Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 39: Tôi thật sự, tôi của tất cả – Trạm Lệ Giang

Trí Mễ và Trà Trà là động vật hoạt động về đêm.

Bởi vì chụp ảnh, căn góc gì đó lúc nào cũng có, nên rất khó để duy trì đồng hồ sinh học được ổn định.

Kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh đã tích được một đống đơn, không biết có thể sửa hết trong tháng này không. Họ nói trước với khách, họ chỉ có hai người, không nhanh được như studio nhiều người, khách hàng cũng bày tỏ sự cảm thông, cơm ngon thì đâu sợ sớm muộn.

Điện thoại Trí Mễ đang sạc trên bàn chợt vang lên một tiếng, Trà Trà cầm lên xem, phát hiện là tin nhắn của Trì Tiêu, anh hỏi Trí Mễ: Người anh em, cậu ngủ chưa?

Nửa đêm nửa hôm.

Bình thường Trí Mễ rất kiệm lời, thật ra cậu không hay nói chuyện với người ở homestay Mã Ni, vậy nên vừa nhìn đã hiểu ran gay, cậu nói với Trà Trà: “Chắc là tìm em.”

Trà Trà cũng phiền muộn, trả lời tôi đây. Cô định đi xem có chuyện gì, nào ngờ vừa mở cửa, Trì Tiêu đã đứng bên ngoài, tay gõ cửa còn chưa giơ lên.

Anh đi từ sân thượng homestay xuống, nhìn có vẻ hơi mệt mỏi, cửa phòng anh vẫn mở, nhưng người lại xuất hiện ngoài cửa phòng Trí Mễ và Trà Trà.

“Vẫn chưa ngủ hả?” Vẻ mặt Trì Tiêu như có điều gì muốn nói, đầy sự ngượng ngùng, người mặt dày hiếm khi để lộ biểu cảm như vậy, kỳ lạ quá: “Xin lỗi nhé, là như vầy, tôi có chuyện… muốn hỏi cô.”

Đêm nay, Hề Việt cũng mất ngủ như vậy.

Sau khi đăng blog, cô liên tục lướt bình luận mới, thấy chấm đỏ bình luận ngày một tăng lên, cô xoá đi hết, lát sau nó lại tăng lên, rồi lại biến mất.

Cô đã nhìn thấy bình luận của Chẳng đợi xuân, nhưng không trả lời. Cô mở phần nhắn tin ra, ngây ngốc nhìn bức ảnh mặt trăng hồi lâu.

Cô xác nhận mình đã bị cảm, cổ họng đau, miệng cũng đau, nhưng cô không đồng tình với cách xử lý của Trì Tiêu, khó chịu là phải uống thuốc. Cô tin vào kinh nghiệm sống của mình hơn, cảm cúm thôi mà, nhân lúc còn chưa nặng thì uống nhiều nước nóng, ngủ nhiều chút, như vậy là có thể đẩy virus ra ngoài.

Cô bỏ điện thoại xuống, đứng dậy, đun ấm nước nóng bằng ấm mini của mình, sau đó uống liền mấy ngụm, cuối cùng quay về “tổ”, trùm chăn kín đầu.

Không ngủ được.

Cô miễn cưỡng thiếp đi, nửa đêm vẫn mơ màng, tâm trí như phiêu dạt trong không trung.

Cô thà thừa nhận do buổi chiều mình ngủ nhiều cũng không muốn thừa nhận điện thoại ở bên có thứ gì đó đang kéo lấy cô, khiến trái tim cô không sao ngủ yên được.

Mãi tới bốn giờ sáng, trong lúc mơ màng, cô híp mắt, duỗi tay với lấy điện thoại, nhìn thấy tin nhắn mới của Chẳng đợi xuân, một câu chúc ngủ ngon.

Có thứ gì đó trong lòng Hề Việt rơi xuống, cũng có thứ khác chợt nổi lên, mọi thứ như trò bập bênh.

Sự tủi thân của cô lập tức bùng phát, đêm đen vắng lặng, những cảm xúc hỗn loạn ấy được châm lên trong câu nói “ngủ ngon” tưởng chừng như vô hại này. Ánh sáng từ màn hình điện thoại như hoá thành nỗi đau dày đặc, chặn lại tại lồng ngực cô, cuối cùng phát tiết ra ngoài qua những tiếng ho liên tục.

Vốn dĩ đã quyết định không giận Trì Tiêu nữa, nhưng giờ cô hối hận rồi.

Hề Việt ngồi dậy, tìm Wechat Trì Tiêu, gõ lạch cạch vô vàn lời mắng chửi, không lời nào có đầu có đuôi.

Cô vốn là người không biết cãi nhau, cũng không muốn cãi nhau, vậy nên sau khi soạn xong những dòng này, cô hít sâu một hơi, lại xoá từng chữ một.

Cô nằm lại xuống giường.

Cô mở video du lịch Lệ Giang đã lưu ra, xem một lúc nhằm di dời sự chú ý.

Thành cổ Lệ Giang, phố cổ Thúc Hà, cổ trấn Bạch Sa, núi tuyết Ngọc Long, đi về phía Bắc, giao tại Tứ Xuyên có một hồ Lugu. Hoặc đi về phía châu tự trị dân tộc Tạng Địch Khánh sẽ có hẻm núi Hổ Khiêu… Lệ Giang có rất nhiều điểm du lịch, nếu bạn muốn có thể ở đây hơn nửa tháng.

Hề Việt lười xuống giường lấy tai nghe, thế là cô mở âm to lên, nghe mãi nghe mãi rồi ngủ thiếp đi.

Giấc mộng nông lần này không còn Trì Tiêu nữa.

Cô bay l*n đ*nh núi tuyết.

Hề Việt không biết mình đã bay đi đâu.

Cô bị tiếng gõ cửa làm thức giấc, khi tỉnh lại, cổ họng khô không khốc, há miệng ra không phát nổi tiếng, cửa sổ nhỏ đối diện chân giường đã có ánh nắng chiếu vào, tia nắng len lỏi vào qua khe rèm cửa.

Điện thoại đang sạc pin nên nóng bỏng, video vẫn đang phát. Phản ứng đầu tiên của Hề Việt là, toi rồi, chắc cách âm tệ quá nên làm ồn tới phòng bên. Cô vội mặc áo khoác rồi đi ra mở cửa, quả nhiên, một cô gái lạ đứng bên ngoài.

“… Hả, cô vẫn chưa tỉnh sao?” Cô gái nói: “Tôi ở phòng bên cạnh, nghe thấy trong phòng cô có tiếng nên tưởng cô dậy rồi.”

Quả nhiên trời đã sáng, thậm chí mặt trời còn lên rất cao.

Hề Việt đứng ở cửa, nhìn người hàng xóm chưa từng gặp mặt bao giờ. Nói không khoa trương thì mắt cô ấy rất sáng, lần đầu tiên cô hiểu được thế nào là mặt mộc bùng nổ.

Trời ơi…

“Cô đẹp quá…” Hề Việt khàn giọng, đầu óc vẫn chưa tỉnh táo hẳn, cứ thế buột miệng nói ra câu này, nói xong cô chỉ muốn véo chính mình.

Cô gái vừa cười đã thăng hạng nhan sắc, ánh nắng rạng rỡ chiếu lên mặt cô ấy. Tuy không trang điểm nhưng cô ấy có làn da rất đẹp, mắt to, mũi nhỏ… Không thể phủ nhận rằng, đây là người có nhan sắc cao nhất Hề Việt gặp trong đời thực, hơn nữa nói chuyện cũng rất dịu dàng.

“Cô cũng vậy mà, cô cũng đẹp lắm.” Cô gái nói.

Hề Việt biết rõ đây chỉ là lời khen khách sáo, cô có thể cảm nhận được gỉ mắt ở khoé mắt mình, nhưng lời khen của gái xinh thì ai không thích chứ? Nghe thôi cũng thấy vui.

Cô gái cười: “Thật đấy, cô rất đẹp, hơn nữa còn rất đáng yêu.”

Hề Việt vội đứng thẳng, dụi mắt, còn xoa mặt, vuốt tóc mấy cái.

“Xin lỗi vì đã làm phiền cô ngủ nhé, tôi muốn hỏi chút, quần áo trong máy giặt là của cô à?” Cô gái chỉ về phía phòng giặt.

“Hả…”

Hề Việt hoàn hồn.

Đúng thật, chiều qua giặt quần áo xong, cô quên không lấy ra phơi.

Qua một đêm, quần áo trở nên nhăn nhó, chỉ có thể giặt lại lần nữa.

Cô gái ôm giỏ quần áo của mình, đứng phía sau Hề Việt, nói không sao: “Không vội, tôi đợi thêm lúc nữa, cô giặt trước đi.”

Hề Việt nói không cần không cần, cô giặt trước đi.

Hai người nhường qua nhường lại quyền sử dụng máy giặt.

Khi Hề Việt ngồi xuống lấy quần áo, khoé mắt liên tục liếc nhìn người bên cạnh.

Cô hơi ngại ngùng, nghĩ, thì ra khi đối diện với người cùng giới cũng sẽ xấu hổ.

Bởi vì cô gái thật sự quá cuốn hút, cô rất muốn nhìn chằm chằm người ta, nhưng lại sợ người ta nghĩ cô là b**n th**.

Sau đó, khi nói chuyện, Hề Việt mới biết cô gái là diễn viên. Mặc dù chỉ là diễn viên rất rất nhỏ, nhưng xuất thân đào tạo bài bản, thảo nào đẹp đến vậy, dường như không cùng tầng lớp với những người khác.

“Cô tới chơi một mình sao?” Thang Ý Tuyền hỏi Hề Việt: “Vừa nãy tôi thấy tầng hai chỉ có hai chúng ta.”

Hề Việt nói đúng vậy, ông bà chủ rất tốt, phần đánh giá trên app có người nói, nếu con gái một mình ra ngoài, khi có phòng trống thì ông bà chủ sẽ sắp xếp họ ở tầng hai, yên tĩnh lại an toàn.

“Nhưng ông chủ tuỳ hứng quá.”

Thang Ý Tuyền nói vừa nãy cô ấy qua quầy lễ tân, muốn xin ông chủ bột giặt, kết quả phát hiện quầy lễ tân chỉ có mảnh giấy. Ông chủ nói vợ chồng họ đi thăm họ hàng, phải tối mới về, có chuyện gì cứ gọi điện, có người vào ở thì tự chọn phòng, tự lấy chìa khoá, trả phòng cũng như vậy, để chìa khoá ở quầy lễ tân là được, còn có thể tự chọn một tấm lót cốc và miếng dán tủ lạnh làm quà mang đi.

Tấm lót cốc và miếng dán tủ lạnh là đồ làm thủ công, có thể nhìn ra chữ viết bên trên là nét chữ của ai. Chữ ông chủ viết là chữ dân tộc Nạp Tây, chữ bà chủ viết là chữ dân tộc Di, có lẽ vì thuộc các nhánh ngôn ngữ gần nhau, chữ của hai dân tộc thiểu số này nhìn hơi giống nhau, như tranh phác hoạ đơn giản.

Hề Việt nói, cô không thấy lạ gì nữa.

Ở Vân Nam, cô đã gặp rất nhiều người tuỳ hứng, dường như mọi người đều lớn lên từ núi hoang của Vân Nam, tự do tự tại, lương thiện, cởi mở, tràn đầy khí chất.

Hề Việt nói, đó là khi chất làm “người”, khí chất của rất nhiều người đã bị màn mòn, biến mất trong cuộc sống lặp đi lặp lại này, ví dụ như cô.

“Cô nói hay thật.” Thang Ý Tuyền cười: “Nhưng cô rất lanh lợi mà.”

Hề Việt nói cảm ơn lời khen.

Cô tiện tay nhấc ống tay áo đang rủ ra khỏi giỏ đựng quần áo.

Cô nhìn thấy vết dầu đỏ dính trên ống áo nên nhắc Thang Ý Tuyền, bỏ áo này vào máy giặt chắc chắn sẽ không giặt sạch được, cô phải giặt bằng nước tẩy trước.

“Còn nữa, váy dây này của cô.” Hề Việt nói: “Nó khá bó, đừng giặt ở đây, dù sao cũng là máy giặt chung, có lẽ sẽ không sạch.”

“À đúng đúng đúng, cô nói đúng…” Thang Ý Tuyền nắm chặt áo dây, kéo mạnh ra ngoài, kết quả giỏ quần áo nhét đầy quá, đồ bên trong rơi lả tả xuống đất. Bên trong thứ gì cũng có, thậm chí còn có khăn choàng, găng tay, mũ, túi trang điểm…

Một tay cô ấy ôm lấy giỏ, cúi người nhặt đồ, kết quả điện thoại rơi xuống đất, bốp một tiếng, Hề Việt nghe thôi cũng thấy xót.

“Trời ơi.”

Cuối cùng Thang Ý Tuyền đã nhặt hết đồ đạc vào, vẫn chưa hết, cô ấy hít một hơi lạnh, nhìn tay mình.

Lúc này Hề Việt mới nhìn thấy, ngón trỏ của Thang Ý Tuyền đã chảy máu, được bọc bằng băng cá nhân, nhưng hiển nhiên nó không dính nữa, để lộ vài vệt máu.

Thang Ý Tuyền nói hôm qua khi duỗi tay tìm đồ dưới gầm giường đã bất cẩn làm bật móng tay, đá đính trên móng tay nhìn thì đẹp nhưng khi bị kẹt thì nó biến thành vũ khí hung tàn.

Dán băng cá nhân bằng một tay cũng không chặt được, nên chỉ có thể dán qua loa, dù sao qua một đêm, không động vào cũng sẽ không đau nữa.

Hề Việt im lặng, nói, tôi còn có băng cá nhân mới, lát nữa tôi xử lý giúp cô cho.

Cô phân loại quần áo cho Thang Ý Tuyền, đồ có thể giặt đều nhét vào máy hết, số còn lại lấy ra, đồng thời cho Thang Ý Tuyền mấy viên giặt của mình, nói với cô ấy, đợi tay đỡ rồi thì hẵng chạm vào nước.

Cô quay về lấy đồ trước, sau đó mới tới phòng Thang Ý Tuyền.

Nhưng vừa vào cửa, Hề Việt đã rơi vào sự im lặng dài miên man.

Cô cứ nghĩ phòng mình bừa lắm rồi, nhưng phòng Thang Ý Tuyền còn không thể dùng từ bừa để hình dung. Điều có thể giải thích duy nhất là, Thang Ý Tuyền quá nhiều đồ, vậy nên nhìn đâu đâu cũng là đồ đạc, chỉ riêng vali 30inch cô ấy đã có hai cái.

Thậm chí Hề Việt còn nhìn thấy áo khoác lông vũ dài treo trên tường.

“Lần này ra ngoài tôi phải đi tới rất nhiều nơi, có những nơi rất lạnh.” Thang Ý Tuyền nói.

Cô ấy thật sự phải đi rất xa, Vân Nam không phải trạm đầu tiên của cô ấy. Cô ấy đã đi qua Thanh Hải, Cam Túc, thậm chí còn có Tây Tạng. Sau khi tạm thời dừng chân tại Vân Nam, cô ấy định sẽ tới Quảng Tây.

Hề Việt cúi đầu xử lý miệng vết thương cho Thang Ý Tuyền, cô không nói gì, thật ra đang thầm nghĩ, đúng là không thể nhìn bề ngoài của một người. Thang Ý Tuyền nhìn có vẻ không biết gì về cuộc sống, ấy vậy lại có thể một mình hoàn thành chuyến đi xa và lâu đến thế.

Thật sự không biết sao cô ấy có thể đi hết chặng đường này.

Thang Ý Tuyền duỗi tay ra, ngoan ngoãn để Hề Việt bôi thuốc sát trùng cho, rồi dán băng cá nhân vào.

“Sao cô lại có tủ thuốc? Yêu cô quá.”

Hề Việt nói trước khi xuất phát, cô lên mạng mua nó, trong chuyến du lịch kiểu này, tủ thuốc mini rất hữu dụng.

“Gửi link cho tôi đi, tôi cũng mua một cái.” Tay còn lại của Thang Ý Tuyền vuốt tóc cho Hề Việt: “Cô giỏi quá… Không đúng, cô thông minh quá! Sao cái gì cũng biết thế? Giỏi thật sự luôn ấy.”

Thang Ý Tuyền dùng hai từ giỏi liền, khi khen người khác cô ấy dùng từ rất khoa trương, nhưng giọng điệu lại vô cùng chân thành.

Hề Việt mím môi, không chịu được những lời “bồi bổ” này. Thật ra từ trước tới giờ cô luôn thấy kỹ năng sống của mình rất nghèo nàn, người lại khờ khạo, cũng may trong chuyến đi này đều gặp được người tốt. Mọi người đều sẵn sàng giúp đỡ cô, giải quyết đủ thứ rắc rối to nhỏ cho cô. Đột nhiên gặp phải Thang Ý Tuyền, người có kỹ năng bằng không, người cần dựa dẫm vào cô.

Hề Việt không thích dựa dẫm vào người khác, bởi vì đối với người khác, đó là một loại ràng buộc. Ví dụ bố luôn nói với cô, bố không giỏi, không giúp được con, hơn nữa trong nhà còn có dì và em trai con, đừng để bố khó xử.

Cô cũng không thích bị người khác dựa vào, bởi vì như vậy sẽ tự ràng buộc mình. Cô thật sự rất sợ câu nói “Hề Việt, con không giúp mẹ thì mẹ không sống nổi nữa” của mẹ mình, nó khiến trái tim cô bị vo thành một nắm.

Nhưng gần đây…

Người cô gặp phải, những lần được giúp đỡ và giúp đỡ ấy, dựa dẫm và được dựa dẫm ấy khiến cô rất thoải mái, các mối quan hệ đó đều rất đỗi đơn thuần, công bằng, thậm chí còn khiến người ta nhẹ nhõm, đây là sự qua lại lành mạnh.

Ví dụ như lúc này, cô xử lý móng tay cho Thang Ý Tuyền, Thang Ý Tuyền chớp đôi mắt to tròn, xinh đẹp, sáng lấp lánh của mình, cười nhìn cô chằm chằm.

“Những người lăn lộn trong ngành của cô đều như vậy sao?”

Thang Ý Tuyền ngây người: “Như nào?”

“Đã xinh, EQ còn cao, khen người ta tới nỗi lòng nở hoa luôn.” Hề Việt nói: “Tôi sắp bay lên trời luôn rồi, chân không chạm đất ấy.”

Thang Ý Tuyền cười ha ha, sau đó nhỏ giọng nói: “Chẳng mấy chốc tôi sẽ không còn là người trong giới nữa…”

Cô ấy hỏi Hề Việt: “Cô làm việc gì thế? Không cần đi làm sao?”

Hề Việt nói: “Tôi bị sa thải rồi, đang rảnh lắm.”

Thang Ý Tuyền sợ hãi: “Vai diễn của tôi mất rồi, chỉ là một diễn viên phụ nhỏ bé mà tôi cũng không giữ được, tôi cũng rất rảnh.”

Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Sau đó, Hề Việt lén tìm tên Thang Ý Tuyền trên mạng, lại tìm ra được thật. Mặc dù thông tin khá ít, nhưng không phải kiểu không tìm ra được gì.

Thang Ý Tuyền là sinh viên xuất sắc của khoa diễn xuất, có người lấy Thang Ý Tuyền ra so sánh với bạn bè, nói Thang Ý Tuyền xinh đẹp, đáng tiếc không ký kết được với công ty tốt, không có nhiều tài nguyên. Có người nói, con đường diễn xuất của Thang Ý Tuyền hẹp quá, chỉ có thể diễn vai mỹ nhân ngốc nghếch, không gánh nổi mấy vai sâu sắc. Còn có một phần thông tin đều là những scandal không hay, dường như một năm trước Thang Ý Tuyền bị chụp ảnh lúc đi tụ tập, bị người ta lôi ra bóc tách.

Đó được coi là làn sóng bùng nổ cõi mạng, Hề Việt ấn bừa bình luận nào đó, chửi khó nghe vô cùng.

Mạng xã hội là kính lúp, tất cả cảm xúc đều bị phóng đại trên này, bất kể  là thương hại hay bôi nhỏ, bất kể là thiện hay ác.

Sau đó, Thang Ý Tuyền không đi làm nữa, không ai biết cô ấy đã đi đâu, cũng không ai đoán được cô ấy lại xách vali, một mình đi tới phía Tây đất nước, đang tiến về phía mục tiêu mới.

Thang Ý Tuyền hỏi lịch trình hôm nay của Hề Việt.

Biết lát nữa Hề Việt muốn tới đài quan sát, cô ấy liền ngỏ lời muốn đi cùng.

Đáng tiếc, đôi mắt của Lệ Giang, đôi mắt của Lệ Giang vào ban ngày thật sự vô cùng bình thường, không có gì đặc sắc. Ngọn núi phía xa đều là những mái nhà xanh đen chồng lên nhau, ngoài ra chẳng còn gì nữa, trông có chút hiu quạnh, khiến người ta bất giác hoài nghi đài quan sát đặt ở đây làm gì.

Hề Việt đeo khẩu trang, vì sợ sẽ lây cho người khác, cũng để giữ ẩm nên cô còn kéo cao khoá áo khoác, so với Thang Ý Tuyền để mặt mộc rạng rỡ, cô như người nổi tiếng thần bí nào đó.

Cô nói với Thang Ý Tuyền, review hôm qua cô xem được có nói, ban ngày cảnh nơi này rất bình thường, khuyến khích tối tới ngắm cảnh đêm. Chi bằng chúng ta đi ăn trưa trước đã? Đi dạo mấy vòng, trời tối quay lại sau?

Thang Ý Tuyền không có ý kiến gì, nghe theo sự sắp xếp của Hề Việt hết, dù sao Hề Việt tính thế nào cô ấy cũng vui vẻ đi theo.

Hai người quyết định tới thành cổ tìm quán ăn trước.

Khi rời khỏi đài quan sát, Hề Việt bước xuống cầu thang, trong lòng chợt có gì đó bất thường, cô quay đầu lại, mắt nhìn dòng người đứng trước lan can đá của đài quan sát, nhưng không thấy gì lạ.

Lát sau, cô chỉ đành nhìn lại về phía trước.

Hề Việt kiểm tra Weibo trước, Chẳng đợi xuân không có động tĩnh gì.

Cô lại kiểm tra Wechat, Trì Tiêu cũng yên tĩnh lạ thường.

Cô tìm Xuân ở Vân Nam, phát hiện cửa hàng thành cổ Lệ Giang của Xuân ở Vân Nam cách chỗ cô chưa tới 800 mét.

Hôm qua Thang Ý Tuyền cũng vừa tới Lệ Giang, cảm giác mới mẻ vẫn còn nguyên, thấy gì cũng cảm thấy lạ lẫm. Cô ấy nhìn ngang nhìn dọc, mắt sắp không đủ dùng tới nơi, vội nắm sợi dây rút dưới áo khoác Hề Việt: “Chúng ta ăn gì đây?”

Hề Việt nói, cô muốn ăn món Vân Nam không?

Thang Ý Tuyền nói được chứ được chứ, vậy quán này đi!

Nói rồi, cô ấy kéo Hề Việt vào một nhà hàng bên cạnh cầu đá lớn.

Nhà hàng này có cách bài trí vô cùng đẹp, gần nước gần hoa cỏ, bất kể bên trong hay bên ngoài, cảnh vật đều được sắp xếp tỉ mỉ, thậm chí còn có sương nhân tạo. Nhà hàng nằm trong màn sương mờ ảo tựa chốn bồng lai tiên cảnh.

Thế nhưng, đây không phải quán đồ Vân Nam, mà là một nhà hàng đồ Tây.

Hề Việt nghĩ Thang Ý Tuyền đói không chịu nổi nên chọn quán gần nhất, ai ngờ sau khi ngồi xuống, Thang Ý Tuyền chỉ gọi một phần hoa quả.

Cô ấy cười ngại ngùng: “Tôi hơi… chán ăn. Trước đây họ luôn nói tôi béo, tôi bèn giảm cân, về sau giảm kinh quá, không ăn được gì nữa.”

Hề Việt gật đầu, gọi một ly nước rồi gập menu lại.

Thang Ý Tuyền kinh ngạc nhìn cô.

Hề Việt nói: “Đừng hiểu lầm, tôi chỉ không thích ăn đồ ăn đẹp mắt thôi.”

Họ hỏi ông chủ, biết có thể ăn đồ mang từ bên ngoài vào, thế là Hề Việt đứng dậy, đi sang quán bên cạnh gọi một phần bún mang về, cô kéo khẩu trang xuống, từ từ ăn.

Thang Ý Tuyền không ngồi nổi nữa, muốn ra chỗ thuyền hoa bên ngoài chụp ảnh.

Cô ấy vừa đi, khách ngồi bàn phía sau Thang Ý Tuyền liền lộ diện.

Bàn đó chỉ có một người, là người đàn ông trẻ có mái tóc được cắt tỉa gọn gàng, ngũ quan bình thường nhưng tổng thể trông rất thuận mắt. Khoảnh khắc chạm mắt với Hề Việt, người đàn ông cười với cô, sau đó đứng dậy đi tới.

“Chào cô.”

“…. Chào anh.”

Hề Việt ngẩng đầu, đũa còn chưa kịp đặt xuống.

Rất nhiều năm về trước, trên mạng xã hội, Lệ Giang từng được bình chọn là thành phố dễ xảy ra những cuộc gặp gỡ tình cờ nhất.

Có lẽ là do môi trường thiên nhiên, trong “chốn tiên” này, lòng người dễ rung động, luyến lưu.

Hề Việt để ý người đàn ông trước mặt không cao lắm, nhưng rất vạm vỡ, là kiểu vạm vỡ nhờ uống protein, cố tình phẫu thuật từng chỗ cơ bắp. Cô còn mặc áo khoác mà anh ấy vẫn chỉ mặc áo bó sát màu đen, siết chặt từng đường nét cơ bắp, không sợ lạnh à.

Về sau người đàn ông tự giới thiệu, quả nhiên Hề Việt không nhìn nhầm, anh ấy là huấn luyện viên thể hình.

“Lãnh Kế Bằng.” Người đàn ông tự giới thiệu.

Hề Việt há miệng, định nói anh gọi tôi là Mặt trăng được rồi.

Trước đây khi nói tên với người lạ, cô luôn nói vậy, nhưng hôm nay, cô không muốn giới thiệu như thế. Bởi vì có một giọng nói của người khác đang lặp đi lặp lại trong đầu cô. Người ấy khẽ gọi cô là Mặt trăng, là giọng điệu tự nhiên, xao xuyến long người nhất cô từng nghe. Bạn có thể nghe ra tình nồng ý đậm, nhưng lại không thấy quá đáng, cô thấy có lẽ đây là thiên phú, có những người bẩm sinh đã giỏi nói lời đường mật chăng?

“Tôi tên Hề Việt.” Cô nói.

Lãnh Kế Bằng là người thực tế.

Anh ấy có gì nói đó, vừa nãy đã bị hai cô gái xinh đẹp ngồi cạnh cửa sổ thu hút.

Nhất là Hề Việt, anh ấy rất tò mò về cô, vì thấy cô đeo khẩu trang, đi đường luôn cúi đầu, không thích nói chuyện, nhìn vô cùng kín đáo, e thẹn, nhưng lại có thể thản nhiên nói với ông chủ, rồi tới quán kế bên xách một túi bún về.

Nói thật, trong nhà hàng đồ Tây lạnh lẽo này, mùi hương của bát bún có lực sát thương quá lớn.

Quan trọng là… Lãnh Kế Bằng nhìn mặt Hề Việt, thấy đôi mắt hoang mang lại sáng rõ của cô mà không khỏi buồn cười.

Đáng yêu quá.

“Tôi muốn hỏi, tại sao cô phải ăn từng sợi bún một? Còn nhăn nho như thế?”

Hề Việt nuốt ngụm canh bún, nói, tôi đeo khẩu trang không phải vì tôi xấu hổ, mà là vì đang bị ho, cảm cúm, tôi ăn chậm cũng không phải vì kiểu cách này kia, đó là vì tôi bị nhiệt.

Nghe vậy, Lãnh Kế Bằng cười ha hả, cười tới nỗi rung cả bàn.

Hề Việt chỉ đành dùng hai tay giữ chặt bát bún của mình.

“Tôi có thuốc, trị đau họng và nhiệt tốt lắm.” Lãnh Kế Bằng lấy một vỉ thuốc trong túi thể thao mang theo, đưa cho Hề Việt.

“Cảm ơn anh.” Hề Việt nhận lấy, xoay vỉ thuốc mấy vòng, cuối cùng bỏ vào túi áo.

Thang Ý Tuyền đã quay lại.

“Buổi chiều hai cô có định đi đâu không? Dạo quanh thành cổ hả?” Lãnh Kế Bằng nói mình khá thông thạo Lệ Giang, có thể làm hướng dẫn viên.

Hề Việt không thấy có vấn đề gì, cô đã quen và thích việc kết bạn mới trên đường đi.

Đương nhiên Thang Ý Tuyền không nói gì, Hề Việt đồng ý thì cô ấy đồng ý.

Thế là tiểu đội Lệ Giang đã hình thành.

Lãnh Kế Bằng rất ga lăng, xách túi cho hai cô gái, khi Thang Ý Tuyền chụp ảnh, còn cầm áo khoác cho, mấy túi to phồng như không có cân nặng trên tay anh.

Cơ bắp trên tay anh ấy to tới cỡ nào? Hề Việt nhìn chằm chằm một lúc, thầm ước lượng, không tìm ra được thứ để đối chiếu. Cô bất giác lè lưỡi, chỉ thấy nó rất giống thuỷ thủ Popeye.

“Hết cách thôi, nghề nghiệp yêu cầu vậy, tôi không nói tới việc học viên có tin tưởng mình hay không, nếu không để cơ bắp lộ rõ, vậy ảnh của cô sẽ không được đặt trên hai hàng đầu của trung tâm đâu.” Lãnh Kế Bằng nói: “Tôi cũng không được tính là khoa trương quá đâu, mấy đồng nghiệp của tôi… Bỏ đi, không nói nữa, đợi năm sau tôi sẽ tăng cơ thêm.”

Lãnh Kế Bằng nói bây giờ mình đang làm việc ở trung tâm thể hình tại Quảng Châu, còn mời Hề Việt và Thang Ý Tuyền tới đó chơi. Nếu định tập gym, anh ấy có thể hướng dẫn từ xa, không mất tiền.

Hề Việt nhớ tới thẻ tập gym bỏ xó của mình, cảm thấy sau này mình sẽ không nói gì liên quan tới tập thể hình với Lãnh Kế Bằng nữa.

Thang Ý Tuyền lại rất hào hứng, cô ấy muốn hỏi Lãnh Kế Bằng tăng cơ kiểu gì? Cô ấy gầy quá, có thể có cơ bắp đẹp khi không cần nạp nhiều năng lượng không?

Ba người chầm chậm dạo quanh thành cổ nguyên buổi chiều, nói mãi không hết chuyện, còn đi uống café.

Sau khi tới Lệ Giang, cô đã chứng kiến quán café ở đây cạnh tranh thế nào. Hề Việt chỉ thấy sợ hãi, cũng may ý định mở quán café ban đầu của cô đã bị ngăn lại, “sáng kiến” đó của cô thật ra không còn mới mẻ gì nữa, không có chút tính cạnh tranh nào. Chỉ nói riêng quán họ tới vào chiều nay, đó là quán kết hợp ba trong một: homestay + tiệm sách + tiệm DIY.

Những gì bạn có thể nghĩ tới đã bị người ta tiến hành từ lâu rồi.

Lãnh Kế Bằng thích Lệ Giang, gần như năm nào anh ấy cũng tới đây một lần. Anh ấy nói: “Bây giờ không được, bởi vì Lệ Giang hot lâu quá rồi…. Đổi lại mười mấy năm trước, bắt đầu buôn bán từ lúc đó thì đúng là kiếm được thật. Lớp người làm chủ năm ấy đã phát tài, tự do tự tại rồi, gì mà quán café, studio, chuỗi nhà hàng…”

Hề Việt cầm cốc café lên, lông mi rủ xuống, không tiếp lời.

“Hôm nào đó chúng tới cổ trấn Phúc Hà đi, tôi nghe nói ở đó vẫn chưa bị thương mại hoá quá, tôi muốn tới đó dạo xem.” Thang Ý Tuyền nói.

Lãnh Kế Bằng nói được chứ: “Chúng ta có thể thuê xe, sau đó ở Bạch Sa hoặc Phúc Hà một đêm, sáng sớm ngày thứ hai đi xe tới núi tuyết Ngọc Long, ngắm núi bình minh rực ánh vàng, thế nào?”

“Được đấy!” Thang Ý Tuyền tán thành hai tay hai chân.

Lãnh Kế Bằng đá mũi giày Hề Việt: “Này, cô nghĩ gì thế?”

“Hả?” Hề Việt đặt cốc xuống, ngẩng đầu lên: “Không có gì.”

“Núi tuyết Ngọc Long, cô có đi không?”

“Được chứ, đi.”

Nói mãi, họ đã ngồi ở quán café tới khi trời tối.

Thang Ý Tuyền thấy trời đang sẩm tối liền vội vàng kéo Hề Việt, tay kia kéo Lãnh Kế Bằng, chạy về phía đài quan sát: Đôi mắt của Lệ Giang.

Review nói, khoảnh khắc đẹp nhất của đài quan sát là khi có “hai luồng ánh sáng”: Ánh sáng mặt trời lặn và ánh đèn của mọi nhà khi vừa bừng sáng.

Khoảnh khắc ấy rất hiếm.

Trời sắp tối, dòng người trong thành cổ dần nhiều lên.

Hề Việt không cảm nhận sai, bởi vì ngõ trong thành cổ Lệ Giang chật hơn, vậy nên chen chúc hơn hẳn, nhất là khi tới gần ngõ Đại Nghiên Hoa, nói vai chen vai cũng không quá.

Buổi trưa, họ tới bằng đường khác, không thấy mệt, giờ đi phía ngược lại, phải leo lên trên, leo xong những bậc thang đủ màu sắc đó mới có thể nhìn thấy đài quan sát.

Bậc thềm có 200 bậc, hai bên là tường đỏ nổi tiếng, có vô số nét vẽ nghuệch ngoạc, du khách chen chúc đứng trên bậc thang chụp ảnh, muốn thoát ra khỏi đám đông sẽ hơi khó.

Lãnh Kế Bằng đi trước mở đường, Hề Việt và Thang Ý Tuyền đi theo sau. Hề Việt còn ổn, Thang Ý Tuyền đã không leo nổi nữa, gần như là bị đẩy lên trên. Cô ấy kéo áo Lãnh Kế Bằng, kéo tới nỗi anh ấy thở không ra hơi.

Sau đó họ còn nóng hơn, Lãnh Kế Bằng nói đùa với Thang Ý Tuyền, chí ít cô cũng là diễn viên, là người của công chứng đây, cách xa tôi chút đi, phải tránh scandal chứ? Ví dụ không thể đi gần người khác giới quá, đại loại vậy, cô không sợ bị bàn tán à?

Thang Ý Tuyền nói anh nghĩ nhiều rồi, giới này người mới nhiều vô kể, vào ra nhanh như chớp, không ai quen tôi đâu. Hơn nữa, kệ đi, thích bàn tán thì bàn tán, thích chửi thì chửi, tôi không làm gì nữa, họ có thể cắt ghép mấy bài đăng Weibo vụn vặt của tôi, cắt xén câu chữ, sau đó vu oan giá hoạ cho tôi, chửi bới tôi, bạo lực mạng với tôi. Công ty còn kêu tôi cố chịu, nói nổi bằng scandal cũng là nổi… tôi không nhịn nổi nữa, cùng lằm thì không làm nữa! Má nó luôn, không làm nữa! Tôi không làm nữa có được không! Tôi không cần mấy người bàn tán về tôi, cũng không cần mấy người thích tôi! Không cần số lượng người hâm mộ mấy người cho tôi! Biến hết đi, biến!!!

Lãnh Kế Bằng vội lùi sang bên cạnh, nói trời ơi, cô gái này, cô đáng sợ quá, tôi phải cách xa cô chút.

Bảo Hề Việt leo hết 200 bậc thang này cũng hơi miễn cưỡng, mặt đỏ bừng bừng.

Lãnh Kế Bằng quay đầu, đưa tay về phía Hề Việt: “Nào, tôi kéo cô.”

Hề Việt lắc đầu, bám vào tường.

Thang Ý Tuyền lại xảy ra chuyện.

Cô ấy vùi đầu chạy lên, giẫm phải giày của một du khách. Giày cứ thế lộc cộc lăn xuống, không sao dừng lại được, nháy mắt đã lăn xuống bậc đầu tiên.

Thang Ý Tuyên kêu la oai oái, lại xuống cầu thang đi nhặt giày cho người ta, rồi lại leo lên.

“Hai người lên trước đi, đừng đợi tôi, tôi lên ngay!”

Hai luồng ánh sáng.

Ánh sáng từ trời cao và ánh đèn.

Hề Việt đặt chân lên đài quan sát.

So với lúc trưa, nơi này náo nhiệt, đông đúc hơn nhiều, đầu người chen chúc trên đài quan sát chật hẹp.

Cũng may có Lãnh Kế Bằng ở phía trước, có người to con đứng đó, rất dễ để chiếm cho Hề Việt một chỗ đứng. Hề Việt đi lên trước, chống lên lan can đá, nhìn về phía dãy núi phía xa, đó gần như là vẻ bề ngoài của hơn nửa thành cổ Lệ Giang.

Lúc này, ánh dương màu vàng đồng vẫn chưa tan, ẩn mình vào đám mây ngoằn nghèo, mang tới cảm giác áp bực cực lớn, tựa như ánh sáng chiếu vào Thiên Cung trong phim truyền hình tiên hiệp.

Xuống dưới nữa là rừng xanh mướt, cây cối chen chúc nhau, cỏ mọc um tùm.

Mái nhà bình thường vào ban ngày giờ cũng sáng rực, một khoảng ánh đèn đỏ cam nối liền nhau, lớp lớp chồng lên nhau, từ trên xuống dưới như bức tranh cuộn dài được vẽ tỉ mỉ đang mở ra.

Thứ xa nhất, cao nhất chính là lầu Vạn Cổ trên đỉnh núi, tựa như dấu đỏ khẽ gõ một tiếng.

Vạn vật trên thế gian đã được định doạt.

“Đẹp quá…” Lãnh Kế Bằng cảm than.

Hề Việt nhìn về phía trước, không nói gì.

Hai tay cô chống lên lan can, lòng bàn tay lạnh toát, nhưng bản thân lại không cảm nhận được gì.

Cô đang nghĩ, chắc cô sẽ không thể nhìn thấy cảnh đêm nào hùng vĩ như vậy nữa.

Đúng vậy, cảnh đêm Đại Lý dịu dàng, chậm rãi, còn Lệ Giang là sự hùng vĩ, phóng khoáng, là nét phẩy tuỳ hứng, không gò bó của bậc hoạ sư chốn nhân gian.

“Tôi muốn khóc.” Lãnh Kế Bằng nói, đôi mắt anh ấy ngập tràn ánh dương và ánh đèn: “Nhưng tôi không biết tại sao mình muốn khóc.”

Thang Ý Tuyền nhặt giày xong cũng đã lên tới nơi.

Cô ấy chen tới cạnh Hề Việt, lẳng lặng nhìn phía xa, nước mắt còn rơi xuống nhanh hơn Lãnh Kế Bằng.

“Tôi từng diễn câu chuyện của rất nhiều người.” Thang Ý Tuyền nghẹn ngào, ánh sáng lấp lánh rơi vào mắt cô ấy: “Ai cũng nói ánh lửa của vạn nhà, mỗi ngọn đèn là một câu chuyện, nhưng tôi mong một ngày nào đó, có người cũng có thể nhìn thấy tôi, nhìn thấy ngọn đèn trên người tôi, thích tôi, thích câu chuyện của tôi, vì tôi mà dừng bước, kiên nhẫn đọc thông tin về tôi… Tôi không tệ hại như họ nói đâu, thật đấy.”

Bất kể tỏ ra thoải mái, không quan tâm thế nào, nhưng lòng người làm bằng da bằng thịt, suy cho cùng Thang Ý Tuyền vẫn không thờ ơ được, không thể bỏ ngoài tai những lời bình luận ác ý, sỉ, miệt thị tung trời ấy.

“Tôi mong có một ngày, khi mặt trời bá đạo rời đi, lặn xuống, trời tối rồi, họ có thể nhìn thấy dáng vẻ khi đèn sáng của tôi, nói một câu, thì ra Thang Ý Tuyền là người rất tốt, ánh sáng trên người cô ấy đẹp thật đấy.”

Hề Việt quay đầu nhìn Thang Ý Tuyền, nói: “Cô cũng rất thông minh.”

“Hả?”

“Những lời cô nói rất thông minh.” Cô cười với Thang Ý Tuyền, rõ ràng trong mắt cô cũng có nước mắt: “Có lẽ tôi còn tham lam hơn cô chút.”

Tôi mong bất kể ngày hay đêm đều có người có thể nhìn thấy tôi, trong mắt chỉ có mình tôi.

Tôi mong có người thật lòng thích tôi, thích mọi thứ của tôi, bất kể ánh sáng trên người tôi có sáng hay không. Có thể có lúc tôi sẽ “mất điện”, có thể sẽ không tiếp xúc được, có thể sẽ chỉ loé lên, nhưng tôi mong mỗi dáng vẻ của tôi đều có thể được yêu mến.

Là thật hay giả.

Là chói mắt hay ảm đạm.

Là nhút nhát, hèn yếu hay túng quẫn không chịu nổi, nhưng đó đều là tôi.

Cho dù rất nhiều thứ cô không dám thể hiện trước mặt người khác, nhưng đó đều là cô.

Nếu anh gặp được cô thật sự, cô của tất cả ấy, anh có còn sẵn sàng ở bên cô, đồng hành với cô không?

Có thể không?

“Có thể không?” Thang Ý Tuyền cũng hỏi như vậy: “Tôi chỉ biết, sau khi tôi bị bóc phốt trên mạng, mấy fan cứng của tôi cũng chạy mất rồi.”

Hề Việt lắc đầu, quay đầu đi, nước mắt lăn dài.

“Hai người nói gì thế?” Lãnh Kế Bằng không hiểu trái tim mềm yếu và những phiền muộn của con gái: “Tôi muốn khóc là vì tôi thấy nơi này đến núi non cũng trở nên bé nhỏ, tôi rất kích động. Lần nào tới đây, nhìn thấy cảnh này tôi đều rất muốn khóc, tôi tự nhủ chắc chắn mình phải thành công.”

Họ cùng đứng tại đây, nhưng trong lòng lại có suy nghĩ khác nhau.

Nhưng không sao.

Điều đó không cản trở việc họ cùng ngắm phong cảnh hùng vĩ này.

Đêm ngày một khuya.

Một luồng sáng trong hai luồng, ánh dương đã dần trở nên ảm đạm, càng làm nổi bật sự sắc bén của ánh đèn.

Đôi mắt Lệ Giang nổi tiếng khắp nơi, du khách tới đài quan sát ngày càng nhiều, có người tới từ bên cạnh, có người leo cầu thang lên, người người qua lại tấp nập.

Quán bar cạnh đài quan sát cũng tới giờ mở cửa, họ đang chỉnh nhạc và ánh sáng, khiến bầu không khí càng thêm tấp nập.

Hề Việt vốn đứng cạnh lan can đá, cô dần bị dòng người xô đẩy, khách du lịch phía sau ngày càng đông hơn. Cô muốn kéo Thang Ý Tuyền nhưng lại kéo hụt, bả vai mình bị người ta kéo đi.

Lãnh Kế Bằng xin lỗi trước, sau đó nói: “Đông người quá, tôi che cô, qua bên cạnh trước đã.”

Hề Việt gật đầu nói được, nhưng khi quay người, ánh mắt cô lại lướt qua đài quan sát.

Ánh mắt Hề Việt dừng lại, người cũng dừng bước.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau với Trì Tiêu, Hề Việt biết, buổi trưa cô không nhìn nhầm.

Trì Tiêu mặc áo khoác bò màu xám đậm, quần dài đen, màu sắc trang phục không bắt mắt, nhưng anh thuộc tuýp người cao ráo, khoẻ khoắn, đứng ở đó không lẫn với ai được.

Buổi trưa, rõ ràng cô đã thấy anh, nhưng chỉ thẫn thờ giây lát đã không thấy đâu.

Lúc này gặp lại, cô vẫn không hiểu nổi lòng anh.

Xung quanh là tiếng người cười nói, dòng người tấp nập, nhưng Hề Việt lại không nghe thấy gì, cũng không nhìn thấy gì.

Cô đoán, Trì Tiêu cũng vậy.

Bởi vì dường như mắt anh có thể xuyên qua đây, xuyên qua dòng nước đang di chuyển hỗn loạn này, rơi chuẩn lên người cô.

Anh không có biểu cảm gì, nhưng dường như đã nói hết mọi điều trong khoảnh khắc mắt chạm nhau ấy.

… Em hy vọng bất kể ngày hay đêm đều có người có thể nhìn thấy em, ánh mắt chỉ có em.

Nếu có một ngày, anh nhìn thấy em thật sự, em của tất cả, anh còn sẵn sàng ở lại, sẵn sàng yêu một em như vậy không?

Trên đỉnh núi phía xa, lầu Vạn Cổ sừng sững đứng đó.

Trì Tiêu nhìn cô chằm chằm, không cử động, lại như đã đóng dấu phong ấn vào trái tim cô.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn