Chờ Đợi Một Cơn Mưa - Trừng Tịch

Chương 67

Chu Tễ Hòa lê thân thể trống rỗng, tê dại trở về nhà.

Dựa vào chút lý trí còn sót lại, cô gửi cho Úc Cẩn Nam một tin nhắn:

— Tối nay em không qua nữa.

Sau đó, cô mặc cho bản thân mơ màng ngã vật xuống giường.

Mệt mỏi, trống rỗng, choáng váng.

Không biết đã qua bao lâu, Chu Tễ Hòa mới chìm vào giấc ngủ.

Gương mặt cô tái nhợt đến cực điểm, môi không còn chút huyết sắc nào. Mồ hôi lạnh dày đặc trên trán, dần làm ướt những sợi tóc.

Nửa mê nửa tỉnh, cô vô thức ôm chặt lấy cơ thể lúc nóng lúc lạnh của mình.

Như đang chìm trong nước sôi lửa bỏng. Không có lấy một chút cảm giác an toàn.

Cô không phân biệt nổi đâu là mơ, đâu là thật.

Khung cảnh xoay chuyển.

Mọi thứ dường như quay về vài giờ trước.

Trung tâm thương mại.

Thang cuốn và gương mặt cười âm u đáng sợ của người đàn ông kia.

Sau thoáng mất kiểm soát ngắn ngủi, cô cứng đờ cúp điện thoại, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại đến trắng bệch.

Chu Tễ Hòa nhìn chằm chằm người đối diện vài giây. 

Cho đến khi bước xuống khỏi thang cuốn, cô mới miễn cưỡng lấy lại vẻ bình tĩnh. Lạnh lùng lên tiếng: “Có vẻ như giữa chúng ta không phải loại quan hệ mà gặp ngoài đường là có thể chào hỏi nhau.”

“Nặc Nặc, đừng như vậy mà.” Hạ Chính Tường khàn giọng hắng một tiếng, dùng ngón út quệt vết dầu mỡ nơi khóe miệng rồi cười nhếch nhác: “Hôm nay nếu không phải tới trung tâm thương mại ăn ké rồi tình cờ gặp con, bố còn chẳng biết Nặc Nặc nhà ta giờ lớn lên xinh đẹp thế này…”

“Đừng gọi tên tôi.” Chu Tễ Hòa ngắt lời.

Thấy cô lộ rõ vẻ chán ghét, Hạ Chính Tường lập tức cảm thấy mất mặt, giọng điệu cũng thay đổi: “Dù gì thì chúng ta cũng là cha con. Ông đây sinh ra mày, không có công cũng có khổ. Kết quả giờ mày đối xử với cha mình như người xa lạ thế à?”

“Ông không thấy bộ dạng hiện tại của mình rất nực cười sao?” Ánh mắt Chu Tễ Hòa lạnh dần: “Nói thật lòng nhé, ông chưa từng đối xử tốt với tôi một ngày nào. Giờ lấy tư cách gì đến đây nói những lời này?”

“Nói thật lòng ư?” Hạ Chính Tường bật cười khinh miệt: “Mày mới là đứa vô lương tâm nhất. Nếu năm đó sau kỳ thi đại học ông đây không chứa chấp mày, thì giờ mày chẳng biết đã lang thang đầu đường xó chợ ở đâu rồi.”

Chu Tễ Hòa nhìn thẳng người đàn ông trước mặt.

Chiếc áo da đen đã nứt nẻ cũ kỹ. Chiếc áo phông bên trong còn dính vài vết dầu mỡ. Cách ăn mặc chẳng ra đâu vào đâu, mái tóc bù xù nhếch nhác.

Chỉ nhìn một cái đã khiến người khác chán ghét.

Mà người đàn ông như vậy… Lại là cha ruột của cô.

Nghĩ đến đó, hơi thở cô trở nên gấp gáp, cả người run nhẹ vì tức giận.

Cô bật cười lạnh: “Điều tôi hối hận nhất chính là năm đó đã chạy đến nương nhờ ông.”

“Ông đây sao lại sinh ra một con sói mắt trắng như mày chứ! Bao nhiêu năm chẳng thèm hỏi han cha mình một câu, giờ chủ động chào hỏi cũng phải nhìn sắc mặt mày. Mày tưởng mày là cái gì?”

Giọng ông ta vốn đã thô ráp, càng nói càng lớn.

Người qua đường xung quanh liên tục ngoái nhìn.

Nhiều năm đã trôi qua.

Chu Tễ Hòa từng nghĩ cảm xúc của mình sẽ không còn dao động quá lớn nữa. Nhưng giờ phút này, cô vẫn đánh giá quá cao bản thân. Đồng thời quên mất người đàn ông này giỏi gây sự vô lý đến mức nào.

“Hạ Chính Tường.” Cô nghiến từng chữ: “Chính ông đã nuốt hết số tiền mẹ tôi để lại cho tôi. Cũng chính ông tìm người sửa nguyện vọng đại học của tôi năm đó. Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Đừng ép tôi hận ông cả đời.”

Nói xong, Chu Tễ Hòa quay người bỏ đi.

Mới đi được vài bước, phía sau bỗng vang lên tràng cười lớn. Như thể ông ta vừa nghe được chuyện nực cười nhất thế gian.

“Nặc Nặc à Nặc Nặc…” Hạ Chính Tường thong thả nói: “Con đúng là giống hệt mẹ con. Lúc nào cũng thích vừa làm kỹ nữ vừa muốn lập đền thờ trinh tiết. Đừng quên, trong người con chảy dòng máu của Hạ Chính Tường này. Con ghét bố… Cũng chính là đang ghét bản thân mình. Hôm nay đã để con gặp được bố, chứng tỏ đây là ý trời. Con cũng đến tuổi phải báo hiếu rồi. Đừng có nghĩ đến chuyện trốn ông đây. Chỉ cần con còn ở Thanh Xuyên, ông đây nhất định sẽ tìm được con. Nhớ chưa?”

Cơn ác mộng lặp đi lặp lại không dứt.

Những hình ảnh méo mó liên tục xoay chuyển trước mắt Chu Tễ Hòa.

— Con ghét bố, cũng chính là đang ghét bản thân mình.

Lặp lại. Rồi lại lặp lại.

Như những chiếc đinh sắt đóng sâu vào não cô. Xoáy tròn giữa những khung cảnh hỗn loạn.

Mãi đến nửa đêm, giấc mơ mới dần lắng xuống.

Chu Tễ Hòa mơ màng tỉnh lại.

Không hiểu từ lúc nào, cô đã sốt cao.

Loạng choạng chống người ngồi dậy. Cô chậm chạp mò điện thoại dưới gối. Dùng chút sức lực cuối cùng gọi đi một cuộc điện thoại.

Tiếng chuông kéo dài rất lâu mới được kết nối.

Đầu dây bên kia vang lên một tiếng “A lô?” đầy do dự.

Chu Tễ Hòa cố nhịn cơn đau rát nơi cổ họng, khàn giọng nói: “Dương Triều… Giúp tôi.”

Trời dần hửng sáng.

Dương Triều rót nước ấm, đưa cốc thủy tinh cho Chu Tễ Hòa đang truyền dịch trên giường bệnh: “Cảm thấy thế nào rồi?”

“Đỡ hơn nhiều rồi.” Chu Tễ Hòa nhận lấy cốc nước, khẽ nói: “Cảm ơn anh.”

Cảm ơn vì cốc nước này. Cũng cảm ơn vì anh đã lập tức tới chăm sóc cô sau khi nhận được cuộc gọi.

Lòng bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp.

Cô nhìn chai truyền dịch đang nhỏ từng giọt đều đặn rồi quay sang nhìn anh: “Có phải anh rất bất ngờ khi tôi gọi điện cầu cứu anh không?”

Dương Triều kéo ghế ngồi xuống cạnh giường: “Dưới góc độ tâm lý học, mối quan hệ giữa nhà trị liệu và thân chủ là một trong những mối quan hệ ổn định, đáng tin cậy nhất. Cô tin tưởng tôi là điều rất bình thường. Điều khiến tôi bất ngờ không phải chuyện đó mà là nguyên nhân khiến cô tái phát. Và vì sao cô không tìm đến người mà cô xem như chỗ dựa tinh thần.”

Tình trạng của Chu Tễ Hòa vẫn luôn rất ổn định. Các chỉ số gần như đã trở lại bình thường.

Lần trị liệu gần nhất cũng đã cách đây rất lâu.

Ngày đó trong phòng tư vấn, anh từng khẳng định: “Cô đã có một chỗ dựa tinh thần mới.”

Khi ấy cô chỉ mỉm cười. Niềm hạnh phúc hiện rõ trong mắt.

Nhưng hiện tại mọi hành động của cô đều quá bất thường.

Chu Tễ Hòa không giấu anh. Cô nói thật: “Hôm qua tôi gặp Hạ Chính Tường – cha ruột của tôi. Ông ta nói một câu khiến tôi đột nhiên lại có cảm giác như trước kia. Cảm giác rằng mình không xứng đáng có được một chỗ dựa tốt đẹp như vậy.”

Không xứng với Úc Cẩn Nam. Không xứng với tất cả những điều tốt đẹp anh dành cho cô.

Chính vì cảm thấy bản thân không xứng đáng nên đêm qua, khi cầm điện thoại lên, cô đã lập tức dập tắt ý định gọi cho anh cầu cứu.

Trong khoảnh khắc sốt đến mơ hồ.

Người đầu tiên cô nghĩ tới là Úc Cẩn Nam, sau đó là Đoạn Nguyễn đang mang thai.

Biết Đoạn Nguyễn không tiện đi lại, cô càng không muốn làm phiền cô ấy.

Thế nên cuối cùng cô nghĩ tới Dương Triều.

Dù sao, xét trên một phương diện nào đó thì anh là người biết tất cả bí mật của cô.

“Hạ Chính Tường đã nói gì?”

Cô lặp lại nguyên văn: “Ông ta nói: Con ghét bố, cũng chính là đang ghét bản thân mình.”

Căn phòng bệnh trở nên yên tĩnh.

Dương Triều cho cô đủ thời gian suy nghĩ. Một lúc sau, anh mới nói: “Chuyện này chúng ta sẽ bàn sau. Việc cô cần làm bây giờ là dưỡng bệnh cho tốt. Đừng nghĩ quá nhiều.”

“Tôi biết.”

“Còn một chuyện tôi phải nhắc cô.” Dương Triều nhìn cô: “Nếu nút thắt trong lòng này không được tháo gỡ thì cô và chỗ dựa tinh thần của mình rất khó đi được lâu dài. Yêu hoặc được yêu… Đôi khi không phải là chìa khóa giải quyết tất cả.”

Anh nói rất thẳng khiến Chu Tễ Hòa không thể tiếp tục né tránh.

Cô khẽ nói: “Lát nữa anh ấy sẽ tới thăm tôi. Nếu hai người gặp nhau… Chuyện tôi từng điều trị tâm lý với anh, có thể tạm thời giữ bí mật giúp tôi được không?”

“Tôi đồng ý.” Dương Triều dừng một chút rồi nói thêm: “Nhưng với tư cách cá nhân, tôi không khuyến khích cô làm vậy.”

Chu Tễ Hòa cụp mắt xuống, không nói gì nữa. Cô nhấp một ngụm nước ấm trong cốc.

Một lúc sau.

Chai truyền dịch đầu tiên gần cạn.

Dương Triều đứng dậy thay chai mới, rồi đưa mu bàn tay chạm nhẹ lên trán cô: “Sốt gần như đã hạ rồi. Truyền xong chai này thì ngủ thêm một giấc, chiều hẵng về.”

Nghe lời quan tâm ấy, Chu Tễ Hòa cười yếu ớt.

Đang định đáp lại điều gì đó thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa.

Cô quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh.

Úc Cẩn Nam đã đi đến trước giường bệnh của cô.

Gần như theo bản năng, nụ cười trên mặt Chu Tễ Hòa cứng lại trong giây lát rồi nhanh chóng trở về tự nhiên: “Em còn tưởng phải đến trưa anh mới qua được.”

“Anh xin nghỉ buổi sáng.”

Úc Cẩn Nam bất động thanh sắc liếc người đàn ông đứng không xa một cái, rồi nhanh chóng thu hồi ánh mắt, quay sang hỏi cô: “Còn khó chịu không?”

“Cũng ổn, chỉ là hơi chóng mặt thôi.”

Thấy vậy, Dương Triều chủ động đứng dậy cáo từ.

Hai người đàn ông cao tương đương nhau. Khi lướt qua vai nhau, bầu không khí trong phòng bệnh bỗng dưng mất đi vài phần hòa hợp.

Trong phòng chỉ còn lại Chu Tễ Hòa và Úc Cẩn Nam.

Nhớ tới chuyện tối qua, Chu Tễ Hòa chủ động mở lời: “Tin nhắn WeChat anh gửi tối qua là ban nãy em mới đọc được, không phải em cố tình không trả lời anh.”

Lúc ở trung tâm thương mại, sau khi cô cúp điện thoại, Úc Cẩn Nam đã gọi lại thêm một lần nữa. Nhưng khi ấy cô đang đối phó với Hạ Chính Tường nên không nghe máy.

Về đến nhà, cô thực sự không còn tâm trạng gọi lại, chỉ gửi cho anh một tin nhắn báo bình an.

Đến khi vào viện, cô mới nhìn thấy hồi âm của anh.

Anh chỉ trả lời hai tin.

【Y】: Biết rồi.

【Y】: Có chuyện gì thì liên lạc với anh.

Anh không hỏi gì cả.  Giống hệt như lúc này, vẫn lựa chọn không hỏi gì.

Úc Cẩn Nam từ trước đến nay luôn tôn trọng quyền được nói hay không nói của cô.

Anh khẽ nâng mí mắt, che đi sự sâu thẳm trong đáy mắt, trao quyền lựa chọn vào tay cô. Giọng anh nhàn nhạt: “Em chỉ muốn nói với anh những điều đó thôi sao?”

Như thể đã đưa ra quyết định gì đó, Chu Tễ Hòa đáp: “Vâng, chỉ có vậy thôi.”

Sắc mặt cô càng lúc càng tái nhợt. Khí sắc bệnh tật bao trùm toàn thân. Giống hệt những lời cô vừa nói.

Càng trắng bệch, lại càng vụn vỡ. Càng mang ý muốn đẩy anh ra xa.

Úc Cẩn Nam lặng lẽ nhìn cô. Cho đến khi xác định cô thực sự sẽ không nói thêm điều gì nữa, anh mới thu lại ánh mắt, bình thản nói: “Ngủ một lát đi. Khi rút kim truyền anh sẽ gọi em dậy.”

“Vậy em ngủ một lúc.” 

Gần như là chạy trốn.

Chu Tễ Hòa nằm xuống giường bệnh, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Rất lâu sau.

Cô đột nhiên lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng đến ngột ngạt: “Người đàn ông vừa rồi tên là Dương Triều. Kiểu người anh ấy thích chắc là dạng như Đoạn Nguyễn.”

Cô không nói rõ, cũng không giải thích. Nhưng cô biết anh hiểu.

Chu Tễ Hòa không mở mắt, không biết lúc này anh đang mang biểu cảm gì.

Chỉ nghe anh nói: “Ngủ đi.”

Ngủ đi.

Hai chữ ngắn ngủi ấy khiến cô hoàn toàn mất ngủ.

Gần trưa, hai người trở về nhà Úc Cẩn Nam.

Trên xe, anh gần như không nói gì.

Về đến nhà, anh thay dép rồi đi thẳng vào bếp, dường như không có ý định bắt chuyện với cô.

Khoảng hơn nửa tiếng sau.

Trong nhà dần lan tỏa mùi cháo cà chua tôm nõn.

Chu Tễ Hòa hít nhẹ một hơi. Mùi thơm lan đầy khoang mũi.

Không hiểu vì sao, sống mũi cô bỗng cay xè.

Cô thực sự chẳng có khẩu vị, cũng không biết lúc này phải đối diện với anh thế nào. Thế nên cô đứng dậy đi vào phòng ngủ phụ.

Mới ở trong đó được vài phút, vừa ngẩng đầu đã thấy Úc Cẩn Nam đẩy cửa bước vào.

Anh đi tới gần cô: “Vào phòng khách làm gì? Tự xem mình là khách à?”

Chu Tễ Hòa chậm rãi lắc đầu rồi lại gật đầu, khẽ lẩm bẩm: “Em cũng khá muốn xem mình là khách đấy.”

Có lẽ chỉ như vậy mới khiến cảm giác tội lỗi trong cô vơi bớt đôi chút.

Úc Cẩn Nam không tiếp lời. Anh chỉ nói: “Ra ăn cơm thôi.”

Ngay trước khi anh xoay người rời đi, Chu Tễ Hòa bất chợt đưa tay nắm lấy bàn tay phải của anh.

Cô hít sâu hai hơi, khẽ dùng sức kéo gần khoảng cách xa lạ đang tồn tại giữa hai người.

“Anh giận rồi phải không?” Cô ngẩng đầu hỏi.

Lòng bàn tay anh lạnh đến lạ. Đường nét quai hàm hơi căng cứng. Đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng. Ánh mắt nhìn cô không còn nóng bỏng hay bình thản như trước.

Đây là lần đầu tiên cô thấy anh như vậy.

Phức tạp khó đoán. Giống thất vọng, cũng giống bất lực.

Úc Cẩn Nam xoay người lại. Bàn tay còn lại nâng cằm cô lên: “Biết anh sẽ giận mà vẫn làm như vậy. Nặc Nặc, em cố tình chọc anh tức sao?”

Có lẽ vì được anh cưng chiều quá lâu nên Chu Tễ Hòa hiếm khi cảm nhận được cảm giác áp bức từ anh.

Đến lúc này cô mới nhận ra thì ra từ trước đến nay anh chưa từng nổi giận với cô.

Chính vì vậy mà cô dần quên mất bản tính mạnh mẽ và bá đạo của anh.

Cô theo phản xạ muốn tránh khỏi sự khống chế ấy. Đổi lại chỉ là lực tay anh siết chặt hơn.

Không đau nhưng lại khiến cô căng thẳng vô cùng.

Chu Tễ Hòa hít vào một hơi lạnh: “Em không cố ý làm anh giận. Chuyện của Dương Triều, lúc ở bệnh viện em đã giải thích với anh rồi mà.”

Úc Cẩn Nam buông cô ra, khẽ thở dài: “Nặc Nặc. Đừng bao giờ qua loa với anh.”

Điều anh để tâm đâu chỉ có chuyện đó.

Giọng người đàn ông trong điện thoại hôm qua. Rồi việc cô biến mất suốt đêm và đột nhiên phải nhập viện.

Có rất nhiều chuyện, anh không hỏi là vì đang chờ cô chủ động nói.

Kết quả lại chỉ đợi được một câu: Em chỉ muốn nói những điều đó thôi.

Do dự một lúc, Chu Tễ Hòa vẫn chủ động vòng tay ôm lấy eo anh, dịu giọng dỗ dành: “Em không muốn qua loa với anh, cũng sẽ không qua loa với anh.”

Rõ ràng cô đang dỗ anh. Chỉ cần cô chịu mềm lòng một chút, người đàn ông này sao còn có thể giận được nữa.

Cô vẫn luôn biết cách khiến anh mềm lòng.

“Ốm rồi, tại sao không tìm anh đầu tiên?” 

Úc Cẩn Nam cúi mắt nhìn người phụ nữ đang áp mặt vào eo mình. Ngay sau đó anh nghe thấy cô nhỏ giọng đáp: “Ban đầu em định nói. Nhưng sau đó đột nhiên không còn dũng khí nữa.”

Anh không lên tiếng, lặng lẽ chờ cô nói tiếp.

Như thể đã hạ quyết tâm rất lớn, Chu Tễ Hòa chậm rãi mở lời: “Hôm qua ở trung tâm thương mại em gặp một người. Ông ta nói với em rằng trong người em đang chảy dòng máu của ông ta. Em ghét ông ta bao nhiêu thì cũng là ghét chính mình bấy nhiêu. Rồi em thật sự bắt đầu ghét bản thân. Cảm thấy người như em không xứng với những điều tốt đẹp anh dành cho em. Đó cũng là lý do tối qua em không gọi điện cầu cứu anh. Dương Triều thật ra là bác sĩ tâm lý của em. Đêm qua em không thể tìm anh, cũng không thể làm phiền Đoạn Nguyễn đang mang thai. Anh ấy biết tất cả mọi chuyện của em, vì thế em mới gọi cho anh ấy.”

Suốt lúc nói những lời ấy, Chu Tễ Hòa luôn cúi đầu, không nhìn anh lấy một lần.

Cô sẽ không bao giờ biết được, sau khi nghe hết những lời đó, người đàn ông trước mặt đã mang biểu cảm như thế nào.

Úc Cẩn Nam thừa nhận, trái tim anh đau đến mức khó thở.

“Úc Cẩn Nam. Thật ra những năm qua em sống không tốt lắm. Em thường xuyên gặp ác mộng. Lần nào cũng mơ thấy cảnh bố em vào tù, mẹ em nhảy lầu, và người cha ruột còn đáng sợ hơn cả ác mộng kia. Không ai biết rằng thật ra ngay sau kỳ thi đại học em đã tới Thanh Xuyên. Ban đầu em muốn tới nương nhờ ông ta. Nhưng trời không chiều lòng người. Ông ta hận mẹ em bỏ ông ta để đi theo người giàu nên cũng hận em đến tận xương tủy. Em ở đó hơn một tháng rồi bỏ trốn. Khi ấy em không có một xu dính túi, mấy ngày đầu phải ngủ trên ghế đá trong công viên. Sau đó mới dần tìm được việc làm thêm để tự nuôi sống bản thân. Anh không biết đâu. Điều khiến em đau lòng nhất là ông ta từng bỏ tiền nhờ hàng xóm sửa nguyện vọng đại học của em. Ban đầu em muốn thi vào Học viện Múa. May mà phát hiện kịp nên ông ta mới không thành công. Lúc đó em hỏi vì sao ông ta làm như vậy. Ông ta hét lên rằng ông ta không có tiền. Chỉ vì không có tiền em không thể học ngôi trường mình muốn học. Biết là không có tiền nên cuối cùng em vẫn đổi nguyện vọng sang Đại học Tài chính.”

Chu Tễ Hòa gần như trống rỗng. Cô chậm rãi kể hết những điều mình muốn nói.

Từ trước đến nay, cô chưa từng nghĩ sẽ kể những chuyện này cho anh.

Trước đây cô cảm thấy có lẽ anh sẽ không đồng cảm được. Sau đó lại thấy mọi chuyện đều đã qua, cô không muốn kéo anh vào đoạn quá khứ tăm tối ấy. Cũng không muốn anh nhìn thấy bản thân đầy thương tích của mình.

Anh quá tốt. Tốt đến mức cô không đủ can đảm kể ra tất cả.

Bảo Dương Triều giữ bí mật, cô thật sự có lòng riêng.

Tự lừa mình rằng chỉ cần không nói, anh sẽ mãi mãi không phát hiện ra.

Nhưng sự thật chứng minh, chính cô mới là người đang vô thức làm tổn thương anh.

Anh không phải không để tâm đến sự che giấu ấy. Anh cũng có quyền được biết về quá khứ của cô.

Cô từng nghĩ những chuyện này sẽ mục nát trong bụng mình rồi dần trôi đi theo thời gian.

Nhưng anh là người cô quan tâm nhất. Cô không nên vì những điều không đáng mà né tránh và giấu giếm anh.

May mà anh vẫn còn sẵn lòng lắng nghe. Giờ đây thức tỉnh vẫn chưa quá muộn.

Chuyện cũ đã qua. 

Đánh giá đúng sai lúc này đều chẳng còn ý nghĩa.

Úc Cẩn Nam ôm cô vào lòng, như thể muốn dùng cách đó để an ủi cô.

Im lặng rất lâu.

Đến khi mọi thứ như ngừng trôi.

Anh khàn giọng hỏi: “Tại sao đột nhiên lại chịu kể với anh?”

Anh quá hiểu cô. Biết rằng ban đầu cô hoàn toàn không định nói mà đã lựa chọn giấu kín.

Còn vì sao đột nhiên thay đổi ý định, đến cả Úc Cẩn Nam tâm tư kín kẽ cũng không đoán nổi.

“Anh à…” Chu Tễ Hòa dừng lại, hốc mắt nóng lên: “Bởi vì cháo cà chua tôm anh nấu thơm quá.”

Dù có giận đến đâu, anh vẫn đặt chuyện lấp đầy dạ dày của cô lên trước tiên.

Chu Tễ Hòa thực sự không biết ngoài việc thành thật, cô còn có thể làm gì để bù đắp cảm giác áy náy trong lòng mình.

Có lẽ cô nên thử dũng cảm hơn một chút.

Bởi vì anh chính là chỗ dựa của cô.

Từ đầu đến cuối vẫn luôn là như vậy.

Qua lớp vải sơ mi mỏng, Úc Cẩn Nam cảm nhận rõ ràng một mảng ấm nóng đang dần lan ra nơi ngực áo.

Cô đã khóc.

Anh vuốt nhẹ mái tóc cô: “Tất cả đều đã qua rồi. Sau này có anh ở đây.”

Chu Tễ Hòa nghẹn giọng hỏi: “Anh không trách em sao?”

Úc Cẩn Nam ôm cô chặt hơn một chút rồi khàn giọng đáp: “Anh yêu em.”

Hết chương 67

Lời tác giả:

Anh Úc là kiểu người…

Dù có tức giận đến đâu, vẫn sẽ vào bếp nấu cơm cho Nặc Nặc.

Là một người đàn ông rất tốt.