ra cô Du ít nói mê tay, chuyện này làm Vu Mạn Di bất ngờ. Vu Mạn Di cũng hơi mê tay, cô so sánh tay của Tống Kỳ với tay của thầy Tô, cảm thấy Tống Kỳ không hề thua kém, vậy là cô không dây dưa chuyện này nữa, mặc dù cô cũng không biết tại sao lúc này mình lại nghĩ về Tống Kỳ.
Cô liếc mắt nhìn cô Du, trong lòng thầm nghĩ tiêu đời rồi, nhưng thật ra cũng không tệ lắm. Nhà họ Du trời đánh làm không biết bao nhiêu điều ác, cuối cùng cũng nhận lại quả báo. Con gái nhà họ đi học lớp xóa mù chữ thì biết tự do yêu đương, nói quá thì là cú sốc trời giáng, nói giảm nói tránh thì là rối như tơ vò.
Thật thú vị. Ai cũng nói thói đời không yên, nhưng thế gian này phải phá lối xưa thì mới làm đường mới được. Dưới bầu trời trong xanh, đâu chỉ có nhà họ Vu là lung lay sắp đổ.