Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 41: Tôi hy vọng mãi mãi được yêu thương – Trạm Lệ Giang

Trì Tiêu luôn luôn như vậy.

Nụ hôn của anh cũng giống con người anh, thẳng thắn, không kiêng dè, cũng rất tuỳ hứng, phóng khoáng.

Anh cảm thấy giờ phút này, tại nơi này, trong bóng đêm mịt mù, cả người đều bị anh kéo vào, không hôn sẽ thấy đáng tiếc.

Suy nghĩ anh vừa loé lên giây trước, giây sau đã có hành động.

Hề Việt ngẩng cao đầu, cảm giác mình sắp bị anh ép thành lát mỏng. Cũng may cửa căn phòng này mở vào trong, nếu không cô thật sự lo sẽ bị sức mạnh ngang ngược này đẩy ra ngoài cửa.

Trì Tiêu biết rõ cô căng thẳng, ấy vậy lại giở trò. Cô càng thở gấp, anh càng luồn sâu vào trong, môi lưỡi quyện vào nhau, không chừa lại khe hở nào, như muốn ép cô tới nín thở.

Hề Việt căng thẳng tới mức tay đổ mồ hôi đầm đìa, lòng bàn tay hơi động đậy, lau mồ hôi lên quần áo Trì Tiêu.

Áo khoác bò có lớp vải bên ngoài khá thô ráp, cọ tới nỗi tay ngứa ngáy không thôi.

Hôn thôi vẫn chưa đủ.

Hiển nhiên Trì Tiêu đang cố ý, nhân lúc cô đang mơ màng, anh đột nhiên rút ra, dường như cuối cùng đã chịu buông tha cho cô, nhưng khi cô hơi há miệng hít thở, anh lại nghiêng đầu, cúi người, sống mũi và môi ghì lên cổ cô…

“Hề Việt, cô bật đèn à.”

Thang Ý Tuyền ôm giỏ quần áo, hỏi.

Không thấy Hề Việt trả lời.

Điện thoại trong phòng giặt vang lên.

Trì Tiêu dừng lại, vỗ vào gáy Hề Việt, sau đó nghiêng người, nhìn hành lang không một bóng người qua khe cửa nhỏ.

“Đi rồi.”

“Cướp.” Hề Việt thấp giọng chửi một câu.

Bả vai cô đã tê cứng, mãi vẫn không có cảm giác gì.

“Đừng nói linh tinh, anh cướp gì của em?” Trì Tiêu giơ tay kéo khẩu trang cho cô, còn giúp cô bóp chặt chỗ sống mũi.

Như vậy chỉ còn lại đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm anh trong đêm đen.

Thang Ý Tuyền nghe điện thoại trong phòng giặt, nghe rất nhập tâm, đối phương là Lãnh Kế Bằng, hỏi sao họ lại đi trước.

“Dùng sức thế làm gì?” Trì Tiêu trề môi, để lộ phần thịt mềm bên trong cho Hề Việt xem: “Xem em đi, cắn rách môi anh rồi…”

Phòng quá tối, Hề Việt không nhìn thấy gì, chỉ lờ mờ thấy vùng sáng đẫm nước trên môi. Qua lớp quần áo, cô véo mạnh cánh tay Trì Tiêu, sau đó đẩy anh sang một bên, mở hé cửa, nhân lúc Thang Ý Tuyền không nhìn, lập tức chuồn về phòng mình.

Trì Tiêu cũng đi theo.

Gọi điện thoại xong, Thang Ý Tuyền rời khỏi phòng giặt, thấy phòng Hề Việt đã sáng đèn, cô ấy thở phào nhẹ nhõm, gọi: “Cô vẫn ổn chứ?”

Trong phòng có thêm một người, Hề Việt thấy rất không tự nhiên, cô lập tức kéo rèm cửa sổ lại, hắng giọng đáp: “Không sao, tôi mệt thôi.”

Trì Tiêu lại bày ra dáng vẻ ung dung tự tại, đứng giữa phòng, chống một chân, nhìn cô cười như không cười.

Vì sợ bóng của người sẽ đổ lên rèm cửa sổ, nên Hề Việt đẩy Trì Tiêu vào góc, để anh đứng giáp tường như đang bị phạt.

Thang Ý Tuyền nói, vừa nãy Lãnh Kế Bằng gọi điện cho mình, hỏi họ ở homestay nào, anh ấy định mai sẽ chuyển qua ở.

Hề Việt đang nhét quần áo ngủ, nội y bày bừa trên giường vào vali, nói: “Tối nay anh ấy có thể tới ở, buổi tối chúng ta còn có thể uống rượu, chuyện trò.”

Nói xong cô nhìn Trì Tiêu.

“À, anh ấy nói tiền phòng tối nay đã bị trừ rồi, làm vậy sẽ không tiết kiệm lắm, mai đổi sau.”

Chết tiệt.

Trì Tiêu ngước mắt nhìn.

Thang Ý Tuyền phơi quần áo xong thì về phòng.

Hề Việt ngồi xuống giường, thấy vẻ mặt ghét bỏ không thôi của Trì Tiêu.

“Anh ta chỉ được vậy thôi.”

Hề Việt mắng anh: “Anh thì ra hồn rồi, anh là giỏi nhất.”

“Đương nhiên.” Trì Tiêu nhún vai, rất thản nhiên.

Đương nhiên anh giỏi nhất rồi. Tối qua cả đêm không ngủ, sáng sớm nay trời còn chưa sáng đã xuất phát, lái xe ba tiếng đồng hồ tới Lệ Giang. Nhờ phúc của cô mà anh thấy được cảnh mặt trời mọc trên đường cao tốc. Tiếp đó anh cò tới đài quan sát gì đó để check-in, đây là nơi duy nhất có thể gặp được cô, anh sợ sẽ bỏ lỡ.

Giỏi thế còn gì.

Cũng không biết tại sao, Trì Tiêu cảm giác blog Hề Việt viết như đang viết cho mình, giống như để cây đồ chơi mèo ở phía trước, dụ anh từng bước từng bước một.

Nhưng anh không thể oán than.

Giống như thi điểm thấp lúc còn nhỏ, giáo viên mắng bạn, phạt bạn, tất cả đều là thứ bạn đáng phải chịu, ai bảo bạn sai trước chứ?

Chịu đựng là được.

Nguyên do Hề Việt tức giận không cần phải nói nữa.

Nhưng để nói công tâm thì anh cũng khó chịu, bức bối trong lòng, nếu không vừa nãy sẽ không hôn để trút giận như vậy.

Hôm qua anh giận cô không từ mà biệt, khiến mấy người Tiểu Mao nhìn anh bằng ánh mắt hóng hớt, chế nhạo. Sau đó anh nghĩ thông rồi, biết mình gây ra chuyện lớn nên không giận nữa, đuổi theo tới đây, khó lắm mới thấy được cô.

Kết quả có một ếch trâu đứng cạnh cô.

Trì Tiêu nghĩ mãi rồi tức tới bật cười.

Trong căn phòng yên tĩnh, một người đứng một người ngồi, không ai nói gì.

Hề Việt cũng không nhìn anh mà nhìn sang bên cạnh, cổ họng căng cứng, ho một tràng dài.

“Uống thuốc chưa?” Trì Tiêu vẫn đang đứng phạt.

“Không uống.”

Cô nói không uống chứ không phải không cần uống hay không thích uống, hai chữ đơn giản này khiến người ta nghe thôi đã tức anh ách.

Phòng bên truyền tới tiếng mở vòi rửa tay của Thang Ý Tuyền, còn có tiếng ngân nga.

Hề Việt nhớ ra cách âm nơi này không tốt, thế là cô bật bừa video nào đó, chỉnh âm lượng lên to rồi ném điện thoại sang một bên, lấn át tiếng nói chuyện của họ.

“Buổi trưa em thấy anh rồi.” Cô bấu mép giường.

“Ồ, hình như là vậy?” Trì Tiêu dựa vào tường, không muốn thừa nhận.

Buổi trưa, khi lần đầu tiên Hề Việt tới đài quan sát, anh muốn đi lên trước, nhưng lại thấy Hề Việt đã có bạn mới. Hai cô gái hẹn tối tới tiếp, anh đi lên làm phiền có vẻ không có ý tứ gì hết, thế là anh nghĩ, đợi cũng đợi rồi, đợi thêm đến tối cũng chẳng sao.

Ai ngờ tối lại biến thành ba người.

“Nữ sĩ Mặt trăng, nữ hiệp.” Trì Tiêu cười: “Anh nhắc em chút nhé, giờ em là người có bạn trai, mấy đám cỏ dại bên ngoài, còn có động vật gì đó…”

Mặt Hề Việt méo xệch đi: “Em chưa có bạn trai, chia tay rồi.”

“Ai chia tay với em? Chia khi nào? Không ai báo với anh hết.” Trì Tiêu cãi cùn: “Dù gì em cũng phải chơi đẹp chút chứ! Không thể vừa yêu, quay mặt cái đã không nhận rồi.”

“Em không biết chơi đẹp hay chơi xấu gì hết, em chỉ biết em giận rồi.”

“Giận thì giận, hờn dỗn vẫn là hờn dỗi, không thể cứ thế nói chia tay được.”

“Em mặc kệ, em cứ vậy đấy.” Hề Việt lại ho một tiếng: “Thấy em chướng mắt thì anh đi đi.”

“…”

Còn chưa nói tới chuyện chính đã vậy rồi.

Trì Tiêu cảm giác thất bại tràn trề, anh không đứng nữa, đi tới trước mặt Hề Việt, ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn cô.

Hề Việt quay đầu đi.

Anh nghiêng người theo mặt cô.

Hề Việt lại quay sang hướng khác, anh vẫn mặt dày bám theo.

Mắt Hề Việt liếc tới môi Trì Tiêu, thấy quả thật có vết thương nhỏ, nhớ tới nụ hôn vừa rồi, có lẽ cô cắn mạnh thật.

Trì Tiêu áp sát mặt hơn: “Lưỡi cũng bị em cắn rồi, em xem?”

Hề Việt đẩy mặt anh ra xa, sau đó lau miệng, tỏ vẻ chán ghét.

Trì Tiêu cúi đầu cười, tay bịt tai Hề Việt, ép cô quay mặt lại, sau đó anh nắm lấy tay đang đặt lên chân của cô, ngón tay khẽ cọ vào mu bàn tay cô.

“Mặt trăng, anh sai rồi, anh xin lỗi em, lời xin lỗi lần này sâu đậm hơn lần trước, anh bảo đảm đấy.” Giọng điệu Trì Tiêu bình ổn lại chân thành: “Hay là em nghe trước đã rồi quyết định có thể tha thứ cho anh hay không nhé?”

Nếu là giận hờn giữa hai người yêu nhau, bước tiếp theo Hề Việt nên nói: Em không nghe em không nghe!

Nhưng tình huống hiện tại khiến Hề Việt nói không nên lời.

Cô cũng muốn biết Trì Tiêu có thể nói gì.

Trì Tiêu bình tĩnh lại, nghĩ từ tối qua tới sáng nay, bắt đầu kể từ lúc Hề Việt đi.

Sáng sớm, khi anh phát hiện Hề Việt biến mấy, mọi phiền muộn trong lòng đều đè nén lí trí, thậm chí anh còn không thể bình tĩnh suy nghĩ được. Rõ ràng tối qua còn nói chuyện vui vẻ, Hề Việt có vẻ không coi đây là chuyện to tát gì, tại sao mới qua một tối, cảm xúc đã thay đổi như vậy? Cứ thế rời đi không lời từ biệt?

Sau đó có khách tới, Thịnh Vũ không ở đây, anh chỉ đành qua xử lý. Nào ngờ lại có người đàn ông quấn lấy anh không buông, hỏi, Mặt trăng nhỏ ở đâu? Tôi tới vì Mặt trăng nhỏ đấy, hôm nay tôi phải gặp được Mặt trăng nhỏ!

Trì Tiêu lại cảm thấy, lúc này trốn có vẻ cũng không phải chuyện xấu.

Cả ngày anh không ra ngoài, đi đi lại lại trong sân, nghĩ tới nghĩ lui, tự mình mở cuộc họp lớn.

Mãi tới đêm khuya, đọc xong hết bài blog mới của Vùng đất dâu tây dại, anh định sẽ lập tức tới Lệ Giang.

Nhưng trước đó, anh phải điều chỉnh lại những thứ nghĩ không thông kia đã.

Thế là nửa đêm, anh mới mặt dày tới tìm Trí Mễ và Trà Trà.

Ban đầu Trà Trà cũng không biết tại sao Hề Việt đột ngột rời đi, cô ấy không nghĩ nó có liên quan tới Weibo của Hề Việt, chỉ nghĩ Trì Tiêu làm người ta giận. Yêu đương cãi nhau là chuyện thường tĩnh, nhưng Trì Tiêu nói xong phần mở đầu, cô ấy đã hiểu ra.

“Trời ạ.” Trà Trà cũng ngạc nhiên: “Ý anh là, vốn dĩ người ta kêu anh giữ bí mật, sau đó anh lại nói hết cho người khác? Còn nói cho chúng tôi?”

Trì Tiêu sững sờ gật đầu.

Anh thật sự sững sờ, sao đối với người khác, chuyện này cũng là chuyện lớn vậy?

Chỉ mình anh không thấy nó có gì nghiêm trọng sao?

Trà Trà là “người chuyên nghiệp” trong lòng Trì Tiêu.

Trước đây Trà Trà là blogger làm đẹp, trước khi tài khoản chưa bị công ty cũ thu hồi, cô ấy cũng có mấy triệu người theo dõi. Vậy nên cô ấy có quyền phổ cập cho Trì Tiêu biết những mối quan hệ, tương tác trên mạng xã hội, mức độ nghiêm trọng của việc tìm ra tài khoản phụ của người khác.

“Anh lén xem Weibo của người ta, đây có thể coi là sự mập mờ, trêu chọc giữa người yêu với nhau, cũng bởi vì cô ấy tin tưởng anh, dung túng cho anh. Còn hành động về sau của anh đã phụ lòng tin này.” Trà Trà nói.

Cô ấy nói tới chuyện của mình. Khi yêu Trí Mễ một năm, cô ấy mới dần công khai với anh các tài khoản xã hội của mình.

Đây không phải do giao tiếp kém hay gì, mà là trong xã hội hiện nay, mỗi người đều nên có vùng đất riêng tư của mình, chỉ có người thân cận nhất mới có thể chia sẻ. Có lúc không ai được biết, chỉ bản thân mới được đi vào.

“Anh không cần vùng đất như vậy, không có nghĩa người khác cũng không cần.”

Huống hồ còn là blogger nổi tiếng.

Trà Trà nói trước đây vì sản xuất nội dung, công ty còn xây dựng hình tượng đi nước ngoài du học trở về, là con nhà danh giá cho cô. Cô luôn cảm thấy bị chia cắt, ngượng ngùng, khó xử, nhưng hết cách, kiếm cơm bằng nghề này, ai mà không có thân phận giả? Chỉ có thể năm lần bảy lượt cầu xin bạn bè, người thân đừng lướt phải.

“Anh thì hay rồi, lật thẳng bàn nhà người ta luôn. Nếu là tôi, Mặt trăng đá anh cũng là chuyện bình thường. Anh đúng là…” Trà Trà nói được một nửa, nhìn thấy vẻ mặt Trì Tiêu như sắp vỡ vụn, cô thấy rất buồn cười: “Haiz, anh Trì Tiêu…”

Trì Tiêu luôn biết, Hề Việt cũng có hình tượng cố tình gây dựng nên.

Weibo của cô có “chút giả”.

Mặt trăng nhỏ của Vùng đất dâu tây dại có thể coi là phiên bản hoàn hảo nhất của chính mình trong lòng Hề Việt. Thật ra anh rất thấu hiểu, nhưng về sau khi tiếp xúc, anh dần cảm thấy sự khác biệt giữa “Mặt trăng nhỏ” và “Hề Việt” không nhiều.

Cô là kiểu người chưa thân thì lạnh lùng, thân rồi mới thấy nhiệt tình, lương thiện, nội tâm quật cường. Cô có sự tò mò và nhu cầu chia sẻ mãnh liệt, thậm chí còn có lòng can đảm lớn lao mà chính cô không nhận ra…

Tất cả những điều này đều thuộc về Hề Việt, cũng thuộc về Mặt trăng nhỏ.

Nói cách khác, nếu không phải vì Hề Việt, Vùng đất dâu tây dại có lẽ không sẽ không nhận được ánh trăng gì, cũng không đơm hoa kết trái được. Mấy trăm nghìn người theo dõi cũng sẽ không theo dõi cô chỉ vì hôm nay cô đã chụp những bức ảnh hiếm nào, ngày mai lại đi đâu.

Ai nói hình tượng trên mạng xã hội chỉ là cái vỏ rỗng?

Bất kỳ chiếc vỏ nào đều cần xương cốt để chống đỡ.

Mà xương cốt đó là của ai?

Bạn tưởng bạn đang nói dối, đang nguỵ trang, đang diễn, nhưng trong những lời nói dối ấy cũng có tình cảm, cảm xúc thật. Chúng do bạn gõ nên, trong góc sân khấu cũng có bóng hình bạn. Không thể phủ nhận rằng, đối tượng mọi người thích, người mọi người theo dõi, sẵn sàng bỏ thời gian để xây dựng mối quan hệ mạng thật ra chính là bạn.

Trì Tiêu cảm thấy Hề Việt chưa chắc hiểu điều này, chỉ là cảm giác không đồng tình về bản thân quá đỗi mãnh liệt, chèn ép tất cả thôi.

“Nói thì dễ, làm mới khó.” Trà Trà thở dài: “Người phải mạnh mẽ nhường nào mới có thể hoàn toàn đồng tình với bản thân, thích bản thân, hài lòng về bản thân chứ? Dù sao tôi cũng không làm được.”

Trì Tiêu biết, anh cũng không làm được.

Anh chỉ cảm thấy, có lẽ Hề Việt xứng đáng.

Hề Việt nắm chặt hai tay, lực rất mạnh.

Cô ngước mắt lên là có thể nhìn thấy mọi thứ trong mắt Trì Tiêu, tựa như dòng nước yên bình, cộng thêm cảm giác nóng rực ở tay khiến người ta thả lỏng.

Sống mũi anh rất cao, người đàn ông có sống mũi cao luôn thấy rõ vẻ tinh thần phơi phới, khi nói chuyện cũng có thể thuyết phục người ta nhiều hơn.

Cô lẳng lặng lắng nghe Trì Tiêu nói.

“Mặt trăng, anh xin lỗi em, bởi vì anh đã hứa với em sẽ giữ bí mật, nhưng anh chưa làm được. Là anh thất hứa, vô lại, lỗi của anh, nói trắng ra là anh đáng chết.” Trì Tiêu nhìn cô, khẽ vỗ vào lòng bàn tay, mu bàn tay cô, an ủi: “Em muốn trừng phạt anh thế nào, chửi anh ra sao, đánh anh cắn anh đều được. Bây giờ em muốn phạt thì phạt luôn, sau này muốn phạt thì sau này phạt, cho dù chúng ta tám mươi tuổi rồi, em nhớ lại chuyện hôm nay mà vẫn giận, vậy em tháo bánh xe lăn của anh, giấu răng giả của anh đi anh nhận hết, chắc chắn sẽ không nói em moi lại chuyện cũ đâu.”

Anh nâng tay Hề Việt lên, để tay cô chạm vào má mình, giữ chặt lấy nó, muốn để cô nhìn thấy sự chân thành của anh: “Đây là lần cuối cùng, sau này anh chắc chắn sẽ nhớ, mỗi câu anh nói ra anh sẽ không nuốt lời dù chỉ một, anh bảo đảm. Tha thứ cho anh lần này nhé, được không?”

Mãi lâu sau, Hề Việt vẫn không nói gì.

Sau cái nhìn dài đằng đẵng, cô chỉ khẽ cọ tay vào mặt Trì Tiêu.

Trì Tiêu cười, vẫn ôm lấy tay cô, nói tiếp: “Điểm thứ hai, anh nghĩ kỹ lại tại sao mình lại nuốt lời, sau đã nghĩ rõ rồi, là vì anh ngạo mạn. Khi em bảo anh giữ bí mật, từ tận đáy lòng anh cho rằng đây không phải chuyện to tát gì.”

Anh nhìn Hề Việt: “Chuyện em nghĩ là quan trọng chỉ lướt qua trái tim anh, anh coi mình là trung tâm vũ trụ, anh dùng tiêu chuẩn của mình làm thước đo bí mật của người khác, đây là sự xem thường đối với em. Anh nghĩ kỹ rồi, sau này anh tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa. Vậy nên Mặt trăng nhỏ, xin em hãy tha thứ cho anh lần này.”

Hề Việt rất muốn quay mặt sang bên khác lần nữa.

Cô vẫn không nói gì, nhưng sống mũi hơi cay cay.

“Còn nữa, điều thứ ba, anh thấy cũng là vì anh ngạo mạn.” Trì Tiêu nói: “Anh là bạn trai em, nhưng không biết gì về sự nghiệp của em… Bình thường anh không hay lướt mấy mạng xã hội, Weibo gì đó, vậy nên có rất nhiều thứ không hiểu được, ví dụ như nguyên tắc lịch sự trên mạng xã hội… Em từng nói với anh, nhưng anh không nhớ. Sau chuyện này, anh thấy sau này anh phải cố gắng giao du hơn, nâng cao khả năng học hỏi, nâng cao khả năng truyền thông tin, học cách suy nghĩ từ nhiều góc độ, sâu xa hơn, phá vỡ thành luỹ tư duy hạn hẹp…”

“Dừng.” Hề Việt bịt miệng Trì Tiêu lại, giọng hơi khàn: “Anh đang ở điểm thi à? Nói năng đàng hoàng, nói tiếng người đi, đừng làm vậy hòng qua mặt em.”

Trì Tiêu cười: “Anh chỉ muốn nói với em, anh thật sự đã đặt ra nhiệm vụ cho mình. Anh phải hiểu em nhiều hơn, tất cả của em, sau đó…”

Sau đó, anh sẽ dùng những gì anh nhìn thấy, nói với em những gì mình cảm nhận được, Hề Việt tốt nhường nào, xứng đáng được yêu quý bao nhiêu.

Nửa câu sau Trì Tiêu thấy không cần phải nói, bởi vì đây là chuyện một sớm một chiều.

Cũng may, họ không chỉ có một sớm một chiều.

“Đó không được coi là nghề nghiệp của em, em không đặt nặng nhu cầu sống ở đó.” Hề Việt giải thích.

Thật ra cô từng nghĩ, hay là nhân lúc truyền thông mạng đang hot, biến bản thân thành blogger toàn thời gian, nhưng sau này vẫn từ bỏ. Cô từng ngưỡng mộ người khác, cũng nghi ngờ tầm nhìn của mình, nhưng nếu như cho cô lần nữa, cô vẫn đưa ra quyết định như vậy, suy cho cùng vẫn liên quan tới tính cách.

“Con người là cá thể độc lập, không thể nào làm được tới mức đồng cảm trọn vẹn, không thể thấu hiểu hết mọi lựa chọn của đối phương đều là vì thiếu hiểu biết về nhau. Những gì đã trải qua là thứ rất quan trọng.”

Khi Trì Tiêu nói ra câu này, Hề Việt vô cùng kinh ngạc. Bởi vì anh đã nói ra hết mọi điều cô đang nghĩ một cách chuẩn xác, nhẹ nhàng. Như vậy có phải chứng minh được anh đã dần hiểu cô không?

Cô không khỏi nghẹn ngào, cảm động.

Đồng cảm là sự sắp đặt tinh tế của tạo hoá, nhưng nó lại trở thành liên kết tinh thần kiên cố nhất giữa người với người.

“Nhưng không sao.” Trì Tiêu hôn mu bàn tay Hề Việt: “Chúng ta sẽ càng thấu hiểu đối phương hơn, đúng không?”

Hề Việt không vùng tay ra, trong lòng đã mềm nhũn.

Trì Tiêu nhìn cô chằm chằm, chợt nhận ra người trước mặt rất giỏi, lại khôn khéo. Anh có thể dễ dàng nâng lên, lặng lẽ làm xao xuyến lòng người.

 Rất nhiều cảm xúc của cô sẽ nổi sóng vì anh, nhưng bị anh nhìn chăm chú, thành khẩn như vậy, dường như vô vàn cảm xúc lại trở nên bình lặng.

Cô đã bị Trì Tiêu thuyết phục.

Nhưng cô không muốn thừa nhận nhanh như vậy.

Thế là cô mím môi, từ chối phát biểu.

“Em không nói gì thì anh coi như em đã tha thứ cho anh rồi nhé.” Không sao, Trì Tiêu đã quen tự tìm đường cho mình: “Ngày mai em đi đâu? Đưa anh theo nhé?”

Hề Việt nhìn sang phía khác: “Anh tự đi mà chơi, đừng bám lấy em.”

“Anh á, không rành nơi này…” Trì Tiêu nhíu mày, ra vẻ như đang thật sự sầu não.

Hề Việt kêu anh đừng nói điêu, sau đó giơ chân đá vào đầu gối anh, nào ngờ lại bị Trì Tiêu nắm lấy mắt cá chân.

“Hay là cho anh cơ hội mời em ăn cơm, chắc kiểu gì cũng được đúng không?”

Lại là chiêu này.

Ông chủ Trì.

Hề Việt không muốn để ý tới anh.

Trì Tiêu ngẩng đầu nhìn người trước mặt, dáng vẻ trịnh trọng nói chuyện ban nãy không thấy đâu nữa, đổi thành bộ dạng tủi thân, còn có sự trêu chọc vô lại: “Anh kệ, ngày mai nếu con ếch trâu đó vẫn đi với em, vậy anh cũng đi.”

“Tại sao?”

“Em nói xem tại sao?”

Hề Việt hứ một tiếng: “Chiều nay bọn em luôn ở đây, không phải anh thấy rồi sao? Cũng không thấy anh…”

Cũng không thấy anh có phản ứng gì.

Trì Tiêu cạn lời: “Rõ ràng là em cố ý, anh mắc bẫy để rồi xông lên hả? Em còn có thể giữ thể diện cho anh không?”

Hề Việt nhìn mặt Trì Tiêu, mãi sau mới ngẩng đầu lên cười.

Cô nhận quà Trì Tiêu mang tới từ phương xa: Một chiếc vali màu bạc trắng, rộng mà chắc chắn, giá chắc khá cao.

Trì Tiêu vô cùng nghiêm túc giải thích, đây không được coi là quà xin lỗi, lần này anh thật sự biết sai rồi, lấy vali này làm quà đền tội của anh thì ô nhục cho anh quá.

“Được, em nhận, cảm ơn anh nhé.” Hề Việt nói: “Em nhận quà của bạn trai em, nhưng không có nghĩa em không giận anh nữa, em vẫn phải cân nhắc rồi quyết định khi nào tha thứ cho anh.”

Được được được, vậy là quá tốt rồi.

Trì Tiêu vui đến phát điên, cô nể mặt anh thế đúng là khiến anh bất ngờ.

“Được, lúc nào cũng được, bao lâu cũng được.”

Trong vali còn có hai bộ quần áo và váy, là đồ cô phơi ở homestay Mã Ni mà quên lấy, Trì Tiêu mang tới cho cô.

Cuối cùng Hề Việt đã có cảm giác, cô rời khỏi Đại Lý rồi, đã phải nói tạm biệt với Đại Lý thân yêu rồi.

Nhưng không sao, tôi vẫn sẽ quay về.

Hề Việt thầm nói với bản thân.

Hơn nữa, hành trình mới của mình sắp bắt đầu rồi.

Điều khiến cô không ngờ tới là trong vali đó còn có một chiếc điện thoại, vẫn chưa bóc tem, nằm im trong hộp mới.

“Đây không phải quà anh tặng.” Trì Tiêu nói: “Mấy ngày trước Thịnh Vũ mua, nhờ anh mang cho em, nói cảm ơn em.”

Hề Việt không dám nhận, món này đắt quá.

“Nhận đi, lần này em thật sự giúp cậu ấy việc lớn đấy, một chiếc điện thoại không là gì cả.”

Trì Tiêu nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Hề Việt, thầm nghĩ, rốt cuộc em không biết mình tốt nhường nào sao? Tính cách ngoài lạnh trong nóng này của em khiến bao người yêu quý, em không biết rõ sao?

Tốt tới mức sau khi mọi người hiểu em, họ đều không nhịn được muốn tới gần em.

Chỉ cần em cho phép bản thân thật sự sẽ được người khác thấu hiểu.

Nếu một ngày nào đó em có thể nhìn thẳng vào chính mình, không bắt nạt mình nữa, không đánh giá thấp mình, em sẽ biết, em không phải viết ước nguyện “Hy vọng tôi sẽ luôn được yêu” lên chuông gió.

Đây không phải ước nguyện gì, bởi vì em vốn nên được mọi người yêu thương.

“Em cũng không cần dùng cái điện thoại vài ba ngày là tắt nguồn đó nữa.” Trì Tiêu ném hộp điện thoại vào lòng cô.

“Anh im!” Hề Việt bịt chặt loa của điện thoại cùn ấy, trừng mắt với Trì Tiêu: “Bị nó nghe thấy rồi đấy!”

Trì Tiêu bật cười, kết quả còn chưa cười được đã bị Hề Việt bịt chặt miệng lại, sợ làm ồn tới Thang Ý Tuyền ở phòng bên.

Anh l**m lòng bàn tay Hề Việt, hơi mặn.

“b**n th**.”

“Ừm ừm ừm ưm ưm ưm…”

“Anh nói gì cơ?”

Hề Việt buông tay.

“Vừa nãy chỉ có mình anh chủ động, thảo nào chán thế.” Trì Tiêu giữ gáy Hề Việt, kéo cô qua, cúi đầu, thấp giọng nói: “Hôn nữa…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn