Mắt thấy tai nghe chốn học đường (bốn)
Vu Mạn Di lại bắt đầu tức giận với Tống Kỳ.
Nếu anh quay về phòng của mình, có lẽ bây giờ Vu Mạn Di đã ngủ. Nhưng anh không về phòng mà lại đi đến căn hầm của nhà họ Vu, vốn là một nơi rất khác thường với cô. Anh đến đó làm gì? Sao anh không đi ngủ? Sao anh đi ba ngày mới về? Sự tò mò làm Vu Mạn Di trằn trọc trên giường, cô buộc bản thân nhắm mắt ngủ, nhưng trong bóng tối, cô chỉ nhìn thấy bóng lưng đơn độc của anh.
Cuối cùng cô xuống giường, thắp một ngọn nến, mặc chiếc váy đậm màu mà cô đã mặc lúc xuống hầm tìm anh vào mùa thu năm ngoái, rón rén chạy ra khỏi phòng.
Trong bóng tối có một ngọn lửa nhỏ, Vu Mạn Di cầm cây nến trong tay. Cả nhà họ Vu đã ngủ, chỉ có cô và Tống Kỳ còn thức, giống như rất nhiều đêm muộn hồi năm ngoái. Nhưng bây giờ họ đã khác, anh là khách quý của nhà họ Vu, cô là con gái đang đi học của nhà họ Vu, mà ngọn ngành câu chuyện đều có thể truy vết về đêm mùa thu mà cô đưa anh vào căn hầm.
Cầu thang gỗ quá dốc, bước một bước sẽ nghe tiếng cọt kẹt. Vu Mạn Di đoán căn nhà này đã cũ kỹ và yếu ớt hơn năm ngoái, hai năm qua, nó biến đổi rất nhanh. Cô nhón chân chạy nhanh xuống cầu thang, tránh tạo ra tiếng động lớn hơn. Đến khi chạy được ra sân, rốt cuộc Vu Mạn Di cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ánh trăng quá sáng, cô thổi tắt ngọn nến, lần theo con đường quen thuộc đến căn hầm tìm Tống Kỳ.
Tống Kỳ đang bận rộn, Vu Mạn Di xuất hiện làm anh giật mình.
Cửa hầm trên đỉnh đầu đóng lại, Tống Kỳ còn tưởng là người gác cổng của nhà họ Vu đi tuần ban đêm nghe thấy động tĩnh lạ phát ra dưới lòng đất. Nhưng người nhảy xuống không phải là người gác cổng mà là Vu Mạn Di. Cô cao hơn năm ngoái rất nhiều, trong hầm thấp, anh có thể nhìn rõ sự khác biệt này.
Anh nhìn cô đi đến gần mình, tò mò dòm ngó tay anh. Tống Kỳ cảm thấy lúc này Vu Mạn Di giống như một con chim bay vào hầm, đậu bên bàn anh, mắt nhìn tay anh dáo dác, làm Tống Kỳ không dám cử động mạnh. Con chim này nhìn chằm chằm tác phẩm trong tay anh một hồi lâu, sau đó ngẩng đầu hỏi: “Anh làm gì thế?”
Hỏi xong, cô lại nhìn xa hơn, quan sát căn hầm một lát, sau đó còn ngạc nhiên hơn: “Anh lấy đâu ra bộ bàn ghế này thế?”
Trí nhớ của cô chỉ dừng lại ở căn hầm tối tăm, ẩm ướt vào đêm cuối cô rời đi, đêm đó cô ném con diều đến trước mặt Tống Kỳ, bảo anh sửa nó, đêm hôm sau anh rời đi. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ quay lại nơi này, càng không nghĩ lúc quay lại, căn hầm đã có một chiếc bàn học và một chiếc ghế cũ rêu phong.
Trên bàn có một cây nến và một chồng bản thảo. Tống Kỳ bình tĩnh úp mặt bản thảo xuống, nói: “Thấy nhà kho có đồ không dùng đến nên mang vào đây.”
“Không phải trong phòng anh cũng có bàn học à?”
“Có một cái.” Tống Kỳ nói, “Nhưng tôi nghĩ cô vẽ tranh trong phòng, có lẽ không tiện lắm.”
Vu Mạn Di suy nghĩ một hồi mới hiểu ý của Tống Kỳ.
Anh cho cô mượn tiền để đăng ký học, đương nhiên anh biết cô khó tìm chỗ để tập vẽ. Phòng cô còn giấu không nổi mấy tờ báo, nói gì là giấy, bút, thuốc màu. Mà căn hầm bị bỏ hoang này năm ngoái giấu được anh, đương nhiên năm nay cũng giấu được Vu Mạn Di.
Lúc hiểu ra, Vu Mạn Di không khỏi lúng túng, Tống Kỳ lại không thấy chuyện này có gì to tát. Anh cúi đầu, tiếp tục giải thích: “Vốn dĩ tối nay tôi chỉ định xem một chút, vào đây mới nhớ còn vài nội dung cho số báo tiếp theo chưa viết xong. Tóm lại, tôi về phòng sẽ ngủ, nơi này có giấy bút, cứ…”
Ánh nến lập lòe, Tống Kỳ dừng lại, chợt nhận ra Vu Mạn Di cúi người về phía anh. Anh đi đường suốt ngày đêm, thân thể lạnh buốt, bây giờ mu bàn tay lại ấm áp, thì ra Vu Mạn Di áp tay mình lên mu bàn tay anh.
Cô nâng tay anh khỏi mặt bàn, dùng hai tay che chắn tay anh một lát, hơi ấm chậm rãi truyền sang cơ thể anh thông qua tiếp xúc da. Vu Mạn Di không có bất cứ thứ gì trong tay, đây là phương thức duy nhất cô có thể nghĩ ra để cảm ơn anh, truyền hơi ấm cơ thể mình sang Tống Kỳ, món quà này đơn thuần biểu đạt lòng biết ơn không thể nói thành lời của cô.
Khi nhiệt độ trên làn da của họ trở nên ngang bằng nhau, Vu Mạn Di mới đặt tay Tống Kỳ về chỗ cũ, lại dùng cây nến đang cháy trên bàn châm lửa cho cây nến đã tắt ngóm trên tay cô, sau đó vội vàng quay đầu, ra khỏi căn hầm.
…
Cơn tò mò được thỏa mãn, còn sắp xếp xong địa điểm bí mật để sau này vẽ tranh, Vu Mạn Di ngủ ngon suốt đêm, hôm sau xuống giường cũng sảng khoái. Lúc mở cửa sổ, cô mới phát hiện trời đổ mưa sau nửa đêm, chẳng trách sao hôm qua lại oi bức như vậy. Cô ghé vào khung cửa sổ nhìn xuống, nhóm sinh viên ở phía xa xa cũng ra khỏi phòng, đi xuống phòng ăn ăn sáng, trong đó có Tống Kỳ.
Phương Thiên ngẩng đầu lên, nhìn thấy Vu Mạn Di lại vui vẻ vẫy tay với cô, sau đó huých khuỷu tay vào người của Tống Kỳ. Tống Kỳ ngơ ngác ngẩng đầu lên, lúc nhìn thấy Vu Mạn Di, sắc mặt của anh hơi mất tự nhiên.
Sự mất tự nhiên này kéo dài đến khi họ lên xe ngựa. Bình thường anh thoải mái ngồi cạnh Vu Mạn Di, không để ý khoảng cách với cô, thỉnh thoảng còn bảo Vu Mạn Di nhích đến gần Phương Thiên để tránh người khác hoài nghi. Nhưng hôm nay lên xe ngựa, chuyện đầu tiên anh làm là hỏi Vu Mạn Di “Tôi ngồi đây có tiện không?”, sau đó mới cẩn thận ngồi xuống, cố gắng không chạm vào quần áo của cô. Nhưng hôm nay Phương Thiên cố tình không ngồi bên cạnh Vu Mạn Di, vừa ăn sáng xong, cô ấy đã hùng hổ lên xe, ngồi bên trái Tống Kỳ, đẩy mạnh anh sang bên phải, đến gần Vu Mạn Di hơn.
Hai người họ sóng vai bên nhau, Vu Mạn Di lập tức phát hiện hôm nay Tống Kỳ cứng nhắc lạ thường, không thoải mái như mọi ngày ngồi bên cạnh cô.
Cô chưa kịp lên tiếng, Phương Thiên đã nhanh nhảu hỏi: “Tống Kỳ, sao từ lúc trở về, cậu cư xử lạ thế?”
“Ra ngoài ba ngày, hơi mệt một chút.” Tống Kỳ nói.
Lúc nói chuyện, anh cũng điều chỉnh tư thế ngồi, hình như là cố giữ khoảng cách với Vu Mạn Di. Nhưng đúng lúc xe ngựa đi ngang qua ổ gà, thân xe xóc nảy, Tống Kỳ đang định đứng lên thì bị ngã về phía Vu Mạn Di. Bàn tay anh chống xuống, bao phủ trọn vẹn bàn tay của Vu Mạn Di, là sự tiếp xúc giống hệt như tối qua.
Vu Mạn Di phát hiện tay của Tống Kỳ không còn lạnh nữa, thậm chí còn hơi nóng, có lẽ là vì đêm qua cô truyền cho người ta quá nhiều hơi ấm. Cô quay đầu, thấy Tống Kỳ nhắm mắt một hồi, sau đó lại mở ra, dứt khoát đứng lên, ngồi sang ghế khác.
“Trông cậu hơi bệnh đấy.” Phương Thiên đánh giá không chút thương tiếc.
Không ngồi bên cạnh Vu Mạn Di nữa, Tống Kỳ nhanh chóng khôi phục trạng thái ổn định mà không mấy đứng đắn thường ngày. Anh khoanh tay, nhắm mắt nghỉ ngơi, lại đáp trả: “Nếu đi cùng thầy Mạnh ba ngày, có khi cậu còn bệnh nặng hơn tớ.”
“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Phương Thiên thuận miệng hỏi, “Nếu hai người không quay lại, bọn tớ đã báo cáo với trường học rồi.”
Tống Kỳ không ngồi chung, Phương Thiên lại nhích đến bên cạnh Vu Mạn Di. Vu Mạn Di nghiêng đầu liếc nhìn cô ấy một cái, xác định nhóm sinh viên này nói chuyện không thoải mái như thường ngày. Thầy Mạnh và các giáo viên trong trường đều không đi cùng xe với họ, Tống Kỳ không cần phải úp úp mở mở.
“Đương nhiên là thầy Mạnh tranh cãi kịch liệt với mấy quan chức kia.” Tống Kỳ khẽ mở mắt, dừng lại một lát, thở dài, “Họ muốn chúng ta bổ sung thêm nội dung tuyên truyền ban đầu vào chương trình xóa mù chữ, nhưng thầy Mạnh kiên quyết từ chối. Tớ sợ họ mượn cớ này để dừng chương trình xóa mù chữ, cũng khuyên thầy thỏa hiệp một chút, nhưng mà…”
“Nhất định là thầy Mạnh đã mắng cậu.” Phương Thiên thấu hiểu.
“Chửi mắng thậm tệ.” Tống Kỳ bất lực lắc đầu, “Gần như xem tớ là người của chính quyền, nghĩ tớ thuyết phục thay người ngoài…”
“Thầy Mạnh là như vậy.” Phương Thiên nói, “Không bao giờ chịu nhường một bước, nếu không thì với lai lịch của thầy, không có chuyện đến tận bây giờ vẫn chỉ là giáo viên.”
Nghe vậy, hai sinh viên còn lại thở dài. Buổi chiều họ đều lên lớp, Vu Mạn Di không nói nhiều với họ, đến tận mấy ngày nay vẽ tranh minh họa, cô mới giao lưu với chàng sinh viên vẽ không giống ai kia. Vu Mạn Di nghe chàng sinh viên này nói với Tống Kỳ: “Cậu cũng thật là, nói chuyện thỏa hiệp trước mặt thầy Mạnh làm gì? Nghe có khác nào chính quyền phái người đi thuyết phục đâu, chúng ta làm gì cũng phải có nguyên tắc…”
Tống Kỳ quá mệt mỏi, không giải thích nữa, chỉ từ từ nhắm mắt. Ngược lại, Vu Mạn Di vẫn im lặng lắng nghe, dần dần hiểu ra nguyên nhân và hậu quả của trận ầm ĩ này.
Chính quyền huyện cử người đi bảo thầy Mạnh bổ sung thêm nội dung tuyên truyền vào chương trình xóa mù chữ, nhưng thầy Mạnh chỉ muốn dạy kiến thức, kiên quyết xin miễn những chuyện nằm ngoài việc xóa mù chữ cho kẻ bất tài. Thuyết phục một lần không thành, họ lại gọi thầy Mạnh lên huyện. Thầy Mạnh không chịu nghe ai, Tống Kỳ sợ họ lấy cớ này để dừng chương trình xóa mù chữ, cố khuyên thầy Mạnh thỏa hiệp, kết quả là bị mắng một trận, chẳng trách sao đêm qua tạm biệt thầy xong, anh lại đứng đó nghĩ về cuộc đời.
Vu Mạn Di không nghĩ thầy Mạnh sai, nhưng cũng không cảm thấy nỗi lo lắng của Tống Kỳ có lỗi gì, mà hai bạn học còn lại nói Tống Kỳ thiếu nguyên tắc, làm Vu Mạn Di hơi mất vui. Có lẽ người này không có ác ý gì, chẳng qua chỉ là người tùy tùng trung thành của thầy Mạnh, nhưng lời của anh ta làm sắc mặt mệt mỏi của Tống Kỳ thêm phần bất lực, mà anh không phải là người muốn giải thích sự bất lực của mình.
Vu Mạn Di không muốn tùy tiện tham gia vào cuộc thảo luận của nhóm sinh viên, dù sao trước đó họ cũng gạt cô sang một bên. Nhưng có người nói Tống Kỳ như vậy, cô cũng không vui, lúc người đó nói “Suy cho cùng, thỏa hiệp là hoàn toàn phản bội ý định ban đầu”, cô phản bác, “Năm ngoái Tống Kỳ đi cứu vợ lẽ của nhà họ Du, mọi người đều nói anh ấy bốc đồng. Hôm nay anh ấy khuyên thầy nhường một bước, mọi người lại nói anh ấy thỏa hiệp…”
Không ai nghĩ Vu Mạn Di sẽ lên tiếng, ngay cả Tống Kỳ cũng ngạc nhiên mở mắt.
Vu Mạn Di dừng lại, phát hiện ánh mắt của bốn sinh viên kia đều nhìn về phía cô. Cô cảm thấy mình nói lời này cũng bốc đồng, nhưng vẫn kiên quyết nói: “Muốn làm nên chuyện thì phải có lúc thỏa hiệp, có lúc bốc đồng. Tống Kỳ nói những lời đó là để làm xong việc, người không làm gì thì đương nhiên không cần thỏa hiệp, cũng không cần bốc đồng…”
Chàng sinh viên kia hơi xấu hổ: “Cô Vu, cô nói tôi không làm gì sao? Tôi cũng làm rất nhiều việc đấy.”
“Đương nhiên anh làm rất nhiều việc.” Vu Mạn Di quay sang anh ta, nói, “Không phải anh cùng Tống Kỳ đã cứu vợ lẽ của nhà họ Du à? Vậy lúc ở nhà ga, anh ấy bảo anh đưa người đi, còn anh ấy bị bắt lại, anh gọi cái này là thỏa hiệp hay bốc đồng? Sao anh lại nói anh ấy không có nguyên tắc? Nguyên tắc của các anh là không bổ sung thêm nội dung vào bài học, nguyên tắc của Tống Kỳ là làm xong việc. Sao nguyên tắc của các anh lại cao quý hơn chứ?”
Vu Mạn Di càng nói càng gấp gáp, nghĩ đến năm ngoái anh bị thương trong hầm, thậm chí còn thay Tống Kỳ tức giận vì bị chỉ trích. Nghe được một nửa, Phương Thiên vội vàng khoác vai cô, vỗ lưng cô trấn an, kìm nén cơn giận của cô.
“Đừng nóng, đừng nóng.” Cô ấy cười nói, “Chúng tôi hiểu ý cô, chỉ là bình thường chúng tôi đùa giỡn quen rồi, nói chuyện cũng không chú ý lắm. Này, mau xin lỗi vì đã nói năng linh tinh đi.”
“Xin lỗi, xin lỗi.” Chàng sinh viên kia lập tức cúi đầu.
“Anh không nói đến tôi.” Phương Thiên khoác vai Vu Mạn Di, cô nghiêng đầu sang một bên, “Tôi cũng không bảo anh xin lỗi, tôi đang nói đến Tống Kỳ…”
“Tôi không tức giận.” Vừa rồi Tống Kỳ còn im lặng nghe cô phân trần thay mình, bây giờ đã hoàn hồn, lập tức giải thích sự im lặng của mình lúc nghe lời chỉ trích. Từ nhỏ, anh chưa từng để lời người khác nói trong lòng, lúc bị hiểu lầm cũng không thích phản bác, không ngờ hôm nay lại để Vu Mạn Di nghe thấy, làm cô tức giận như vậy. Nói xong, anh vẫn chưa yên lòng, lại lảo đảo đứng lên, quay lại ngồi cạnh Vu Mạn Di.
Cô không giỏi tranh cãi, đây là lần đầu tiên Tống Kỳ thấy cô tranh cãi với người khác. Lúc giải thích và phân trần một tràng dài xong, người không giỏi tranh cãi thường muốn khóc. Tống Kỳ nhìn chằm chằm vào ngũ quan của Vu Mạn Di một hồi, sau đó đột ngột quay đầu nói với bạn học: “Ban đầu không tức giận, nhưng thấy cậu làm người ta bực bội như vậy, tớ tức giận rồi.”
“Cậu lấy cái chết tạ tội đi.” Phương Thiên lập tức chen vào.
Đây là lần đầu tiên Vu Mạn Di chủ động tranh cãi với người khác, lúc xe ngựa đến trường, cô mới hoàn toàn bình tĩnh lại. Chàng sinh viên kia cúi đầu xin lỗi Vu Mạn Di mãi, làm cô cũng hơi ngại ngùng, cô giải thích vừa rồi mình chỉ chia sẻ góc nhìn cá nhân. Cả nhóm lần lượt xuống xe, lúc vén rèm, Vu Mạn Di nhìn thấy Tống Kỳ đang đứng bên dưới chờ đỡ cô xuống.
Anh giơ tay lên, cô đặt tay vào, mượn lực của anh bước xuống xe ngựa. Cô dùng lực rất nhẹ, hoặc có lẽ vì cô vốn nhẹ cân, Tống Kỳ chỉ có cảm giác như một con chim nhỏ đậu trên tay anh, sau đó lại vỗ cánh bay đi.
Tống Kỳ theo Vu Mạn Di vào lớp xóa mù chữ. Buổi sáng cô Du không đến, chàng bưu tá sẽ ngồi cạnh Vu Mạn Di, nghe Phương Thiên dạy tiếng Anh. Tống Kỳ đứng bên cửa một hồi lâu, lúc quay đầu lại thấy Phương Thiên ôm giáo án nhìn anh.
Anh dời mắt, lúc hai người họ đi ngang qua nhau, Phương Thiên lẩm bẩm: “Là tớ thì tớ cũng thích.”
Tống Kỳ không để ý đến cô ấy, chỉ đi một đường về phòng giáo viên, lấy xấp bài tập toán mấy ngày trước ra sửa lại, chấm điểm từng bài một trước khi tiết thứ hai bắt đầu.
Mọi ngày bị điểm kém, hôm nay đều đạt yêu cầu hết.
——————–
Tác giả có lời muốn nói:
Chàng bưu tá: Sao lần nào mình cũng bị điểm kém môn toán vậy nhỉ?