Toàn bộ gia sản Triệu gia gần như đều là của hồi môn do tỷ tỷ ông mang theo khi xuất giá. Mà hiện giờ, phần lớn số sản nghiệp ấy đều đã nằm trong tay Cố gia.
Nếu vậy thì một cô nhi như Triệu Tầm Ninh lấy đâu ra nhiều bạc để tiêu xài như thế?
Hay phía sau còn ẩn giấu điều gì khác?
Nghĩ đến đây, Cố đại lão gia lại nhớ tới bức mật thư mà nhị đệ gửi từ kinh thành. Trong thư nhắc đến vụ án phế Thái t.ử năm xưa.
Khi ấy Thánh Thượng lâm bệnh nặng, phế Thái t.ử Tiêu Tùy nảy sinh ý định đoạt ngôi, dẫn người tạo phản. Cuối cùng thiên uy khó phạm, chính không thắng tà, cuộc binh biến nhanh ch.óng thất bại.
Tiêu Tùy bị phế làm thứ dân, chẳng bao lâu sau uất ức mà c.h.ế.t. Những người thân cận cũng đều bị liên lụy, đặc biệt là Thái phó Thái t.ử Ngụy Hiền Ngọc, cả nhà bị xử trảm.
Vốn tưởng chuyện ấy đã chìm vào quá khứ. Thế nhưng gần đây trong kinh thành lại xuất hiện một lời đồn.
Người ta nói năm xưa Tiêu Tùy từng bí mật cất giấu một kho báu khổng lồ để chiêu binh mãi mã. Đáng tiếc chưa kịp dùng đến thì đã thất bại, còn kho báu ấy cũng từ đó biệt vô tung tích.
Cố Nhị lão gia làm Hàn Lâm viện Hầu giảng, đặc biệt hứng thú với những bí sử như vậy. Ông còn đưa ra một suy đoán táo bạo. Nơi cất giấu kho báu ấy... rất có thể chỉ Triệu gia biết.
Dù sao Triệu Chi Hoàn cũng từng là học trò tâm đắc của Ngụy Hiền Ngọc. Toàn bộ phe cánh của Tiêu Tùy đều bị liên lụy, chỉ riêng Triệu Chi Hoàn nhờ thanh danh thanh liêm mà giữ được tính mạng, chỉ bị cách chức.
Nếu nói trên đời này còn ai biết tung tích kho báu, Triệu Chi Hoàn chính là người có khả năng lớn nhất.
Nghĩ đến đó, tim Cố đại lão gia bất giác nóng lên. Ông không dám mơ độc chiếm kho báu.
Nhưng nếu có thể tìm ra tung tích của nó, chẳng những lập được công lớn trước mặt Thánh Thượng và các vị Vương gia, mà còn có thể nhận được phần thưởng hậu hĩnh. Đến lúc ấy, chuyện khôi phục quan chức cũ chỉ là việc nhỏ.
Danh lợi song thu. Đổi lại là ai mà chẳng động lòng?
Dĩ nhiên, việc này quá hệ trọng. Khi chưa có chứng cứ xác thực, ông tuyệt đối sẽ không hành động hấp tấp để tránh rước họa vào thân.
Thấy phụ thân lúc thì trầm ngâm, lúc lại khẽ mỉm cười một mình, sắc mặt thay đổi liên tục, Cố Minh Dũng càng nhìn càng thấy kỳ quái.
Không hiểu vì sao, từ lúc Triệu Tầm Ninh bước chân vào Cố gia, người nào cũng trở nên khác thường.
Cố đại lão gia nhận ra ánh mắt của con trai, biết mình vừa thất thố nên khẽ ho một tiếng: “Được rồi, con về trước đi. Chuyện này ta tự có chừng mực.”
Vốn dĩ Cố Minh Dũng còn định kể chuyện Triệu Tầm Ninh chữa bệnh, làm đẹp cho người khác. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn nuốt lời vào bụng.
Những việc nàng làm vốn đã đủ kỳ quái. Phụ thân và mẫu thân lại ghét nhất mấy chuyện thần thần quỷ quỷ, nói ra chỉ thêm rắc rối.
Ngay cả hắn cũng không hiểu nổi bản thân. Dường như... hắn đang vô thức giúp Triệu Tầm Ninh che giấu điều gì đó.
Sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?
…
Cố Minh Dũng bước vào gian phòng ở hậu viện thì thấy mấy vị tỷ muội đều đang ngồi thêu thùa. Thế nhưng vừa nhìn đã biết họ chia thành hai phe rõ rệt. Ba chị em Cố Linh, Cố Nghi và Cố Mộng ngồi sát vào nhau thành một nhóm, còn Triệu Tầm Ninh lặng lẽ ngồi một mình ở phía đối diện.
Ba tỷ muội Cố gia tụ lại thành một vòng kín mít, vừa thêu vừa rì rầm trò chuyện, đến cây kim cũng khó chen vào. Từ đầu đến cuối, chẳng ai buồn liếc nhìn sang phía Triệu Tầm Ninh lấy một lần.
Nàng rõ ràng đang bị cô lập.
Thế nhưng Triệu Tầm Ninh dường như chẳng mảy may bận tâm. Nàng ngồi trước khung thêu, chậm rãi làm từng mũi kim, vẻ mặt ung dung tự tại. Một lát lại gọi: “Bán Hạ, đưa kim cho ta.” Chốc sau lại bảo: “Ngọc Trúc, lấy cuộn chỉ màu vàng nhạt kia đi. Màu ấy đẹp hơn, lại không ch.ói mắt.”
Rõ ràng nàng không giỏi thêu thùa, động tác còn khá vụng về và lạ lẫm. Nhưng từng mũi kim đều được nàng thực hiện vô cùng nghiêm túc, cẩn thận đến mức không hề qua loa.
Thiếu nữ mười bốn tuổi, dung nhan thanh tú, yên tĩnh ngồi bên khung cửa sổ thêu hoa. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng phủ xuống vai áo, khiến khung cảnh ấy đẹp đến mức như một bức tranh.
Không hiểu sao, Cố Minh Dũng bỗng thấy sống mũi cay cay.
Đồng thời, hắn cũng âm thầm trách mấy muội muội của mình quá lạnh nhạt. Hắn biết giữa các cô nương rất dễ nảy sinh yêu ghét, nhưng dù sao cũng là người một nhà, hà tất phải làm đến mức này?
Người mới học thêu vốn rất dễ bị kim đ.â.m. Quả nhiên, chỉ nghe một tiếng khe khẽ: “Á...”
Đầu ngón tay Triệu Tầm Ninh bị mũi kim chích trúng. Một giọt m.á.u đỏ tươi nhanh ch.óng rịn ra trên làn da trắng như ngọc.
Tiếng kêu tuy rất nhỏ nhưng chắc chắn ba tỷ muội Cố gia đều nghe thấy.
Chỉ là chẳng một ai ngẩng đầu. Ai nấy vẫn cúi mặt làm việc của mình, như thể hoàn toàn không hề nghe thấy.
Cố Minh Dũng bỗng thấy một cơn tức nghẹn dâng lên. Hắn đang định bước vào, lấy chút khí phách nam t.ử giúp nàng băng bó vết thương, thì Triệu Tầm Ninh đã đưa ngón tay lên môi khẽ mút một cái.
Sau đó nàng giơ đầu ngón tay lên, mỉm cười nhìn về phía hắn ngoài cửa sổ.
Máu đã ngừng chảy.
Cố Minh Dũng khựng bước, chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu.
Đúng là một người quá mức hiếu thắng.
Thêu thùa một lúc, mấy cô nương cũng thấy mỏi mắt, vừa hay nha đầu trong bếp mang điểm tâm đến. Mở l.ồ.ng thức ăn ra thì bên trong là bánh hạt dẻ và chè trôi nước hoa quế.
Cố Linh nhìn qua rồi hài lòng gật đầu: “Để xuống đi.”
Nha đầu liếc sang phía Triệu Tầm Ninh, chần chừ hỏi: “Còn bên Triệu cô nương thì...”
Cố Nghi lập tức cướp lời: “Không cần mang qua. Nàng ấy không đói.”
Cố Linh và Cố Mộng cũng không hề phản đối. Nha đầu chỉ đành đặt khay xuống rồi xách chiếc giỏ trống lui ra.
Cố Minh Dũng càng nhìn càng thấy quá đáng.
Không muốn nói chuyện với người ta thì thôi, đến cả đồ ăn cũng cố tình không chia. Cố gia từ bao giờ lại có gia phong như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mang theo một bụng tức giận, hắn sải bước vào phòng. Cố Mộng là người đầu tiên nhìn thấy hắn, vui vẻ gọi: “Đại ca, mau lại ăn chè trôi nước.”
Cố Minh Dũng máy móc bưng lấy một bát, rồi đi thẳng đến trước mặt Triệu Tầm Ninh. Hắn mở miệng nói được mỗi chữ: “Muội...”
Rồi chẳng biết phải nói tiếp thế nào. Từ trước đến nay hắn vốn không quen chủ động quan tâm người khác.
Triệu Tầm Ninh lại hiểu ngay ý hắn, mỉm cười xua tay: “Đa tạ ý tốt của biểu ca, nhưng không cần đâu.”
Nàng cười bổ sung: “Muội vốn không thích ăn chè trôi nước. Dẻo quá, khó tiêu.”
Ba tỷ muội Cố gia đều lộ vẻ khinh thường.
Không thích ăn?
Rõ ràng là không được ăn nên mới cố làm bộ thanh cao. Đúng là nho xanh còn chê chua.
Đã gần đến giờ ngọ, bữa trưa hôm nay lại dùng muộn hơn thường lệ, vốn nên ăn chút gì lót dạ. Cố Minh Dũng còn định khuyên thêm vài câu thì chợt thấy một đoàn bà t.ử từ phía ngoài rầm rộ kéo đến.
Nhìn kỹ, toàn là những gương mặt quen thuộc trong phòng bếp. Hắn không khỏi ngẩn người.
Chẳng lẽ hôm nay trong phủ mở tiệc Mãn Hán hay sao?
Mọi người còn đang ngơ ngác thì Lưu tẩu đi đầu đã nhanh chân đến trước mặt Triệu Tầm Ninh, cười tươi như hoa.
“Triệu cô nương, hôm qua người có nhắc đến bánh trôi rượu nếp trân châu. Đầu bếp trong bếp thử làm ngay một mẻ, còn cho thêm kỷ t.ử, vừa ngọt vừa thanh, người nếm thử xem có hợp khẩu vị không.”
Liễu Miêu Nhi, con gái Lưu tẩu, cũng chen lên trước: “Đúng vậy, Triệu cô nương. Người còn nhắc đến mứt táo gai nữa. Ta vừa chạy ra cửa hàng mua về, người nếm thử đi.”
Một bà t.ử khác lập tức không chịu kém: “Triệu cô nương, chỗ ta vừa có mấy c.o.n c.ua thu mới bắt dưới hồ lên, con nào cũng béo ngậy. Người muốn hấp, xào hay nấu đều được.”
Lại có người chen vào: “Triệu cô nương, đây là quýt cống vừa mới đưa tới. Biểu cữu ta làm việc trong phủ Tri châu Tào đại nhân, tổng cộng mới được một giỏ, ta mang hết sang cho người đây...”
Người này chưa dứt lời thì người khác đã tiếp lời, ai nấy đều tranh nhau tiến lên lấy lòng, tiếng gọi “Triệu cô nương” vang lên không dứt.
Cả bốn huynh muội Cố gia đều đứng sững tại chỗ.
Không ai hiểu... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
...
Triệu Tầm Ninh vẫn giữ vẻ mặt lười biếng, trông chẳng có chút hứng thú với đồ ăn.
Bán Hạ vốn quen mượn oai hùm, lập tức nhận lấy bát bánh trôi rượu nếp ngửi thử, rồi bẻ một miếng mứt hải đường nếm qua. Nàng nhíu mày chê: “Bánh trôi ngọt quá, mùi rượu cũng nồng. Mứt hải đường thì lại chua.”
Mấy vị tiểu thư nhìn mà tức đến bốc hỏa.
Có cái ăn đã là tốt lắm rồi, vậy mà còn kén cá chọn canh.
Cố Đại phu nhân xưa nay sống tiết kiệm, chuyện ăn uống cũng không quá cầu kỳ. Vì thế, nhìn thấy đủ loại điểm tâm tinh xảo được mang tới cho Triệu Tầm Ninh, mấy cô nương đều không nhịn được bụng réo liên hồi. So với những món ấy, đĩa bánh hạt dẻ trước mặt lập tức trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Dù không được khen, Lưu tẩu vẫn chẳng hề nản lòng, cười tươi nói: “Vậy để ta về nghiên cứu lại, làm một mẻ khác hợp khẩu vị cô nương hơn.”
Nói xong, cả đám người lại rầm rập kéo nhau rời đi.
Ba tỷ muội Cố gia chỉ biết trơ mắt nhìn những món ngon ấy khuất dần. Thân là chủ t.ử, các nàng lại chẳng thể mở miệng xin đồ từ đám hạ nhân, đành ôm khung thêu che bớt vẻ thèm thuồng trên mặt.
Kiếm Ca Nhi cuối cùng cũng không nhịn nổi. Nhận được ánh mắt ra hiệu của Cố Minh Dũng, hắn lập tức đuổi theo kéo tay áo Lưu tẩu, hạ giọng hỏi: “Lưu tẩu, Triệu cô nương chỉ là người mới tới, sao các người lại ra sức nịnh bợ nàng như vậy?”
Lưu tẩu đáp ngay: “Ngươi chưa nghe chuyện sao? Trương ma ma chỉ mới nói với Triệu cô nương vài câu mà đã được thưởng hẳn một lượng bạc. Ai mà chẳng muốn gặp chuyện tốt như thế?”
Kiếm Ca Nhi tức giậm chân: “Tẩu t.ử, nàng ta đang lừa các người đấy. Dọc đường đi ba chủ tớ họ làm biết bao chuyện kỳ quái!”
Nói rồi, hắn đem hết những chuyện xảy ra trên đường kể lại cho đám người nghe.
Nghe xong, Lưu tẩu chỉ khịt mũi xem thường: “Kiếm Ca Nhi, ngươi định lừa bọn ta à? Theo ta thấy Triệu cô nương dễ hầu hạ lắm. Chỉ e là các ngươi được lợi rồi mà vẫn chưa biết đủ, giờ còn cố ý bôi nhọ thanh danh một cô nương. Ta khuyên ngươi tích chút đức đi. Làm như sợ người ta cướp mất phần của ngươi không bằng!”
Nói xong, bà bĩu môi, ngẩng cao đầu bỏ đi.
Kiếm Ca Nhi tức đến muốn nổ phổi. Trở về liền thêm mắm dặm muối, kể lại nguyên văn cho Cố Minh Dũng nghe.
Lần này, Cố Minh Dũng không nổi giận như mọi khi. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn về phía Triệu Tầm Ninh.
Thiếu nữ ấy vẫn ngồi ngay ngắn bên cửa sổ, chăm chú thêu hoa như thể mọi chuyện bên ngoài đều chẳng liên quan đến mình. Nhưng hắn bỗng có cảm giác... tất cả những chuyện này đều nằm trong tính toán của nàng.
Bên ngoài nắng thu vẫn rực rỡ, vậy mà Cố Minh Dũng lại bất giác rùng mình.
Có lẽ... mùa thu của Cố gia thật sự đã đến.
Kể từ hôm ấy, đám hạ nhân trong Cố phủ dần chia thành hai phe rõ rệt. Một phe lấy Lưu tẩu làm đầu, hết lòng lấy lòng vị biểu tiểu thư mới đến, hy vọng sau này còn được thưởng hậu hĩnh.
Phe còn lại đứng đầu là Kiếm Ca Nhi. Những người này từng tận mắt chứng kiến đủ chuyện kỳ lạ trên đường, nên tin chắc Triệu Tầm Ninh là một yêu nữ giỏi mê hoặc lòng người.
Hai phe ngày nào cũng âm thầm đấu đá, chẳng ai chịu nhường ai.
Phe lấy lòng cho rằng bên kia vì không được chia lợi nên mới cố ý bôi nhọ biểu tiểu thư. Ngược lại, phe Kiếm Ca Nhi thì khẳng định đám người kia đều là lũ ngốc, đã bị Triệu Tầm Ninh thao túng mà vẫn không hề hay biết.
Bề ngoài Cố phủ vẫn yên ả như thường, nhưng dưới mặt nước đã sớm dậy sóng. Ma sát giữa đám hạ nhân ngày một nhiều hơn trước.
Cố Đại phu nhân cũng cảm nhận được điều ấy.
Mấy ngày gần đây, việc quản gia bỗng trở nên khó khăn hơn hẳn. Mệnh lệnh truyền xuống thường xuyên bị trì hoãn, hạ nhân cãi vã, xô xát cũng nhiều hơn trước.
Nếu vậy thì một cô nhi như Triệu Tầm Ninh lấy đâu ra nhiều bạc để tiêu xài như thế?
Hay phía sau còn ẩn giấu điều gì khác?
Nghĩ đến đây, Cố đại lão gia lại nhớ tới bức mật thư mà nhị đệ gửi từ kinh thành. Trong thư nhắc đến vụ án phế Thái t.ử năm xưa.
Khi ấy Thánh Thượng lâm bệnh nặng, phế Thái t.ử Tiêu Tùy nảy sinh ý định đoạt ngôi, dẫn người tạo phản. Cuối cùng thiên uy khó phạm, chính không thắng tà, cuộc binh biến nhanh ch.óng thất bại.
Tiêu Tùy bị phế làm thứ dân, chẳng bao lâu sau uất ức mà c.h.ế.t. Những người thân cận cũng đều bị liên lụy, đặc biệt là Thái phó Thái t.ử Ngụy Hiền Ngọc, cả nhà bị xử trảm.
Vốn tưởng chuyện ấy đã chìm vào quá khứ. Thế nhưng gần đây trong kinh thành lại xuất hiện một lời đồn.
Người ta nói năm xưa Tiêu Tùy từng bí mật cất giấu một kho báu khổng lồ để chiêu binh mãi mã. Đáng tiếc chưa kịp dùng đến thì đã thất bại, còn kho báu ấy cũng từ đó biệt vô tung tích.
Cố Nhị lão gia làm Hàn Lâm viện Hầu giảng, đặc biệt hứng thú với những bí sử như vậy. Ông còn đưa ra một suy đoán táo bạo. Nơi cất giấu kho báu ấy... rất có thể chỉ Triệu gia biết.
Dù sao Triệu Chi Hoàn cũng từng là học trò tâm đắc của Ngụy Hiền Ngọc. Toàn bộ phe cánh của Tiêu Tùy đều bị liên lụy, chỉ riêng Triệu Chi Hoàn nhờ thanh danh thanh liêm mà giữ được tính mạng, chỉ bị cách chức.
Nếu nói trên đời này còn ai biết tung tích kho báu, Triệu Chi Hoàn chính là người có khả năng lớn nhất.
Nghĩ đến đó, tim Cố đại lão gia bất giác nóng lên. Ông không dám mơ độc chiếm kho báu.
Nhưng nếu có thể tìm ra tung tích của nó, chẳng những lập được công lớn trước mặt Thánh Thượng và các vị Vương gia, mà còn có thể nhận được phần thưởng hậu hĩnh. Đến lúc ấy, chuyện khôi phục quan chức cũ chỉ là việc nhỏ.
Danh lợi song thu. Đổi lại là ai mà chẳng động lòng?
Dĩ nhiên, việc này quá hệ trọng. Khi chưa có chứng cứ xác thực, ông tuyệt đối sẽ không hành động hấp tấp để tránh rước họa vào thân.
Thấy phụ thân lúc thì trầm ngâm, lúc lại khẽ mỉm cười một mình, sắc mặt thay đổi liên tục, Cố Minh Dũng càng nhìn càng thấy kỳ quái.
Không hiểu vì sao, từ lúc Triệu Tầm Ninh bước chân vào Cố gia, người nào cũng trở nên khác thường.
Cố đại lão gia nhận ra ánh mắt của con trai, biết mình vừa thất thố nên khẽ ho một tiếng: “Được rồi, con về trước đi. Chuyện này ta tự có chừng mực.”
Vốn dĩ Cố Minh Dũng còn định kể chuyện Triệu Tầm Ninh chữa bệnh, làm đẹp cho người khác. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn nuốt lời vào bụng.
Những việc nàng làm vốn đã đủ kỳ quái. Phụ thân và mẫu thân lại ghét nhất mấy chuyện thần thần quỷ quỷ, nói ra chỉ thêm rắc rối.
Ngay cả hắn cũng không hiểu nổi bản thân. Dường như... hắn đang vô thức giúp Triệu Tầm Ninh che giấu điều gì đó.
Sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?
…
Cố Minh Dũng bước vào gian phòng ở hậu viện thì thấy mấy vị tỷ muội đều đang ngồi thêu thùa. Thế nhưng vừa nhìn đã biết họ chia thành hai phe rõ rệt. Ba chị em Cố Linh, Cố Nghi và Cố Mộng ngồi sát vào nhau thành một nhóm, còn Triệu Tầm Ninh lặng lẽ ngồi một mình ở phía đối diện.
Ba tỷ muội Cố gia tụ lại thành một vòng kín mít, vừa thêu vừa rì rầm trò chuyện, đến cây kim cũng khó chen vào. Từ đầu đến cuối, chẳng ai buồn liếc nhìn sang phía Triệu Tầm Ninh lấy một lần.
Nàng rõ ràng đang bị cô lập.
Thế nhưng Triệu Tầm Ninh dường như chẳng mảy may bận tâm. Nàng ngồi trước khung thêu, chậm rãi làm từng mũi kim, vẻ mặt ung dung tự tại. Một lát lại gọi: “Bán Hạ, đưa kim cho ta.” Chốc sau lại bảo: “Ngọc Trúc, lấy cuộn chỉ màu vàng nhạt kia đi. Màu ấy đẹp hơn, lại không ch.ói mắt.”
Rõ ràng nàng không giỏi thêu thùa, động tác còn khá vụng về và lạ lẫm. Nhưng từng mũi kim đều được nàng thực hiện vô cùng nghiêm túc, cẩn thận đến mức không hề qua loa.
Thiếu nữ mười bốn tuổi, dung nhan thanh tú, yên tĩnh ngồi bên khung cửa sổ thêu hoa. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng phủ xuống vai áo, khiến khung cảnh ấy đẹp đến mức như một bức tranh.
Không hiểu sao, Cố Minh Dũng bỗng thấy sống mũi cay cay.
Đồng thời, hắn cũng âm thầm trách mấy muội muội của mình quá lạnh nhạt. Hắn biết giữa các cô nương rất dễ nảy sinh yêu ghét, nhưng dù sao cũng là người một nhà, hà tất phải làm đến mức này?
Người mới học thêu vốn rất dễ bị kim đ.â.m. Quả nhiên, chỉ nghe một tiếng khe khẽ: “Á...”
Đầu ngón tay Triệu Tầm Ninh bị mũi kim chích trúng. Một giọt m.á.u đỏ tươi nhanh ch.óng rịn ra trên làn da trắng như ngọc.
Tiếng kêu tuy rất nhỏ nhưng chắc chắn ba tỷ muội Cố gia đều nghe thấy.
Chỉ là chẳng một ai ngẩng đầu. Ai nấy vẫn cúi mặt làm việc của mình, như thể hoàn toàn không hề nghe thấy.
Cố Minh Dũng bỗng thấy một cơn tức nghẹn dâng lên. Hắn đang định bước vào, lấy chút khí phách nam t.ử giúp nàng băng bó vết thương, thì Triệu Tầm Ninh đã đưa ngón tay lên môi khẽ mút một cái.
Sau đó nàng giơ đầu ngón tay lên, mỉm cười nhìn về phía hắn ngoài cửa sổ.
Máu đã ngừng chảy.
Cố Minh Dũng khựng bước, chỉ biết bất đắc dĩ lắc đầu.
Đúng là một người quá mức hiếu thắng.
Thêu thùa một lúc, mấy cô nương cũng thấy mỏi mắt, vừa hay nha đầu trong bếp mang điểm tâm đến. Mở l.ồ.ng thức ăn ra thì bên trong là bánh hạt dẻ và chè trôi nước hoa quế.
Cố Linh nhìn qua rồi hài lòng gật đầu: “Để xuống đi.”
Nha đầu liếc sang phía Triệu Tầm Ninh, chần chừ hỏi: “Còn bên Triệu cô nương thì...”
Cố Nghi lập tức cướp lời: “Không cần mang qua. Nàng ấy không đói.”
Cố Linh và Cố Mộng cũng không hề phản đối. Nha đầu chỉ đành đặt khay xuống rồi xách chiếc giỏ trống lui ra.
Cố Minh Dũng càng nhìn càng thấy quá đáng.
Không muốn nói chuyện với người ta thì thôi, đến cả đồ ăn cũng cố tình không chia. Cố gia từ bao giờ lại có gia phong như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mang theo một bụng tức giận, hắn sải bước vào phòng. Cố Mộng là người đầu tiên nhìn thấy hắn, vui vẻ gọi: “Đại ca, mau lại ăn chè trôi nước.”
Cố Minh Dũng máy móc bưng lấy một bát, rồi đi thẳng đến trước mặt Triệu Tầm Ninh. Hắn mở miệng nói được mỗi chữ: “Muội...”
Rồi chẳng biết phải nói tiếp thế nào. Từ trước đến nay hắn vốn không quen chủ động quan tâm người khác.
Triệu Tầm Ninh lại hiểu ngay ý hắn, mỉm cười xua tay: “Đa tạ ý tốt của biểu ca, nhưng không cần đâu.”
Nàng cười bổ sung: “Muội vốn không thích ăn chè trôi nước. Dẻo quá, khó tiêu.”
Ba tỷ muội Cố gia đều lộ vẻ khinh thường.
Không thích ăn?
Rõ ràng là không được ăn nên mới cố làm bộ thanh cao. Đúng là nho xanh còn chê chua.
Đã gần đến giờ ngọ, bữa trưa hôm nay lại dùng muộn hơn thường lệ, vốn nên ăn chút gì lót dạ. Cố Minh Dũng còn định khuyên thêm vài câu thì chợt thấy một đoàn bà t.ử từ phía ngoài rầm rộ kéo đến.
Nhìn kỹ, toàn là những gương mặt quen thuộc trong phòng bếp. Hắn không khỏi ngẩn người.
Chẳng lẽ hôm nay trong phủ mở tiệc Mãn Hán hay sao?
Mọi người còn đang ngơ ngác thì Lưu tẩu đi đầu đã nhanh chân đến trước mặt Triệu Tầm Ninh, cười tươi như hoa.
“Triệu cô nương, hôm qua người có nhắc đến bánh trôi rượu nếp trân châu. Đầu bếp trong bếp thử làm ngay một mẻ, còn cho thêm kỷ t.ử, vừa ngọt vừa thanh, người nếm thử xem có hợp khẩu vị không.”
Liễu Miêu Nhi, con gái Lưu tẩu, cũng chen lên trước: “Đúng vậy, Triệu cô nương. Người còn nhắc đến mứt táo gai nữa. Ta vừa chạy ra cửa hàng mua về, người nếm thử đi.”
Một bà t.ử khác lập tức không chịu kém: “Triệu cô nương, chỗ ta vừa có mấy c.o.n c.ua thu mới bắt dưới hồ lên, con nào cũng béo ngậy. Người muốn hấp, xào hay nấu đều được.”
Lại có người chen vào: “Triệu cô nương, đây là quýt cống vừa mới đưa tới. Biểu cữu ta làm việc trong phủ Tri châu Tào đại nhân, tổng cộng mới được một giỏ, ta mang hết sang cho người đây...”
Người này chưa dứt lời thì người khác đã tiếp lời, ai nấy đều tranh nhau tiến lên lấy lòng, tiếng gọi “Triệu cô nương” vang lên không dứt.
Cả bốn huynh muội Cố gia đều đứng sững tại chỗ.
Không ai hiểu... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
...
Triệu Tầm Ninh vẫn giữ vẻ mặt lười biếng, trông chẳng có chút hứng thú với đồ ăn.
Bán Hạ vốn quen mượn oai hùm, lập tức nhận lấy bát bánh trôi rượu nếp ngửi thử, rồi bẻ một miếng mứt hải đường nếm qua. Nàng nhíu mày chê: “Bánh trôi ngọt quá, mùi rượu cũng nồng. Mứt hải đường thì lại chua.”
Mấy vị tiểu thư nhìn mà tức đến bốc hỏa.
Có cái ăn đã là tốt lắm rồi, vậy mà còn kén cá chọn canh.
Cố Đại phu nhân xưa nay sống tiết kiệm, chuyện ăn uống cũng không quá cầu kỳ. Vì thế, nhìn thấy đủ loại điểm tâm tinh xảo được mang tới cho Triệu Tầm Ninh, mấy cô nương đều không nhịn được bụng réo liên hồi. So với những món ấy, đĩa bánh hạt dẻ trước mặt lập tức trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Dù không được khen, Lưu tẩu vẫn chẳng hề nản lòng, cười tươi nói: “Vậy để ta về nghiên cứu lại, làm một mẻ khác hợp khẩu vị cô nương hơn.”
Nói xong, cả đám người lại rầm rập kéo nhau rời đi.
Ba tỷ muội Cố gia chỉ biết trơ mắt nhìn những món ngon ấy khuất dần. Thân là chủ t.ử, các nàng lại chẳng thể mở miệng xin đồ từ đám hạ nhân, đành ôm khung thêu che bớt vẻ thèm thuồng trên mặt.
Kiếm Ca Nhi cuối cùng cũng không nhịn nổi. Nhận được ánh mắt ra hiệu của Cố Minh Dũng, hắn lập tức đuổi theo kéo tay áo Lưu tẩu, hạ giọng hỏi: “Lưu tẩu, Triệu cô nương chỉ là người mới tới, sao các người lại ra sức nịnh bợ nàng như vậy?”
Lưu tẩu đáp ngay: “Ngươi chưa nghe chuyện sao? Trương ma ma chỉ mới nói với Triệu cô nương vài câu mà đã được thưởng hẳn một lượng bạc. Ai mà chẳng muốn gặp chuyện tốt như thế?”
Kiếm Ca Nhi tức giậm chân: “Tẩu t.ử, nàng ta đang lừa các người đấy. Dọc đường đi ba chủ tớ họ làm biết bao chuyện kỳ quái!”
Nói rồi, hắn đem hết những chuyện xảy ra trên đường kể lại cho đám người nghe.
Nghe xong, Lưu tẩu chỉ khịt mũi xem thường: “Kiếm Ca Nhi, ngươi định lừa bọn ta à? Theo ta thấy Triệu cô nương dễ hầu hạ lắm. Chỉ e là các ngươi được lợi rồi mà vẫn chưa biết đủ, giờ còn cố ý bôi nhọ thanh danh một cô nương. Ta khuyên ngươi tích chút đức đi. Làm như sợ người ta cướp mất phần của ngươi không bằng!”
Nói xong, bà bĩu môi, ngẩng cao đầu bỏ đi.
Kiếm Ca Nhi tức đến muốn nổ phổi. Trở về liền thêm mắm dặm muối, kể lại nguyên văn cho Cố Minh Dũng nghe.
Lần này, Cố Minh Dũng không nổi giận như mọi khi. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn về phía Triệu Tầm Ninh.
Thiếu nữ ấy vẫn ngồi ngay ngắn bên cửa sổ, chăm chú thêu hoa như thể mọi chuyện bên ngoài đều chẳng liên quan đến mình. Nhưng hắn bỗng có cảm giác... tất cả những chuyện này đều nằm trong tính toán của nàng.
Bên ngoài nắng thu vẫn rực rỡ, vậy mà Cố Minh Dũng lại bất giác rùng mình.
Có lẽ... mùa thu của Cố gia thật sự đã đến.
Kể từ hôm ấy, đám hạ nhân trong Cố phủ dần chia thành hai phe rõ rệt. Một phe lấy Lưu tẩu làm đầu, hết lòng lấy lòng vị biểu tiểu thư mới đến, hy vọng sau này còn được thưởng hậu hĩnh.
Phe còn lại đứng đầu là Kiếm Ca Nhi. Những người này từng tận mắt chứng kiến đủ chuyện kỳ lạ trên đường, nên tin chắc Triệu Tầm Ninh là một yêu nữ giỏi mê hoặc lòng người.
Hai phe ngày nào cũng âm thầm đấu đá, chẳng ai chịu nhường ai.
Phe lấy lòng cho rằng bên kia vì không được chia lợi nên mới cố ý bôi nhọ biểu tiểu thư. Ngược lại, phe Kiếm Ca Nhi thì khẳng định đám người kia đều là lũ ngốc, đã bị Triệu Tầm Ninh thao túng mà vẫn không hề hay biết.
Bề ngoài Cố phủ vẫn yên ả như thường, nhưng dưới mặt nước đã sớm dậy sóng. Ma sát giữa đám hạ nhân ngày một nhiều hơn trước.
Cố Đại phu nhân cũng cảm nhận được điều ấy.
Mấy ngày gần đây, việc quản gia bỗng trở nên khó khăn hơn hẳn. Mệnh lệnh truyền xuống thường xuyên bị trì hoãn, hạ nhân cãi vã, xô xát cũng nhiều hơn trước.