Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 40: Được voi đòi tiên – Trạm Lệ Giang

Hề Việt dừng lại giữa dòng người, cái giá phải trả là bị hai cậu nhóc xô đẩy, va mạnh sang một bên.

Mẹ của chúng vẫn đang leo cầu thang, hét lên: “Đừng chạy linh tinh!”

Cánh tay Hề Việt được Lãnh Kế Bằng kéo lại, chỉ trong mấy giây cúi đầu lùi một bước rồi ngẩng đầu lên, Trì Tiêu đã biến mất.

Giống như buổi trưa, Hề Việt nghĩ tới một từ, xuất quỷ nhập thần, nhưng cô thấy Trì Tiêu không phải thần cũng chẳng phải quỷ.

“Cướp.” Cô khẽ nói một câu, không ngờ lại bị Lãnh Kế Bằng nghe thấy.

Lãnh Kế Bằng đứng sau Hề Việt, lập tức kích hoạt chế độ cảnh giác, nói không khoa trương thì chỗ cơ bắp ở ngực Lãnh Kế Bằng mà vai Hề Việt chạm vào đang rung lên, đó là phản ứng khi cơ bắp co lại, khiến toàn thân cô nổi da gà.

“Đâu rồi, đâu rồi?” Lãnh Kế Bằng nhìn xung quanh lại nhìn Hề Việt từ trên xuống dưới: “Cô mất gì rồi à?”

Hề Việt không nói gì, đi về phía trước một bước, rời khỏi vòng tay Lãnh Kế Bằng.

“Nhìn nhầm thôi.” Cô cúi đầu dụi mắt: “Tôi bị hoa mắt, chắc mệt rồi.”

“Nhưng vừa nãy cô như bị người ta giẫm vào đuôi ấy.” Lãnh Kế Bằng nói: “Tôi tưởng cô mất gì cơ, làm tôi sợ chết đi được… Ra ngoài thì phải mang theo đồ quan trọng, mất thì rắc rối lắm.”

“Ừ, đúng.” Mắt Hề Việt vẫn đang nhìn chỗ Trì Tiêu đứng ban nãy. Rõ ràng chỗ đó đã bị du khách khác chiếm: “Mất rồi còn phải lục thùng rác nữa… Này, anh từng lục thùng rác bao giờ chưa?”

“Hả?”

Hề Việt quay đầu cười với anh ấy: “Không có gì, chúng ta đi thôi.”

Lãnh Kế Bằng chưa yêu bao giờ, thậm chí còn chưa từng tiếp xúc với con gái.

Mấy học viên nữ không được tính.

Bất kể về nhân phẩm hay năng lực, huấn luyện viên trong ngành thể hình đều thuộc loại vàng thau lẫn lộn. Gánh trên vai áp lực doanh số, vì để học viên học thêm nhiều tiết học riêng, số huấn luyện viên nam kiếm tiền nhờ mồm mép nhiều không đếm xuể, hơn nữa họ còn có logic riêng, cảm thấy khiến đối phương thích thú hơn là một phần trong nội dung công việc.

Lãnh Kế Bằng không nghĩ vậy, anh ấy rất trong sáng vô tư, cũng muốn thủ thân như ngọc vì bạn gái tương lai. Đối với anh ấy, làm mấy chuyện mập mờ như chúc ngủ ngon mỗi tối đã được coi là quá giới hạn rồi, anh ấy mang theo suy nghĩ lãng mạn, lí tưởng hoá tình yêu.

Suy nghĩ lãng mạn.

Còn có gì lãng mạn hơn việc quen một người trong lúc đi du lịch, người đó yêu cô từ cái nhìn đầu tiên, dần dần tìm hiểu nhau, sau đó cứ thế bước vào một mối quan hệ?

Quen biết trong lúc đi du lịch, nghĩ thôi cũng thấy là một khởi đầu hoàn hảo.

Anh ấy đi trước Hề Việt, mở đường cho cô, gạt dòng người chen chúc ra. Mặc dù vừa quen nhưng anh ấy đã nghĩ tới tương lai rất xa, thậm chí còn lên kế hoạch, sau này phải chọn thời gian thích hợp để nói với Hề Việt, anh ấy bị cô thu hút từ khi nào.

Trước đây anh ấy chưa từng gặp ai ăn bún mà lại nhăn mày như đang giải quyết khó khăn nào đó, nghiêm túc tới mức đáng yêu.

Anh ấy thích cô gái nhìn có vẻ yên tĩnh, hướng nội, hơn nữa chắc chắn phải biết tỏ ra yếu đuối đúng lúc. Trong từ điển của Lãnh Kế Bằng, từ này không mang nghĩa xấu, yếu đuối, luống cuống sẽ khiến anh ấy có khát khao muốn bảo vệ.

Anh ấy rất đồng tình với chủ nghĩa đàn ông của mình, cảm thấy quan niệm nam cường nữ nhược truyền thống không có gì không tốt cả.

Đàn ông mà, thì nên mạnh mẽ, rắn rỏi, thông minh, gì cũng làm được, cái kiểu hở tí là làm nũng thì gọi gì là đàn ông?

Sau khi đi xuống đài quan sát, hề Việt vẫn còn hơi hoang mang.

Cô luôn cảm thấy có đôi mắt nào đó ở góc tối đang quan sát mình, nhưng nhìn ngang ngó dọc lại có lúc thấy, có lúc không thấy.

Khi cô rời khỏi đài quan sát, Trì Tiêu đã mất dạng, khi cô và Lãnh Kế Bằng cùng đi xuống bậc thang, Trì Tiêu lại xuất hiện. Anh còn đi nhanh hơn họ, đứng dưới bậc thang, ngẩng đầu nhìn họ.

Sau đó anh lại biến mất trong dòng người.

Rất kỳ lạ.

Dòng người đi ra từ phố Đại Hoa Nghiên như hẹn nhau từ trước, đều đi về một phía. Lãnh Kế Bằng nói, mỗi tối, quảng trường đều sẽ đốt lửa, có nhân viên tổ chức mọi người vây quanh trại lửa nhảy múa.

Hề Việt nghe nhiều về lễ nhảy múa Vân Nam, luôn muốn tới đó một lần, nhưng cũng chỉ là mong muốn mà thôi. Bảo cô tham gia vào thì cô không dám, cô sợ chân tay không đồng đều của mình sẽ trở thành tâm điểm.

“Sợ gì chứ!” Thang Ý Tuyền không sợ chút nào, cô ấy cũng không biết nhảy. Chỉ là khi còn ở trường, cô ấy từng học môn hình thể: “Đi nhảy xem sao, cùng lắm thì bị cười thôi mà, cũng đâu mất miếng thịt nào.”

Hề Việt liên tục xua tay, liếc nhìn xung quanh.

Trại lửa bắt đầu lúc bảy giờ, giờ vẫn chưa tới lúc.

Thang Ý Tuyền là kiểu người càng đông càng quậy, nhìn thấy cạnh quảng trường có đèn thả sông cầu phúc, cô ấy cũng muốn đi thả.

Đèn thả sông có hình hoa sen đủ màu sắc, mỗi đèn sẽ được cắm một ngọn nến nhỏ, sau đó thả chúng vào dòng nước chảy quanh thành cổ. Cô ấy cúi người, chọn màu mình thích, kết quả vừa chống tay đã bất cẩn đẩy ngã cả dãy đèn của người ta, cũng may chưa châm nếm.

Thang Ý Tuyền quay đầu cười rạng rỡ: “Hi hi, tôi lại gây ra chuyện rồi!”

Hề Việt nhặt cùng cô ấy, sau đó mỉm cười.

Cô quen rồi.

Vẻ mặt Lãnh Kế Bằng méo mó, anh ấy cúi người, nói nhỏ vào tai Hề Việt: “Cô ấy ồn ào thật đấy.”

Hề Việt dịch sang bên cạnh chút, khuỷu tay đẩy Lãnh Kế Bằng, muốn nói nhỏ với anh ấy đừng nói linh tinh, nhưng vừa mở miệng đã thấy Trì Tiêu đứng dưới gốc cây gần quảng trường nhìn cô.

Anh khoanh tay, một chân gác lên một cách thoải mái, cười như không cười, điệu bộ nhàn nhã, như quần chúng đứng xem diễn viên đóng phim.

Lòng hiếu thắng của Hề Việt nổi lên, cô nhìn thẳng vào Trì Tiêu, sau đó ngoắc tay với Lãnh Kế Bằng, ra hiệu cho anh ấy cúi thấp xuống.

“Đừng nói xấu sau lưng người khác.” Cô nói.

Lãnh Kế Bằng gãi đầu, cười: “Haiz, không nói xấu, tôi chỉ… thấy con gái yên tĩnh chút vẫn tốt hơn, như cô vậy.”

Hề Việt ngước mắt nhìn anh ấy, muốn phản bác, nhưng lại không thấy Trì Tiêu đâu.

Chỗ anh đứng đã bị dòng người phủ kín. Hề Việt tiến lên trước theo bản năng, nhưng không thấy bóng anh đâu.

Lãnh Kế Bằng và Thang Ý Tuyền không nhận ra điểm bất thường của Hề Việt.

Thang Ý Tuyền thậm chí còn đưa ra lời mời lần nữa: “Chúng ta đi viết chuông gió đi!”

Bên hồ còn treo chuông gió, mỗi chuông gió sẽ có một tấm thẻ gỗ to bằng bàn tay, cũng dùng để cầu phúc.

Hề Việt rất muốn hỏi Thang Ý Tuyền, rốt cuộc cô muốn ước bao nhiêu điều? Nhưng Thang Ý Tuyền đã mua ba cái chuông gió, lần lượt đưa cho Lãnh Kế Bằng và Hề Việt, còn đưa cho họ mỗi người một cây bút nhớ.

Chuông gió đó là biểu tượng của văn hoá Đông Ba.

Văn hoá Đông Ba là văn hoá truyền thống của dân tộc Nạp Tây, sùng bái mẹ thiên nhiên nguyên thuỷ. Trong nét văn hoá này, vạn vật đều là thần linh, gió sẽ thổi mỗi chiếc chuông gió, tạo nên tiếng leng keng, tâm nguyện của bạn sẽ được nghe thấy một lần.

Tâm nguyện Thang Ý Tuyền viết là, muốn dần dần quay về công việc bình thường. Thật ra cô ấy rất thích làm diễn viên, cho dù chỉ có thể quay những bộ phim ngắn máu chó, cô ấy cũng sẵn lòng, chỉ cần cho cô ấy chút cơ hội là được.

“Nếu ước nguyện của tôi thành hiện thực, năm sau tôi sẽ tới treo một trăm cái.”

Thang Ý Tuyền còn tới hỏi bác gái bên cạnh, chuông gió có cần phải quay lại lấy ước nguyện không?

Bác gái nói, nếu cô muốn thì có thể quay lại lấy nó đi, để gió thổi ước nguyện của người khác.

Lãnh Kế Bằng vừa viết vừa “tạt nước lạnh”: “Không thể nào, cô cũng không nghĩ xem, du khách nhiều vậy, chẳng mấy ngày là chuông gió sẽ bị dọn đi hết, nào còn có thể đợi năm sau cô quay lại nữa…”

Thật ra lời Lãnh Kế Bằng nói là sự thật.

Bao gồm cả đèn thả sông vừa nãy, nó không thể thật sự trôi theo dòng nước, đi qua mỗi phố phường của thành cổ, có lẽ mấy chục mét sau sẽ bị nhân viên “vớt đi”.

Thang Ý Tuyền mất hứng, không buồn viết chuông gió nữa.

“Không sao, vớt cô lên bờ* càng tốt.” Hề Việt an ủi cô ấy.

*Trong tiếng Trung, lên bờ còn có nghĩa đỗ, vượt qua.

Hề Việt là người vô thần, nhưng điều đó không cản trở việc cô tự mua cho bản thân một chiếc bánh ngọt nhỏ vào ngày sinh nhật, khó chịu trong lòng sẽ tới chùa chiền cúng bái.  Mấy ngày trước cô cũng viết thư thời gian ở Đại Lý, cô không mong cầu sẽ nhận được nó, nhưng đời người mà, luôn có nhiều lúc phải duy tâm chút, như người Trung Quốc hay nói “có thờ có thiêng có kiêng có lành” vậy.

Điều viết trên chuông gió sẽ không được nghe thấy, sau khi kết thúc một chuyến du lịch, có lẽ cũng chẳng để lại điều gì.

Nhưng cứ làm đi.

Lãnh Kế Bằng nghiêng đầu qua xem Hề Việt viết gì thì bị cô ngăn lại.

Anh ấy lại rất thoải mái, cho Hề Việt xem, bên trên viết: Cầu mong có được trái tim một người, gắn bó tới khi tóc đã điểm bạc.

Hề Việt không nhìn nữa, nói: “Tôi tưởng anh cầu sự nghiệp cơ.”

Lãnh Kế Bằng nhướng mày, lật thẻ gỗ lại, hi, phía sau viết: Liên tục có khách gia hạn hợp đồng, đơn đặt hàng tới nườm nượp.

Hề Việt cúi đầu cười.

Cô rủ mắt, không biết lúc này Trì Tiêu đang đứng đâu lén nhìn nữa.

Chẳng sao cả, kệ đi.

Cô viết chữ cuối cùng rồi gác bút lại, kêu Lãnh Kế Bằng và Thang Ý Tuyền đi trước, còn mình thì kiễng chân treo chuông gió lên chỗ cao nhất, sau đó giơ tay giật cái chuông nhỏ bên dưới.

Tiếng kêu leng keng vang lên.

Lúc này, quảng trường nhỏ gần đó đã phát nhạc, lửa trại bùng cháy, mang theo mùi nồng đậm cùng tiếng kêu lách tách.

Người ngày một nhiều hơn.

Thang Ý Tuyền lại đưa ra lời mời, hề Việt lại từ chối.

Cô ấy chỉ đành một mình đi lên.

Nhảy là vậy, một vòng người vây quanh, không có người đứng đầu hay đứng cuối, bạn muốn gia nhập thì cứ nhảy vào, lâu dần một vòng không đủ đứng thì sẽ có vòng thứ hai, thứ ba… bên ngoài.

Hề Việt hoài nghi lúc này, tất cả du khách ở thành cổ đều tập trung ở đây.

Dòng người nhảy nhót khiến người hướng nội và hướng ngoại như phân làm hai. Người hướng ngoại là Thang Ý Tuyền, nhảy nhót tự do, phóng khoáng, động tác sai cũng không sợ. Người hướng nội là Hề Việt, đứng bên ngoài cùng vài người, kiên quyết bất động như Đường Tăng.

Thật ra Lãnh Kế Bằng cũng muốn tham gia.

Mặc dù anh ấy đứng tại chỗ, nhưng cơ thể không ngừng đung đưa theo điệu nhạc đã vạch trần anh ấy.

“Anh đi đi, không cần quan tâm tới tôi.” Hề Việt đẩy anh ấy vào vòng tròn.

Lãnh Kế Bằng nói ấy, không cần không cần, tôi hay nhảy, nhưng cơ thể cứng lắm, vòng tròn đó như vòng xoáy khổng lồ vậy, cô chỉ cần đứng cạnh là sẽ bị thu hút ngay.

Lãnh Kế Bằng cứ thế nhảy mãi, rồi nhảy đi quá xa.

Anh ấy đã bị thu hút.

Hề Việt nhìn mà bật cười.

Từ đầu tới cuối cô không động đậy gì, đứng cách một khoảng với vòng xoáy ấy.

Mọi người xung quanh thưa dần, cô rất muốn nhìn xung quanh, nhưng vẫn cố nhịn, lại cúi đầu, còn đeo khẩu trang lên.

Thang Ý Tuyền nhảy tới khi hết sức mới rời đi.

Cô ấy đổ mồ hôi đầm đìa, mắt sáng bừng lấp lánh, Hề Việt cảm thán Nữ Oa không công bằng gì cả, sao lại có người đẹp ngay cả khi nhếch nhác vậy, sau đó lấy giấy lau đưa cho Thang Ý Tuyền.

Khi Thang Ý Tuyền không nói chuyện, cô ấy thật sự rất đẹp, vừa lên tiếng là coi như toi. Có lẽ do vừa nãy vừa hát vừa nhảy nên giọng còn khàn hơn cả Hề Việt đang bị cảm. Như vậy rồi mà cô ấy vẫn chưa nghỉ, vẫn muốn kéo Hề Việt quay lại giữa dòng người: “Đi, nhảy, nhảy, đi nhảy thôi!”

Hề Việt lùi về sau, nói tôi không nhảy được đâu, tôi nhảy vụng lắm.

Thang Ý Tuyền hỏi vụng thế nào? Kiểu như nhảy quảng trường sao?

Hề Việt nghĩ rồi nói, không đẹp như vậy, cô từng thấy người máy nhảy từng bước một chưa? Tôi nhảy y như chúng ấy.

Thang Ý Tuyền nói không sao, ở đây không ai biết cô cả.

Hề Việt liếc mắt về phía bên cạnh, mím môi, nói không được, thật sự không được.

“Bỏ đi, tôi cũng mệt rồi, hay là chúng ta về nhé?” Thang Ý Tuyền nói.

Vòng tròn lớn quá, họ không tìm được Lãnh Kế Bằng ở đâu, nên quyết định gửi tin nhắn cho anh ấy, sau đó rời đi trước.

Thang Ý Tuyền mệt quá rồi, trên đường về homestay luôn khoác tay Hề Việt, nửa người như treo trên người Hề Việt.

Tới khi về đến homestay, họ mới biết ông bà chủ đi thăm họ hàng vẫn chưa về, quầy lễ tân chỉ có một ngọn đèn nhỏ đang leo lắt. Dưới giếng trời, hoa tươi chi chít và hòn non bộ được ánh đèn soi sáng, toả ra ánh sáng ngút trời.

Trong phòng tầng một có người nói chuyện.

Họ cùng lên tầng, tầng hai rất yên tĩnh.

Hành lanh bên phía có ba phòng, phòng Thang Ý Tuyền nằm ở góc trong cùng, phòng Hề Việt ở chính giữa.

Thang Ý Tuyền nhớ ra quần áo giặt ban ngày vẫn đang ở trong máy giặt, cô ấy đi sang hướng khác, đi về phía phòng giặt ở góc trái tầng hai.

Một mình Hề Việt đi về phía phòng, vừa đi vừa cúi đầu tìm điện thoại trong túi. Khi đi qua phòng thứ nhất, cửa gỗ đột nhiên hé mở, một cánh tay thò ra từ trong phòng, kéo cánh tay cô, giật một cái khiến cô ngã vào trong phòng.

Bịch.

Cửa đóng lại.

Không bật đèn, màn đêm được chuyển vào trong phòng, mũi gỗ từ đồ gia dụng nồng nặc trong không khí, nhưng mùi rõ hơn cả là sự mát lạnh trên người trước mặt, còn có mùi thuốc lá nhàn nhạt và mùi bạc hà thoang thoảng đâu đây.

Hề Việt cảm thấy một là người trước mắt vùi mình vào mùi đó, hai là cô đã bị yểm bùa, sao mỗi lần anh xuất hiện, bất kể gần hay xa, cô luôn có thể ngửi thấy mùi mát lạnh trên người anh, sao lại rõ đến vậy.

Thang Ý Tuyền ôm giỏ quần áo, thò đầu ra khỏi phòng giặt, lớn tiếng gọi: “Tôi nhét quần áo cô vào nhé? Tối nay cô giặt hay mai giặt sau?”

Không ai trả lời.

Cửa sổ phòng tầng ba đều đen ngòm, không có người.

“Ấy?”

Thang Ý Tuyền thấy kỳ lạ, bèn đi về phía này mấy bước, nào ngờ nghe thấy một tiếng động, kế đó là tiếng ho trầm thấp, không biết truyền ra từ cửa nào.

Cô ấy lập tức dừng bước, hơi sợ.

“Hề Việt?”

Hề Việt nghe ra giọng Thang Ý Tuyền đang run rẩy.

Cô sợ làm cô ấy sợ, nhưng lại không thể thoát ra được.

Cô bị Trì Tiêu ghì bên cửa, vai và sống lưng dính chặt vào cửa gỗ, không sao động đậy được, mặc cho Trì Tiêu kéo khẩu trang và cổ áo của cô xuống, sau đó cúi đầu, môi áp lên môi cô.

Khi hơi thở quyện vào nhau, cô không dám phát ra chút tiếng động nào, tay nắm chặt cánh tay Trì Tiêu, nhiệt độ cơ thể anh xuyên qua quần áo, truyền vào lòng bàn tay cô. Cô rất muốn véo mạnh anh, nhưng lại sợ anh phát ra tiếng động lạ nào đó.

Trì Tiêu được voi đòi tiến, được đà lấn tới.

Trong bóng đêm, Hề Việt như nghe thấy tiếng cười phát ra từ mũi anh, rất nhẹ, như rất đắc ý.

Sự mềm mại tới ướt át, hơi thở nóng rực, xâm nhập và chiếm lĩnh.

Một tay anh giữ cằm cô, ép cô mở miệng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn