Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 38: Là Hề Việt hay Mặt trăng nhỏ – Trạm Lệ Giang

*Lệ Giang là một trong những điểm đến nổi tiếng nhất của Vân Nam, Trung Quốc. Nơi đây có những thắng cảnh nên ghé qua như thành cổ Lệ Giang, núi tuyết Ngọc Long, Lam Nguyệt Cốc, đặc biệt là văn hoá dân tộc Nạp Tây. Về các món ăn đặc sản, khi tới Lệ Giang, không thể bỏ qua các món như lẩu sườn hun khói, bún qua cầu. Tới Lệ Giang, bạn sẽ được cảm nhận phong cảnh, bầu không khí yên bình, cổ kính và đậm chất tình.

Đi xe từ Đại Lý tới Lệ Giang mất khoảng hai tiếng.

Khi Hề Việt xuống xe, mặt trời đã lên chính giữa.

Vốn cứ nghĩ dậy quá sớm, không ngủ đủ, suy sụp tinh thần, cộng thêm Lệ Giang ở gần phía Bắc, độ cao so với mực nước biển cao hơn, vậy nên cô mới thấy lạnh. Sau khi xuống xe, cô định mặc thêm quần áo, kết quả khi vừa dừng lại bên đường, mở vali ra, một màn như bom nổ đã xảy ra.

Vali bị nhét chật cứng.

Cô vội vàng mặc thêm áo khoác gió vào, kéo khoá lên tới tận cổ, sau đó thu dọn số đồ đạc còn lại, vỏn vẹn chỉ có mười phút, cuối cùng mới có thể tiếp tục đi về phía trước.

Xe bus trong thành phố Lệ Giang rất phát triển, các tuyến đường đi bon bon, hành khách trên xe cũng không nhiều, ai cũng có chỗ ngồi.

Hề Việt ngồi ở chỗ gần cửa sổ, mũi chống vào kính, mắt nhìn ra ngoài, hơi nóng phả ra tạo thành sương mờ. Cô giơ tay sờ trán, không thấy nóng mấy, bởi vì lòng bàn tay cũng nóng rực.

Có lẽ là dấu hiệu của cảm cúm, sốt.

Tóm lại tối qua vẫn bị nhiễm lạnh.

Trong lúc cấp bách, cô tìm một chỗ để ngủ.

Cho dù khó chịu ở đâu, ngủ một giấc dài, tất cả đều sẽ ổn hết.

Hề Việt nghĩ.

Homestay cô đặt nằm trong thành cổ Lệ Giang.

Thành cổ thành cổ, lại là thành cổ. Hề Việt thấy chuyến đi này của mình coi như đã lấp đầy mộng tưởng của bản thân về thành cổ, cổ trấn suốt bao năm.

Nhưng cảm giác thành cổ Lệ Giang mang tới cho du khách lại không giống thành cổ Đại Lý.

Hề Việt không kịp kiểm chứng, mí mắt sụp xuống, không sao nhấc lên nổi.

Chủ homestay là một cặp vợ chồng trung niên, nhìn rất hoà nhã. Về sau Hề Việt mới biết, bà chủ là người dân tộc Di, thảo nào ngũ quan bà ấy lại sâu như vậy, màu mắt hơi sẫm, đôi mắt sáng long lanh, cười lên khiến người ta không cưỡng lại được.

Có thứ gì đó xoẹt qua suy nghĩ hỗn loạn của Hề Việt, mẹ Trì Tiêu là người dân tộc Di, vậy nên điểm nào trên người anh di truyền từ mẹ?

Bởi vì có rất nhiều phòng trống nên căn phòng trong góc tầng một, giá rẻ được Hề Việt đặt đã thăng hạng. Homestay ở đây cũng được xây hai tầng, phân chia khu tương tự như homestay Mã Ni, nhưng phong cách thì khác nhau. Giếng trời ở chính giữa được thiết kế thành đá giả và đài phun nước, còn có rất nhiều phiến đá rải đầy hoa tươi. Hề Việt mở cửa sổ phòng ở tầng hai ra là có thể nhìn thấy những khóm hoa đủ màu sắc ở tầng một. Những màu sắc ấy ghép lại với nhau, lao thẳng vào mắt cô, khiến mắt cô nóng bỏng.

Không được, thật sự phải đi ngủ rồi, con ngươi rát lắm rồi.

Nhưng trước khi ngủ, cô vẫn gắng gượng chút sức lực cuối cùng, ôm quần áo đang chờ giặt trong vali mang tới phòng giặt đồ, không thì ngày mai không có quần áo để mặc.

Sáng cô đi vội tới mức nào?

Áo khoác len và váy vải cô mua ở Đại Lý vốn được phơi trên sân thượng homestay Mã Ni, cô cũng quên mang chúng đi.

Kệ đi.

Hề Việt khoá cửa lại, kéo chăn lên, ngủ tới quên trời quên đất.

Đang độ giữa trưa, ánh năng xuyên qua khe cửa, rơi rải rác trên giường, tựa như từng vết mực vẽ qua mặt cô. Cô thấy phiền nên trùm hẳn chăn qua đầu.

Trong phòng có mùi gỗ.

Phòng ở đây cũng làm hoàn toàn bằng gỗ, đầu giường có dán ký hiệu cấm hút thuốc, cửa sổ còn lại trong phòng đối diện với con ngõ nhỏ, thi thoảng có các bà các cô đi qua, tiếng bước chân hoà cùng tiếng nói chuyện. Ban đầu, khi ở Hoà Thuận, Hề Việt mất ngủ vì tiếng nước chảy của phòng kế bên, tới giờ, nghe thấy tiếng người đi đường cũng không cản trở việc cô đánh một giấc, tất cả đều cho thấy khả năng thích ứng của con người mạnh tới nhường nào.

Trước khi rơi vào mộng đẹp, suy nghĩ của Hề Việt trôi dạt về nơi xa. Cô đang hồi tưởng lại, homestay Mã Ni ở Lệ Giang mà Thịnh Vũ nói nằm ở đâu? Nó cũng sẽ giống nơi này, đều là hoa tươi sao?

Vậy Xuân ở Vân Nam thì sao? Có chi nhánh ở thành cổ Lệ Giang không?

Cô chưa kịp khảo sát.

Thực đơn chi nhánh ở Lệ Giang có gì khác biệt?

Vừa nãy, trên đường tìm homestay, cô đã nhìn thấy n quán ăn Vân Nam, n+1 quán lẩu sườn hun khói. Chất lượng đồ ăn của Xuân ở Vân Nam luôn ở mức ổn trở lên, thậm chí có thể coi là xuất sắc, nhưng kẹp giữa nhiều nhà hàng, quán ăn tương tự như vậy, dường như nó cũng chẳng có gì đặc biệt.

Vậy tại sao ban đầu khi ở Hoà Thuận, cô lại chọn quán này?

Cô đi vào quán Xuân ở Vân Nam, quen được một người tên Trì Tiêu, sau vô số lần trùng hợp, cô đã có mối quan hệ thân thiết ngắn ngủi với anh.

Hề Việt không thể đào sâu về quá khứ để nghiên cứu cái gọi là tại sao, đừng nói là bây giờ đầu óc mụ mị, ngay cả lúc tỉnh táo cô cũng chưa chắc tìm được đáp án.

Chuyện không làm rõ được thì chỉ có thể dùng hai chữ vận mệnh để giải đáp.

“Giống như em đổi ảnh mặt trăng ở Nhĩ Hải làm ảnh đại diện…”

Giọng Trì Tiêu tựa nước chảy, hầu như lúc nào cũng rõ ràng, sáng rõ như vậy, nhưng cũng có lúc mơ hồ, khó hiểu.

“Anh cũng muôn khoe mặt trăng của anh, vậy nên…”

Vậy nên…

Lời Trì Tiêu từng nói hôm qua lại xuất hiện trong mơ, văng vẳng bên tai cô.

Vậy nên em là thứ để anh khoe mẽ sao?

Còn nữa, rốt cuộc em có thứ gì đáng để “khoe mẽ”?

Hề Việt không hiểu nổi hai câu hỏi này, câu hỏi đầu tiên là câu cô muốn chất vấn Trì Tiêu, câu thứ hai là chất vấn chính mình.

Cô đang giận dỗi.

Lồng ngực cô căng tức, cảm xúc bấn an liên tục nhảy trong tim, trong lá phổi,không sao dừng lại được, khiến cô không thể yên giấc.

Trong mơ có Trì Tiêu.

Cô hơi bối rối, bởi vì cho dù cô vẫn đang giận anh, nhưng anh lại xuất hiện trong giấc mơ của cô, đứng trước mặt cô, nâng mặt cô lên, đôi môi khô khốc áp tới, cô vẫn mong ngóng tiếp nhận anh.

Môi anh mang theo hơi nóng, đầu lưỡi len lỏi vào trong lại lạnh lẽo. Cô đang sốt, vậy nên rất muốn quấn chặt lấy nó, tham lam sự mát lạnh ấy, nó giúp cô giảm nhiệt độ.

Cô đấu tranh tâm lý không thôi, tay lại bám lấy má anh, sờ tới sờ lui, sau đó sờ tới làn da dưới xương quai xanh của anh, cảm nhận được da ở đó còn mướt hơn, nóng hơn trên má.

Nhiệt độ tang lên, cô không thích lắm, nhưng dường như nhiệt độ này hoàn toàn ngược lại với độ cao so với mực nước biển nhỉ? Càng đi xuống thì lại gần nguồn nóng hơn.

Trong đầu Hề Việt hiện lên cảnh tượng, socola bị tan chảy, giới hạn vắt ngang ấy không còn rõ ràng mà trở nên trơn tuột, mơ hồ. Cô hét lớn trong mơ: Không được! Cơ bụng đâu! Cơ bụng đâu! Đừng, không được ăn!

Trì Tiêu nắm lấy tay cô, để nó lên vùng trơn trượt bị tan chảy kia, sau đó nắm lại, khẽ an ủi bên tai cô: Chưa tan, chưa tan, vẫn còn ở đâu mà, em sờ nhầm chỗ rồi…

Hề Việt bừng tỉnh.

Đã là chập tối, trong phòng không bật đèn, cô gần như bật dậy như cá chép quẫy mình, dựa vào tia sáng len lỏi ngoài cửa sổ, cô nhìn lòng bàn tay của mình.

Hề Việt thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên sau khi ngủ một giấc tinh thần tốt hơn nhiều, khí nóng trên cơ thể cũng tan biến, người nhẹ nhõm hơn.

Mặc dù cổ họng cô vẫn hơi ngứa.

Hề Việt ho mấy tiếng, bật đèn ở đầu giường lên, dựa vào giường xử lý tin nhắn Wechat.

Cô vừa đi, chỉ riêng sáng sớm Trì Tiêu đã gọi cho cô hai cuộc, gửi hai tin nhắn, đầu tiên là hỏi cô ở đâu, sau đó là một dấu hỏi chấm.

Thấy cô không trả lời, anh cũng không nhắn gì thêm, chỉ yên lặng ở đó.

Nhóm của homestay Mã Ni cũng yên ắng, không ai hỏi việc cô không từ mà biệt, Hề Việt đoán, chắc Trì Tiêu rất bực, tiện thể bịt miệng mọi người luôn.

Người duy nhất nhắn tin riêng với cô là Tôn Chiêu Chiêu.

Cô ấy cũng chỉ nói chuyện của mình, là vấn đề tình cảm tối qua chưa kịp kể cô nghe.

Không ngoài dự đoán, tối qua Jade đã tỏ tình với Tôn Chiêu Chiêu. Khi bài hát đầu tiên của anh ấy được biểu diễn, anh ấy gọi Tôn Chiêu Chiêu tới quán bar.

“Mệnh lệnh” anh ấy giao cho Tôn Chiêu Chiêu rất nghiêm khắc, nói Tôn Chiêu Chiêu, em không được đi, không được cười, càng không được chế nhạo khả năng viết lời của tôi, lát nữa tôi hát xong sẽ tìm em hỏi cảm nghĩ.

Tôn Chiêu Chiêu còn lâu mới làm theo ý anh ấy, khi ấy đứng dậy nói tôi phải đi vệ sinh.

Jade ấn cô ấy về chỗ chính giữa dưới sân khấu, đó là chỗ xem tuyệt nhất, anh ấy nói với cô, hôm nay em có đau bụng cũng phải nhịn.

Tôn Chiêu Chiêu phiền chết đi được.

Cô ấy không biết Ngưu Gia Phú phát điên cái gì, cũng không hiểu nổi, tại sao anh lại ôm guitar, yên lặng ngồi trên sân khấu, đèn vừa sáng đã thấy anh thuận mắt hơn nhiều.

Có lẽ vì kéo dài được khoảng cách nên sẽ thấy anh đẹp hơn chăng?

Tôn Chiêu Chiêu không muốn ngồi ở chỗ dễ bị chú ý, vậy nên nhạc vừa vang lên, cô đã đứng dậy tới chỗ góc gần cửa sổ.

Kết quả vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải ánh mắt của người trên sân khấu.

Tôn Chiêu Chiêu giật thon thót, cầm ly nước hoa quả đổi chỗ tiếp, lần này đổi tới chỗ quầy bar. Bartender đang bận pha chế, tiếng tinh tinh tang tang vang lên không ngớt, cô ngồi trên ghế cao, ngước mắt nhìn, phát hiện ánh mắt Jade lại đuổi theo cô.

Hề Việt hơi buồn cười.

Cô gọi cho Tôn Chiêu Chiêu, nghe thấy Tôn Chiêu Chiêu ở đầu bên kia điện thoại vô cùng ai oán.

“Cô đừng đừng đừng cười nữa.”

Hề Việt vỗ miệng mình: “Được được được, tôi không cười.”

“Cô học theo tôi!”

“Nào có!” Hề Việt nghiêm mặt lại: “Được, tôi không cười nữa.”

Tôn Chiêu Chiêu phát hiện Ngưu Gia Phú bất thường khi nghe bài hát kia, cũng tại anh ấy cả, bình thường hát nhiều bài tình ca như vậy, có lần nào nghiêm túc được đâu.

Hề Việt ngồi thẳng dậy, ho mấy tiếng.

“Cô cảm rồi à?”

Hề Việt nói hình như là vậy, tuyệt đối đừng là cảm cúm lây nhiễm, đang ra ngoài chơi như này, ốm là rắc rối lắm.

Tôn Chiêu Chiêu hỏi: “Tôi nên làm gì giờ?”

Rõ ràng bản thân Hề Việt cũng là gà mờ, tới giờ cô cũng chỉ có thể lấy dáng vẻ gà già ra phân tích cho Tôn Chiêu Chiêu: “Chuyện này có gì phải đắn đo chứ? Cô thích anh ấy không?”

Tôn Chiêu Chiêu nói cô ấy cũng không biết, có lúc cũng thích. Ví dụ như con người Ngưu Gia Phú, mặc dù bố mẹ đặt cho cái tên rất quê, nhưng mặt không quê chút nào, khi lên sân khấu cất tiếng hát cũng khá quyến rũ.

Nhưng có lúc anh ấy khiến người ta ghét vô cùng.

“Chủ yếu là anh ấy không hiểu nhân tình thế thái gì cả, đầu óc không giống với người bình thường. Nói anh ấy ngốc nghếch khờ khạo thì hơi đề cao quá, tóm lại là trông cứ ngố ngố sao ấy. Cô nói chuyện đàng hoàng với anh ấy, anh ấy lại cứ nói đùa với cô, cô nói đùa với anh ấy, anh ấy là nói đùa hơn cả cô. Bị điên đúng không?”

Tôn Chiêu Chiêu nói, khi cô và Jade vừa quen nhau, cả hai đều không hiểu đối phương, hiếm khi sống hoà thuận được. Lần đầu tiên cãi nhau là vì Jade xem một buổi biểu diễn của cô ấy.

Khoảng thời gian đó, Tôn Chiêu Chiêu hay cười cợt nhiều về việc mình nói lắp, có lúc cô ấy còn phối hợp cùng, coi đây là trò cười cho khán giả bên dưới. Cô ấy không để ý gì, nhưng khi Jade cũng cười cợt theo, cô ấy lại không vui.

“Điều này chứng tỏ ban đầu cô đã đối xử khác với anh ấy.” Hề Việt cười, nghĩ rồi nói: “Cô luôn tỏ ra quá thản nhiên. Về việc nói lắp của cô, có lẽ anh ấy thật sự cho rằng cô hoàn toàn không bận tâm… Tôi nói thật đấy, trước khi cô nói chuyện này với tôi, tôi cũng tưởng cô không để ý gì.”

Tôn Chiêu Chiêu nói chắc là vậy: “Thật ra không chỉ có chuyện này… Bỏ đi, tóm lại tôi thật sự sẽ bị trai thẳng làm cho tức điên mất, tôi thấy họ đều là người không tim không phổi.”

Hề Việt nói vậy thì chưa chắc, đây không phải vấn đề trai thẳng gái thẳng, mà là vốn dĩ con người là cá thể độc lập, giữa người với người tồn tại thành luỹ tự nhiên, không bao giờ có thể đồng cảm tuyệt đối được. Bởi vì đối phương không biết mỗi một vết thương và hướng máu chảy trên người cô, vậy nên mới cần tiếp xúc, thấu hiểu nhau.

Quan hệ thân thiết là vậy, hai người liều lĩnh như vậy, muốn cùng nhau gây dựng mối quan hệ thân thiết, chỉ dựa vào sự dũng cảm này đã đáng được tuyên dương.

Nếu không sao lại nói tình yêu cần sự can đảm, còn được người đời truyền tụng qua nhiều thế hệ như vậy?

Điều này có nghĩa là hai người phải phá vỡ thành luỹ của mình, phân trần bản thân thật sự cho đối phương, thậm chí có thể không bận tâm điều gì, đưa bản thân vặn vẹo, méo mó, không hoàn chỉnh cho đối phương, nhưng đó mới là bạn thật sự…

Nói mãi nói mãi, Hề Việt chợt nhỏ giọng dần.

Về sau cô nhìn cửa sổ ở đuôi giường, ngây ngốc nhìn màu sương mù đang dần trở nên mông lung.

Đúng vậy, đêm đầu tiên cô tới Lệ Giang, đến cùng với ánh đêm còn có sương mù mờ ảo, nhuốm màu quyến luyến lên ngọn đèn đường trong ngõ, không để lộ ra bộ mặt thật dưới ánh sáng kia.

Tôn Chiêu Chiêu tưởng tín hiệu Hề Việt không tốt: “Alo? Cô đang nói không?”

“Ừ.” Hề Việt nói: “Xin lỗi, tôi hơi mất tập trung.”

Hai người lại nói thêm mấy câu nữa.

Tôn Chiêu Chiêu thay đổi khó lường, không nắm bắt được, hoàn toàn quyết định được cô đang nói chủ đề gì, khi trêu đùa cười cợt, cô ấy có dáng vẻ thoải mái, bông đùa, nhưng một khi đã đổi chủ đề, nói tới chuyện chính thì rất nghiêm túc, tập trung, thuộc kiểu phụ nữ không nắm bắt được. Khó trách Jade lại chần chừ mãi không dám tỏ tình.

“Giờ cô đang ở đâu?” Tôn Chiêu Chiêu ngập ngừng hỏi: “Cô không muốn nói có thể không nói, tôi không bắt buộc phải biết.”

“Là cô muốn hỏi? Hay có người nhờ cô hỏi?”

Hề Việt nắm lấy đầu sợi dây trên chăn.

Theo hiểu biết của cô về người đó, có lẽ là anh đang dùng lại chiêu cũ, giống như lần từ biệt ở Thuỵ Lệ, sau anh đã nhờ Miêu Dự Phong và Miêu Hiểu Huệ tới thăm dò tình hình.

“Là tôi tự muốn hỏi, thật đấy, tôi không phải nội gián đâu!” Tôn Chiêu Chiêu nói: “Hôm nay tôi không ở thành cổ, ra ngoài từ sáng sớm cơ. Khi ra ngoài thì tôi thấy anh Trì Tiêu ngồi ngây ngốc dưới gốc cây, Tiểu Vũ còn hỏi có cần xây cái tổ chim như của Lộc cho anh ấy không.”

Hề Việt bật cười.

“Sáng nay tôi đi vội quá, không tạm biệt mọi người, mong mọi người đừng giận tôi.”

Tôn Chiêu Chiêu nói sao có thể.

“Mặc dù chúng tôi thật sự không biết tại sao cô đột nhiê rời đi, nhưng phản ứng của anh Trì Tiêu rõ rệt lắm, chắc chắn anh ấy chọc giận cô điểm nào đó rồi. Nếu là vấn đề tình cảm, vậy chúng tôi không tham gia vào nữa… À phải rồi, sáng nay có người tới tìm cô đấy! Là fan của cô, nói vì cô mới tới ở homestay Mã Ni, Tiểu Vũ giảm 50% cho cô ấy.”

Khoé miệng Hề Việt giật liên tục: “Mọi người thích giảm giá cho người khác vậy sao? 20% không được à?”

“20% gì?”

“Không có gì.”

Hề Việt rơi vào im lặng.

Sáng sớm nay cô chạy đi luôn là vì ngoại trừ giận Trì Tiêu ra, sau một đêm suy nghĩ, càng nghĩ lại càng tức, cô cũng là vì ngại phải đối diện với người hâm mộ kiên quyết tới homestay Mã Ni tìm cô đó.

“Tại sao chứ!” Tôn Chiêu Chiêu không hiểu gì hết: “Anh Trì Tiêu nói cô không ở đây, tôi nhìn vẻ mặt cô ấy, èo ơi, thất vọng như sắp khóc tới nơi ấy.”

Tôi cũng thất vọng.

Tôi cũng rất thất vọng về bản thân.

Hề Việt thầm nói.

Người mọi người thích, người mọi người sẵn sàng theo đuổi, có thể kiên trì theo dõi mấy năm nay, đó là Mặt trăng nhỏ của Vùng đất dâu tây dại, không phải Hề Việt.

Vậy nên Hề Việt thật sự chỉ có thể bỏ trốn.

Xin lỗi nhé.

Hề Việt lại ho một tiếng, Tôn Chiêu Chiêu nghe thấy liền vội tính tắt máy: “Cô nghỉ ngơi sớm đi, yên tâm, tôi sẽ không tiết lộ hành tung của cô đâu.”

Hề Việt cười: “Tôi cũng đâu muốn giấu, tôi đăng Weibo là anh ấy biết tôi ở đâu mà.”

“Không hiểu nổi hai người.” Tôn Chiêu Chiêu nói: “Tôi vẫn nên đi hiểu chính mình trước đã, bye bye.”

Hề Việt đặt điện thoại xuống, sững sờ giây lát, sau đó đăng nhập tài khoản Mặt trăng và Vùng đất dâu tây dại, định viết bài blog đầu tiên khi mình tới Lệ Giang.

Nhưng chỉ gõ được hai dòng chữ, nước mắt cô đã không ngừng tuôn rơi.

Cộng thêm việc cảm cúm, mũi không hít thở nổi, cuối cùng nước mắt nước mũi hoà vào nhau.

Xin lỗi nhé.

Xin lỗi.

Cô xem những bài blog trước đây, xem phần bình luận náo nhiệt, còn có tin nhắn chưa kịp trả lời, thầm lẩm bẩm: Xin lỗi, để mọi người thích một người giả tạo như vậy.

Người mọi người muốn tiếp xúc là Mặt trăng, còn tôi chỉ là cái bóng mờ nhạt, đen tối dưới ánh trăng, thật sự không đáng nhắc tới, cũng không đáng để ai phải dừng bước.

Những chấm đỏ đó, những tin nhắn riêng chưa kịp đọc, có tin từ rất lâu trước đây, cũng có tin mới.

Hề Việt mở từng tin nhắn ra xem, nhất là những tin nhắn khen cô, muốn coi cô là mục tiêu, thật sự càng xem càng đau khổ, càng hổ thẹn.

Khi màn hình trượt tới khung tin nhắn riêng của Chẳng đợi xuân, cô chợt dừng lại.

Bởi vì không cài đặt ảnh đại diện, Chẳng đợi xuân bị lẫn trong vô số những tài khoản sôi động khác, thậm chí tài khoản đó như AI, nhưng tin nhắn chưa đọc kia lại thật sự tồn tại.

Tin nhắn gần nhất là tối nay, vừa được gửi.

Hề Việt ấn vào xem.

Từ lần bị cô bắt tại trận, cô không quan tâm tới ID này nữa, vậy nên không hề để ý thấy mỗi tối Chẳng đợi xuân đều gửi tin nhắn cho cô, cũng không gửi gì nhiều, chỉ là một bức ảnh Mặt trăng.

Cô thích trăng của Đại Lý, anh liền cố gắng chụp thật nhiều, có lẽ anh nghĩ muốn để sau này cô có thể xem lại.

Góc độ và bối cảnh của mỗi bức ảnh đều khác nhau, có lúc anh ngẩng đầu lên chụp thẳng, có lúc sẽ lộ một góc mái nhà homestay Mã Ni, còn có đám mây bên góc trời lọt vào.

Trên chín ngày, một vầng trăng hoàn chỉnh đã xuất hiện.

Hề Việt đã nhận ra được bức ảnh tối nay, là ảnh được chụp trên sân thượng homestay Mã Ni.

Bởi vì cô nhìn thấy chiếc váy dài đang phơi của cô trong ảnh, nó bị gió cuốn bay một góc váy. Đang vào đông, mặt trăng như đĩa ngọc nghiêng một nửa, bị chiếc dây thừng là váy đang phơi xẻ làm đôi.

Thậm chí Hề Việt có thể viết bài lý giải bức ảnh này, sau đó thêm giọng Trì Tiêu vào, có phần tủi thân.

Có phải em đánh rơi thứ gì đó ở đây rồi không?

Có phải em quên mang theo thứ gì đó rồi không?

Lúc này Hề Việt không quá giận Trì Tiêu nữa.

Bởi vì cô đã tìm được tác giả gây hoạ, người đã khiến cô rơi vào hoàn cảnh túng quẫn rồi bỏ chạy, thật ra chính là bản thân cô.

Nhưng Trì Tiêu, em cũng muốn hỏi anh một câu.

Hề Việt thầm nói.

Người anh thích rốt cuộc là Hề Việt hay là Mặt trăng nhỏ?

Nếu là người vế trước, vậy anh có thể nói với em, rốt cuộc em có điểm gì đáng để yêu thích không?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn