Chàng Trai Ốc Biển

Chương 11

42.

Trên người Hạ Thành Nam luôn có một mùi hương rất đặc biệt, thoang thoảng mùi thuốc lá, lại như mang theo hơi mặn của biển cả.

Hai mùi hương hòa vào nhau, tạo thành cảm giác như kẻ đào hoa từng trải, như gã trai tồi đã lăn lộn đủ giữa vườn hoa tình ái.

Hạ Thành Nam cúi đầu, khoảng cách giữa chúng tôi quá gần.

Tôi hơi căng thẳng lùi về phía sau.

Cậu ấy loay hoay một lúc vẫn chưa mở được khóa dây.

Tôi bắt đầu sốt ruột.

Không nhịn được cúi xuống nhìn.

"Sao vậy?"

Ngay lúc ấy.

Hạ Thành Nam đột nhiên ngẩng đầu.

Trong mắt cậu ấy dường như có cả một đại dương, mặt biển phẳng lặng, nhưng bên dưới là những dòng nước ngầm cuộn chảy.

Như có một vòng xoáy khổng lồ, muốn kéo người ta chìm xuống.

Tôi bị ánh mắt ấy giữ ch ặ t, nhất thời quên cả cử động.

Hạ Thành Nam khựng lại, sau đó chậm rãi tiến gần hơn.

Rõ ràng không hề uống rượu.

Thế nhưng hơi thở lại nóng đến lạ, giống như thợ săn đã khóa ch ặ t con mồi.

Không cho nó bất kỳ cơ hội nào trốn thoát.

Tôi tựa lưng vào cửa xe.

Trong không gian chật hẹp ấy, Hạ Thành Nam như đã giăng sẵn thiên la địa võng.

Mà tôi không biết phải chạy đi đâu.

"Dung Dung..."

Giọng trầm thấp đến mê hoặc.

"Tớ đã đợi cậu rất lâu rồi."

Nói rồi, Hạ Thành Nam từ từ cúi xuống.

Sợi dây cuối cùng trong đầu tôi bỗng đứt phựt.

Hơi thở Hạ Thành Nam càng lúc càng gần, tôi vô thức nhắm mắt lại:

Đúng lúc ấy, điện thoại dưới người tôi đổ chuông.

‘Reng’

Âm thanh ấy như một gáo nước lạnh.

Kéo lý trí trở về, tôi bừng tỉnh, đột ngột mở mắt.

Dùng sức bấm mạnh khóa dây an toàn.

Tách!

Cửa xe mở ra.

Tôi lao ra ngoài, chỉ kịp ném lại một câu:

"Xin lỗi!"

Mưa như trút nước, trong màn mưa trắng xóa sau lưng, giọng Hạ Thành Nam vang lên:

"Dung Dung, cậu biết không?"

Cậu ấy dừng một chút, rồi chậm rãi nói:

"Bạn gái cũ của Thiệu Bạch, đã về nước rồi."

43.

Tim tôi bỗng run dữ dội, tôi không nói thêm gì nữa.

Chỉ siết ch ặ t quai túi rồi quay người chạy lên lầu.

Suốt quãng đường về nhà, tôi đi rất nhanh.

Nhanh đến mức chẳng dám để bản thân suy nghĩ về những lời Hạ Thành Nam vừa nói.

Về tới nhà, tôi qua loa rửa mặt rồi ngã vật xuống giường.

Nhưng câu nói kia vẫn như một lời nguyền quẩn quanh trong đầu.

Xua mãi không đi.

"Bạn gái cũ của Thiệu Bạch đã về nước."

Vậy thì sao?

Liên quan gì đến tôi?

Anh ấy vì cô ta mà sống dở ch ế t dở.

Giờ cô ta quay lại, hai người vừa hay nối lại tình xưa.

Thiệu Bạch cũng có thể bước ra khỏi bóng tối tìm lý do để tiếp tục sống.

Tôi nghĩ:

‘Thật tốt, chẳng còn kết cục nào hạnh phúc hơn thế nữa.’

‘Ngày mai, tôi nhất định phải đập n á t con ốc biển ch ế t tiệt kia.’

Có lẽ nó nghe được tiếng lòng tôi.

Con ốc biển đã im lặng suốt nhiều ngày bỗng bật dậy.

‘BỐP!’

Đập thẳng vào trán tôi.

Rồi gào lên:

"HÀNG TỚI RỒI CHỊ HAI!"

"MAU ĐI TIẾP ĐÓN!"

Tôi giật mình.

Từ phía bếp truyền tới tiếng sứ vỡ loảng xoảng, tôi lập tức bật dậy.

Vội vàng chạy ra ngoài, nhưng đến gần cửa bếp, tôi mới miễn cưỡng ép khóe môi đang cong lên xuống, rồi cố tình tỏ vẻ khó chịu.

Đẩy cửa bước vào.

"Sao anh lại tới nữa?"

Thiệu Bạch lặng lẽ ngẩng đầu nhìn tôi, dưới chân anh ấy, đầy những mảnh sứ vỡ.

Mặt tôi lập tức tối sầm.

M ó a nó.

Bộ chén đĩa mới mua của tôi!

Trước đây anh ấy rửa bát thành thạo lắm rồi cơ mà.

Tên này chắc chắn cố ý!

"Tôi không tới."

"Để em với Hạ Thành Nam song túc song phi sao?"

Tôi đỏ mặt, nhưng ngay sau đó lại tức giận.

"Anh nói linh tinh gì thế?"

"Hôm nay em đi ăn với Hạ Thành Nam đúng không?"

Tôi trợn mắt.

"Sao anh biết?"

Thiệu Bạch hừ lạnh không trả lời.

Trong tay anh ấy.

Chiếc bát cuối cùng rơi xuống đất.

Choang!

Vỡ tan tành.

44.

Tôi thật sự nổi giận rồi.

"Anh có bệnh à?"

"Đập bát của tôi làm gì?!"

Thiệu Bạch nhàn nhạt đáp:

"Dù sao ngày nào em cũng ra ngoài ăn."

"Ở nhà chắc cũng chẳng cần dùng bát nữa."

Tôi siết ch ặ t nắm đấm, móng tay đ â m vào da thịt, cắn môi hỏi:

"Thiệu Bạch."

"Rốt cuộc anh muốn gì?"

Anh ấy không nói gì, chỉ quay đầu đi.

Đột nhiên tôi lại thấy vô cùng tủi thân.

Rõ ràng là anh, anh vì người khác mà sống không nổi, không chịu cho tôi một câu trả lời rõ ràng.

Thế mà bây giờ, lại làm ra bộ dạng này, giống như người sai là tôi vậy.

Mắt tôi nóng lên, vội ngẩng đầu không muốn để nước mắt rơi xuống.

Thấy tôi im lặng hồi lâu.

Thiệu Bạch quay lại nhìn.

Trong mắt thoáng hoảng hốt.

"Em..."

"Em khóc à?"

Thiệu Bạch lập tức bước tới, đưa tay lau nước mắt trên mặt tôi.

"Em..."

"Thích Hạ Thành Nam đến vậy sao?"

"Mới quen cậu ta được bao lâu?"

Thiệu Bạch càng nói, tôi càng không chịu nổi.

Cuối cùng giật mạnh tay anh ấy ra, lớn tiếng khóc:

"Đủ rồi!"

"Anh còn muốn thế nào nữa?!"

"Rõ ràng là anh!"

"Anh vì một người phụ nữ khác mà đến sống cũng không muốn sống!"

"Anh nói cái gì mà không thể cho người khác hy vọng!"

"Giờ lại đứng đây giả vờ đau khổ!"

"Làm như người có lỗi là tôi!"

"Anh không thấy gh ê t ởm sao?!"

Tôi không muốn khóc, lúc cãi nhau mà rơi nước mắt thật sự rất mất mặt.

Nhưng tôi không nhịn được, hoàn toàn không khống chế nổi.

Thế nhưng Thiệu Bạch lại sững người.

"Vì người phụ nữ khác mà sống không nổi?"

"Em đang nói gì vậy?"

Tôi cười lạnh.

"Còn giả vờ không hiểu?"

"Chẳng phải anh bị bạn gái đá nên mới mắc tr ầm cả m sao?"

Dưới ánh đèn.

Gương mặt trắng trẻo của Thiệu Bạch bỗng đỏ lên.

Nhưng không phải vì xấu hổ mà là vì tức giận.

"Toàn thứ gì vậy?!"

"Ai nói với em thế?"

"Hạ Thành Nam đúng không?"

"Vì phụ nữ mà sống ch ế t đòi tự sát?"

"Sao chính tôi lại không biết chuyện đó?!"