Cô Vu Không Lấy Chồng - Bắc Phong Tam Bách Lý

Chương 11

Khách quý ghé thăm (bốn)

Vu Mạn Di cũng muốn biết mình bị cái gì. Lúc bị đánh, cô không khóc, đứng trong mưa cũng không khóc, bị sốt đến mê man, đau đầu cũng không khóc, nhưng nhìn thấy bóng lưng của Tống Kỳ đi trước mặt cô như không có chuyện gì, cô không kìm nén được sự tủi thân, khóc đến mức gương mặt cũng lấm lem.

Cô nhắm mắt một lát, trong lúc cô nhắm mắt, Tống Kỳ nhìn chằm chằm vào vết thương trên lòng bàn tay của cô. Mười ngày trong hầm khiến anh nhận ra còn sớm hơn Vu Mạn Di rằng lòng tự tôn của cô quá lớn, cô không muốn người khác thương hại mình. Cô không chủ động nói đến nguồn cơn của vết thương là vì cô không muốn anh biết sự đáng thương đằng sau vết thương này. Nhưng trong lòng cô đã tủi thân đến mức không thể kìm nén được, không chịu nổi nên chỉ có thể khóc lớn, cũng may Tống Kỳ muốn cô khóc lớn.

Cuối cùng Vu Mạn Di cũng khóc xong, cô chùi tay vào áo, lúc mở mắt ra lại thấy Tống Kỳ hơi khom lưng, chống tay lên đầu gối, cẩn thận quan sát ngũ quan của cô. Cô giật mình lùi lại một bước, hỏi: “Anh nhìn cái gì?”

“Cô khóc cái gì?” Tống Kỳ hỏi lại, “Thấy tôi quay lại nên vui phát khóc à?”

Anh nói vậy làm cô không muốn khóc nữa, cô biết Tống Kỳ là người tốt, nhưng lời lẽ của anh lúc nào cũng phiền phức và đáng ghét như vậy. Một năm không gặp, anh không quan tâm đến lý do cô khóc mà lại quy kết cô khóc vì sức hút khó cưỡng của anh. Vu Mạn Di đẩy anh ra thật mạnh, sải bước đi đến cuối sân, vừa đi vừa hỏi: “Anh có bệnh gì? Phòng ở đây đều rất tốt, anh muốn ở phòng nào?”

“Tôi có bệnh gì đâu.” Tống Kỳ nói, “Tôi ở trong hầm cũng ngủ rất ngon. Cô xem phòng nào tiện cho tôi đi tìm cô thì tôi ở phòng đó.”

“Không được, anh ở xa tôi một chút.”

“Tại sao? Vu Mạn Di, mới một năm không gặp, sao cô lại nóng nảy thế này? Tôi tưởng thấy tôi quay lại, cô sẽ vui vẻ chứ.”

Đương nhiên là cô vui, lúc nghe giọng anh trong phòng khách, cô đã suýt nhảy cẫng lên. Vu Mạn Di không biết, dựa trên lý thuyết khoa học phương Tây, cái này gọi là dậy thì trễ, kéo đến cùng cơn mưa mùa hè kia. Vui mừng và đau khổ đan xen, phải đẩy những người thân thiết ra xa, có thích cũng phải nói là không thích. Hoặc là tuổi dậy thì của cô đã đến từ lâu, nhưng trong dinh thự nhà họ Vu được dựng bằng giấy bồi này, tất cả mọi người đều là con rối bóng, cô cũng phải phối hợp biểu diễn với gương mặt vô hồn, nếu không sẽ bị ném vào trận mưa to, hơi thở cuối cùng sẽ bị dập tắt.

Mà Tống Kỳ còn sống, lúc ở bên anh, cô cũng có thể sống lại.

Cô hung hăng đi phía trước, Tống Kỳ vô tội theo sau, ngay cả Vu Mạn Di cũng nhận ra mình tức giận vô cớ. Thấy cô do dự, Tống Kỳ thở dài, nói: “Thế này đi, tôi lại ngủ trong hầm. Lúc tôi ở trong hầm, cô đối xử với tôi rất tốt, làm người ta nhớ mãi không quên.”

“Không nhớ chút nào.” Vu Mạn Di nói, “Tôi thức khuya dậy sớm đưa cơm cho anh, nghe anh nói lung tung, nảy sinh nhiều suy nghĩ không nên có. Anh leo tường rời đi, bỏ lại tôi một mình trong sân, mọi thứ quay trở lại như cũ, nhưng cũng khác xưa.”

“Khác chỗ nào?” Tống Kỳ hỏi.

“Tôi mà biết thì đâu có tức giận.” Vu Mạn Di nói, “Không giống như anh, được đi học, có thật nhiều bạn học, có thể thảo luận tất cả mọi chuyện. Tôi chỉ có một mình, bị nhốt ngoài cửa, không ra được cũng không vào được…”

Rốt cuộc cô đang nói linh tinh cái gì thế?

Vu Mạn Di ghét khả năng biểu đạt bản thân của mình, cô phát hiện người ta nói chuyện thì có cả một kho từ vựng, còn vốn liếng của cô chỉ chứa đầy lời dạy bảo của gia sư và của mẹ ba, cô củng cố suốt mười sáu năm, sau đó biểu đạt thuần thục. Nhưng một năm qua, kho từ vựng này xuất hiện rất nhiều điều kỳ lạ, chúng lao vào đánh nhau với những từ vựng cũ kỹ trước đây, làm suy nghĩ và lời nói của cô trở nên rối loạn. Sự rối loạn này tiếp tục tăng lên sau khi cô gặp Tống Kỳ, lúc không thể biểu đạt rõ bản thân mình, người ta sẽ sốt ruột đến phát cáu.

Hóa ra không phải cô tức giận, chỉ là cô quá sốt ruột mà thôi.

Tống Kỳ phát hiện cô sốt ruột trước cả bản thân cô, anh khom lưng nhìn cô, cười nói: “Cô đừng sốt ruột, cứ từ từ nói với tôi, hoặc là tôi hỏi cô. Vu Mạn Di, sao cô lại dám gửi thư cho tôi? Cô mua báo ở đâu, lấy tiền ở đâu?”

Lúc nói chuyện, anh khom lưng để nhìn ngang tầm mắt của cô. Vu Mạn Di không cần ngẩng đầu lên, cũng không cần cúi đầu né tránh. Cô chắp tay, cuối cùng cũng bắt đầu nói chuyện với anh giống như lúc ở trong hầm, thậm chí đầu đuôi của câu chuyện còn ăn khớp với những lời lảm nhảm của cô trong căn hầm đó. Cô kể lại từng chi tiết, thậm chí còn truyền đạt lại lời của ông chủ tiệm báo, nói báo của anh bán không được, làm Tống Kỳ hơi xấu hổ. Đến đoạn lần trước cô bị nhốt ngoài cửa, tự dưng cô không còn muốn miêu tả chi tiết, chỉ nói đêm đó mưa lớn, cô ngã bệnh.

Tống Kỳ hiểu câu “không ra được cũng không vào được” không đầu không đuôi đó có nghĩa là gì, anh khẽ nhíu mày. Lúc Vu Mạn Di nói chuyện, giọng nói của cô rất trong trẻo, nói đến cuối câu còn mềm mại hơn người bình thường. Tống Kỳ quen tìm kiếm những từ ngữ quan trọng trong lời miêu tả chi tiết của cô, mặc dù bình thường anh chỉ nghe người ta nói năng ngắn gọn, xúc tích.

Vu Mạn Di không tức giận nữa, cô đã nói rõ những chuyện cần nói. Lúc nói rõ mà có người lắng nghe, cô sẽ không tức giận. Nếu chú Ba có thể lắng nghe mẹ ba nhiều hơn, có lẽ bà ấy đã không điên cuồng gào thét với mọi người suốt cả ngày.

Hai người đều trấn tĩnh một lát.

Sắc mặt của Tống Kỳ không ung dung như trước đó, còn dáng vẻ của Vu Mạn Di giống như đã trút bỏ được gánh nặng. Cô kéo Tống Kỳ đi qua mấy căn phòng, hỏi anh muốn ở phòng nào, mà anh lại lặp lại lời cũ: “Phòng nào tiện cho tôi đi tìm cô.”

Lần này Vu Mạn Di không bắt anh ở xa cô một chút, cô chỉ vào căn phòng gần cô nhất.

Chọn phòng xong, hai người họ quay lại phòng khách để Vu lão gia chiêu đãi quan khách. Thấy Tống Kỳ bước vào, thầy giáo xấu hổ nhìn anh, nhìn bộ dạng hận rèn sắt không thành thép của ông lão, Vu Mạn Di buồn cười. Nụ cười của cô dẫn đến ánh mắt khó chịu của mẹ ba, Tống Kỳ liếc mắt nhìn bà ấy, sau đó ý nhị che chắn trước mặt Vu Mạn Di. Chàng sinh viên vẽ ra mấy thứ không giống ai kia đã quay về vị trí cũ sau khi Vu Mạn Di rời đi, Tống Kỳ không cho anh ta đứng lên nữa, mà lại đẩy Vu Mạn Di ngồi vào chỗ của mình, tỏ ý muốn đứng bên cạnh thầy giáo, hoàn toàn che chắn tầm nhìn của Vu Mạn Di.

Vu Mạn Di ngồi sau lưng anh, thấy anh chắp tay sau lưng, bờ lưng thẳng tắp, dáng người cao ráo hiên ngang. Lúc đứng, trông anh rất vững vàng, đĩnh đạc, chẳng bù cho lúc ngồi, trông không lịch sự gì cả.

Anh đứng bên cạnh thầy giáo cũng dễ tham gia phát biểu ý kiến hơn. Vu Mạn Di thấy anh tích cực tham gia thảo luận chuyện xóa nạn mù chữ cùng Vu lão gia và thầy giáo, dáng vẻ như đang gánh vác một trách nhiệm không thể thoái thác, ngay cả bạn học của anh cũng cảm thấy kỳ lạ. Đúng như dự đoán, nói chưa được bao lâu, anh đột ngột đổi chủ đề, nói chương trình xóa nạn mù chữ lần này yêu cầu mỗi lớp phải có ít nhất hai nữ sinh, chi bằng cho cô Vu vào lớp này.

Vu Mạn Di ngạc nhiên ngẩng đầu, chỉ là anh che chắn tầm nhìn của cô quá kín, cô không nhìn thấy phản ứng của bất kỳ ai. Nhưng cô nhanh chóng nghe giọng nói lạnh lùng và tức giận của mẹ ba vang lên, bà ấy nói vốn dĩ Vu Mạn Di đã biết chữ, không cần học thêm cái gì.

Tống Kỳ nói xóa nạn mù chữ không chỉ có dạy chữ.

Mẹ ba nói cô biết chữ là đủ rồi, còn muốn học cái gì nữa? Cuối cùng cũng lập gia đình, học những thứ vô dụng kia làm gì, chi bằng ở nhà luyện tập nữ công gia chánh. Tài hội họa mà cô luôn đắc ý cũng là để vẽ ra hoa văn cho việc thêu thùa.

Tống Kỳ im lặng một lát, sau đó có một giọng nữ chen vào. Vu Mạn Di quay đầu, nhìn thấy một bạn học nữ của Tống Kỳ, sắc mặt rất khó coi, hỏi rốt cuộc miếng vải bó chân thành tinh này đến từ phương nào thế.

Cô ấy chửi mắng khó nghe hơn Tống Kỳ nhiều, đúng là hậu sinh khả úy.

Bầu không khí trở nên rất căng thẳng, Vu lão gia cũng cảm thấy xấu hổ. Thầy giáo của Tống Kỳ quay đầu mắng học trò mấy câu, lên tiếng nói đỡ, chuyện của con gái nhà họ Vu thì phải do người nhà họ Vu sắp xếp. Vu lão gia lập tức đứng lên, mời mọi người đi đến tửu lầu bên cạnh, hôm nay nhà họ Vu mở tiệc, xe ngựa cũng đã chuẩn bị xong.

Ông ấy vỗ vai Tam gia, sau đó rời khỏi phòng khách, những người khác nối đuôi theo sau, chỉ có Tống Kỳ là không nhúc nhích. Thấy vậy, thầy giáo của anh vòng lại, đánh một cái thật mạnh sau đầu anh, Vu Mạn Di bật cười đứng dậy, nhỏ giọng nói sau lưng Tống Kỳ, không sao, anh đi được rồi.

Anh liếc nhìn bàn tay của cô, không để tâm đến lời cô nói.

“Hôm nay có khách.” Cô nói, “Nhà họ Vu có quy tắc.”

Đúng là nhà họ Vu có quy tắc, huống chi hôm nay Vu lão gia vừa mới khen ngợi Vu Mạn Di, cô hoàn toàn làm chủ được tình cảnh hiện tại. Trước cơn thịnh nộ của thầy giáo, Tống Kỳ đành phải rời đi, trước khi đi, anh vẫn liếc mắt nhìn lại sau lưng.

Vu Mạn Di chắp tay ngồi trên ghế, mắt nhìn mũi chân, trên người là bộ váy áo chim uyên ương màu tím. Sao lúc đó anh có thể nói cái này là bổ phục thành tinh chứ? Cô mặc vào xinh đẹp như vậy. Cô im lặng ngồi trên ghế, đối diện với chú Ba và mẹ ba, Vu lão gia đã ra hiệu cho họ ở lại, họ sẽ quyết định con đường tiếp theo của cô, giống như họ đã quyết định số phận của từng vấn đề trong cuộc đời cô.

Cô ngồi đó như một món đồ sứ màu tím nhạt được chế tác tinh xảo, không phải là Vu Mạn Di vừa khóc lại cười cùng anh trong sân sau.

Tống Kỳ thở dài, quyết định phải ăn thật nhanh, mau chóng trở về.

Không bao lâu sau, Vu lão gia, những người khác trong nhà họ Vu, thầy giáo và học trò, thậm chí cả gia nhân, đều rời đi. Trong phòng khách chỉ còn chú Ba và mẹ ba ngồi bên cạnh nhau như hai con búp bê, đối diện là Vu Mạn Di đang cúi đầu. Cô lấy tay áo che tay mình lại, đan ngón tay vào nhau, kẽ ngón tay toát mồ hôi, giống như tội phạm chờ tuyên án.

Nhưng cô đã phạm tội gì chứ?

Trong sự im lặng, cuối cùng cô cũng nghe thấy giọng của chú Ba, đây là chuyện rất hiếm thấy. Cô đã quen nghe giọng của mẹ ba, nhưng lúc có chú Ba, mẹ ba cũng mất quyền lên tiếng. Đầu tiên ông ấy thở dài, sau đó mới bắt đầu nói.

Ông ấy nói chuyện không thẳng thắn như mẹ ba mà rất vòng vo, hết sức khéo léo. Đầu tiên ông ấy nói về ba mẹ của Vu Mạn Di, ba của cô là em Tư của chú Ba, từ nhỏ đã có mâu thuẫn với ông ấy, là một người phản nghịch, chuyện cưới gả cũng không tuân theo sự sắp xếp của gia đình. Vợ của ba cũng là một người phản nghịch, hai người phản nghịch ở bên nhau, kết cục thật sự thê thảm.

Trước đây Vu lão gia lạnh nhạt với Vu Mạn Di cũng vì ba mẹ cô là người như vậy, ông ấy sợ cô hư hỏng nên mới bảo chú Ba và mẹ ba dạy dỗ cô đàng hoàng. Cũng may từ nhỏ, Vu Mạn Di đã biết nghe lời, chưa từng làm chuyện gì phản nghịch, hôm nay còn làm Vu lão gia nở mày nở mặt. Vu lão gia nghĩ chú Ba biết dạy con gái, còn thấp giọng tán dương ông ấy mấy câu, chuyện này khích lệ chú Ba rất nhiều.

Sau khi được khích lệ, chú Ba dùng bộ não không mấy linh hoạt của mình để suy nghĩ một lát, ông ấy biết mình được khen là vì Vu Mạn Di vẽ đẹp, chuyện này làm ông ấy nảy ra một suy nghĩ. Ông ấy phát hiện, đối với thế hệ con gái như Vu Mạn Di, nói không tài không đức cũng không còn đúng nữa, bản thân chú Ba cũng chịu đựng sự chán chường và tra tấn của người vợ không tài của mình rồi, cái này là đang nói đến Vu Thẩm thị.

Cho nên chú Ba nhận định như sau: Ông ấy hy vọng Vu Mạn Di có tài, chồng tương lai của cô là học giả đi du học nước ngoài về, đương nhiên đối phương cũng cần bạn đời của mình có học thức. Nhưng chú Ba cũng nhấn mạnh, tài năng của Vu Mạn Di phải được khống chế trong một phạm vi nhất định; không được thấp quá, thấp quá thì chồng cô sẽ cảm thấy mất mặt và nhàm chán; cũng không được cao quá, cao quá sẽ làm chồng cô cảm thấy mất kiểm soát và tự ti.

Nói tóm lại, quá thấp thì mất mặt, quá cao cũng xấu hổ. Cho nên hai tháng theo học chương trình xóa nạn mù chữ là rất tốt, cực kỳ tốt, vừa đủ tốt, ông ấy đồng ý cho Vu Mạn Di tham gia chương trình học xóa nạn mù chữ mà Tống Kỳ đã nói.

Mẹ ba vô cảm lắng nghe chú Ba sắp xếp mọi chuyện. Lần này, bà ấy không có cách nào từ chối.

Chú Ba nói xong, tự thấy những lời mình nói là chí lý, ông ấy phất tay bảo Vu Mạn Di rời đi, còn mình ngồi trong phòng khách uống trà. Vu Mạn Di im lặng nghe từ đầu đến cuối, đứng lên cảm ơn chú Ba, sau đó cúi đầu, chậm rãi bước qua cánh cửa phòng khách, đi về phòng mình.

Cô nắm chặt tay lại, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay, làm vết thương mới khép miệng của cô lại hở ra. Cô mong Tống Kỳ về sớm một chút để cô có thể chia sẻ tin tức này. Cô hồi tưởng lại mọi chuyện đã xảy ra từ ngày cô mang Tống Kỳ về nhà, cảm thấy cực kỳ may mắn. Trong cái may này lại gặp cái may khác, sau đó cô cùng Tống Kỳ xé toạc một khe hở giữa mớ hỗn độn.

Khe hở chật hẹp lại miễn cưỡng như vậy, nhưng cuối cùng cô đã có thể hít thở không khí trong lành qua khe hở.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn