45.
Tôi không tin.
Chỉ cúi đầu lau nước mắt.
Giọng Thiệu Bạch dịu xuống, anh ấy lấy khăn giấy.
Nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.
"Vương Dung Dung, em ngốc thật hay giả ngốc vậy?"
"Người khác nói gì em cũng tin?"
"Tin Hạ Thành Nam."
"Không tin tôi?"
"Tôi..."
Anh ấy nghẹn lại, không biết phải nói thế nào, cuối cùng kéo tôi ngồi xuống ghế sofa.
Rồi tự mở một lon bia, ngửa đầu uống một ngụm lớn.
"Vương Dung Dung."
"Thay vì để người khác bịa chuyện trước mặt em."
"Chi bằng tôi tự kể cho em nghe."
Trong bóng tối, chỉ còn ánh đèn bếp hắt ra quầng sáng nhàn nhạt.
Bên ngoài, mưa càng lúc càng lớn.
Sau màn mưa xám đục, đèn neon uốn lượn lấp lánh.
Mơ hồ.
Xa xôi.
Thiệu Bạch ngả người trên ghế,mắt nhìn lên trần nhà.
"Hồi tôi học lớp mười hai."
"Bố tôi t ự s át."
"Đến bây giờ."
"Tôi vẫn không biết vì sao ông ấy làm vậy."
"Sự nghiệp thành công."
"Gia đình hạnh phúc."
"Cuộc sống luôn rất ưu ái."
"Sau chuyện đó, mẹ tôi ngày nào cũng sống trong nước mắt."
"Mẹ bị đả kích quá lớn, tinh thần bắt đầu có vấn đề."
"Ngày nào cũng nói với tôi bố đã trở về."
"Nói bố nấu cơm cho mẹ."
"Đi dạo phố với mẹ."
"Cùng xem tivi."
"Những lúc tỉnh táo."
"Mẹ lại ôm ảnh bố khóc."
"Khóc đến hỏng cả mắt."
"Khi ấy tôi nghĩ, rồi thời gian sẽ chữa lành tất cả."
"Rồi mẹ sẽ khá hơn."
Thiệu Bạch uống thêm một ngụm bia, giọng mang theo hơi lạnh của ngày mưa:
"Nhưng đến năm ba đại học, mẹ tôi vẫn không chống đỡ nổi."
"Tôi đưa mẹ đi gặp rất nhiều bác sĩ tâm lý, nhưng chẳng ai cứu được bà."
"Đêm trước ngày tôi nhập học, mẹ tôi n hảy từ tầng hai mươi bảy xuống."
Thiệu Bạch bật cười, nụ cười ấy thật thê lương.
"Mẹ tôi rất yêu cái đẹp."
"Vậy mà cuối cùng lại chọn một cách kết thúc khiến bản thân trở nên khó coi đến thế."
"Lúc đó, tôi thấy rất kỳ lạ."
"Tôi không hề cảm thấy đau khổ."
"Tôi chỉ nghĩ, cuối cùng mẹ cũng được giải thoát."
"Cuối cùng, cũng có thể đi tìm người mình yêu rồi."
46.
Tôi nghẹn lời.
Tôi biết bố mẹ Thiệu Bạch đều mất từ sớm, nhưng chưa từng nghĩ lại là một kết cục đẫm m á u như thế.
Mẹ anh ấy, với tư cách một người mẹ, quả thực chẳng thể gọi là đã làm tròn bổn phận. Nhưng biết trách bà ấy thế nào đây?
Bi ai lớn nhất trên đời, chính là lòng đã ch ế t, người bà ấy yêu rời đi, trái tim cũng theo đó mà ch ế t lặng.
Thiệu Bạch khẽ cười.
"Về sau thì là những chuyện quá đỗi tầm thường."
"Vì tranh giành tài sản, người thân trở mặt. Những người từng thân thiết nhất, chỉ qua một đêm như bị yê u q uái nhập xác, hoàn toàn biến thành một con người khác."
"Vụ kiện kéo dài suốt hai năm mới kết thúc. Từ đó về sau, tôi c ắ t đứt liên lạc với toàn bộ họ hàng."
"Lục thân bất nhận, chắc chính là như vậy."
Anh ấy khẽ cong môi:P
"Có lẽ thứ này cũng di truyền, giờ tôi ít nhiều đã hiểu được cảm giác của mẹ mình."
"Còn chuyện bạn gái cũ mà em nói..." Anh ấy khẽ dừng lại:
"Quả thật là tôi không đúng."
"Lúc ấy trạng thái của tôi rất tệ. Cô ấy luôn theo đuổi, quan tâm tôi. Tôi ích kỷ nghĩ rằng biết đâu có thể tìm được chút an ủi từ cô ấy."
"Sau này mới nhận ra chẳng có tác dụng gì."
"Thật ra khi ấy, cho dù cô ấy không nói chia tay, tôi cũng sẽ là người chủ động nói trước."
"Chuyện đó chẳng liên quan gì đến cô ấy."
Thiệu Bạch bật cười.
"Hạ Thành Nam lừa em xoay như chong chóng, thế mà em cũng tin."
"Đúng là ngốc mà."
Tôi liếc nhìn Thiệu Bạch, xấu hổ cúi đầu, không biết phải nói gì.
Phòng khách chìm vào tĩnh lặng.
Thiệu Bạch bước tới ngồi cạnh tôi, đệm ghế khẽ lún xuống.
Bàn tay vẫn còn hơi lạnh vì lon bia, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.
Anh ấy vòng tay qua vai tôi, ôm tôi vào lòng.
"Dung Dung..."
"Tôi thừa nhận..."
"Tôi..." Anh ấy khựng lại một chút. "Tôi thích em."
Tim Thiệu Bạch đập càng lúc càng mạnh, mặt tôi cũng nóng bừng theo từng nhịp đập ấy.
"Nhưng tôi thật sự sợ."
"Tôi thích em, nên càng không dám ích kỷ, không dám hèn nhát kéo em xuống cùng mình."
Giọng anh ấy run run.
"Tôi rất sợ..."
"Lỡ như một ngày nào đó, tôi đi theo con đường của bố, vậy em phải làm sao đây?"
47.
Tiếng mưa rào rào ngoài cửa sổ.
"Em vui vẻ như vậy."
"Em rạng rỡ như vậy."
"Lúc nào cũng giống như mặt trời nhỏ."
"Tôi không dám tưởng tượng..."
"Nếu một ngày em cũng trở thành như mẹ tôi."
Anh ấy khẽ thở dài.
"Em đáng lẽ phải mãi mãi được vui vẻ như thế."
Thiệu Bạch nói không sai, nếu chúng tôi ở bên nhau, nếu một ngày nào đó anh ấy thật sự xảy ra chuyện...
Liệu tôi có thể bước ra được không?
Thiệu Bạch siết ch ặ t vòng tay, anh ấy vùi mặt vào cổ tôi.
"Dung Dung..."
"Tôi phải làm sao đây?"
"Lẽ ra tôi nên buông tay em, nhưng mỗi lần nhìn thấy em ở cạnh Hạ Thành Nam..."
"Chỉ cần nghĩ tới việc phải tận mắt nhìn em đi cùng một người đàn ông khác..."
"Tôi thấy rất đau."
"Tôi không buông được."
Tôi không nói gì, chỉ vòng tay ôm anh ấy.
Hương thơm lạnh lẽo quanh quẩn chóp mũi, tim anh ấy đập rất nhanh.
Cánh tay ôm tôi siết ch ặ t
"Thiệu Bạch."
Tôi khẽ gọi.
"Anh thích em sao?"
Anh ấy gật đầu.
"Anh thích em."
"Rất thích."
"Chỉ thích mình em."
Những lời ấy như tia nắng ấm xuyên thẳng vào tim, khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi bỗng sinh ra dũng khí chưa từng có.
Ta ôm ch ặ t Thiệu Bạch, kiên định nói:
"Thiệu Bạch."
"Em tin anh."
"Anh cũng tin em một lần nhé."
"Em không dám đảm bảo kết quả."
"Có lẽ cuối cùng mọi chuyện sẽ không tốt đẹp như chúng ta mong muốn."
"Nhưng dù sao cũng phải cho bản thân một cơ hội chứ."
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ấy.
"Không thử thì làm sao biết được?"
Trong đêm, tôi không nhìn rõ Thiệu Bạch, chỉ thấy đáy mắt người đối diện thoáng hiện tầng nước long lanh.
Ngay sau đó, anh ấy nâng mặt tôi lên rồi cúi đầu hôn xuống.
48.
Tiếng mưa hòa lẫn với nhịp tim đang đập đ i ên cuồng.
Cả hai chúng ta đều mang theo sự tuyệt vọng bất chấp tất cả.
Dẫu biết tương lai rất có thể là một bi kịch.
Nhưng vào khoảnh khắc này, chẳng ai còn đủ sức buông tay.
Chỉ có thể dốc cạn toàn bộ sinh mệnh như con thiêu thân lao vào lửa.
Đi ê n cuồng thiêu đốt chính mình trong phút giây ngắn ngủi ấy.
Một giọt nước mắt lăn xuống.
Mặn chát.
...
Thì ra tư thế ngủ của Thiệu Bạch cực kỳ xấu.
Tôi trước giờ luôn nghĩ người như anh ấy hẳn phải nằm ngay ngắn chỉnh tề, hai tay đặt trên ng ự c.
Ai ngờ ngủ rồi lại giống hệt con bạch tuộc.
Nửa đêm trước tiên là quăng một cánh tay đè lên người tôi.
Ta mở mắt, nhịn.
Một lúc sau, anh ấy lại gác luôn cả chân lên người tôi.
Còn liên tục chen lấn đẩy ép, đến mức nửa người tôi sắp rơi khỏi giường.
Tôi cứ giữ cái tư thế chênh vênh ấy, mở mắt nhìn trần nhà đến tận sáng.
Vỏ ốc biển bên cạnh khúc khích cười:
"Đùng là oan gia mà."
Từ ngày Thiệu Bạch dọn tới ở, ốc biển thất nghiệp.
Anh ấy ở đây mỗi ngày.
Nó cũng chẳng cần nửa đêm vận chuyển anh ấy tới nữa.
Không biết từ lúc nào, Thiệu Bạch lại sinh ra niềm đam mê nấu ăn mãnh liệt.
Ngày nào cũng quấn tôi đòi dạy nấu món mới.
Ban ngày tôi làm việc, ban đêm lại phải dạy anh ấy nấu cơm.
Sau đó còn phải ăn món anh ấy nấu, chẳng khác nào chịu cực hình.
Người gầy đi bốn, năm cân lúc nào chẳng hay, ấy vậy mà Thiệu Bạch còn đau lòng nói:
"Dạo này em gầy quá."
"Tối nay anh nấu món ngon bồi bổ cho em nhé."
Ốc biển đứng bên cạnh lén cười hả hê.
Tôi mặt không cảm xúc, gắp một đũa thức ăn do Thiệu Bạch nấu nhét thẳng vào miệng ốc biển.
"Ọe"
"Phi phi phi!"
"Đồ vô ơn!"
Ngay ngày thứ hai sau khi chính thức ở bên nhau, Thiệu Bạch đã đăng ngay một bài lên vòng bạn bè.
Mỹ danh là:
"Chia sẻ tin vui với bạn bè."
Tôi chỉ muốn trợn trắng mắt.
Chia sẻ cái gì chứ? Rõ ràng là cố tình đăng cho Hạ Thành Nam nhìn thấy thôi.