Chuyên Gia Thẩm Mỹ Thời Cổ Đại

Chương 11

Bà phải rất vất vả mới kéo được Triệu Tầm Ninh ra, miễn cưỡng cười nói: “Đứa nhỏ ngoan, cữu mẫu biết con là người trọng tình nghĩa. Mấy năm nay cữu mẫu vẫn luôn muốn đón con tới ở, chỉ tiếc mãi chưa gặp dịp thích hợp. Bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội rồi.”

Vừa dứt lời, Cố Đại phu nhân đã biết mình lỡ miệng.

Vốn định tỏ ra mình là một người cữu mẫu yêu thương cháu hết mực, ai ngờ câu nói ấy lại giống như đang mong cả nhà đại cô c.h.ế.t sớm để đón Triệu Tầm Ninh về vậy.

Đều do nha đầu này giành mất thế chủ động, khiến bà nhất thời luống cuống.

Thật hỏng bét.

Đám hạ nhân trong phòng rõ ràng cũng nghe thấy. Ai nấy đều cúi đầu im lặng, nhưng ánh mắt đã trở nên khác thường.

Chỉ e chẳng bao lâu nữa sẽ có đủ loại lời đồn truyền ra ngoài.

Cố Đại phu nhân càng nghĩ càng thấy không ổn. May mà Triệu Tầm Ninh dường như không hề để ý, vẫn cười ngọt ngào: “Cữu mẫu nói phải. Ninh Nhi cũng mong được ở bên cữu mẫu lâu hơn, để hai mợ cháu thân thiết với nhau.”

Cố Đại phu nhân lập tức rút kinh nghiệm, không dám nói thêm câu nào nữa, chỉ nắm tay Triệu Tầm Ninh đi đến trước mặt Tam phu nhân.

“Tam cữu mẫu con cũng nhớ con lắm đấy.”

Cố Tam phu nhân được chăm sóc rất khéo. Dù đã sinh hai con, gương mặt vẫn trẻ trung, làn da căng mịn, chắc cũng nhờ giỏi giữ gìn. Đôi mắt bà vừa sáng vừa sắc, nhìn người lúc nào cũng như ánh lên tia sáng lanh lợi.

Triệu Tầm Ninh ngoan ngoãn cúi người hành lễ: “Ninh Nhi bái kiến Tam cữu mẫu.”

Cố Tam phu nhân lúc này mới hoàn hồn sau cú sốc ban nãy. Có bài học của Cố Đại phu nhân ở trước, bà cũng không dám nhiều lời, chỉ mỉm cười gật đầu đáp lại.

Cố Đại phu nhân lại dẫn Triệu Tầm Ninh đi thêm một vòng, chỉ vào ba thiếu nữ đứng bên cạnh: “Đây đều là các biểu tỷ muội của con. Lần trước gặp còn nhỏ, bây giờ chắc con nhận không ra nữa rồi.”

Ba cô gái lập tức đứng thành một hàng theo thứ tự tuổi tác. Ai cũng có vóc dáng thon thả, nhưng dung mạo lại mỗi người một vẻ.

Triệu Tầm Ninh mỉm cười nói: “Mấy năm không gặp, các muội muội đều lớn cả rồi, dáng dấp càng ngày càng duyên dáng.”

Không phải nàng cố ý nói khéo. Thật sự... ngoài vóc dáng ra thì cũng chẳng biết nên khen điểm gì.

Theo thói quen nghề nghiệp, ánh mắt nàng vô thức đ.á.n.h giá từng người một.

Đại tiểu thư Cố Linh có đôi mắt một mí, lúc nào cũng lờ đờ như chưa tỉnh ngủ. Nếu cắt mí rồi mở khóe mắt một chút, khí chất sẽ sáng sủa hơn nhiều.

Nhị tiểu thư Cố Nghi thì xương gò má quá cao, nhô hẳn lên như hai gò đất nhỏ, khiến cả khuôn mặt mang vẻ dữ dằn. Nếu chỉnh lại phần gò má, đường nét sẽ mềm mại hơn.

Còn Tam tiểu thư Cố Mộng thì ngũ quan vốn không tệ, chỉ tiếc cằm hơi lẹm, kéo theo hàm răng chìa nhẹ. Chỉ cần độn cằm một chút là đủ để nâng cả khuôn mặt lên thành mỹ nhân.

Chỉ trong chốc lát, Triệu Tầm Ninh đã hoàn thành một lượt "chẩn đoán thẩm mỹ" cho cả ba người.

Xem ra gen của Cố gia quả thật chẳng được tốt lắm.

Ngay cả Cố Đại phu nhân cũng vậy. Gò má cao, môi mỏng, nhìn qua đã biết là tướng người bạc tình. Nếu chỉnh nhẹ phần gò má, làm đầy đôi môi thêm một chút thì khí chất sẽ nhu hòa hơn rất nhiều.

Trái lại, Cố Tam phu nhân tuy không còn trẻ nhưng vẫn giữ được vẻ phong vận của một mỹ phụ.

Còn Cố Minh Dũng thì không đáng bàn. Nam nhân vốn không quá coi trọng dung mạo, chút khuyết điểm chẳng ảnh hưởng mấy. Nhưng đôi mắt một mí cùng khuôn mặt vuông bè ấy... không biết đã hủy hoại bao nhiêu cô nương nếu truyền sang đời sau.

Bảo sao năm xưa mẫu thân nàng nhất quyết gả cho Triệu Chi Hoàn. Giờ nghĩ lại mới thấy quyết định ấy vô cùng sáng suốt. Ít nhất cũng giữ được bộ gen đẹp cho đời sau.

Ba vị biểu muội thấy Triệu Tầm Ninh cứ chăm chú nhìn mình, tuy không hiểu nàng đang nghĩ gì nhưng vẫn đồng loạt thấy khó chịu. Trực giác của con gái vốn luôn rất nhạy bén.

Sắc mặt Cố Đại phu nhân cũng càng lúc càng khó coi. Màn ra oai phủ đầu mà bà chuẩn bị kỹ lưỡng hôm nay xem như thất bại hoàn toàn. Không những bản thân bị Triệu Tầm Ninh làm cho lúng túng, ngay cả mấy đứa con gái cũng chẳng ai biết phối hợp.

Bà đành trầm mặt quát: “Ninh Nhi đang chào hỏi các con đấy. Sao lại chẳng biết phép tắc gì cả? Bình thường ta dạy các con thế nào?”

Ba cô gái lúc này mới miễn cưỡng cúi đầu: “Biểu tỷ.”

Giọng nói nhỏ xíu, hữu khí vô lực, nghe chẳng có chút thành ý.

Cố Đại phu nhân càng thêm bực bội, đang định trách mắng thì Triệu Tầm Ninh đã cười ôn hòa: “Thôi mà cữu mẫu. Chắc các muội muội chỉ còn hơi ngại người lạ. Sau này ở cùng nhau lâu, quen rồi sẽ tốt thôi.”

Nghe vậy, Cố Đại phu nhân lập tức đổi sang vẻ mặt hiền từ, thân thiết vỗ nhẹ mu bàn tay nàng: “Vẫn là Ninh Nhi hiểu chuyện.”

Nói rồi bà quay sang ba cô con gái: “Các con nên học hỏi biểu tỷ mình nhiều vào.”

Ngoài mặt cười hiền lành, nhưng trong lòng Cố Đại phu nhân đã tức đến nghiến răng.

Trong ký ức của bà, Triệu Tầm Ninh là một nha đầu nhút nhát, rụt rè, chẳng biết đối nhân xử thế.

Bà vốn định nhân cơ hội này dằn mặt nàng một phen. Ai ngờ chỉ mới mấy năm không gặp, nha đầu ấy như biến thành người khác. Dung mạo xinh đẹp hơn hẳn, lời ăn tiếng nói cũng hào phóng khéo léo, đến phong thái cũng vượt xa ba đứa con gái của bà.

Càng nhìn càng thấy chướng mắt.

Dẫu vậy, Cố Đại phu nhân quản gia nhiều năm, sớm đã luyện được bản lĩnh giấu kín cảm xúc. Bà vẫn tươi cười nắm tay Triệu Tầm Ninh: “Cữu mẫu đã sắp xếp chỗ ở cho con rồi. Ngay trong hậu viện, lại ở rất gần sân của mấy tỷ muội, sau này cũng tiện qua lại cho vui.”

Nói rồi bà gọi một bà t.ử đến: “Đưa Triệu cô nương qua xem phòng đi.”

Triệu Tầm Ninh khẽ cúi người hành lễ: “Đa tạ cữu mẫu.”

Dứt lời, nàng dẫn theo Bán Hạ và Ngọc Trúc đi theo ma ma rời khỏi đại sảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cố Đại phu nhân đứng nhìn bóng lưng thướt tha ấy dần khuất xa, trong lòng bỗng dâng lên một tia bất an.

Rốt cuộc, hôm nay bà đón về là một con cừu ngoan ngoãn, hay là một con sói đội lốt cừu?

Nghĩ đến đây, bà đưa tay day trán, cố gắng xua đi những ý nghĩ linh tinh ấy.

Cố Tam phu nhân lúc này mới bước đến gần, lấy khăn che miệng cười khẽ: “Cháu ngoại đúng là lớn thật rồi. Dung mạo, cử chỉ, lời ăn tiếng nói đều rất ra dáng. Trái lại mấy cô nương nhà chúng ta, hôm nay lại có vẻ rụt rè quá.”

Nhà mẹ đẻ của Cố Tam phu nhân vốn quyền quý hơn Cố gia. Chỉ vì gả cho người con trai út của Cố gia nên nhiều năm nay vẫn phải chịu lép vế trước Cố Đại phu nhân. Hai chị em dâu ngoài mặt hòa thuận, nhưng trong lòng vẫn luôn âm thầm hơn thua.

Cố Đại phu nhân nghe ra ý cười trên nỗi đau của người khác trong lời ấy, hàng mày khẽ nhíu: “Thôi thì Linh nhi vốn nhát người cũng không nói làm gì. Nhưng Tam nha đầu nhà đệ muội ngày thường hoạt bát như thế, sao hôm nay cũng ủ rũ vậy?”

Sắc mặt Cố Tam phu nhân lập tức nhạt đi: “Ai mà biết được. Chắc là không khỏe thôi. Sáng sớm đã thấy nó khó chịu rồi.”

Nói xong, bà quay sang gọi con gái: “Mộng Nhi, đi thôi. Về viện với nương, để nương mời đại phu khám cho con.”

Dứt lời, bà liền dẫn con gái rời đi, chẳng buồn chào hỏi thêm câu nào.

Sắc mặt Cố Đại phu nhân lập tức sa sầm hẳn xuống.

Triệu Tầm Ninh đưa mắt nhìn quanh nơi ở mới của mình. Đó là một dãy nhà ngói đen nền gạch xanh, tuy mộc mạc nhưng thanh tĩnh, rất hợp để nghỉ ngơi.

Bất kể Cố Đại phu nhân cố ý bạc đãi nàng hay thật lòng muốn cho nàng một chỗ yên tĩnh, Triệu Tầm Ninh đều không thấy có gì để chê.

Bước vào trong phòng, cách bài trí vẫn giống hệt như trong ký ức.

Cố gia quả thật rất biết làm màu. Bên ngoài thì ra vẻ tiết kiệm, nhưng bên trong lại trang hoàng theo lối xa hoa. Trên giá Bác Cổ bày kín những món đồ sứ men màu tinh xảo. Triệu Tầm Ninh chỉ liếc mắt đã nhận ra đều là đồ quan diêu, hơn nữa còn là cổ vật có tuổi đời không ngắn, giá trị hẳn không hề thấp.

Chỉ cần vô ý làm vỡ một món thôi, e rằng cũng đủ để người ta vin vào cớ gây khó dễ.

Bà t.ử dẫn đường là Trương ma ma cười tươi nói: "Đại phu nhân sợ người hầu bên cô nương không đủ dùng, đặc biệt dặn dò lão nô chọn mấy nha đầu lanh lợi đưa sang hầu hạ."

Nói xong, bà vỗ tay một cái. Mấy tiểu nha đầu lập tức nối đuôi nhau bước vào.

Bán Hạ vừa nhìn đã cau mày. Đứa lớn nhất cũng chỉ hơn mười tuổi, đứa nào đứa nấy rụt rè, tay chân vụng về, nhìn thế nào cũng chẳng giống nha hoàn đã được dạy dỗ cẩn thận.

Nàng đang định mở miệng chất vấn thì Triệu Tầm Ninh khẽ đặt tay lên mu bàn tay nàng, ra hiệu đừng nói.

Sau đó nàng quay sang Ngọc Trúc: "Lấy một thỏi bạc."

Ngọc Trúc lập tức lấy bạc đưa tới.

Triệu Tầm Ninh đích thân đặt vào tay Trương ma ma, mỉm cười nói: "Làm phiền ma ma rồi. Người cũng vất vả cả ngày, mau về nghỉ đi."

Trương ma ma ước lượng trong tay, ít nhất cũng phải một lượng bạc, lập tức cười đến híp cả mắt: "Cô nương khách sáo quá rồi. Sau này có gì cần cứ sai người gọi lão nô một tiếng."

Triệu Tầm Ninh vẫn ôn hòa đáp: "Chỉ chút bạc uống trà mà thôi, không đáng gì."

Trương ma ma càng cười càng tươi, luôn miệng cảm tạ rồi mới vui vẻ lui ra.

Đợi người đi khuất, Bán Hạ mới tức tối nói: "Đưa đến toàn là người kiểu gì vậy chứ? Tiểu thư còn thưởng bạc cho bà ta. Theo nô tỳ thì đáng phải đ.á.n.h một trận mới đúng."

Mấy nha đầu mới nghe vậy, trên mặt đều lộ vẻ không phục. Việc thì chưa biết có làm được hay không, nhưng tính khí lại chẳng nhỏ chút nào.

Triệu Tầm Ninh khẽ thở dài: "Trương ma ma cũng chỉ làm theo lệnh của cữu mẫu, nào có quyền quyết định. Thôi vậy, người đã đưa tới thì cứ giữ lại. Nhìn các nàng chắc mới vào phủ chưa lâu, cứ để làm những việc nặng trong viện là được. Việc hầu hạ bên cạnh ta vẫn để hai ngươi đảm nhận."

Nghe vậy, Bán Hạ lập tức vui hẳn lên. Chỉ cần mấy nha đầu kia không cướp mất vị trí của mình bên cạnh tiểu thư thì mọi chuyện đều dễ nói. Nàng lập tức dẫn mấy người mới xuống dưới sắp xếp chỗ ở.

Triệu Tầm Ninh xoa nhẹ mi tâm. Một viện lớn như vậy, nếu không có vài người đắc lực thì rất khó quản lý. Nhưng đám người Cố Đại phu nhân đưa tới đều là những nha đầu vụng về, chẳng có ai đáng để bồi dưỡng.

Nàng cũng chẳng muốn phí công dạy dỗ từng chút một. Xem ra... vẫn nên tìm cơ hội đổi sang một nhóm người khác thì hơn.



Trương ma ma được thưởng một lượng bạc, cả người vui như mở cờ trong bụng. Suốt dọc đường bước chân nhẹ bẫng, khóe miệng cười mãi không khép lại.

Đi chưa được bao xa thì gặp Ngọc Lan, đại nha hoàn hầu hạ bên cạnh Cố Đại phu nhân. Thấy vẻ mặt bà khác thường, Ngọc Lan cười trêu: "Trương ma ma, có chuyện gì vui thế? Sao hôm nay đi như giẫm lên mây vậy, chẳng lẽ sau lưng mọc cánh rồi?"

Trương ma ma cười mắng: "Cô nương lại đùa lão bà t.ử rồi. Người già như ta thì có gì đáng vui chứ? Chỉ cần còn chưa vào quan tài đã là có phúc lắm rồi."

Ngọc Lan vốn lanh lợi, vừa nhìn đã biết có điều khả nghi, nhưng ngoài mặt không hỏi thêm. Lúc lướt qua bên cạnh, nàng ta cố ý va nhẹ một cái.

"Keng."

Một thỏi bạc trắng sáng lập tức lăn từ trong tay áo Trương ma ma xuống đất.

Ngọc Lan lập tức chỉ xuống đất, cao giọng nói: "Hay cho Trương ma ma! Gan của ngươi cũng lớn thật đấy, dám trộm bạc trong phủ!"

Trương ma ma sợ đến mức vội vàng bịt miệng nàng ta, cuống quýt giải thích: "Cô nương đừng nói bậy! Ai trộm bạc chứ? Đây là biểu tiểu thư thưởng cho ta."

Ngọc Lan nghi ngờ hỏi: "Biểu tiểu thư vô duyên vô cớ thưởng ngươi làm gì?"

Trương ma ma ôm c.h.ặ.t thỏi bạc vào n.g.ự.c, cười híp mắt đáp: "Chắc là thấy ta làm việc chăm chỉ thôi."

Nói xong, bà vội vàng ôm bạc rời đi, sợ chậm thêm một khắc sẽ bị người khác cướp mất.