Bởi vì mong chờ nên Hề Việt đã lên kế hoạch cực kỳ chi tiết cho chuyến đi núi tuyết Ngọc Long. Dường như trong những điểm đi trước đó, chưa có điểm nào cô trân trọng quá như vậy, chỉ riêng viết nháp ở mục ghi nhớ trên điện thoại đã tám trang.
Hề Việt thấy, tất cả đều vì mấy ngày trước, khi ở chợ Trọng Nghĩa, cô đứng từ xa, lần đầu nhìn thấy núi tuyết Ngọc Long, cảm giác đó thật sự quá bàng hoàng, khiến người ta có cảm giác áp lực khó nói.
Núi tuyết sừng sững, không nói lời nào, nhưng dường như bản thân nó mang theo hồi âm xa vời, rền vang trong lòng người.
Có cảm giác rất đỗi kỳ lạ, giống như không chuẩn bị kỹ càng chuyến đi này sẽ bị núi tuyết nhìn thấy, nó sẽ trừng phạt sự cẩu thả và ngạo mạn của bạn.
…
Sáng sớm, vẫn là Trì Tiêu lái xe. Trước khi xuất phát, Hề Việt luôn xem điện thoại, nói chính xác hơn là xem ghi chép trên điện thoại.
Có mấy chỗ xem cảnh mặt trời mọc, trước khi đi, cô đã hỏi ý kiến của Thịnh Vũ. Thịnh Vũ nói các điểm đều như nhau, cũng chỉ có cảnh đó. Trên xe, cô lại hỏi Trì Tiêu, cô muốn tới thung lũng Đông Ba, ai cũng nói góc đó hợp chụp ảnh hơn, nhưng thảo nguyên Can Hải Tử gần khu du lịch hơn, ngắm mặt trời mọc xong có thể đi thẳng vào khu du lịch, không cần lái xe vòng lại nữa.
Phải làm sao đây?
Trì Tiêu nói: “Đi, vòng vèo một lần thôi.”
Hề Việt vẫn đắn đo: “Hình như hơi vòng vèo, có lẽ sẽ lỡ dở thời gian.”
“Hôm nay có rất nhiều thời gian.” Trì Tiêu nhìn cô: “Em muốn đi đâu thì đi, nơi nào thu hút em thì tới đó, không cần suy xét đủ thứ, chọn một cái có điểm tổng hợp cao, tới đó rồi em cũng không vui.”
Hề Việt nói em muốn ngắm triệt để cảnh mặt trời mọc, cả quá trình, ngắm nhìn rõ ràng nhất, tốt nhất là có thể chụp và quay lại được. Sau này, cho dù đã qua bao lâu, khi nghĩ lại, nó vẫn có thể khiến em nhớ tới ngày hôm nay.
Tôi lặn lội từ xa tới là vì nhận được lời triệu hồi của núi tuyết. Cho dù tôi rất đỗi tầm thường, tầm thường như vậy, nhưng núi tuyết nhìn thấy tôi đã chọn tôi.
Trời ơi, lãng mạn quá.
Cô bất giác nở nụ cười, vẫn chưa nhìn thấy mặt trời mọc mà đã tự tưởng tượng ra rồi, sự huy hoàng rực rỡ lớn tới nỗi không thể diễn tả hết bằng lời.
Nụ cười đó đã bị Trì Tiêu nhìn thấy, anh lại ngứa tay, duỗi hai ngón tay kẹp môi cô lại, biến cô thành Donald Duck.
“Đi, xuất phát.”
…
Tôi là người được núi tuyết chọn.
Tôi có duyên với núi tuyết.
Trên đường, Hề Việt rất hào hứng, liên tục thầm nói câu này. Nhưng khi thật sự tới khu du lịch thung lũng Đông Ba rồi, cô bất giác cảm thán: Người được núi tuyết chọn nhiều quá.
Đây thật sự là một buổi thảo luận nhóm tấp nập.
Bên cạnh khu du lịch là một trang trại, đồi cỏ xanh mướt điểm xuyết hoa vàng trải dài tít tắt, sương mờ che phủ nơi nơi, dường như bên dưới lớp thổ nhưỡng kia cất giấu lục phủ ngũ tạng, nó đang chầm chậm hít thở.
Các hồ nước lớn nhỏ nằm rải rác gần đó, chúng có cái tên rất hay, gọi là hồ Trân Châu. Nó thật sự giống như thần tiên bất cẩn làm đổ bàn trang điểm, vô số hạt trân châu rơi xuống trần gian, tạo nên những hố sâu ở nhân gian. Trải qua thời gian dài đằng đẵng, nơi này đã bùng lên gió sương, cuối cùng biến thành dáng vẻ hôm nay.
Hề Việt cũng không biết nơi này có bao nhiêu cái hồ, nhưng review nói chọn hồ nào cũng được, đợi tới khi mặt trời mọc, bạn có thể chụp được cảnh tượng núi dát vàng hoàn hảo nhất qua bóng đổ từ nước trong hồ.
Có hai vầng ánh dương, một vầng là đường núi tuyết, như đang chiếu rọi con đường dài nhân gian, vầng còn lại xuất hiện giữa hồ, nó chỉ tồn tại vì bạn, chỉ để lắng nghe tâm sự của bạn.
Hề Việt chưa từng nhìn thấy cảnh tượng vừa yên tĩnh lại náo nhiệt như vậy.
Hai từ này lại có thể xuất hiện cùng một lúc, với cùng một cảnh tượng, như vậy đã được coi là kỳ tích rồi.
Có rất rất rất nhiều xe, có rất rất rất nhiều du khách, mọi người đều không ngại gian khổ, tới đây từ khi trời còn chưa sáng.
Có người trèo l*n đ*nh xe, tự sướng với núi tuyết Ngọc Long trong đêm tối. Có người mở cốp sau xe ra, đang đun nước pha mì ở đó.
Hề Việt từng đọc một bài trên mạng, đối với người hay đi du lịch, đây dường như là nghi thức cực kỳ thú vị, bạn nhất định phải ăn mì tôm tại nơi mình vất vả lắm mới tới được, dường như nó có thể mượn ly mì nghi ngút khói này để kết nối cuộc sống của mình với phương xa.
Sáng sớm, nhiệt độ khá thấp, mọi người khoác áo dày cộp, cười nói trong bầu không khí lạnh lẽo, hơi thở trắng xoả phả ra không ngớt.
Đi tiếp về phía trước là tới bờ hồ, người càng nhiều hơn, không biết bao nhiêu giá đỡ ba chân đã được dựng lên sẵn, còn có người đang livestream.
Lãnh Kế Bằng xuống xe thì biến mất không thấy đâu, có lẽ tìm thấy hồ thuộc về mình rồi.
Không biết Thang Ý Tuyền mượn đâu ra pháo bông, cô ấy châm nó lên, đang nô đùa trong đám nhóc, vừa lắc pháo bông vừa đuổi vòng tròn, cười khanh khách.
Hề Việt còn quen mấy cô bác ở bờ hồ.
Lý do cô để ý tới họ là vì họ ăn mặc thật sự quá khoa trương. Núi tuyết Ngọc Long vào tháng mười rất lạnh, nhưng không tới mức phải đội mũ da, đeo gang tay da, mặc áo phao đại hàn, thậm chí họ còn đi cả giày tuyết cao cổ.
Về sau khi nói chuyện, Hề Việt mới biết, họ tới từ Singapore, không biết nhiều về cái lạnh, chỉ nghe nói núi tuyết Ngọc Long rất lạnh nên chuẩn bị đầy đủ nhất có thể.
Những trang bị này là đồ họ mua khi đi Cáp Nhĩ Tân lần trước.
Các bác là bạn bè lâu năm, quen nhau từ khi chưa kết hôn. Mỗi năm, họ đều sẽ hẹn nhau tới một nơi du lịch. Có hướng dẫn viên thì tìm hướng dẫn viên, không có thì tự mình khám phá. Sau khi nói chuyện với Hề Việt một lúc, họ đã tin tưởng cô, nói lát nữa ngắm núi dát vàng xong định đi cùng tuyến đường với Hề Việt.
