Trì Tiêu không cử động.
Mặc dù giọng nói trong đầu anh đang liên tục kêu gào: Nghe thấy chưa! Không nói đùa với anh đâu! Vui quá rồi chứ gì! Còn đứng đơ ra đó làm gì, mau đi nhanh!, nhưng anh vẫn không cử động.
Anh vẫn đứng tại chỗ, ánh đèn trên đỉnh đầu như trở thành nguồn nhiệt, không ngừng toả nhiệt ra khắp chốn, khiến tuyết tan dần, trở thành cơn mưa ấm áp, xối xả rơi xuống người anh, làm anh ướt tới bừng tỉnh.
Hai người một ngồi một đứng, nhìn chằm chằm đối phương.
Anh không nói gì, Hề Việt cũng không giục anh, cứ thế cả hai rơi vào tình huống khó hình dung.
Bên ngoài cửa sổ, có người đi qua sân, tiếng nói chuyện chuyển từ gần tới xa, Trì Tiêu hít thật sâu, ưỡn thẳng vai, đóng chặt cửa phòng lại trước, sau đó quay lại, vén chăn ra, ngồi xuống mép giường.
Hề Việt đi chân trần, đầu ngón chân ngoắc mấy cái, nhưng bị anh nắm lấy gót chân, còn vô tình kéo phải sợi chỉ trên váy ngủ của cô.
“Sáng mai phải mặc dày chút, khu thắng cảnh lạnh lắm.” Tay anh dừng lại ở mu bàn chân cô.
Hề Việt mất tự nhiên, nhấc chân, ngón chân cọ vào lòng bàn tay anh: “Anh mau đi đi.”
“Anh đi đâu chứ.” Trì Tiêu dở khóc dở cười, nhìn cô: “Em nghĩ gì thế? Nói với anh đi, rốt cuộc em nghĩ gì?”
Hề Việt nói: “Em muốn anh ở lại.”
“Ở lại rồi thì sao?”
“Em muốn ngủ cùng anh.”
Trì Tiêu vẫn nhìn thẳng vào cô, muốn nghe xem cô có thể nói gì nữa: “Ngủ đơn thuần hay ngủ kiểu khác?”
“Kiểu khác, ngủ đơn thuần thì em không cần anh ngủ cùng.”
“Aiya, trời ơi, suỵt…” Trì Tiêu giơ tay bịt miệng Hề Việt lại, nhưng bị Hề Việt đẩy ra.
“Anh vừa chạm vào chân em đấy!”
“Chạm thì chạm thôi, em còn chê chính mình à?”
Hề Việt trốn ra sau, lại bị Trì Tiêu nắm lấy khuỷu tay, kéo lại: “Em bị ai k*ch th*ch à? Ai khiến em không vui? Tâm trạng em không tốt?”
Hề Việt vùi mặt vào đầu gối: “Không có.”
“Vậy lẽ nào là buổi tối Lãnh Kế Bằng nói gì với em à? Hai người nói gì? Anh nghe xem nào.”
Hề Việt vẫn không lên tiếng, nhưng thật ra đang liên tục nhớ lại buổi chiều và cuộc trò chuyện với Lãnh Kế Bằng.
Phòng kính của Thịnh Vũ rất ấm áp, nồng nàn hương hoa và mùi đất đai, xích đu làm bằng tấm gỗ và dây thừng đã hằn lên dấu vết nhiều lần sử dụng, nhưng như vậy lại càng hợp tình cảnh lúc này hơn, tựa như căn nhà nhỏ trong rừng sâu.
Nơi như này quá thích hợp để nói chuyện yêu đương, nhưng điều Hề Việt cần nói với Lãnh Kế Bằng là lời từ chối lịch sự.
Lãnh Kế Bằng bày tỏ hảo cảm của mình với Hề Việt trước, nói mình là người theo chủ nghĩa lãng mạn không hơn không kém, tin vào tình yêu từ cái nhìn đầu tiên, nói hôm trước, ngay từ khi thấy Hề Việt ở nhà hàng, anh ấy đã rất thích cô.
Chuyện Hề Việt có bạn trai khiến anh ấy khổ sở, nghĩ, thôi bỏ đi, nhưng về sau nghe nói hai người cũng vừa quen biết, anh ấy lại thấy, mình không phải không có khả năng.
Đây là cuộc trò chuyện nhằm cướp lấy người đã thuộc về người khác, mục đích quá rõ ràng, không chút che giấu. Hề Việt nghĩ tới Trì Tiêu lúc này đang ở bên ngoài homestay hút thuốc, cô chợt buồn cười, cũng không biết nếu Trì Tiêu nghe được những lời này sẽ có phản ứng gì.
Hơn nữa, nếu đã là cướp thì tổn thất cho bên còn lại chắc chắn là điều không thể tránh khỏi.
Lãnh Kế Bằng nói với Hề Việt: “Thật ra tôi rất ngạc nhiên, sao cô lại thích người như thế, hay là con gái các cô đều khá đơn thuần, nhìn người hơi phiến diện?”
Hề Việt sững sờ nhìn anh ấy: “Người như nào?”
“Anh ta trẻ như thế, buôn bán cũng làm tới quy mô hiện tại, ngoại trừ thứ bố mẹ cho ra, có lẽ chính anh ta cũng rất cố gắng nhỉ?”
Hai chữ cố gắng phát ra từ ngữ cảnh lúc này của Lãnh Kế Bằng chắc chắn không phải từ mang nghĩa tốt đẹp.
“Người làm ăn buôn bán, đầu trâu mặt ngựa gì cũng tiếp xúc rồi, nói anh ta không hiểu lòng người có ma mới tin, ở bên người tâm cơ như vậy, rất dễ bị thiệt.”
“Hơn nữa vẻ ngoài và dáng người anh ta cũng ổn, lại biết nói năng, những thứ này đều dễ mê hoặc người khác. Tôi nói cho cô nghe, tôi có đồng nghiệp như vậy đấy, ỷ vào việc mình có ngoại hình ổn, qua lại dây dưa với mấy bà chị giàu có liền. Tôi nói không phải chứ, có khi họ sắp bị vét sạch rồi ấy? Ban đầu anh ta muốn mấy bà chị đó đổ tiền vào khoá tập gym, về sau là muốn họ mua xe, mua đồng hồ cho, ra ngoài lúc nào cũng phải có thể diện, ai biết mấy đồ trên người anh ta từ đâu mà có?”
“Còn nữa, từ đầu tới cuối tôi luôn tin vào câu ngưu tầm ngưu mã tầm mã, muốn biết một người thế nào thì chỉ cần nhìn người bên cạnh anh ta là được… Theo lí mà nói đều là bạn của cô, tôi không nên nói mấy lời này, nhưng ông chủ của homestay đó, tóc bím rồi móng tay, tôi nhìn mà tởm, đó là người bình thường sao? Cảm giác không còn là đàn ông nữa ấy.”
…
Ban đầu Hề Việt còn nghiêm túc lắng nghe, nhưng dần dần, suy nghĩ của cô đã chạy về nơi xa.
Lãnh Kế Bằng nói nhiều thế, câu duy nhất cô đồng tình là: Có lẽ cô khá đơn thuần, nhìn người hơi phiến diện?
Nếu không sao ban đầu cô không nhìn ra, Lãnh Kế Bằng trông hơi thô kệch, khờ khao, mở mồm ra là nói mấy lời chói tai? Lời nói khiến người ta không sao nghe nổi?
Cô nhìn Lãnh Kế bằng, vẻ mặt ngày càng nghiêm khắc: “Anh nói với tôi mấy lời này là có ý gì?”
Lãnh Kế Bằng ngồi lên phiến đá to, nói nhẹ như bông: “Tôi chỉ cảm thấy tôi có tư cách chiến đấu.”
“Dựa vào đâu để chiến đấu? Vào đạo đức âm vô cực đó của anh sao?” Hề Việt nhìn về phía cửa homestay: “Khi họ ở đây, anh sẽ lặp lại y nguyên những lời này sao? Nếu không thì tại sao lại nói mấy lời đó trước mặt tôi?”
Lãnh Kế Bằng sững sờ, sau đó lập tức thay đổi biểu cảm: “Tôi chỉ không muốn cô bị lừa, tôi gặp quá nhiều loại người như vậy rồi.”
“Anh nghĩ cho tôi?”
“Đúng vậy.”
“Nhưng sao tôi thấy anh coi tôi là kẻ thiểu năng nhỉ? Hơn nữa anh bình luận về đạo đức của bạn tôi trước mặt tôi, anh tôn trọng tôi không? Đây là cách anh bày tỏ sự ái mộ của mình với người khác giới?”
Lãnh Kế Bằng lập tức run sợ.
Anh ấy cũng không ngờ Hề Việt yên tĩnh, nội hàm trong mắt mình lại có lúc khí thế ngút trời như vậy.
Cô nói rất nhanh, lời nói cũng vô cùng sắc bén.
“Có vẻ anh đang đứng về phía tôi, xuất phát từ góc độ bảo vệ tôi, nhưng những lời anh vừa nói không thể khiến tôi cảm thấy được bảo vệ, thậm chí còn thấy bị xúc phạm.” Hề Việt nói: “Tôi cũng rất không có chính kiến, thích nghe lời ngon ngọt, nhưng tôi không tới mức không có cả khả năng phán đoán cơ bản.”
Cô vô cùng tức tối, tức cho mình, cũng tức cho Trì Tiêu và Thịnh Vũ.
Rõ ràng vừa nãy, khi ở trong bếp, cô và Trì Tiêu còn muốn nấu cơm bệnh cho Lãnh Kế Bằng, Trì Tiêu còn nói bỏ ít ớt thôi, sợ anh ấy đau dạ dày.
Còn có Thịnh Vũ.
Lãnh Kế Bằng và Thịnh Vũ mới gặp nhau lần đầu, sao lại có hiểu lầm lớn tới vậy? Còn nữa, sao Thịnh Vũ lại không phải người đàng hoàng, thậm chí không phải đàn ông?
Đàn ông phải có dáng vẻ thế nào?
Phải có bả vai rộng, cơ bắp cuồn cuộn sao? Là bắt buộc phải có vị trí chủ đạo trong mỗi mối quan hệ sao? Là nhất định phải có khả năng ép buộc người khác công nhận và khuất phục sao?
Hề Việt nhìn Lãnh Kế Bằng, như chợt hiểu ra, hiểu ra rốt cuộc “yêu từ cái nhìn đầu tiên” mà anh ta nói với cô xuất phát từ đâu, cũng vì vậy mà thấy tiếc thay cho anh ta. Nếu anh ta vẫn luôn theo đuổi tình yêu như vậy, vậy có lẽ sẽ không bao giờ thành công được, bởi vì dường như anh ta không quan tâm tới linh hồn dưới lớp vỏ bọc của đối phương có màu gì, chỉ đắm chìm vào phán đoán của mình một cách mù quáng, cưỡng ép, tự tin thái quá, vô cùng khó sửa.
“Cô nghiêm túc với anh ta sao?” Lãnh Kế Bằng hỏi vậy, dường như vẫn đang tìm điểm tấn công nào đó.
“Đúng vậy.” Hề Việt không chút do dự, đưa ra câu trả lời chắc nịch, cũng chặn họng câu tiếp theo Lãnh Kế Bằng định nói: “Hơn nữa tôi biết anh ấy cũng nghiêm túc với tôi.”
“Sao cô có thể chắc chắn?”
“Bởi vì trái tim có thể nhìn thấy.” Hề Việt nói: “Nếu một ngày nào đó anh học được cách nhìn người bằng trái tim chứ không phải bằng mắt, không nhìn người ta bằng một con mắt mà là đứng đối diện, ngang hàng, chắc anh sẽ hiểu được lời tôi nói.”
Khi nói tới đây, Hề Việt tính đứng dậy, trùng hợp cửa gỗ homestay ở phía xa rung một cái.
Thịnh Vũ bổ nhào ra trước, kế đó là Trì Tiêu.
Vì để che giấu sự ngượng ngùng, họ còn nhìn trời nhìn đất, lúc thì sờ chỗ này, lát lại chạm chỗ kia, dáng vẻ bận bịu, nhưng không nhìn sang bên này.
Hai tên trộm.
Hề Việt cúi đầu cười.
Cô đứng dậy, lấy vỉ thuốc trong túi ra, đó là thuốc Lãnh Kế Bằng cho cô mấy ngày trước, cô chưa uống viên nào, giờ trả lại cho anh ta.
Cũng vào tối ấy, Trì Tiêu đưa thuốc cảm cho cô, khi cô không chút do dự uống thuốc đó, cô mới nhận ra, thì ra cô đã bất giác hoàn toàn tin tưởng Trì Tiêu.
Dưới lớp vỏ bọc ấy là màu sắc của linh hồn.
Hề Việt cảm thấy, nếu một cặp đôi có thể nhìn thấy màu sắc thật sự của nhau mà vẫn lựa chọn tin tưởng, lựa chọn tiến gần tới nhau, không màng tất cả, vậy có lẽ họ sẽ đánh bại hàng ngàn quân địch.
Cô nói với Lãnh Kế Bằng, những lời hôm nay anh ta nói thật sự rất mất lịch sự, nhưng cô nghe rồi sẽ quên, cũng sẽ không nói với bất kỳ ai, bởi vì cô không muốn mọi người tranh cãi, phá hoại chuyến đi của mọi người. Ngày mai đã chốt sẽ cùng tới núi tuyết Ngọc Long, chuyện này không có gì thay đổi, sẽ không vì sự cố hôm nay mà không đưa anh ta đi, nhưng…
Nhưng thời gian này tôi không muốn nói chuyện với anh, không muốn qua lại với anh nữa.
Hề Việt thầm nói.
Khi cô rời khỏi nhà kính, Lãnh Kế Bằng gọi cô lại.
“Tôi muốn hỏi, mấy ngày tới cô sẽ rời khỏi Vân Nam, hai người còn tiếp tục bên nhau không?”
Hề Việt đứng lại, đương nhiên cô hiểu ý của Lãnh Kế Bằng.
“Tôi cũng không biết, nhưng tình yêu không phải thứ chờ đợi rồi sẽ tới, tôi cũng không có tư cách phát thẻ cho người khác, người trước không hợp là người sau có thể lên thay, như vậy sẽ sỉ nhục tình yêu, cũng sỉ nhục chính tôi.”
Lãnh Kế Bằng bị từ chối lần nữa dường như đã bỏ cuộc, anh ta hít sâu rồi mới đứng dậy, nhìn Hề Việt rất lâu, sau đó cười với cô: “Thật ra lúc chiều tôi cũng hỏi anh ta câu này rồi, cô biết anh ta trả lời sao không?”
Hề Việt không nói gì.
Cô đã nghĩ kỹ rồi, nếu Lãnh Kế Bằng tiếp tục ly gián, cô sẽ đá anh ta.
“Bạn trai cô nói, anh ấy muốn ở bên cô cả đời.”
…
Hề Việt ôm đầu gối ngồi trên giường, Trì Tiêu ngồi bên giường.
Cô cứ ngây ngốc như vậy, ánh mắt nhìn bừa điểm nào đó.
Điểm dừng lúc này là cánh tay Trì Tiêu.
Anh chỉ mặc áo tay lỡ, da trên cánh tay bị ánh đèn và màu ga giường kẹp giữa, hiện rõ sự trắng bệch bắt mắt.
Cô duỗi một ngón tay gãi tay Trì Tiêu.
“Anh trắng thế, chắc giống bố anh nhỉ?”
Ngón tay di chuyển lên trên, tới khuỷu tay, gãi thêm mấy cái, lại lên trên tiếp, tới phần ống tay á oche đi, cô luồn tay vào trong, gãi tiếp.
Trì Tiêu hơi ngứa, nắm lấy ngón tay không ngoan ngoãn của cô: “Hình như là vậy, lúc còn nhỏ, mẹ anh nói bố anh là yêu tinh, nói bà là Đường Tăng.”
“Vậy anh thì sao?”
“Anh là Tôn Ngộ Không.” Trì Tiêu nói: “Khi còn nhỏ mua đồ chơi, gậy kim cô này, đao kiếm này, súng ống này, anh đều sẽ đánh vào đầu bố anh, trừ yêu diệt ma cho mẹ anh.”
“Anh có hiếu thật đấy.”
“Cũng tàm tạm, haiz.”
Hề Việt bật cười, đấm anh mấy cái, nâng mặt Trì Tiêu lên, hôn lên mắt anh.
“Vậy anh có hoả nhãn kim tinh không?”
“Hả?”
“Anh có thể nhìn ra em có mặc gì sau lớp quần áo ngủ không?”
“…” Trì Tiêu nhìn xuống theo bản năng, nhưng cũng may kiềm chế được, anh thẳng thừng nhắm mắt lại: “Em đừng giở mấy trò này, em không nói rõ thì không được.”
“Anh muốn kêu em nói gì?” Thật ra trái tim Hề Việt cũng đập rất nhanh: “Em muốn ngủ với bạn trai em còn cần vòng vo Tam Quốc sao? Còn phải xin duyệt hả?”
Không phải ý này, Trì Tiêu nói.
Anh nắm lấy tay cô, kéo nó xuống khỏi má anh, sau đó chỉnh lại phương hướng, nhìn thẳng vào cô với tư thế mặt đối mặt: “Anh cần biết nội dung trò chuyện của hai người, và rốt cuộc em bị sao vậy?”
Anh nhìn mắt Hề Việt: “Mặt trăng, em làm anh hơi sợ.”
“Sợ gì?”
Ánh sáng trong mắt Trì Tiêu loé lên, nhưng anh không trả lời.
“Em hỏi anh đấy, anh sợ gì?”
Trì Tiêu rút một tay ra, xoa gáy, dáng vẻ rất bất lực, dời ánh mắt qua chỗ khác.
“Anh luôn thấy em sẽ nói lời từ biệt với anh, giống như nghi thức gì đó vậy, anh sợ sáng mai khi vừa mở mắt ra, em lại chạy mất dạng rồi.”
…
Trái tim Hề Việt như bị nhéo một cái.
Giọng nói dịu dàng của Trì Tiêu có lực sát thương quá lớn, sao anh còn biết làm nũng vậy?
Cô thấy mình đã nghĩ quá sai, có lẽ cô không quá hiểu Trì Tiêu, thời gian họ quen nhau còn quá ngắn.
Nhưng điều này không cản trở việc cô thật sự rất thích anh.
Thích điểm nào?
Hề Việt cũng không biết, giống như ngôi sao nam cô theo dõi kia, có lẽ ban đầu xuất phát từ vẻ bề ngoài.
Cô vẫn luôn nhớ đêm đầu tiên ở Hoà Thuận, cô bị doạ cho mất hồn mất vía ở con hẻm nhỏ im ắng, không một bóng người, có người đàn ông đứng ở đầu hẻm, dưới ánh đèn, dáng người cao gầy khiến cô yên tâm hơn chút. Tiếp đó là sáng sớm ngày hôm sau, cô đi cầu thang gỗ ở homestay Mã Ni để xuống tầng, Trì Tiêu đứng trong sân, để lộ chút xíu gương mặt thật.
Cô còn nhớ cảm giác lúc ấy, nếu phải hình dung thành phiếu điện tim thì từ khoảnh khắc nhìn thấy Trì Tiêu đứng dưới ánh mặt trời, nhịp tim là một khoảng trắng.
Anh như được làm ra từ tiêu chuẩn mà cô thích, thật kỳ lạ.
Vậy ngoại trừ vẻ bề ngoài thì sao?
Hề Việt cố chấp giơ tay lên lần nữa, nâng mặt Trì Tiêu lên, rất nhiều thứ lướt qua tâm trí cô. Rõ ràng chỉ có khoảng thời gian ngắn như vậy, nhưng dường như đã xảy ra quá nhiều chuyện. Họ cùng nhau tới rất nhiều nơi, khiến người ta không kịp ứng phó, sự tiếp xúc thâm mật khiến tình cảm bùng nổ dữ dội trong thời gian ngắn.
Đây có lẽ là sức cuốn hút của du lịch, Hề Việt nghĩ.
Cô từng phát cho anh vô số thẻ người tốt, bởi vì trong quá trình ở bên nhau, cô thật sự cảm nhận được điểm tốt của Trì Tiêu.
Trước tiên là vì cách làm người, anh chân thành, lương thiện, giản đơn, đối xử công bằng với mỗi người bạn.
Sau đó là vì cách yêu thương người khác, anh tỉ mỉ, kiên nhẫn, có thể thấu hiểu cô, có thể gánh vác cho cô, hơn nữa sự thẳng thừng của anh đã đánh bại toàn bộ chần chừ của cô, cho phép cô rút lui, thấu hiểu từng suy nghĩ muốn làm kẻ hèn nhát vào từng giai đoạn của cô, nhưng sẽ đẩy cô tiến về phía trước lần nữa khi cô đã nghỉ ngơi đầy đủ….
Dưới lớp vỏ bọc là màu sắc của linh hồn.
Hề Việt lại nghĩ tới câu này, khi cô bộc lộ màu sắc của mình, từng khiếm khuyết trên người cô cũng được màu sắc của Trì Tiêu lấp đầy.
Hề Việt tự hỏi lòng mình, cô vẫn bi quan.
Cô sắp phải rời khỏi Vân Nam rồi, chuyến du lịch của cô sắp kết thúc, đoạn tình cảm này này làm rung động cả than linh, nhưng nó sắp tới lúc chấm hết. Cuộc đời con người có nhiều ngã rẽ, trên thế gian này có rất nhiều chuyện đã được định sẵn là có kết cục như vậy.
Nhưng Trì Tiêu nói sao?
“Anh ấy nói muốn ở bên cô cả đời.”
Trái tim Hề Việt như hoá thành nước. Cô thấy đây có lẽ là ma lực của hiện tại. Trì Tiêu nói cô phải sống cho hiện tại, cô từng dùng Vùng đất dâu tây dại để viết sống cho hiện tại, cô đã cảnh cáo bản thân vô số lần, nếu đã bắt đầu thì phải cố gắng trải nghiệm, phải sống cho trước mắt.
Câu nói này của Trì Tiêu như đổ thêm dầu vào lửa, trái tim cô như được nâng lên tận trời cao, dừng tại đám mấy, dừng tại đỉnh núi, nhìn thế gian với ánh mắt dịu dàng.
Chí ít vào lúc này, họ đều nghĩ tới mãi mãi.
Họ đều muốn dùng trái tim chân thành để theo đuổi mãi mãi, như vậy là đủ rồi.
Đêm ở Lệ Giang dịu dàng nên thơ, chính nó đã thúc đẩy sự dũng cảm trong cơ thể Hề Việt. Cô chủ động tiến về phía trước, ôm lấy Trì Tiêu.
Cô nghiêng mặt, nước mắt lã chã rơi.
Trì Tiêu quay đầu cô lại, nhìn cô thật kỹ, sau đó liên tục hôn lên từng giọt nước mắt.
Có lẽ sợ phòng quá yên tĩnh, bầu không khí bị tiếng khóc của cô làm cho quá nặng nề, Trì Tiêu liền dừng lại, còn không quên nói đùa: “Hai người nói lâu vậy, có phải chỉ nhặt một đoạn để nói anh nghe không? Còn nữa, chỉ vì câu nói ấy mà em cảm động tới nước này? Vậy nếu anh nói, anh chỉ nói bâng quơ như thế thì sao?”
“Vậy cũng được.” Hề Việt cắn môi anh: “Nơi có độ cao so với mực nước biển càng cao thì càng gần ôn trời, anh cứ đợi chịu báo ứng đi!”
Trì Tiêu bật cười, kéo tay Hề Việt, kéo cả người cô qua, để cô ngồi lên chân mình, mặt đối mặt, hai chân cô vòng qua người anh.
Lúc này, người nhìn từ trên cao xuống biến thành Hề Việt, vậy nên cô cũng có thể thoải mái quan sát mặt anh.
Ánh đèn sáng chói rơi vào mắt anh, như phủ lên đó một lớp lấp lánh.
Hề Việt không nhắm mắt nữa, cô muốn nhìn Trì Tiêu, vậy nên nụ hôn này biến thành nụ hôn hơi kỳ quặc. Hai người bốn mắt nhìn nhau, môi lưỡi và ánh mắt đều thăm dò đối phương, khó lòng chia cắt, nhưng lại lộ rõ sự kiềm chế. Trì Tiêu đang kìm nén, hơi thở dồn dập đã nói lên tất cả.
Cô đã tắm, bình nóng lạnh của homestay là kiểu trữ nước, thậm chí cô còn chừa nước nóng cho Trì Tiêu.
Nhưng Trì Tiêu vẫn lắc đầu: “Ngày mai em không đi núi tuyết nữa?”
Hề Việt dừng lại, có phần khổ sở: “Anh có được không đấy?”
Cô dịch người sang trái rồi lại sang phải, cọ vài cái: “Em làm tới vậy rồi.”
Anh không cảm nhận được sao?
Trì Tiêu muốn lùi về sau, nhưng Hề Việt treo người lên người anh, anh không lùi được, chỉ đành cúi đầu, tựa vào hõm vai cô, cười tới hơi nóng phả ra khắp nơi: “Cẩn thận chút, anh sợ mai em bị phản ứng độ cao.”
“Anh không khó chịu à?”
“Hơi hơi.” Trì Tiêu ôm lưng cô, giọng nói trầm thấp: “Vậy nên em đừng động đậy, cũng đừng nói chuyện, đợi nó ngủ đã.”
Hề Việt im bặt.
Thật ra cô không hiểu Trì Tiêu lắm, tại sao không làm?
Câu giải thích của Trì Tiêu là: “Anh không muốn tiến độ như làm việc, anh muốn thuận theo tự nhiên. Anh càng không muốn em cảm động vì một câu nói của anh rồi mềm lòng, rồi làm qua loa mọi chuyện, như vậy không có ý nghĩa gì hết.”
Hề Việt nghiêm túc nhìn anh: “Sao lại qua loa? Em đã chuẩn bị hết mọi thứ, chỉ cần anh đi mua bao, mở bài nhạc nào đó trên điện thoại để át tiếng ồn, vì phòng cách âm kém, sau đó chúng ta có thể ở trên giường, cũng có thể ở trên bàn…”
“Này này…” Trì Tiêu cười to, bịt miệng Hề Việt lại: “Anh xin em thật đấy.”
Coi như anh đã nhìn ra Hề Việt nói năng không suy nghĩ thế nào rồi, lần thứ mấy rồi? Anh luôn có thể bị lời nói thẳng thừng của cô quấy nhiễu.
Quan trọng là chính cô cũng không nhận ra điều đó.
“Nó lại dậy rồi.”
“Em biết.” Trì Tiêu đầm đìa mồ hôi: “Vậy nên em đừng nói nữa.”
…
Tối nay, Trì Tiêu vẫn ở lại phòng Hề Việt.
Anh không lãng phí số nước nóng ấy, sau khi tắm xong, đi ra ngoài thì thấy Hề Việt đang xem điện thoại.
Anh rút điện thoại khỏi tay cô, cài báo thức, để điện thoại sang một bên, sau đó nằm xuống sau người cô.
Lần đầu tiên ngủ chung.
Đã nói là ngủ thôi, nhưng hai người không ai ngủ ngon.
Hề Việt rất trông chờ vào cảnh mặt trời mọc trên núi vào sáng mai, cô ngủ không sâu, lúc thì mơ núi tuyết sừng sững, lúc thì là ánh sáng dát vàng xé toạc tầng mây.
Có mấy lần sau lưng cô như có thứ gì đó chọc vào, khiến cô không thể chuyên tâm ngắm nhìn cảnh đẹp.
Tựa như đang ở trong tình cảnh bị bắt cóc, giống như con tin đáng thương bị bọn cướp chĩa súng từ phía sau.
Nửa đêm sau đó, Hề Việt thật sự bực bội, cô dịch về trước, cách xa khẩu súng đó chút.
Đêm ở phố cổ Phúc Hà vô cùng yên ắng, thầm lặng.
Cô cũng không biết đã mấy giờ, dù sao còn lâu mới tới bình minh, đồng hồ báo thức vẫn chưa kêu. Trong lúc mơ màng, có người ôm lấy vai cô từ phía sau, kéo cô lại, để cô trở người, nằm thẳng, sau đó một bóng đen cúi xuống.
Trì Tiêu nắm cằm cô, đầu lưỡi ấm nóng luồn vào răng cô.
Hề Việt thấy nóng, tựa như robot bước vào thời điểm vận hành cao điểm, linh kiện và linh kiện đan xen, ma xát, tạo nên nhiệt độ cao, toé ra từ khoang mũi và miệng của Trì Tiêu, sau đó quấn lấy người cô.
Đầu tiên là môi, kế đó là cằm, vành tai, cổ.
Hề Việt hoiw ngứa, muốn đẩy ra mà không được.
Ý thức của cô sắp tỉnh lại thì bị Trì Tiêu cuốn đi mất. Nụ hôn sâu của anh không cho cô cơ hội để thở, dường như nhân lúc trời tối phải phân tách cô ra, sau đó ăn sạch sẽ.
Bình bịch, nhịp tim đập mạch mẽ, hỗn loạn, đó là khi robot đang tiếp tục vận hành, bước vào trạng thái rực lửa, Hề Việt còn nghe thấy tiếng máu đang chảy.
Đó là máu sao? Cô không biết.
Ban đầu tiếng động đó văng vẳng bên tai cô, được lưỡi anh dẫn dắt, dần dần dính chặt vào nhau.
Sau đó một tay Trì Tiêu rơi xuống, tiếng động tương tự lại xảy ra trong chăn.
Hề Việt thấy mình đã biến thành một dòng sông, tuyết tích bao lâu trên đỉnh núi tuyết đã hoà tan, tưới xuống mọi vật, sau đó chảy ra ngoài, rồi lại nở hoa.
Cô thở hổn hển, nghe thấy Trì Tiêu thì thầm bên tai, trong đêm khuya, giọng nói trầm thấp như được phóng to lên cực đại.
“Chảy lên cả tay anh rồi.”
Hề Việt sắp phát điên, cô túm lấy gối định bịt miệng Trì Tiêu lại bị Trì Tiêu giơ tay đẩy ra, gối nhẹ nhàng rơi xuống không một tiếng động. Anh chống tay xuống bên đầu cô, tay còn lại kéo cô, mười ngón tay đan cài, khi lôi kéo, hai bàn tay đầm đìa mồ hôi, mãi cho tới khi tìm được tới nơi cô nên tới.
“Thì ra anh có cơ bụng thật.”
Hề Việt thất thần, ngón tay như đang chạm vào từng miếng socola, từng khối từng khối một, thích quá.
“Ừm, biết em thích nên chuẩn bị sẵn cho em.” Trì Tiêu cắn tai cô, để cô chuyên tâm trở lên, sau đó nắm lấy tay cô: “Nắm chặt vào.”
Ban đầu Hề Việt không thuần thục lắm, nhưng chẳng mấy chốc đã học được.
Họ có mấy lần như vậy liền, cho tới khi dần thiếp đi.
Dường như chẳng mấy chốc báo thức đã vang lên.
Hề Việt bị Trì Tiêu kéo dậy, bị anh đẩy đi thay quần áo, vệ sinh cá nhân để chuẩn bị xuất phát, cô thật sự muốn chửi thề.
Không phải nói phải nghỉ ngơi thật tốt vì sợ cô có phản ứng độ cao sao?
Anh nói luôn là như vậy, còn không bằng nói thẳng ra luôn.
Sau khi tỉnh dậy, Trì Tiêu đi tắm qua, vờ như không thấy ánh mắt Hề Việt đang trừng mình. Anh lấy điện thoại cô gọi cho Thang Ý Tuyền, kêu họ tranh thủ thời gian.
Bên ngoài trời vẫn còn tối.
Hơn năm giờ họ phải xuất phát, hơn sáu giờ tới khu tham quan, nhưng nào ngờ lại thấy hôm nay mây rất nhiều, đỉnh núi tuyết Ngọc Long bị che phủ hoàn toàn, mặt trời không xuyên qua được, càng không nói tới cảnh núi dát vàng… Tất cả đều là chuyện của sau này.