Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 44: Em tính giải quyết anh thế nào – Trạm Lệ Giang

Trong áo khoác của Hề Việt nhét hai cái điện thoại, túi bên trái một cái, túi bên phải một cái.

Điện thoại ở túi bên phải vớt lên từ dưới nước, cho dù kịp thời lấy giấy lau khô, nhưng khi cầm trên tay vẫn thấy lạnh ngắt, hình như có nước bên trong.

Hề Việt đau lòng không thôi.

Từ trước tới giờ, cô luôn cẩn thận khi dùng sản phẩm điện tử, điện thoại dùng ba, bốn năm là chuyện bình thường. Đây là điện thoại “chết” bi thảm nhất mà cô từng dùng, nó bị dìm chết ở nơi đất khách quê người.

Mặc dù tuổi thọ của pin đã cận kề vạch báo động, nhưng Hề Việt thấy nó không nên về hưu như vậy, thậm chí còn chưa kịp nói lời từ biệt đã sập nguồn, đen màn hình.

Vừa nãy, bốn người giải quyết xong bữa tối tại Xuân ở Vân Nam, khi ra ngoài trời vẫn chưa tối.

Trên đường đi, cô và Trì Tiêu đi trước, Trì Tiêu kiên quyết muốn hỏi cô, vừa nãy món nào ngon nhất.

Hề Việt không hiểu nổi lối suy nghĩ của Trì Tiêu, tại sao anh nhất định phải chui vào bếp, tự nấu món gì đó, anh không tin tưởng nhân viên của mình, không tin tưởng đầu bếp của quán này sao?

Nhân viên của cửa hàng đã nghe nói người ở tổng bộ sẽ tới kiểm tra, mấy ngày gần đây đã bày binh bố trận, sẵn sàng chiến đấu. Vừa thấy Trì Tiêu tính vào bếp, họ vô cùng nhiệt tình, cho Trì Tiêu xem tình hình vệ sinh ở sau bếp, ần này chắc chắn có thể lọt top ba. Kết quả Trì Tiêu không nhìn gì, chỉ nói nhân lúc giờ cao điểm tối chưa bắt đầu, muốn mượn một cái bếp dùng.

Rất nhiều cửa hàng đều chơi chiêu trò, nói đều là “vị cơm nhà”, nhưng lời đánh giá cho món nhà làm có chất lượng cao nhất lại là “có hương vị của đầu bếp bên ngoài nấu”, xét một cách công tâm, Hề Việt thấy tay nghề Trì Tiêu thật sự khá ổn, vừa có vị nhà vừa có vị quán, điều quan trọng nhất là, nó còn có tác dụng tâm lý.

Cô ngại phải thừa nhận, món Trì Tiêu nấu rất đưa cơm, hơn nữa cô chỉ cần vừa nghĩ tới những món này do Trì Tiêu nấu, cô còn có thể ăn thêm nửa bát nữa.

Nhìn vẻ ngoài Trì Tiêu, nhìn từ trên xuống dưới không giống người giỏi nấu ăn gì cả, anh giống kiểu người ghét mùi bếp núc hơn. Nhưng khi anh đơm cơm cho cô, gắp đồ ăn cho cô, những hành động này vô cùng tự nhiên, thuần thục.

Cảm giác khác biệt này khiến Hề Việt cảm thấy… khá gợi cảm.

Không, không đúng.

Là rất gợi cảm.

“Vừa nãy có món nào ngon?”

Trì Tiêu hỏi câu này hiển nhiên đã mang có sẵn đáp án, Hề Việt ăn cơm người ta nấu, đương nhiên phải dẻo miệng chút, cô quyết định thuận theo ý anh, nói, đều ngon hết, món nào anh nấu cũng ngon, anh di truyền từ bố anh đấy.

Nhưng rõ ràng, không phải ai cũng thích đồ ăn Vân Nam.

Vừa nãy khi ăn cơm, Lãnh Kế Bằng gần như không động đũa.

Ngay cả người bụng dạ không tốt như Thang Ý Tuyền cũng uống hai bát canh, cô ấy vừa gặm cánh gà vừa hỏi Lãnh Kế Bằng, sao anh không ăn?

Đáp án của Lãnh Kế Bằng là, kiểm soát ăn uống.

Thang Ý Tuyền nhắc nhở anh ấy, anh quên bốn cái bánh khoai tây chiên sợi anh ăn lúc sáng à? Anh kiểm soát cái quái gì chứ?

Lãnh Kế Bằng lạnh mặt nói, vì buổi sáng ăn nhiều nên giờ mới phải kiểm soát.

Trì Tiêu bật cười thành tiếng.

Khi ánh mắt ba người đổ dồn về phía anh, anh lại coi như không có gì xảy ra, gắp đồ ăn cho Hề Việt, dáng vẻ vô cùng tích cực.

Đàn ông, từ trẻ đến già, mười người thì cả mười đều ấu trĩ tới mức nực cười.

Hề Việt vừa ăn vừa nghĩ.

“Anh ấy không động đến anh, mọi người đều là bạn bè vừa quen biết cả, anh làm gì thế?” Cô nhỏ giọng hỏi Trì Tiêu.

Trì Tiêu chầm chậm đi về phía trước, không nói gì, thật ra trong lòng đang chửi thầm, anh ta không động đến anh? Cái gì gọi là không động đến anh? Con mắt đó của anh ta sắp dán lên người em tới nơi rồi đấy.

Người ta đang yêu đương thắm thiết, tự dưng xuất hiện một người nhìn chằm chằm như hổ đói, rình mò trong bóng tối, đây là cái quái gì?

Một là coi anh là không khí, hai là đầu óc người này có vấn đề, cơ bắp phát triển quá nên điều khiển luôn cả não bộ, tóm lại anh không biết ý đồ của anh ta là gì.

Hề Việt không dám nói xấu trước mắt người khác, cô bĩu môi, chuyển chủ đề.

“À, em muốn ăn món nấm dại xào của anh, là món lần trước anh nấu ở Hoà Thuận ấy, giờ không còn nữa sao?”

“Giờ hết mùa rồi.” Trì Tiêu nói.

Sự phát triển và biến mất của nấm đều là chuyện xảy ra chóng vánh, tinh tuý của đồ ăn Vân Nam nằm ở nguyên liệu, nguyên liệu thì phải xem thời gian.

“Năm sau đi, mùa xuân năm sau. Nấm đầu mùa không dám ăn, phải đợi khi mưa đủ rồi, anh sẽ kêu Miêu Dự Phong đưa em lên núi nhặt nấm, cậu ấy rành lắm.”

Năm sau.

Thời điểm ấy của năm sau, cô đang ở đâu?

Cô thật sự có phúc phận này sao?

Hề Việt vừa nghe tới năm sau đã im miệng, cô hơi chột dạ, còn buồn bực, cảm xúc phức tạp này không thể nói rõ với Trì Tiêu được, ít nhất là bây giờ.

Trốn tránh khó khăn là nhân tính, cô biết rõ ràng đây là vấn đề phải đối diện, thế là cô nghĩ, muộn một chút, muộn một chút thôi.

Ở Lệ Giang mấy ngày nữa, sau khi rời đi, cùng lắm cô cũng chỉ có thể đi thêm một địa điểm nữa thôi, sau đó phải quay về con đường cũ rồi.

Độ dài và độ rộng của chuyến du lịch này đã vượt xa dự kiến trước đây của cô. Cô kết được bạn, quen được Trì Tiêu, đây là bất ngờ ngoài bất ngờ.

Chính Hề Việt cũng không tin rằng, cô có thể có kết cục tốt với bất ngờ này hay không.

“Nghĩ gì thế?”

Trì Tiêu nắm tay Hề Việt, xoa x** n*n nắn trong tay mình.

Thang Ý Tuyền và Lãnh Kế Bằng đi sau, Trì Tiêu không buồn quan tâm tới việc họ có nhìn thấy hay không.

“Em đang nhớ anh.” Hề Việt nói thật.

Lời nói thẳng thắn, có gì nói đó, trước giờ cô đều như vậy.

Trì Tiêu dần chấp nhận và quen với phong cách này của Hề Việt, nhưng từ góc độ của anh, anh thấy tâm trạng cô rất bình thường, vẻ mặt u sầu.

Nhớ anh? Nhớ anh mà có thể u sầu tới mức này?

“Em…”

Anh đưa tay muốn xoa cằm Hề Việt, nhưng Hề Việt vừa né, cô đã buông tay, điện thoại rơi xuống đất.

Nếu chỉ là rơi xuống đất cũng chẳng sao, nhưng Hề Việt đi tới mạn dòng sông cạnh đó, chưa kịp dừng lại bước tiếp theo, vừa hay đá phải điện thoại, bụp, rơi tõm xuống sông.

Hoa tươi chen chúc bên sông như muốn trao giải cho cô, đúng là cú sút tuyệt vời.

“Trì Tiêu! Tại anh cả đấy!”

Trì Tiêu cũng ngây ra, vừa hoang mang lại vừa buồn cười, tự mình đá xuống, liên quan gì tới anh?

“Được được được, tại anh tại anh.”

Thật sự không còn gì để nói.

Sông không sâu lắm, tới cẳng chân, anh giẫm xuống đá xanh, vớt điện thoại Hề Việt lên. Nhưng cái điện thoại cùi này không chịu nổi tai hại diệt vong, cũng không biết bị đá hay thấm nước nên vậy, giờ đã sập nguồn.

Thang Ý Tuyền nhắc nhở Hề Việt, đừng mở nguồn vội, chỉ cần chưa chết thì có khi vẫn cứu chữa được.

Hề Việt hét lên với Trì Tiêu, giờ thì hay rồi, vốn muốn mang đi bán còn được 200 tệ, giờ có khi chỉ được 20 tệ thôi!

Trì Tiêu nói được được được, anh bù cho em 180 tệ, được chưa?

Hề Việt vừa đau lòng lại vừa tức giận, bám lấy Trì Tiêu để trút giận, còn muốn nói gì đó, nhưng khi thấy từ cẳng chân anh đổ xuống đều ướt sũng, còn nhỏ nước, cô lại mềm lòng.

Lần trước anh lục thùng rác cho cô, lần này lội xuống nước, gần đây tình cảnh mất mặt của ông chủ Trì đều do cô mà ra.

“Không sao, anh về thay quần áo.”

Hề Việt nói, vậy cùng về đi, trời cũng tối rồi.

Thang Ý Tuyền nói tôi không về, tôi đợi trời tối, tôi còn muốn đi nhảy. Hôm qua chưa nhảy đã, hôm nay nhảy tiếp.

Sau đó cô ấy nhìn Lãnh Kế Bằng: “Anh thì sao? Anh về không?”

Người không có ý tứ đến mấy cũng biết tới lúc nên tránh mặt.

Lãnh Kế Bằng lại lúng túng nói: “Tôi không về, tôi đi dạo mua cho bạn ít quà.”

Hề Việt và Trì Tiêu về homestay.

Hề Việt tiện tay bóc điện thoại mới, lắp sim vào, viết xong blog du lịch rồi đăng lên.

Trì Tiêu đã thay xong quần áo, đi tới gõ cửa.

Hề Việt để ý thấy tóc anh còn ướt, chắc chỉ tắm qua, rửa bớt mùi khói bếp vừa nãy.

“Đi thôi.” Trì Tiêu mời Hề Việt ra ngoài lần nữa: “Nhân lúc cửa tiệm vẫn mở, sửa cái điện thoại cùi của em trước đã, ít nhất có thể giữ được thông tin quan trọng.”

Lần ra ngoài này chỉ có hai người.

Hề Việt thầm nói, thảo nào vừa nãy anh nhảy xuống nước quả quyết thế, 80% là cố tình muốn đuổi mấy người Lãnh Kế Bằng.

Trong thành cổ, cửa hàng gì cũng có, cửa hàng sửa điện thoại có tới tận mấy tiệm liền.

Trong lúc chờ, Hề Việt bị một nhà thở nhỏ gần đó thu hút.

Đó là nhà thờ đạo Chúa, không lớn lắm, điểm đặc biệt nằm ở sự kết hợp phong cách Trung – Tây, được xây dựng theo kết cấu nhà dân Nạp Tây truyền thống, đỉnh toà nhà có thánh giá chữ thập, phía sau thánh giá là tháp đồng hồ, bên trong có chiếc đồng hồ bằng đồng cũ kỹ, cao hơn một mét, lẳng lặng nằm trên đó.

Đáng tiếc trời đã tối, du khách không được vào nhà thờ tham quan nữa, Hề Việt chỉ đành nằm bò bên cửa sổ bên ngoài ngắm nhìn.

Khi cô đang nhìn thì chợt nghe thấy Trì Tiêu đứng sau hỏi: “Rốt cuộc vừa nãy em nghĩ gì?”

Hề Việt quay đầu: “Nghĩ gì là nghĩ gì?”

“Anh nói năm sau đưa em đi nhặt nấm, vẻ mặt em rất đau khổ, có gì muốn nói nhưng lại không dám nói, y như táo bón ấy.” Trì Tiêu đi lên trước, dựa vào tường nhà thờ, nhìn cô: “Nói với anh đi, em nghĩ gì thế?”

Hề Việt sờ sống mũi, nhìn sang bên khác.

“Em đang nghĩ làm thế nào để chia tay trong êm đẹp với anh sao?” Anh hỏi.

Cơn gió thổi đi hơi thở mát lạnh khi vừa tắm xong trên người anh.

Hề Việt nín nhịn, khó chịu vô cùng. Cô do dự mấy lần, cuối cùng vẫn nói.

“Sau khi em rời khỏi Lệ Giang, có lẽ chuyến du lịch sẽ kết thúc. Trước đây em đặt ra thời hạn cho mình là một tháng, giờ đã vượt qua thời hạn rồi, em nên quay về, em phải tiếp tục tìm việc. Hơn nữa lâu quá người nhà em cũng sẽ lo lắng…”

Càng nói cô càng nản lòng.

Đúng vậy, chơi lâu rồi, cô đã thêm rất nhiều đồ vào ngăn tủ vui vẻ, bây giờ đã tới lúc giải quyết rắc rối tích luỹ bấy lâu nay.

Nhưng rắc rối đâu phải khi quay về mới phải đối diện?

Trước mắt đang có một cái kìa.

Trì Tiêu nhìn cô chằm chằm, giọng điệu như đang nói đùa: “Nói đi, em định giải quyết anh thế nào?”

Hề Việt nghĩ, cô cũng không biết, nhưng đối diện với đôi mắt cười như không cười của anh, cô chợt bực bội.

Cô nghĩ, có phải cô nên nhắc nhở Trì Tiêu, giúp anh nhớ lại khi ở Thuỵ Lệ anh đã nói gì không?

Anh nói, Hề Việt, chỉ cần em nói không thích anh, anh sẽ cút ngay, nhưng nếu em cũng thích anh, vậy cho dù giữa chúng ta có bao nhiêu vấn đề, em đắn đo bao nhiêu, tất cả đều giao cho anh giải quyết hết.

Anh bảo cô tin anh.

Vậy nên, thế thì?

Bây giờ đã tới lúc, sự tự tin của anh đâu? Anh định giải quyết khoảng cách hơn hai nghìn kilomet này thế nào? Giải quyết mẫu thuẫn luôn tồn tại, không thể nào cân bằng được giữa chúng ta kiểu gì?

Là anh dây dưa với em trước, em mù quáng cũng được, bồng bột cũng được, nên mới chấp nhận lời mời của anh.

Giờ em sắp rời đi, em muốn giữ lại kỷ niệm đẹp với anh, thế là đủ, đây chính là suy nghĩ hiện tại của em. Em tự nhận mình đủ chân thành, đủ rộng lượng, không níu kéo dây dưa, em cố gắng lắm mới có thể khắc phục tâm lý để làm tới bước này.

Còn anh thì sao?

Thái độ của anh là gì?

“Em đi theo anh.”

Beng.

Là tiếng chuông đồng hồ trên đỉnh nhà thờ.

Không phải tiếng gõ mà là tiếng gió đêm dập dềnh, len lỏi vào đồng hồ, ma sát với kim loại, phát ra tiếng động trầm thấp, đâm thẳng vào xương cốt.

Hề Việt mơ màng nhìn Trì Tiêu.

Cô thừa nhận, cô không bao giờ có thể phân biệt được câu nào của Trì Tiêu là nghiêm túc, câu nào là nói đùa, biết đâu sự cảm động ban đầu ấy cũng chỉ là lời thăm dò trêu đùa của anh?

Nhưng cô đã coi nó là thật, hơn nữa còn thật sự chấp nhận.

“Em đi theo anh.” Trì Tiêu lặp lại, giọng nói mang theo ý cười.

“Em đi theo anh tới đâu? Làm gì?”

“Ừ….” Trì Tiêu nhíu mày, nhưng ngay cả vẻ mặt nhăn nhó cũng thoải mái tới vậy, anh hành động: “Vẫn chưa nghĩ ra, đi rồi tính sau.”

“Điên à.”

“Đừng lúc nào cũng chửi anh điên, nếu anh thật sự bị điên gì đó thì em tính sao?” Trì Tiêu nói: oÁnh tới nhà em, nằm trên giường em ăn vạ, em còn có thể tống anh đi à?”

Hề Việt nói anh đúng là nhìn xa trông rộng, đừng nói anh nữa, giờ quay về em còn không có chỗ ở đây.

“Trì Tiêu, cùng lắm em chỉ ở thêm một tuần nữa được thôi.” Cô chủ động nắm lấy tay Trì Tiêu, khẽ lay: “Phiền anh cho chuyến đi Vân Nam của em một kết cục tươi đẹp, được không? Chúng ta đừng cãi nhau, cũng đừng nói chuyện không vui, vui vẻ trôi qua tuần này nhé.”

Tên khốn Trì Tiêu như không hiểu gì, còn cười với cô, cười rất ôn hoà: “Vậy một tuần sau thì sao?”

“…” Hề Việt cạn lời: “Chuyện một tuần sau thì để một tuần sau tính! Là anh dạy em phải hưởng thụ niềm vui trước mắt mà!”

Ừm.

Trì Tiêu gật đầu: “Em học nhanh thật đấy.”

“…”

Hề Việt nhìn mặt Trì Tiêu, ánh mắt chuyển sang hướng khác.

Cuối cùng cô cũng phục rồi.

Có phải tối nay không hợp để nói chuyện nghiêm túc không?

Nhưng rõ ràng là anh khơi mào trước mà!

Ban đầu, Trì Tiêu còn để mặc cho cô nắm tay, dần dần anh đã đổi tư thế, biến khách thành chủ.

Ngón trỏ của anh lướt qua phần xương gồ lên khi cô nắm tay lại, chỉ khẽ lướt qua nhưng lại rất có lực.

“Được, vậy một tuần sau nói tiếp.”

Thật ra trong những ngày vừa qua, anh đã nghĩ thông suốt rồi, bởi vì nghĩ thông suốt nên trong lòng mới khó chịu.

Giờ nói gì đó cũng sẽ khiến cô khó chịu, vậy chi bằng cô muốn thế nào thì thế đó.

Như cô nói, tiếp tục chuyến du lịch trước, ít nhất cũng không nuối tiếc gì.

Tiếng nhạc văng vẳng đâu đây, xen lẫn tiếng chuông đồng hồ trầm thấp, tất cả cùng chạy vào trong tai.

Buổi đốt trại tối bắt đầu rồi.

Ngày nào cũng có lửa trại, mỗi tối đều đốt lửa, nhưng người nhảy múa xung quanh lại mỗi ngày mỗi khác.

Trì Tiêu kể chuyện cười xoa dịu bầu không khí, anh hỏi Hề Việt, em từng nghe chuyện cười người Vân Nam và vali chưa?

“Chuyện kể ở Vân Nam, vào một ngày nọ, một đám người chợt nhảy múa trên đường phố, họ vừa hát vừa nhảy, người ngày một nhiều, tới tận khi có người xuyên qua dòng người, đi tới chính giữa, xách vali đi.” Trì Tiêu xoa mặt Hề Việt, một cái vẫn chưa đủ, anh nắm lấy, nhéo cái nữa: “Người đó là khách du lịch ngoại tỉnh, vào siêu thị mua đồ, để vali ở bên ngoài, nào ngờ vali đó bị biến thành vật đánh dấu.”

Người Vân Nam nhảy múa là vậy, có lửa trại hay không không quan trọng, muốn nhảy là nhảy, lập tức tạo thành nhóm nhỏ.

Hề Việt đơ người trước câu chuyện cười nhạt nhẽo của Trì Tiêu, nói, chúng ta tới nơi đông người xốc lại tinh thần đi.

Lúc này, quảng trường đương nhiên là nơi đông người nhất.

Âm nhạc đã trở nên sôi động, người vây quanh nhảy múa ngày một nhiều, bầu không khí dần náo nhiệt hơn bao giờ hết.

Hề Việt vừa nhìn đã thấy Thang Ý Tuyền.

Cô ấy thật sự hưởng thụ bầu không khí này, là người nhảy hang nhất tại đây. Mặc dù động tác cô ấy không chuẩn chỉnh lắm, nhưng chỉ cần nhìn là sẽ muốn lắc lư theo.

Hề Việt nhớ tới bình luận ở Vùng đất dâu tây dại, có người khen cô khắc phục nỗi sợ, vứt bỏ da mặt, dám gia nhập vào đội ngũ đó, ấy là sự can đảm.

Vậy người đó khen nhầm rồi. Sự thật chứng minh, cô là kẻ nhát gan, là kẻ rụt rè.

Trì Tiêu nói, em có nhìn thấy mấy cô mấy bác dân tộc Nạp Tây không? Còn có bà lão tóc bạc phơ, ông lão gù lưng kia nữa, họ đều rất cố gắng nhảy, cố gắng tận hưởng niềm vui.

“Em có thể hiểu đây là NPC của nơi này, nhiệm vụ của người ta là khuấy động bầu không khí. Em là du khách, gia nhập vào đó chứng minh các cô bác đó làm việc có hiệu quả.”

Trì Tiêu nhìn ra Hề Việt muốn thử, thế là anh buông tay, đẩy cô về phía trước: “Đi.”

Hề Việt nhìn dòng người tay nắm tay, vai bá vai, gương mặt ai cũng toát lê vẻ thoải mái, vui vẻ, họ không ngừng quay tròn, đi về một phía. Trong vòng xoáy này, làn nước yên bình nhất cũng sẽ gợn sóng.

Hề Việt đứng nhìn một lúc, cuối cùng vẫn quay đầu lại.

“Vừa ăn no xong, em không muốn nhảy, sợ tức bụng.” Cô nói.

Trì Tiêu nhìn cô bằng ánh mắt nhìn thấu tất cả. Anh biết rõ cô đang vớt vát tự tôn của mình nên cũng không trêu chọc, chỉ đành an ủi.

“Không nhảy thì không nhảy, cổ trấn Phúc Hà cũng có lửa trại.” Anh nói: “Còn cơ hội, vội gì.”

Hề Việt rất sự cách nói “bỏ lỡ là sẽ hết”, nó luôn mang tới cảm giác nguy hiểm, nghẹt thở cho người ta.

Trì Tiêu nói, Phúc Hà cũng có kiểu nhảy này, cũng có rất nhiều du khách tới từ đủ mọi miền tụ tập, cùng nhau hát hò, nhảy múa, cô chợt thấy lòng thoải mái hơn.

Nhất là câu đó, vội gì chứ.

Ai cũng nói người dũng cảm hưởng thụ thế giới trước, đó là người như cô, người dũng cảm có giới hạn sẽ xếp hàng rồi hưởng thụ thế giới, những người đó cũng như vậy.

Cô không quan tâm mình đứng thứ mấy.

Những điểm tham quan trong thành phố Lệ Giang được bố trí rất logic, đều nằm ở vị trí dễ nhớ. Giáp phía bắc là núi tuyết Ngọc Long, dưới chân là cổ trấn Bạch Sa, đi về phía Nam chút là cổ trấn Phúc Hà, đi hẳn về phía Nam mới tới thành cổ Đại Nghiên.

Tất cả trải dài từ Bắc xuống Nam, từ trên xuống dưới, nằm gọn trên một đường thẳng.

Hôm qua cô đã hẹn với Lãnh Kế Bằng và Thang Ý Tuyền, họ tính thuê xe đi, tốt nhất là ở Phúc Hà hoặc Bạch Sa hai đêm.

Bây giờ có thêm Trì Tiêu.

Có luôn xe, có luôn tài xế.

Trì Tiêu không vui lắm, sao tôi phải bán sức cho mấy người?

Hề Việt bá cổ, ôm lấy anh, áp sát vào vai anh, lay người anh, nói: “Bởi vì em muốn đi xem núi tuyết, em muốn cùng bạn trai em ngắm cảnh núi dát vàng.”

Trì Tiêu nói ồ, vậy được.

Cái ôm của Hề Việt lại gần thêm chút, chặt hơn chút. Cô kiễng chân, vùi mặt vào hõm vai Trì Tiêu, nói với tone giọng rất rất nhỏ: “Em yêu anh.”

Cô luôn thích mượn danh nghĩa cái ôm để nói những lời ngại khi phải nói đối diện, còn luôn học theo tiếng muỗi kêu, nói với tone giọng chỉ có trời đất và ngọn gió thoảng qua mới nghe rõ được.

Trì Tiêu biết thói quen này của cô, anh bèn kéo cô ra chút, nhìn mặt cô, cố tình hỏi: “Em nói gì cơ? Anh chưa nghe rõ.”

Hề Việt nói, em muốn hôn anh.

Sau đó cô nhắm mắt lại, áp lên môi anh.

Thành cổ Lệ Giang vào sáng sớm, bầu không khí rất đỗi trong lành, là sự thuần khiết, trong suốt tới cực độ, còn se se lạnh.

Hề Việt lấy được ít hơi ấm từ cái ôm và nụ hôn của Trì Tiêu, cân bằng lại nhiệt độ cơ thể mình.

Thang Ý Tuyền nghe nói sáng sớm sẽ xuất phát thì rất hào hứng, cộng thêm cô ấy từng thả đèn sông và viết ước nguyện lên chuông gió, làm như vị thần nào đó đã nghe được lời thỉnh cầu của cô ấy. Tối qua, quản lý liên hệ với cô ấy, nói có tin tốt, đã tìm được một vai diễn cho cô, kêu cô quay về thử.

“Với tình hình hiện tại của tôi, tôi không chọn gì hết, chỉ cần có việc là tôi đồng ý nhận.” Thang Ý Tuyền nói.

Cứ như vậy, chuyến du lịch của cô ấy cũng kết thúc vào tuần sau.

“Thầy Trì, xe được nha.” Thang Ý Tuyền cất vali vào cốp sau.

Trì Tiêu nói đừng gọi là thầy, kỳ quặc quá, đây là cách xưng hô gì vậy?

“Aiya, bệnh nghề nghiệp thôi, chúng tôi đóng phim đều gọi vậy hết, không cần biết là ai, gọi thầy tức là tôn trọng anh, kiểu gì cũng không sai.”

Lãnh Kế Bằng cũng đã tới.

Từ hôm qua, người này ngày càng bất thường, không phải nói thái độ với mọi người không tốt, chỉ là rất lạnh lùng, không nói gì, không cười nữa.

Anh ấy cũng không có vali, chỉ có một balo nhỏ kiểu xách tay.

Người thuộc trường phái cơ bắp vẫn có đất dụng võ trong lúc đi du lịch, anh ấy ném balo ra sau xe, đi vòng qua Thang Ý Tuyền rồi lên xe, làm như không nhìn thấy người khác, ngay cả một câu chào hỏi cũng không có, mặt mày ủ rũ, còn đeo cả tai nghe.

Trì Tiêu gõ mấy cái lên vô lăng, hơi quay đầu: “Thầy Lãnh, ga lăng chút đi?”

Thang Ý Tuyền vẫn đang khiếng vali, hai cái vali đó có khi còn nặng hơn cô ấy.

“Ồ.” Lãnh Kế Bằng tiếp tục liếc mắt, bỏ tai nghe ra, xuống xe giúp đỡ, còn liếc nhìn ký hiệu xe mấy cái.

Hề Việt không rảnh bận tâm tới những mũi tên công kích công khai và ngấm ngầm như này trong sáng sớm, cô ngồi ở ghế lái phụ, buồn ngủ không thôi.

Thang Ý Tuyền vui vẻ lên xe, gọi: “Xuất phát thôi, trạm tiếp theo!”

Sau đó cô ấy nghiêng người ra trước, hai tay ôm lấy vai Hề Việt: “Cô sao thế? Ngủ không đủ giấc hả?”

“Đừng nói cô không nỡ rời xa thành cổ nha, chúng ta còn quay lại mà!” Thang Ý Tuyền nói: “Hay là cô sắp đi ngắm núi tuyết nên vui quá? Tôi cũng vậy, bây giờ tôi không kiểm soát nổi việc nghĩ tới chuyện đi thử vai, một khi có việc được liệt vào danh mục việc cần làm là tôi không tài nào không nghĩ tới được.”

Cô ấy vừa dứt lời, Hề Việt như bị đả kích.

Cô ngẩng đầu nhìn Trì Tiêu.

Tối qua cô đã thay đổi, bởi vì sau khi nói xong những lời đó với Trì Tiêu, cô ngày càng nhận ra ly biệt đang cận kề, cũng nhận ra mỗi bước sau này đều không nhẹ nhõm nổi. Cô có dự cảm, một tuần sau, cho dù cô có cố gắng kiểm soát, tâm trạng vẫn sẽ ngày một suy sụp.

Cho dù cô luôn ra ám hiệu tâm lý cho bản thân, phải đi hết chặng đường này, nhưng vẫn không tránh khỏi việc kháng cực với kết quả cuối cùng.

Làm sao đây?

Cô còn có thể vui vẻ lúc này không?

Cô thật sự có thể như lúc khuyên Trì Tiêu, khuyên nhủ chính mình, vui vẻ trải qua từng ngày một? Cô nào có sự dũng cảm để thản nhiên đối diện với kết quả ấy?

Tối qua cô nghĩ tới tận khuya, sau đó chợt nghĩ, cô tưởng mình có thể thoải mái buông bỏ, nhưng thực tế lại khác.

Trì Tiêu đang lái xe.

Như tâm linh tương thông, anh nhận được ánh mắt phức tạp, thâm trầm của cô, thế là anh bèn giơ tay lên.

“Ngoan ngoãn làm việc của em đi.” Anh xoa tóc cô, trả lại cô nguyên lời cô nói tối qua, cùng một lời nói, nhưng thốt ra từ miệng anh lại như chắc chắn hơn, Trì Tiêu có sức mạnh kỳ diệu như vậy đấy: “Đừng bận tâm tới sau này nữa, nhìn về hôm nay trước đã.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn