Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương 15

Mắt thấy tai nghe chốn học đường (hai)

Ngoài chú Hai, đây là lần đầu tiên có người dẫn Vu Mạn Di ra ngoài ăn cơm.

Cô và Tống Kỳ mà đi riêng cùng nhau thì không ra thể thống gì, vậy là lúc giáo viên và sinh viên tách ra trên đường về, Phương Thiên đi cùng họ. Nhưng Phương Thiên cũng không mặn mà gì với việc gia nhập cùng hai người họ, giữa đường lại đi vào tiệm sách, vậy là cuối cùng cô và Tống Kỳ vẫn đi ăn riêng.

Vu Mạn Di cảm thấy Tống Kỳ không thật sự hứng thú với bữa ăn, đối với đồ ăn, giấc ngủ, nơi trú chân, anh đều không có hứng thú lắm, Vu Mạn Di cũng không biết anh thật sự quan tâm đến cái gì. Cô đoán anh muốn tránh mặt thầy giáo, không để thầy nhìn ra anh lơ đãng. Đúng vậy, anh vốn là kiểu người tuyên truyền chủ nghĩa của mình trên mặt báo, anh không giống thầy Mạnh, chỉ chọn chân lý vô tận.

Vu Mạn Di chợt phát hiện tình cảnh của Tống Kỳ cũng không khác tình cảnh của cô. Giống như cô không thể quay về căn dinh thự cũ kỹ, không thể đi ra thế giới rộng lớn ngoài bức tường cao vút, Tống Kỳ cũng bị bao vây trong khe hở đó. Họ đều cảm thấy vô vọng giữa khe hở này, nhưng con người có vô vọng thế nào cũng phải ăn cơm.

Vậy là cô lại bắt đầu nói, qua mấy ngày học tập, lời nói của cô cũng trở nên logic hơn. Đầu tiên cô nói thịt viên trong món Thiệu Tam Tiên được làm từ thịt heo nuôi thả trên núi Kê Sơn, nói canh gà chính gốc nhất là canh được hầm từ gà Việt, còn cá viên phải được làm từ cá dưới hồ Giám. Quán ăn mà Tống Kỳ chọn rất bình thường, nếu biết trước anh có hứng thú với món này, Vu Mạn Di đã có thể nhờ mẹ hai thông báo với nhà bếp, cơm nhà làm luôn luôn đặc biệt hơn thức ăn trong quán.

Vu Mạn Di líu lo không ngừng, cuối cùng Tống Kỳ lấy lại tinh thần, bắt đầu nghiên cứu ngũ quan của cô cẩn thận. Anh là con trai độc nhất trong nhà, không có em gái, không biết gương mặt của con gái lại thay đổi nhanh như vậy ở tuổi mười sáu, mười bảy, mấy ngày trôi qua là đã khác. Hoặc có lẽ là vì cô giỏi bắt chước, lúc nói chuyện không còn phục tùng mà lại thoải mái như Phương Thiên.

Nhưng Phương Thiên không nói nhiều như vậy, các tiểu thư, phu nhân hay bạn học nữ mà Tống Kỳ gặp trong quá trình trưởng thành đều không nói nhiều như vậy. Trong toàn thiên hạ, chỉ có Vu Mạn Di kiên trì lải nhải trước mặt anh thế này.

Tống Kỳ dời tách trà trên bàn, nghe Vu Mạn Di chuyển từ chuyện nhờ nhà bếp làm gà say rượu sang chuyện lão gia từng khen ngợi món cá đù vàng bên tửu lầu. Anh uống một ngụm trà, tiếp nhận câu chuyện của Vu Mạn Di: “Được. Nếu sau này cô đến Thượng Hải, tôi sẽ tiếp đón cô nồng hậu như vậy.”

Tống Kỳ không biết câu từ của mình có gì sai mà lại khiến Vu Mạn Di nhiều chuyện phải ngừng nói. Sau một khoảng lặng ngắn ngủi, Vu Mạn Di nhẹ nhàng lên tiếng, giọng điệu hơi tò mò.

“Tống Kỳ.” Vu Mạn Di thận trọng hỏi, “Thượng Hải… có thật sự tốt như cậu bưu tá nói không?”

“Cậu bưu tá?” Tống Kỳ dừng lại một lát, cuối cùng cũng kết nối được biệt danh này với người luôn đi theo Phương Thiên hỏi về môn tiếng Anh. Anh nhìn Vu Mạn Di một lát, lại hỏi, “Cậu bưu tá nói cái gì?”

Vu Mạn Di nghĩ ngợi một lát, phát hiện thật ra cậu bưu tá không nói cái gì cụ thể, chỉ là thần thái và giọng nói đều phô trương, cuốn hút, làm cho cô vô thức tin rằng nơi đó là thành phố vàng. Cô nhớ lại lời của chàng bưu tá, sau đó báo cáo với Tống Kỳ: “Cậu ấy nói Thượng Hải có đường Nam Kinh, bên dưới nhựa trải đường là gỗ sưa đỏ. Mỗi miếng gỗ rộng chừng này, dài chừng này, một ông chủ lớn người Do Thái đã mua bốn triệu miếng gỗ để lát đường…”

Khi nghe Vu Mạn Di nói chuyện, Tống Kỳ luôn mỉm cười, nghe cô nói những lời này càng buồn cười hơn, buồn cười đến mức phải đặt tách trà xuống bàn. Vu Mạn Di tròn mắt nhìn anh, phát hiện nụ cười của Tống Kỳ hôm nay rất khác với mọi ngày, rất nhẹ nhàng, phóng khoáng, đẹp mắt hơn những lúc anh tỏ ra lạnh lùng.

“Tôi không nhớ là có chuyện này.” Anh nghĩ ngợi một hồi, lại đáp, “Hình như có nghe người lớn nói là người ta mua gỗ lim xanh để lát đường cho xe điện mặt đất. Không thể là bốn triệu miếng, cùng lắm là mấy trăm ngàn miếng thôi. Lúc mới làm đường xong, có người gọi nơi đó là đại lộ gỗ đỏ, chắc là thông tin bị truyền đạt sai lệch rồi.”

Vu Mạn Di bừng tỉnh, “à” một tiếng.

“Đường được làm ra là để con người giẫm đạp mà thôi.” Tống Kỳ nói, “Khoác lác về nó cũng không có nghĩa lý gì, Thượng Hải cũng vậy. Nơi đó có nhiều trường học, ngân hàng, bến tàu, thuận tiện cho người ta làm ăn, nghiên cứu học tập. Chỉ vậy thôi.”

“Thượng Hải có bến tàu sao?”

“Đương nhiên, Thượng Hải là cửa ngõ giao thương. Thành phố nào cũng làm được ngân hàng, trường học, chỉ có bến tàu mới đặc biệt. Cô lấy sách Quốc văn ra đi, tôi nhớ đằng sau có bản đồ, tôi chỉ cho cô xem.”

Vu Mạn Di nửa tỉnh nửa mơ lấy sách ra, đã cầm được quyển sách, giữa chừng nhớ ra gì đó, cô lại nhét sách trở lại. Tống Kỳ không hiểu, anh đưa tay cầm lấy, kết quả là cô càng nhét sâu hơn vào tận cùng bên trong. Vu Mạn Di không nghĩ anh trẻ con như vậy, cô chỉ thuận miệng nhắc đến thôi mà, thấy cô không cho, anh còn muốn trêu chọc cô. Đầu tiên là giả vờ ăn cơm, thấy cô buông tay ra, anh giật lấy cặp xách của cô. Hai người họ ầm ĩ bên bàn ăn, Tống Kỳ lấy sách ra, giơ lên cao, mở sách, nhìn thấy bản đồ trên trang cuối có một đường thẳng chạy từ Thiệu Hưng đến Thượng Hải.

Anh duỗi thẳng cánh tay lên cao, cô nhảy lên cũng không với tới, lại tức giận đánh vào vai anh một cái. Tống Kỳ không thấy đau, chỉ trêu chọc cô: “Chẳng trách sao cô lại hỏi tôi về Thượng Hải, hóa ra là muốn đến Thượng Hải như vậy!”

“Tôi không muốn đi Thượng Hải!” Vu Mạn Di vừa nói vừa kéo tay áo của anh xuống.

“Thượng Hải rất tốt.” Tống Kỳ đột ngột đổi giọng, giống như người vừa khinh thường Thượng Hải là người khác vậy, “Gỗ lim trải đường. Ông chủ lớn người Do Thái xây rất nhiều tòa nhà, đường phố tràn ngập cửa hàng thời trang và quán cà phê, trường của chúng tôi cũng đẹp…”

“Tôi không thể tự đi!” Vu Mạn Di nói, “Tôi phải đợi anh họ của tôi trở về, sau đó van xin anh ấy, có lẽ anh ấy có thể dẫn tôi đi.”

Vu Mạn Di vừa dứt lời, Tống Kỳ cũng ngẩn người, cánh tay hơi hạ xuống. Vu Mạn Di tranh thủ nhảy lên, giật quyển sách trong tay anh, nhét lại vào cặp của mình.

Cô nói lời này mà không có gánh nặng tâm lý nào, cô đã chấp nhận chuyện này rất nhiều năm, ngay cả chuyện đi học lớp xóa mù chữ cũng là vì chú Ba của cô hy vọng cô sẽ trở thành một người vợ “đủ kiến thức để sánh vai với du học sinh”. Cho đến hiện tại, Vu Mạn Di vẫn biết ơn anh họ của cô, biết ơn vì sự xuất hiện của anh ta làm cho tình cảnh của cô tốt hơn trước đây, biết ơn vì sự tồn tại của anh ta cho cô một chút hy vọng được tiếp thu kiến thức.

Nhưng hình như lời này làm Tống Kỳ tổn thương, anh để cô lấy sách đi, sau đó đột ngột ý thức được chuyện gì đó, anh bắt đầu bực bội ăn cơm trong im lặng.

Anh vẫn không có hứng thú với thức ăn, ăn chỉ là để làm phân tán sự chú ý của mình, món ngon cũng mất đi hương vị. Vu Mạn Di nuốt mấy muỗng cơm, lại ngẩng đầu nhìn anh, định hỏi Tống Kỳ còn phiền lòng vì chuyện của trưởng phòng Hạ không, tiếng nói chuyện của Phương Thiên và chủ quán đột ngột truyền đến từ ngoài cửa.

Vừa rồi họ tách ra giữa đường, hẹn lát nữa gặp nhau trong quán. Vu Mạn Di nhìn Phương Thiên lao đến, ném mấy quyển sách vừa mua được lên bàn, uống mấy tách trà liên tiếp để giải khát.

Vu Mạn Di sắp xếp lại mấy quyển sách kia cho ngay ngắn, phát hiện đều là sách tiếng Anh, trên bìa còn in ảnh một người đàn ông và một người phụ nữ tóc vàng ôm hôn. Cô vội vàng dời mắt, Phương Thiên đã giải khát xong, lại hào hứng nói với hai người họ: “Giá mà chúng ta đến Thành Đông sớm hơn, nơi này có nhiều chỗ hay thật đấy. Trong tiệm sách còn có mấy cuốn sách không mua được ở Thượng Hải, lại còn có một tiệm khắc ấn ẩn mình giữa phố phường, mấy vị tiên sinh trong đó đều là người trí thức từ thời nhà Thanh… Tống Kỳ, cậu buồn cái gì thế?”

Tống Kỳ không trả lời, nhưng Phương Thiên cũng không quan tâm Tống Kỳ buồn cái gì, cô ấy chỉ thuận miệng hỏi, sau đó lại quay sang Vu Mạn Di, nhiệt tình nói: “Tôi còn phát hiện ra một chỗ rất hay, từ nơi này đi về phía Đông, ba trăm mét dọc bờ sông. Mạn Di, tôi dẫn cô đến đó trước, Tống Kỳ thanh toán xong thì đến tìm chúng ta.”

Vu Mạn Di: “Tôi cũng có một ít tiền lẻ, hai người là khách, tôi có thể…”

Phương Thiên đã kéo cô ra ngoài, chỉ nói: “Không cần khách sáo với Tống thiếu gia.”

Ngoài cửa là dòng sông uốn lượn, hoàng hôn chuẩn bị buông xuống, một làn sương cũng trôi lãng đãng trên mặt nước, thỉnh thoảng lại thấy bậc thang đá dẫn xuống con sông, thuận tiện cho thuyền ô bồng cập bến. Mặt tiền bằng gỗ của các cửa hàng lần lượt lùi về sau, đây là lần đầu tiên Vu Mạn Di phát hiện đường phố bên bờ sông ở Thành Đông phồn hoa đến vậy, có đủ loại cửa hàng, không kém cạnh chợ phiên trên thị trấn.

Trong lúc vội vàng bước đi, cô bớt thời gian hỏi Phương Thiên: “Sao cô cứ gọi anh ấy là Tống thiếu gia thế?”

“Vậy thì cậu ấy sẽ nhanh chóng bỏ tiền ra để làm tôi im miệng.” Phương Thiên cười giả dối, trước khi Vu Mạn Di có thể hỏi thêm, cô ấy dừng lại, chỉ tay vào một khung cửa sổ đang rộng mở, nói, “Chính là chỗ này, cô xem, tôi thấy rất hợp với cô!”

Vu Mạn Di lảo đảo vì bị kéo đi, đột ngột dừng lại, cô suýt va vào Phương Thiên. Cô nhìn về phía ngón tay của cô ấy, thấy một khung cửa sổ bằng gỗ đang rộng mở, phía trên có một tấm bảng gỗ ghi bốn chữ lớn màu trắng: Phòng vẽ Như Hải.

Bên phải còn một khung cửa sổ nữa, trên đó có ghim một tờ giấy trắng, vết mực còn mới, có lẽ mới được viết mấy ngày gần đây. Vu Mạn Di nhìn chằm chằm hai tờ giấy kia một lát, lồng ngực khẽ phập phồng, giống như có một bầy chim bay lên trong lòng cô, đập cánh giữa trời chiều.

“Nhân lúc nghỉ hè rảnh rỗi, nay mở lớp cấp tốc, kính mời người có chí học họa ghé qua.”

Bên dưới tờ giấy trắng là một hàng tranh vẽ của giáo viên được treo bằng sợi dây mỏng, trước đây Vu Mạn Di chủ yếu bắt chước hoa văn trên bình phong và tranh thêu, cô tự cảm thấy mình vẽ đẹp hơn nguyên tác, cũng hơi đắc ý. Nhưng so với những bức họa chân chính này, rõ ràng tranh của cô rất trẻ con, rất nghiệp dư. Cô còn phát hiện những bức họa này sử dụng loại màu rất khác với loại màu trong nhà cô, nhưng bây giờ Vu Mạn Di không biết đó là cái gì.

Cô nhìn mấy bức họa một hồi lâu, chuyển từ kinh ngạc sang say mê, đến tự ti mặc cảm, những biến đổi về cảm xúc này lọt vào mắt của Phương Thiên, làm cô ấy hơi đắc ý vì quyết định đưa Vu Mạn Di đến đây. Dù sao hai tiết Quốc văn chiều hôm đó cũng quá đơn giản với Vu Mạn Di, nếu như có thể tranh thủ sau giờ học xóa mù chữ để cho cô học những thứ cô thật sự có hứng thú, chẳng phải đó là sự lựa chọn tốt hơn sao?

Nhưng Phương Thiên không ngờ, Vu Mạn Di nhìn một lát, sắc mặt lại chuyển sang thất vọng, sau đó cô đột ngột quay đầu rời đi, không nói một lời.

Trời sinh một cặp, người này u sầu còn đột ngột hơn người kia, làm Phương Thiên không hiểu nổi, chỉ có thể bước nhanh theo sau để hỏi chuyện. Cũng may cô ấy hơi kiên nhẫn với Vu Mạn Di hơn kiên nhẫn với Tống Kỳ, Phương Thiên hỏi mấy câu, rốt cuộc cô cũng nói ra nguồn cơn nỗi buồn của cô ——

Vu Mạn Di ra ngoài học chương trình xóa mù chữ, Vu lão gia bảo phòng kế toán phê duyệt cho cô ít tiền tiêu vặt. Số tiền tiêu vặt này đủ ăn cơm, đủ mua sách, nhưng nhất định không đủ để học thêm mỹ thuật, nói gì đến chuyện mua thuốc màu mới mà Vu Mạn Di mê mẩn.

“Tôi có thể cho cô mượn.” Phương Thiên nói.

“Cô cho tôi mượn làm gì?” Vu Mạn Di lắc đầu, “Tôi không trả lại được. Tiền không trả lại được thì không nên mượn.”

Mặt trời buông xuống, hoàng hôn cũng u buồn. Vu Mạn Di buồn bã đi trước, Phương Thiên buồn bã theo sau, nhưng Phương Thiên khó chịu vì ba người họ buồn bã cùng lúc, cô ấy đi theo Vu Mạn Di mấy bước, đột nhiên ngẩng đầu, nắm lấy tay áo của cô, kéo cô đến bên cạnh mình.

“Tôi nghĩ cô lầm rồi.” Phương Thiên tự tin nói, “Tôi tin cô trả được!”

Sau khi qua tuổi dậy thì, Tống Kỳ chưa từng trải qua khoảng thời gian buồn bã dài đến vậy, thậm chí còn không biết nỗi buồn này từ đâu đến, tóm lại, ban đầu Vu Mạn Di làm anh vui, sau đó nhắc đến anh họ trước mặt anh, lúc đó anh bắt đầu thấy buồn. Tống Kỳ nghĩ ngợi cả đêm, cẩn thận phân tích việc này, sau đó đưa ra kết luận ——

Anh cảm thấy trước đây gặp khó khăn, người đầu tiên mà Vu Mạn Di nhờ giúp đỡ luôn là anh, chẳng hạn như sửa diều, chẳng hạn như tham gia lớp xóa mù chữ, cho nên nếu cô muốn đi Thượng Hải, người đầu tiên cô nghĩ đến cũng phải là Tống Kỳ đến từ Thượng Hải. Nhưng hôm qua anh chợt phát hiện, trong lòng Vu Mạn Di, nếu anh họ có thể dẫn cô đến Thượng Hải thì chắc chắn không đến lượt Tống Kỳ. Chuyện này làm Tống Kỳ rất thất vọng, cảm thấy mình đã trở thành sự lựa chọn dự phòng của cô.

Tống Kỳ u sầu vì trở thành sự lựa chọn dự phòng của Vu Mạn Di, sự u sầu này làm anh cảm thấy rất cô đơn trong tiết học hôm sau, thậm chí còn tò mò cái gã anh họ đi du học nước ngoài kia ra sức học tập vì bằng cấp gì. Nếu như đối phương theo học một ngành khoa học cơ bản còn chuyên sâu hơn cả anh, vậy trong mắt của Vu Mạn Di, khi cần hỏi về toán, Tống Kỳ cũng chỉ là sự lựa chọn dự phòng thôi sao? Tống Kỳ chưa từng là sự lựa chọn dự phòng của bất kỳ ai!

Tống dự phòng càng nghĩ càng bực mình, anh ngồi một mình trong phòng giáo viên chấm điểm bài thi, những bài mà mọi khi có thể châm chước cho qua, hôm nay anh thẳng tay chấm điểm kém. Đến giờ nghỉ trưa, Phương Thiên đi vào, nhìn gương mặt xám xịt của anh một hồi, sau đó lại xoay người rời đi, người vào cửa là Vu Mạn Di.

Tống Kỳ không biết có phải Vu Mạn Di vào hỏi anh bài tập toán nữa hay không, mà dù có hỏi thì anh cũng chỉ là sự lựa chọn thứ hai. Hai người họ im lặng ngồi đối diện nhau, hình như Vu Mạn Di đang căng thẳng, mà Tống Kỳ cũng đắn đo.

Sau một hồi cân nhắc, Tống Kỳ chợt ngẩng đầu nói:

“Anh họ của cô học ngành nào?”

“Tôi muốn vẽ tranh minh họa cho báo của anh.”

Ngay cả Phương Thiên đang nghe lén ngoài cửa cũng hơi hoang mang.

“Cô nói cái gì?” Vu Mạn Di lấy can đảm thật lâu mới dám nói, thậm chí còn không nghe rõ Tống Kỳ hỏi gì. Anh ngẩn người một lát, sau đó chợt hoàn hồn, anh lập tức đổi giọng, “Cô nói cái gì? Muốn vẽ tranh minh họa cho báo của tôi à?”

“Phải, Phương Thiên nói báo của các anh vẫn luôn thiếu tranh minh họa.” Vu Mạn Di gấp gáp giải thích, trong đầu toàn nghĩ về học phí của phòng vẽ kia, “Anh nói tranh tôi vẽ lần trước đều có thể dùng được, tôi cũng có thể vẽ thêm, nhưng chỉ xin anh trả trước một khoản tiền lương. Hôm qua Phương Thiên dẫn tôi đến một phòng vẽ đang chiêu sinh ở Thành Đông, tôi muốn đi học, nhưng phải trả học phí…”

Cô giải thích chi tiết mọi chuyện theo thói quen, Tống Kỳ càng nghe càng dễ chịu, càng nghe càng sáng tỏ. Đợi đến khi Vu Mạn Di nói xong, anh hắng giọng một cái, nói: “Cô… Anh họ không gửi tiền từ nước ngoài về cho cô à?”

Anh hỏi vậy, Vu Mạn Di cũng ngơ ngác: “Học phí của anh họ tôi là do nhà họ Vu trả, làm sao anh ấy gửi tiền về cho tôi được?”

“Cho nên cô không hỏi anh ta.” Tống Kỳ khẳng định, “Cô muốn học vẽ, mà học phí không đủ, cho nên người đầu tiên cô tìm đến là tôi.”

Đến đây, Phương Thiên đang nghe lén ngoài cửa cũng đảo mắt khinh thường.

“…Nếu tôi không làm được, cô mới đi hỏi anh họ, xem anh ta là sự lựa chọn dự phòng.” Tống Kỳ nói rõ ràng rành mạch, “Đúng lúc tôi thiếu người vẽ tranh minh họa, mà còn có thể trả trước tiền lương cho cô. Tóm lại, cô thật sự tìm đúng người rồi đấy.”

Giờ phút này, sắc mặt của Vu Mạn Di hoang mang. Ngoài ra, cô chợt phát hiện sự u sầu bao trùm Tống Kỳ cả đêm qua và sáng nay đã biến mất. Sự u sầu này đến và đi vô cớ, lúc ra khỏi phòng giáo viên, cô không thể không khó hiểu thảo luận hiện tượng lạ này với Phương Thiên, lo lắng không biết chuyện gì xảy ra với Tống Kỳ.

Nhưng Phương Thiên bảo cô yên tâm, không cần để ý đến Tống Kỳ, lấy được tiền ứng trước rồi thì mang đi đóng tiền học là được. Hai người ăn cơm xong, cô ấy dẫn Vu Mạn Di về trường, hình như cô vẫn còn lo lắng cho Tống Kỳ, vậy là Phương Thiên vỗ vai cô, chân thành nói:

“Mạn Di, cô thật sự không cần để ý đến cảm xúc của cậu ấy. Giống như mẹ tôi đã dạy hồi tôi còn nhỏ, hôm nay tôi cũng nói với cô.”

“Đàn ông đều ngốc. Tôi từng nghĩ Tống Kỳ khá hơn người khác, nhưng từ khi đến Thiệu Hưng, tôi phát hiện ra cậu ấy cũng ngốc!”

Sắc mặt của Phương Thiên quá nghiêm túc, Vu Mạn Di không nhịn được cười. Cô không nói gì, chỉ là trong lòng cô nghĩ Tống Kỳ không ngốc.

Tống Kỳ… rất tốt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn