Chúng Ta Là Người Sống

Chương 4: Khám Phá Căn Cứ

Huyền lao ra khỏi căn phòng, lòng tràn đầy quyết tâm. Minh Tùng và Thanh theo sát phía sau, nhưng ngay khi họ chạy ra ngoài, một người đàn ông to lớn chặn đường, ánh mắt lạnh lùng như băng.

“Đứng lại!” Hắn quát, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Huyền cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng cô không thể để mình bị khuất phục.

“Chúng tôi chỉ đi ngang qua!” Huyền cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng giọng nói của cô không đủ thuyết phục.

“Đi ngang qua? Ở đây không có chỗ cho kẻ yếu!” Hắn bước tới, đôi mắt như muốn nuốt chửng họ.

“Chúng tôi không phải kẻ yếu!” Tùng bất ngờ lên tiếng, ánh mắt kiên quyết. “Chúng tôi có thể giúp đỡ!”

Người đàn ông khẽ nhếch mép. “Giúp đỡ? Thú vị đấy. Nhưng trước tiên, hãy cho tôi thấy các người có gì trong tay.”

Huyền cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và không muốn để tình huống đi xa hơn. “Chúng tôi không có thời gian để tranh cãi,” cô nói, rồi bất ngờ lao về phía hắn.

Cả nhóm cùng nhau xông lên, nhưng người đàn ông nhanh chóng phản ứng, chặn lại cú đánh của Huyền. Hắn mạnh mẽ, nhưng Huyền không dễ dàng từ bỏ. Cô xoay người, định chạy về phía cửa ra. Thanh và Tùng cũng không ngần ngại tham gia, tạo thành một bức tường chắn giữa họ và kẻ cản đường.

“Chạy!” Huyền hét lên, dẫn đầu.

Nhưng trước khi họ kịp thoát ra, tiếng bước chân vang lên từ phía sau, và thêm vài người nữa xuất hiện. Huyền cảm thấy như thế giới đang thu hẹp lại. “Chúng ta không thể để bị bắt!” Cô quát, tìm kiếm một lối thoát.

Tùng chỉ vào một lối đi nhỏ bên cạnh. “Qua đó! Nhanh lên!”

Huyền lao về phía lối đi, kéo theo Tùng và Thanh. Họ chạy như thể mạng sống của mình phụ thuộc vào từng bước chân. Ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn hắt vào tường, tạo ra những bóng đổ kỳ quái.

“Chúng ta không thể dừng lại!” Thanh thở hổn hển, đôi mắt hiện rõ sự hoảng loạn.

“Đừng nhìn lại!” Huyền hét lên, quyết tâm không để bất kỳ ai bị bỏ lại phía sau.

Họ chạy qua những hành lang tối tăm, những âm thanh rùng rợn từ các căn phòng xung quanh khiến lòng họ thêm phần lo lắng. Huyền không thể ngừng nghĩ về em trai mình. Liệu anh có còn sống sót ở nơi nào đó trong thế giới tăm tối này?

Cuối cùng, họ đến một cánh cửa lớn, Huyền đẩy mạnh, không quan tâm đến những tiếng động phía sau. Cánh cửa mở ra, và họ lao ra ngoài, hít thở không khí trong lành nhưng vẫn ngập tràn sự hồi hộp.

“Chúng ta phải tìm chỗ ẩn nấp,” Tùng nói, nhìn quanh.

“Có một căn cứ sống sót gần đây,” Huyền nhớ lại. “Chúng ta có thể đến đó.”

“Nhưng ai sẽ giúp chúng ta?” Thanh hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.

“Chúng ta sẽ phải tự mình hòa nhập,” Huyền nói, giọng đầy quyết tâm. “Nhưng phải cẩn thận. Những quy tắc ở đó rất khắc nghiệt.”

Nhóm của Huyền nhanh chóng di chuyển, hướng về phía căn cứ mà Huyền đã nghe nhiều lần từ những người sống sót khác. Họ không thể để bị lừa dối lần nữa. Đến nơi, họ thấy một hàng rào cao và những người canh gác đứng gác.

“Tôi sẽ nói chuyện với họ,” Huyền quyết định, bước lên phía trước. “Các bạn chờ ở đây.”

“Cẩn thận,” Tùng nhắc nhở.

Huyền gật đầu, rồi tiến về phía những người canh gác. Một người trong số đó, một người đàn ông có râu quai nón, nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ.

“Ngươi là ai?” Hắn hỏi.

“Tôi là Hạ Huyền, tôi đến từ nhóm sống sót khác. Chúng tôi cần nơi trú ẩn,” Huyền nói, giọng chắc nịch.

“Chúng tôi không tiếp nhận người lạ,” người đàn ông đáp, ánh mắt vẫn đầy hoài nghi.

“Tại sao không?” Huyền không nhượng bộ. “Chúng tôi có thể giúp đỡ. Chúng tôi có kỹ năng.”

“Giúp đỡ? Chúng tôi đã đủ người rồi,” hắn đáp, tỏ rõ sự không quan tâm.

Huyền cảm thấy nỗi thất vọng dâng lên. “Nhưng nếu không có chúng tôi, các người sẽ không thể tồn tại lâu dài. Chúng tôi có thể mang lại hy vọng cho các người.”Người đàn ông nhướng mày, dường như đang suy nghĩ. “Rất nhiều người đã từng nói như vậy. Nhưng họ đều đã bị loại bỏ.”

“Đó là vì họ không biết cách hòa nhập,” Huyền đáp, kiên quyết. “Chúng tôi sẽ không làm các người thất vọng.”

“Hãy cho tôi lý do tại sao tôi nên tin tưởng ngươi,” hắn nói, hơi nghiêng đầu.

“Bởi vì tôi không chỉ muốn sống sót. Tôi muốn giúp mọi người sống sót.” Huyền nói, giọng chân thành.

Người đàn ông im lặng trong giây lát, rồi quay sang ra hiệu cho những người khác. “Đưa họ vào.”

Huyền cảm thấy như một gánh nặng được gỡ bỏ. Cô quay lại nhìn Tùng và Thanh, thấy họ đang đứng đợi, ánh mắt lo lắng nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

Họ bước vào căn cứ, nơi ánh sáng đèn neon chói lóa, và bầu không khí ngột ngạt, ảm đạm. Những người sống sót xung quanh nhìn họ với ánh mắt nghi ngờ, nhưng cũng có chút hiếu kỳ.

“Chúng ta phải tìm hiểu quy tắc ở đây,” Huyền nói khẽ, “để không bị lợi dụng.”

“Nhưng quy tắc nào?” Thanh hỏi.

“Quy tắc của kẻ mạnh,” Tùng đáp, ánh mắt trầm tư. “Nếu không cẩn thận, chúng ta có thể trở thành mục tiêu.”

Huyền gật đầu, cảm thấy sự căng thẳng trong lòng. Cô phải tìm cách hòa nhập mà không bị lợi dụng, và điều đó có thể không dễ dàng.

Khi họ đi sâu vào căn cứ, những ánh mắt châm chọc và lời bàn tán xung quanh khiến Huyền cảm thấy không thoải mái. “Chúng ta phải tìm một cách để chứng minh giá trị của mình,” Huyền nói, quyết tâm không để sự nghi ngờ làm giảm đi động lực của cả nhóm.

“Có thể chúng ta nên bắt đầu bằng cách giúp đỡ những người ở đây,” Tùng gợi ý.

“Đúng vậy,” Huyền đồng tình, “nhưng phải cẩn thận. Đừng để họ lợi dụng chúng ta.”

Họ bắt đầu tìm hiểu những người xung quanh, nhận ra rằng sự phân chia quyền lực ở đây rất rõ ràng. Những người mạnh mẽ và có ảnh hưởng đang nắm giữ mọi thứ, trong khi những người yếu hơn bị áp bức và bỏ rơi.

“Chúng ta cần phải tập hợp những người yếu thế lại,” Huyền thì thầm. “Nếu không, họ sẽ không có hy vọng.”

“Nhưng làm sao để làm điều đó?” Thanh hỏi, lo lắng.

“Chúng ta sẽ cần một kế hoạch,” Huyền đáp, ánh mắt kiên định. “Một kế hoạch để lật đổ những kẻ áp bức.”

Họ tiếp tục di chuyển trong căn cứ, cảm giác hồi hộp dâng trào khi họ biết rằng cuộc sống ở đây không hề dễ dàng. Nhưng bên trong lòng họ, ngọn lửa hy vọng vẫn bùng cháy, và Huyền quyết tâm không để nó tắt lịm.

Khi họ bước vào một căn phòng lớn hơn, nơi có một nhóm người đang tụ tập, Huyền cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Những ánh mắt dò xét lại hướng về phía họ, và Huyền biết rằng đây chính là thời điểm quyết định.

“Chúng ta phải nói lên tiếng nói của mình,” Huyền nói, nhìn về phía nhóm người. “Chúng ta không phải là kẻ yếu, mà là những người sống sót.”

Bầu không khí trở nên tĩnh lặng, và mọi ánh mắt đổ dồn vào Huyền. Cô cảm thấy tim đập mạnh, nhưng không thể lùi bước. Đây là cơ hội để chứng minh giá trị của mình, và cô sẽ không để điều đó trôi qua.

“Chúng ta có thể cùng nhau xây dựng lại,” Huyền nói, giọng đầy nhiệt huyết. “Một cộng đồng sống sót mạnh mẽ, nơi tất cả chúng ta có thể tồn tại.”

Nhưng trước khi cô kịp nói thêm, một tiếng cười khinh bỉ vang lên từ phía sau. “Cô nghĩ rằng mình có thể thay đổi mọi thứ ở đây sao?”

Huyền quay lại, nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp nhưng lạnh lùng, đứng với vẻ kiêu ngạo. Đó là Trần Hạnh, thành viên trong băng nhóm của Lê Quốc.

“Đừng mơ tưởng. Đây là nơi của kẻ mạnh,” Hạnh nói, ánh mắt châm chọc. “Nếu không muốn bị nghiền nát, hãy học cách phục tùng.”

Huyền cảm thấy sự thách thức trong lời nói của Hạnh, và một cảm giác căm phẫn dâng lên trong lòng. “Tôi không sợ những kẻ như cô,” Huyền đáp, giọng điệu kiên quyết.

“Vậy thì tốt,” Hạnh cười, nhưng ánh mắt của cô ta đầy sự thù địch. “Tôi sẽ xem cô có thể tồn tại bao lâu trong căn cứ này.”

Huyền biết rằng cuộc chiến không chỉ nằm ở việc chiến đấu với xác sống, mà còn phải đối mặt với những con người tàn nhẫn, như Hạnh và Quốc. Nhưng trong sâu thẳm, cô cảm thấy sự mạnh mẽ trong lòng mình, quyết tâm không để ai cản trở hành trình tìm kiếm em trai và xây dựng cộng đồng sống sót.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Huyền thầm nhủ, ánh mắt kiên định. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn