Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 31: Hoàng hôn, đêm tối, khoảnh khắc ấy, vĩnh hằng – Trạm Đại Lý

Thịnh Vũ chọn tới chọn lui đồ trong tủ trà của mình, sau đó ngồi trong phòng trà pha trà, ngân nga giai điệu nào đó, tiện thể giúp đầu óc tỉnh táo hơn.

Trì Tiêu cũng khát nên uống hai cốc vẫn thấy chưa đủ, anh rót thêm cốc nước, còn chê vài câu: “Cái quái gì thế này, ngọt tới đau cả răng.”

“Trà Mạn Tùng này của tôi đắt lắm đấy, cho cậu uống mà còn chê ỏng chê eo.” Tính ra thì Thịnh Vũ hiểu về trà nhiều hơn Trì Tiêu, theo lời cậu nói thì là thú vui của hiệp sĩ cũng chỉ là trà tửu thơ hoa: “Đúng ra phải ra ngoài nhặt ít lá cây về pha cho cậu uống ấy.”

Trì Tiêu nhìn theo tay Thịnh Vũ, thấy màu móng tay cậu lại thay đổi, từ màu đen biến thành màu tím đậm huyền ảo, không cần nghĩ cũng biết là tác phẩm của Dương Á Huyên. Nếu là trước đây, chắc chắn Trì Tiêu sẽ nói kháy vài câu, yêu đương kiểu gì mà biến bản thân thành đầu trâu mặt ngựa, lại còn thích thú nữa chứ.

Nhưng hiện giờ, Trì Tiêu hiểu Thịnh Vũ, còn rất chân thành đứng cùng chiến tuyến với cậu. Anh há miệng, cuối cùng chỉ thở dài: “…Cậu cũng không dễ dàng gì.”

“?”

Thịnh Vũ khó hiểu.

Trì Tiêu cũng không nói nhiều, vừa uống trà vừa chầm chậm bình tĩnh lại.

Tia nắng mai rơi xuống sân, vạn vật như bừng sáng, tiếng bước chân và tiếng nói chuyện lần lượt truyền tới, một ngày mới ở Đại Lý lại bắt đầu.

Nhưng vì cả đêm không ngủ, cộng thêm vừa nãy bị Hề Việt gõ cho một trận, lúc này Trì Tiêu cảm giác đầu óc quay cuồng, mơ mơ màng màng, nghĩ cũng chậm hơn. Anh phải hỏi rõ mọi chuyện trước khi suy nghĩ hoà vào cùng nước trà.

“Cô ấy nói gì với cậu, tối qua ấy?”

Thịnh Vũ hàn nhã thêm trà: “Chẳng nói gì cả, chỉ hỏi tôi chuyện mở quán ở thành cổ thôi.”

Thật ra Hề Việt đột nhiên tới tìm cậu xin ý kiến, cậu cũng giật nảy mình, còn tưởng cô đang nói đùa, nhưng sư nghiêm túc và hăng hái trong mắt cô, cậu liền biết mọi chuyện là thật.

“Huyên Tử nói, họ cũng chẳng nói chi tiết gì, chỉ là vừa hay có mấy căn nhà tới hạn nên đưa cô ấy đi xem thôi.” Thịnh Vũ nói thay cho Đường Á Huyên: “Huyên Tử không nói dối, ai là người của mình cô ấy phân biệt rõ, sẽ không để ai đó của cậu, ừ, chịu thiệt đâu. Cậu yên tâm đi ông anh.”

Trì Tiêu ngước mắt: “Gì mà ai đó của tôi? Cậu ăn nói rõ ràng vào.”

Thịnh Vũ cười hề hề: “Tôi tưởng là bạn gái của cậu, nhưng người ta không thừa nhận, nói chỉ là bạn bè.”

Trì Tiêu nhìn ra chỗ khác, mặt không có vẻ u sầu gì.

Anh đoán ra được.

“Huyên Tử có căn phù hợp? Trong năm nay chuyển nhượng được sao?”

“Có chứ, căn hôm qua xem ấy.” Thịnh Vũ nói: “Ở cạnh đường Dương Nhân, vị trí khá ổn, trước đây là tiệm lẩu, gồm hai tầng, phía sau nối liền với sân, rộng khoảng 300 mét vuông, hợp đồng còn mười bốn năm, nói là có thể ký hai mươi năm…”

“Giá cả thế nào, còn đàm phán được không?”

“Chắc là được.” Thịnh Vũ nói mãi nói mãi liền thấy điểm bất thường: “Cậu tính làm gì?”

Trì Tiêu cảm thấy trà ngọt quá nên tráng cốc, rót cho mình cốc nước nóng. Anh thổi khói nước đi, không lên tiếng.

Thịnh Vũ quan sát sắc mặt Trì Tiêu: “Đù má, không phải chứ…”

Hề Việt đi ra khỏi con ngõ, bước chân vào ánh dương đầy sức sống vào sớm mai.

Cô quay đầu lại nhìn, Trì Tiêu không đuổi theo.

Cô đi quanh thành cổ một vòng, tới quán café mình từng tới, là quán trước đó Dương Á Đường phụ giúp, tầng trên là tiệm sách.

Cô từng ở đây suốt nửa ngày trời, sách ở đây nhiều vô kể, quan trọng nhất là, ghế sofa thoải mái, khi nằm xuống, ánh nắng chiều vào vừa đẹp, không chói cũng không oi bức.

Chính nơi nay đã cho cô cảm hứng, thì ra thì ra nguyên nhân một cửa hàng mang tới cảm nhận tuyệt vời, ấn tượng sâu sắc cho khách hàng có thể mộc mạc như vậy, chỉ đơn giản là vì nơi đó thích hợp để ngủ gật, cũng sẽ thu hút lượng khách tới quay lại check-in, hưởng thụ nhiều lần như cô.

Vì còn quá sớm nên Hề Việt trở thành vị khách đầu tiên trong hôm nay, cô có thể lựa chọn bất kỳ bàn nào trên tầng.

Sau khi ngồi ổn định, đồ uống được mang lên, cô bắt đầu liên lạc với bạn bè. Cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ tán gẫu mấy câu, hỏi thăm từng người, tiện thể nói cho họ nghe về việc cô muốn mở quán café, xem những người thật sự chọn lựa Vân Nam, ở lại Vân Nam, và cả những người từng rời đi rồi quay lại Vân Nam, họ sẽ nói thế nào.

Bắt đầu từ Đằng Xung, chị em Miêu Hiểu Huệ, Miêu Dự Phong, bà Lan Bình, anh Chu Kiện, rồi tới Thuỵ Lệ có La Dao, cô Ôn, Tiểu Ngọc…

Kết quả không ngoài dự đoán, Hề Việt thu thập được rất nhiều ý kiến phản đối, mọi người đều thấy ý tưởng khởi nghiệp của Hề Việt không ổn lắm.

Duy chỉ có một người liên tục đồng ý, là Miêu Dự Phong.

“Chị tuyển người không? Tuyển người thì em đi, em không muốn đi làm với chị ấy nữa, phiền chết đi được.” Chị ấy là Miêu Hiểu Huệ: “Tiền lương tháng trước bị chị ấy cuỗm một nửa rồi.

Hề Việt cười: “Tại sao phải lấy bớt? Lý do là gì?”

“Chị ấy nói tiết kiệm tiền cho em.”

“Vậy cậu phải nghe lời chị cậu, cô ấy muốn tốt cho cậu thôi.”

“?” Miêu Dự Phong gào thét trong điện thoại: “Chị hai à, chị lại coi mình giáo viên chủ nhiệm à?”

Hề Việt nghiêng đầu dựa vào gối: “Vô duyên.”

La Dao đang đi làm, cô ấy lén nghịch điện thoại để trả lời tin nhắn của cô. Cô ấy cũng không tán thành việc Hề Việt mở quán, lý do là vì mẹ nuôi cô ấy làm phỉ thuý hơn nửa đời người, hai năm gần đây cũng chịu khổ không ít, đủ để chứng minh môi trường kinh doanh hiện nay thế nào, liều lĩnh ra quân là không nên.

“Gần đây mấy người các cô sao vậy? Sao ai cũng có chí tiến thủ thế?” La Dao không hiểu: “Chỉ có tôi trầm luân vào việc làm biếng sao? Này không được rồi.”

La Dao nói, sau khi làm lễ cưới xong, Tiểu Ngọc cũng chuẩn bị nghỉ việc, định tự mở một thẩm mỹ viện. Nhưng cũng vì lo rủi ro đầu tư nên mãi chưa bắt đầu, cuối cùng cô ấy vẫn quyết định quan sát vài năm rồi tính tiếp.

Hề Việt trêu chọc cô ấy: “Cô không phải trầm luân vào việc làm biếng mà là trầm luân vào việc yêu đương chứ nhỉ? Gần đây anh X thế nào rồi? Làm hoà chưa?”

La Dao hiếm khi ngại ngùng: “Làm gì có, anh ấy là đồ đầu bò, đồng ý với mẹ nuôi tôi mấy năm nay sẽ không liên lạc với tôi, anh ấy nói phải tuân thủ lời hứa đó. Nhưng lại không kháng cự được chiêu trò của tôi, vậy nên bây giờ ngày nào chúng tôi cũng gửi cho nhau ảnh cơm tối, nhưng không nói chuyện.”

Sau khi ngừng lại giây lát, La Dao bật cười: “Cô nói xem, có phải đầu óc anh ấy có vấn đề không?”

Hề Việt gật đầu: “Hay là kêu anh ấy ăn nhiều hạnh nhân vào? Tự sản xuất tự tiêu thụ.”

“Hả?” Mãi sau La Dao mới hiểu ra: “Cô còn biết kể câu chuyện hài nhạt này à? Bị bạn trai cô lây nhiễm rồi đúng không?”

“Đó không phải bạn trai tôi.”

“Thôi đi.” La Dao chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy, không tin Hề Việt biện minh. Nói được một nửa, cô ấy đột nhiên thì thầm: “Không nói nữa, giám đốc của tôi tới rồi, phiền chết đi được, tan làm nói tiếp nha.”

Sau đó cô ấy liền mất dạng.

Hề Việt ngây ngốc cả buổi chiều ở quán café.

Qua lời giới thiệu của Thịnh Vũ, cô đã hẹn gặp mấy người tới ăn trưa, là cặp đôi mở studio chụp ảnh, thuê phòng ở khu sau homestay Mã Ni, họ tên là Trí Mễ và Trà Trà.

Trí Mễ là cháng trai đeo kính, trông rất nho nhã, mặc áo sơ mi kẻ ô chuyên dành cho lập trình viên, không nhìn ra chút điểm nghệ thuật nào trên người cậu, nhưng cậu lại là sinh viên tốt nghiệp xuất sắc khoa nhiếp ảnh của Học viện Mỹ thuật.

Cậu ấy chen chúc trong lứa nhiếp ảnh nghiệp dư của khu thắng cảnh nhưng thật ra lại là người được đào tạo bài bản, khác hẳn so với những người kia, nhưng cậu không cảm thấy việc chạy tới khu du lịch chụp ảnh chân dung đơn giản là sự sỉ nhục với con đường theo đuổi nghệ thuật suốt bao năm. Cậu cũng không cho rằng chân dung của bản thân và chân dung dung người khác là hai đối tượng giống nhau, cậu có thể ở trong rừng mưa, làm mồi cho muỗi gĩn nguyên ngày vì để đuổi theo ánh sáng và bóng tối. Cậu cũng có thể lê đôi chân mệt nhoài, mang theo nhịp tim đập tới mức 120 nhịp một phút, chịu đựng cảm giác sự độ cao để chụp cảnh mặt trời mọc ở núi tuyết Ngọc Long và núi tuyết Mai Lí.

Ảnh Trí Mễ chụp sửa rất ít, đa số đều rửa thẳng ảnh gốc, rất nhiều khách thích cảm giác tự nhiên này. Cậu cũng là nhiếp ảnh nam hiếm hoi hiểu được làm thế nào để lắng nghe yêu cầu của khách.

Trí Mễ thích chụp ảnh cho mọi người, cậu cho rằng đây là một loại thành toàn, là một cách để cậu kết nối với thế giới.

Không phải kỹ thuật chụp ảnh của cậu tốt, mà là thế giới vốn dĩ đã tươi đẹp, đáng để nâng niu.

Bạn gái của Trí Mễ là Trà Trà lại có tính cách hoạt bát, miệng không ngừng nghỉ lúc nào, như một tiểu tinh linh. Trước đây cô ấy là blogger làm đẹp, về sau huỷ hợp đồng với công ty quản lý, dồn hết tiền có trên người để đền bù, mấy năm qua coi như làm việc không công. Khi tới Vân Nam xả stress, cô ấy quen được Trí Mễ, từ đó lập tức bước ra khỏi nỗi ám ảnh của việc sự nghiệp thất bại, bước vào ánh sáng của tình yêu: Cô ấy đã theo đuổi Trí Mễ hai năm.

“Anh ấy đi đâu tôi đi đó. Cô có thể nói tôi không biết giữ giá, tôi cũng chẳng sao cả, tôi thích một người nên theo đuổi thôi. Theo đuổi được thì coi như tôi giỏi, chỉ nghe người khác đánh giá thì đừng làm gì nữa.”

Từ khi nhìn thấy Trí Mễ từ cái nhìn đầu tiên, cô đã thấy Trí Mễ quá cuốn hút. Theo góc nhìn chuyên nghiệp của blogger làm đẹp, Trí Mễ có khí chất thanh tao, ngũ quan xuất chúng, hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ của cô, cô sắp say mê không lối thoát trước mỹ nam mặt lạnh này rồi, Về sau khi thấy dáng vẻ Trí Mễ lúc làm việc, cô ấy càng không thể chịu được hơn.

“Cô ấy ồn ào lắm.”

Trí Mễ dùng nắm chữ để đánh giá Trà Trà, nhưng hành động lại không dừng lúc nào. Trà Trà không thích ăn kem bơ, cậu ấy liền lấy thìa tỉ mỉ xúc từng thìa kem bơ trên ly trà sữa ra, sau đó khi Trà Trà nói chuyện, cậu lấy sẵn găng tay dùng một lần đeo cho cô ấy, rồi lại phủ tấm khăn khi ăn lên đùi Trà Trà, để cô ấy thoải mái thưởng thức gà chiên cay ngọt.

Trà Trà bỏ phần da gà mình không thích vào đĩa Trí Mễ, rồi nói với Hề Việt: “Tôi không kiến nghị cô mở quán đâu, tôi chỉ nói suy nghĩ của mình thôi. Mở quán đày đoạ người ta quá, cô tuyệt đối đừng ảo tưởng mình làm chủ rồi sẽ tự do, thoải mái, trừ phi giống anh Trì Tiêu ấy. Sản nghiệp nhà anh ấy lớn lắm, mấy cửa hàng đều do cửa hàng trưởng trông coi hết, vậy nên mới tự do. Nếu cô tự mở quán, ngày nào cũng sẽ phải ở trong quán, hoàn toàn bị trói buộc.”

Trí Mễ và Trà Trà không chịu nổi sự trói buộc này, mỗi nơi họ đều ở một thời gian, tất cả các tỉnh của Trung Quốc họ đều đi qua, mấy năm nay họ quyết định ở lại Vân Nam. Họ đi qua Hồng Hà, Lệ Giang, Lâm Thương, gần đây thì dừng chân tại Đại Lý. Cuộc sống của dân du lịch bụi, không nơi ở cố định, cũng không tích được tiền, nhưng rất thoải mái.

Tới chiều, sau khi Hề Việt tạm biệt Trí Mễ, Trà Trà, cô lại đi nghe kịch nói.

Diễn viên kịch nói tên là Tôn Chiêu Chiêu, cũng ở khu sau homestay.

Tôn Chiêu Chiên bị bệnh nói lắp bẩm sinh, nhắc tới cái tên này cũng mang theo trò đùa độc ác. Tôn Chiêu Chiêu vốn tên là Tôn Chiêu, vì lúc nhỏ cô ấy không sao đọc rõ được tên của mình nên bố mẹ đã đổi tên cho cô ấy, gọi là Tôn Chiêu Chiêu.

Một buổi open mic* sẽ có mười lăm phút để biểu diễn. Hề Việt ở bên dưới nghe, vô cùng khâm phục khả năng trình diễn và năng lực ứng biến nhanh nhạy của Tôn Chiêu Chiêu. Cô ấy không hề tỏ ra túng quẫn hay khó xử, thậm chí còn coi tật nói lắp của mình thành hiệu quả biểu diễn.

*Thuật ngữ trong giới hài độc thoại, là sân khấu mở cho nhiều người lên diễn thử, mỗi người thường có 5-15 phút.

Hề Việt còn đọc được rất nhiều bình luận kiểu như “Tôi tới vì Tôn Tôn Tôn Chiêu Chiêu Chiêu Chiêu đấy”, hay “Công đức của tôi và điểm cười đang đánh nhau” ở phần đánh giá trên app đặt vé.

Điều bất ngờ hơn nữa là, Tôn Chiêu Chiêu khi xuống sân khấu không bị nói lắp chút nào. Cô ấy nói chuyện rất lưu loát, tốc độ của rất nhanh.

“Thứ nhất, tôi thích biểu diễn, thứ hai là vì để trị cái tật này của mình, vậy nên tôi mới tới diễn hài độc thoại. Bác sĩ nói tật này của tôi là do có yếu tố tâm lý, tôi nhát gan, người ít thì không sao, người nhiều là tôi hoảng sợ.”

Khi cô đấy đang nói, có khán giả tới muốn chụp ảnh, còn tặng cho Tôn Chiêu Chiêu một bó hoa tươi.

Tôn Chiêu Chiêu lập tức trở nên lắp bắp, nói một câu cảm ơn cũng không được rõ ràng. Nhưng Hề Việt đứng bên lại nhìn thích thú, sao có vẻ không phân biệt được rõ rốt cuộc lúc nào Tôn Chiêu Chiêu đang biểu diễn, lúc nào là nói lắp thật vậy?

Khán giả rời đi, Tôn Chiêu Chiêu lại khôi phục như bình thường, ôm hoa tươi nói với Hề Việt: “Hôm cô vừa vào ở homestay, tôi nhìn thấy cô rồi, có phải cô cãi nhau với Tiểu Vũ một trận không?”

Hề Việt cười nói, hiểu lầm cả.

“Gần đây Tiểu Vũ gặp phải chút chuyện rắc rối, thần kinh nhạy cảm, nếu cô biết đã xảy ra chuyện gì, tôi dám đảm bảo cô chắc chắn sẽ không muốn kinh doanh nữa.” Tôn Chiêu Chiêu nhìn Hề Việt, bắt đầu chế độ hóng hớt: “Bây giờ khởi nghiệp thật sự không phải lúc… À không đúng, tại sao cô không chăm lo cho Xuân ở Vân Nam với Trì Tiêu? Hay là cô chỉ muốn mở quán café? Không thích quán ăn? Có người giúp cô gánh chịu rủi ro không tốt sao?”

… Hề Việt rất bất lực.

Sao mọi người đều mặc định cô và Trì Tiêu rất thân thiết vậy?

Mặc dù, hình như là vậy thật.

“Bởi vì tôi cũng nhát gan, tôi cũng phải rèn luyện lòng dũng cảm.” Có người bảo vệ, cô ấy sẽ không bao giờ đứng giữa sân khấu được. Hề Việt vỗ vai Tôn Chiêu Chiêu, nói: “Giống như cô vậy.”

Tôn Chiêu Chiêu gật đầu: “Cô nói nói nói… nói đúng.”

“…”

Đây chắc chắn là hiệu ứng biểu diễn.

Hề Việt dám khẳng định.

Nói chuyện với Tôn Chiêu Chiêu xong đã gần tới hoàng hôn.

Từ sáng sớm tới giờ, cô đã dạo quanh thành cổ nguyên ngày, Hề Việt không thấy mệt mỏi gì, chỉ thấy mệt lòng.

Hôm nay cô đã nạp rất nhiều thông tin xa lạ, đầu đau như búa bổ.

Nhân lúc hoàng hôn đang độ đẹp nhất, cô leo lên Lầu Ngũ Hoa.

Đây là trung tâm thành cổ Đại Lý, toà nhà bao gồm bốn tầng, cầu thang gỗ hình xoắn ốc. Đứng chính giữa Lầu Ngũ Hoa có thể ngắm nhìn bốn phía của thành cổ. Bức tường trắng ngói xanh kéo thành hàng dài, từ chỗ cao nhìn xuống trông vô cùng nổi bật.

Hề Việt hít thật sâu, muốn thanh lọc luồng khí bẩn trong lồng ngực trước khi màn đêm ập tới. Không khí đêm tối được cô hít vào tận đáy phổi, rồi chầm chậm thở ra, cô cảm giác mình đã biến thành chuyên gia kỹ xảo trong Tây Du Ký. Bầu không khí ấy đi ra từ miệng, mang theo hiệu ứng âm thành xèo xèo, như biến thành vật thể thực, biến thành ngọn đèn bừng sáng tại thành cổ, biến thành bóng người tấp nập trong ngõ nhỏ.

Là cô đã tạo nên đêm đen Đại Lý.

Là cô đã góp phần hoàn chỉnh bức tranh đêm đen Đại Lý.

Đây thật sự là thời khắc lãng mạn, nếu điện thoại trong túi không liên tục làm phiền cô.

Buổi chiều, Trì Tiêu đã gọi cho cô mấy cuộc, khi ấy cô đang nghe hài độc thoại, điện thoại để chế độ im lặng.

Thật ra cho dù không để chế độ im lặng, cô cũng không muốn nghe, khi ấy cô vẫn còn giận.

Nhưng, thời khắc lãng mạn như vậy đã xua tan một phần cơn tức trong cô, điều quan trọng nhất là, bây giờ cô hơi mất tinh thần.

Tối qua, trước khi đi ngủ, suy nghĩ muốn ở lại Đại Lý khởi nghiệp của cô đã không còn mãnh liệt như thế nữa. Qua cuộc nói chuyện với mọi người hôm nay, cô càng thêm chắc chắn, cô không mở nổi quán café này rồi.

Cô đã hoàn toàn bình tĩnh lại.

Bên phái Trì Tiêu đã ngừng gọi, chuyển sang gửi tin nhắn thoại, hỏi cô đang ở đâu.

Hề Việt không còn giận nữa, gửi thẳng định vị cho anh.

Cô đứng trên Lầu Ngũ Hoa, thấy xung quanh đều là đường lớn. Người xưa nói, đứng ở vị trí cao hơn, tầm nhìn sẽ xa hoa, quả thật không sai. Nhìn xa được rồi, lòng sẽ thênh thang hơn, bởi vì đã nhìn rõ sự hoang mang, hỗn loạn kia chỉ nằm dưới chân, chỉ cần giẫm lên, phía xa chính là trời cao biển rộng.

Có mấy người nước ngoài cũng leo lên Lầu Ngũ Hoa, ai cũng đeo balo leo núi to đùng, nhờ Hề Việt chụp ảnh hộ.

Hề Việt vừa giơ máy ảnh vừa đoán Trì Tiêu sẽ tới từ hướng nào. Khi cô chụp ảnh xong, một người nước ngoài cao to rút một đoá hoa trong túi ngách balo ra, đưa cho Hề Việt, nói với phần mềm dịch trong điện thoại câu gì đó, rồi cho Hề Việt xem: “Cô gái xinh đẹp, chúng cô cả đời may mắn.”

Hề Việt không cảm động trước đoá hoa, nhưng lại suýt mất phòng bị trước câu nói này.

Cô ngẩng đầu lên cao, điều chỉnh hơi thở giữa lớp lớp mây bồng bềnh đang bị thiêu đốt, đợi chờ khoé mắt và sống mũi cay xè bình thường trở lại.

Cô chợt liếc thấy Trì Tiêu đã đi lên từ lúc nào, anh đứng ở một góc lan can, lặng lẽ nhìn cô.

Cô ngoắc tay với Trì Tiêu.

Bước chân Trì Tiêu cũng rất nhẹ, tựa như được gió đêm trên tầng đẩy đi tới cạnh cô, rồi dừng lại.

Hai người cùng nhìn đường chân trời nhuốm màu vàng cam phía sau, mặt trời lặn chói loà đôi mắt, như khối vàng đang bị tan chảy.

Cô biết chắc chắn Trì Tiêu còn xin lỗi chuyện tối qua, nhưng một ngày trôi qua, giờ cô không muốn nghe lời đó nữa.

“Em nhận ra, em thật sự là người biết lắng nghe.”

Hai người chống tay lên lan can, bàn tay gần như dính vào nhau.

“Là sao?”

“Ý trên mặt chữ đó.” Hề Việt khịt mũi: “Em bỏ cuộc rồi.”

Hề Việt không thể không thừa nhận, qua chuyện lần này, cô càng nhìn nhận rõ hơn sự thật rằng mình rất dễ thay đổi trước lời người khác nói. Trước đây là vậy, bây giờ cũng vậy.

Nói dễ nghe chút thì gọi là giỏi lắng nghe ý kiến, nói khó nghe thì có lẽ là…

“Em cảm thấy em không có chính kiến, hoặc nói cách khác là ý thức về bản thân không đủ mạnh. Người khác nói gì em đều sẽ nghe và nhớ trong lòng.”

Cô sẽ có một vài ý định, nhưng chỉ có thể giấu đi, khi đã nói ra rồi, khi nghe thấy một vài người phản đối, cô sẽ dừng lại, suy nghĩ: Có lẽ lời XXX nói là đúng? Hình như XXX rất chắc chắn, chắc chắn XXX rất tự tin, có phải mình nên nghe lời A nói không? XXX có kinh nghiệm, cũng thành công hơn mình, vậy nên ý kiến của A chắc chắn đáng để nghe, nếu mình bỏ qua vậy thì tiếc quá.

Cũng vào sáng nay, khi Hề Việt xem danh sách bạn bè và nhật ký trò chuyện trên Wchat, cô chợt cảm khái, trước khi xuất phát, quyết định đổi tài khoản của mình quá chính xác.

Nếu không phải đã đổi tài khoản Wechat, có lẽ cô sẽ không đi được xa thế. Một khi có người nói với cô, chơi mấy ngày được rồi, mau quay về đi, cô như nào cô còn không biết sao, còn muốn trải nghiệm cuộc sống du lịch sao? Nghỉ ngơi chưa đủ à?

Một khi có người nói vậy, chắc chắn cô sẽ suy nghĩ lại, sau đó dần dần quay về quỹ đạo cũ.

“Biết lắng nghe ý kiến của người khác một cách hợp lý là chuyện ttoos, nhưng quyết định cuối cùng vẫn do em đưa ra.”

Trì Tiêu cảm thấy mình vẫn phải giải thích rõ động cơ của mình. Anh không phản đối Hề Việt, anh không có tư cách ấy, anh chỉ muốn cố gắng dùng kinh nghiệm của mình để giúp cô bớt đi đường vòng.

“Em chỉ vội quá thôi.” Trì Tiêu nói: “Anh không biết em đang vội điều gì, không ai ngăn cản em khởi nghiệp, không ai cản em mở quán café, không ai không mong em có sự nghiệp mình thích. Nhưng thời gian gấp gáp quá, hiển nhiên em vẫn chưa chuẩn bị xong hết.”

Còn một câu nữa Trì Tiêu không nói ra.

Anh muốn nói, em bị thuyết phục dễ dàng như vậy là do bản thân em chưa sẵn sàng nên mới không kiên định.

“Anh đã xem file em làm rồi, làm rất tốt, đổi lại là anh chắc chắn sẽ không làm được như vậy, nhưng…”

Hề Việt không để Trì Tiêu nói hết câu.

Cô giang rộng hai tay, vươn vai, chuyển sang chủ đề khác nhẹ nhàng hơn: “Em vốn tưởng khi em nói sẽ ở lại Đại Lý, anh sẽ rất vui.”

“Anh vui chớ, nhưng chuyện này không liên quan tới điều đó.” Trì Tiêu quay người, lưng dựa vào lan can, quay đầu nhìn cô: “Nếu em nói em thích Đại Lý, muốn ở đây nghỉ ngơi nửa năm, một năm, hoàn toàn không có vấn đề gì. Nhưng khởi nghiệp sẽ phải đầu tư vào, chuyện này sẽ thay đổi, em sẽ phải gánh chịu áp lực cực lớn, không bắt buộc phải làm vậy.”

“Nhưng em thấy bắt buộc phải vậy.” Hề Việt im lặng hồi lâu, nói: “Em muốn có một lý do chính đáng để ở lại đây.”

“Cái gì gọi là lý do chính đáng?”

Hề Việt nhìn anh: “Nếu anh đã xem Weibo của em, còn nhớ những gì em viết, anh còn nhớ người chị thôi học tới Đại Lý mà em quen khi học đại học không?”

Trì Tiêu nghĩ lại, nói nhớ.

Lý do người chị đó thôi học chỉ đơn giản là vì muốn nghỉ ngơi. Gần đây không có chuyện gì, muốn ra ngoài chơi, chỉ vậy mà thôi. Cô ấy đã kéo vali xuất phát cùng với bố mẹ.

Hành động này khiến Hề Việt khi ấy vô cùng ngưỡng mộ.

Bao nhiêu năm trôi qua, Hề Việt của hiện giờ đã thật sự tới Đại Lý, nhưng vẫn chưa thể đạt được tới sự ung dung, nhất quán như vậy.

“Em không thể làm được như những gì anh nói, thoải mái nghỉ ngơi, em không dừng lại được, cảm giác hổ thẹn sẽ dìm chết em.”

Trì Tiêu nhíu mày, nghiêm túc nhìn cô: “Ai khiến em có cảm giác hổ thẹn này?”

Hề Việt duỗi một ngón tay, chỉ mũi của mình.

“Em muốn lười biếng, nhưng em cũng không buông xuôi được.”

“Em biết rõ không làm gì ở Đại Lý, chỉ ở homestay rồi ăn uống một năm sẽ chẳng tốn bao nhiêu, nhưng em không chịu được cảnh tượng ấy.”

“Trì Tiêu, em biết anh nghĩ em thế nào. Anh, Thịnh Vũ, Huyên Tử, chắc chắn mọi người đều thấy rất nhiều thanh niên ngu ngốc như em. Tích được chút tiền là muốn thoát khỏi cuộc sống vốn có, tới Vân Nam, nhưng không dừng lại, kiên quyết mở quán gì đó, lăn qua lộn lại, cuối cùng khi tiêu sạch tiền tiết kiệm mới khôn ra.”

“Em nói cho anh biết tại sao nhé, vì bọn em khát khao được tiến lên, khát khao quen rồi, bọn em không thể dừng lại được, tựa như chú chuột chạy trên vòng xoay, chắc chắn phải tìm được cho mình chuyện gì đó làm.”

“Bất kể là an ủi chính mình hay chặn miệng người nhà, bạn bè, phải để họ thấy, em không hề sống tạm bợ, em không hề không có lý tưởng, em đang chạy! Em đang chạy đấy! Không phải em là kẻ vô dụng, bị xã hội bỏ lại.”

Hề Việt nói mãi nói mãi, giọng ngày một lớn hơn.

Nhưng nói xong câu cuối cùng, khí thế của cô lại yếu đi hẳn.

“Nhưng hôm nay em nhận ra, thật ra em là kẻ vô dụng nhất.” Hai tay cô rời khỏi lan can, bả vai xụ xuống, đầu cũng cúi xuống, nghẹn ngào nói không nên lời: “Đúng vậy, em không thể thản nhiên dừng lại, chậm lại, cũng không có dũng khí thật sự cá cược toàn bộ mọi thứ hiện có để bước vào con đường mới. Người khác khuyên vài ba câu là em rén ngay. Như những gì trước đây anh nói với em, một người có hợp làm ăn buôn bán không đã có thể nhìn ra từ khi còn nhỏ, có lẽ em trời sinh đã không có chính kiến, không thể thêm kỹ năng này vào được.”

“Làm, làm cũng không xong, nghỉ ngơi, nghỉ ngơi cũng không ổn, em thật sự muộn phiền, rốt cuộc em có thể làm gì tốt?” Hề Việt hít sâu, lông mi ướt hơn, sau đó cơ thể rất thức thời, bong bóng từ nước mũi bùng lên: “… Xấu hổ quá, có đúng không?”

Trì Tiêu chỉ nhìn cô, không nói gì.

Từ góc độ của anh, anh không nhìn rõ vẻ mặt Hề Việt.

Anh đoán, chắc chắn cô cũng không muốn để anh thấy rõ.

Là con người thì sẽ luôn có lúc suy sụp, có lúc hoang mang, sẽ có quá trình phủ nhận bản thân, nghiền nát bản thân, rồi lại tìm thấy bản thân trong đống đổ nát đó, rồi lại lựa chọn từng chút một, chắp vá lại một bản thân mới, cuối cùng khẳng định lại bản thân.

Anh cũng từng như vậy, mọi người đều như vậy.

Thậm chí anh còn thấy, lúc này, quá trình đó của Hề Việt xảy ra là điều may mắn. Dù sao gió đêm của Đại Lý dịu dàng đến thế, đêm ở thành cổ bao dung như vậy, có thể ôm trọn mọi tâm trạng của tất cả mọi người.

Lầu Ngũ Hoa lặng yên lắng nghe tất cả.

Hề Việt đang phát tiết.

Ngay cả phát tiết cô cũng bình tĩnh như vậy, nước mắt chảy qua cằm, lặng lẽ rơi xuống nền đá xanh, chẳng mấy chốc đã hoà tan, biến mất.

Trì Tiêu rất muốn nói với Hề Việt, Lầu Ngũ Hoa hiện giờ đã không còn là bản nguyên gốc vào thời kỳ nước Nam Chiếu. Vào thời loạn chiến Minh Sơ, nó đã bị khói lửa vùi dập, hiện đại cũng từng xoá đi rồi lại xây lại thêm vài chi tiết.

Một toà kiến trúc cổ xưa, được bao người ngước nhìn còn như vậy, còn cần nghỉ ngơi, cần dừng lại, cần tu sửa, huống chi là một người bình thường?

Cái gọi là buông xuôi thật sự không có gì đáng phải xấu hổ, cho dù bạn thật sự là kẻ vô dụng, cũng chẳng có gì để hổ thẹn.

Trái đất không cần bạn đẩy, nó cũng sẽ tự xoay, trời sẽ không sụp xuống.

Nhưng giờ phút này không phải lúc khuyên những điều trên.

Như Hề Việt nói, hôm nay cô đã nghe quá nhiều giọng nói, không cần thêm bất kỳ ai bi bô bên tai cô nữa.

“Mặt trăng.”

“Hả?” Hề Việt không ngẩng đầu lên, cũng không chịu ngẩng lên, mũi cô giờ nghẹt cứng, nói chuyện cũng mang rõ giọng mũi: “Anh gọi em hay đang gọi cái trên trời?”

Trì Tiêu vờ như ngẩng đầu quan sát một vòng: “Hả? Không nhìn thấy mặt trăng khác, chỉ có một mặt trăng trước mặt anh thôi.”

“Nếu anh tiếp tục nói mấy lời tán tỉnh này thì biến xuống đi.”

“Được, anh im.”

Trì Tiêu rất nghe lời.

Thật ra về sau anh cũng không định chỉ trông cậy vào sức mạnh của ngôn từ.

“Anh không mang giấy đâu.” Anh đưa tay ra, xoa mũi Hề Việt, như đang lau mũi cho đứa trẻ.

Hề Việt ngẩng đầu, ánh mắt kinh ngạc: “Anh bị điên à!”

“Anh không chê em, em hét cái gì? Hai sợi mì treo lủng lẳng ở đó, đẹp lắm à?”

Một tay khác của Trì Tiêu đã vòng qua người Hề Việt, khẽ vỗ lưng cô, thậm chí không cần dùng sức, chỉ vỗ rất nhẹ nhàng.

Cô được anh ôm vào lòng.

Gió đã tới.

Hai người đều ngừng thở, trái tim đập rộn ràng, cả hai đều bất ngờ.

Thì ra bất giác họ đã ở gần nhau đến vậy.

“Anh có rất nhiều điều muốn nói, nhưng tối nay không phải lúc.” Trì Tiêu điềm tĩnh vô cùng: “Thấy tâm trạng em không tốt nên cho em mượn bờ vai dùng chút, cái khác để sau này hẵng nói.”

Anh nhấn mạnh: “Không phải để em lợi dụng đâu nhé, đương nhiên em có thể từ chối.”

“Em vẫn chưa nguôi giận đâu.” Hề Việt không từ chối, cũng không vùng vẫy, trán tựa vào xương quai xanh của Trì Tiêu, chỗ đó rất rõ ràng, cô hơi ngước lên liền có thể nhìn thấy đường vân làn da mỏng mảnh chỗ yết hầu: “Chuyện anh xem trộm em còn chưa tính sổ với anh đâu.”

Trì Tiêu cười tới nỗi lồng ngực phập phồng: “Đừng là bây giờ, cứ lưu nó lại đã.”

“Ừ.”

Hề Việt hào phóng đồng ý, cô ngửi hơi thở sạch sẽ, thơm tho trên người Trì Tiêu, lại càng thêm hào sảng, giơ tay ôm lấy người trước mặt.

Màn đêm dần bao phủ khắp chốn.

Đèn ở Lầu Ngũ Hoa cũng bừng sáng.

Hề Việt thầm nghĩ, cuối cùng cô vẫn không thể điều khiển được tiết tấu cuộc đời mình, không dừng lại được, không thể chậm lại, nhưng lúc này, cô thật sự mong mọi thứ sẽ dừng lại.

Gió lặng, mây ngừng.

Ánh đèn mọi nhà tụ lại một chỗ, không còn lấp lánh, ánh trăng lạnh lẽo không còn di chuyển, tinh hà cũng đừng vội xoay chuyển.

Hãy để cô hưởng thụ hết cái ôm này, tạm thời nương náu trong khoảng trời nhỏ mà người khác tạo lên cho.

Một lúc thôi là được, làm ơn.

“Một tay anh ôm em, tay còn lại đừng cọ vào người em.”

Hề Việt khẽ nói, mặt đỏ bừng.

Thứ đổi lại là nụ cười càng sung sướng hơn của Trì Tiêu.

“Được, em nói gì cũng được.”

Dưới ánh trăng, bóng hai người ôm nhau, tựa như đang trải lòng với nhau.

Rõ ràng là cảnh đêm bình thường, nhưng người có tình tự khắc sẽ hiểu, rốt cuộc trong đó ẩn chứa bao điều bất thường.

Tiếng cười dần lan ra màn đêm phía xa, lúc này, tâm trạng Hề Việt tốt hơn nhiều, không còn bực dọc, không còn lắng lo.

Cô nghĩ, nếu sự thoải mái này có thể vĩnh hẳng, vậy thì tốt biết bao.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn