Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 66

Sau khi ăn uống no say, Kỷ Vân Thâm và những người khác vẫn còn hứng thú chưa vơi, liền kéo nhau lên phòng suite trên tầng cao nhất của khách sạn để tiếp tục trò chuyện.

Vì tính chất công việc nên Úc Cẩn Nam không tham gia, mà cùng Chu Tễ Hòa rời khỏi nhà hàng.

Gió đêm dịu nhẹ thổi qua.

Ánh đèn neon rực rỡ phản chiếu trên mặt hồ lấp lánh sóng nước.

Hai người sóng vai đi dọc bờ hồ, Chu Tễ Hòa vô thức khẽ hít một hơi.

Trong không khí có mùi của gió đêm, chút men rượu ngọt nhạt, cùng hương trầm ô mộc quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.

Thoải mái, dễ chịu, an tâm.

Mọi cảm giác ấy đều đến từ anh.

Nhận ra cô đang thất thần, Úc Cẩn Nam khẽ bóp lòng bàn tay cô: “Đang nghĩ gì vậy?”

Chu Tễ Hòa nhìn về phía cây cầu cách đó không xa.

Trong mắt cô là dòng người qua lại tấp nập, nhưng trong lòng lại đang nghĩ đến những lời Bành Viễn và Kỷ Vân Thâm vừa nói lúc nãy.

“Em đang nghĩ…” Cô lên tiếng chậm rãi, trong giọng mang theo một chút nghi hoặc khó nhận ra: “Có phải trước đây anh từng thích em không?”

Nghe cô hỏi vậy, Úc Cẩn Nam dường như chẳng hề bất ngờ. 

Anh nhét bàn tay cô vào túi áo khoác của mình rồi chậm rãi đáp: “Sau khi nghe Bành Viễn nói những lời đó, anh đã đoán được em sẽ nghĩ như vậy.” 

“Ngày trước anh từng nói với Bành Viễn về hình mẫu lý tưởng của mình. Mà những đặc điểm đó, tổng hợp lại thì rất giống em, không phải sao?”

Úc Cẩn Nam khẽ gật đầu: “Ừ.”

Anh đáp rất bình thản, không giải thích thêm.

“Hoặc còn có một khả năng khác.” Ngừng một chút, Chu Tễ Hòa tiếp lời: “Anh thích em vì em rất giống với hình mẫu lý tưởng trong lòng anh.”

Cô là hình mẫu lý tưởng của anh. Hoặc cô rất giống hình mẫu lý tưởng của anh.

Chỉ có hai khả năng đó.

Một bên là tiêu chuẩn được đặt ra từ trước. Một bên là người thật được đem ra đối chiếu.

Thoạt nhìn giống nhau, nhưng bản chất lại hoàn toàn khác biệt.

“Vậy rốt cuộc là khả năng nào?” Cô dừng bước, nhất quyết truy hỏi.

Trong mắt Úc Cẩn Nam hiện lên ánh sáng sâu thẳm. 

Anh không trả lời mà hỏi ngược lại: “Em hy vọng là khả năng nào?”

Quyền lựa chọn lại được trao về tay cô.

So với suy nghĩ của chính mình, điều anh quan tâm hơn là cảm nhận của cô. Anh càng mong câu trả lời của mình là đáp án khiến cô hài lòng.

Chu Tễ Hòa nhìn thẳng vào anh, muốn tìm kiếm một chút sơ hở trên gương mặt ấy.

Nhưng người đàn ông trước mặt vẫn bình tĩnh, tự chủ đến đáng sợ. Không để lộ dù chỉ một tia cảm xúc.

Thật ra trước đây cô không phải chưa từng nghi ngờ rằng hồi cấp ba Úc Cẩn Nam đã thích mình.

Nhưng mỗi lần nghĩ đến thái độ chán ghét rõ ràng của anh khi hai người vừa gặp lại, cô lại lập tức phủ nhận suy đoán đó.

Dù sao câu nói lạnh như băng ấy của anh —-

“Đúng vậy, tôi thật sự rất ghét cô.”

— đến giờ cô vẫn nhớ như in. Khó lòng quên được.

Nếu đã từng yêu thích sâu đậm như vậy, sao có thể đối xử với cô bằng thái độ ấy?

Một khi trong lòng đã nảy sinh nghi ngờ, con người ta sẽ không kiềm được mà muốn lần theo từng dấu vết trong quá khứ.

Chu Tễ Hòa khẽ cau mày. Muốn nhớ lại những chuyện năm xưa, nhưng rồi nhận ra tất cả đều vô ích. Trong đầu chỉ còn là một mớ hỗn độn. Không nhớ nổi điều gì rõ ràng.

Đúng là cô tò mò không biết năm đó mình có từng được anh thích hay không.

Nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, cô vẫn nghiêm túc trả lời: “So với khả năng thứ nhất, em có lẽ hy vọng là khả năng thứ hai hơn.”

Sắc mặt Úc Cẩn Nam khẽ thay đổi. Như ngạc nhiên, cũng như khó hiểu.

“Anh cứ nghĩ em sẽ hy vọng là khả năng thứ nhất.”

“Ban đầu em cũng nghĩ vậy.” Chu Tễ Hòa cười nhạt: “Nhưng sau đó em lại nghĩ đến một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Úc Cẩn Nam.” Cô nhìn anh: “Nếu trước đây anh thật sự từng thích em, vậy chẳng phải em đã trở thành điều tiếc nuối của anh sao?”

Giọng cô rất nhẹ: “Em không nỡ để anh phải tiếc nuối.”

Suốt một quãng thời gian dài như vậy. Trong khi cô hoàn toàn không biết gì cả, anh lại đơn phương bỏ lỡ cô biết bao nhiêu năm.

Chỉ cần tưởng tượng đến điều đó thôi, cô đã thấy khó chịu. 

Cô không muốn mình trở thành điều tiếc nuối của anh.

Vốn chỉ là một câu cảm thán vu vơ, nhưng Chu Tễ Hòa lại bất ngờ nhìn thấy sự rung động trong mắt anh.

Úc Cẩn Nam hơi cúi đầu.

Ánh mắt dừng lại nơi đuôi mày của cô rồi chậm rãi dịch xuống. Cuối cùng dừng trên đôi mắt đẹp đến mức khiến người ta khó lòng dời mắt.

—— Tóc đen, đôi mắt đẹp, biết nhảy múa, có lòng lương thiện, khi cười lên rất đẹp.

Đó từng là giấc mơ của anh. Mà giờ đây, giấc mơ ấy đã thành hiện thực.

Cho dù cô không chủ động nhắc đến những lời Bành Viễn vô tình nói ra trong bữa tiệc, vốn dĩ Úc Cẩn Nam cũng định sẽ tìm cơ hội kể hết mọi chuyện cho cô nghe.

Nhưng lúc này đây, anh nhìn thấy sự xót xa trong mắt cô. Nghe cô nói rằng không muốn mình trở thành điều tiếc nuối của anh.

Nghe đến đó, anh sao còn nỡ nói ra đoạn tình cảm năm xưa nữa.

Người đàn ông ấy đau lòng vì chính sự đau lòng của cô.

“Nặc Nặc, em là động lực của anh.”

Em chưa từng là điều tiếc nuối của anh. Mà là động lực để anh không ngừng tiến về phía trước.

Rất hiếm khi nghe anh nói những lời tình cảm thẳng thắn và nghiêm túc đến vậy, Chu Tễ Hòa không tiếp tục bận tâm đến hai khả năng kia nữa, chỉ cong môi trêu anh: “Thật ra em thấy mắt nhìn người của anh cũng không tệ.”

Anh nắm tay cô tiếp tục bước về phía trước, khóe môi khẽ nhếch lên: “Nói xem.”

“Những đặc điểm trong hình mẫu lý tưởng của anh có rất nhiều điểm trùng khớp với bản thân em, điều đó đủ chứng minh nhiều thứ rồi.” 

Chu Tễ Hòa nói: “Dù sao em cũng xinh đẹp như vậy mà.” Nghĩ ngợi một chút, cô lại bổ sung: “Tính cách cũng rất tốt nữa.”

Úc Cẩn Nam nghiêng đầu nhìn cô.

Đuôi mày cô hơi nhướng lên, hàng mi dày khẽ rung theo nhịp nói chuyện. Mỗi lần nhìn anh, đôi mắt cô đều sáng lấp lánh.

Nụ cười tùy ý mà rực rỡ. Giống hệt một con cáo nhỏ vừa đạt được ý nguyện.

Gương mặt được trang điểm tinh xảo của hiện tại dần chồng lên gương mặt mộc mạc không son phấn của nhiều năm trước trong ký ức anh.

Cuối cùng hòa làm một.

Từ đầu đến cuối, cô chưa từng thay đổi.

Thấy anh mãi không nói gì, Chu Tễ Hòa huých nhẹ cánh tay anh: “Sao anh không nói chuyện?”

Người đàn ông chậm rãi thốt ra mấy chữ: “Ngầm thừa nhận.”

“… Anh Úc, chuyện cười lạnh này không buồn cười chút nào, lần sau đừng kể nữa.” Nói xong, cô bỗng nhớ lại bản thân thời cấp ba, không nhịn được mà hỏi: “Hồi đó ở lớp em có thật sự tùy hứng không? Bây giờ nghĩ lại, tính cách của em khi ấy đúng là khá tệ. Em còn từng đối xử với anh như vậy nữa.”

Nghĩ đến đây, những nghi vấn còn sót lại trong lòng cô cũng tan biến sạch sẽ.

Anh đâu có khuynh hướng thích chịu ngược đãi. Sao có thể thích một Chu Tễ Hòa của thời cấp ba được chứ.

Quả nhiên là cô nghĩ quá nhiều rồi.

Nghe cô vô tình nhắc đến chuyện cũ, Úc Cẩn Nam thản nhiên hỏi: “Hồi đó tại sao lại đưa anh hộp chocolate đen?”

“Lúc ấy em nghe bạn học trong lớp kể về chuyện gia đình anh. Ban đầu em chỉ muốn dùng hộp chocolate đó để động viên và an ủi anh thôi. Ai ngờ không biết đầu óc em lúc đó có vấn đề gì mà lại buột miệng nói ra câu nói kia.”

Lời giải thích muộn màng sau bao năm.

Dù cô đã cố gắng che giấu, Úc Cẩn Nam vẫn nghe ra sự áy náy trong giọng nói của cô. Giống hệt tia hối hận thoáng qua trong mắt cô năm ấy ngoài tòa nhà học.

“Nặc Nặc.” Anh gọi cô: “Chuyện qua rồi. Anh chưa từng trách em.”

Đương nhiên cô biết anh sẽ không trách mình. Nhưng nếu không nói ra, anh sẽ không bao giờ biết rằng hộp chocolate đen ấy đã khiến cô day dứt suốt cả tuổi thanh xuân.

“Vậy anh hôn em một cái đi.” Chu Tễ Hòa cứng nhắc lên tiếng, cố dùng cách này để che giấu những cảm xúc đang trào dâng.

Úc Cẩn Nam dừng bước, xoay người cô đối diện với mình. Rất nhanh sau đó, một nụ hôn nhẹ đến mức gần như không cảm nhận được rơi xuống hàng mi của cô.

Môi anh mang theo chút lành lạnh. Không hề chứa đựng dục niệm. Chỉ đơn thuần là một nụ hôn được trao gửi sự an ủi và động viên.

“Thỏa mãn chưa?” 

Anh hơi buông cô ra. Giọng nói mang theo sức mê hoặc đủ khiến người ta dễ dàng chìm đắm.

Nguy hiểm và quyến luyến. Như đang mời gọi cô cùng bước vào cõi cực lạc.

Khắp xung quanh đều là hơi thở của anh.

Bầu không khí dần trở nên mập mờ.

Dĩ nhiên Chu Tễ Hòa sẽ không thật sự trả lời rằng mình có hài lòng hay không.

Cô tự nhiên chuyển chủ đề, nghiêm túc nhắc đến chuyện xảy ra trong buổi tụ họp tối nay: “Kỷ Vân Thâm nói với em rằng anh thi làm Kiểm sát viên là để thực hiện lời hứa với một người nào đó.”

Úc Cẩn Nam đứng thẳng người, khẽ gật đầu: “Đại khái là vậy.”

Nếu như những lời Bành Viễn nói khiến Chu Tễ Hòa bắt đầu nghi ngờ giữa cô và Úc Cẩn Nam năm xưa có từng tồn tại điều gì về mặt tình cảm hay không, thì lời của Kỷ Vân Thâm chỉ đơn thuần khơi dậy sự tò mò trong cô.

Bởi trong ký ức của mình, cô chưa từng nói với Úc Cẩn Nam bất cứ điều gì liên quan đến nghề Kiểm sát viên.

Thời cấp ba không có, sau khi gặp lại càng không thể có.

Biết người đó không phải mình, nên cô càng tò mò rốt cuộc người anh từng hứa hẹn là ai.

Hơn nữa còn có một chuyện cô vẫn không hiểu.

Lúc Kỷ Vân Thâm nói những lời đó, ánh mắt anh ta nhìn cô quá mức phức tạp. Khiến người khác hoàn toàn không đoán được dụng ý thực sự.

“Em muốn biết chuyện giữa anh và người đó.” Chu Tễ Hòa thẳng thắn nói.

Cô vốn nghĩ anh sẽ chiều theo ý mình. Nhưng lần này thì không.

Úc Cẩn Nam chậm rãi đáp: “Bây giờ vẫn chưa phải lúc. Sau này anh sẽ kể cho em nghe.”

Đợi đến ngày cầu hôn rồi nói cũng chưa muộn.

Nghe vậy, Chu Tễ Hòa không định truy hỏi thêm nữa, chỉ thuận miệng đáp: “Biết rồi.”

Bất giác, hai người đã đi đến gần trung tâm thương mại.

Dòng người qua lại tấp nập.

Một bảng quảng cáo khổng lồ được treo ở vị trí nổi bật nhất của tòa nhà. Trên màn hình LED đang phát đi phát lại quảng cáo của một thương hiệu mỹ phẩm.

Chu Tễ Hòa ngẩng đầu nhìn cảnh nền phía sau người mẫu.

Núi lửa phủ tuyết trắng. Hoa anh đào nở rộ.

Không hiểu sao nhất thời hứng khởi, cô quay sang người đàn ông bên cạnh: “Úc Cẩn Nam, mùa xuân năm sau chúng ta cùng đi ngắm hoa anh đào ở núi Phú Sĩ nhé.”

Vài giây sau, anh đáp: “Được. Nghe em.”

–-

Mấy ngày sau.

Giờ nghỉ trưa, cửa tiệm bất ngờ đón một vị khách.

Nhìn thấy Kỷ Vân Thâm đang ngồi trên sofa chờ mình tan lớp, Chu Tễ Hòa sững người vài giây rồi mới lên tiếng chào hỏi: “Sao anh Kỷ lại có thời gian ghé chỗ em vậy?”

“Em dâu à, đều là người một nhà cả, gọi xa lạ như thế làm gì.” Kỷ Vân Thâm mỉm cười: “Trước đây nghe Cẩn Nam nói phòng làm việc của em ở gần đây. Vừa hay hôm nay anh đến khu này họp nên tiện đường ghé qua thăm em.”

Đặt tách trà nóng trước mặt ông, Chu Tễ Hòa cười nói: “Chỗ em cũng khá dễ tìm, sau này anh có thể ghé chơi thường xuyên.”

“Đương nhiên rồi. Thường xuyên liên lạc mới bồi đắp được tình cảm.”

Sau vài câu xã giao, Kỷ Vân Thâm đi thẳng vào vấn đề: “Là thế này, trước đây anh thấy thông tin gọi vốn đầu tư trên ứng dụng của Between. Anh nghĩ nếu có cơ hội, có lẽ chúng ta có thể hợp tác một lần. Đây cũng là mục đích chính khiến anh tới đây hôm nay.”

Chu Tễ Hòa tổng kết ngắn gọn: “Bàn chuyện đầu tư sao?”

“Đúng vậy.” Kỷ Vân Thâm gật đầu: “Dưới trướng Nặc Lai có một công ty con chuyên phụ trách mảng đầu tư. Quy mô không nhỏ, các dự án đã tham gia gần như đều thành công. Có thể xem là một trong những mạch máu cốt lõi của Nặc Lai.”

Nghe anh giới thiệu vài câu, Chu Tễ Hòa đã hiểu đại khái ý tứ.

Chuyện đầu tư vốn luôn do Đoạn Nguyễn phụ trách. Cô hầu như không tham gia nhiều. 

Nhưng cô cũng hiểu rõ rằng hiện tại Between chỉ là một thương hiệu có quy mô vừa phải. Không đến mức khiến người đứng đầu Nặc Lai phải đích thân tới thương lượng.

Suy cho cùng, trong chuyện này chắc chắn có không ít tình cảm cá nhân xen lẫn vào.

“Úc Cẩn Nam có biết chuyện này không?” Cô hỏi thẳng.

“Không biết.” Kỷ Vân Thâm cười: “Nói thật, giữa anh và Cẩn Nam phần lớn thời gian đều phải cố ý giữ khoảng cách. Dù sao thân phận hiện giờ của cậu ấy cũng khá nhạy cảm. Nếu tiếp xúc riêng quá nhiều sẽ dễ bị người khác bàn tán.”

Anh ngừng một chút rồi tiếp tục: “Tính cách của Cẩn Nam rất nghiêm túc. Nếu anh nói với cậu ấy chuyện đầu tư này, chưa chắc cậu ấy đã đồng ý để anh đến tìm em. Em dâu à, bỏ qua mối quan hệ giữa ba chúng ta không nói, cá nhân anh thật sự rất hứng thú và đánh giá cao dự án này. Nhưng cũng đúng là vì mối quan hệ đó mà anh có chút lòng riêng. Không ai mong Cẩn Nam sống tốt hơn anh cả. Nói cách khác, em tốt thì Cẩn Nam mới tốt.”

Đó chính là lòng riêng của anh.

Những lời Kỷ Vân Thâm nói chân thành và thẳng thắn. Chu Tễ Hòa không phải không cảm nhận được thành ý ấy.

Nhưng…

“Trước đó chúng em đã tiếp xúc với một nhà đầu tư có ý định hợp tác rồi.” Người cô nhắc tới đương nhiên là Trần Dụ Ngôn.

“Anh biết.” Nụ cười của Kỷ Vân Thâm càng sâu hơn: “Đó cũng chính là lòng riêng thứ hai mà anh muốn nói với em. Between dựa lưng vào Nặc Lai thì tiền đồ vô hạn. Nhưng Nặc Lai sẽ không chấp nhận sự tham gia của một nhà đầu tư thứ hai. Em dâu, đây là một thương vụ chỉ có lời chứ không có lỗ. Em có thể suy nghĩ thật kỹ.”

Sau vài lời dặn dò, Kỷ Vân Thâm đứng dậy cáo từ.

Nhìn theo bóng lưng anh ta khuất dần, mí mắt Chu Tễ Hòa giật mạnh hai cái. Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bực bội khó hiểu.

Người đàn ông ấy lịch thiệp, nho nhã. Rõ ràng không nói lời nào quá đáng, thế nhưng lại vô hình tạo ra cảm giác áp lực.

Không còn thân thiện và dễ gần như trên bàn ăn hôm nọ nữa.

Quả nhiên vẫn là người đã tung hoành thương trường suốt nhiều năm.

Chỉ vì mối quan hệ thân thiết giữa anh và Úc Cẩn Nam mà cô dần quên mất bản chất của một thương nhân.

Vậy còn Úc Cẩn Nam thì sao? Bản chất của anh là gì?

Trong khoảnh khắc ấy, Chu Tễ Hòa bỗng cảm thấy mình không còn nhìn thấu được anh nữa.

Một cảm giác xa lạ không rõ nguyên do lặng lẽ ập đến.

Sau tiết học cuối cùng, Chu Tễ Hòa bắt taxi đến trung tâm thương mại gần đó để lấy chiếc áo khoác cô đã đặt may riêng cho Úc Cẩn Nam từ trước.

Vừa bước vào cửa hàng, bà chủ nhìn thấy cô liền niềm nở chào hỏi.

Hai người hàn huyên một lúc lâu.

Mãi sau bà chủ mới quay người đi vào kho phía trong lấy áo.

Khoảnh khắc cầm chiếc áo trong tay, trong đầu Chu Tễ Hòa lập tức hiện lên hình ảnh Úc Cẩn Nam mặc nó.

Chất liệu dạ dày dặn, màu camel nhạt, dáng vest dài ngang đùi.

Thiết kế tối giản nhưng mang nét cổ điển.

Nếu là anh mặc, chắc chắn sẽ khiến vẻ đẹp của chiếc áo được phát huy đến cực hạn.

“Cô Chu, lúc may chiếc áo này tôi còn đặc biệt đo đạc, ước lượng kỹ lắm đấy.” Bà chủ nắm lấy tay cô một cách thân mật, cười nói bằng chất giọng Giang Nam mềm mại: “Dáng người bạn trai cô chuẩn lắm nha, chẳng thua gì người mẫu đâu.”

Nghe giọng nói dịu dàng ấy bên tai, Chu Tễ Hòa mỉm cười đáp lại vài câu xã giao rồi xách túi đựng áo rời khỏi cửa hàng.

Đúng lúc đang đi thang cuốn xuống tầng dưới, điện thoại của Úc Cẩn Nam gọi tới.

Từ đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm thấp, trong trẻo quen thuộc của người đàn ông: “Em đang ở đâu?”

Nghĩ đến cuộc trò chuyện không mấy dễ chịu với Kỷ Vân Thâm vào buổi trưa, tâm trạng Chu Tễ Hòa lúc này chẳng được tốt cho lắm. Cô đáp một cách thiếu sức sống: “Ở trung tâm thương mại Nghi Ưu, em tới lấy chút đồ.”

“Đợi anh, hai mươi phút nữa anh qua đón em.”

Ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại từ chối: “Không cần đâu. Lát nữa em còn phải ghé cửa tiệm một chuyến. Sau đó em tự bắt xe về là được.”

Thấy cô kiên quyết như vậy, Úc Cẩn Nam không nói thêm gì nữa, chỉ hỏi: “Tối nay muốn ăn gì?”

Chu Tễ Hòa đang định đáp một câu “Gì cũng được”, thì bất chợt cảm thấy vai mình nặng xuống. Giống như có ai đó đặt mạnh một bàn tay lên đó.

Cô theo phản xạ quay đầu lại.

Khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông đứng phía sau, toàn thân cô cứng đờ.

Ngay giây tiếp theo, cô trơ mắt nhìn gã nhe răng cười hai tiếng.

Rồi nghe thấy giọng nói âm u vang lên: “Lâu rồi không gặp nha Nặc Nặc của bố.”

Chu Tễ Hòa như bị sét đánh ngang tai.

Hết chương 66