Không ai trả lời.
Thời gian để thu hồi tin nhắn riêng trên Weibo tối đa là ba phút, Hề Việt đắn đo cả ba phút, do dự về phán đoán của bản thân.
Lần thứ mấy rồi?
Rõ ràng người này theo dõi cô chưa tới một tháng, nhưng mọi bình luận đều cảm giác như fan cứng nhiều năm, nhất là giọng điệu, dường như đã chuyển cuộc trò chuyện mặt đối mặt trong cuộc sống hiện thực lên trên mạng. Tự nhiên, thường nhật, tuỳ hứng, còn hơi “cận mặt”.
Thứ “cận” chính là mặt của Trì Tiêu.
Lần đầu tiên cô bắt đầu nghi ngờ là khi nhìn thấy chữ thư pháp “Chẳng đón xuân”. Cô không để ý lắm, nghĩ chắc chỉ trùng hợp thôi. Lần thứ hai cô còn giải thích là do ảo giác, vì gần đây cô và Trì Tiêu ở cạnh nhau suốt nên cô trở nên nhạy cảm. Nhưng lần thứ ba này, nếu cô còn không nhìn ra được nữa thì cô đúng là đầu gỗ.
Chọn địa điểm, tiền vốn, nhà cung cấp, kinh doanh tiêu thụ.
Chiều này khi gọi điện, Trì Tiêu đã bảo cô nghĩ kỹ bốn điều này.
Anh quá ngông cuồng, muốn rình rập thập thò đúng không, nhưng lại không muốn giấu kỹ đến vậy.
Hề Việt ném điện thoại sang một bên.
Hai cô gái phòng bên vẫn chưa quay về, cả tầng hai homestay chìm vào tĩnh lặng, môi trường như vậy càng tiện cho việc suy nghĩ hơn. Cô mở file máy tính ra, xem từng trang nghiên cứu mình làm mấy ngày nay, tới hiện giờ, dường như đầu mũi tên đang sẵn sàng bắn mới dừng lại.
Trong cuộc gọi chiều này, cô nói với Trì Tiêu mình tính mở quán café, hơn nữa đang xem mặt bằng rồi, vấn đề đầu tiên Trì Tiêu hỏi cô là: “Ai đưa em đi xem?”
Cô sững sờ một giây, Trì Tiêu liền hiểu ra: “Dương Á Huyên đúng không?”
“Hả?”
“Em biết Huyên Tử làm ngành này không?” Trì Tiêu nói: “Nói suồng sã hơn thì là môi giới. Các cửa hàng mới mọc lên ở thành cổ nhiều thế nào em biết không. Cửa hàng vừa mở em nhìn thấy vào nửa đầu năm, tới giữa năm có thể đã đóng cửa rồi, còn chưa vào thu đã có cửa hàng mới mọc lên… Cô ấy ở thành cổ đã lâu, thân quen với nhiều chủ nhà ở các nẻo đường ngõ phố, giữ trong tay nguồn cung mặt bằng phong phủ, người ta kiếm cơm bằng nghề này đấy.”
Hề Việt ngạc nhiên, nhưng thoáng chốc nghĩ cũng thấy hợp lí. Chính Huyên Tử cũng nói, vốn dĩ ngành nghề nào cô ấy cũng làm, cũng từ Huyên Tử mà cô hiểu ra, thật ra kế sinh nhai không chỉ có một con đường là tìm việc làm rồi chấm công đúng giờ.
Nhưng bị Trì Tiêu nói vậy, trong lòng cô cũng khó chịu.
“Ý của anh là, chị ấy gài em?”
Trì Tiêu nói không tới mức đó: “Thời gian bọn anh quen Huyên Tử cũng không ngắn, người không có đạo đức sẽ không kết thành bạn, cô ấy càng không thể lăn lộn nhiều năm ở thành cổ… Huyên Tử giới thiệu mặt bằng cho người ngoài chắc chắn là vì trong tay cô ấy có mặt bằng tốt hơn, nếu nhất định phải chọn chỗ sai ra để nói thì chính là cô ấy không nhắc nhở em, mở quán ở thành cổ không hề dễ dàng.”
Nói mãi Trì Tiêu còn cười: “Nhưng kiểu người thẳng như ruột ngựa giống em, có lẽ người ta còn nghĩ em là người trong ngành ấy. Một là nhà có điều kiện, hai là người nhà hoặc bạn bè có quán café, ai có thể ngờ em chỉ cứ thế liều lĩnh đâm đầu vào cái hố đó?”
Hề Việt muốn nói, cô không hề liều lĩnh, cô chưa bao giờ là người liều lĩnh.
Cô gửi file tài liệu cho Trì Tiêu xem, muốn nghe anh sẽ nói thế nào.
Đúng vậy, cô là trang giấy trắng trong lĩnh vực này, không chút kinh nghiệm, sự giáo dục mà cô được tiếp nhận và kinh nghiệm công sở tích luỹ bao năm qua nói cho cô biết, đa số thứ trên thế giới này đều có thể đạt được nhờ vào việc học. Vạn sự khởi đầu nan, chuẩn bị thêm một ít thì nguy hiểm sẽ ít đi một chút.
“Em có bao nhiêu tiền?” Trì Tiêu nói thẳng ra, nhưng sự Hề Việt khó trả lời nên đổi cách hỏi khác: “Em có thể bỏ ra bao nhiêu tiền vốn cho cái gọi là học hỏi kinh nghiệm?”
“Em có tích luỹ một chút, có thể rút một phần tiền trong quỹ quản lý tài chính, còn có tiền bồi thường nghỉ việc của em…” Hề Việt nói tới đây thì tim nhói lại, tiền vẫn chưa cầm nóng tay đã sắp biến thành con số lướt qua tài khoản cô rồi.
“… Có lẽ mấy khoản này em đều sẵn sàng tiêu.” Hề Việt cắn răng nói vậy, nhưng từ “có lẽ”và thời gian suy nghĩ dài mien man khiến Trì Tiêu hiểu ra tất cả.
“Em nên biết rõ mấy trăm nghìn tệ* này của em thật ra không đủ làm gì hết.” Trì Tiêu cười: “Có phải em đã quên anh tới Côn Minh để làm gì đúng không? Tiền là thứ hay ho, nhưng trong hai trường hợp này, tiền không còn là tiền nữa, nó là tờ giấy liền tục được vung ra. Hai trường hợp đó là bệnh viện và khởi nghiệp. Nói dân dã chút thì là, tôi tới bước đường này rồi, bạn còn thấy bạn sẽ may mắn, thành công ngay từ lần khởi nghiệp đầu tiên sao?”
*Khoảng vài tỷ VND.
Suy cho cùng gọi điện vẫn không thể so với nói chuyện trực tiếp, Trì Tiêu muốn nói ít hiểu nhiều nên tìm ngôi thứ nhất để khuyên, nhắm thẳng vào sự lo âu của Hề Việt.
Tiền của ai cũng không phải là mít, khởi nghiệp đồng nghĩa với việc đặt tiền lên bàn cược. Bạn nghĩ bạn đang thao túng nó, thực tế không ai làm mặt lạnh tanh được, kiểu gì cũng có lúc mất kiểm soát, tiền cứ thế lặng lẽ chảy vào từ khe hở.
“Anh nhớ lúc ở quán café Hỉ Châu anh từng nói với em chuyện này. Nếu em thật sự muốn khởi nghiệp vì kế sinh nhai thì so với việc mở một quán café ở khu thắng cảnh, chi bằng mở tiệm bún dưới toà nhà ở khu dân cư còn hơn, ít nhất sẽ không có mùa đông khách và vắng khách, dòng tiền lưu động trong một năm cũng ổn định hơn.” Trì Tiêu tự thấy mình đã khẩu xà tâm Phật lắm rồi: “Nếu em cảm thấy mình không chịu được nỗi vất vả đó, muốn mỗi ngày đầu đều ở trong quán được trang trí đẹp đẽ, ăn mặc lộng lẫy, xinh tươi như hoa, ôm máy café bóng loáng làm cái gì, à đúng rồi, làm người điều hành, vậy thì anh khuyên em bỏ đi, thật đấy. Em nghĩ việc kinh doanh màu hồng quá, đơn giản quá rồi.”
Nửa câu trước còn ổn, Hề Việt nghe nửa câu sau mà thấy chói tai.
Cô đứng ở cửa homestay Mã Ni, không đi vào, dựa lưng vào tường gạch xanh lạnh lẽo, chất vất người ở đầu bên kia điện thoại: “Em nói em không chịu được nỗi vất vả đó khi nào? Câu nào em nói em muốn làm người điều hành xinh đẹp, nhàn rỗi? Anh bị điên à?”
Hề Việt ghét nhất khi người ta nói cô nhìn có vẻ thoải mái, giờ Trì Tiêu nói vậy, trước đây bố mẹ cô cũng nói vậy.
Khi cô thi Đại học xong, bố mẹ ra ngoài chém gió, nói con gái tôi có gen thông minh sẵn, không tốn bao công sức, không cần học cũng thi đỗ đại học. Câu nói ấy như cho thấy bao đêm thức khuy và sự lo lắng trước kỳ thi của cô đều là giả. Về sau khi đi làm, mẹ vay tiền cô, lần nào bà cũng nói: Con gái à, con ở thành phố lớn, kiếm tiền cũng dễ mà, không giống mẹ và chú con, một đồng cũng phải gồng gánh mãi mới kiếm được, tiêu cũng phải đắn đo, vậy nên con xem có thể giúp đỡ mẹ thêm chút không?
Khi ấy Hề Việt vừa tan làm, rời khỏi công ty, tàu điện ngầm ban đêm không quá đông đúc, cô đang tính chuyển tiền, nhìn thấy tin nhắn này cô chỉ thấy hông vốn không thẳng được như sắp gãy tới nơi, cuối cùng nước mắt rơi lã chã, có những giọt còn rơi vào chỗ nhập mật khẩu.
Nhẹ nhàng, ai cũng thấy cô làm việc nhẹ nhàng, không phải vì cô không thích cho người khác thấy mặt không nhẹ nhàng của mình sao? Cô cắn răng, cô đáng chết, cô nên khóc với mẹ, xem ai khóc to hơn, ai sẽ có được nhiều thứ hơn từ tầm nhìn đạo đức? Đúng không?
…
Trì Tiêu không biết diễn biến tâm lý của Hề Việt ở đầu bên kia điện thoại, anh vẫn đang trêu đùa: “Anh vốn thấy em không phải người kích động, như vậy là sao? Anh không ở đó có mấy ngày thôi, em chịu phải k*ch th*ch gì thế?”
“Trước tiên nói tới lĩnh vực em chọn, café, bình thường em uống café không? Em phân biệt được các loại hạt café không? Em biết nguyên liệu hạt café mọc từ đâu ra không? Mua máy móc cần dùng hết khoảng bao nhiêu?”
“Còn nữa, mở quán, tiền thuê nhà ở các khu thắng cảnh Đại Lý lúc thì cao, lúc lại thấp, em có hiểu rõ không? Tính chất của mặt bằng và điều kiện phòng cháy chữa cháy thế nào? Kết cấu tiền vốn thông dụng và mô hình kế toán em có nắm chắc không?”
“Anh biết, là người thì sẽ có lúc bốc đồng, nhưng anh thật sự thấy em thiếu sự sợ sệt rồi đấy. Em tưởng khởi nghiệp dễ như gửi CV rồi đi làm sao? Ít nhất em đi làm thì ông chủ sẽ không để em gánh chịu rủi ro đúng không?”
“Bây giờ trong hoàn cảnh này, một cô gái như em tự kiếm sống, có chút tiền tiết kiệm cũng là chuyện không dễ dàng gì, nói không chừng còn rất khó là đằng khác. Em đừng chơi tất tay, ném hết tiền vào đó, anh…”
Trì Tiêu muốn nói anh đau lòng.
Nhưng anh lo rằng, người như Hề Việt sẽ không muốn nghe hai chữ đau lòng.
“… Là bạn, anh không thể trơ mắt nhìn em chịu thiệt, vậy nên…”
Bên phía Hề Việt rất im lặng.
Thế là Trì Tiêu cũng im lặng theo.
Cuối cùng, Hề Việt ho một tiếng, như có bông hoa quế trong vườn ùa vào cổ họng cô.
Một lúc sau, hoa quế cũng tàn, nhưng không cần lo lắng, ngay giây sau hoa lại sắp bung nở rồi.
“Anh im trước đã, đừng nói nhiều thế. Em hỏi anh, tài liệu em gửi anh xem chưa?” Ngọn lửa tích tụ trong lòng Hề Việt bị một tràng câu hỏi như pháo liên thanh của Trì Tiêu kích hoạt: “Nếu anh xem rồi, anh sẽ không nói những câu này, hỏi em những câu đó. Đúng, em chưa từng mở quán, em có hơi bốc đồng, nhưng em không phải kẻ ngốc!”
Trì Tiêu bĩnh tính đáp: “Anh không có ý đó, dù sao ở phương diện này anh cũng biết nhiều hơn em, anh muốn nhắc nhở em nhiều hơn, anh…”
Hề Việt khó chịu: “Thái độ đó của anh mà gọi là nhắc nhở? Anh bớt dạy dỗ người khác lại đi, đồ ông già!”
Nói xong, Hề Việt nhớ ra Trì Tiêu còn nhỏ tuổi hơn cô, thế là cô sửa lại: “Thằng già!”
Trì Tiêu im bặt.
Mấy giấy sau, anh cười to.
“Anh nói này, em…”
Nói gì?
Gì cũng đừng nói.
Hề Việt thẳng thừng tắt máy, sau khi tắt máy vẫn thấy không hả giận. Sao lại có người vô duyên tới mức như vậy? Bị chửi mà còn vui như thế, thế là cô gửi một đoạn tin nhắn thoại: “Biến đi!”
…
Sau khi Trì Tiêu bị chửi, anh càng cười sung sướng hơn. Anh không bận tâm ý tốt của mình bị hiểu lầm, chỉ là mỗi lần chọc Hề Việt nổi giận, dáng vẻ nhe nanh múa vuốt của cô rất hài hước, câu nói kia của cô chọc đúng điểm cười của anh.
Cười đủ rồi, cuối cùng anh mở tìm liệu Hề Việt gửi ra, bắt đầu xem kỹ từng trang một.
Tài liệu Hề Việt gửi được làm thật sự chuyên nghiệp, từng số liệu vô cùng rõ ràng. Như cô nói, cô không liều lĩnh hoàn toàn, rất nhiều góc độ số liệu quan trọng đều được cô chỉ ra.
Ví dụ như, quán café riêng lẻ ở Đại Lý ở năm 2024 đã có gần 300 quán, chưa bao gồm các quán rượu và tiệm làm bánh phục vụ café. Tuổi thọ bình quân của những quán café này mấy năm trước còn duy trì được khoảng trên dưới ba năm, năm nay đã rút ngắn còn 1,8 năm.
Hề Việt biết những số liệu rắc rối này có nghĩa là gì. Trang tiếp theo của cô đưa ra phương án giải quyết con số này.
Ví dụ, cô không có kinh nghiệm, có thể tới các quán café làm thêm coi như học hỏi. Tiền vốn của cô cũng không nhiều, vậy nên muốn thử điều tra thị trường trước. Ví dụ như hợp tác với các tiệm sách và đồ lưu niệm, kinh doanh theo mô hình kết hợp cũng được coi là một loại hình đầu tư.
Trì Tiêu càng đọc càng thấy anh đã nghĩ sai.
Cũng hiểu tại sao vừa nãy Hề Việt nổi giận thế.
Có lẽ cô quả thật đang bốc đồng, nhưng chắc chắn không phải kiểu như anh nghĩ, hai mắt đen xì, mặc kệ tất cả. Mới chỉ có mấy ngày, cô đã chạy tới mấy khu thắng cảnh, đưa ra kết quả điều tra và kế hoạch toàn diện, chi tiết nhất trong phạm vi năng lực của cô.
Giỏi thế.
Hề Việt thầm nghĩ.
Đây mới là Hề Việt mà anh quen, cho dù trong tình cảnh gấp gáp tới đâu, cô vẫn sẽ giữ bình tĩnh. Sự cứng cỏi luôn chống đỡ lấy cô kia chưa bao giờ nghiêng ngả, cũng sẽ không đứt gãy, vẻ ngoài mềm mỏng là hiểu biết sâu đậm nhất của anh về cô hiện tại.
Trì Tiêu chầm chậm lướt điện thoại, trái tim như hạt café được nghiền, chắt lọc, biến thành hạt café nhỏ nhắn, trơn bóng.
Anh chưa trải qua việc một phẩm chất đặc biệt nào đó trên người người khác giới sẽ hấp dẫn, đả kích lớn tới mức nào với một người. Điều này không liên quan tới vẻ ngoài hay t*nh d*c. Chỉ là mỗi cử chỉ, hành động của cô, phong cách làm việc của cô, quỹ đạo khi cô giải quyết các vấn đề mình gặp phải, và một phần nào đó trong tính cách của cô đã lọt vào mắt anh, tựa như ánh sáng tự bùng cháy lại vĩnh hằng.
Điều quan trọng nhất là, Trì Tiêu thầm mặc định Hề Việt rất tài giỏi.
Anh lặng lẽ khen cô, cô giỏi thật, xuất sắc quá.
Cô ấy xuất sắc hơn mình nhiều.
Trong khoảnh khắc ấy, Trì Tiêu như tìm thấy đáp án cho câu hỏi khó giải nhất trên thế giới: Anh biết đầu óc toàn yêu đương tới thế nào rồi.
Anh và Cao Tuyền từng châm chọc Thịnh Vũ, suốt ngày lẽo đẽo không rời Dương Á Huyên, còn dính hơn cả chó Phúc, cứ như vừa không thấy Dương Á Huyên, không chăm lo được cái này là người ta lạc mất không bằng.
Khi ấy câu trả lời của Thịnh Vũ là, hai người hiểu cái khỉ gió gì.
“Cô ấy có thể thích tôi đã là kỳ tích rồi. Tôi còn không cố gắng dỗ dành người ta?”
Trì Tiêu gãi tai, như ngày càng hiểu tâm trạng của Thịnh Vũ.
Có một người như vậy đấy. Từ khi bạn nhìn thấy cô ấy, cô ấy đã khiến bạn không sao rời mắt nổi, sẽ khiến bạn thấy cô ấy giỏi hơn bạn về mọi mặt. Bạn càng muốn xem ánh sáng đó có màu gì, hình gì, lại càng bị mê hoặc tới mức nói sao nghe vậy, cho tới khi trái tim chết lặng.
Tình yêu bắt đầu từ sự sùng bái.
Trì Tiêu chợt hiểu ra.
Anh chưa nhận ra động tác xem tài liệu của mình ngày càng nhanh, lúc này ngọn cỏ trong lòng đã sinh sôi nảy nở.
Hề Việt làm rất tốt file tài liệu này. Nếu nói khuyết định thì đó là cô chưa từng kinh doanh, cũng chưa từng sống ở Đại Lý, không biết môi trường doanh nghiệp ở thành cổ, có một vài chi tiết không khớp với thực tế, ví dụ định vị khách hàng mục tiêu chưa chính xác, hay không biết dự toán đầu tư cần chiếm ít nhất 30% tiền vốn đầu tư dự tính, không biết nên tính toán cân bằng lỗ lãi…
Những vấn đề này chỉ là chuyện nhỏ, không phải còn có anh sao.
Nếu không ông trời để anh xuất hiện vào lúc này, để họ quen nhau là vì điều gì?
Thì ra mọi thứ đều là một vòng tuần hoàn. Trì Tiêu chợt cảm khái, rốt cuộc duyên phận là thứ kỳ diệu tới nhường nào.
Thế nhưng còn một điều nữa.
Rủi ro khi khởi nghiệp vẫn còn đó, anh không mong Hề Việt phải gánh chịu nó.
Sau khi suy nghĩ một hồi, trong lòng anh đã định sẵn kế hoạch.
…
Tối nay Hề Việt mất ngủ.
Cô không trả lời tin nhắn Weibo của người nào đó.
Cô thật sự hoang mang, rốt cuộc mình đã để lộ tài khoản Weibo từ lúc nào, để rồi bị Trì Tiêu nhìn thấy, nhớ lại. Cô thật sự không nhớ ra, cũng lười so đo, sau khi đọc xong bình luận, cô càng không còn muốn gọi điện đôi co với anh.
Nhật ký du lịch lần này thu hút nhiều bình luận hơn bất kỳ bài đăng nào trước đó, điều này hoàn toàn năm ngoài dự kiến. Thì ra có rất nhiều cô gái tuổi gần bằng cô cũng có suy nghĩ khởi nghiệp, trong đó vô số người đã trải nghiệm thực tế.
Về sau, có người đúc kết được kinh nghiệm từ sự thất bại, quay về môi trường công sở truyền thống, có người vẫn đang kiên trì, có người đắm chìm vào vòng tuần hoàn thành công – kiếm tiền – thất bại – chiến đấu tiếp, cuối cùng đã trở thành nhà khởi nghiệp liên hồi.
Mọi người trêu chọc nhau trong phần bình luận, nói bản thân vào giai đoạn khởi nghiệp khó khan nhất có dáng vẻ thế nào, khoản tiền kiếm được đầu tiên dùng để mua gì thưởng cho bản thân, khi khởi nghiệp đã gặp những người, việc gì ngu ngốc, và còn khi quay lại môi trường công sở sẽ có cảm nhận gì.
Hề Việt đọc kỹ từng bình luận một, trong lòng dạt dào biết bao cơn sóng.
Loại đả kích này mạnh hơn nhiều những gì Dương Á Huyên nói, cuối cùng cô đã cảm nhận được rốt cuộc thế giới này rộng lớn nhường nào, trên đời này có bao nhiêu người chưa gặp mặt bao giờ, nhưng đã từng hoặc giờ đây đang có nguyện vọng như cô, sự kích động như cô.
Một bình luận trong số đó khiến Hề Việt suy tư rất lâu, cô ấy nói:
“Mặt trăng nhỏ, có lẽ tôi hiểu được tâm trạng cô lúc này, tôi đoán cô chưa chắc thật sự nắm trong tay dự án khởi nghiệp sẽ thành công 100%, có lẽ gần đây cô chỉ gặp phải một số chuyện không vui mà thôi. Những chuyện đó khiến cô hít thở khó khaqn, cô muốn ra sức tìm cách thoát khỏi trói buộc. Xin cô đừng hoài nghi, tôi đã trải qua khoảng thời gian y như cô.”
“Tôi muốn khuyên cô phải cẩn trọng, là vì cô của hiện tại đã rơi vào vòng xoáy. Cô ngỡ thoát khỏi cuộc sống, môi trường làm việc trước đây, mọi thứ bên cạnh sẽ thay đổi. Đúng vậy, quả thật sẽ như thế, nhưng sẽ không tiếp diễn quá lâu, một khoảng thời gian sau cô sẽ nhận ra, lo âu của cô vẫn tồn tại, áp lực treo trên đỉnh đầu cô cũng sẽ không giảm bớt, thậm chí còn có muộn phiền khi khởi nghiệp, áp lực của cô sẽ còn nhiều hơn.”
“Cô muốn tự do, chúng ta đều muốn tự do, nhưng tự do chắc chắn không phải do hoàn cảnh ban phát, mà là bản thân tự cho bản thân mình.”
…
Là tự do sao?
Hề Việt tự hỏi lòng mình, hình như là vậy.
Tại sao tới Đại Lý rồi cô lại không muốn rời đi, là vì ở đây, cô đã gặp rất nhiều linh hồn tự do, gặp rất nhiều khả năng khác của cuộc đời, vậy nên cảm thấy mình cũng có thể làm được.
Nhưng thật ra, như những gì bình luận này nói, thật ra chưa chắc cô đã làm được, bởi vì cô vẫn là cô, thái độ của cô, mâu thuẫn nội tâm của cô, cái thích cái ghét của cô, sự không tự tin của cô, sự lo trước lo sau của cô, tất cả đều còn đó, chỉ là chúng thay đổi nơi tồn tại, chỉ vậy mà thôi.
Nếu tới Vân Nam, tới Đại Lý một lần, ở đây một thời gian là sẽ có hiệu quả, sẽ có thể biến thành một người hoàn toàn mới. Vậy mỗi năm, năm này qua năm khác, cũng sẽ không có nhiều người chạy tới Vân Nam tới vậy.
Hề Việt trả lời bình luận đó bằng icon cái ôm.
Bình luận ấy đáp lại một câu: “Đừng vội, Mặt trăng nhỏ, cô đã giỏi lắm rồi. Từ từ thôi, từ từ rèn luyện.”
Câu nói này khiến Hề Việt nhớ tới Trì Tiêu.
Cô phát hiện mình bị PTSD*, cảm thấy bình luận nào đó, giọng điệu nào đó quen thuộc liền bất giác liên tưởng tới anh.
*Trạng thái bị kích hoạt ký ức, chỉ cần nghe câu nói hay giọng điệu quen là lập tức nhớ tới người hay chuyện trong quá khứ.
Tin nhắn của Chẳng đợi xuân vẫn không được hồi đáp.
Cô gửi nhãn dán đấm đá loạn xạ cho Weibo của Trì Tiêu, sau đó mang điện thoại đi sạc.
…
Trong lòng có chuyện sẽ rất khó vào giấc.
Hề Việt trằn trọc không thôi, nghe hai cô gái phòng bên vui vẻ trò chuyện, có lúc cô rất muốn xông tới gõ cửa, gia nhập với họ, hỏi họ, thấy sao về chuyện khởi nghiệp.
Thêm một người đưa ra ý kiến sẽ tốt hơn, cho dù hiện giờ cô đã có rất nhiều bình luận đóng góp ý kiến cho, cho dù lúc này suy ghĩ mở quán café của cô không còn mãnh liệt như buổi chiều nữa.
Cô đã dần bình tĩnh lại.
Chỉ là, từ một lựa chọn này nhảy sang lựa chọn khác, quyết định từ bỏ cũng cần sự ủng hộ.
Thấy đèn phòng trà dưới tầng vẫn sáng, Hề Việt rời khỏi giường, xuống tầng, nói vài câu với Thịnh Vũ vẫn chưa đi nghỉ.
Sau khi quay về phòng, cô đã lên kế hoạch cho ngày mai.
Phải đi đâu, gặp những ai, cô định hỏi những người thật sự tới Vân Nam, ở lại Vân Nam, xem họ nói thế nào.
Giấc ngủ rất nông qua đi.
Ngày hôm sau, Hề Việt dậy rất sớm, sương mù mỏng sớm maim ang theo khí lạnh ùa vào cửa.
Cô xuống tầng, cho Thọ và Đại Hỉ, Tiểu Hỉ ăn trước, rồi tới nói chuyện một lúc với Lộc bên tổ chim, sau đó chơi bóng với Phúc.
Thật sự quá sớm, thật ra vẫn chưa tới giờ Phúc dậy, nó bị tiếng bước chân đi đi lại lại của cô làm tỉnh giấc. Cô ném bóng đi, nó càm về, cô lại ném đi, nó lại càm về, chơi mấy vòng xong, Phúc cũng thấm mệt, lần thứ ba nó không cắn bóng nữa, Hề Việt đi tới nhặt bóng lên.
“Mày nên giảm cân rồi.” Hề Việt ngồi xổm trong sân, xoa tai to của Phúc: “Sao lại có chó con lười chơi bóng chứ? Mày như vậy sẽ không có bạn đâu.”
“Phúc, đừng nghe cô ấy nói, cô ấy đang tẩy não mày đấy.”
Một bóng hình đi tới từ lối đi khu sau, vai rộng, chân dài, che đi cả tia nắng.
Hề Việt híp mắt lại.
Anh cũng ngồi xổm xuống, đối mặt với Hề Việt: “Chúng ta hoàn hảo lắm rồi, là một chú chó hoàn hảo, đúng không hả Phúc?”
Gâu!
Chó cũng thích được khen, còn dễ qua mặt. Nghe Trì Tiêu chọc vậy, nó lập tức đáp lại, Trì Tiêu vội bịt “cái loa phát thanh” của Phúc lại: “Xuỵt xuỵt xuỵt, người ta còn chưa dậy đâu…”
“Anh buông ra!” Hề Việt vỗ tay Trì Tiêu: “Anh làm nó đau đấy! Nó không thích như vậy!”
Trì Tiêu nhìn Hề Việt, cười: “Hai người mới quen nhau mấy ngày chứ? Làm như hiểu nó lắm không bằng.”
Hề Việt xoa đầu Phúc, không ngẩng đầu lên, từ chối việc nhìn vào mắt nhau.
Cô có quá nhiều nghi hoặc trước sự xuất hiện vào sáng sớm của Trì Tiêu, nhưng cô không muốn chủ động bắt chuyện với anh.
Cô vẫn giận chuyện tối qua.
“Phúc, mày nói gì cơ?” Trì Tiêu cúi người, áp tai vào Phúc: “Ồ, mày hỏi sao tao đột nhiên quay về?”
Hai bàn tay đều đang xoa Phúc, kết quả lại chạm vào nhau.
Hề Việt rụt tay về trước.
Trì Tiêu tiếp tục xoa đầu chó.
“Không có gì bất ngờ hết, giải quyết xong chuyện thì quay về thôi. Nhà tao ở đây, tao không về thì còn đi đâu, không hoan nghênh tao hửm?”
“Ồ, hỏi tao về lúc nào? Vừa nãy đấy.”
“Chú Trì vất vả rồi? Không vất không vất, không phải vội quay về thăm mày sao.”
“Tại sao gấp ư? Nói thừa, nhớ mày rồi đó.”
…
Hề Việt cạn lời, thẳng thừng đứng dậy, lên tầng thay quần áo rồi đeo balo chuẩn bị ra ngoài.
Khi xuống tầng, cô thấy Trì Tiêu vẫn ngồi xổm tại chỗ, quay lưng về phía cô.
Có lẽ anh lái xe xuyên đêm về, không biết chừng cả đêm đều không ngủ, bởi vì cô thấy sau cổ áo anh có chỗ thấm nước, lọn tóc sau gáy còn có giọt nước, hiển nhiên vừa vệ sinh cá nhân xong. Nhưng cho dù là vậy cũng không che được sự mệt mỏi trên gương mặt và vết quầng dưới mắt của anh.
Cô không hỏi nguyên do, như anh nói, đây là nhà anh, thích về lúc nào thì về, còn cô chỉ là khách, không mở quán café nữa, cô cũng sẽ không ở Đại Lý quá lâu, cô lười đôi co với anh.
Cô nhấc chân đi ra ngoài.
Cành hoa quế cuối cùng trên cây bị gió sớm thổi qua, cũng bắt đầu lũ lượt rơi xuống, rơi ra phía sau cô, cũng rơi xuống trước mặt cô.
Cô đẩy cửa gỗ, Trì Tiêu đi theo, không nói gì, kéo lấy tay cô.
“Này, sáng sớm em đi đâu thế?”
Hề Việt bị kéo lại, chỉ đành quay đầu.
“Vẫn còn giận anh à?” Con người Trì Tiêu là vậy, kéo tay cô dứt khoát không buông: “Tối qua anh đợi em gọi điện cho anh đấy, kết quả đợi tới nửa đêm cũng không đợi được. Không phải muốn bàn bạc lại với anh sao?”
Lời vừa dứt, Hề Việt nghĩ tới người “Chẳng đợi xuân” ấy, trong lòng lại tức tối.
Nhìn đi, rõ ràng anh làm chuyện xấu mà còn công khai mà!
Anh không cả buồn giấu!
Muốn trách thì trách mắt cô đui, không nhìn ra anh luôn xem trộm, hệt như tên trộm.
Hề Việt tức điên lên, nghiêng đầu, nhíu chặt mày lại, quan sát gương mặt Trì Tiêu.
“Em đếm đến ba, anh buông tay ra cho em. Một!”
Trì Tiêu cười, giọng điệu dịu dàng: “Anh sai rồi, được chưa?”
“Hai!”
“Hôm qua anh không nói em như vậy, là anh mất não, anh xin lỗi em. Hôm nay chúng ta nghiên cứu kỹ lại chuyện em mở quán, có được không? Cho anh cơ hội đi.”
“Ba!”
“À, còn có chuyện Weibo của em, anh không có ác ý, anh chỉ rảnh nên lướt xem thôi. Anh đã khiêm tốn lắm rồi, hơn nữa em có mấy trăm nghìn người theo dõi, thêm một anh nữa cũng không nhiều, anh…”
Chưa đợi anh nói xong, Hề Việt đã giơ tay, bàn tay đang nắm tay cô của Trì Tiêu cũng áp sát miệng cô.
Ba con số đã kết thúc.
Trì Tiêu không ngờ Hề Việt sẽ cắn thật, hơn nữa còn cắn mạnh.
Cắn thôi vẫn chưa đủ, bên dưới cũng có hành động. Đầu tiên cô giẫm một chân, để lại dấu giày to tướng, ẩm ướt lên giày anh, chân còn lại nhấc lên, đạp thẳng vào đùi anh.
Hề Việt từng do dự, cuối cùng vẫn không đá vào chính giữa, cô sợ phải chịu trách nhiệm pháp luật, đây là lí trí cuối cùng của cô.
Người bị chọc tức sẽ không quan tâm nhiều đến thế, chỉ ra sức tấn công. Trì Tiêu bị cắn đau điếng người, sau đó bị đá tới hoang mang, khi anh phản ứng lại, Hề Việt đã lau miệng, nghênh ngang hất cằm nhìn người trước mặt.
Trì Tiêu “hự” một tiếng, cảm giác đau đớn ập tới, che tay, khom lưng.
…
Một màn giằng xé đã xảy ra.
Phúc không biết có chuyện gì, bắt đầu sủa inh ỏi.
Lộc cũng nhảy ra khỏi tổ chim, vỗ cánh đi vòng quanh cây, mấy sợi lông chim từ từ rơi theo cánh hoa quế.
“Sao thế sao thế!”
Thịnh Vũ là người đầu tiên tỉnh dậy, cậu chưa cả mặc áo, đứng ở hành lang tầng hai, nhìn xuống tầng, còn tưởng sáng sớm tinh mơ đã có cướp vào nhà.
“Đúng, là cướp, cướp nhìn trộm.”
Hề Việt nói.
“Á đù…” Thịnh Vũ không hiểu sự tình, nhìn một màn gà bay chó nhảy trong sân.
Đúng ý trên mặt chữ, là gà bay chó nhảy.
“…. Cô.” Thịnh Vũ nhìn Hề Việt, rồi lại nhìn Trì Tiêu: “Cậu quay về lúc nào thế?”
Sau đó cậu nhìn xung quanh: “Cậu… Cậu nhìn con gái nhà người ta tắm?”
“Cậu bị điên à!” Trì Tiêu ôm tay, ngẩng đầu nhìn Thịnh Vũ.
Hề Việt vẫn chưa nguôi cơn giận, cũng trừng mắt với Thịnh Vũ, lưng đeo balo, đẩy cửa rời đi.
“Đừng sủa nữa đừng sủa nữa, Phúc, im!” Thịnh Vũ kiểm soát Phúc trước, sau đó nhìn Trì Tiêu: “Rốt cuộc có chuyện gì thế?”
Trì Tiêu cạn lời, giờ hỏi có chuyện gì thì có tác dụng gì?
Anh quay về xuyên đêm vì sợ Hề Việt không nghe lời khuyên, nếu qua một đêm đắn đo, sáng sớm nay cô lập tức ký hợp đồng thuê nhà với người ta, chuyển tiền, vậy là xong, hối hận cũng không kịp, anh nghĩ thôi cũng thấy đủ rắc rối.
“Tôi kéo người về trước đã.” Trì Tiêu nói.
“Này, cậu vội cái gì!” Thịnh Vũ run rẩy quay về phòng, mặc áo vào: “Hôm qua chúng tôi nói tới đêm, cô ấy nói cô ấy nghĩ thông suốt rồi.”
Trì Tiêu dừng lại, quay đầu.
Thịnh Vũ giật mình trước ánh mắt đó, cậu giơ hai tay đầu hàng: “Ở phòng trà này ấy, cửa mở phanh luôn… Này không phải chứ, nói chuyện thôi mà, c** nh* nhen vậy ư?”
Trì Tiếc liếc nhìn chỗ khác, bả vai phập phồng mấy cái rồi xụ xuống.
Anh nhỏ nhen hẹp hòi, nhưng không phải vì chuyện này.
“Tôi khuyên thì vô dụng, cậu khuyên là có tác dụng ngay?”
Anh nhìn cánh tay, dấu răng to đùng, vô cùng rõ rệt. Anh thấy có người đã coi lòng tốt của anh thành lòng lang dạ thú, nghĩ vậy anh không khỏi tủi thân, nhưng nhìn mãi nhìn mãi anh lại bật cười.
Răng đều phết, nhìn khí huyết dồi dào vậy mà, chứng tỏ rất khoẻ mạnh.
Cơ thể là nền tảng của cách mạng, có sức khoẻ tốt, hơn nữa nói cắn là cắn, khả năng hành động tốt, hai cái này cộng lại thì khởi nghiệp thành công một nửa rồi.
Trì Tiêu gật đầu.
Rất tốt, rất tốt.
Nụ cười man rợn này khiến Thịnh Vũ khiếp sợ một phen.
“Đừng nói cậu tức tới điên rồi nhé… Tới mức đó sao.”