Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây
Chương 45: Hai người không ở cùng một phòng sao – Trạm Lệ Giang
Trên đường tới cổ trấn Phúc Hà, Hề Việt liên tục ngủ gật, Thang Ý Tuyền và Trì Tiêu anh một câu, tôi một câu suốt.
Chuyện ở giới giải trí dường như luôn mang chút thần bí nào đó, Thang Ý Tuyền là diễn viên, mặc dù chỉ là diễn viên nhỏ bị ép tới bờ vực thất nghiệp quá lâu, nhưng nói tới một số chuyện khi làm việc vẫn có thể khiến người khác hào hứng.
Hề Việt nửa tỉnh nửa mơ, liên tục nghe.
Trì Tiêu vô cùng thích thú.
Theo Hề Việt, bình thường Trì Tiêu còn không dùng cả Weibo, cũng không hay lên mạng, có lẽ không phải thật sự thấy chủ đề thú vị. Nhưng anh chính là người như vậy, bất kể ở đâu, có anh bầu không khí sẽ không nhạt nhẽo, anh coi bạn là bạn thì sẽ không để lời của bạn rơi xuống đất.
Dường như Trì Tiêu khá hứng thứ với diễn viên nam từng hợp tác trước đó mà Thang Ý Tuyền nói tới, anh hỏi mấy câu liền. Thang Ý Tuyền nói diễn viên nam đó rất khiêm tốn, là người cực kỳ tốt, đáng tiếc không ăn ảnh, lên phim đã bào mòn đi vẻ đẹp của anh ấy, thực tế anh ấy đẹp trai hơn nhiều.
Hề Việt ngáp dài, mở chai nước, nhấp từng ngụm nhỏ, hỏi Trì Tiêu: “… Anh còn thích diễn viên nam cơ à.”
Trì Tiêu liếc nhìn cô: “Không phải em thích sao?”
“Em nói em thích lúc nào? Em ngủ rồi, đâu nghe thấy hai người nói gì đâu.”
Trì Tiêu thầm nói em ngủ con khỉ khô, vừa nãy cúi đầu nhắm mắt, tai động đậy liên tục. Còn nữa, mấy ngày trước, Vùng đất dâu tây dại còn lai bài đăng chín bức ảnh của diễn viên nam đó, em làm như anh không thấy ấy.
“Hả, cô thích người có phong cách này à.” Thang Ý Tuyền nói với Hề Việt: “Anh ấy có gương mặt phúc hậu lắm, là kiểu con rể quốc dân ấy, nhưng cô cứ nói chuyện với anh ấy là biết tính cách hài hước nhường nào, thi thoảng để lộ ra biểu cảm xấu xa lắm… Hehe, đúng là rất đáng yêu.”
Hề Việt nhìn góc nghiêng mặt Trì Tiêu, nói: “Đúng, tôi thích kiểu đó đấy.”
“Vậy đợi tôi xin ảnh chụp có chữ ký cho cô nhé.”
“Được chứ.”
…
Phía sang vang lên tiếng nôn khan. Không phải cố tình mà là nôn khan thật.
Trì Tiêu nhìn Lãnh Kế Bằng từ lúc lên xe luôn im lặng qua gương chiếu hậu, muốn hỏi anh ấy, anh đang nghĩ cái quái gì vậy? Nhưng thấy Lãnh Kế Bằng khom lưng, tay chạm vào chỗ dạ dày, sắc mặt rất kém.
“Anh say xe hả?”
“Hình như không phải?” Lãnh Kế Bằng khó khan mở miệng, mặt tái mét: “Tôi chưa từng say xe, hình như tôi ăn phải thứ gì đó rồi.”
Thang Ý Tuyền lớn giọng: “Tôi biết ngay mà, bốn cái bánh khoai tây chiên sợi đấy!”
Mặt Lãnh Kế Bằng càng tái hơn, trừng mắt nhìn cô: “Hôm nay tôi không ăn bốn cái.”
Hề Việt quay người, đưa cho anh ấy chai nước mới: “Uống ít nước đi, vừa nãy được mặt trời chiếu sáng đấy, ấm rồi.”
Nói đùa chung quy vẫn là nói đùa, ai đau dạ dày mà không khó chịu, Thang Ý Tuyền xoa lưng cho Lãnh Kế Bằng, nói tôi xuống xe với anh, nôn ra sẽ tốt hơn chút, sau đó đưa anh tới tiệm thuốc nhé?
Lãnh Kế Bằng nói chuyện cũng run rẩy, góc trán lấm tấm mồ hôi, nói được.
Anh ấy cũng sợ nôn trên xe.
Trì Tiêu nhìn anh ấy: “Không sao, nôn thì nôn, cùng lắm anh rửa x echo tôi thôi. Đừng xuống nữa, gần cổ trấn có trạm xá, cố thêm chút nữa, sắp tới rồi.”
…
Lãnh Kế Bằng thật sự khó chịu, nói năng cũng không còn lưu loát nữa.
Khi xe dừng lại, vừa mở cửa ra, anh ấy đã lao tới chỗ thùng rác nôn.
Một đoàn người đưa Lãnh Kế Bằng tới trạm xá trước, chẩn đoán sơ bộ cho thấy không hợp khí hậu, đồ ăn ở đây, cộng thêm nhiễm lạnh nên dẫn tới đau dạ dày, tốt nhất là truyền nước.
Lãnh Kế Bằng nói không cần, uống thuốc là được.
Đàn ông đích thực sẽ không bao giờ truyền nước, nếu không sẽ có lỗi với những khối cơ bắp trên người anh ấy, cũng sợ lỡ dở tiến độ của mọi người.
Trì Tiêu vỗ vai anh ấy, nói anh đừng gắng gượng, cố gắng nhanh khoẻ là được, nếu không mới thật sự lỡ dở lịch trình, tôi biết anh giỏi rồi, chúng tôi phục anh hết.
Nói xong, anh hỏi Thang Ý Tuyền và Hề Việt: “Thầy Lãnh là đàn ông đích thực đúng không?”
Thang Ý Tuyền và Hề Việt liên tục gật đầu, đúng đúng đúng.
Thế là ba người đợi Lãnh Kế Bằng truyền nước ở trạm xá tới trưa.
…
Hề Việt còn gặp được người quen ở cổ trấn Phúc Hà.
Cô quên mất cổ trấn Phúc Hà có homestay Mã Ni, mãi tới khi Trì Tiêu dẫn đường, nhìn thấy biển hiệu homestay Mã Ni, vẫn là phong cách ấy, biển hiệu làm từ gỗ, bước vào trong là sân nhỏ vuông vắn.
Nhưng tới Lệ Giang rồi thì phải nhập gia tuỳ tục.
Hề Việt thấy cô sắp bị hoa tươi vùi lấp rồi.
Đây là homestay nhiều hoa tươi, cây xanh nhất cô từng thấy ở Lệ Giang, hơn nữa còn được cắt tỉa gọn gàng, góc vườn có thêm phòng kính giữ ấm, bên trong là xích đu lớn.
Hề Việt gọi homestay Mã Ni ở Lệ Giang là phong cách “ngự hoa viên”.
Sau đó, cô thấy Thịnh Vũ đi ra khỏi nhà kính, tay còn xích bình tưới nước.
“Mặt trăng!!!” Thịnh Vũ ép giọng, biểu hiện cực kỳ khoa trương: “Ấy, cuối cùng cũng chờ được cô tới rồi! Căn nhà tranh đơn sơ của tôi phát sáng cả rồi, đợi đã, tôi cúi người khom lưng với cô trước đã.”
Nói rồi cậu để bình tưới sang một bên, định cúi người với Hề Việt.
Hề Việt giật nảy mình, vội đỡ lấy cậu, nói anh đây đâu phải đón tiếp, là em tôi đi thì có.
Còn nữa, sao anh lại tới Lệ Giang? Không phải anh tới Đằng Xung thăm bà sao?
Trì Tiêu không làm phiền hai người hàn huyên, khi họ nói chuyện, anh chuyển vali của họ tới phòng trống.
Phòng của Thang Ý Tuyền và Hề Việt ở cạnh nhau, có ánh sáng tốt nhất, phòng Lãnh Kế Bằng ở đầu bên kia, còn anh thì ở chung phòng với Thịnh Vũ là được.
Lãnh Kế Bằng muốn giúp đỡ.
Trì Tiêu nói anh nghỉ ngơi trước đi, chuyển xong vali thì Trì Tiêu đi rót nước nóng cho anh ấy, nói: “Đừng gắng gượng nữa, tại sao anh có ý thù địch với tôi?”
Lãnh Kế Bằng đứng từ xa nhìn Hề Việt và Thịnh Vũ nói chuyện, nhận lấy ly nước, ngước mắt nhìn Trì Tiêu: “Không phải anh cũng có ý đó với tôi sao? Đều là đàn ông cả, thẳng thắn chút đi, đừng vòng vo nữa.”
Trì Tiêu cạn lời: “Nếu tôi thật sự có ý thù địch với anh thì với câu này của anh, tôi đã đánh anh rồi.”
Sau đó anh hất cằm, ra hiệu về phía Hề Việt: “Đó là bạn gái tôi, là người tôi theo cả đời, không phải kiểu như anh nghĩ, ra ngoài chơi nhìn thuận mắt là ghép cặp. Tôi biết anh cũng không phải loại đó, vậy nên đừng nghĩ người khác xấu xa vậy.”
Nói xong anh rời đi.
Giận rồi.
Bên này, Hề Việt và Thịnh Vũ vẫn đang đứng nói chuyện, rõ ràng chỉ mấy ngày không gặp, cô lại rất nhớ những người bạn ở Đại Lý, thấy Thịnh Vũ cô rất vui, chủ yếu là vì thấy có lỗi với việc không từ mà biệt của mình.
Thịnh Vũ xua tay nói không sao, chúng tôi không cần biết nguyên nhân kết quả, dù sao cũng là lỗi của Trì Tiêu.
“Trì Tiêu nói hai người đang ở Lệ Giang nên tôi vội tới ngay, là vì muốn trực tiếp cảm ơn cô, tôi thấy như vậy trang trọng hơn.”
Hề Việt đỏ mặt, nhận điện thoại của Thịnh Vũ đủ ngại lắm rồi.
Cô không thấy mình đã làm gì, chỉ đăng bài Weibo, nào đáng được mọi người cảm kích, hoan nghênh, đối xử như vậy.
Thịnh Vũ nói cô ngàn vạn lần đừng nói lời này: “Chúng ta đều là người một nhà cả. Người của mình thì phải tin tưởng nhau, không giấu giếm, thật lòng, đây mới là giang hồ.”
Hề Việt cười, nói, được, giang hồ, người của mình.
“À phải rồi, cô xem tôi còn mang gì tới cho cô này?” Thịnh Vũ thần bí đi vào nhà bếp, xách túi vải ra, mở ra, là lọ thuỷ tinh quen thuộc: Lại là đu đủ chua.
Còn có tảo đất, nấm bụng dê, nấm tuyết… phơi khô, những thứ này đều là qua Thịnh Lan Bình.
Thịnh Lan Bình nghe nói Hề Việt vẫn ở Vân Nam, chưa rời đi, liền kêu Thịnh Vũ đóng gói mấy thứ này, nhất định phải trao tận tay Hề Việt. Bà sẽ không quên cô gái đơn thuần, lương thiện, ngoài lạnh trong nóng đó, còn bảo Thịnh Vũ chuyển lời này.
“Cái gì?”
Thịnh Vũ hắng giọng: “Sống ở đời kiểu gì cũng sẽ gặp phải khó khăn, sau này mỗi khi gặp phải thử thách, rất hoan nghênh con lại tới Vân Nam, tới Hoà Thuận, làm bạn với bà già này, nói chuyện đôi ba câu. Đợi con quay về thì khó khăn cũng biến mất. Hoà Thuận sẽ khiến con thuận buồm xuôi gió.”
Hề Việt ôm lọ đu đủ chua, sống mũi chợt cay xè, vội vàng quay đầu đi.
Trì Tiêu đi tới gọi: “Này, đừng sướt mướt nữa! Đưa chìa khoá phòng chăn ga cho tôi đi.”
Anh vừa đi xem phòng Hề Việt, cảm thấy chăn vẫn hơi mỏng, nghĩ tới việc cô vừa hết cảm cúm, đắp chăn dày tí sẽ tốt hơn.
Mấy ngày nay Lệ Giang đã hạ nhiệt.
Càng về phía Bắc sẽ càng lạnh.
Hề Việt nhớ tới sự ẩm ướt của Đằng Xung, sự nóng nực của Thuỵ Lệ, cảm giác như cách tựa nghìn trùng, nhưng nghĩ kỹ lại, tất cả đều mới xảy ra trong một tháng.
Đây chính là sự thần kỳ của Vân Nam, cô nghĩ.
…
Vốn dĩ Thịnh Vũ định tối mời mọi người ăn ở Phúc Hà.
Cậu nói có một quán lẩu rất ngon, là đặc trưng bếp lửa truyền thống của người dân tộc Nạp Tây, chính giữa là nồi đá có thể nhúng rau, bàn đá xung quanh có thể nướng thịt, nhưng vì Lãnh Kế Bằng đang khó chịu nên họ quyết định đổi sang ngày khác.
Lãnh Kế Bằng nói mình không sao.
“Mọi người đi đi, không cần lo cho tôi.”
Thịnh Vũ bá vai Lãnh Kế Bằng, nói: “Người an hem, anh biết cái gì gọi là giang hồ không?”
Lãnh Kế Bằng lắc đầu.
Thịnh Vũ nói: “Không sao, trải nghiệm chút là anh biết ngay.”
Ánh mắt Lãnh Kế Bằng rơi xuống bàn tay đang khoác vai mình của Thịnh Vũ, nói chính xác hơn là rơi xuống móng tay có hình Kuromi màu đen của Thịnh Vũ, sau đó lại quan sát bím tóc của cậu… lông mày anh ấy dần nhăn lại, ánh mắt có sự né tránh, còn có vẻ ghét bỏ.
Thịnh Vũ không nhìn thấy, nhưng ngoại trừ Thịnh Vũ, ai cũng đều thấy.
Trì Tiêu quay người đi, nói: “Tốn công vô ích thôi, không phải người chung đường.”
…
Dù sao buổi tối cũng không ra ngoài, vậy thì ăn ở homestay luôn.
Homestay Mã Ni tại Phúc Hà không hay dùng đến nhà bếp lắm, nhưng đồ gia dụng cơ bản đều có đủ.
Hề Việt đuổi theo Trì Tiêu, rón rén đuổi theo anh, cười hì hì.
Trì Tiêu dừng lại, kinh ngạc nhìn cô: “Có gì em cứ nói đi.”
Hề Việt lại hì hì một tiếng, bốn chữ có việc cần nhờ đã viết rõ lên mặt. Cô hỏi Trì Tiêu, anh biết gần đây có quán nào bán rau củ không?
Trì Tiêu nói em nghiện rồi à? Ngày nào cũng muốn đi chợ.
“Trong số đồ bà Lan Bình cho em, có mấy loại nấm dại em không biết, anh xem hộ em nhé?”
Trì Tiêu lập tức hiểu ra, cô thèm rồi.
Hiếm khi Hề Việt có chuyện cần nhờ, anh bày ra bộ dạng cao ngạo: “Em cầu xin anh đi.”
“Em xin anh đấy.” Hề Việt nói.
“…”
Thật sự không có cảm giác thành tựu gì cả, bảo cầu xin là cầu xin luôn.
Cuối cùng, Trì Tiêu đưa Hề Việt tới chợ mua ít gia vị và đồ ăn kèm.
Ở Vân Nam, Hề Việt có ba thứ khó quên, một là Trì Tiêu, hai là bún, ba là nấm dại. Hôm qua vừa nói mùa này không có nấm tươi, cô còn buồn vì trước khi rời đi không ăn được nó, ai ngờ quá trùng hợp, hôm nay lại thu hoạch được một túi nấm dại phơi khô.
Nấm phơi khô không còn nước, mùi vị cũng bị thu hẹp lại, mang tới cảm giác nồng nàn hơn.
Nấm dạ dày heo, nấm đầu xanh, nấm đỏ nhỏ, nấm sữa… Ngâm nước trước, có loại thêm ớt xanh, ngồng tỏi, xào lửa lớn, có loại nấu canh, mỗi loại một cách nấu, cuối cùng đều vô cùng đưa cơm.
Trì Tiêu vô cùng thuần thục.
Hề Việt đứng trong bếp, thấy bên ngoài không có ai liền hôn lên mặt Trì Tiêu một cái, nói: “Anh gợi cảm thật đấy.”
Trì Tiêu không hề cảm động: “Mong em ăn nói cẩn thận chút, ngoài ra, nước miếng của em dính hết lên mặt anh rồi.”
Người thường sống ở Vân Nam đương nhiên không hiểu sức cuốn hút của nấm dại với người tỉnh khác. Hề Việt liên tục nuốt nước bọt, thậm chí cô con nghĩ, khi cô đi rồi còn có thể nhờ Trì Tiêu mua hộ, hàng năm gửi ít nấm dại cho cô không?
Tiền đề là cô và Trì Tiêu vẫn có thể làm bạn.
Chỉ nghe nói từ bạn bè phát triển thành người yêu, nào có từ người yêu quay về làm bạn bè?
Hề Việt nhìn góc mặt Trì Tiêu, cảnh cáo mình không được nghĩ linh tinh nữa, nếu không sẽ dễ bị quấn vào trong, lại rơi vào cảm xúc hoang mang, trống vắng, thất vọng.
Vừa nãy khi ở chợ, họ còn mua một con cá.
Hề Việt định trổ tài nướng cá lần nữa, nhưng lò nướng ở đây nhỏ quá, không bỏ nguyên một con cá vào được, chỉ có thể chia làm hai, cộng thêm không kiểm soát được nhiệt độ, tóm lại, Hề Việt đã thất bại.
Cá cô nướng bị cháy, lãng phí nguyên liệu thật sự, bao gồm cả đu đủ chua, còn có mắc khén rừng tươi vừa mua từ chợ về.
Hề Việt không tài nào hiểu nổi, bưng đĩa cá ra: “Sao lại hỏng rồi? Sao lại hỏng được chứ?”
Trong điểm kỹ năng của cô, thứ có thể khiến cô kiêu hãnh không nhiều, khả năng nướng cá là một trong số đó, sao lại thất bại được?
Trì Tiêu thử một miếng: “Cũng được mà, ngon đấy chứ, đậm mùi khói, sáng tạo cực kỳ.”
Hề Việt đẩy nguyên đĩa cho Trì Tiêu: “Được, anh ăn, anh ăn hết đi, thừa một miếng nào là anh chết chắc.”
Sau đó cô tức giận nói thêm câu: “Đầu độc chết anh.”
Trì Tiêu cầm xẻng bật cười.
Họ ở trong bếp cười đùa vui vẻ, bên ngoài, có bóng người lướt qua.
Hề Việt nhìn thấy, là Lãnh Kế Bằng, thế là cô nói với Trì Tiêu: “Làm thêm món rau da đất nộm đi, ăn thanh đạm chút, sau đó em hầm nồi cháo.”
Cô nghĩ tới việc Thang Kế Bằng đau dạ dày, tính lát nữa mang tới phòng cho anh ấy. Ở nơi đất khách quên người, có thể nói mấy câu, có thể quen biết đã coi là có duyên, giúp đỡ lẫn nhau cũng được. Cô còn nhớ khi cô bị nhiệt, Lãnh Kế Bằng đã cho cô thuốc.
Trì Tiêu nói được.
Anh thật sự không có ý kiến gì, Lãnh Kế Bằng ốm cũng không phải đóng kịch, anh không muốn so đo với người bệnh.
Nhưng sự im lặng này khiến Hề Việt hiểu lầm.
Cô nghiêng đầu quan sát sắc mặt Trì Tiêu: “Nhìn mặt đần thối thế.”
“Em thì thơm.” Trì Tiêu nói: “Em và cá em nấu đều thơm.”
“Hahahahaha, biến đi!”
Trì Tiêu đang rửa tay, nhướng mày: “… Lại học tiếng ếch kêu.”
Hề Việt bị chọc cười, rất muốn xoa đầu Trì Tiêu, nhưng cô vẫn chưa giơ tay lên, bóng người ở cửa bếp đã quay lại, lần này đã dừng lại.
Lãnh Kế Bằng vô cảm đứng ở cửa bếp, còn gõ cửa: “Hề Việt, tôi có thể nói mấy câu với cô không?”
Sợ bị hiểu lầm, anh ấy nói thêm: “Nói ở sân là được.”
Trì Tiêu lau nước trên tay, nhìn anh ấy: “Cần tôi tránh mặt không?”
“Được không?”
“Không được lắm.”
“…”
Hiển nhiên Lãnh Kế Bằng không hiểu Trì Tiêu, không hiểu cách nói câu thật câu giả của anh, vậy nên vẻ mặt hiện rõ ý rút lui.
“Trêu anh thôi.” Trì Tiêu đi ra khỏi bếp, nhìn đồng hồ, nói với Hề Việt: “Mười phút nữa là ăn cơm.”
Sau đó anh lấy áo khoác, quay người, ra khỏi cửa homestay hút thuốc, bóng lưng khá thoải mái… Nếu như không bị Thịnh Vũ bắt gặp.
Thịnh Vũ cũng vừa ra ngoài mua đồ, vừa về đã thấy một mình Trì Tiêu đứng ở cửa homestay, thuốc trong tay biến thành một đoạn tàn dài, anh cũng không hút, cứ nghiêng người đứng bên tường, híp mắt nhìn vào sân, cũng không biết đang nghĩ gì.
Cậu rướn cổ, nhìn qua bả vai Trì Tiêu, thấy bên trong phòng kính có người, là Hề Việt và Lãnh Kế Bằng. Hề Việt ngồi trên xích đu, Lãnh Kế Bằng ngồi trên tảng đá to đối diện cô, hai người cách nhau rất xa, đang nói chuyện.
“Này!”
Trì Tiêu giật mình.
“Nhìn gì thế…”
Thịnh Vũ vừa định đi vào sân thì bị Trì Tiêu kéo lại, kéo cậu ra sau: “Đợi chút.”
“Họ đang nói gì thế?”
“Không biết.”
“Cậu đi nghe xem, tôi không tin Mặt trăng sẽ đuổi cậu.”
“Không đi.”
Trì Tiêu thấy như vậy mất giá quá, anh không muốn khiến Hề Việt thấy anh là loại người muốn kiểm soát, lòng dạ hẹp hòi, anh chỉ tò mò thôi.
“Ồ, tôi biết rồi.” Thịnh Vũ nói: “Cậu không tự tin, cậu thấy mình không so được với số cơ bắp đó của người ta, cậu không ngóc đầu dậy được!”
Trì Tiêu quay đầu nhìn Thịnh Vũ, ánh mắt khó nói: “Cậu có thẩm mỹ gì vậy? Đống cơ bắp đó đẹp à?”
Thịnh Vũ nói: “Cũng tạm, hơi lố quá thôi, nhưng có lẽ con gái sẽ thích, cái này cậu phải hỏi Mặt trăng.”
“Dương Á Huyên thích?”
“Cô ấy sẽ không thích, Huyên Tử nhà tôi có thẩm mỹ cao lắm, cậu xem quần áo tôi mặc, móng tay của tôi, tóc của tôi…”
Trì Tiêu giơ chân lên đạp vào mông Thịnh Vũ.
Anh dùng lực hơi mạnh, cửa gỗ rung lên, phát ra tiếng động.
Hề Việt ngồi trên xích đu, nhìn thấy hai người đàn ông đứng ở cửa homestay náo loạn. Một người nhìn ngang ngó dọc, gãi đầu, một người tay chân luống cuống bám vào cửa, cô không khỏi cúi đầu cười.
Cuộc trò chuyện giữa cô và Lãnh Kế Bằng đã kết thúc.
Sau khi ăn tối, Hề Việt nói mình say tinh bột nên đã từ chối lời mời đi dạo quanh thị trấn với Thang Ý Tuyền.
Cảm giác cổ trấn Phúc Hà mang tới cho người ta khác hoàn toàn so với thành cổ Đại Nghiên. Mặc dù nơi này cũng có trời xanh mây trắng, có hoa có sông, có đường lát đá xanh, nhưng nó yên tĩnh hơn, nhịp sống chậm hơn. Nếu miêu tả bằng thị giác, thành cổ Đại Nghiên là hồng đào và hồng phấn rực rỡ, cổ trấn Phúc Hà sẽ là màu đen sẫm và xanh đậm ánh lam trung hoà, khiêm tốn.
Du khách trên phố không nhiều lắm, bước đi của họ cũng chậm rãi, từ từ, đi lúc lại dừng lại, dường như không ai dám lớn tiếng nói, mọi người đều sợ phá vỡ sự yên ắng này.
Trong ngôi nhà ở chỗ góc rẽ trên phố có trồng cây Hải Đường Cống Gá, là điểm đỏ sáng bắt mắt duy nhất trên phố. Với nhiệt độ hiện tại, cây đã kết trái, từng quả lơ lửng chi chít trên cành, khiến cành ngả xuống. Qua tường sân, nếu bạn đi từ phía bờ tường bên kia, thậm chí phải giơ tay lên che mới có thể không bị che tầm mắt.
Thang Ý Tuyền đi đâu thì không cần phải nói nữa.
Trung tâm cổ trấn có qungr trường nghe nhạc tứ phương, giống như thành cổ Đại Nghiên, mỗi tối đều có lửa trại.
Hề Việt nói cô không đi, cô muốn đi ngủ.
“Sớm vậy đã ngủ rồi?” Thang Ý Tuyền kinh ngạc.
“Đúng thế.” Hề Việt nói: “Hơn nữa tôi nghĩ cô cũng nên nghỉ ngơi cho khoẻ, nếu sáng mai cô còn muốn tới núi tuyết Ngọc Long.”
“Quên mất quên mất.” Thang Ý Tuyền nói: “Vậy tôi nhảy một vòng… hai vòng! Tôi nhảy xong hai vòng sẽ về ngày! Ngày mai có ai đi thế?”
Hề Việt nói vẫn là bốn người chúng ta.
Vừa nãy cô đã hỏi Thịnh Vũ, Thịnh Vũ nói cảm ơn, nửa đầu năm còn mấy người bạn tới Vân Nam tìm cậu chơi, cậu phải làm hướng dẫn cho họ, tới núi tuyết Ngọc Long n lần rồi, thật sự không muốn đi nữa, giờ nghĩ thôi đã ngán tới tận cổ.
…
Hề Việt quay về phòng, tắm rửa rồi thò tay xuống dưới giường.
Chăn rất dày, hơn nữa không phải kiểu chăn bông lạnh lẽo như cô tưởng tượng, mà là chăn lông vũ nhẹ lại ấm.
Cũng không biết Trì Tiêu lấy đâu ra nó nữa.
Cô lau khô tóc rồi chui vào trong chăn, sau đó gửi tin nhắn cho Trì Tiêu.
Khoảng mười mấy giây sau, Trì Tiêu đã tới gõ cửa phòng cô, tiếng đầu tiên, cộc cộc: “Mặt trăng, anh đây.”
Tiếng thứ hai, cạch, cửa mở ra, là anh tự mở.
Cửa gỗ của homestay Mã Ni là cửa hai cánh, đẩy ra từ chính giữa, cách phòng trộm cướp là một cái khoá. Du khách ra ngoài thì khoá từ bên ngoài, buổi tối đi ngủ thì khoá từ bên trong, cách làm khá hời hợt, đơn giản.
Trì Tiêu lập tức chạy vào phòng, còn quay đầu nhìn cánh cửa đó, anh tưởng Hề Việt không biết khoá nên dặn cô: “Em như này không được, còn chưa móc hẳn lên nữa, không an toàn…”
Hề Việt nằm trong chăn, không đứng dậy, cả người co ro bên trong, chỉ để lộ nửa gương mặt và hai mắt: “Em lười xuống giường lắm, anh móc giúp em đi.”
Trì Tiêu lấy khoá ra, nói không được: “Cái này phải đợi anh ra ngoài rồi em tự móc, phải khoá từ bên trong, em xem cái cửa…”
Mới nói được một nửa anh đã dừng lại, quay đầu nhìn Hề Việt: “Em có ý gì?”
Hề Việt vẫn chỉ để lộ hai con mắt.
Cô đang cười, vậy nên mắt cong cong, sáng ngời: “Cái chăn này ấm lắm, tối nay anh ngủ ở đây nhé?”
“Hả?”
“Em nói tối nay chúng ta ngủ cùng nhau nhé.”
“Hả???”
Thì ra khi một người giật mình thật sự sẽ ngây mặt ra, Hề Việt nhìn mặt Trì Tiêu, cảm thấy điều này quá đúng.
Trì Tiêu khoá cửa trước, sau đó đứng giữa phòng, nhìn vali ở một bên, rồi lại nhìn Hề Việt chui trong chăn, kế tiếp ngẩng đầu lên nhìn đèn trên trần nhà…
Sáng quá, còn vững nữa, không phải ảo giác. Thính lực của anh rất bình thường, không nghe nhầm lời Hề Việt nói.
Bên ngoài phòng, trong sân yên ắng không một tiếng động, chỉ có ngọn đèn hình ngôi sao treo lơ lửng trong phòng kính đang liên tục đổi màu.
Trong phòng, ánh đèn sáng như tuyết, ga giường, gối đầu cũng sạch tới chói mắt.
Không biết khách ở phòng nào mở TV rất to, có vẻ đang phát show gì đó, tiếng cười khanh khách liên tục truyền tới.
Đây là đêm tối ở cổ trấn Phúc Hà, dường như càng xa núi tuyết Ngọc Long, vạn vật càng trở nên trầm lắng, yên ắng.
Trì Tiêu đứng trong phòng Hề Việt, cảm thấy không khí xung quanh cũng trở nên trầm thấp, thậm chí còn sắp cô đọng lại, biến thành vật thể dày cộp như tuyết, bao trọn lấy ý thức con người, khiến suy nghĩ trở nên đình trệ.
“Em có ý gì?”
Trì Tiêu tiến lên trước, nhìn thẳng vào Hề Việt đang ở trong chăn, anh muốn xác nhận vẻ mặt của Hề Việt, và cả ẩn ý trong đôi mắt cô.
Tóm lại cô có ý gì?
Ánh mắt anh lướt qua chăn, đột nhiên trở nên bang hoàng, lập tức hiểu ra mọi chuyện. Bây giờ anh thấy Hề Việt làm gì cũng đều không kỳ lạ nữa, đây là người vừa lý trí lại cẩn thận. Có lẽ giống như cô tự đánh giá bản thân mình, trong tính cách của cô, sự do dự và rụt rè chiếm phần lớn, nhưng tiền đề là đừng k*ch th*ch cô.
Một khi tâm trạng, áp lực của cô bị ép tới vạch đỏ, chắc chắn cô sẽ là kiểu người có thể bất chấp tất cả, làm ra chuyện khiến người ta kinh ngạc, ví dụ như bỏ nhà đi.
Nhưng tối nay ai đã k*ch th*ch cô? Ai đã nói với cô điều gì? Ai chọc giận cô?
Không phải, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
Trì Tiêu đứng bên giường, lần thứ ba ánh mắt anh lướt qua cái chăn đó. Hề Việt không nói một lời, nhưng tâm trí anh đã trở nên mịt mù. Bề mặt chăn trắng như tuyết, đầu óc trắng như tuyết, hồ dán trắng như tuyết… Theo dáng vẻ này của Hề Việt, lát nữa cô sẽ vạch chăn ra, anh sẽ nhìn thấy một cô gái trắng như tuyết, vậy phải làm sao?
Anh nên bịt mắt trước hay bịt chỗ khác trước?
Hay là quay người bỏ chạy?
Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, lúc dọn dẹp nhà bếp, Thịnh Vũ còn hỏi một câu, sao cậu lại để đồ ở phòng tôi? Cậu và Mặt trăng không ở chung một phòng hả?
Câu trả lời của anh là, không.
Thịnh Vũ “aiyo” một tiếng.
Cậu không nói gì, nhưng dường như đã nói hết mọi chuyện.
Não bộ Trì Tiêu như được lên dây cót, bắt đầu quay vòng vòng.
Anh không phải thánh nhân, cũng không phải Plato, đương nhiên anh cũng muốn làm những chuyện làm khi yêu, nhưng anh thấy không nên chủ động đề nghị, điều này xuất phát từ sự tôn trọng đối phương.
Hơn nữa anh cũng không biết Hề Việt nghĩ gì.
Anh biết rõ như vậy rất cụt hứng, nhưng anh vẫn thấy, nên đợi sau khi cả hai đã nói chuyện rõ ràng về những việc có thể chấp nhận, như vậy anh cũng tạo nên một vạch kẻ giới hạn trong lòng mình, kịp thời nhắc nhở bản thân.
Anh không muốn khiến Hề Việt thấy dường như anh là tên khốn t*nh tr*ng lên não, càng không muốn khiến cô nghĩ anh hấp tấp vội vã, đầu dưới kiểm soát đầu trên, chỉ muốn lên giường với cô.
Họ ở bên nhau bao lâu rồi?
Được một tháng chưa?
Có phải hơi nhanh rồi không?
Không, anh không thấy nhanh, đương nhiên anh không thấy nhanh. Anh muốn, anh rất muốn, thậm chí mấy lần trước khi hôn, anh còn phải hơi ngả ra sau, không để Hề Việt quá gần anh, không để cô cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể anh, giữ lại chút mặt mũi cho mình.
Nhưng chung quy anh vẫn muốn.
Vậy có cần hỏi không?
Hỏi Hề Việt, em thật sự muốn vậy sao? Em quyết định rồi chứ? Em đừng nghĩ cho anh, quan trọng là suy nghĩ của em, em thật sự thấy có thể tiến thêm bước nữa sao?
Em có yêu cầu cụ thể gì không? Ví dụ như muốn ở nơi đặc biệt nào đó, hoặc chọn một ngày có ý nghĩa đặc biệt?
Em có cần anh đưa ra gì đó, ví dụ như báo cáo trải nghiệm?
À không, anh, anh chưa mua bao.
….
“Hôm nay không được.”
Trì Tiêu hít thật sâu, anh cúi người, kéo góc chăn lên, kéo tới cằm Hề Việt, mu bàn tay chạm vào mặt cô, rất mềm, rất ấm. Anh không nhịn được mà xoa mấy cái. Thấy vẫn chưa đủ, anh lại cúi người xuống thấp hơn, hôn lên môi cô, kéo cô tới, sự ướt an lặp đi lặp lại, biết rõ khó tách rời nhưng lại chỉ có thể kiềm chế.
Anh lại bắt đầu rồi, ngay cả bản thân anh cũng nhận ra, ánh mắt anh bắt đầu bay về nơi xa rồi.
“Hoặc là em đợi anh chút? Năm phút thôi, đợi anh về.”
“Anh đi đâu?”
Bóng dáng Trì Tiêu che đi ánh đèn trong phòng.
Hề Việt không nhìn rõ biểu cảm Trì Tiêu, nhưng phản ứng của anh quá rõ ràng, mắt anh hơi đỏ lên, hơi thở như nghẹn lại.
Anh càng căng thẳng, cô càng cảm thấy thích thú, thậm chí còn nổi hứng muốn chọc anh, thế là cô nhìn chằm chằm mặt Trì Tiêu, nắm lấy góc chăn, kéo mạnh ra…
Khoảnh khắc chăn bị kéo ra, cuối cùng Trì Tiêu đã biết phản ứng của mình.
Anh không hề bịt mắt, cũng không che bất kỳ chỗ nào, anh chỉ nhìn cô, thậm chí còn không chớp mắt, cũng không thở gấp.
Vào lúc không ai để ý, trái tim và lá phổi của anh đã bị đảo lộn vị trí.
Hề Việt vẫn mặc quần áo, hơn nữa còn mặc rất chỉnh tề.
Cô cố tình giả vờ giận dữ: “Anh nghĩ gì thế? Em nói tối nay chúng ta ngủ cùng nhau. Bởi vì sáng mai, hơn năm giờ phải xuất phát rồi, đi xem mặt trời mọc ấy, em sợ em không dậy được nên cần anh đánh thức.”
…
Im lặng, Trì Tiêu xoa mặt.
Ánh mắt anh liếc sang một bên, nhưng mắt vẫn đỏ.
“Trì Tiêu?”
“Ừ.”
“Anh không sao chứ?”
“Anh không sao.”
Hề Việt nhìn gương mặt biến hoá khôn lường của Trì Tiêu, chợt hơi hối hận. Hình như cô đã đưa bản thân vào hoàn cảnh lúng túng rồi.
Hôm nay sau khi nói chuyện với Lãnh Kế Bằng xong, cô khó mà bình tĩnh được, thế là sau khi đắn đo một hồi, cô gọi Trì Tiêu tới.
Cô đã nghĩ rất kỹ, cô nghiêm túc, trêu chọc anh chỉ là việc tiện thể.
Nhưng bây giờ cô thấy, trò đùa này của mình hơi quá đáng.
Chủ yếu là vì không biết Trì Tiêu sẽ có phản ứng này… Anh nhìn có vẻ rất coi trọng chuyện này, bị cô trêu như vậy, anh như rơi xuống vực thẳm sâu, vẫn chưa hoàn hồn lại.
…
“Trì Tiêu?”
“Ừ.”
Cô chỉ đành nghiêm mặt, giải thích với anh: “Em không nói đùa với anh, em thật sự muốn giữ anh lại, anh không hiểu nhầm.”
Sau đó cô ngập ngừng: “Anh phải đi mua đồ đúng không? Có thể mua giúp em que kem, nước ngọt hoặc đồ ăn vặt nào đó không?”
“Em đói rồi hả? Tối chưa ăn no à?” Trì Tiêu nói rồi định quay người đi: “Anh đi mua.”
“Em không đói.” Hề Việt gọi anh lại: “Em sợ anh chỉ mua cái đó sẽ ngại, nếu anh thấy không sao thì ok.”
Trì Tiêu dừng lại, quay người.
Lần này đã chắc chắn, mọi thứ giống như anh lại bị ném lên đầu ngọn sóng lần nữa, cả người lâng lâng, không rơi xuống đất nổi.
Anh nhìn chằm chằm Hề Việt.
Hề Việt lặng lẽ ôm đầu gối ngồi trên giường, cơ thể đơn độc một mình, hất cằm về phía sân ngoài cửa sổ, giọng nói kiên định: “Anh đi nhanh về nhanh, em đợi anh.”