Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 43: Núi tuyết Ngọc Long – Trạm Lệ Giang

Hề Việt lại nhận ra khả năng biện luận của mình kém tới mức nào.

Nói năng vớ vẩn, linh tinh thì cô thật sự không phải đối thủ của anh.

Cuối cùng, Trì Tiêu vẫn được như ý muốn, ra ngoài với cô, nhưng Hề Việt đi trước, anh theo sau, hai người cách nhau một khoảng, không ai nói gì.

Anh không bận tâm việc mình không được hoan nghênh, quay đầu đi vào một quán bún gần nhất, dáng vẻ rất đỗi ngang nhiên.

Quán bún đó là quán cạnh quán ăn sáng Lãnh Kế Bằng giới thiệu.

Bên này, Lãnh Kế Bằng, Hề Việt và Thang Ý Tuyền ngồi trước bàn thấp.

Lãnh Kế Bằng không tìm được ở đâu bán sữa nóng mà Thang Ý Tuyền muốn. Trong thành cổ có rất nhiều cửa hàng 7-Eleven, nhưng người ta chỉ bán sandwich nóng, không có sữa nóng, tiệm ăn sáng cũng bận tới bận lui, nào có thời gian bắc nồi riêng đun sữa.

Vậy nên anh ấy gọi cho Thang Ý Tuyền một phần bánh đậu gà lạnh, kêu cô thử xem, nói, đây là đặc sản, cô thử xem thế nào, uống sữa gì chứ, cô chưa từng ăn đồ ở đây thôi, thử một lần là nghiền ngay, thật đấy, aiya, cô không biết đâu, cứ ăn đi, nghe tôi không sai đâu.

Lãnh Kế Bằng cật lực giới thiệu, Thang Ý Tuyền cũng chỉ đành nhận lấy, nhưng chỉ tách đũa ra, không ăn mấy.

Cô ấy thật sự không ăn nổi, nhưng lại ngại nên chỉ chọc vào viền bát.

Hề Việt không nói gì, đứng dậy cầm túi sữa về homestay, bóc nó ra, đổ vào ấm nước nóng mini của mình, còn lấy bảo bối trong vali ra: hoa hồng cánh vàng Thịnh Lan Bình phơi, bỏ mấy cái vào trong ấm, tới khi tiếng nước sôi sùng sục vang lên, sữa nướng hoa hồng ngon lành đã ra lò.

Thang Ý Tuyền cảm thấy bản thân được chăm sóc, cảm động tới muốn khóc.

Cô thấy mình sắp yêu Hề Việt rồi.

Cô ấy nghĩ, cô ấy phải nói rõ với Hề Việt, mình là gái thẳng, hơn nữa cô ấy cho rằng kiểu yêu này đã vượt qua phạm vi người khác giới, như này chẳng khác nào ánh sáng huy hoàng của loài người đang bừng sáng.

Một cốc sữa nướng hoa hồng đã khiến cô ấy được soi sáng.

“Buổi tối về tôi rửa cốc, rửa ấm cho cô! Tôi còn có thể làm ấm chăn cho cô nữa!” Thang Ý Tuyền ôm cốc, cảm ơn Hề Việt.

Hề Việt ngơ ngác, lắp bắp nói không cần, vừa nãy tôi tiện thể rửa ấm luôn rồi, hơn nữa móng tay cô còn chưa lành hẳn, đừng chạm vào nước.

Tiệm ăn sáng khá đông người, xung quanh ồn ào không thôi.

Cô cắn một miếng bánh khoai tây chiên sợi Lãnh Kế Bằng cho, giờ bánh đã nguội, lớp vỏ bên ngoài không còn giòn nữa, trở nên mềm dẻo, cảm giác mềm dẻo của gạo nếp bên trong giúp cân bằng vị đất tanh của khoai tây, xem ra món này thật sự nên ăn vào lúc nóng, nếu không sẽ phung phí của trời.

Hết cách, phải ăn thôi.

Cô chuyển bát bánh đậu gà lạnh tới chỗ mình, vừa định gắp một miếng thì Trì Tiêu đã đứng phía sau cô, cũng không nói gì, chỉ chọc mấy cái.

“Anh làm gì thế?”

“Anh gọi bún rồi, em ăn bún đi.”

“Không cần đâu, em ăn cái này là được, đừng lãng phí.” Miệng Hề Việt ngậm miếng khoai tây, khi nói miệng phồng hết lên.

Trì Tiêu mặt vô cảm, lặp lại: “Em đi ăn bún đi, lát nữa nó nở ra hết đấy, cũng lãng phí.”

Hề Việt rơi vào thế khó xử, anh kéo Hề Việt dậy, sau đó ngoắc mũi giày, khều ghế tới chân mình, ngồi xuống, cầm miếng bánh khoai tây chiên sợi Hề Việt đã cắn, cứ thế ăn thẳng.

Hề Việt không còn cách nào khác, đi tới tiệm bún bên cạnh.

Bún thịt gà vừa được mang lên, hơi nóng phả nghi ngút.

Cô bắt đầu nuốt nước bọt, mặt nở nụ cười đắm đuối tới chình mình còn không nhận ra, về sau nó được Trì Tiêu hình dung là nụ cười tham lam.

Tham thì tham, thế nào cũng được. Cô thích thú cầm hũ gia vị lên đổ vào bát bút, sau đó ngồi xuống, ăn uống ngon lành, chóp mũi lấm tấm mồ hôi.

Bên này, Trì Tiêu cũng đã ăn xong, anh vo túi nilon lại, ném lên bàn, túi nilon lăn tới trước mặt Lãnh Kế Bằng.

Anh vờ như không thấy, đứng dậy, tìm giấy lau tay, tiện thể ném nửa túi giấy còn thừa cho Hề Việt, ra hiệu với cô, có thể ăn uống tao nhã xíu được không? Canh bắn lên cả quần áo rồi.

Theo kế hoạch ngày hôm qua, hôm nay chắc phải tiếp tục dạo thành cổ.

Thế nhưng, hôm qua là tiểu đội ba người, nay đã biến thành bốn người, quan trọng hơn cả là người mới gia nhập này mặt mày bí xị, dường như rất khó chịu.

Ban ngày, du khách trong thành cổ Lệ Giang không nhiều như buổi tối, đường phố không còn dáng vẻ chen chúc, để lộ ra những con đường trải dài bằng đá xanh, các hàng quán xung quanh đều đang trong thời gian rảnh. Hề Việt và Thang Ý Tuyền sóng vai đi trước, bắt gặp cửa hàng nào thú vị là đi vào xem. Trì Tiêu và Lãnh Kế Bằng đi theo sau, hai người cách nhau ít nhất hai mét.

Hề Việt cúi đầu, lén gửi tin nhắn cho Trì Tiêu, nghiêm khắc dạy dỗ anh: Vừa nãy ở homestay anh vẫn còn ổn cơ mà, sao thế? Ra ngoài rồi, anh có thể vui vẻ chút được không, đừng làm như ai nợ tiền anh không bằng, nếu anh còn như này thì về đi, đừng ảnh hưởng tới tâm trạng của mọi người.

Trì Tiêu không quan tâm, chỉ trả lời lại cô, chất vấn: Rõ ràng em không thích ăn bánh đó, tại sao phải ép mình ăn?

Tại sao mọi người đều biết sở thích của bản thân, tuân thủ theo sở thích đó, còn cô, hình như “cái gì cũng được”?

Chẳng lẽ cô rất hưởng thu cảm giác hy sinh và làm hài lòng người khác ư?

Hề Việt cạn lời: Người ta nói hào quang nhân tính của em sáng bừng đấy, anh không nghe thấy hả?

Trì Tiêu nói em đừng có đánh đồng.

Anh tán thành việc em đi nấu cốc sữa nướng hoa hồng cho bạn em, nhưng anh không thích em cam chịu ép mình ăn cái bánh nguội ấy.

Vế trước là hào quang nhân tính, vế sau thì anh chỉ có thể nói nhân cách nịnh nọt của em đang tác oai tác quái, hai vế này có sự khác nhau rõ rệt về bản chất.

“Mặt trăng, em phải biết vốn dĩ mình rất tốt. Nếu vì để người khác nói một câu em tốt mà em phải chịu tủi nhục, vậy đánh giá tốt ấy chẳng có ý nghĩa gì cả.”

Trì Tiêu muốn gửi câu này cho Hề Việt, nhưng soạn xong tin nhắn lại lặng lẽ xoá đi. Trong cột nhiệm vụ anh tự đặt ra, những lời này sẽ vượt qua cột mốc Hề Việt cho phép.

Anh phải từ từ.

“Không có gì, tốt lắm.” Anh nói.

Thang Ý Tuyền cũng lén gửi tin nhắn cho Hề Việt, rõ ràng hai người họ đang đi sánh vai, nhưng lại phải dùng cách này để trò chuyện.

Cô ấy hỏi Hề Việt: “Người phía sau đó là bạn trai cô? Tới tìm cô à?”

Hề Việt muốn nói đúng vậy, hiện tại vẫn đang trong giai đoạn cãi nhau chia tay. Nhưng nhớ tới lời Trì Tiêu nói, không thể cứ treo hai chữ chia tay trên miệng mãi được, như vậy làm tổn thương người khác quá, thế là cô đổi thành đang cãi nhau.

“Thảo nào, tối qua tôi nghe thấy trong phòng cô có tiếng động…”

Hề Việt kinh ngạc: “Tiếng gì?”

Thang Ý Tuyền nói: “Tiếng nói chuyện đó, không cô tưởng là tiếng gì…”

Nói xong, cô ấy nhìn Hề Việt, hai người cùng cúi đầu cười.

Hề Việt xấu hổ, cười gượng, Thang Ý Tuyền cảm thấy Hề Việt rất thú vị.

Hề Việt gãi tay, ngượng không thôi: “Nào có, không phải, thật sự không phải…”

“Ừ ừ ừ, tôi biết không phải.” Thang Ý Tuyền nói xong còn cười to hơn.

Phía sau, Lãnh Kế Bằng lại không cười nổi, tâm hồn treo ngược cành cây.

Anh ấy có thái độ vô cùng thù địch với người đàn ông đột ngột xuất hiện vào sáng nay, bởi vì anh cảm giác được mình bị áp bức, bị so sánh.

Mặc dù không ai lấy anh ấy ra để so sánh, nhưng tính gia trưởng và lòng hiếu thắng đang giày vò anh ấy.

Nhất là khi người đàn ông đó đi vào nhà hàng, nghe Hề Việt nói anh mở công ty dịch vụ ăn uống gì đó, tuổi còn trẻ mà đã làm ăn lớn.

Nếu giờ phút này đang ở trên mạng, chắc chắn anh ấy sẽ gõ phím, bình luận một câu: Không phải chỉ dựa vào bố mẹ thôi sao? Có bản lĩnh thì cả đời này thoát mác ăn bám ra, xem ai hơn ai!

Trong rất nhiều chuyện, Thang Ý Tuyền đều khá chậm chạp, nhưng có lẽ vì năng khiếu diễn viên, cô ấy có thể cảm nhận được cảm xúc của người khác.

Thật ra hôm qua cô ấy đã phát giác ra Lãnh Kế Bằng muốn tiếp cận Hề Việt, thế là cô ấy mới tìm cơ hội nói với Lãnh Kế Bằng, đó là bạn trai của Hề Việt, là bạn trai có danh có thực, anh đừng trông mong gì nữa, mọi người đều đi chơi thư giãn, đừng làm mất hứng.

Lãnh Kế Bằng đang khó chịu thì sao nhịn được.

“Họ ở bên nhau bao lâu rồi?”

“Không biết, chắc chưa lâu, hình như quen khi ở Đằng Xung thì phải? Thiên duyên tiền định mà.”

Lãnh Kế Bằng có cảm giác thất bại nặng nề, quen biết khi đi du lịch, vừa gặp đã yêu, đây không phải kịch bản anh ấy muốn sao? Sao lại đổi diễn viên chính?

“Vậy cũng chẳng sao.” Anh ấy nói: “Tôi thấy hình như họ đang cãi nhau, hơn nữa vừa quen không lâu, tình cảm chưa sâu đậm.”

Thang Ý Tuyền giật mình, ánh mắt nhìn Lãnh Kế Bằng xuất hiện vẻ khó tin, thầm nghĩ, anh nghĩ cái quái gì vậy?

“Anh ta trông õng à õng ẹo, vừa nhìn đã thấy chẳng cáng đáng được gì.” Lãnh Kế Bằng nói lí nhí: “Cô không thấy sao? Tôi thấy xét về vẻ bề ngoài, tôi mạnh hơn anh ta.”

Điều này khiến Thang Ý Tuyền càng cảm thấy tâm thế của Lãnh Kế Bằng thật sự quá đỉnh, đỉnh tới mức cô không phân biệt nổi có phải anh ấy đang nói đùa không. Thế là cô vỗ vai anh ấy: “Trong nhà anh không có gương hả? Tự nhìn lại bản thân đi!”

Lãnh Kế Bằng không hiểu, còn độc thoại: “Họ cũng đã kết hôn đâu.”

Thang Ý Tuyền bất lực: “Chúng ta phải làm người có đạo đức.”

“Ồ, tôi đùa thôi.”

Thang Ý Tuyền nói tốt nhất là vậy.

Một nhóm bốn người, sáng tới Phủ họ Mộc, chiều tới chợ Trung Nghĩa phía Nam thành cổ.

Thang Ý Tuyền không có hứng thú với việc đi dạo chợ, cô ấy thấy chẳng khác nào đi phơi nắng, mấy chỗ lều bạt nhựa vướng víu, chạm vào đầu suốt. Cô ấy vẫn tâm niệm mãi đêm đốt lửa trại đó, cô ấy muốn nhảy múa, cực kỳ xả stress.

Truyện được đăng tải duy nhất tại lanho2002

Hề Việt rất hưởng thụ chuyến đi này, cô ngày càng yêu chợ Vân Nam, lưu luyến cảm giác xuyên qua thế giới kỳ ảo, đi hái sản vật này.

Dần dần họ đã đổi chỗ, cô và Trì Tiêu đi trước, Thang Ý Tuyền và Lãnh Kế Bằng đi sau.

Lãnh Kế Bằng luôn nhìn chằm chằm bóng lưng Hề Việt, tới khi đứng cách một khoảng nhất định, anh ấy nói với Thang Ý Tuyền, tôi không kiểm soát được, tôi rất thích cô gái có khí chất như Hề Việt.

Khí chất gì?

Cô nhìn cô ấy đi, vì để che nắng nên đã mua cái mũ rơm vành rộng đội lên đầu, đi đường lúc đi lúc dừng, lúc lại ngồi xổm xuống, trước các sạp hàng thì sờ một nắm rau, ngửi mấy loại quả…

Váy của cô tung bay dưới nền đất, tựa như đoá hoa thuần khiết.

“Tĩnh lặng, có nội hàm, dịu dàng, trong mắt luôn có chút gì đó bi thương…”

Bệnh nghệ sĩ của Lãnh Kế Bằng phát tác, nói mãi nói mãi chính anh ấy cũng bị mê hoặc, vừa đảo mắt đã thấy Trì Tiêu cũng ngồi xuống cạnh Hề Việt, thì thầm điều gì đó vào tai cô.

Ngay khoảnh khắc đó, cô gái yên tĩnh, bi thương kia lập tức biến mất, động tác của Hề Việt rất lưu loát, ôm váy mình lên, đứng dậy, đuổi theo Trì Tiêu, còn ném đồ trong tay về phía anh, vừa ném vừa chửi gì đó.

Một nam một nữ trẻ trung chạy xuyên qua chợ tấp nập người già, tựa như cơn gió quét qua mặt nước phẳng lặng, để lại cái đuôi với những gợn sóng lăn tăn.

Váy Hề Việt bay lên, khi cô đuổi theo không màng hình tượng, từ đầu tới cuối váy đều chưa từng rơi xuống.

“…”

Vẻ mặt Lãnh Kế Bằng khó nói, mặt sượng trân.

Thang Ý Tuyền cũng mua cái mũ che nắng, là kiểu mũ trẻ con đội, làm bằng nhựa, có hình Ultraman, còn đính kèm quạt nhỏ.

Cô ấy đang nhìn vẻ mặt của Lãnh Kế Bằng, nhịn cười muốn phát điên, xem ra Lãnh Kế Bằng thật sự chưa từng tiếp xúc với con gái bao giờ. Hoặc cũng có thể, anh ấy quá tự tin, tự coi mình là nhất, tin rằng những gì mình nhìn thấy là tất cả, không biết con người có vô vàn lăng kính, mặt trời chiếu xuống, mỗi lăng kính sẽ có một ánh sáng riêng.

Bạn không thể chỉ thích sự yên tĩnh và bi thương của cô ấy, bạn phải hiểu sự yên tĩnh của cô ấy không phải trạng thái hay gặp, phải biết được rõ lý do cô ấy buồn, còn phải chấp nhận sự mất kiểm soát, thi thoảng điên cuồng, nổi loạn của cô ấy. Cô ấy cũng sẽ tò mò, cũng có lòng hiếu thắng, cũng sẽ có lúc ngang ngược.

Tình yêu thật sự là một ẩn số. Nếu đời người là bài thi, vậy nó sẽ là đề mở rộng, cần chút thiên phú. Có những người cả đời cũng không giải được câu đố về tình yêu đích thực, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng tới việc anh ta đạt được điểm cao trong kỳ thi, trải qua một đời an yên, thuận lợi.

Mặc dù có lẽ họ sẽ thấy thiếu cái gì đó.

Bởi vì quá trình nghiên cứu câu hỏi mở rộng này rất thú vị, chua chát, hạnh phúc, khổ sở, mãn nguyện…. hàng trăm nghìn dư vị đều có đủ.

Thang Ý Tuyền dần nhìn lên trên, nhìn về phía chân trời phía xa, đường nét mờ ảo nhô lên, dường như là núi gì đó, đáng tiếc nó bị một tầng mây che mất.

“Cô nghĩ gì thế?” Lãnh Kế Bằng nhìn theo ánh mắt cô ấy, nhưng cũng không nhìn thấy gì.

“Đừng làm ồn, tôi đang suy nghĩ.” Thang Ý Tuyền nhìn phương xa, bước ra khỏi bi thương: “Tôi hiểu tình yêu như vậy, tại sao không có đạo diễn nào có thể nhìn thấy tôi chứ? Tôi thật sự rất muốn diễn một bộ phim yêu hận tình thù chứ, cho tôi cơ hội đi!”

Bên kia, Hề Việt đuổi theo Trì Tiêu, hai người chạy đi rất xa.

Khi quay đầu lại, phía sau là dòng người tấp nập, không thấy hai người kia đâu nữa.

Đều tại Trì Tiêu cả.

Vừa nãy cô dạo quanh sạp hàng, Trì Tiêu ngồi xổm xuống nói với cô: Mua ít hoa quả đi.

Mua thì mua.

Nghe ý của Trì Tiêu, cô còn tưởng anh sẽ trả tiền hộ cô luôn, thế là cô nhìn theo hướng ngón tay anh chỉ, nào ngờ lại thấy sạp bên cạnh bày bán rất nhiều hoa quả đủ màu sắc, trông vô cùng đẹp mắt, còn có “mơ kim tây” cô ăn một lần nhớ tới nghìn đời.

Ông chủ thấy Hề Việt đội mũ, mặc váy áo xúng xích liền biết là khách du lịch, ông bắt đầu chào hàng, vừa bỏ hoa quả vào túi vừa khen Hề Việt: Cô xinh quá.

Trì Tiêu nghiêng đầu nhìn Hề Việt, cũng nói một câu tiếng Vân Nam, đại ý là vừa xinh lại ngốc.

Hề Việt không hiểu lời ông chủ nói, nhưng lại không nghe hiểu được chữ ngốc sao?

Thế là cô cứ thế ném quả quýt thơm vừa mua lên người Trì Tiêu: “Anh không ngốc, anh ngốc tới mức chạm đỉnh luôn rồi.”

Trì Tiêu nói vậy thi đấu thể lực đi, chợ này đông người, không thi triển được gì, lát nữa chúng ta đổi địa điểm thi đấu.

Lệ Giang có độ cao 2400m so với mực nước biển, không được coi là quá cao, nhưng đối với người hay sống ở đồng bằng, họ vẫn cần thời gian thích ứng. Cộng thêm Hề Việt đang bị cảm, chạy mấy bước là thấy đuối sức, cô cúi người, tay chống đầu gối, nói: “Đấu, đấu, đấu thể lực.”

Thế là hai người tìm sạp nhỏ rồi ngồi xuống, uống chè bột gạo hình tôm.

“Tôm lạnh” có màu trắng được làm từ gạo nếp, ngâm trong nước đường đỏ, nhìn hệt như tôm thật, một tệ một túi lồng túi, hai tệ một túi lồng cốc. Hề Việt hào phóng mời nước, cắm hai ống hút lên, đưa cho Trì Tiêu: “Nào, chị mời em.”

Trì Tiêu nói em thì sao? Em không uống à?

“Em không uống hết một cốc, uống phần anh để thừa là được.”

“…”

Trì Tiêu nào dám uống nữa, đưa túi cho cô, nói em uống trước đi.

Hề Việt cũng không khách sáo, nhận lấy, hút một hơi, ục ục ục, hơn nửa cốc, thoải mái thở hắt ra: “Đã!”

Trì Tiêu cạn lời, đứng dậy, mua một cốc cho mình.

Uống xong, nghỉ ngơi xong, hai người quyết định quay về tìm mấy người Thang Ý Tuyền.

Đông người quá, có người giả đeo giỏ nhỏ trên lưng, lá rau nhô ra ngoài liên tục va vào mặt Hề Việt, cô né tránh trốn phải cũng không kịp.

Trì Tiêu đưa tay về phía cô.

Cô giơ tay, không nắm lấy mà vỗ cái: “Nằm mơ đi!”

Ngay sau đó, cô lại khoác tay anh, nghiêng đầu dựa vào vai anh, chầm chậm đi về phía trước.

Trì Tiêu quay đầu về một bên.

Hề Việt thấm mệt, vậy nên vờ như không thấy nụ cười trên mặt anh, cũng lười truy cứu.

Cô nói chưa tha thứ, phải suy xét, nhưng sáng nay khi ra ngoài, cô đã đeo khuyên tai Trì Tiêu làm cho cô lần trước.

Chủ yếu là vì nó rất hợp với bộ váy hôm nay.

Cô không đeo vòng phỉ thuỷ, cũng lý do trước, sợ rơi vỡ, bây giờ trên tay cô đều là vòng thuỷ tinh.

Trì Tiêu sờ hạt ngọc màu hồng nhạt, cười: “Tiểu Mao đúng là bán tiên, có lẽ một nửa còn chưa đủ, nhưng vòng thuỷ tinh thì lại được phết.”

Hề Việt vờ như không nghe hiểu, chuyển chủ đề: “Ấy, hôm nay em nhìn thấy một câu.”

“Câu gì?”

“Đại ý là, bất kể lần đầu tiên anh tới Vân Nam là độ tuổi nào, từ năm đó trở đi, cuộc đời anh coi như đã được định đoạt, quãng đời còn lại anh đều sẽ không kiểm soát nổi, liên tục tới Vân Nam. Núi cao Vân Nam trải dài khắp chốn, kiểu gì cũng có nơi anh chưa từng tới.” Hề Việt nói: “Em thấy câu này rất đúng, sau này có lẽ em cũng sẽ như vậy. Giống như Lãnh Kế Bằng, anh ấy thích Lệ Giang, lúc nào cũng tới Lệ Giang, chỉ một Lệ Giang thôi mà anh ấy nghiên cứu bao năm vẫn chưa xong.”

Hề Việt muốn nói với Trì Tiêu cảm nhận mới nhất của mình sau khi tới Lệ Giang, đó chính là tại sao con người lại thích du lịch? Thật sự chỉ là vì đã chán ngấy nơi mình sinh sống, muốn tới nơi người khác chán rồi để xem sao?

“Em thấy có hai nguyên nhân. Một là du lịch sẽ khiến người với người xây dựng cảm giác thân thiết trong thời gian ngắn, bởi vì cùng nhau ăn ở mà.” Hề Việt nói: “Hai là du lịch sẽ luôn mang tới cảm giác mới mẻ, khó lường, cảm giác mới mẻ sẽ khiến tim đập nhanh, con người là động vật hormone, sẽ say mê cảm giác tim đập nhanh này.”

Trì Tiêu xoa tay cô: “Giờ thì sao? Có không? Tim đập nhanh mà em nói ấy.”

“Nơi này á? Chợ á?” Hề Việt trả lời: “Có chứ, mặc dù đã đi tới rất nhiều chợ, nhưng em luôn nhìn thấy những loại rau chưa thấy bao giờ.”

Trì Tiêu nhướng mày: “Anh nói anh ấy!”

Anh! Anh của bây giờ còn có thể khiến em có cảm giác mới mẻ không?

Hề Việt bừng tỉnh, quyết định an ủi chút: “Đương nhiên cũng có rồi!”

“Vậy sau này thì sao?”

“Sau này là bao lâu?” Hề Việt nói: “Em cũng không biết, có lẽ sẽ có.”

Hề Việt nhớ tới một cách ví von rất gần, cô hỏi Trì Tiêu: “Anh chơi Mario bao giờ chưa?”

Khi mới bắt đầu, ai cũng như nhau, có người giống cô, khá lười, cũng có thể nói là cẩn thận, chỉ riêng việc đối diện với mấy con yêu quái đã thấy mệt, vậy nên sẽ không làm bất kỳ hành động nào, đi tới điểm cuối là được.

Nhưng Trì Tiêu không như vậy.

Anh là người thuộc trường phái mạo hiểm, thích thăm dò, tìm tòi nhiều thú vui hơn, mở nhiều map hơn, anh gặp phải nấm chắc chắn sẽ giẫm nát, gặp phải đá cũng sẽ nhảy qua, xem có thể nhận được thứ gì đó không.

Tiếp xúc với người như vậy, bạn không bao giờ phải lo nhàm chán.

Mặc dù trong cuộc đời dài đằng đẵng của cô, có lẽ chỉ chiếm được một phần nhỏ, rất ngắn ngủi, nhưng không thể phủ nhận rằng, Trì Tiêu mang tới cho cô nhiều suy nghĩ mới, liên quan tới vô số thứ.

“Cảm ơn em nhé, đánh giá cao quá.” Trì Tiêu nói.

“Không có gì.” Hề Việt nói: “Sau này có cơ hội em sẽ quay lại Vân Nam, chắc chắn sẽ nói trước cho anh biết. Em sẽ tới Xuân ở Vân Nam, để anh mời em ăn. Em sẽ nhớ mỗi nơi em từng đi, nhớ rất nhiều bạn bè em quen khi ở Vân Nam, cũng sẽ nhớ những tình cảm đáng quý này, cả đời không quên được.”

Giọng điệu Hề Việt rất chân thành, nhưng rơi vào tai Trì Tiêu thì lại trở nên khó nghe.

Cô nhẹ nhàng xếp anh vào hàng “rất nhiều bạn bè”, chuyến du lịch còn chưa kết thúc, cô đã bắt đầu trải đệm cho anh, dường như cô vô cùng phóng khoáng, đã quen với việc tan hợp trong cuộc đời, phủi mông ngồi máy bay rời đi, thoải mái buông bỏ chuyện cũ.

Anh nắm lấy tay cô, bao trọn trong lòng bàn tay, mặt nở nụ cười, thầm nói, em nằm mơ đi, em thật sự cho rằng rời khỏi Vân Nam là có thể đá anh sao? Nếu em có thể làm được chuyện đó, anh không theo họ mẹ nữa, anh chuyển sang theo họ em luôn.

Hề Việt vẫn đang thao thao bất tuyệt phía trước.

Trì Tiêu không muốn nghe, kéo cô quay về sạp hoa quả ban nãy.

Hề Việt nói anh mua ít hoa quả ngon được không? Mấy loại quả đẹp đẽ kia chỉ nhìn không ăn được, cắn một miếng thì là vị dưa chuột, đổi sang quả khác vẫn là vị dưa chuột.

Vậy em ăn dưa chuột luôn cho rồi.

Trì Tiêu tỏ vẻ thần bí: “Mua cho hai người họ, để hai người họ ăn.”

“…” Hề Việt nói: “Anh đúng là người xấu.”

“Sao nào? Bắt đầu thu hồi thẻ người tốt rồi?” Trì Tiêu dừng lại, đứng trước mặt cô, giọng điệu nghiêm túc: “Anh đồng ý về lý luận cảm giác mới mẻ của em, nhưng nói trắng ra, anh sống ở Vân Nam… ngót nghét mười năm, em muốn anh nói ra điểm mới mẻ của Vân Nam, anh thật sự không tìm ra được. Người với người ở bên nhau cũng vậy, đương nhiên anh mong anh có thể luôn cho em cảm giác mới mẻ, nhưng về lâu dài, anh sợ em chê anh phiền, ghét anh, thế nên anh càng mong em có thể cùng đi tìm với anh hơn.”

“Ừ, hình như em tìm thấy rồi.” Hề Việt nói.

“Gì cơ?”

Hề Việt vốn đang nhìn mặt Trì Tiêu, nghe anh nói, cô dần bị thứ to lớn phía xa sau lưng anh thu hút, ánh mắt dần chuyển lên trên.

Cô không có thời gian nghĩ kỹ lời Trì Tiêu nói, bởi vì cảnh tượng trước mắt đã vượt qua tầm hiểu biết của cô, đang chèn ép tâm trí cô.

Cũng may họ vừa quay lại theo đường cũ, đổi hướng khác thì cô sẽ không thể nhìn thấy mọi thứ trước mắt này.

Trong quãng thời gian trước đây, Hề Việt chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng như vậy. Rõ ràng cô đang ở chợ ngoài trời huyên náo, xung quanh ồn ào không thôi, nhưng chỉ cần cô phóng tầm mắt ra xa, xuyên qua dòng người chen chúc này, vượt qua lều bạt chi chít phía trước, xuyên qua những tấm biển quảng cáo đủ màu sắc sặc sỡ kia…

Ngẩng đầu lên, há miệng, tiếng cảm thán nghẹn lại nơi cổ họng.

Cao, rất lớn.

Tĩnh lặng, hào hùng.

Cô chầm chậm giơ tay lên, ngón tay chỉ ra sau Trì Tiêu.

Trong bầu trời trong vắt phía xa, có một đường tuyết thoắt ẩn thoắt hiện.

Nhìn lên trên nữa, mây đã rời đi, để lộ đường núi tuyết ngoằn nghoèo, gần như không có dấu hiệu báo trước nào, mang theo bang, tuyết và ánh sáng, rạch ngang bầu trời.

Chúng có màu trắng bạc, không một tiếng động, nhưng lại mang tới cảm giác áp bức khó ngó lơ.

Hề Việt thấy mình đã rơi vào trạng thái đình trệ ngắn ngủi, đó là sự khuất phục của con người trước mẹ thiên nhiên vĩ đại, là sự khuất phục khi con người nhìn thấy núi non hùng vĩ đã sừng sững bao nhiêu năm.

“Trì Tiêu…”

Ngón tay Hề Việt vẫn chưa hạ xuống.

Cô chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng bang hoàng đến vậy, mọi thứ cứ thế ập tới một cách đột ngột.

Trì Tiêu quay đầu, bình tĩnh hơn cô nhiều, bởi vì anh đã thấy rất nhiều lần, cũng quen rồi.

“Ừ, núi tuyết Ngọc Long.”

Nhận được câu trả lời chắc chắn, mắt Hề Việt nóng rực lên.

Đây là lần đầu cô gặp núi tuyết Ngọc Long, xa cách muôn trùng, hơn nữa lại xảy ra khi ở chợ ngoài trời.

Điều quan trọng nhất là, lúc này, trong tầm mắt cô, Trì Tiêu và núi tuyết đứng cùng một chỗ.

Anh quay đầu, dường như gió có thể gột rửa lòng người, ùa tới từ bốn phương tám hướng.

Núi tuyết Ngọc Long xa xôi ngàn năm không đổi, nó đang chấp nhận lời hỏi thăm của cô.

Người yêu của cô đang nhìn cô, ở ngay trước mặt cô.

Vừa nãy họ đang nói gì?

Cô đã quên sạch.

Gì mà cảm giác mới mẻ, gì mà khoảnh khắc tim đập nhanh, tất cả đều chỉ là lời miêu tả sáo rỗng.

Hề Việt thấy ngôn từ của mình quá nghèo nàn.

Cô cảm thấy, có lẽ chính là khoảnh khắc này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn