Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương 12

Khách quý ghé thăm (năm)

Suốt bữa ăn, Tống Kỳ cứ lo Vu Mạn Di bị làm khó, mà thầy giáo ngồi bên cạnh anh, hở ra là vỗ vai anh, bảo anh phát biểu ý kiến về chương trình học xóa nạn mù chữ sắp tới. Cuối cùng bữa ăn cũng kết thúc, Vu lão gia còn có chuyện quan trọng phải đi bàn bạc, các sinh viên có thể lên xe ngựa về dinh thự nhà họ Vu. Trước khi đi, Vu lão gia bảo gia nhân dẫn họ đi chọn phòng, Tống Kỳ tách khỏi bạn học chưa được mấy bước đã thấy Vu Mạn Di đứng trong bóng tối.

Lúc nhìn thấy cô, Tống Kỳ đã biết là tin tốt.

Cô mỉm cười, chắp tay sau lưng, ngẩng đầu nhìn anh đi tới, không cúi đầu như bình thường. Thấy Tống Kỳ bước nhanh hơn, Vu Mạn Di cũng đi ra khỏi bóng tối. Lúc đó, cô phát hiện một điều rất kỳ diệu, vì cô cười mà Tống Kỳ cũng cười. Chuyện này rất hiếm thấy trong nhà họ Vu, Vu Mạn Di luôn có cảm giác không ai thích cô cười, chẳng hạn như mẹ ba, mỗi lần thấy tâm trạng cô vui vẻ, mẹ ba sẽ lạnh mặt.

Hai người mỉm cười đứng cùng nhau, bởi vì có nụ cười, chuyện liên quan đến chương trình học xóa nạn mù chữ cũng không cần nhiều lời. Nhưng Vu Mạn Di ngại ngùng một hồi mới nói đến chuyện khác, chuyện quần áo.

Ngoài thầy giáo và Tống Kỳ, lần này còn có một sinh viên nam và hai sinh viên nữ đến nhà họ Vu. Lúc ở trong phòng khách, Vu Mạn Di đã quan sát kỹ hai cô gái kia, phát hiện họ mặt quần áo không giống cô. Quần áo của họ có màu sắc giản dị hơn quần áo của cô, cũng có ít hoa văn hơn, cổ tay bó sát, vạt áo ngắn đến bụng, khác biệt nhất vẫn là váy, Vu Mạn Di mặc váy dài đến mắt cá chân, váy của họ chỉ dài đến bắp chân, kiểu dáng xếp ly, tạo cảm giác hoàn toàn khác biệt với quần áo của Vu Mạn Di.

“Cô mặc bộ quần áo cô đang mặc cũng được.” Tống Kỳ cảm thấy không cần thiết.

“Nhưng anh nói nó giống bổ phục thành tinh từ cuối đời Thanh mà ông nội anh truyền lại.” Vu Mạn Di nói.

Tống Kỳ cảm giác viên đá mà mình đã ném một năm trước đập trúng ấn đường của mình, đành xoay người dẫn cô đi tìm bạn học. Hai người họ đi đến một căn phòng vừa mở đèn trước cửa, Tống Kỳ chỉ chỉ, nói với Vu Mạn Di: “Cô ấy tên Phương Thiên, dáng người cũng giống cô, cô mượn cô ấy đi.”

Vu Mạn Di gật đầu, lo lắng gõ cửa.

Cô chưa từng gặp một cô gái trạc tuổi, cô chỉ có một người chị lớn hơn cô rất nhiều và một người em gái nhỏ hơn cô rất nhiều. Cô gõ hai tiếng, cửa phòng mở ra, Vu Mạn Di chợt phát hiện Phương Thiên là người đã mắng mẹ ba của cô trong phòng khách.

Bình thường sắc mặt của Phương Thiên không khó coi, hình như sắc mặt đó chỉ xuất hiện trong những trường hợp đặc biệt. Cô ấy là cô gái có mái tóc ngắn nhất mà Vu Mạn Di từng gặp, mấy sợi tóc mai bị vén ra sau tai, để lộ cái cổ thon dài. Cô ấy khoanh tay, hiểu được suy nghĩ của Vu Mạn Di, cô ấy xoay người lấy một bộ quần áo trong hành lý của mình, bảo Vu Mạn Di mang về để may đo.

“Ngày mai xong được không?” Cô ấy hỏi Vu Mạn Di.

“Cũng có thể. Tôi có quần áo cũ, có thể thay đổi một chút.”

Lúc nghe cô nói chuyện, thái độ của Phương Thiên rất giống Tống Kỳ, hai người họ đều nói chuyện rất nhanh, nhưng lại kiên nhẫn nghe cô nói chậm, hoàn toàn không nóng vội. Cô ấy nói Vu Mạn Di không cần gấp gáp trả lại cho cô ấy, ngày mốt mới bắt đầu học, ngày mai nhóm của họ sẽ đến trường để thảo luận về nội dung giảng dạy với các giáo viên trong làng, mà cô gái còn lại cũng chưa quyết định xong.

Nói đến đây, cô ấy ngẩng đầu nhìn Tống Kỳ, khoanh tay hỏi: “Có kế hoạch gì chưa?”

Tống Kỳ nói: “Thật ra là có rồi, ngày mai đợi mọi người đến rồi nói.”

Vu Mạn Di im lặng nghe họ nói chuyện, phát hiện lúc nói chuyện với Tống Kỳ, giọng điệu của Phương Thiên rất thoải mái, không cung kính như khi đàn ông và phụ nữ trong nhà cô nói chuyện với nhau. Phương Thiên rất xinh đẹp, còn mắng mẹ ba thay cô, cô bắt đầu thích Phương Thiên, sự yêu thích này giống như việc cô bắt gặp hình mẫu mà bản thân khao khát trở thành hơn tất cả những gì cô từng nhìn thấy trước đó.

Lúc bắt đầu cắt xén dựa trên quần áo của Phương Thiên, cô cũng bắt đầu yêu thích thời trang.

Cô cắt một bộ quần áo cũ, bởi vì vải may bộ quần áo này rất đơn giản, trên đó cũng không có hoa văn chim uyên ương hay cánh hoa quê mùa cục mịch. Khó nhất là làm váy xếp ly, cuối cùng cô dùng chỉ cùng màu vải để may vào mặt sau.

Phương Thiên và Tống Kỳ đều bảo cô đừng gấp, nhưng cô vẫn thức cả đêm. Buổi sáng, cô xuống lầu ăn sáng như mọi ngày, nhưng nhóm sinh viên không có mặt, gia nhân nói sáng sớm họ đã ra ngoài cùng thầy giáo. Trên bàn ăn, mẹ ba mặt nặng mày nhẹ, nhưng Vu Mạn Di không có thời gian quan tâm đến bà ấy, cô còn phải về phòng may quần áo tiếp. Vừa cúi đầu xuống, lúc ngẩng lên đã là chiều tà. Mẹ ba cũng không cho người gọi cô xuống ăn trưa.

Vu Mạn Di mang quần áo của Phương Thiên xuống lầu, muốn xem cô ấy đã trở về hay chưa, kết quả là thấy cô ấy đang ngồi trên phiến đá ngoài vườn cho cá ăn.

Lần đầu tiên cô thấy có người như vậy, cầm một miếng bánh đậu xanh, cắn một miếng, cho cá ăn một miếng. Vu Mạn Di mỉm cười đi đến gọi cô ấy, cô ấy quay đầu, thấy Vu Mạn Di, cô ấy cũng cười, họ đều là kiểu người thấy Vu Mạn Di cười thì bản thân sẽ vui vẻ.

Hai cô gái ngồi bên hồ nước, đây là lần đầu tiên Vu Mạn Di ngồi cùng một cô gái trạc tuổi mình. Phương Thiên là sinh viên duy nhất trở về đây, cô ấy nói với Vu Mạn Di là mình không thể mất mặt hơn được nữa.

“Sao thế?” Vu Mạn Di hỏi.

“Không phải chúng ta còn thiếu một nữ sinh sao, không ai trong làng muốn đưa con gái đến trường.” Phương Thiên nói, “Tống Kỳ bảo muốn nhà họ Du lấp vào chỗ trống đó.”

“Nhà họ Du sao?” Vu Mạn Di ngạc nhiên, trong lòng còn hơi lo lắng.

“Phải, là nhà họ Du từng đánh cậu ấy suýt chết đấy.” Phương Thiên nói, “Tôi thấy cậu ấy giống như đi trả thù hơn, lại còn kéo theo thầy giáo và mấy giáo viên ở trường, đứng trước mặt Du lão gia nói linh ta linh tinh, còn nói đến người vợ lẽ mà cậu ấy dẫn đi, nói nhà họ Du làm ra chuyện phong kiến lạc hậu như vậy cũng là vì không được tiếp nhận nền giáo dục hiện đại…”

Đúng là chuyện mà Tống Kỳ sẽ làm.

“Người vợ lẽ đó thế nào rồi?” Phương Thiên làm Vu Mạn Di nhớ lại chuyện này.

“Ban đầu không tốt lắm.” Phương Thiên nói, “Tống Kỳ là một người rất nông nổi, cậu ấy đưa người ta đi, nhưng không bố trí một nơi để che giấu, mặc dù có vài độc giả quyên góp tiền sau khi nghe được chuyện này, nhưng thầy giáo vẫn mắng cậu ấy một trận.”

Vu Mạn Di không hiểu chuyện đó không tốt chỗ nào, theo lời mẹ hai miêu tả, cô cảm thấy ở đâu cũng tốt hơn bị nhốt trên gác xép.

“Cô ấy không biết làm gì.” Phương Thiên giải thích, “Trước đây cô ấy chỉ biết đánh đàn hát xướng, chẳng lẽ bọn tôi lại để cô ấy đánh đàn hát xướng nữa sao? Vậy thì có khác gì bỏ cô ấy ở lại nhà họ Du chứ. Cô Vu, cô nghĩ kỹ xem, chỉ chạy trốn thôi thì chẳng giải quyết được gì, con người phải có bản lĩnh để sống yên phận. Nếu không có bản lĩnh thì ít nhất trong nhà phải có miếng cơm.”

Vu Mạn Di tiếp thu rất nhanh: “Vậy sau đó thì sao?”

“Dượng của tôi đứng tên một nhà máy sản xuất len sợi.” Phương Thiên nói, “Tôi dùng mối quan hệ để đưa cô ấy vào đó, cô ấy đồng ý, nói chỉ cần có cách, cô ấy sẽ không trở về nữa.”

Vu Mạn Di gật đầu, nhẹ nhõm thay cho vợ lẽ của nhà họ Du. Sau khi thở phào một hơi, cô phát hiện mặc dù Phương Thiên trông giống một nữ sinh bình thường, nhưng cũng có một chút điều kiện. Không nghèo thật như Tống Kỳ.

Trò chuyện một hồi, Phương Thiên cầm quần áo của mình rời đi. Vu Mạn Di cảm thấy cuộc trò chuyện lần này với Phương Thiên cho cô rất nhiều tin tức, cô cẩn thận nhấm nháp, cuối cùng rút ra được điểm mấu chốt của cuộc đối thoại này: Con người phải có bản lĩnh để sống yên phận.

Cô có không?

Vu Mạn Di trầm tư.

Đồng phục học sinh của Vu Mạn Di trải qua hai lần chỉnh sửa, rốt cuộc cũng giống hệt như bộ đồng phục của Phương Thiên. Cô mặc bộ đồng phục này đi xuống lầu, đứng cùng nhóm sinh viên chuẩn bị đến trường dạy học, mọi người đều cười với cô, khen cô xinh đẹp. Ngoại trừ Vu Thẩm thị, mọi người đều vui vẻ, không ai để ý đến cảm xúc của Vu Thẩm thị.

Tống Kỳ giải thích trước với cô về hình thức của lớp xóa mù chữ này, đúng là “không chỉ dạy chữ”. Chương trình học hoàn toàn dựa theo phương thức giáo dục của đại học, có thời khóa biểu, buổi sáng học một tiết tiếng Anh và một tiết toán, buổi chiều học hai tiết Quốc văn, học sinh tham gia học có thể lựa chọn theo nhu cầu. Đa số mọi người đều chọn hai tiết Quốc văn, ban đầu Vu Mạn Di cũng nghĩ vậy, nghe đến đây, Tống Kỳ hỏi cô có muốn học tiếng Anh hay không, cô lắc đầu, cảm thấy không cần thiết.

Hôm nay là ngày đầu tiên đi học, cô vội vàng băng qua dòng người để tìm Tống Kỳ, anh đang chuyển tài liệu giảng dạy lên xe ngựa. Anh đã dọn xong phần của mình, bây giờ đang ngồi ngả ngớn trên ghế của xà ích, thờ ơ nhìn người bạn học vẽ mấy thứ không giống ai kia lúi húi làm việc. Phương Thiên đứng cạnh xe ngựa soạn giáo án tiếng Anh, ba sinh viên ngồi đó, tinh thần rất phấn chấn.

Vu Mạn Di vui vẻ đến gần, cũng vì mặc quần áo giống với họ, cô cũng hòa mình vào nhóm sinh viên tinh thần phấn chấn này. Cô kéo tay áo của một trong những sinh viên có tinh thần phấn chấn, Tống Kỳ, bảo anh cúi xuống.

Tống Kỳ cúi đầu, thấy Vu Mạn Di, anh ngạc nhiên. Anh ngồi trên xe quá cao, cô muốn nói chuyện thì phải nhón chân. Anh tựa vào thanh chắn của xe ngựa, lại cúi người xuống, cuối cùng cô cũng có thể nắm lấy vai áo của anh, sau đó ghé vào tai anh. Cô không quen nói chuyện lớn tiếng ở nơi đông người, Tống Kỳ cũng không vội, anh sẵn sàng phối hợp với cô.

Vu Mạn Di thì thầm mấy câu với anh, Tống Kỳ cúi đầu lắng nghe, nhìn ánh mắt mong đợi của cô, anh không nhịn được cười, lại nói: “Đương nhiên là được, lát nữa tôi lấy giúp cô.”

Vu Mạn Di thở phào nhẹ nhõm, lại chạy đi.

Người bạn học vẽ không giống ai kia vẫn chăm chỉ làm việc, chỉ có Phương Thiên để ý đến tất cả mọi chuyện. Phương Thiên đặt giáo trình tiếng Anh xuống, cảm động nói: “Dễ thương thật đấy.”

Tống Kỳ mặc kệ cô ấy.

Phương Thiên nói tiếp: “Cậu thấy người ta đáng yêu nên không nói được nữa chứ gì?”

“Cậu điên à?” Tống Kỳ nói.

“Cô ấy hỏi cậu cái gì đấy?” Phương Thiên không cảm thấy bản thân bị công kích, dù sao cô ấy cũng thường xuyên công kích Tống Kỳ như vậy.

“Không hỏi gì.” Tống Kỳ nhắm mắt lại, ngả người dựa vào xe ngựa, mùi hương của Vu Mạn Di vẫn còn quanh quẩn bên anh, điểm một ít mùi hoa quế. Anh nhúc nhích bả vai, vuốt phẳng bộ đồng phục sinh viên vừa bị cô níu lấy, lại nhớ đến vết thương trên lòng bàn tay của cô.

“Cô ấy hỏi tớ có đủ sách giáo khoa hay không.” Anh nói, “Cô ấy muốn học cả ba môn.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn