Ngọc Lan lập tức đem chuyện này bẩm báo với Cố Đại phu nhân.
Lúc ấy Cố Đại phu nhân đang ngồi trước gương tháo trâm cài tóc. Nghe xong, bà nhíu mày: "Nó thật sự nói như vậy?"
"Thiên chân vạn xác." Ngọc Lan gật đầu, giọng nói không giấu được vẻ hâm mộ: "Không ngờ biểu tiểu thư lại rộng rãi đến thế, tiện tay đã thưởng một lượng bạc."
Cố Đại phu nhân cười lạnh: "Nó chẳng qua là chưa từng quản gia, không biết củi gạo đắt đỏ. Nếu ngày nào cũng tiêu tiền như thế, gia sản Triệu gia có nhiều đến mấy cũng chẳng chống đỡ được bao lâu."
Thực ra, phần lớn gia sản Triệu gia hiện giờ đều nằm trong tay bà.
Đương nhiên, câu này Ngọc Lan chỉ dám nghĩ trong lòng. Nàng ta cười lấy lòng: "Vậy nô tỳ có cần nhắc nhở biểu tiểu thư một chút không?"
Cố Đại phu nhân khinh thường đáp: "Nhắc nhở cái gì? Nó tiêu bạc của Triệu gia, thưởng lại là hạ nhân Cố gia. Nó thích tiêu thì cứ để nó tiêu."
Bà đang định sai người thay y phục thì chợt nhớ ra một chuyện: "Lão gia đã về chưa?"
Ngọc Lan cung kính đáp: "Đã về rồi, hiện đang ở thư phòng."
Ngọc Lan vốn là nha hoàn theo Cố Đại phu nhân từ nhà mẹ đẻ sang.
Những năm đầu thành thân, Cố Đại phu nhân từng có ý để nàng làm thông phòng hầu hạ Cố Đại lão gia nhằm giữ phu quân. Chỉ tiếc dung mạo Ngọc Lan chỉ ở mức thanh tú, Cố Đại lão gia lại chẳng hề để mắt tới. Suốt nửa năm trời, ngay cả thân phận thông phòng cũng không giành được.
Cố Đại phu nhân không nhắc nữa, Ngọc Lan cũng dần dập tắt tâm tư ấy, một lòng một dạ hầu hạ chủ t.ử. Chỉ là trong lòng ít nhiều vẫn còn chút tiếc nuối.
Dù chỉ sang gặp phu quân, Cố Đại phu nhân vẫn cẩn thận chải lại đầu tóc, thay một bộ y phục sạch sẽ chỉnh tề, rồi mới bảo Ngọc Lan cầm đèn l.ồ.ng đi trước, còn mình chậm rãi theo sau.
Vừa tới trước thư phòng, Ngọc Lan đã phát hiện trong góc có một tiểu nha đầu lén lút thò đầu ngó nghiêng.
Nàng ghé tai Cố Đại phu nhân nhỏ giọng nói: "Là người của Tiết di nương."
Trước mặt thì tỏ ra cung kính biết điều, sau lưng lại giở đủ trò quỷ.
Ánh mắt Cố Đại phu nhân lập tức lạnh đi.
Theo tính tình thường ngày, bà nhất định sẽ sai người bắt nha đầu kia lại tra hỏi. Chỉ tiếc hôm nay còn có việc quan trọng hơn, đành tạm thời ghi nhớ món nợ này.
Bước vào thư phòng, Cố Đại lão gia đang chăm chú đọc một cuốn cổ thư đã cũ đến ngả vàng, mép sách nhăn nhúm vì bị lật xem quá nhiều lần.
Tuy bây giờ chuyển sang kinh doanh, nhưng thuở trẻ ông vốn là người đọc sách, vẫn luôn giữ thói quen ấy.
Năm xưa, Cố Đại lão gia từng làm quan hai nhiệm kỳ. Lần đầu ở kinh thành, lần sau làm Tri châu tại địa phương.
Sau đó vì chịu tang mẹ nên cáo quan về quê. Trong thời gian để tang lại không giữ mình cẩn thận, dây dưa với một mỹ tỳ, bị người dâng sớ đàn hặc. Từ đó con đường quan lộ hoàn toàn chấm dứt.
Mỹ tỳ kia từ lâu đã bị đuổi đi. Nhưng mỗi lần nhớ lại chuyện cũ, Cố Đại phu nhân vẫn tức đến nghiến răng. Nếu không vì chuyện ấy, Cố Đại lão gia sao có thể bị hai người em ruột vượt mặt?
Cố Nhị lão gia hiện làm Hàn Lâm viện Hầu giảng ở kinh thành. Tuy chức vị không quá cao nhưng thanh danh rất tốt.
Còn Cố Tam lão gia lại ngồi lên chức Phó sứ Diêm Vận ty, một chức quan béo bở thực sự. Dĩ nhiên trong đó không thể thiếu sự nâng đỡ của nhà nhạc phụ là Thành Ý Bá phủ, nhưng nếu Cố Đại lão gia vẫn còn làm quan, chưa chắc vị trí ấy đã đến lượt lão Tam.
Cố Đại lão gia vốn là người rộng rãi. Làm quan thì ung dung, từ quan cũng chẳng buồn phiền, rất nhanh đã thích nghi với việc buôn bán. Nhưng Cố Đại phu nhân thì nuốt mãi không trôi cục tức ấy.
Đồ già c.h.ế.t tiệt!
Chỉ vì không quản nổi nửa thân dưới mà làm hỏng cả tiền đồ.
Cố Đại lão gia nhận ra ánh mắt đầy oán trách của thê t.ử, bèn ngẩng đầu hỏi: "Phu nhân có việc gì sao?"
Cố Đại phu nhân đành nuốt cơn giận xuống, miễn cưỡng nở nụ cười: "Hôm nay Minh Dũng đã đón cháu ngoại về phủ."
Cố Đại lão gia vuốt chòm râu ngắn, gật đầu: "Nên làm, nên làm."
Cố Đại phu nhân nhíu mày: "Thiếp vẫn không hiểu. Triệu gia đâu phải đã tuyệt tự. Dòng chính không còn thì dòng bên vẫn còn người. Sao không để họ đón về, lại nhất quyết vượt ngàn dặm đưa đến Cố gia? Rốt cuộc lão gia có tính toán gì?"
Cố Đại lão gia lắc đầu cười: "Cho nên ta mới nói bà hồ đồ. Đón người về là để trọn tình thân, giữ thanh danh cho Cố gia. Nếu Triệu gia không ai quan tâm mà chúng ta cũng mặc kệ, người ngoài sẽ nhìn bà, vị cữu mẫu này, thế nào?"
Cố Đại phu nhân thầm bĩu môi.
Thanh danh ư? Bao năm nay vì hai chữ ấy mà bà nhẫn nhịn còn chưa đủ sao? Nếu không phải vì tiếng hiền thê lương mẫu, bà cần gì phải sống nghẹn khuất đến vậy?
Thấy bà không nói, Cố Đại lão gia chậm rãi tiếp lời: "Được, coi như bà không cần thanh danh. Thế còn mấy cửa hàng, điền trang cùng sản nghiệp của Triệu gia thì sao? Bà cũng định từ bỏ hết à?"
Lần này Cố Đại phu nhân hoàn toàn câm lặng.
Y phục bà mặc, trang sức bà đeo, cuộc sống hiện tại... tất cả đều có liên quan đến những sản nghiệp ấy.
Bà vẫn luôn cho rằng mình hưởng thụ những thứ đó là lẽ đương nhiên. Dựa vào đâu năm xưa lão phu nhân thiên vị con gái như vậy?
Rõ ràng bà mới là trưởng tức của Cố gia, quán xuyến cả phủ trên dưới, vậy mà lão phu nhân lại dồn biết bao của hồi môn cho cô con gái duy nhất.
Khi Cố Đại phu nhân gả vào, vị cô em chồng ấy vẫn chưa xuất giá, ngày nào cũng được nâng niu chiều chuộng.
Dù lão phu nhân không hài lòng cuộc hôn nhân ấy, cuối cùng vẫn mềm lòng, của hồi môn đưa đi nhiều đến mức khiến bà đỏ mắt.
Nghĩ tới là tức. Đó đều là của Cố gia. Mà bà mới là trưởng tức của Cố gia. Vậy thì đáng lẽ tất cả phải thuộc về bà mới đúng.
May mà phong thủy luân chuyển. Vợ chồng họ Triệu chẳng hưởng phúc được bao lâu đã lần lượt qua đời.
Ngay sau đó, Cố Đại phu nhân lập tức lấy cớ thay toàn bộ người quản lý các cửa hàng, tự mình tiếp quản sản nghiệp của Triệu gia tại Đăng Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Còn cô cháu ngoại bệnh tật yếu ớt kia, từ đầu đến cuối bà chưa từng coi là mối uy h.i.ế.p. Ai ngờ mấy năm sau gặp lại, cô bé gầy yếu ngày nào đã lớn thành một đại mỹ nhân. Dung mạo tuy đẹp hơn cha mẹ, nhưng vẫn có ba bốn phần giống vị cô em chồng năm xưa.
Chỉ cần nhìn thấy Triệu Tầm Ninh, Cố Đại phu nhân lại nhớ đến người em chồng kiêu ngạo ấy, nhớ đến những tháng ngày mình phải chịu đủ mọi sự thiên vị trong Cố gia.
Nghĩ đến lời Ngọc Lan vừa nói, bà cười lạnh: "Quả nhiên là tiểu thư nhà giàu. Chẳng biết bạc quý giá thế nào, tiện tay đã thưởng hạ nhân một lượng bạc. Chúng ta đúng là không bì nổi."
Cố Đại lão gia nhíu mày: "Bà lại nói linh tinh gì thế?"
Cố Đại phu nhân liền kể lại toàn bộ chuyện Trương ma ma được thưởng bạc.
Nghe xong, lông mày Cố Đại lão gia khẽ giật. Ông chợt nhớ đến bức mật thư Nhị đệ gửi từ kinh thành.
Lần này quyết định đón Triệu Tầm Ninh về phủ không chỉ vì danh tiếng. Quan trọng hơn là nguyên nhân được nhắc đến trong bức thư ấy. Chỉ là chuyện này tuyệt đối không thể bàn với người vợ thiển cận trước mặt.
Ông dự định lúc rảnh sẽ gọi Cố Minh Dũng đến hỏi riêng. So với thê t.ử, con trai vẫn đáng tin hơn nhiều. Khẽ ho một tiếng, Cố Đại lão gia nói: "Muộn rồi, bà cũng về nghỉ đi."
Cố Đại phu nhân vẫn chưa chịu thôi: "Thế còn lão gia?"
Không phải bà hay ghen vô cớ. Chỉ là Tiết di nương quá biết dụ dỗ người. Chỉ cần sơ ý một chút là tiện nhân ấy sẽ thừa cơ chen vào.
Cố Đại lão gia bực bội đáp: "Đêm nay ta ngủ ở thư phòng, không gặp bất cứ ai. Như vậy bà yên tâm chưa?"
...
Cố Đại phu nhân vốn biết trượng phu không mấy vui vẻ, nhưng trong lòng bà vẫn rất hài lòng. Ít nhất, bà đã chặn đứng được mưu tính của Tiết di nương, con hồ ly tinh chỉ biết dùng thủ đoạn mê hoặc nam nhân.
Thế nhưng sáng hôm sau, vừa nghe tin đêm qua Cố đại lão gia cuối cùng vẫn nghỉ lại phòng Tiết di nương, cơn giận của Cố Đại phu nhân lập tức bùng lên.
Ngọc Lan vừa giúp bà vấn tóc, vừa cẩn thận cài chiếc trâm cuối cùng lên b.úi tóc, nhỏ giọng nói: “Tiết di nương biết lão gia chưa ngủ nên mượn cớ mang một bát chè đến thăm. Kết quả lão gia vừa thấy người đã theo nàng ấy đi luôn.”
Cố Đại phu nhân hừ lạnh: “Đúng là hồ ly tinh. Chỉ một bát chè đã câu mất hồn người. Uống xong bát chè ấy, nam nhân nào còn nhớ nổi đường về?”
Ngọc Lan cũng đầy vẻ bất bình: “Tiết di nương đúng là lắm mưu nhiều kế.”
Cố Đại phu nhân cười nhạt: “Có thủ đoạn thì cũng phải có người chịu mắc câu mới được.”
Nói xong, bà bỗng thấy đau đầu, thuận miệng hỏi: “Triệu cô nương thế nào rồi?”
Ngọc Lan đáp: “Biểu tiểu thư đêm qua chắc ngủ rất ngon, sáng nay cũng dậy sớm. Lúc này đang cùng mấy vị tiểu thư ngồi thêu thùa trong hoa sảnh.”
Cố Đại phu nhân khẽ cau mày.
Chẳng lẽ thật sự đã đổi tính? Vậy mà còn có nhã hứng ngồi thêu thùa.
Hôm qua bà cố ý sắp xếp mấy nha đầu vụng về sang hầu hạ, chính là muốn ra oai phủ đầu. Chỉ cần không quá ngốc thì ai cũng nhìn ra dụng ý ấy.
Hay là đứa cháu ngoại này thật sự khờ khạo? Hoặc... tâm cơ quá sâu, rõ ràng hiểu hết mà vẫn giả vờ ngoan ngoãn?
Nghĩ đến đây, trong lòng bà bỗng dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
…
Sau một đêm ngon giấc, tinh thần Cố đại lão gia vô cùng sảng khoái. Tuy lưu luyến ôn hương của Tiết di nương, ông vẫn dậy từ rất sớm, lập tức cho gọi Cố Minh Dũng đến thư phòng.
Chỉ riêng điểm này cũng đủ chứng minh Cố Đại phu nhân đã hiểu lầm ông. Trong mắt Cố đại lão gia, chuyện phong hoa tuyết nguyệt chỉ là món ăn kèm lúc nhàn rỗi, còn chính sự mới là điều quan trọng.
Ông gõ nhẹ lên mặt bàn, hỏi: “Lần này con đến Triệu gia đón Ninh Nhi, tình hình bên đó rốt cuộc ra sao?”
Cố Minh Dũng liền kể lại toàn bộ những gì mình tận mắt chứng kiến, ngay cả những chuyện Triệu Tầm Ninh gây ra dọc đường cũng không giấu giếm.
Điều kỳ lạ là, những lời ấy hắn không hề muốn kể cho mẫu thân nghe.
Có lẽ trong tiềm thức, hắn biết Cố Đại phu nhân vốn hay so đo, nếu biết hết mọi chuyện chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua Triệu Tầm Ninh. Còn phụ thân thì khác, những chuyện nhỏ nhặt ấy ông căn bản sẽ chẳng để tâm.
Trong lòng hắn vừa khó chịu vì thái độ của Triệu Tầm Ninh, lại vừa không muốn nàng bị trách phạt quá nặng.
Ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu nổi mình đang nghĩ gì.
Quả nhiên, Cố đại lão gia chỉ hơi nhíu mày khi nghe người hầu nhà mình bị mắng, rồi lập tức chuyển sang chuyện khác: “Theo lời con nói thì suốt dọc đường Ninh Nhi mua hết thứ này đến thứ khác, tiêu xài rất phung phí?”
Cố Minh Dũng gật đầu: “Đúng vậy. Chỉ cần hơi không vừa ý là bỏ luôn, mua cái mới. Nàng tuyệt đối không chịu để bản thân chịu thiệt.”
Cố đại lão gia lập tức hỏi tiếp, giọng nhấn mạnh hơn: “Tiền nàng tiêu... đều là tiền của chính nàng?”
Cố Minh Dũng ngẩn người: “Đúng vậy. Có gì không ổn sao?”
Cẩn thận nghĩ lại, dọc đường Triệu Tầm Ninh tuy nhiều yêu cầu, cũng rất khó chiều, nhưng quả thật chưa từng mở miệng xin hắn một đồng bạc nào.
Cố đại lão gia lại hỏi: “Vậy bạc của nàng từ đâu mà có?”
Cố Minh Dũng nghĩ một lúc rồi đáp: “Triệu gia chắc vẫn còn chút tiền riêng để lại.”
Cố đại lão gia không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ rơi vào trầm tư.
Người ngoài không biết, nhưng nhiều năm nay ông vẫn luôn âm thầm để mắt đến tình hình của Triệu gia.
Người tỷ phu Triệu Chi Hoàn của ông vốn là một kẻ quá ngay thẳng. Đến giờ ông vẫn không hiểu năm xưa tỷ tỷ mình nhìn trúng người ấy ở điểm nào.
Làm quan thì nổi tiếng thanh liêm, nhưng bổng lộc chẳng đáng bao nhiêu. Người ta vẫn nói: ba năm làm tri phủ, mười vạn lượng bạc. Vậy mà Triệu Chi Hoàn làm quan nhiều năm vẫn hai bàn tay trắng, cuối cùng còn mất luôn chức vị.
Lúc ấy Cố Đại phu nhân đang ngồi trước gương tháo trâm cài tóc. Nghe xong, bà nhíu mày: "Nó thật sự nói như vậy?"
"Thiên chân vạn xác." Ngọc Lan gật đầu, giọng nói không giấu được vẻ hâm mộ: "Không ngờ biểu tiểu thư lại rộng rãi đến thế, tiện tay đã thưởng một lượng bạc."
Cố Đại phu nhân cười lạnh: "Nó chẳng qua là chưa từng quản gia, không biết củi gạo đắt đỏ. Nếu ngày nào cũng tiêu tiền như thế, gia sản Triệu gia có nhiều đến mấy cũng chẳng chống đỡ được bao lâu."
Thực ra, phần lớn gia sản Triệu gia hiện giờ đều nằm trong tay bà.
Đương nhiên, câu này Ngọc Lan chỉ dám nghĩ trong lòng. Nàng ta cười lấy lòng: "Vậy nô tỳ có cần nhắc nhở biểu tiểu thư một chút không?"
Cố Đại phu nhân khinh thường đáp: "Nhắc nhở cái gì? Nó tiêu bạc của Triệu gia, thưởng lại là hạ nhân Cố gia. Nó thích tiêu thì cứ để nó tiêu."
Bà đang định sai người thay y phục thì chợt nhớ ra một chuyện: "Lão gia đã về chưa?"
Ngọc Lan cung kính đáp: "Đã về rồi, hiện đang ở thư phòng."
Ngọc Lan vốn là nha hoàn theo Cố Đại phu nhân từ nhà mẹ đẻ sang.
Những năm đầu thành thân, Cố Đại phu nhân từng có ý để nàng làm thông phòng hầu hạ Cố Đại lão gia nhằm giữ phu quân. Chỉ tiếc dung mạo Ngọc Lan chỉ ở mức thanh tú, Cố Đại lão gia lại chẳng hề để mắt tới. Suốt nửa năm trời, ngay cả thân phận thông phòng cũng không giành được.
Cố Đại phu nhân không nhắc nữa, Ngọc Lan cũng dần dập tắt tâm tư ấy, một lòng một dạ hầu hạ chủ t.ử. Chỉ là trong lòng ít nhiều vẫn còn chút tiếc nuối.
Dù chỉ sang gặp phu quân, Cố Đại phu nhân vẫn cẩn thận chải lại đầu tóc, thay một bộ y phục sạch sẽ chỉnh tề, rồi mới bảo Ngọc Lan cầm đèn l.ồ.ng đi trước, còn mình chậm rãi theo sau.
Vừa tới trước thư phòng, Ngọc Lan đã phát hiện trong góc có một tiểu nha đầu lén lút thò đầu ngó nghiêng.
Nàng ghé tai Cố Đại phu nhân nhỏ giọng nói: "Là người của Tiết di nương."
Trước mặt thì tỏ ra cung kính biết điều, sau lưng lại giở đủ trò quỷ.
Ánh mắt Cố Đại phu nhân lập tức lạnh đi.
Theo tính tình thường ngày, bà nhất định sẽ sai người bắt nha đầu kia lại tra hỏi. Chỉ tiếc hôm nay còn có việc quan trọng hơn, đành tạm thời ghi nhớ món nợ này.
Bước vào thư phòng, Cố Đại lão gia đang chăm chú đọc một cuốn cổ thư đã cũ đến ngả vàng, mép sách nhăn nhúm vì bị lật xem quá nhiều lần.
Tuy bây giờ chuyển sang kinh doanh, nhưng thuở trẻ ông vốn là người đọc sách, vẫn luôn giữ thói quen ấy.
Năm xưa, Cố Đại lão gia từng làm quan hai nhiệm kỳ. Lần đầu ở kinh thành, lần sau làm Tri châu tại địa phương.
Sau đó vì chịu tang mẹ nên cáo quan về quê. Trong thời gian để tang lại không giữ mình cẩn thận, dây dưa với một mỹ tỳ, bị người dâng sớ đàn hặc. Từ đó con đường quan lộ hoàn toàn chấm dứt.
Mỹ tỳ kia từ lâu đã bị đuổi đi. Nhưng mỗi lần nhớ lại chuyện cũ, Cố Đại phu nhân vẫn tức đến nghiến răng. Nếu không vì chuyện ấy, Cố Đại lão gia sao có thể bị hai người em ruột vượt mặt?
Cố Nhị lão gia hiện làm Hàn Lâm viện Hầu giảng ở kinh thành. Tuy chức vị không quá cao nhưng thanh danh rất tốt.
Còn Cố Tam lão gia lại ngồi lên chức Phó sứ Diêm Vận ty, một chức quan béo bở thực sự. Dĩ nhiên trong đó không thể thiếu sự nâng đỡ của nhà nhạc phụ là Thành Ý Bá phủ, nhưng nếu Cố Đại lão gia vẫn còn làm quan, chưa chắc vị trí ấy đã đến lượt lão Tam.
Cố Đại lão gia vốn là người rộng rãi. Làm quan thì ung dung, từ quan cũng chẳng buồn phiền, rất nhanh đã thích nghi với việc buôn bán. Nhưng Cố Đại phu nhân thì nuốt mãi không trôi cục tức ấy.
Đồ già c.h.ế.t tiệt!
Chỉ vì không quản nổi nửa thân dưới mà làm hỏng cả tiền đồ.
Cố Đại lão gia nhận ra ánh mắt đầy oán trách của thê t.ử, bèn ngẩng đầu hỏi: "Phu nhân có việc gì sao?"
Cố Đại phu nhân đành nuốt cơn giận xuống, miễn cưỡng nở nụ cười: "Hôm nay Minh Dũng đã đón cháu ngoại về phủ."
Cố Đại lão gia vuốt chòm râu ngắn, gật đầu: "Nên làm, nên làm."
Cố Đại phu nhân nhíu mày: "Thiếp vẫn không hiểu. Triệu gia đâu phải đã tuyệt tự. Dòng chính không còn thì dòng bên vẫn còn người. Sao không để họ đón về, lại nhất quyết vượt ngàn dặm đưa đến Cố gia? Rốt cuộc lão gia có tính toán gì?"
Cố Đại lão gia lắc đầu cười: "Cho nên ta mới nói bà hồ đồ. Đón người về là để trọn tình thân, giữ thanh danh cho Cố gia. Nếu Triệu gia không ai quan tâm mà chúng ta cũng mặc kệ, người ngoài sẽ nhìn bà, vị cữu mẫu này, thế nào?"
Cố Đại phu nhân thầm bĩu môi.
Thanh danh ư? Bao năm nay vì hai chữ ấy mà bà nhẫn nhịn còn chưa đủ sao? Nếu không phải vì tiếng hiền thê lương mẫu, bà cần gì phải sống nghẹn khuất đến vậy?
Thấy bà không nói, Cố Đại lão gia chậm rãi tiếp lời: "Được, coi như bà không cần thanh danh. Thế còn mấy cửa hàng, điền trang cùng sản nghiệp của Triệu gia thì sao? Bà cũng định từ bỏ hết à?"
Lần này Cố Đại phu nhân hoàn toàn câm lặng.
Y phục bà mặc, trang sức bà đeo, cuộc sống hiện tại... tất cả đều có liên quan đến những sản nghiệp ấy.
Bà vẫn luôn cho rằng mình hưởng thụ những thứ đó là lẽ đương nhiên. Dựa vào đâu năm xưa lão phu nhân thiên vị con gái như vậy?
Rõ ràng bà mới là trưởng tức của Cố gia, quán xuyến cả phủ trên dưới, vậy mà lão phu nhân lại dồn biết bao của hồi môn cho cô con gái duy nhất.
Khi Cố Đại phu nhân gả vào, vị cô em chồng ấy vẫn chưa xuất giá, ngày nào cũng được nâng niu chiều chuộng.
Dù lão phu nhân không hài lòng cuộc hôn nhân ấy, cuối cùng vẫn mềm lòng, của hồi môn đưa đi nhiều đến mức khiến bà đỏ mắt.
Nghĩ tới là tức. Đó đều là của Cố gia. Mà bà mới là trưởng tức của Cố gia. Vậy thì đáng lẽ tất cả phải thuộc về bà mới đúng.
May mà phong thủy luân chuyển. Vợ chồng họ Triệu chẳng hưởng phúc được bao lâu đã lần lượt qua đời.
Ngay sau đó, Cố Đại phu nhân lập tức lấy cớ thay toàn bộ người quản lý các cửa hàng, tự mình tiếp quản sản nghiệp của Triệu gia tại Đăng Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Còn cô cháu ngoại bệnh tật yếu ớt kia, từ đầu đến cuối bà chưa từng coi là mối uy h.i.ế.p. Ai ngờ mấy năm sau gặp lại, cô bé gầy yếu ngày nào đã lớn thành một đại mỹ nhân. Dung mạo tuy đẹp hơn cha mẹ, nhưng vẫn có ba bốn phần giống vị cô em chồng năm xưa.
Chỉ cần nhìn thấy Triệu Tầm Ninh, Cố Đại phu nhân lại nhớ đến người em chồng kiêu ngạo ấy, nhớ đến những tháng ngày mình phải chịu đủ mọi sự thiên vị trong Cố gia.
Nghĩ đến lời Ngọc Lan vừa nói, bà cười lạnh: "Quả nhiên là tiểu thư nhà giàu. Chẳng biết bạc quý giá thế nào, tiện tay đã thưởng hạ nhân một lượng bạc. Chúng ta đúng là không bì nổi."
Cố Đại lão gia nhíu mày: "Bà lại nói linh tinh gì thế?"
Cố Đại phu nhân liền kể lại toàn bộ chuyện Trương ma ma được thưởng bạc.
Nghe xong, lông mày Cố Đại lão gia khẽ giật. Ông chợt nhớ đến bức mật thư Nhị đệ gửi từ kinh thành.
Lần này quyết định đón Triệu Tầm Ninh về phủ không chỉ vì danh tiếng. Quan trọng hơn là nguyên nhân được nhắc đến trong bức thư ấy. Chỉ là chuyện này tuyệt đối không thể bàn với người vợ thiển cận trước mặt.
Ông dự định lúc rảnh sẽ gọi Cố Minh Dũng đến hỏi riêng. So với thê t.ử, con trai vẫn đáng tin hơn nhiều. Khẽ ho một tiếng, Cố Đại lão gia nói: "Muộn rồi, bà cũng về nghỉ đi."
Cố Đại phu nhân vẫn chưa chịu thôi: "Thế còn lão gia?"
Không phải bà hay ghen vô cớ. Chỉ là Tiết di nương quá biết dụ dỗ người. Chỉ cần sơ ý một chút là tiện nhân ấy sẽ thừa cơ chen vào.
Cố Đại lão gia bực bội đáp: "Đêm nay ta ngủ ở thư phòng, không gặp bất cứ ai. Như vậy bà yên tâm chưa?"
...
Cố Đại phu nhân vốn biết trượng phu không mấy vui vẻ, nhưng trong lòng bà vẫn rất hài lòng. Ít nhất, bà đã chặn đứng được mưu tính của Tiết di nương, con hồ ly tinh chỉ biết dùng thủ đoạn mê hoặc nam nhân.
Thế nhưng sáng hôm sau, vừa nghe tin đêm qua Cố đại lão gia cuối cùng vẫn nghỉ lại phòng Tiết di nương, cơn giận của Cố Đại phu nhân lập tức bùng lên.
Ngọc Lan vừa giúp bà vấn tóc, vừa cẩn thận cài chiếc trâm cuối cùng lên b.úi tóc, nhỏ giọng nói: “Tiết di nương biết lão gia chưa ngủ nên mượn cớ mang một bát chè đến thăm. Kết quả lão gia vừa thấy người đã theo nàng ấy đi luôn.”
Cố Đại phu nhân hừ lạnh: “Đúng là hồ ly tinh. Chỉ một bát chè đã câu mất hồn người. Uống xong bát chè ấy, nam nhân nào còn nhớ nổi đường về?”
Ngọc Lan cũng đầy vẻ bất bình: “Tiết di nương đúng là lắm mưu nhiều kế.”
Cố Đại phu nhân cười nhạt: “Có thủ đoạn thì cũng phải có người chịu mắc câu mới được.”
Nói xong, bà bỗng thấy đau đầu, thuận miệng hỏi: “Triệu cô nương thế nào rồi?”
Ngọc Lan đáp: “Biểu tiểu thư đêm qua chắc ngủ rất ngon, sáng nay cũng dậy sớm. Lúc này đang cùng mấy vị tiểu thư ngồi thêu thùa trong hoa sảnh.”
Cố Đại phu nhân khẽ cau mày.
Chẳng lẽ thật sự đã đổi tính? Vậy mà còn có nhã hứng ngồi thêu thùa.
Hôm qua bà cố ý sắp xếp mấy nha đầu vụng về sang hầu hạ, chính là muốn ra oai phủ đầu. Chỉ cần không quá ngốc thì ai cũng nhìn ra dụng ý ấy.
Hay là đứa cháu ngoại này thật sự khờ khạo? Hoặc... tâm cơ quá sâu, rõ ràng hiểu hết mà vẫn giả vờ ngoan ngoãn?
Nghĩ đến đây, trong lòng bà bỗng dâng lên một cảm giác bất an khó tả.
…
Sau một đêm ngon giấc, tinh thần Cố đại lão gia vô cùng sảng khoái. Tuy lưu luyến ôn hương của Tiết di nương, ông vẫn dậy từ rất sớm, lập tức cho gọi Cố Minh Dũng đến thư phòng.
Chỉ riêng điểm này cũng đủ chứng minh Cố Đại phu nhân đã hiểu lầm ông. Trong mắt Cố đại lão gia, chuyện phong hoa tuyết nguyệt chỉ là món ăn kèm lúc nhàn rỗi, còn chính sự mới là điều quan trọng.
Ông gõ nhẹ lên mặt bàn, hỏi: “Lần này con đến Triệu gia đón Ninh Nhi, tình hình bên đó rốt cuộc ra sao?”
Cố Minh Dũng liền kể lại toàn bộ những gì mình tận mắt chứng kiến, ngay cả những chuyện Triệu Tầm Ninh gây ra dọc đường cũng không giấu giếm.
Điều kỳ lạ là, những lời ấy hắn không hề muốn kể cho mẫu thân nghe.
Có lẽ trong tiềm thức, hắn biết Cố Đại phu nhân vốn hay so đo, nếu biết hết mọi chuyện chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua Triệu Tầm Ninh. Còn phụ thân thì khác, những chuyện nhỏ nhặt ấy ông căn bản sẽ chẳng để tâm.
Trong lòng hắn vừa khó chịu vì thái độ của Triệu Tầm Ninh, lại vừa không muốn nàng bị trách phạt quá nặng.
Ngay cả bản thân hắn cũng không hiểu nổi mình đang nghĩ gì.
Quả nhiên, Cố đại lão gia chỉ hơi nhíu mày khi nghe người hầu nhà mình bị mắng, rồi lập tức chuyển sang chuyện khác: “Theo lời con nói thì suốt dọc đường Ninh Nhi mua hết thứ này đến thứ khác, tiêu xài rất phung phí?”
Cố Minh Dũng gật đầu: “Đúng vậy. Chỉ cần hơi không vừa ý là bỏ luôn, mua cái mới. Nàng tuyệt đối không chịu để bản thân chịu thiệt.”
Cố đại lão gia lập tức hỏi tiếp, giọng nhấn mạnh hơn: “Tiền nàng tiêu... đều là tiền của chính nàng?”
Cố Minh Dũng ngẩn người: “Đúng vậy. Có gì không ổn sao?”
Cẩn thận nghĩ lại, dọc đường Triệu Tầm Ninh tuy nhiều yêu cầu, cũng rất khó chiều, nhưng quả thật chưa từng mở miệng xin hắn một đồng bạc nào.
Cố đại lão gia lại hỏi: “Vậy bạc của nàng từ đâu mà có?”
Cố Minh Dũng nghĩ một lúc rồi đáp: “Triệu gia chắc vẫn còn chút tiền riêng để lại.”
Cố đại lão gia không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ rơi vào trầm tư.
Người ngoài không biết, nhưng nhiều năm nay ông vẫn luôn âm thầm để mắt đến tình hình của Triệu gia.
Người tỷ phu Triệu Chi Hoàn của ông vốn là một kẻ quá ngay thẳng. Đến giờ ông vẫn không hiểu năm xưa tỷ tỷ mình nhìn trúng người ấy ở điểm nào.
Làm quan thì nổi tiếng thanh liêm, nhưng bổng lộc chẳng đáng bao nhiêu. Người ta vẫn nói: ba năm làm tri phủ, mười vạn lượng bạc. Vậy mà Triệu Chi Hoàn làm quan nhiều năm vẫn hai bàn tay trắng, cuối cùng còn mất luôn chức vị.