Huyền cảm thấy hơi choáng váng khi nhận ra rằng buổi livestream đã thu hút được sự quan tâm lớn. Ánh mắt của cô rực lên niềm hy vọng, nhưng cũng không khỏi lo lắng khi nghĩ đến những gì băng nhóm Quốc có thể làm. Khi đêm xuống, nhóm của Huyền ngồi quây quần bên nhau, cùng bàn bạc về những bước tiếp theo.
“Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới,” Tùng nói, gương mặt anh có phần nghiêm túc. “Quốc sẽ không ngồi yên nhìn chúng ta lớn mạnh.”
Huyền gật đầu. “Chúng ta phải cảnh giác. Họ có thể tấn công bất cứ lúc nào.” Cô nhìn quanh, thấy ánh mắt của Thanh đầy lo lắng. “Thanh, em hãy cố gắng bình tĩnh. Chúng ta đã có kế hoạch. Nếu họ đến, chúng ta sẽ bảo vệ nhau.”
“Nhưng nếu họ có vũ khí?” Thanh hỏi, giọng run rẩy.
“Thì chúng ta cũng phải có cách,” Tùng trấn an. “Huyền, em đã chuẩn bị những gì cho việc phòng thủ chưa?”
“Em đã tìm được một vài vật liệu. Chúng ta có thể tạo ra bẫy và cải thiện căn cứ,” Huyền trả lời. “Nhưng chúng ta cũng cần thêm người. Chúng ta không thể làm một mình.”
“Đúng vậy,” Tùng đồng ý. “Tôi sẽ ra ngoài tìm kiếm thêm đồng minh. Có thể có những người khác cũng muốn đứng lên chống lại Quốc.”
“Cẩn thận nhé,” Huyền nhắc nhở. “Đừng để bị phát hiện.”
Tùng gật đầu, rồi đứng dậy. “Tôi sẽ đi ngay. Hãy giữ liên lạc.”
Khi Tùng rời đi, Huyền quay sang Thanh. “Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống. Em có thể giúp tôi chế tạo bẫy không?”
“Em sẽ cố gắng,” Thanh nói, ánh mắt lấp lánh. “Nhưng em không biết nhiều về việc đó.”
“Không sao. Chúng ta sẽ học hỏi cùng nhau,” Huyền động viên. “Chỉ cần chúng ta làm việc nhóm, mọi thứ sẽ ổn.”
Khi trời sáng, nhóm của Huyền bắt tay vào việc chế tạo bẫy từ những vật liệu thu thập được. Huyền cùng Thanh làm việc không ngừng nghỉ, trong khi những suy nghĩ về Tùng cứ hiện lên trong đầu cô. Liệu anh có an toàn không?
Một ngày trôi qua, Tùng trở về với một nhóm ba người khác. Họ trông có vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy quyết tâm. “Huyền, đây là những người tôi đã gặp,” Tùng giới thiệu. “Họ muốn gia nhập chúng ta.”
“Chào mừng các bạn,” Huyền nói, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta cần sự giúp đỡ của các bạn. Băng nhóm Quốc đang theo dõi chúng ta, và chúng ta phải chuẩn bị cho cuộc chiến.”
“Chúng tôi đã nghe về các bạn,” một trong số họ, một người đàn ông cao lớn với làn da rám nắng, lên tiếng. “Chúng tôi muốn chiến đấu để lấy lại tự do.”
“Rất tốt,” Huyền đáp. “Hãy cùng nhau lên kế hoạch. Chúng ta sẽ không để Quốc dễ dàng đạt được mục đích của hắn.”
Buổi tối hôm đó, cả nhóm tập trung lại để thảo luận. Huyền dẫn dắt cuộc họp, giải thích về băng nhóm Quốc và những gì họ đã trải qua. “Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng. Họ không chỉ là một băng nhóm thông thường. Họ muốn kiểm soát mọi thứ.”
“Chúng ta cần phải tấn công trước,” một thành viên mới nói, giọng quyết liệt. “Chúng ta không thể để họ đe dọa chúng ta mãi.”
“Đúng vậy,” Huyền khẳng định. “Chúng ta sẽ không chỉ phòng thủ. Chúng ta sẽ tấn công vào căn cứ của họ, lấy lại những gì thuộc về chúng ta.”
Khi cuộc họp kết thúc, Huyền nhìn thấy sự quyết tâm trong ánh mắt mọi người. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến.
Sáng hôm sau, nhóm bắt đầu lên kế hoạch cho cuộc tấn công. Huyền cùng với Tùng và những người mới lên đường thu thập thông tin về vị trí của băng nhóm Quốc. Họ lặng lẽ di chuyển trong bóng tối, cố gắng tránh sự chú ý.“Chúng ta phải nhớ rằng họ rất mạnh,” Tùng nhắc nhở. “Phải hành động cẩn thận.”
“Đừng lo,” Huyền nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ làm được.”
Khi đến gần căn cứ của Quốc, nhóm lén lút quan sát từ xa. Huyền cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng. Mọi thứ đều phụ thuộc vào kế hoạch này. Nếu thất bại, họ sẽ gặp nguy hiểm.
“Chúng ta phải nhanh chóng đưa ra quyết định,” Tùng nói, ánh mắt lo lắng. “Họ có thể phát hiện ra chúng ta bất cứ lúc nào.”
“Đúng vậy,” Huyền đồng ý. “Tôi sẽ dẫn đầu. Tùng, em hãy ở lại phía sau cùng với những người khác. Nếu có chuyện gì xảy ra, hãy sẵn sàng hỗ trợ.”
Nhóm bắt đầu hành động. Huyền dẫn đầu, cảm nhận được từng bước chân của mình trên mặt đất. Từng hơi thở trở nên nặng nề khi họ đến gần căn cứ của Quốc. Sự căng thẳng trong không khí khiến Huyền cảm thấy như có hàng ngàn con ruồi đang bay lượn quanh.
“Chúng ta đã đến nơi,” Huyền thì thầm. “Hãy cẩn thận.”
Khi họ tiến vào khu vực của băng nhóm Quốc, bỗng có tiếng động từ phía sau. Huyền quay lại, thấy một bóng người đang lén lút theo dõi họ. Cô ra hiệu cho mọi người dừng lại.
“Có ai đó ở phía sau,” Huyền nói, giọng thì thầm nhưng đầy quyết đoán. “Chúng ta phải kiểm tra.”
Tùng gật đầu, và cả nhóm lặng lẽ di chuyển về phía bóng người đó. Huyền cảm thấy tim mình đập thình thịch. Mọi thứ dường như đang diễn ra quá nhanh.
Khi họ đến gần hơn, bóng người đó bất ngờ quay lại. Đó là Trần Hạnh, ánh mắt cô ta lạnh lùng như thường lệ. “Các người đang làm gì ở đây?” Hạnh hỏi, giọng đầy thách thức.
“Chúng tôi không có thời gian để chơi trò hỏi đáp,” Huyền đáp, sự kiên quyết hiện rõ. “Hãy tránh xa chúng tôi nếu không muốn gặp rắc rối.”
Hạnh nhếch mép, nụ cười mang theo sự chế nhạo. “Các người thật ngu ngốc. Các người nghĩ có thể đánh bại Quốc sao?”
“Chúng tôi không sợ hắn,” Huyền nói, cảm thấy quyết tâm dâng trào. “Chúng tôi sẽ chiến đấu vì sự tự do.”
“Hãy xem các người có thể sống sót qua đêm nay không,” Hạnh nói, rồi biến mất trong bóng tối.
“Chúng ta phải đi ngay,” Tùng khẽ nói. “Hãy cẩn thận.”
Cả nhóm vội vã rời khỏi khu vực, nhưng trong lòng Huyền, sự lo lắng lại dâng lên. Họ đã chạm trán với Hạnh, và cô ta sẽ không để họ yên.
Khi trở về căn cứ, Huyền cảm thấy một cảm giác nặng nề đè nén. Cuộc chiến sắp đến gần, và mọi thứ có thể trở nên tồi tệ hơn bất cứ lúc nào. Huyền nhìn nhóm của mình, thấy sự quyết tâm trong ánh mắt họ. Họ sẽ không từ bỏ.
“Chúng ta phải chuẩn bị cho mọi tình huống,” Huyền nói, giọng chắc nịch. “Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.”
Mọi người gật đầu, ánh mắt họ lấp lánh sự kiên định. Họ đã sẵn sàng cho cuộc chiến, và Huyền biết rằng bất kể điều gì xảy ra, cô sẽ không từ bỏ.
Khi đêm xuống, sự tĩnh lặng bao trùm, nhưng trong lòng Huyền lại có một cảm giác hồi hộp. Cuộc chiến sinh tồn đang chờ đợi, và họ sẽ phải chiến đấu để tồn tại.