Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây
Chương 42: Bình thường em không soi gương à – Trạm Lệ Giang
“Cách xa em chút.”
Hề Việt giữ vai Trì Tiêu, muốn đẩy anh ra.
Sao vai đàn ông lại cứng vậy? Thậm chí còn hơi đau tay, cũng may không ảnh hưởng tới nhiệt độ nóng rực từ cơ thể, xuyên qua da thịt, xuyên qua quần áo.
Hề Việt vẫn đang cảm, cô vô cùng lưu luyến hơi ấm đó. Cô rất hưởng thụ cảm giác khi được tay Trì Tiêu vây quanh, cảm giác được ôm lấy, nhưng cô không muốn để anh kiêu ngạo.
“Em nói rồi, em vẫn chưa tha thứ cho anh đâu.” Nói xong, cô lập tức vùi mặt vào vạt áo khoác Trì Tiêu, cứ như vậy trốn được một nụ hôn.
Chất liệu áo khoác bò và móc áo lạnh lẽo áp lên mặt cô, cô bị ôm trọn lấy, ngửi thấy hơi thở sạch sẽ lại ấm áp trên người Trì Tiêu. Rõ ràng cô đứng rất thẳng nhưng trái tim đã mềm nhũn lại.
“Em nên tập thể dục rồi.” Hề Việt khẽ nói.
Trì Tiêu im lặng, sau đó cười “hứ” một tiếng, lồng ngực rung lên: “Có phải em vẫn còn tâm trí nghĩ đến phòng tập và huấn luyện viên kia không?”
“… Không phải! Anh bớt nói kháy lại đi!” Hề Việt thật sự được mở mang tầm mắt, con người có thể nhỏ nhen tới mức nào.
Ý cô là, chuyến đi du lịch Vân Nam lần này thật sự đã khiến cô nhận ra thể chất và sức lực của mình kém nhường nào. Gió lùa tí là cảm, một ngày chưa đi được mấy nơi đã mệt tới bở hơi tai, tay chân bủn rủ. Sau khi quay về cô nên tập thể dục để có sức khoẻ, tâm hồn khoẻ mạnh, trạng thái tinh thần cũng sẽ tốt hơn, nói không chừng còn có thể chống lại sự mài mòn của tuổi già.
Cô đoán chắc Trì Tiêu sẽ không muộn phiền vì điều này.
Thứ nhất anh vẫn còn trẻ, thứ hai anh “Vân Nam” như vậy, cô thật sự không nghĩ ra Trì Tiêu sẽ lo âu vì chuyện gì.
“Đương nhiên là anh lo rồi.” Trì Tiêu ôm lấy cô, cằm chống lên đầu cô, suy nghĩ.
“Anh lo âu chuyện gì?”
Trì Tiêu không trả lời.
Hề Việt vẫn đang muốn gần nguồn nóng hơn chút, gần thêm chút, sau khi do dự giây lát, cô quyết định giang tay ra, muốn ôm lại Trì Tiêu. Kết quả tay vươn sai chỗ, cứ thế luồn vào trong áo Trì Tiêu.
Trong áo khoác bò của Trì Tiêu là áo cộc tay, lớp vải mỏng manh không che được gì, tay Hề Việt như dính thẳng vào eo, bụng anh, chạm một cái là chỗ đó co lại.
Bình phẩm chút nào, hình như hơi cứng, cũng khá rắn chắc.
“Em sờ đâu đấy?”
Hề Việt nói xin lỗi, cô không cố ý.
“Em có thể cố ý.”
Hề Việt nói mình thật sự không cố ý, bây giờ cô hơi khó chịu, ngạt mũi, đau đầu, không nghĩ nổi chuyện khác.
Trì Tiêu trêu côc: “Em có thể nghĩ thử xem.”
Cứ như vậy, lời nói ngày càng không đàng hoàng, Hề Việt không muốn đáp lại nữa.
Trì Tiêu cũng im bặt.
Hai người đứng trong phòng, lẳng lặng ôm nhau dưới ánh đèn.
…
Buổi tối, Trì Tiêu lại đưa thuốc cho Hề Việt, là thuốc cảm cúm, còn có thuốc tiêu viêm, thuốc ho.
Mong chỉ là cảm cúm bình thường, đừng là virus siêu mạnh gì đó, nếu không có lẽ Hề Việt thật sự phải nằm trong homestay một tuần, không đi đâu được.
Anh thầm cầu nguyện cho Hề Việt.
Hề Việt vốn sắp ngủ rồi, điện thoại vang lên, Trì Tiêu kêu cô mở cửa. Anh đứng bên ngoài, tay cầm mấy hộp thuốc đủ màu sắc.
Cô vô cùng buồn ngủ, nói sáng mai uống sau, để cô ngủ thêm lúc nữa, chắc chắn sẽ khỏi thôi.
Trì Tiêu không buồn quan tâm tới cô, cứ đứng ở cửa, bóc hộp thuốc ra, làm theo lời dặn của nhân viên bán thuốc, tách viên thuốc, mấy phút sau thì bỏ vào tay Hề Việt, nước lọc cũng đã mở sẵn.
Suốt quá trình đó Hề Việt đều nhắm mắt, tâm trí đã ngủ say, cứ thế để anh đút thuốc cho.
…
Suy cho cùng thuốc vẫn hữu dụng nhất.
Sáng sớm ngày hôm sau, Hề Việt dậy rất sớm, nhưng là tự tỉnh, ngoại trừ hơi ngứa họng ra thì tinh thần vô cùng phấn chấn.
Khi đánh răng, cô nghe thấy có người đứng dưới tầng gọi: “Dậy đi! Một ngày mới bắt đầu rồi! Hai người xuống tầng trước có thể nhận một phần ăn sáng nha!”
Hề Việt nhỏ bọt kem đánh răng, đeo dép lê đi mở cửa, cô muốn biết đại sứ đồ ăn sáng là ai. Nào ngờ lại thấy Lãnh Kế Bằng đứng ở vườn hoa chỗ giếng trời, ngẩng đầu, vẫy cao túi nilon trên tay.
Đứng ở nơi cao vậy vẫn có thể ngửi thấy được mùi hương thơm nồng từ túi nilon đó.
“Mau xuống ăn thôi! Ăn xong chúng ta khởi hành!”
Bữa sáng Lãnh Kế Bằng mua là bánh sợi khoai tây chiên, bánh vừa chiên xong, quét thêm lớp bột ớt, thơm nức lòng người.
Thang Ý Tuyền cũng vừa tỉnh, bịt mắt còn đeo trên đầu, cô ấy xoa mặt, đẩy cửa đi ra: “Thơm quá, nhưng khô lắm, tôi muốn uống đồ nóng cơ, có sữa nóng không?”
Lãnh Kế Bằng nói cô đang ở Lệ Giang, uống sữa gì chứ, đương nhiên phải ăn đồ ăn sáng đặc trưng của nơi này rồi. Ngoại trừ bánh khoai tây sợi chiên, còn có bánh nếp Lệ Giang, quẩy chiên, miến thạch nóng, nếu muốn ăn đồ loãng thì còn có canh lạnh… Ở ngay gần homestay ấy, quán đồ ăn sáng đó đông khách lắm!
Hề Việt nghĩ, cô đói rồi, thuốc cảm tối qua đã đẩy hết virus trong người cô đi, cũng dọn sạch luôn dạ dày.
Thang Ý Tuyền mất hứng, thói chán ăn của cô ấy vô cùng nghiêm trọng vào sáng sớm, khi mới tỉnh dậy, chỉ muốn uống sữa thôi.
Hai người đứng ở hành lang hít gió, nói chuyện với Lãnh Kế Bằng dưới tầng.
“Tôi vừa từ Tây Tạng tới, khi ở Lhasa, sáng nào tôi cũng uống trà ngọt, ngon lắm.” Thang Ý Tuyền nói.
Cảm nhận lớn nhất trong chuyến đi chơi lần này của cô ấy là thế giới quá rộng lớn, thói quen ăn uống của những vùng miền có sự khác biệt lớn. Chỉ nói riêng ăn sáng, cô ấy thích những đồ loãng, ví dụ như trà sữa, Thanh Hải cô ấy vừa đi qua, ở đó họ ăn sáng với canh nội tạng bò, kết hợp với bánh mì hấp và “bánh nước tiểu chó*”, cô ấy thật sự không dám ăn.
*Là kiểu bánh bột chiên, vì khi nấu người ta sẽ rưới dầu lên chảo, để dầu chảy loang ra như nước tiểu chó nên gọi vậy.
Hề Việt nghe thôi đã thèm, canh nội tạng bò cô ăn được, thêm chút ớt dầu trộn tỏi xanh và hành lá, nhưng uống xong bát này, nguyên buổi sáng không được nói chuyện với người khác, nặng mùi quá.
“Tôi thấy chắc cô sẽ thích cháo bột đậu.” Hề Việt kể bữa sáng mình từng ăn ở Đằng Xung: “Ăn cùng quẩy chiên hoặc bánh gạo nếp ép, được cắt thành từng miếng nhỏ, ngâm ăn cùng, mùi không nặng lắm, cũng khá loãng, dễ tiêu.”
Còn có bánh nếp trứng gà của Đức Hoành, ăn cùng Paoluda*, người thích đồ ngọt chắc sẽ không rời đi nổi.
*Món đồ ngọt của tỉnh Vân Nam, du nhập từ Myanmar, gồm có sữa, nước cốt dừa, đá, bánh mì chiên giòn và trân châu hoặc thạch, ăn có vị béo, ngọt, mát.
Nhưng đối với cô, bún vẫn xếp đầu tiên.
Bún, sợi bánh gạo, bún khô… Hề Việt cảm thấy chúng đều như nhau, dù sao cũng đều là một bát to đậm hương thơm. Tự thêm canh, cà chua, ớt và chút lá bạc hà vào.
Bún thật sự là phát minh vĩ đại nhất của đồng bào Vân Nam, sao lại ngon đến vậy? Sao ăn mãi vẫn không thấy đủ?
“Cô lại làm tôi them rồi.” Lãnh Kế Bằng nói: “Tôi vừa ăn bốn cái bánh khoai tây chiên sợi đấy.”
“Bốn cái! Cái to như vậy mà anh ăn hết bốn cái!” Thang Ý Tuyền giật mình: “Chắc anh không ăn người đâu nhỉ?”
Lãnh Kế Bằng cười.
Bình thường anh ấy cũng không dám buông thả vậy, vì mấy cơ bắp trên người, anh ấy đã hy sinh rất nhiều, ăn uống đều tuân thủ nghiêm ngặt, khi nạp carb thì trộn bột protein với cơm, nhắm mắt ăn cho hết.
“Uầy ôi…” Thang Ý Tuyền há hốc miệng: “Vậy sẽ có mùi gì trời…”
Lãnh Kế Bằng nói cũng chẳng có mùi gì, quen là được.
“Một người đàn ông như tôi, qua loa cũng chẳng sao cả, nếu sau này tôi có bạn gái, tôi sẽ dẫn cô ấy cùng đi tập, viết thực đơn cho câu dựa vào những kinh nghiệm tôi tích luỹ được, đảm bảo vừa khoẻ mạnh lại ngon.”
Nói xong, anh ấy đảo mắt về phía Hề Việt.
Hề Việt hoàn toàn không nhìn anh ấy.
Cô chăm chú nhìn cây lùn trong góc vườn hoa, đầu óc trống rỗng.
“Hề Việt.” Lãnh Kế Bằng gọi cô, cười: “Cô nghĩ gì thế?”
Hề Việt hoàn hồn, lắc đầu: “Không có gì.”
“Rồi, chuẩn bị đi, mau xuống tầng thôi hai cô gái. Hành trình hôm nay bắt đầu rồi, chúng ta vẫn sẽ dạo trong thành cổ, lát nữa ăn sáng trước, sau đó tôi đưa hai người đi…”
Lãnh Kế Bằng thật sự một lòng một dạ với việc làm hướng dẫn viên.
Nhưng anh ấy còn chưa nói xong đã bị người khác cắt ngang.
Cánh cửa phòng bên cạnh Hề Việt bị mở ra, Trì Tiêu đứng dựa vào cửa, thái độ khó chịu.
Anh hất cằm: “Ê ông anh, anh ở phòng nào đấy? Sáng sớm hét cái gì? Anh không ngủ thì người khác không ngủ à?”
Nói xong, anh còn ngáp một cái, cũng không biết thật hay giả.
Hề Việt nhìn Trì Tiêu.
Đây là lần đầu tiên cô thấy Trì Tiêu ở trạng thái vừa thức giấc, tóc ở trán hơi vểnh lên, mắt híp lại, mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn. Làn da trắng dưới ánh mắt trời thu hút ánh nhìn cô, khiến cô lỡ đãng nghĩ, da anh là di truyền từ bố hay mẹ? Không đúng, đàn ông nên đen một chút mới “hoang dã” hơn chứ nhỉ?
Cô nhìn Trì Tiêu, Trì Tiêu nhìn cô, nhìn mãi nhìn mãi rồi lại nhìn tới chỗ cổ áo, dáng vẻ như sợ người khác cướp sắc anh không bằng, sau đó anh ho tràng dài.
Toi rồi.
Hôn môi sẽ truyền nhiễm.
Hề Việt lập tức căng thẳng, còn hơi tự trách. Cô nên nghĩ xa hơn mới phải, tôi qua nên kêu Trì Tiêu uống thuốc, nhưng nghe kỹ lại lại thấy không đúng lắm.
Trì Tiêu ho tới mức cong cả lưng lại, biểu hiện rất khoa trương, nhưng tiếng phát ra từ cổ họng vô cùng sáng rõ.
“Xin lỗi nhé.” Lãnh Kế Bằng nói.
Người đàn ông đột ngột xuất hiện khiến anh ấy bất ngờ. Sáng sớm anh ấy kéo vali tới hỏi ông chủ, anh ấy muốn ở tầng hai, muốn gần phòng Hề Việt và Thang Ý Tuyền, nói mình là bạn của họ. Nhưng ông chủ nói tầng hai hết phòng rồi, còn nói thêm tầng hai thường sẽ cho phụ nữ ở.
Không phải chứ, vậy người đàn ông này là ai?
Sao anh ta lại ở tầng hai được?
Ánh mắt ba người bỗng chốc đổ dồn về phía Trì Tiêu.
Trì Tiêu nhíu mày, ho mấy tiếng, mặt lộ vẻ mất kiên nhẫn: “Mùi gì kinh thế.”
“À, tôi ở dưới tầng đợi hai cô ha.” Khi nói, Lãnh Kế Bằng cầm túi nilon thơm nồng nặc mùi dầu kia ra sau người.
Tại sao nói đàn ông là sinh vật nông cạn? Bởi vì trong khoảnh khắc nào đó, rất nhiều động vật giống đực như chưa tiến hoá hết, vẫn kết giao theo bản năng sinh vật của thế giới động vậy, trong lần chạm mặt đầu tiên, không cần trao đổi nhiều, chỉ dựa vào khí thế lúc đó đã có thể sản xinh sự áp chế dành cho đối phương. Hơn nữa, sự áp chế này liên quan tới vô vàn nhân tố, không thể nói rõ được, rất vi diệu.
Ít nhất vào lúc này, Hề Việt cảm thấy Lãnh Kế Bằng ăn cơm trộn bột protein coi như công cốc rồi.
Anh ấy ngẩng đầu, khi nói chuyện thì nhìn về phía Hề Việt: “Không vội, con gái các cô còn phải trang điểm gì đó, cứ từ từ.”
Sau đó anh ấy lại nhìn Thang Ý Tuyền: “À, tôi đi hỏi xem có sữa nóng không.”
…
Lãnh Kế Bằng rời đi.
Thang Ý Tuyền về phòng đánh răng rửa mặt.
Tầng một cũng lần lượt có khách tỉnh dậy, Hề Việt nhìn mấy phòng ở góc trái tầng hai, không có động tĩnh gì, rèm cửa cũng không kéo lại mà mở toang ra, cô đã hiểu tất cả.
Đợi trong sân không còn ai nữa, cô đi tới trước mặt Trì Tiêu, hỏi anh: “Anh có tiền để đốt à?”
Trì Tiêu vốn đang căng mặt, nghe Hề Việt nói vậy liền cười: “Sao Mặt trăng của chúng ta lại thông minh vậy nhỉ?”
Nói xong, anh định véo mặt cô.
Hề Việt né tránh: “Em đang hỏi anh đấy? Anh đốt tiền à?”
“Đâu có.” Trì Tiêu giơ tay xoa đầu: “Không hề, còn chưa bắt đầu đốt. Chỉ cần anh ta đừng xuất hiện trước mặt anh, chắc anh sẽ không làm gì đâu.”
Hề Việt nhịn cười: “Hôm qua bọn em mới quen nhau thôi!”
“Mới quen đã niềm nở thế rồi.”
“Anh thì sao? Nói như anh không niềm nở ấy.”
Trì Tiêu “xí” một tiếng, véo miệng Hề Việt: “Có thể giống nhau được sao?”
“Trì Tiêu, anh nhỏ nhen thật ấy.”
“Giờ em mới biết à.” Trì Tiêu ho một tiếng: “Đàn ông đều như nhau cả, em tưởng là gì.”
Tiếng ho này còn khô khan hơn, hệt như giả vờ.
“Được rồi.” Hề Việt đi lên trước, ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mắt anh: “Đừng giả vờ nữa.”
Trì Tiêu nhịn cười, bang hoàng: “Hả… Bị phát hiện rồi à.”
“…”
Hề Việt cạn lời.
“Anh chỉ muốn em thương xót, đau lòng cho anh chút thôi, không được sao?” Trì Tiêu đi lên trước, ôm lấy Hề Việt, vùi đầu vào hõm vai cô, giọng nói hoà cùng khí nóng, rời khỏi thế giới động vật đầy tranh đấu, anh biến mình thành chú chó lớn chỉ biết làm biếng, nũng nịu: “Không phải cũng vì anh vội à.”
“Anh vội cái gì?”
“Vội có được sự tha thứ.”
“Vậy phản tác dụng rồi, em ghét nhất là người khác tỏ ra đáng thương với em.” Hề Việt tức đến bật cười, đẩy thẳng Trì Tiêu vào phòng: “Hôm nay em không định đưa anh ra ngoài, anh ở đây tự kiểm điểm lỗi lầm của mình đi.”
“Không được.” Một tay Trì Tiêu chống vào khung cửa, không để cô đóng cửa, tay còn lại kéo Hề Việt, không để cô đi.
Anh còn quay đầu, tiếp tục cúi người ho.
Theo kinh nghiệm của Hề Việt, mấy tiếng ho này là thật.
Anh thức xuyên đêm lái xe tới Lệ Giang, hôm qua còn hít gió lạnh cả ngày trên đài quan sát, cuối cùng đã nhiễm lạnh, cơ thể nào chịu nổi.
Hề Việt mềm lòng, nhìn tường, thấp giọng, định nói chuyện đàng hoàng với Trì Tiêu: “Có phải anh có hiểu lầm gì với em không? Em làm gì tới nỗi ai gặp cũng yêu thế? Người đàn ông vừa quen một ngày có ý đồ với em, em là cái gì hả? Nhân dân tệ à?”
“Không thì sao?” Trì Tiêu cắt lời cô.
Điều bất ngờ là, anh không tiếp câu chuyện cười của cô, thái độ, giọng điệu và vẻ mặt lúc này vô cùng nghiêm túc, nhìn thẳng vào Hề Việt.
Tia nắng tinh tươm nhất trong ngày của Lệ Giang rọi thẳng vào trong mắt, tạo nên nguồn sáng cực lớn.
“Mặt trăng, bình thường em không soi gương à?”