Có một bác gái trong số đó chỉ vào tay Hề Việt, nói, cháu xem cháu kìa, còn nói không lạnh, tay đỏ cả rồi.
Hề Việt chỉ mặc áo dệt kim, không mặc áo giữ nhiệt bên trong, vì cô thấy chắc không cần mặc tới. Khi nói chuyện, cô không có cảm giác gì, vừa nhắc vậy đã thấy hơi lạnh, cô định quay lại xe mặc thêm quần áo thì Trì Tiêu xuất hiện phía sau, tay không chỉ xách túi và quần áo của cô, mà còn có thêm túi nước nóng nhỏ, biu, ném thẳng vào lòng cô.
Túi nước nóng vừa hay có thể sưởi ấm tay, thậm chí còn có thể bỏ vào ống tay áo cho ấm, cực kỳ dễ chịu.
Hề Việt hỏi: “Anh trộm đâu được đấy?”
Trì Tiêu nói trộm gì, em mới là trộm: “Em nói dễ nghe chút đi, nếu anh vui thì còn có thưởng.”
Hề Việt tiến tới gần Trì Tiêu, kiễng chân thì thầm với anh: “Tối qua anh khiến em cực kỳ dễ chịu.”
Hiển nhiên Trì Tiêu đã ngây ra, yết hầu chuyển động mấy cái, anh lùi về sau nửa bước, nhìn Hề Việt: “Em giở trò lưu manh.”
Sau đó anh lấy thứ gì đó trong lòng ra, ném cho cô.
Là hộp sữa mua lúc sáng, không biết anh dùng cách gì mà giờ nó rất nóng.
Hề Việt duỗi hai tay, luồn vào áo khoác Trì Tiêu, ôm lấy anh, hai người dính chặt vào nhau.
“Sao em thấy hôm nay thời tiết không ổn lắm nhỉ? Mây nhiều quá, còn có thể ngắm mặt trời mọc không?”
“Chắc không thấy được rồi.” Trì Tiêu nói.
Vừa nãy anh đứng bên kia nói chuyện với mấy thợ chụp ảnh, họ là khách thường trực ở nơi này, cực kỳ hiểu về thời tiết nơi đây. Núi dát vàng là hiện tượng tự nhiên, chịu ảnh hưởng từ thời tiết, theo lý mà nói, càng tới mùa thu, đông, xác suất nhìn thấy núi dát vàng càng cao, nhưng cũng không phải tuyệt đối.
Nói tóm lại là phải có duyên, dự báo thời tiết cũng không thể chính xác 100% được.
…
Không nhìn thấy sao?
Hề Việt lo lắng.
Người lo lắng giống cô còn có rất nhiều du khách khác ở bờ hồ. Thời gian của mọi người đều có hạn, lịch trình dày đặc, nếu bỏ lỡ ngày hôm nay sẽ rất khó để dành thêm một ngày nữa chỉ để ngắm mặt trời mọc.
Có không?
Có thể nhìn thấy được không?
Mấy giờ rồi?
Sao mây vẫn chưa tan?
…
Những tiếng bàn tán tương tự luôn văng vẳng bên tai.
Hề Việt đứng trong lòng Trì Tiêu, quay đầu lại, nhìn chằm chằm nơi đỉnh núi tuyết. Lúc này đường chân trời đã được đẩy ra, ánh sáng chói rọi, đường nét núi tuyết Ngọc Long dần trở nên rõ nét, nhưn tổng thể dãy núi vẫn là một màu xám bạc, không thấy chút đỏ cam hay vàng nào.
Núi tuyết kêu gọi mọi người tới đây, nhưng lại không cho họ xem cảnh rực rỡ.
Tại sao?
Là vì thấy mọi người không chân thành ư?
Là vì chê bai mọi người ăn mì ở đây?
Hề Việt buồn tủi.
Tới núi tuyết Ngọc Long nhưng lại không thấy cảnh núi dát vàng cô mong muốn, tâm trạng tụt dốc không phanh. Điều cô không ngờ tới là, chuyện xui rủi của hôm nay mới chỉ bắt đầu.
Khu thắng cảnh núi tuyết Ngọc Long rất rộng, phương tiện giao thông chủ yếu là cáp treo và xe điện, cũng có thể đi bộ.
Theo lịch trình Hề Việt lên từ trước, cô quyết định đi bộ kết hợp ngồi cáp treo, như vậy vừa có thể ngắm tường tận phong cảnh, lại có thể leo lên núi nhờ cáp treo, nhìn có vẻ nhẹ nhàng, không mệt mỏi, nhưng thực tế đi mấy bước rồi mới nhận ra, đây là núi đấy.
Năng lượng dùng khi đi bộ đường núi tốn hơn nhiều so với đi ở địa hình bằng phẳng.
Nhóm bác gái Singapore đi theo Hề Việt, ban đầu còn có người nói cười, chụp ảnh, sau không ai nói một lời.
Mọi người đều thấm mệt.
Khó lắm mới lên được cáp treo.
Hề Việt không mắc chứng sợ độ cao, trước đây khi ở núi Thương Sơn, cô từng đi cáp treo, cách mặt đất không xa lắm, có cảm giác như hai chân treo lơ lửng trên không trung. Nhưng cáp treo của núi tuyết Ngọc Long lại khác, nó nằm ngoài dự đoán của cô.
Tám người một gian phòng, Thang Ý Tuyền liên tục kêu cô ngắm cảnh, Hề Việt nhìn xuống dưới qua lớp kính, cảm giác bản thân đang trôi lơ lửng. Vì có lớp sương mù dày đặc nên không nhìn thấy mặt đất, thứ gần cô nhất là đỉnh ngọn cây, nó như xé toạch làn sương mù, leo thẳng lên trên, đâm vào tầng mây.
Chỉ nhìn một cái, tim đã suýt nhảy ra ngoài.
Trì Tiêu nhận ra sự bất thường trước, vì anh thấy mặt cô tái mét.
Tới đồng cỏ Vân Sam, mọi người xuống cáp treo, đoàn người đợi cô nghỉ ngơi hai mươi phút.
Hề Việt vô cùng khó chịu, trong lòng cũng khó chịu, bởi vì đã làm lỡ dở thời gian của mọi người.
Vậy nên lần thứ hai ngồi cáp treo tới đồng cỏ bò Yak, cô đều vùi mặt vào áo khoác Trì Tiêu, như con chim cánh cụt vùi đầu vào tuyết. Trì Tiêu ôm chặt lấy cô, bịt mắt và tai cô lại, che đi tiếng rắc rắc khi cáp treo lên cao, còn liên tục vỗ lưng cô, ra hiệu cho cô, sắp tới rồi, sắp tới rồi.
Vẫn chưa hết.
Điều nghiêm trọng nhất là cô đã có phản ứng độ cao.
Ở đồng cỏ Vân Sam, nơi có độ cao so với mực nước biển là hơn 3000 mét, cô không có phản ứng gì, tới đồng cỏ bò Yak có độ cao 3400 mét, cô vẫn có thể nói chuyện, chạy nhảy bình thường, thậm chí còn rất thoai rmais cho một bác gái trong đoàn mượn bình oxi của mình, bác gái ấy xuất hiện triệu chứng khó thở, th* d*c.
Nhưng tới nơi thứ ba, công viên Băng Xuyên, lối ra cáp treo có độ cao so với mực nước biển là 4506 mét, bước đầu tiên khi Hề Việt đặt chân xuống mặt đất, cô đã thấy đau đầu.
Điều kỳ lạ là, ngoại trừ cô và bác gái kia ra, những người còn lại, kể cả Thang Ý Tuyền nói không ngừng nghỉ, hào hứng cực độ trong suốt chặng đường cũng không có bất kỳ phản ứng nào.
Theo review, phản ứng độ cao mỗi người mỗi khác, hơi “huyền học”, triệu chứng của mỗi người rất khác nhau, Hề Việt cảm nhận sâu sắc được điều này.
Huyệt thái dương của cô đau nhức vô cùng, toàn thân lạnh ngắt, không chút sức lực.
Nhưng đây mới có 4506 mét.
Đi dọc lên trên còn có các điểm check-in độ cao dọc đường, điểm dừng chân là 4680, đó cũng là nơi cao nhất mà do khách có thể tới được của núi tuyết Ngọc Long.
Một tấm bia lặng lẽ đứng đó, trước khi tới, thậm chí Hề Việt còn nghĩ mình sẽ tạo dáng gì, nhưng cô không leo lên nổi.
Cao hơn 100 mét nữa cần rất nhiều rất nhiều năng lượng và sức lực.
Cô cạn kiệt rồi.
“Em muốn thử.” Hề Việt nói.
“Không được.” Trì Tiêu cởi áo khoác ra cho cô ngồi xuống, sau đó mở bình oxi, đứng cạnh cô, kêu cô tựa đầu qua: “Không an toàn, tới đây thôi. Tình trạng mỗi người mỗi khác, đừng cưỡng ép.”
Hề Việt dựa vào người Trì Tiêu, bình oxi có thể giảm bớt cơn đau đầu, nhưng hiệu quả có hạn.
“Anh không dùng à?”
Cô ngẩng đầu nhìn Trì Tiêu, phát hiện vẻ mặt anh vẫn như thường.
Thang Ý Tuyền còn kinh khủng hơn, cô ấy vừa rời khỏi Tây Tạng, không sợ mấy chỗ này, còn nói mình là thánh thể sống của cao nguyên, là người thuộc dòng linh dương Tây Tạng, độ cao bốn nghìn năm trăm mét so với mực nước biển có là gì, cô ấy vẫn có thể tập thể dục bình thường.
Cô ấy cũng đưa bình oxi cho Hề Việt, còn có mấy bác gái trong đoàn cũng lần lượt cho cô Coca, kẹo, còn có một vài lọ thuốc uống phòng phản ứng độ cao của mình cho Hề Việt, ngay cả bình oxi cũng vậy.
Hề Việt chợt bị vùi trong đống bình oxi.
“Em thật sự không thể thử chút sao?” Miệng Hề Việt vẫn ở trong mặt nạ của bình oxi, nói chuyện ồm ồm. Cô nhìn đường đi bằng gỗ hướng lên trên, nhìn những người khác đang tiếp tục leo lên, sau đó nhìn Trì Tiêu.
Tâm trạng cô rất tệ, không gì khiến người ta buồn hơn bỏ cuộc giữa chừng.
“Không được, em thấy tiếc thì lần sau có thể tới, nhưng không thể vì một phút huy hoàng mà gượng ép bản thân, đây là chuyện ngu ngốc nhất. Em đừng nói chuyện nữa, tiết kiệm sức lực đi.
Thái độ của Trì Tiêu rất kiên quyết, tay xoa lưng cô, Hề Việt biết hôm nay cô không thể leo l*n đ*nh núi được.
Nhưng rõ ràng vừa nãy cô còn nhìn thấy một đôi vợ chồng già, tóc bạc phơ đang len lên.
Mọi người đều đi, chỉ cô không đi được.
Câu nói này liên tục văng vẳng trong tâm trí Hề Việt, không đi được khiến cô giữ im lặng trong suốt chặng đường xuống núi.
Triệu chứng phản ứng độ cao cũng giảm dần, chẳng mấy chốc cô đã bình thường, nhưng tâm trạng thì không.
Khi tới Lam Nguyệt Cốc, mọi người đều đi chụp ảnh, Hề Việt không muốn cử động, tìm nơi có ánh nắng mặt trời, ngây ngốc dựa vào lan can.
Có người khẽ vỗ bả vai cô, Hề Việt quay đầu lại thì thấy là cô bé cầm máy ảnh.
Đối phương khách sáo nói, Hề Việt có thể tới ghế dài ngồi lúc không? Năm phút thôi, cô đấy đang chụp ảnh cho khách, muốn lấy bối cảnh phía sau, năm phút là được.
Hề Việt há miệng, nhìn về phía bờ hồ xa xa, cuối cùng vẫn chuyển tới chỗ khác.
Trì Tiêu nói đùa: “Lại biến thành rùa rụt cổ rồi? Đi, anh ra mặt cho cưng.”
Hề Việt nói anh tém tém lại, anh là anh của ai? Nhóc con.
“Người ta khách sáo quá còn gì, hơn nữa…” Hề Việt ra hiệu tới chỗ bờ hồ, ở đó có cô dâu mặc váy cưới, đó là cặp đôi đang chụp ảnh cưới ngoại cảnh, hoặc nói đúng hơn là cặp vợ chồng: “Cả đời người ta chỉ có ngày hôm nay, em gây khó dễ làm gì?”
“Cả đời anh cũng chỉ có ngày này.” Trì Tiêu ngồi xuống cạnh cô, cười với cô, cười rất ngứa đòn: “Lần đầu tiên anh thấy người có phản ứng độ cao lại chỉ ăn được lạp xưởng nướng, đúng là mở mang kiến thức.”
“…”
Vừa nãy rời khỏi công viên Băng Xuyên, Hề Việt liền chui vào trạm du khách, mua hai cái lạp xưởng nướng, mỗi tay một cái ăn ngon lành.
Ăn xong, dạ dày được kích hoạt, cả người ổn hơn nhiều.
“Anh ăn nói cho đàng hoàng!” Hề Việt giơ tay đánh Trì Tiêu: “Còn không phải do anh hả? Tối qua em ngủ không ngon, nếu không em sẽ không có phản ứng độ cao!!”
Cô đang muốn đổ hết trách nhiệm lên Trì Tiêu.
Mặc dù cô tự biết rõ, phần lớn vẫn là do nguyên nhân thể chất.
Trì Tiêu nhận tội trạng, nắm cánh tay cô, nói được được, vậy sau này anh không thế nữa.
“Không được!” Hề Việt vẫn không vui.
Phải có!
“Được được.” Trì Tiêu cười, dựa vào lưng ghế: “Toàn tâm toàn ý phục vụ quý cô.”
Anh nhìn gương mặt tủi thân của cô, trái tim mềm nhũn lại, giơ tay xoa đầu cô: “Núi tuyết cũng không chạy mất, lần sau lại tới.”
Hề Việt lắc đầu: “Không tới nữa.”
“Tại sao?”
“Bởi vì em cảm thấy dường như núi tuyết không chấp nhận em.”
…
Khi Hề Việt nói câu này, mắt cô nhìn về phía Lam Nguyệt Cốc, đó là một trong những đỉnh của núi tuyết.
Kể ra cũng lạ, sáng sớm còn mây dày đặc, giờ lại có vẻ sắp tan hết. Trên núi tuyết mặc dù vẫn có mây bao phủ nhưng lên trên chút thì trời xanh đã lộ ra một góc.
“Theo như lời em nói thì núi tuyết không chấp nhận bất kỳ ai.” Trì Tiêu nói: “Có lẽ nó thấy phiền quá rồi, ngày nào cũng có bao nhiêu người tới chui vào người nó. Ai ấy nhỉ, toàn thân toàn lông toàn lá, còn đập cánh phành phạch nữa, có phải cô ấy cũng không được núi tuyết chấp nhận không?”
Người Trì Tiêu nói là Thang Ý Tuyền.
Sáng sớm, khi đợi mặt trời mọc, hai cây pháo bông Thang Ý Tuyền nghịch có một cây bất cẩn chọc vào áo phao của mình, làm thủng một lỗ to, lông bên trong rơi ra hết, nhưng cô ấy mặc kệ, chơi xong rồi nói tiếp.
Vừa nãy khi ở công viên Băng Xuyên, Hề Việt bị phản ứng độ cao nên rất khó chịu, cô ấy mở ảnh của Hề Việt trong bộ sưu tập ảnh ra, hai tay giơ lên, dùng phương thức rất không may mắn chụp ảnh chung với bia đá 4680, cũng coi như hết long vì bạn, thật sự có thể khiến người ta tức tới phì cười.
…
Hề Việt ngẩng đầu lên, cười tới mức hai vai run rẩy.
Trời xanh quá.
Dường như từ trên xuống dưới đang chậm rãi tan chảy, loãng ra, rồi nghiêng đổ xuống dưới, cuối cùng tạo thành nước hồ của Lam Nguyệt Cốc.
Nếu dùng màu sắc để miêu tả, có lẽ nó giống màu xanh Klein đổ sang màu xanh Tiffany. Xanh Klein được tô thêm mấy nét trắng, xanh Tiffany được rắc thêm chút ánh vàng trên mặt nước.
Không, cũng không chính xác.
Hề Việt nghĩ, lần sau cô thấy màu tương tự phải đặt tên cho nó, gọi nó là xanh Lam Nguyệt Cốc, như vậy sẽ khiến cô nhớ tới ngày mình ở núi tuyết Ngọc Long, ở Lệ Giang.
Cho dù hôm nay cô đã gặp đủ chuyện phiền phức.
Hề Việt do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định nói với Trì Tiêu, nói cho anh biết cảm nhận lúc này của mình. Đó là sự bực bội quen thuộc, cảm giác bực bội này đã xuất hiện quá nhiều lần trong hai mươi mấy năm cuộc đời của cô.
“Em thật sự là người kém cỏi.” Hề Việt nói: “Em không làm được gì ra hồn hết, cho dù em đã rất cố gắng, em vẫn làm không tốt. Giống như hôm nay vậy, em tưởng mình đã chuẩn bị đầy đủ, nhưng em vẫn không thể nhìn thấy núi dát vàng, vẫn không thể phân bổ tốt thể lực, khiến mọi người mệt theo em, còn bị phản ứng độ cao nữa, không lên được đỉnh núi… Em luôn như vậy, năng lực kém cỏi, vận may cũng tệ, không có chuyện gì làm ra hồn được cả, chuyện thất bại xảy ra dễ dàng như ăn cơm, em được định sẵn là phải đối diện với cuộc đời đầy lỗ hổng của mình.
Cô nghiêng đầu, dựa lên vai Trì Tiêu, hai tay duỗi về phía trước, chân cũng duỗi thẳng, cố gắng vươn người, thở hơi thật dài.
“Trì Tiêu, anh biết không, mãi cho tới bây giờ em vẫn thấy được người khác thích là chuyện nằm ngoài dự đoán của em. Em không có niềm tin vào tình cảm, không phải vì anh, mà là vì chính em.”
Giọng cô rất nhỏ.
“Em không hiểu nổi, rốt cuộc em có gì để được yêu mến? Em thấy em làm người rất bình tường, em không làm chuyện xấu, không tổn hại người khác, em luôn làm việc, luôn lao động, tạo ra giá trị cho xã hội. Em đối xử chân thành với bố mẹ, người thân và bạn bè, hơn nữa cũng hy vọng có cơ thể khoẻ mạnh, để khi em già đi sẽ không gây rắc rối cho người khác… Nhưng cũng chỉ vậy mà thôi, nhiều hơn nữa thì hết rồi. Em là người không có màu tối nào, nhưng cũng không chút màu sáng nào, chắc em sẽ không bị ai đó ghét, nhưng em có gì để được yêu mến? Nếu lấy bất kỳ thứ nào trong lớp vỏ bọc này của em ra xem, nhìn từ góc độ người ngoài cuộc, em sẽ thích chính mình ư?”
Hai chữ cuối cùng bị tiếng nước xối xả lấn át, bị gió thổi đi xa, mãi mãi lưu lại trong sơn cốc này.