Chàng Trai Ốc Biển
Chương 13
49.
Hạ Thành Nam im lặng mấy ngày.
Không ngờ sau đó lại chủ động liên lạc với tôi.
Trong điện thoại, giọng cậu ấy vẫn hớn hở như chẳng có chuyện gì:
"Dung Dung, ra ngoài ăn cơm không? Tớ mới tìm được một quán cực ngon."
Tôi vô ý buột miệng đáp:
"Là quán nổi tiếng đến mức phải đặt trước ba ngày mới có chỗ ấy hả?"
Đầu dây bên kia chợt khựng lại, Hạ Thành Nam có chút lúng túng:
"Ừm... cậu thông minh thật đấy."
"Vậy có đi không?"
Ta đang định từ chối.
Không ngờ Thiệu Bạch đang ngồi bên cạnh nghe lén từ đầu tới cuối, đột nhiên giật điện thoại.
Anh ấy dịu dàng nói vào máy:
"Thành Nam à, vừa hay tôi cũng chưa ăn tối."
"Không biết Dung Dung dẫn theo người nhà có phiền không?"
Đầu dây bên kia im lặng.
Một lúc lâu sau mới vang lên tiếng cười của Hạ Thành Nam:
"Được thôi."
Lần này Hạ Thành Nam không đưa bọn tôi tới quán bình dân hay nông trại ngoại ô nữa.
Mà dẫn tới nhà hàng cao cấp.
Vừa vào cửa, tôi đã nhìn thấy cậu ấy, điều khiến người ta bất ngờ là hôm nay Hạ Thành Nam không đi một mình, bên cạnh cậu ấy còn có một cô gái.
Thiệu Bạch cười nhạt:
"Chắc muốn cho chúng ta thấy cậu ta cũng có thể tìm được phụ nữ."
"Ấu trĩ."
Ta bất lực bật cười, theo anh ấy đi tới.
Nhưng càng đi, bước chân Thiệu Bạch càng chậm.
Cuối cùng anh ấy dừng hẳn lại.
Tôi không kịp đề phòng, đâm sầm vào lưng anh ấy.
"Làm gì thế?"
Thiệu Bạch không trả lời.
Tôi ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện sắc mặt anh ấy cực kỳ khó coi.
Nhìn theo hướng Thiệu Bạch đang nhìn, tôi nhìn thấy cô gái ngồi bên cạnh Hạ Thành Nam.
Tóc đen dài chấm eo, váy hai dây màu đen ôm lấy thân hình mềm mại.
Dung mạo thanh tú, khí chất nổi bật.
Lòng tôi bỗng thấy khó chịu, bèn dùng sức huých eo Thiệu Bạch:
"Trước mặt em mà còn nhìn mỹ nữ à?"
Anh ấy vẫn không đáp, chỉ xoay người ôm vai tôi.
"Không ăn nữa, anh đưa em đi chỗ khác."
Tôi ngơ ngác, chẳng hiểu chuyện gì, cứ thế bị anh ấy kéo đi.
"Rốt cuộc anh làm sao vậy?"
Phía sau, giọng Hạ Thành Nam mang theo ý cười nhàn nhạt:
"Bạch ca."
"Gặp bạn gái cũ mà quay đầu bỏ đi thế sao?"
Tim tôi chợt trầm xuống.
50.
Cuối cùng chúng tôi vẫn ngồi lại.
Vừa gặp bạn gái cũ đã quay đầu bỏ chạy là ý gì?
Người ngoài nhìn vào còn tưởng Thiệu Bạch vẫn chưa quên được tình xưa.
May mà hôm nay tôi ăn diện rất đẹp.
Ừm.
Hoàn toàn không thua.
Hạ Thành Nam rót cho tôi ly nước, mỉm cười nói:
"Dung Dung, để tớ giới thiệu."
"Đây là Bạch Thanh, bạn đại học của bọn tớ."
Cậu ấy cố tình kéo dài giọng.
"À mà cũng là..."
"..."
Không nói hết câu, chỉ nhướng mày với tôi:
"Hiểu rồi chứ?"
Tôi lạnh lùng nhìn cậu ta diễn trò.
Hạ Thành Nam ch ế t tiệt, trước kia đúng là tôi nhìn lầm người.
Trái tim cậu ta chẳng khác gì cục than tổ ong.
Toàn lỗ với lỗ, đen từ trong ra ngoài.
Bạch Thanh ngồi ngay ngắn, mỉm cười đưa tay:
"Xin chào."
"Ánh mắt của Thiệu Bạch thật tốt."
"Anh ấy đúng là có phúc."
Tôi bắt tay cô ta, mỉm cười đáp lại:
"Đâu có."
"Là tôi có phúc mới đúng."
Còn Thiệu Bạch mặt đen sì ngồi bên cạnh, một câu cũng không nói.
Bạch Thanh tò mò hỏi:
"Hai người quen nhau bao lâu rồi?"
"Tôi mới về nước nên chẳng biết chuyện gì cả."
Ta suy nghĩ một chút.
"Khoảng một tuần."
"Ồ..."
Bạch Thanh che miệng cười.
"Đúng thời kỳ yêu đương nồng nhiệt nhỉ."
Nhìn bề ngoài, Bạch Thanh dường như đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ.
Ứng xử rất lịch thiệp, rất chừng mực.
Nhưng tôi vẫn nhận ra, ánh mắt cô ta luôn vô thức dõi theo Thiệu Bạch.
Chưa đợi Bạch Thanh nói gì thêm, Hạ Thành Nam đã bắt đầu màn hồi tưởng:
"Hồi đại học bọn tớ thân lắm."
"Lúc ấy tớ, Bạch Thanh với anh Bạch ngày nào cũng ở cùng nhau."
"Chỉ có điều mỗi lần hai người họ đi chơi riêng là lại không dẫn tôi theo."
"Cứ bảo tôi là bóng đèn..."
Sắc mặt Thiệu Bạch càng lúc càng khó coi, anh ấy gắp một miếng thịt bỏ vào bát Hạ Thành Nam.
Lạnh giọng:
"Ăn nhiều vào."
"Đừng nói mãi thế."
Hạ Thành Nam cười tươi, nuốt miếng thịt rồi tiếp tục:
"Hồi đó tớ thật sự rất ngưỡng mộ hai người."
"Trai tài gái sắc."
"V ô cùng xứng đôi."
"Mà hai người yêu nhau bao lâu nhỉ?"
"Một năm? "
"Ừm... cũng không ngắn đâu."
Bạch Thanh im lặng, chỉ lặng lẽ nhìn Thiệu Bạch.
Không hề ngăn Hạ Thành Nam.
Tôi nhìn hai người họ, trong lòng thầm cười lạnh.
Hay lắm, hai ngườinày đúng là phối hợp ăn ý, kẻ tung người hứng.
Phân công rõ ràng chẳng khác nào đang diễn hài cả.
51.
Tôi đặt mạnh cốc nước xuống bàn, làm nước bắn tung tóe vài giọt.
Trên môi treo nụ cười giả lả:
"Hay thật đấy. Vậy bây giờ đến lượt cậu ghen tị với bọn tôi rồi. Nhưng không sao, đừng nản lòng. Cẩu độc thân rồi cũng sẽ có mùa xuân của mình thôi."
Thiệu Bạch lập tức phụ họa:
"Đừng ghen tị quá. Tuy cậu không tìm được cô gái nào tốt như Dung Dung, nhưng vẫn có thể tìm một người kém cô ấy một chút mà."
Hạ Thành Nam sững người, khóe môi giật giật, cuối cùng không nói thêm gì nữa.
Bữa cơm này khiến tôi bực bội vô cùng, trong lòng nghẹn một bụng tà hỏa.
Hạ Thành Nam cứ như trên đời chỉ có mình cậu ta có miệng, nói không ngừng nghỉ. Bạch Thanh thì thỉnh thoảng lại nhìn Thiệu Bạch, ánh mắt lưu luyến chẳng chịu dời đi.
Tôi chẳng ăn được bao nhiêu.
Cuối cùng, Thiệu Bạch đứng dậy, nắm tay tôi:
"Bọn tôi còn có việc, hôm khác gặp nhé."
Nói rồi anh ấy kéo tôi rời khỏi nhà hàng.
Hai người phía sau đều không lên tiếng.
Vừa bước ra khỏi cửa, tôi lập tức hất tay anh ấy ra:
"Gấp cái gì mà gấp? Gặp bạn gái cũ nên anh chột dạ đúng không?"
Thiệu Bạch bất lực bật cười.
"Em nghĩ gì thế? Anh thấy em tức sắp n ổ tung rồi nên mới kéo em đi."
Tôi không đáp, thực ra cả bữa ăn, Thiệu Bạch chẳng hề nhìn bạn gái cũ lấy một lần.
Tôi cũng chẳng bắt được điểm gì đáng ngờ.
Nhưng tôi vẫn tức.
Tức lây.
Đồ Hạ Thành Nam ch ế t tiệt, lại bày trò.
Thiệu Bạch khẽ thở dài:
"Giờ biết rồi chứ? Hạ Thành Nam chính là trà xanh chính hiệu."
"Kiểu sẽ nói 'Anh ấy quá đáng thật đấy, đâu giống em, em chỉ biết đau lòng vì chị thôi'."
"Em thật sự không nhận ra sao?"
Tôi im lặng.
Đúng là Hạ Thành Nam đôi lúc rất trà xanh.
Nhưng khi ấy tôi đang cãi nhau với Thiệu Bạch, ngày nào cậu ta cũng an ủi tôi, dẫn tôi đi giải khuây.
Ai chống đỡ nổi chứ?
52.
Tối hôm đó, nằm trong chăn rồi mà tôi vẫn còn giận.
Thiệu Bạch ngồi cuối giường bóp chân cho tôi.
"Vẫn còn giận à? Đúng là đồ hẹp hòi."
Tôi lập tức rút chân về:
"Đúng đấy! Em hẹp hòi đấy!"
Thiệu Bạch cười cười bất đắc dĩ.
Anh ấy luồn tay vào trong chăn, kéo chân tôi ra đặt lên đùi.
"Anh sai rồi, được chưa?"
Tôi nhích xuống một chút, tiện thể đặt luôn chân còn lại lên mặt anh ấy.
"Anh sai chỗ nào?"
Thiệu Bạch giữ cổ chân tôi, đáp rất nghiêm túc:
"Anh sai vì đã từng có bạn gái cũ."
"Lúc sinh ra anh nên hiểu rõ sứ mệnh của mình, giữ thân trong sạch, thủ thân như ngọc, đợi đến ngày gặp em."
"Hừ, xạo vừa thôi."
Trong lòng đã ngọt như mật nhưng ngoài mặt tôi vẫn cố làm giá:
"Thế sau này thì sao?"
Bàn tay Thiệu Bạch từ từ xoa dọc từ mắt cá chân lên bắp chân tôi.
Giọng anh ấy trầm thấp:
"Sau này à?"
"Anh đã xóa hết liên lạc với cô ấy từ lâu rồi. Bao năm nay cũng chưa từng liên hệ lại, càng chưa từng yêu ai..."
"Về sau chỉ yêu mình em."
"Mãi mãi chỉ yêu mình em."
Mặt tôi nóng bừng bừng, trong lòng ngọt ngào.
Bình thường nhìn Thiệu Bạch lạnh lùng xa cách là thế, vậy mà nói lời yêu đương đường mật lại chẳng thua ai.
Không biết từ lúc nào, Thiệu Bạch đã leo lên giường.
Hai tay chống bên người tôi, từ trên cao cúi xuống.
Giọng anh ấy khàn khàn:
"Thế còn em?"
"Không thể chỉ có mình anh nói về tương lai được chứ?"
Tôi không trả lời.
Chỉ kéo Thiệu Bạch xuống rồi hôn mạnh lên môi anh ấy.
Sáng hôm sau, lúc tỉnh dậy tôi không thấy Thiệu Bạch đâu.
Rèm cửa dày che kín ánh sáng, ra phòng khách, tôi thấy anh ấy đang đứng ngoài ban công.
Ngoài kia, tia sáng đầu tiên vừa xé toạc màn đêm.
Ánh bình minh rực rỡ.
Đứng ngược sáng, cả người Thiệu Bạch như được viền ánh vàng nhàn nhạt.
"Sáng rồi à..."
Tôi dụi mắt ngáp một cái.
"Sao anh dậy sớm thế?"
Thiệu Bạch không trả lời, anh ấy chỉ ngoắc tay gọi tôi lại, rồi kéo tôi ngồi lên đùi.
Từ phía sau ôm lấy tôi, ghé sát bên tai khẽ nói:
"Trời sáng rồi."
Tôi ngơ ngác:
"Hả?"
Thiệu Bạch tựa cằm lên vai tôi, giọng nói nhẹ nhàng.
"Đêm đó, khi anh quyết định rời khỏi thế giới này..."
"Thần ốc biển mềm lòng đã tặng anh một món quà."
Tôi khẽ run lên.
Thiệu Bạch siết ch ặ t vòng tay hơn.
"Dung Dung."
"Em chính là tia sáng đã kết thúc những tháng ngày đen tối đằng đẵng của anh."
Mũi tôi cay cay, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Ngoài ban công, ánh sáng ngày một rực rỡ, còn người tôi yêu, đang ôm tôi giữa ánh sáng ấy.
Lần đầu tiên, tôi cảm thấy tương lai cũng không còn xa xôi đến thế.
Hoàn toàn văn.