Mắt thấy tai nghe chốn học đường (năm)
Ngày đầu tiên đến lớp, Vu Mạn Di vẫn chưa nhận được thuốc màu, tất cả đều được đặt mua ở cửa hàng bên cạnh phòng vẽ, ngoài sách giáo khoa của chương trình xóa mù chữ, trong túi của cô chỉ có một cặp ống tay áo mà cô đã may xuyên đêm cùng mấy cây cọ vẽ. Tiết toán vừa kết thúc, cô đã vội vàng thu dọn đồ đạc và rời đi, Tống Kỳ cầm giáo án đứng bên cạnh cô một lát, sau đó im lặng rời đi.
Chàng bưu tá chống cằm nhìn Vu Mạn Di, hỏi: “Cô Vu, chiều nay cô không lên lớp sao?”
Vu Mạn Di do dự một lát, vẫn không nói hết sự thật với cậu ấy. Chỉ có vài học trò của Tống Kỳ biết cô đi đến phòng vẽ, mà họ nhất quyết sẽ không hé răng nửa lời với nhà họ Vu, nhưng cô không tin tưởng người khác như vậy. Cô nói với chàng bưu tá: “Nội dung môn Quốc văn đều là những thứ tôi đã học qua, sau này tôi sẽ không học tiết buổi chiều nữa.”
“Cô đã nói với cô Du chưa?” Chàng bưu tá hỏi.
Vu Mạn Di lắc đầu. Dù sao phòng vẽ cũng ở Thành Đông, Vu Mạn Di không thể dùng xe ngựa của nhà họ Vu, dây dưa thêm nữa thì trễ mất. Cô không giải thích thêm với chàng bưu tá, chỉ chạy một đường ra khỏi trường, hướng đến chân trời rộng lớn bên ngoài.
Mùa hè ghé qua, ve sầu kêu râm ran, Thiệu Hưng sông ngòi chằng chịt. Vu Mạn Di bước nhanh bên bờ sông, lưng toát mồ hôi, thấm đẫm bộ đồng phục học sinh. Cô nhớ mấy ngày trước đến đây, cây xoan bên bờ sông vẫn chưa nở hoa, nhưng hôm nay tán cây đã tràn ngập cánh hoa trắng và tím, cùng lá xanh phủ lên mặt sông, hoa lá che lấp ánh nắng, cánh hoa mỏng manh theo gió bay xuống dòng sông, cũng bay xuống quần áo và mái tóc của Vu Mạn Di.
Con đường vẫn rất xa, lúc Vu Mạn Di đến phòng vẽ, thầy Tô đã bắt đầu giờ học. Lớp này còn đông học sinh hơn lớp tiếng Anh trong chương trình xóa mù chữ. Tô Văn lần lượt điểm danh, đến Vu Mạn Di, cô cũng vừa bước qua cửa sau, cô thở hồng hộc vì vừa chạy qua cây cầu hình vòm. Trước đây cô đã nói với Tô Văn, có lẽ gia đình cô không bằng lòng cho cô đi học vẽ, cho nên cô muốn giấu người nhà, còn nhờ thầy Tô, nếu gặp trường hợp phải công khai danh tính, thầy Tô nhất định phải che giấu giúp cô. Mà Tô Văn cũng rất thông cảm, lúc điểm danh đến cô còn hơi chần chừ một lát, sau đó giơ sổ điểm danh, nói: “Người cuối cùng, cô Vu, có đến không?”
Phòng vẽ im lặng một lát, sau đó có một cánh tay giơ lên ở phía cuối phòng học.
“Đến rồi.” Vu Mạn Di vừa ngồi vào chỗ, dựng giá vẽ của mình lên. Cô nhìn về phía Tô Văn đang đứng trước lớp, trán toát mồ hôi vì chạy đến đây. Cô hít một hơi thật sâu, lặp lại, “Cô Vu, có mặt.”
…
Vu Mạn Di trở nên rất bận rộn, so với năm ngoái giấu Tống Kỳ trong hầm, cô còn bận rộn hơn.
