Chúng Ta Là Người Sống

Chương 5: Băng Nhóm Của Quốc

Trong căn phòng chật hẹp, ánh đèn leo lắt làm nổi bật những gương mặt lo âu của những người sống sót. Huyền nắm chặt tay, cảm giác hồi hộp dâng lên khi cô nhìn thấy những ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía mình. “Chúng ta không thể để họ tiếp tục áp bức những người yếu đuối,” Huyền thì thầm với Tùng và Thanh.

“Nhưng làm sao?” Thanh hỏi, giọng cô lấp lửng giữa lo lắng và hy vọng.

“Chúng ta phải thể hiện sức mạnh của mình. Chỉ có như vậy họ mới không coi thường chúng ta,” Huyền đáp, ánh mắt kiên định.

Bỗng, cánh cửa mở ra, và một người đàn ông cao lớn bước vào. Đó là Lê Quốc, với vẻ mặt lạnh lùng và đầy quyền lực. Anh ta không cần nói gì, chỉ cần ánh mắt đã khiến mọi người im bặt. Huyền cảm thấy như có một bàn tay vô hình bóp chặt trái tim mình. Quốc có sức mạnh, và điều đó khiến những người khác phải e dè.

“Nghe này,” Quốc lên tiếng, giọng trầm và mạnh mẽ. “Tôi không cần kẻ yếu trong nhóm của mình. Những ai không thể phục vụ sẽ bị loại bỏ.”

Câu nói đó như một cú đấm vào mặt Huyền. Cô không thể chịu đựng được sự tàn nhẫn này. “Chúng tôi không phải là kẻ yếu!” Huyền đáp lại, giọng cô mạnh mẽ hơn cả những gì cô cảm nhận.

Quốc quay lại, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào Huyền. “Cô có gì để chứng minh? Nói không thì dễ, nhưng hành động mới là điều quan trọng.”

“Hãy cho chúng tôi cơ hội,” Huyền nói, không bỏ lỡ nhịp nào. “Chúng tôi có thể giúp đỡ những người ở đây, tạo ra một cộng đồng mạnh mẽ hơn.”

Quốc cười khẩy. “Cô nghĩ rằng mình có thể thay đổi mọi thứ sao? Đây là nơi của kẻ mạnh. Cô phải tự lo cho mình trước đã.”

Tùng đứng bên cạnh, cảm nhận được sự căng thẳng. “Huyền, có lẽ chúng ta nên…”

“Không!” Huyền cắt ngang. “Chúng ta không thể lùi bước. Nếu không, chúng ta sẽ mãi mãi là nạn nhân.”

Quốc nhếch mép, rồi quay lưng đi. “Tôi sẽ cho các người một cơ hội. Nhưng đừng để tôi phải hối hận.”

Huyền thở phào, nhưng niềm lo lắng vẫn đè nặng trong lòng. “Chúng ta cần phải lập kế hoạch,” cô nói với nhóm. “Phải có một cách để chứng minh giá trị của mình mà không bị tổn thương.”

“Đúng vậy,” Tùng đồng tình. “Chúng ta cần tìm những người cùng chí hướng, những người cũng muốn thoát khỏi sự áp bức này.”

Huyền gật đầu. “Chúng ta sẽ không chỉ là những kẻ sống sót. Chúng ta sẽ là những người lãnh đạo.”

Trong suốt những ngày tiếp theo, nhóm của Huyền bắt đầu xây dựng mối quan hệ với những người xung quanh. Họ giúp đỡ những người yếu thế, mang lại hy vọng cho những ai đã mất niềm tin. Huyền tìm hiểu từng cá nhân, lắng nghe câu chuyện của họ, và dần dần, cô cảm nhận được sự đồng cảm đang hình thành.“Chúng ta cần phải làm một điều gì đó lớn hơn,” Huyền nói với Tùng và Thanh khi họ ngồi lại bên nhau vào buổi tối. “Một cuộc nổi dậy.”

“Nhưng làm sao để huy động đủ người?” Thanh lo lắng.

“Tôi đã nghĩ đến điều đó,” Huyền đáp, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta sẽ phát sóng trực tiếp.”

“Livestream?” Tùng hỏi, ngạc nhiên.

“Đúng vậy. Chúng ta sẽ kể câu chuyện của mình, kêu gọi những người sống sót khác tham gia vào cuộc chiến này,” Huyền giải thích. “Chúng ta không đơn độc. Chúng ta có thể thu hút sự chú ý từ những người bên ngoài.”

“Nhưng liệu họ có tin tưởng chúng ta không?” Thanh hỏi, vẫn còn nghi ngờ.

“Đó là điều chúng ta phải chứng minh,” Huyền khẳng định, sự quyết tâm hiện rõ trong từng câu chữ. “Chúng ta sẽ cho họ thấy rằng chúng ta không chỉ là những nạn nhân, mà là những người có sức mạnh.”

Ngày hôm sau, họ bắt đầu chuẩn bị cho buổi livestream đầu tiên. Huyền cảm thấy hồi hộp, nhưng trong lòng cũng đầy hy vọng. “Đây là cơ hội của chúng ta,” cô nói với nhóm. “Chúng ta sẽ không lùi bước.”

Khi buổi phát sóng bắt đầu, Huyền đứng trước camera, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Xin chào tất cả mọi người,” cô bắt đầu, giọng điệu đầy quyết tâm. “Chúng tôi là những người sống sót, và chúng tôi không muốn trở thành nạn nhân nữa.”

Những lời nói của Huyền vang vọng qua màn hình, thu hút sự chú ý của những người xem ở khắp nơi. Cô kể về những gì đã xảy ra, về sự tàn nhẫn của băng nhóm Quốc, và về những người yếu đuối đang cần sự giúp đỡ.

“Chúng ta có thể cùng nhau xây dựng một cộng đồng mạnh mẽ, nơi mà tất cả chúng ta đều có cơ hội sống sót,” Huyền nói, ánh mắt sáng lên. “Hãy đứng lên và chiến đấu vì chính mình!”

Huyền không thể ngờ rằng, chỉ sau vài giờ, lượng người xem đã tăng lên nhanh chóng. Những bình luận tràn ngập khắp nơi, từ sự động viên đến những câu hỏi đầy hy vọng. Huyền cảm thấy một luồng năng lượng mới, như một làn sóng đang cuốn trôi mọi nỗi sợ hãi.

Nhưng bên ngoài, trong bóng tối, Quốc và Hạnh đang theo dõi từng động thái của họ. Quốc nhếch mép, ánh mắt đầy thách thức. “Chúng ta sẽ không để chúng sống,” anh ta nói, giọng lạnh lùng.

Hạnh gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. “Họ sẽ không có cơ hội. Chúng ta sẽ dạy cho họ biết thế nào là sức mạnh.”

Huyền không biết rằng cuộc chiến đã bắt đầu, và điều mà cô nghĩ là một cơ hội mới có thể trở thành một cuộc chiến sinh tồn khốc liệt hơn bao giờ hết. Sự hồi hộp trong lòng cô dâng trào, nhưng cũng đầy ắp hy vọng. Huyền biết rằng, bất kể điều gì xảy ra, cô sẽ không từ bỏ cuộc chiến này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn