Bà không khỏi khó hiểu.
Lẽ nào vì tiết trời cuối thu mát mẻ, nên tính tình ai nấy cũng trở nên nóng nảy?
Ngoài chuyện đó, còn một việc khiến bà càng thêm bực bội.
Gia giáo Cố gia vốn nghiêm, từ trước đến nay chẳng ai ham ăn. Thế nhưng gần đây, mấy cô nương trong phủ lại liên tục sai người đến nhà bếp đòi thêm đủ loại món ngon.
Tuy chỉ là chuyện nhỏ, nhưng dấu hiệu ấy khiến Cố Đại phu nhân cảm thấy không ổn.
Nhìn cuốn sổ chi tiêu của phòng bếp, bà cau mày nói: “Ta có từng bạc đãi chúng nó đâu? Sao đứa nào cũng như quỷ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i vậy? Làm như ta cố tình bỏ đói chúng không bằng.”
Ngọc Lan vốn là tai mắt của Cố Đại phu nhân trong phủ, nghe vậy liền đáp: “Phu nhân không biết đấy thôi. Gần đây đám người trong phòng bếp ngày nào cũng tìm cách lấy lòng biểu tiểu thư. Mấy vị cô nương nhìn thấy nên trong lòng không phục, vì thế mới sinh ra chuyện này.”
Cố Đại phu nhân nhíu mày: “Lại sao thế?”
Ngọc Lan bĩu môi: “Còn chẳng phải vì một lượng bạc Trương ma ma được thưởng sao.”
Cố Đại phu nhân chỉ cảm thấy cơn đau đầu lại bắt đầu âm ỉ.
Chỉ vì một lượng bạc mà cả Cố phủ bị khuấy đến gà ch.ó không yên. Chẳng lẽ người Cố gia đều thiển cận đến vậy?
Hay là... đứa cháu ngoại kia thật sự biết tà thuật gì đó, cố ý khiến cả phủ không được yên ổn?
Nghĩ tới nghĩ lui, Cố Đại phu nhân vẫn quyết định tiếp tục nhẫn nhịn. Làm đương gia hơn mười năm, điều bà giỏi nhất chính là chữ nhẫn. Vậy thì cứ nhẫn thêm một thời gian nữa. Bà muốn xem thử, đứa cháu ngoại này rốt cuộc còn có thể bày ra trò gì.
…
Khi hạ nhân vào báo biểu tiểu thư đến bái phỏng, Cố Tam phu nhân đang tiếp khách.
Vị khách này tuy chẳng phải khách quý hiếm khi ghé cửa, nhưng lại là người tuyệt đối không thể đắc tội — chính là phu nhân của Tri châu Tào Thành.
Năm xưa, sau khi Cố Đại lão gia bị người dâng sớ hặc tội và mất chức, Tào Thành liền tiếp nhận chức Tri châu Đăng Châu. Người Cố gia vẫn luôn nghi ngờ chính Tào Thành âm thầm giở thủ đoạn, dù sao người được lợi nhiều nhất sau chuyện ấy cũng chỉ có hắn. Chỉ tiếc không có chứng cứ, hơn nữa hai nhà đều là thế gia ở Đăng Châu, nếu thật sự trở mặt thì ai cũng chẳng được lợi.
Bởi vậy, tuy trong lòng Cố gia hận Tào Thành cướp mất chức quan của Cố Đại lão gia, còn Tào gia cũng kiêng dè thế lực của Cố gia tại Đăng Châu, nhưng qua lại giữa hai nhà lại càng ngày càng nhiều. Ngoài mặt khách sáo thân thiết, thậm chí còn gần gũi hơn cả những gia tộc giao hảo lâu năm.
Hôm nay Tào phu nhân đến đây là vì chuyện hôn sự của con cái. Tào gia nhiều con trai, Cố gia lại nhiều con gái, làm mẫu thân, ai cũng phải lo tính trước.
Tuy Tào phu nhân chưa nói thẳng, nhưng Cố Tam phu nhân đã hiểu ý từ lâu.
Nói thật, mấy vị công t.ử Tào gia cũng không tệ, gia thế cũng là danh môn vọng tộc. Thế nhưng trong lòng Cố Tam phu nhân vẫn còn chút kỳ vọng xa hơn.
Nếu phải chọn phu quân cho Cố Mộng, bà đương nhiên muốn tìm một nhà môn đăng hộ đối còn cao quý hơn nữa.
Tào gia... vẫn còn thiếu một bậc. Bà âm thầm thở dài.
Con gái bà thiệt thòi ở chỗ dung mạo chỉ ở mức thanh tú. Nếu có được nhan sắc như bà khi còn trẻ, thì hạng người nào mà chẳng chọn được? Đến cả cửa Tào gia cũng chưa chắc đã lọt vào mắt.
Dẫu không thật lòng vừa ý, Cố Tam phu nhân vẫn phải miễn cưỡng tiếp chuyện. Chỉ là càng nói càng khó chịu.
Tào phu nhân ngoài mặt luôn miệng khen con trai mình thông minh, tuấn tú, tiền đồ vô lượng, nhưng trong từng câu từng chữ lại ngấm ngầm chê bai con gái nhà người khác chẳng đáng một đồng.
Cố Tam phu nhân nghe mà trong lòng nổi giận. Con gái bà đúng là có chút khuyết điểm, nhưng nếu đến mức phải gả vào một gia đình như thế này thì chẳng bằng đừng gả còn hơn.
May đúng lúc ấy, Triệu Tầm Ninh đến nơi.
Cố Tam phu nhân lập tức như được giải cứu, nhiệt tình đứng dậy đón: “Ninh Nhi đến rồi đấy à. Khó lắm mới thấy con ghé chơi. Cữu mẫu còn định mấy hôm nữa sang thăm con, chỉ là mãi chưa thu xếp được. Không ngờ hôm nay con lại tự mình tới.”
Triệu Tầm Ninh mỉm cười ngồi xuống, lễ phép đáp: “Cữu mẫu nói vậy là làm khó cháu rồi. Đâu có chuyện trưởng bối phải đến thăm vãn bối trước, đương nhiên phải là Ninh Nhi đến bái kiến cữu mẫu mới đúng.”
Ngay từ lúc Triệu Tầm Ninh bước vào, mắt Tào phu nhân đã sáng lên.
Đẹp!
Quả thực là một mỹ nhân hiếm thấy. Ngay cả người nổi tiếng soi mói như bà cũng không tìm nổi chút khuyết điểm nào trên gương mặt ấy.
Ông trời đúng là quá thiên vị.
Trong lòng vừa động, Tào phu nhân liền cười hỏi: “Vị cô nương này là...?”
Cố Tam phu nhân hào phóng giới thiệu: “Đây là cháu ngoại của ta, Triệu Tầm Ninh, người Cù Châu. Cha mẹ nó chẳng may đều đã qua đời, chị dâu ta thương tình nên mới đón về Cố gia ở cùng.”
Nói rồi bà quay sang Triệu Tầm Ninh: “Đây là Tào phu nhân.”
Triệu Tầm Ninh ngoan ngoãn cúi người hành lễ: “Ninh Nhi bái kiến Tào phu nhân.”
Lần đầu gặp mặt, dù trong lòng rất vừa ý cũng không thể vội vàng nhắc đến chuyện hôn sự. Nhưng Tào phu nhân càng nhìn càng thích, trong lòng ngứa ngáy khó chịu, nếu không tìm hiểu rõ thì thật chẳng cam tâm.
Bà vốn là người tâm tư tinh tế, ngoài mặt khách sáo vài câu rồi cười với Cố Tam phu nhân: “Cũng thật có duyên. Ta mới gặp Triệu cô nương lần đầu mà đã thấy vô cùng hợp ý. Nếu được sang viện của Triệu cô nương ngồi chơi một lát thì hay biết mấy.”
Cố Tam phu nhân lập tức hiểu ngay. Xem ra Tào phu nhân đã để mắt đến Triệu Tầm Ninh.
Như vậy cũng tốt, ítt nhất Cố Mộng sẽ không bị người này nhắm trúng. Chỉ tiếc... lại làm khổ đứa cháu ngoại này.
Nghĩ vậy, bà cười nói: “Có gì đâu mà không được. Ninh Nhi, chắc con sẽ không ngại chứ?”
Triệu Tầm Ninh mỉm cười gật đầu: “Đương nhiên là hoan nghênh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế là cả đoàn cùng đi đến Bích Ngô Viện, nơi Triệu Tầm Ninh đang ở.
Sau khi an tọa, Triệu Tầm Ninh sai nha hoàn dâng trà.
Tào phu nhân nhấp một ngụm, lập tức khẽ nhíu mày rồi đặt chén xuống.
Cố Tam phu nhân thấy khách không vừa lòng thì cũng cảm thấy mất mặt, bèn cầm lên nếm thử. Vừa uống xong, bà liền kinh ngạc: “Đây là trà cũ từ năm ngoái sao?”
Triệu Tầm Ninh như vừa chợt hiểu ra, quay sang gọi Tiểu Hạnh vừa bưng trà lên: “Không phải ta đã bảo ngươi thay trà mới năm nay rồi sao? Sao lại mang trà này tới?”
Tiểu Hạnh vốn hơi ngốc nghếch, bĩu môi đáp: “Trà mới năm nay chỉ có từng ấy thôi. Cô nương uống suốt nửa tháng rồi, đương nhiên là hết sạch.”
Triệu Tầm Ninh bất đắc dĩ bật cười: “Hết thì cũng không thể mang trà cũ ra đãi khách được chứ. Nếu không đủ thì sang xin cữu mẫu một ít cũng được mà.”
Cố Tam phu nhân nghe đến đây thì trong lòng giật thót. Lời này chẳng khác nào đang công khai vạch mặt Cố Đại phu nhân.
Toàn bộ việc quản gia trong phủ đều do Cố Đại phu nhân phụ trách. Thỉnh thoảng có sơ suất thì cũng thôi, nhưng ngay cả trà mới để đãi khách cũng không có thì rõ ràng là bạc đãi người khác.
Quả nhiên, sắc mặt Tào phu nhân lập tức trở nên rất khó coi. Quan hệ giữa bà và Cố Đại phu nhân vốn chẳng tốt đẹp gì. Cố Đại phu nhân luôn cho rằng Tào Thành cướp mất chức quan của chồng mình, sau lưng không biết đã mắng Tào gia bao nhiêu lần. Tào gia đương nhiên cũng biết rõ chuyện đó.
Hai nhà ngoài mặt thân thiết, nhưng trong lòng từ lâu đã như nước với lửa.
Tiểu Hạnh còn định mở miệng nói tiếp thì Cố Tam phu nhân lập tức cắt ngang: “Thôi, đừng phiền phức nữa. Cứ đổi nước trắng là được.”
Rồi bà quay sang cười với Tào phu nhân: “Ta nhớ phu nhân vốn cũng không thích uống trà.”
Triệu Tầm Ninh khẽ gật đầu: “Vậy lấy đôi chén men xanh trên bàn kia đi.”
Tiểu Hạnh làm theo, cẩn thận lấy đôi chén men xanh quý giá, rót hai chén nước trắng.
Không ngờ thân chén quá trơn, vừa đi ngang qua giá Bác Cổ thì tay nàng trượt một cái.
Choang!
Hai chiếc chén đồng thời rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh. Tiểu Hạnh giật mình lùi lại một bước, chẳng may va mạnh vào giá Bác Cổ phía sau.
Rầm!
Cả chiếc giá rung lắc dữ dội. Bình cổ, đồ sứ, chén ngọc... từng món từng món thi nhau rơi xuống, vỡ nát đầy đất. Tiếng đồ sứ vỡ vang lên liên tiếp, ch.ói tai không dứt.
Đây đâu còn là đãi khách nữa. Rõ ràng là đuổi khách.
Tào phu nhân cuối cùng cũng không nhịn nổi cơn tức, phất mạnh tay áo, xoay người bỏ đi.
Cố Tam phu nhân đứng sững tại chỗ, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt mà đầu óc trống rỗng.
Một lúc lâu sau bà mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn sang.
Triệu Tầm Ninh vẫn ung dung ngồi đối diện. Trong tay nàng là một chén trà xanh còn bốc khói.
Nàng chậm rãi nhấp một ngụm. Khóe môi khẽ cong lên, nở một nụ cười nhàn nhạt.
...
Cố Đại phu nhân cảm thấy mình thật sự đã già rồi. Chỉ mới ngắn ngủi mấy ngày, vậy mà bà như già thêm mười tuổi.
Ngay từ sáng sớm, vị tam đệ muội kia lại tìm đến gây chuyện. Lần này còn bày ra bộ dạng có lý có chứng, lời lẽ hùng hồn, chính nghĩa vô cùng.
Cố Tam phu nhân tức giận nói: "Ta biết đại tẩu không thích cháu ngoại gái, nhưng cũng không thể để người ngoài nhìn vào rồi chê cười. Làm vậy không chỉ tổn thương con bé mà còn làm mất mặt Cố gia. Thể diện bên ngoài tuy không quan trọng bằng cốt lõi bên trong, nhưng cũng đâu thể xem nhẹ. Cố gia chúng ta vốn là gia đình thư hương lễ nghĩa, sao có thể để người ta ra ngoài chỉ trỏ bàn tán được?"
Hiếm khi Cố Tam phu nhân nói năng thao thao bất tuyệt như vậy, nhưng Cố Đại phu nhân nghe mà đầu óc mơ hồ. Bà đã làm gì cơ chứ?
Quả nhiên là giả vờ quen rồi, đến cả với tam đệ muội ruột cũng không chịu nói thật. Cố Tam phu nhân cười lạnh, kể lại chuyện Tào phu nhân đến thăm Triệu Tầm Ninh rồi nói: "Xưa nay ta không quản việc trong phủ, vốn không tiện trách cứ đại tẩu. Nhưng Ninh Nhi dù sao cũng là cháu ngoại của tẩu. Đại tẩu muốn âm thầm bắt nạt con bé thì ta cũng chẳng quản, nhưng nếu chuyện đó truyền đến tai người ngoài, họ sẽ chỉ nghĩ rằng đại tẩu cay nghiệt bạc tình, ức h.i.ế.p một cô nhi không nơi nương tựa. Đại tẩu rốt cuộc là không cần thanh danh của mình, hay là không cần thanh danh của Cố gia?"
Tim Cố Đại phu nhân đập thình thịch. Tào phu nhân vốn dĩ ngoài mặt hòa nhã, trong lòng bất hòa với bà. Với cái miệng lanh lẹ của người đó, e rằng chưa đầy hai canh giờ, chuyện bà ngược đãi cô nhi sẽ truyền khắp Đăng Châu.
Điều bà không ngờ nhất là Tào phu nhân lại đột nhiên chạy đến chỗ Triệu Tầm Ninh.
Trong đầu vô số suy nghĩ rối bời, Cố Đại phu nhân cố lấy lại bình tĩnh rồi nói: "Chuyện này là ta suy nghĩ chưa chu toàn, không chọn mấy hạ nhân lanh lợi sang hầu hạ Ninh Nhi, mới để Tào phu nhân chê cười. Dạo này trong phủ nhiều việc, nhất thời sơ suất, ta sẽ mau ch.óng sắp xếp ổn thỏa. Đệ muội có giao tình với Tào phu nhân, phiền muội giúp ta giải thích vài câu, đừng để sinh ra hiểu lầm."
Bà tin rằng mình từng trải hơn người, chỉ cần một câu "vì bận việc nên suy nghĩ chưa chu toàn" là có thể che lấp mọi chuyện.
Cố Tam phu nhân cười lạnh: "Đại tẩu đã biết sai và chịu sửa thì không còn gì tốt hơn." Nói xong liền xoay người bỏ đi.
Người tam đệ muội này đúng là càng ngày càng quá đáng!
Hai tay Cố Đại phu nhân khẽ run lên. Bà vốn đâu có ý nhận sai, vậy mà tam đệ muội lại cố tình diễn giải thành như thế.
Thật sự quá đáng!
Nếu không phải còn kiêng dè phủ Thành Ý Bá phía nhà mẹ đẻ của Cố Tam phu nhân, bà nhất định đã đến chỗ lão thái thái cáo một trạng.
Nghĩ đến đây, Cố Đại phu nhân mới chợt nhớ lão thái thái đã qua đời. Trong lòng bà bất giác dâng lên một nỗi chua xót.
Lão thái thái tuy thiên vị con gái ruột, nhưng đối với bà thật ra cũng không tệ, ít nhất vẫn luôn giữ đủ thể diện cho bà với tư cách đương gia chủ mẫu. Chỉ tiếc trước kia, bà chưa từng nhận ra điều đó.
Lẽ nào vì tiết trời cuối thu mát mẻ, nên tính tình ai nấy cũng trở nên nóng nảy?
Ngoài chuyện đó, còn một việc khiến bà càng thêm bực bội.
Gia giáo Cố gia vốn nghiêm, từ trước đến nay chẳng ai ham ăn. Thế nhưng gần đây, mấy cô nương trong phủ lại liên tục sai người đến nhà bếp đòi thêm đủ loại món ngon.
Tuy chỉ là chuyện nhỏ, nhưng dấu hiệu ấy khiến Cố Đại phu nhân cảm thấy không ổn.
Nhìn cuốn sổ chi tiêu của phòng bếp, bà cau mày nói: “Ta có từng bạc đãi chúng nó đâu? Sao đứa nào cũng như quỷ c.h.ế.t đói đầu t.h.a.i vậy? Làm như ta cố tình bỏ đói chúng không bằng.”
Ngọc Lan vốn là tai mắt của Cố Đại phu nhân trong phủ, nghe vậy liền đáp: “Phu nhân không biết đấy thôi. Gần đây đám người trong phòng bếp ngày nào cũng tìm cách lấy lòng biểu tiểu thư. Mấy vị cô nương nhìn thấy nên trong lòng không phục, vì thế mới sinh ra chuyện này.”
Cố Đại phu nhân nhíu mày: “Lại sao thế?”
Ngọc Lan bĩu môi: “Còn chẳng phải vì một lượng bạc Trương ma ma được thưởng sao.”
Cố Đại phu nhân chỉ cảm thấy cơn đau đầu lại bắt đầu âm ỉ.
Chỉ vì một lượng bạc mà cả Cố phủ bị khuấy đến gà ch.ó không yên. Chẳng lẽ người Cố gia đều thiển cận đến vậy?
Hay là... đứa cháu ngoại kia thật sự biết tà thuật gì đó, cố ý khiến cả phủ không được yên ổn?
Nghĩ tới nghĩ lui, Cố Đại phu nhân vẫn quyết định tiếp tục nhẫn nhịn. Làm đương gia hơn mười năm, điều bà giỏi nhất chính là chữ nhẫn. Vậy thì cứ nhẫn thêm một thời gian nữa. Bà muốn xem thử, đứa cháu ngoại này rốt cuộc còn có thể bày ra trò gì.
…
Khi hạ nhân vào báo biểu tiểu thư đến bái phỏng, Cố Tam phu nhân đang tiếp khách.
Vị khách này tuy chẳng phải khách quý hiếm khi ghé cửa, nhưng lại là người tuyệt đối không thể đắc tội — chính là phu nhân của Tri châu Tào Thành.
Năm xưa, sau khi Cố Đại lão gia bị người dâng sớ hặc tội và mất chức, Tào Thành liền tiếp nhận chức Tri châu Đăng Châu. Người Cố gia vẫn luôn nghi ngờ chính Tào Thành âm thầm giở thủ đoạn, dù sao người được lợi nhiều nhất sau chuyện ấy cũng chỉ có hắn. Chỉ tiếc không có chứng cứ, hơn nữa hai nhà đều là thế gia ở Đăng Châu, nếu thật sự trở mặt thì ai cũng chẳng được lợi.
Bởi vậy, tuy trong lòng Cố gia hận Tào Thành cướp mất chức quan của Cố Đại lão gia, còn Tào gia cũng kiêng dè thế lực của Cố gia tại Đăng Châu, nhưng qua lại giữa hai nhà lại càng ngày càng nhiều. Ngoài mặt khách sáo thân thiết, thậm chí còn gần gũi hơn cả những gia tộc giao hảo lâu năm.
Hôm nay Tào phu nhân đến đây là vì chuyện hôn sự của con cái. Tào gia nhiều con trai, Cố gia lại nhiều con gái, làm mẫu thân, ai cũng phải lo tính trước.
Tuy Tào phu nhân chưa nói thẳng, nhưng Cố Tam phu nhân đã hiểu ý từ lâu.
Nói thật, mấy vị công t.ử Tào gia cũng không tệ, gia thế cũng là danh môn vọng tộc. Thế nhưng trong lòng Cố Tam phu nhân vẫn còn chút kỳ vọng xa hơn.
Nếu phải chọn phu quân cho Cố Mộng, bà đương nhiên muốn tìm một nhà môn đăng hộ đối còn cao quý hơn nữa.
Tào gia... vẫn còn thiếu một bậc. Bà âm thầm thở dài.
Con gái bà thiệt thòi ở chỗ dung mạo chỉ ở mức thanh tú. Nếu có được nhan sắc như bà khi còn trẻ, thì hạng người nào mà chẳng chọn được? Đến cả cửa Tào gia cũng chưa chắc đã lọt vào mắt.
Dẫu không thật lòng vừa ý, Cố Tam phu nhân vẫn phải miễn cưỡng tiếp chuyện. Chỉ là càng nói càng khó chịu.
Tào phu nhân ngoài mặt luôn miệng khen con trai mình thông minh, tuấn tú, tiền đồ vô lượng, nhưng trong từng câu từng chữ lại ngấm ngầm chê bai con gái nhà người khác chẳng đáng một đồng.
Cố Tam phu nhân nghe mà trong lòng nổi giận. Con gái bà đúng là có chút khuyết điểm, nhưng nếu đến mức phải gả vào một gia đình như thế này thì chẳng bằng đừng gả còn hơn.
May đúng lúc ấy, Triệu Tầm Ninh đến nơi.
Cố Tam phu nhân lập tức như được giải cứu, nhiệt tình đứng dậy đón: “Ninh Nhi đến rồi đấy à. Khó lắm mới thấy con ghé chơi. Cữu mẫu còn định mấy hôm nữa sang thăm con, chỉ là mãi chưa thu xếp được. Không ngờ hôm nay con lại tự mình tới.”
Triệu Tầm Ninh mỉm cười ngồi xuống, lễ phép đáp: “Cữu mẫu nói vậy là làm khó cháu rồi. Đâu có chuyện trưởng bối phải đến thăm vãn bối trước, đương nhiên phải là Ninh Nhi đến bái kiến cữu mẫu mới đúng.”
Ngay từ lúc Triệu Tầm Ninh bước vào, mắt Tào phu nhân đã sáng lên.
Đẹp!
Quả thực là một mỹ nhân hiếm thấy. Ngay cả người nổi tiếng soi mói như bà cũng không tìm nổi chút khuyết điểm nào trên gương mặt ấy.
Ông trời đúng là quá thiên vị.
Trong lòng vừa động, Tào phu nhân liền cười hỏi: “Vị cô nương này là...?”
Cố Tam phu nhân hào phóng giới thiệu: “Đây là cháu ngoại của ta, Triệu Tầm Ninh, người Cù Châu. Cha mẹ nó chẳng may đều đã qua đời, chị dâu ta thương tình nên mới đón về Cố gia ở cùng.”
Nói rồi bà quay sang Triệu Tầm Ninh: “Đây là Tào phu nhân.”
Triệu Tầm Ninh ngoan ngoãn cúi người hành lễ: “Ninh Nhi bái kiến Tào phu nhân.”
Lần đầu gặp mặt, dù trong lòng rất vừa ý cũng không thể vội vàng nhắc đến chuyện hôn sự. Nhưng Tào phu nhân càng nhìn càng thích, trong lòng ngứa ngáy khó chịu, nếu không tìm hiểu rõ thì thật chẳng cam tâm.
Bà vốn là người tâm tư tinh tế, ngoài mặt khách sáo vài câu rồi cười với Cố Tam phu nhân: “Cũng thật có duyên. Ta mới gặp Triệu cô nương lần đầu mà đã thấy vô cùng hợp ý. Nếu được sang viện của Triệu cô nương ngồi chơi một lát thì hay biết mấy.”
Cố Tam phu nhân lập tức hiểu ngay. Xem ra Tào phu nhân đã để mắt đến Triệu Tầm Ninh.
Như vậy cũng tốt, ítt nhất Cố Mộng sẽ không bị người này nhắm trúng. Chỉ tiếc... lại làm khổ đứa cháu ngoại này.
Nghĩ vậy, bà cười nói: “Có gì đâu mà không được. Ninh Nhi, chắc con sẽ không ngại chứ?”
Triệu Tầm Ninh mỉm cười gật đầu: “Đương nhiên là hoan nghênh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế là cả đoàn cùng đi đến Bích Ngô Viện, nơi Triệu Tầm Ninh đang ở.
Sau khi an tọa, Triệu Tầm Ninh sai nha hoàn dâng trà.
Tào phu nhân nhấp một ngụm, lập tức khẽ nhíu mày rồi đặt chén xuống.
Cố Tam phu nhân thấy khách không vừa lòng thì cũng cảm thấy mất mặt, bèn cầm lên nếm thử. Vừa uống xong, bà liền kinh ngạc: “Đây là trà cũ từ năm ngoái sao?”
Triệu Tầm Ninh như vừa chợt hiểu ra, quay sang gọi Tiểu Hạnh vừa bưng trà lên: “Không phải ta đã bảo ngươi thay trà mới năm nay rồi sao? Sao lại mang trà này tới?”
Tiểu Hạnh vốn hơi ngốc nghếch, bĩu môi đáp: “Trà mới năm nay chỉ có từng ấy thôi. Cô nương uống suốt nửa tháng rồi, đương nhiên là hết sạch.”
Triệu Tầm Ninh bất đắc dĩ bật cười: “Hết thì cũng không thể mang trà cũ ra đãi khách được chứ. Nếu không đủ thì sang xin cữu mẫu một ít cũng được mà.”
Cố Tam phu nhân nghe đến đây thì trong lòng giật thót. Lời này chẳng khác nào đang công khai vạch mặt Cố Đại phu nhân.
Toàn bộ việc quản gia trong phủ đều do Cố Đại phu nhân phụ trách. Thỉnh thoảng có sơ suất thì cũng thôi, nhưng ngay cả trà mới để đãi khách cũng không có thì rõ ràng là bạc đãi người khác.
Quả nhiên, sắc mặt Tào phu nhân lập tức trở nên rất khó coi. Quan hệ giữa bà và Cố Đại phu nhân vốn chẳng tốt đẹp gì. Cố Đại phu nhân luôn cho rằng Tào Thành cướp mất chức quan của chồng mình, sau lưng không biết đã mắng Tào gia bao nhiêu lần. Tào gia đương nhiên cũng biết rõ chuyện đó.
Hai nhà ngoài mặt thân thiết, nhưng trong lòng từ lâu đã như nước với lửa.
Tiểu Hạnh còn định mở miệng nói tiếp thì Cố Tam phu nhân lập tức cắt ngang: “Thôi, đừng phiền phức nữa. Cứ đổi nước trắng là được.”
Rồi bà quay sang cười với Tào phu nhân: “Ta nhớ phu nhân vốn cũng không thích uống trà.”
Triệu Tầm Ninh khẽ gật đầu: “Vậy lấy đôi chén men xanh trên bàn kia đi.”
Tiểu Hạnh làm theo, cẩn thận lấy đôi chén men xanh quý giá, rót hai chén nước trắng.
Không ngờ thân chén quá trơn, vừa đi ngang qua giá Bác Cổ thì tay nàng trượt một cái.
Choang!
Hai chiếc chén đồng thời rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh. Tiểu Hạnh giật mình lùi lại một bước, chẳng may va mạnh vào giá Bác Cổ phía sau.
Rầm!
Cả chiếc giá rung lắc dữ dội. Bình cổ, đồ sứ, chén ngọc... từng món từng món thi nhau rơi xuống, vỡ nát đầy đất. Tiếng đồ sứ vỡ vang lên liên tiếp, ch.ói tai không dứt.
Đây đâu còn là đãi khách nữa. Rõ ràng là đuổi khách.
Tào phu nhân cuối cùng cũng không nhịn nổi cơn tức, phất mạnh tay áo, xoay người bỏ đi.
Cố Tam phu nhân đứng sững tại chỗ, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt mà đầu óc trống rỗng.
Một lúc lâu sau bà mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn sang.
Triệu Tầm Ninh vẫn ung dung ngồi đối diện. Trong tay nàng là một chén trà xanh còn bốc khói.
Nàng chậm rãi nhấp một ngụm. Khóe môi khẽ cong lên, nở một nụ cười nhàn nhạt.
...
Cố Đại phu nhân cảm thấy mình thật sự đã già rồi. Chỉ mới ngắn ngủi mấy ngày, vậy mà bà như già thêm mười tuổi.
Ngay từ sáng sớm, vị tam đệ muội kia lại tìm đến gây chuyện. Lần này còn bày ra bộ dạng có lý có chứng, lời lẽ hùng hồn, chính nghĩa vô cùng.
Cố Tam phu nhân tức giận nói: "Ta biết đại tẩu không thích cháu ngoại gái, nhưng cũng không thể để người ngoài nhìn vào rồi chê cười. Làm vậy không chỉ tổn thương con bé mà còn làm mất mặt Cố gia. Thể diện bên ngoài tuy không quan trọng bằng cốt lõi bên trong, nhưng cũng đâu thể xem nhẹ. Cố gia chúng ta vốn là gia đình thư hương lễ nghĩa, sao có thể để người ta ra ngoài chỉ trỏ bàn tán được?"
Hiếm khi Cố Tam phu nhân nói năng thao thao bất tuyệt như vậy, nhưng Cố Đại phu nhân nghe mà đầu óc mơ hồ. Bà đã làm gì cơ chứ?
Quả nhiên là giả vờ quen rồi, đến cả với tam đệ muội ruột cũng không chịu nói thật. Cố Tam phu nhân cười lạnh, kể lại chuyện Tào phu nhân đến thăm Triệu Tầm Ninh rồi nói: "Xưa nay ta không quản việc trong phủ, vốn không tiện trách cứ đại tẩu. Nhưng Ninh Nhi dù sao cũng là cháu ngoại của tẩu. Đại tẩu muốn âm thầm bắt nạt con bé thì ta cũng chẳng quản, nhưng nếu chuyện đó truyền đến tai người ngoài, họ sẽ chỉ nghĩ rằng đại tẩu cay nghiệt bạc tình, ức h.i.ế.p một cô nhi không nơi nương tựa. Đại tẩu rốt cuộc là không cần thanh danh của mình, hay là không cần thanh danh của Cố gia?"
Tim Cố Đại phu nhân đập thình thịch. Tào phu nhân vốn dĩ ngoài mặt hòa nhã, trong lòng bất hòa với bà. Với cái miệng lanh lẹ của người đó, e rằng chưa đầy hai canh giờ, chuyện bà ngược đãi cô nhi sẽ truyền khắp Đăng Châu.
Điều bà không ngờ nhất là Tào phu nhân lại đột nhiên chạy đến chỗ Triệu Tầm Ninh.
Trong đầu vô số suy nghĩ rối bời, Cố Đại phu nhân cố lấy lại bình tĩnh rồi nói: "Chuyện này là ta suy nghĩ chưa chu toàn, không chọn mấy hạ nhân lanh lợi sang hầu hạ Ninh Nhi, mới để Tào phu nhân chê cười. Dạo này trong phủ nhiều việc, nhất thời sơ suất, ta sẽ mau ch.óng sắp xếp ổn thỏa. Đệ muội có giao tình với Tào phu nhân, phiền muội giúp ta giải thích vài câu, đừng để sinh ra hiểu lầm."
Bà tin rằng mình từng trải hơn người, chỉ cần một câu "vì bận việc nên suy nghĩ chưa chu toàn" là có thể che lấp mọi chuyện.
Cố Tam phu nhân cười lạnh: "Đại tẩu đã biết sai và chịu sửa thì không còn gì tốt hơn." Nói xong liền xoay người bỏ đi.
Người tam đệ muội này đúng là càng ngày càng quá đáng!
Hai tay Cố Đại phu nhân khẽ run lên. Bà vốn đâu có ý nhận sai, vậy mà tam đệ muội lại cố tình diễn giải thành như thế.
Thật sự quá đáng!
Nếu không phải còn kiêng dè phủ Thành Ý Bá phía nhà mẹ đẻ của Cố Tam phu nhân, bà nhất định đã đến chỗ lão thái thái cáo một trạng.
Nghĩ đến đây, Cố Đại phu nhân mới chợt nhớ lão thái thái đã qua đời. Trong lòng bà bất giác dâng lên một nỗi chua xót.
Lão thái thái tuy thiên vị con gái ruột, nhưng đối với bà thật ra cũng không tệ, ít nhất vẫn luôn giữ đủ thể diện cho bà với tư cách đương gia chủ mẫu. Chỉ tiếc trước kia, bà chưa từng nhận ra điều đó.