Buổi sáng cô đến trường học môn tiếng Anh khó hiểu và môn toán còn khó hiểu hơn, buổi trưa cô vừa đi vừa ăn bánh mè, vội vàng vào phòng vẽ trước khi thầy Tô gọi tên mình. Học vẽ xong chạy về trường, cô có thể ngồi cùng nhóm Tống Kỳ trong phòng giáo viên một lát, hoàn thành mấy bức tranh minh họa cho tờ báo của Tống Kỳ. Hết thảy đều quang minh chính đại diễn ra trước mắt của nhà họ Vu, tuy kinh ngạc nhưng Vu Mạn Di cũng thấy may mắn. Cô lần nữa ý thức được, trong các quy tắc có vẻ nghiêm ngặt của nhà họ Vu có rất nhiều lỗ hổng. Quy tắc này bảo người ta “không được phép”, “không thể”, “tuyệt đối không”, nhưng nó chỉ ràng buộc những người tuân theo quy tắc, cũng chỉ trừng phạt những người tuân theo quy tắc. Nếu thật sự có người mượn những lỗ hổng kia để không tuân theo quy tắc bằng “được phép”, “có thể”, “đồng ý”, quy tắc không thể phát hiện ra, cũng không thể làm gì được. Vu Mạn Di chợt hiểu: Thì ra quy tắc là để quản lý người tuân theo quy tắc, còn bản thân quy tắc chỉ là đồ bỏ đi.
Có người đầu tiên không tuân theo quy tắc thì sẽ có người thứ hai. Ngày thứ bảy Vu Mạn Di trốn lớp xóa mù chữ để đi đến phòng vẽ, rốt cuộc đã bị cô Du đi học sớm bắt quả tang.
Hai cô gái đứng trước cổng trường nhìn nhau, chàng bưu tá cầm một tô mì dương xuân đi ngang qua. Người xà ích đưa cô Du đến tò mò nhìn cảnh tượng trong trường, sau đó mới rời đi, chỉ để lại cô Du nắm lấy cổ tay của Vu Mạn Di, yêu cầu cô giải thích. Lúc cô Du tức giận, vết bớt trên mặt cô ấy càng trở nên đậm màu hơn, đó cũng là lý do mà cô ấy bị từ hôn lần đầu tiên.
“Chị Du.” Hiếm hoi lắm mới có một ngày Tống Kỳ cho tan học sớm để Vu Mạn Di không đến phòng vẽ trễ, không ngờ lại bị chặn trước cổng, “Dạo này buổi chiều em có việc, chị…”
“Dạo này?” Cô Du hỏi lại, “Vậy qua vài ngày sẽ trở về sao?”
Vu Mạn Di đuối lý, đành im lặng.
“Cô Vu.” Cô Du dừng lại một lát, giọng nói hơi buồn bã, “Chị còn tưởng rốt cuộc chị cũng có một người bạn để nói chuyện, em lại biến mất tăm như vậy, chị hỏi cậu bưu tá, cậu ấy cũng không biết em đi đâu. Trong tất cả các giáo viên và học sinh của lớp xóa mù chữ này, chị chỉ quen một mình em, em…”
Cô ấy chán nản buông tay.
“Nếu như sau này em không đến nữa, chị cũng không còn hứng thú đọc sách, viết chữ. Cả ngày im lặng đến rồi im lặng đi, không khác gì ở nhà họ Du cả…”
“Chị Du, chị Du.” Vu Mạn Di cảm giác như mình là một người đàn ông bạc tình, làm trái tim của cô Du tổn thương. Cô nhìn sang bên cạnh, các học sinh vừa rồi còn đi tới lui đã biến mất tăm, cô giậm chân một cái, sau đó kéo cô Du ra gốc cây hòe to lớn bên ngoài cổng trường.
“Chị Du.” Vu Mạn Di lên tiếng, giọng nói hơi kiên định, “Em nói với chị, chị tuyệt đối không được nói với người khác, kể cả nhà họ Du.”
“Chị thì có gì để nói với nhà họ Du chứ?” Cô Du nói.
Vu Mạn Di vững tin gật đầu, sau đó nhón chân ghé vào tai cô ấy, nói hết chuyện học vẽ của mình. Cô Du càng nghe, sắc mặt càng ngạc nhiên, lúc nhìn Vu Mạn Di lần nữa mới thấy đầu ngón tay dính màu và mép ống tay áo lòi ra khỏi túi của cô.
“…Chắc chắn mẹ ba của em sẽ không đồng ý.” Rốt cuộc Vu Mạn Di cũng thì thầm lời cuối cùng, “Cho nên em luôn âm thầm đến lớp, thậm chí còn không nói với cậu bưu tá. Chị Du, nếu chị thật sự muốn nói chuyện với em, sau này em sẽ quay lại trường thật sớm, giải thích lại những phần chị không hiểu trong lớp xóa mù chữ trước khi đi về cùng nhóm Tống Kỳ… Chị đừng tức giận.”
Nghe cô nói xong, sắc mặt của cô Du nhẹ nhàng hơn rất nhiều, vết bớt cũng trở về màu bình thường. Còn Vu Mạn Di lại ngẩng mặt nhìn lên trời một hồi, trong lòng thầm than thở, có lẽ lại đi học trễ nữa rồi.
Vu Mạn Di cảm thấy vấn đề của phụ nữ không khó giải quyết, cô nói rõ hành tung của mình, cô Du cũng tha thứ cho cô, còn chấp nhận chờ cô thêm một chút sau giờ tan học. Vấn đề của đàn ông mới phiền phức, chẳng hạn như Tống Kỳ, mấy ngày nay cứ như uống nhầm thuốc, lúc cô vẽ tranh minh họa cho tờ báo, anh cứ muốn nói rồi lại thôi, thỉnh thoảng còn đột ngột hỏi về anh họ của cô. Nếu cô không muốn nói, Tống Kỳ sẽ không vui. Nếu cô nói quá chi tiết, Tống Kỳ cũng sẽ không vui. Cũng may ngoài Phương Thiên, cô có thêm một người nữa để dốc bầu tâm sự, vậy là cô kể chuyện lạ này với cô Du, đối phương cười đỏ mặt cũng không chịu nói thẳng với cô, chỉ nói Mạn Di, Mạn Di nhỏ à, chị không thể nói gì về chuyện này, em phải tự suy nghĩ mới thật sự hiểu được.
Vu Mạn Di mệt mỏi, kết luận cả đàn ông và phụ nữ đều khó hiểu, vẽ tranh là cách dễ nhất để hiểu được người khác.
Cô Du đã đồng ý chờ cô mỗi ngày sau giờ tan học lúc xà ích của nhà họ Du chưa đến, Vu Mạn Di cũng không cần nhờ Phương Thiên giấu giếm tác phẩm mà cô luyện tập hàng ngày. Cô Du muốn xem tranh cô vẽ, vậy là cô hào phóng cho cô ấy xem. Không ngờ mấy ngày sau, cô Du đột ngột tìm đến Vu Mạn Di, nói mình cũng muốn đi học vẽ.
Chuyện này thật sự nằm ngoài dự liệu của Vu Mạn Di.
“Bởi vì em nói.” Cô Du thấp thỏm, “Có vài người không có nền tảng cũng có thể học tốt. Chị nghĩ chị muốn đến lớp xóa mù chữ để nói chuyện với em, huống hồ chi chị không có hứng thú học chữ, mà còn…”
“Học phí và dụng cụ vẽ cũng tốn tiền.” Vu Mạn Di nói.
Cô Du im lặng, cô ấy rất dễ bị tổn thương, không giống như Vu Mạn Di. Vu Mạn Di nhìn cô ấy một lát, sau đó lại đổi giọng: “Nhưng thầy Tô nói nếu ai đó có hứng thú tham gia lớp học này, người đó có thể dự thính một buổi. Chị Du, hay là chị đến dự thính một buổi với em đi.”
Thời gian này, Vu Mạn Di đã đúc kết được cách xoay chuyển cục diện, không cần phải thành công ngay từ lần đầu, cứ bước từng bước về phía trước, bước mãi sẽ thành đường đi, cô mời cô Du đi dự thính cũng xuất phát từ suy nghĩ này. Hai người họ hẹn gặp nhau trước cổng trường vào trưa hôm sau, chờ xà ích của nhà họ Du rời đi, hai người cùng đến phòng vẽ.
Con đường từ trường đến phòng vẽ rất quen thuộc với Vu Mạn Di, nhưng lại là lần đầu tiên cô Du đi trên con đường này. Cô Du rất ít khi ra khỏi dinh thự nhà họ Du, bị Vu Mạn Di kéo đi, trời hè oi bức, gương mặt nhanh chóng toát mồ hôi đến đỏ bừng, làm vết bớt trên mặt cô ấy càng rõ ràng hơn. Tới khi đi đến cây cầu hình vòm, cô ấy đã hết hơi, phải chống tay vào lan can đá xanh được chạm khắc, lâu thật lâu cũng thở không ra hơi. Vu Mạn Di đi đến cây cầu hình vòm mới nhớ mấy loại thuốc màu mới đã đến cửa hàng, cô phải đi lấy, vậy là cô bỏ lại cô Du đứng trên cầu rồi chạy đi mất.
Nhánh cây xanh biếc, hoa rơi rực rỡ. Cô Du đứng trên cây cầu hình vòm một mình, nhìn bóng dáng Vu Mạn Di dưới cầu, cô ấy dùng mu bàn tay lau mồ hồi, sau đó quay sang đầu bên kia của cây cầu.
Nhiều năm sau đó nhớ đến ngày này, Vu Mạn Di cảm thấy vừa may mắn, vừa thương xót, vừa đau khổ. Người trẻ hoàn toàn không biết gì về tương lai, cô cũng không thể nào biết được rất nhiều lần trở về từ cõi chết của mình sau này đều bắt nguồn từ cái ngoảnh đầu của cô Du trên cây cầu hình vòm.