Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 29: Anh nói xem, em ở lại Đại Lý có được không – Trạm Đại Lý

“Ngày mai có kế hoạch gì không?”

Trì Tiêu hỏi.

Khi hai người xuống tầng, Thịnh Vũ và Dương Á Huyên đang vừa xem TV vừa nói chuyện trong phòng trà, từ bên ngoài có thể nghe được tiếng thì thầm. Dương Á Huyên nói, anh xem bộ quần áo này có đẹp không? Thịnh Vũ nói, đẹp, em mặc gì cũng đẹp.

Dương Á Huyên nói anh mù à, là đồ nam đấy.

Thịnh Vũ thở dài, lại mua quần áo cho anh à?

Câu tiếp theo, giọng cậu ngày càng trầm thấp hơn, chị bé này, anh thật sự không muốn mặc mấy cái đó nữa, gì mà q**n l*t My Melody nữa…

Khu nhà quá yên tĩnh, Hề Việt vô tình nghe rõ mồn một nội dung cuộc trò chuyện, cô vô cùng kinh ngạc, trợn tròn mắt, há hốc miệng nhìn Trì Tiêu, vẻ mặt ngàn lời khó nói.

Trì Tiêu không lấy làm lạ, đứng dưới bậc thang, đưa tay về phía Hề Việt, bàn tay hướng lên trên: “Mời chị bé.”

Không nói dối chút nào, Hề Việt bị một tiếng chị bé này làm cho tê liệt từ đầu tới chân, đầu óc trống rỗng mấy giây liền.

Trước đây cô bảo Miêu Dự Phong gọi cô là chị, chỉ thêm có một chữ mà khác biệt nghìn trùng, cộng thêm việc Trì Tiêu đang cố tình chọc cô, hai chữ này càng ướt át, nổi da gà hơn, còn mang theo chút ẩn ý sâu sa. Hề Việt nhẫn nhịn, nhưng không nhịn nổi, quay đầu, mặc cho nụ cười mất kiểm soát xuất hiện trên gương mặt.

Cô chỉnh lại biểu cảm, mặc kệ bàn tay của Trì Tiêu, chỉ nói với anh: “Mấy ngày nay anh bận thế thì không cần đi cùng em nữa. Em lên kế hoạch nhiều cho Đại Lý lắm, em tự đi được, cũng đâu bị lạc mất đâu mà phải lo.”

Trong những thành phố du lịch của Vân Nam, Đại Lý là nơi vô cùng nổi tiếng, cộng thêm kỳ nghỉ Quốc Khánh, đâu đâu cũng là đầu người lúc nhúc, muốn lạc mất cũng khó.

Trì Tiêu nói, không sao. Anh tự giác chủ động, theo đuổi con gái thì chỉ cần đối phương không thấy phiền, không thấy ghê thì chủ động thêm nữa cũng là điều nên làm, lúc này tem tém lại cho ai xem?

Nhưng kế hoạch không theo kịp thay đổi.

Vừa nói chốt ngày mai cùng ra ngoài thì tối đó kế hoạch phải thay đổi gấp.

Anh phải tới Côn Minh một chuyến, cửa hàng đóng cửa kia đã chuyển nhượng thành công, phải đi làm thủ tục bàn giao ngay.

“Làm sao giờ?”

“Sao trăng gì?” Đã muộn lắm rồi, Hề Việt vừa xoa đầu vừa nghe cuộc gọi video, cô gái phòng bên vẫn đang nói chuyện cười đùa, nhưng cô cũng quen rồi: “Vậy anh đi thôi!”

“Em đi với anh nhé?”

Trì Tiêu nói.

Bị từ chối là lời phía sau, cứ đưa ra lời mời trước đã.

Đúng như dự đoán, Hề Việt đáp: “Em không đi, anh đi vì công việc, còn em đi vì cái gì? Hơn nữa chúng ta không nhất thiết phải luôn cùng nhau hành động, lâu dần sẽ phiền phức.”

Phiền? Ai phiền?

Hơn nữa mới mấy ngày đã gọi là lâu rồi?

Trước mặt Hề Việt, Trì Tiêu không thể chơi bài cảm xúc được, trên hết, Hề Việt không thích trò mèo này của anh. Ở cạnh nhau tới lúc này, đặc điểm ăn mềm không ăn cứng của cô vô cùng rõ rệt.

Sáng sớm hôm sau, Trì Tiêu một mình xuất phát.

Vốn muốn giải quyết xong trong ngày rồi về luôn, kết quả bị chuyện lớn chuyện nhỏ quấn lấy, khiến anh phải ở lại Côn Minh ba ngày.

Ba ngày này, Hề Việt cũng một mình trải nghiệm Đại Lý.

Ngày đầu tiên, cô dậy sớm đi leo núi Thương Sơn, tới Am Tịch Chiếu trong núi, ngồi cáp treo xuống núi, sau đó cả buổi chiều cô đều ở trong một quán café dưới chân núi.

Ngày thứ hai cô ngồi xe bus tham quan hai tầng từ thành cổ Đại Lý tới cổ trấn Song Lang.

Khi đi qua suối Hồ Điệp, video trên xe nói rằng, trong suối Hồ Điệp có một hồ tình nhân, là thánh địa tỏ tình của thế hệ trước.

Hề Việt vội tới Song Lang nên không xuống xe, nhưng cô lấy điện thoại ra chụp cánh cổng khu thắng cảnh to lớn rồi gửi đi.

Nửa tiếng sau, Trì Tiêu nhắn lại: “Em chui rúc được đấy, chạy tới nơi xa thế.”

Hề Việt trả lời, bỏ đi.

Trì Tiêu lại gửi một dấu hỏi chấm: “Bỏ đi cái gì?”

Hề Việt gửi emoji, là hình đầu bò.

Điều đáng nhớ nhất hôm nay là quán quafe có thể tự pha, kết hợp các loại hạt café khác nhau tại cổ trấn Song Lang. Café trong tay mỗi người đều do chính họ tự làm, là ly café có mùi vị độc nhất vô nhị trên thế giới.

Hề Việt thử hai ly, một ly có vị rượu vang, còn một ly có hương hoa.

Buổi tối cô quay về thành cổ Đại Lý, tìm tới quán ăn bình dân ăn. Quán này cũng khiến Hề Việt ấn tượng sâu sắc, bởi vì từ nhân viên tới đầu bếp đều là những người lớn tuổi, mái tóc bạc phơ nhưng vẫn có thể bê nồi to, châm lửa. Khói bốc ra từ nồi, Hề Việt nhìn chằm chằm, chỉ cảm thấy khâm phục, sau đó cô nghĩ có phải mình thật sự nên tập thể dục rồi không.

Hề Việt đã gọi xong món, là món hoa hải thái. Hề Việt thật sự không nếm ra đó là loại rau gì, chỉ thấy nó xanh non mơn mởn, cảm giác khi ăn rất trơn nhẵn, hình như cô chưa từng thấy nó ở nơi nào ngoài Vân Nam. Về sau sau khi tìm kiếm mới biết, quả nhiên đây là một loại thực vật dưới nước, sinh sống ở Nhĩ Hải.

Trì Tiêu lại có ý kiến phải phát biểu: “Xuân ở Vân Nam không có món này sao mà em phải ăn ở ngoài?”

Hề Việt mím môi cười, đâu là ở trong mà đâu là ở ngoài? Anh nói gì kỳ lạ thế.

Trì Tiêu gửi một chuỗi dấu ba chấm: “Anh nói lời kỳ lạ? Lời em nói mới không ổn ấy.”

Mấy phút sau, anh nói thêm: “Em chỉ biết bắt nạt anh thôi.”

Hề Việt ăn cơm tối xong thì không về homestay ngay mà tìm một quán café, cưỡng ép cơ thể đã nạp quá nhiều cafein trong hôm nay uống thêm ly nữa.

Quán café  này là quán kinh doanh theo mô hình ban ngày bán là quán café, ban đêm là quán rượu. Mô hình này rất phổ biến ở thành cổ, chủ quán là một cặp mẹ con.

Buổi tối, Hề Việt ôm máy tính gõ lạch cạch, không sao ngủ được. Cô mở mắt, vẫn rất tỉnh táo, tới tận rạng sáng mới hơi buồn ngủ.

Chỉ ngủ có ba tiếng Hề Việt đã tỉnh dậy.

Hôm nay là mồng hai âm lịch, phố Tháng ba bên ngoài Thương Sơn thành cổ có chợ phiên.

Hề Việt thấy sau khi tới Vân Nam, mình đã tìm được thú vui của chợ phiên. Có lẽ sau một khoảng thời gian nữa, tới khi cô thân thiết với bạn bè nơi đây hơn, cứ rảnh rỗi không có việc gì là cô sẽ gọi bạn bè: Đi thôi, đi chợ phiên thôi!

Cả con phố Tháng ba, đâu đâu cũng thấy các sạp bán đồ ăn vặt, đồ lưu niệm, đồ thủ công, vô số người trẻ tuổi đều tới đây.

Hơn nữa ở phố Tháng ba, Hề Việt lại gặp lại Dương Á Huyên.

Hề Việt vô cùng bất ngờ, cô thấy số lần mình và Dương Á Huyên tình cờ gặp nhau hơi nhiều, cũng không biết có duyên phận đặc biệt gì.

Dương Á Huyên lại thấy bình thường, cô ấy nói: “Chị sống ở thành cổ, toàn bộ việc kinh doanh kiếm tiền nuôi gia đình của chị đều ở thành cổ, ngày nào chị cũng lượn lờ ở đây, em gặp chị mãi không phải quá đỗi bình thường sao?”

Dương Á Huyên có cả sạp hàng ở chợ phiên, bán thảm hoa cô ấy tự dệt khi rảnh rỗi.

Hề Việt đứng bên cạnh quan sát giây lát, sạp bán khá đắt hàng. Đang vào mùa du lịch cao điểm, về sau, ngay cả tấm thảm không được dệt tỉ mỉ lắm cũng bị Dương Á Huyên bán mất.

Cô ấy nhờ người sạp bên cạnh thu dọn hộ, sau đó khoác tay Hề Việt: “Đi, chị đưa em đi dạo.”

Hề Việt đi theo Dương Á Huyên, họ không đi đường lớn mà đi qua ngõ nhỏ, lúc này cô mới phát hiện bên cạnh còn có một ngõ phố tấp nập khác.

Nơi này cũng là một phần của chợ phiên, nhưng để mà so sánh thì đa số nơi đây đều là sạp hàng của người già, chủ yếu bán rau, gia vị, đặc sản địa phương, người tới dạo xem cũng là dân bản địa. Nhìn chung, nó khá giống chợ nông sản quy mô lớn.

Dương Á Huyên mời Hề Việt uống một cốc nước mía, Hề Việt mời Dương Á Huyên ăn một bát thạch đậu Hà Lan.

Dưới quầy hàng được che bởi bạt nhựa, dầu ớt trong bát thạch khiến người ta cay tới húp sùm sụp. Bàn bên cạnh là cặp vợ chồng, cô gái địu con trên lưng bằng chiếc chăn mỏng, trong bao tải nhựa mà người đàn ông cầm là vô số túi lớn túi nhỏ, là thuốc lá của vùng Vân Nam.

Dương Á Huyên vừa ăn vừa bắt chuyện, cô ấy hỏi người đàn ông bằng giọng địa phương: Thuốc lá sợi bán thế nào?

Người đàn ông trả lời gì đó, hai người nói thêm mấy câu, cuối cùng Dương Á Huyên trả tiền, mua một gói thuốc lá sợi của người đàn ông.

Hề Việt cười, loại thuốc lá cắt bằng dao này có uy lực quá, khiến người ta nhớ tới mùi vị tại nhà ông bà nội khi còn nhỏ.

Dương Á Huyên nói cô không hút thuốc: “Chị nhớ tới khoảng thời gian trước có người hỏi mua chị thuốc lá sợi, chị thu gom lâu lắm rồi nhưng vẫn chưa gom xong, cái này cũng tạm ổn.”

Cuối cùng, Hề Việt hỏi hết mọi thắc mắc trong lòng mấy ngày nay.

Cô muốn biết, rốt cuộc Dương Á Huyên làm công việc gì? Tại sao nhìn có vẻ việc gì cô ấy cũng làm, hình như vừa bận lại vừa nhàn?

“Chị làm mọi việc! Ví dụ như mua hàng, bán đồ.” Dương Á Huyên cười ha ha, buộc chặt túi nhựa lại, nói với Hề Việt: “Đi học, tốt nghiệp, tìm việc, ngồi trong công ty, nhận lương theo tháng, đây là một kiểu cuộc sống, nhưng không phải kiểu duy nhất.”

“Khi một người đứng trên một con đường, họ mãi mãi không thể nhìn thấy hướng đi của con đường khác, đây là điều bình thường. Nhưng vào lúc thích hợp, nhảy ra khỏi vị trí hiện tại, quan sát với góc nhìn của người ngoài, bạn sẽ nhận ra mỗi con đường đều rất thú vị, muôn hình vạn trạng.”

“Điều chị muốn nói là, những con đường này đều chính xác, con người không nên thiết kế cho mình một kiểu sống. Làm gì cũng được, dù sao cũng là vì miếng cơm manh áo cả! Dù sao trong thời đại này cũng không chết đói được, làm gì thoải mái thì mình làm cái đó thôi.”

Không thể phủ nhận, lời Dương Á Huyên nói nhắm chuẩn vào những gì trong tâm trí Hề Việt, dường như có thể vỗ về mọi lo lắng mấy ngày qua của cô.

Dương Á Huyên nhìn sắc mặt Hề Việt, nói: “Hình như em đen hơn rồi.”

Hề Việt gật đầu, tia cực tím của Đại Lý thật sự quá mạnh, quá nhiệt tình, dường như có bôi kem chống nắng cũng vô dụng.

Cô nói với Dương Á Huyên chuyện mình điên cuồng tới các quán café trong mấy ngày nay, như Dương Á Huyên kể, mấy ngày nay cô cũng đang ngẫm nghĩ cuộc sống của mình có khả năng nào khác không.

Hình như sau khi tới Vân Nam, cô cứ muốn ở thêm ngày nữa, quen biết thêm nhiều người nữa. Về vấn đề này, đáp án của cô ngày một chắc chắn hơn.

Dương Á Huyên không bất ngờ, chỉ xác nhận với cô: “Em muốn mở quán café?”

Hề Việt gật đầu.

“Thích Đại Lý vậy à…”

Hề Việt ngập ngừng rồi lại gật đầu. Nhưng khi Dương Á Huyên hỏi tại sao, Hề Việt mới nhận ra cô không nói ra được từng lý do một, cũng chính khoảnh khắc này, cô như hiểu ra lời Trì Tiêu nói: Không có lý do gì đặc biệt, chỉ là vì ở đây thoải mái vậy nên nán lại thôi.

Hề Việt nhớ tới quán café ở thành cổ, cô còn gặp Dương Á Đường đáng giúp bạn ở đó.

Dương Á Huyên cười: “Đúng vậy, nói ra thì quán café đó cũng có một phần của chị, chị thuê mặt bằng hộ họ.”

Nói tới đây, Hề Việt nghĩ mọi việc đã kết thúc.

Ước mơ quán café của cô chỉ vừa nảy nở, chỉ có đường nét mơ hồ, không có lấy chi tiết nào, còn gặp rất nhiều vấn đề khó nhằn, cần suy xét cẩn thận.

Thật ra cô không vội lắm.

Nhưng sáng sớm hôm sau, Huyên Tử đã xuất hiện tại homestay Mã Ni, gõ cửa phòng Hề Việt.

“Một người bạn của chị vừa hay muốn cho thuê cửa hàng, em có muốn đi xem không?”

Trì Tiêu gọi điện cho Hề Việt, khi gọi lần đầu, cuộc gọi đã bị tắt ngay.

Hề Việt nhắn tin với Trì Tiêu: “Em đang bận, lát nói sau.”

Trì Tiêu cũng nghe lời, đợi cô một lúc. Tới gần trưa, anh gọi lần nữa, vốn dĩ muốn hỏi trưa Hề Việt ăn gì, còn nói xin lỗi, anh vốn muốn tôi nay về, nhưng chuyện bên này vẫn chưa giải quyết xong, còn phải đi ăn cơm với khách hàng, nhanh nhất cũng phải ngày mai mới về được.

Hề Việt lại tắt máy, nói được được được, lúc nào cũng được.

Trì Tiêu nhìn tin nhắn, sững sờ không thôi, hỏi: “Em bận gì thế?”

Không trả lời.

Đợi thêm nửa tiếng nữa, khi Hề Việt gọi lại, Trì Tiêu có thể nghe thấy rõ sự thích thú trong giọng nói của cô. Cô hào hứng nói: “Trì Tiêu! Em vừa đi xem phòng đấy!”

Trì Tiêu không hiểu gì, nhưng cũng bị tâm trạng tốt của Hề Việt lây nhiễm: “Xem phòng gì? Ở lâu dài sao?”

Vốn dĩ anh còn muốn trêu cô, nếu thật sự muốn ở lâu dài, có thể nói với Thịnh Vũ, dù sao sắp tới mùa vắng khách rồi, phòng ở không thiếu lắm, chắc chắn có phòng trống. Nếu thấy khu trước nhiều người, ồn ào, anh có thể tách một nửa phòng anh ra, hoặc cho cô cả căn phòng đó luôn.

Tâm trạng Hề Việt thật sự khá tốt, hình như cô đang đi đường, hơi thở không ổn định, còn hỏi theo lời trêu chọc của anh: “Thật sao? Anh nhường phòng cho em thì anh ngủ ở đâu?”

Trì Tiêu cười: “À, anh ngủ dưới gốc cây cũng được, thoáng mát, còn sát với khí đất khí trời.”

“Ông chủ Trì tao nhã thật đấy.”

“Quá khen quá khen.”

Hề Việt ở bên kia điện thoại cười ha ha, đùa thế đủ rồi, Trì Tiêu nói chuyện chính: “Rốt cuộc em tính làm gì thế? Ai làm em vui vậy?”

Hề Việt nói sự thật, kể với anh chuyện mình muốn mở quán café ở Đại Lý, chuyện gặp Dương Á Huyên vào hôm qua, còn cả chuyện hôm nay Dương Á Huyên đưa cô đi xem cửa hàng đang cho thuê.

Cô cũng không ngờ mình sẽ ngứa ngáy trong lòng thế.

“Trì Tiêu, anh nói xem, em ở lại Đại Lý có được không?”

Bước chân Hề Việt nhẹ bỗng, gần như là chạy về homestay, mở máy tính lên. Cô chỉ muốn ghi lại từng suy nghĩ hiện giờ của mình, bao gồm những điều tra về quán café ở các khu thắng cảnh tại Đại Lý mà cô đã làm mấy ngày trước, toàn bộ chi phí phải bỏ ra, và cả số tiền dự toán cần đầu tư cho quán thời gian đầu…

Cô không phải người hay kích động, hiếm khi làm những chuyện bộc phát, lúc này cô vẫn giữ lấy lí trí.

Cô đoán, Trì Tiêu và cô hoàn toàn trái ngược.

Anh là người theo chủ nghĩa đời người ngắn ngủi, sống vui khi còn có thể, là người có khả năng hành động mạnh mẽ, có khi anh sẽ nói: “Được chứ, em ở lại thì anh vui quá ấy chứ.

Hề Việt thầm nghĩ, em cũng vui. Em rất rất muốn bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn khác, em muốn nhảy ra khỏi tuyến đường hiện tại, xem cuộc đời em còn có lối đi nào khác không.

Trì Tiêu, chắc chắn anh cũng sẽ vui cho em, anh sẽ nói nên như vậy từ lâu mới phải.

Hơn nữa, em ở lại, những vấn đề mà chúng ta vốn phải đối diện có lẽ sẽ không còn nữa.

Hề Việt sờ mặt, phát hiện khoé miệng mình vẫn cong lên.

Trì Tiêu ở đầu bên kia nghe cô nói, anh luôn giữ im lặng, im lặng tới nỗi Hề Việt tưởng mạng kém nên bị lag.

“Trì Tiêu, cho em chút phản ứng đi! Anh bị ngốc rồi à? Anh thấy thế nào?” Tránh trường hợp ai đó đắc ý quá mức, Hề Việt thấy cô nên đưa ra một số lời nhắc nhở: “Nói trước nhé, em muốn ở lại không phải vì anh, không liên quan tới bất kỳ ai, em thật sự cảm thấy mở quán café rất tốt, em cũng rất thích, em tự tin mình có thể làm được. Giống như quán chúng ta tới lúc ở Hỉ Châu ấy, nếu em mở quán thì em sẽ…”

“Mặt trăng.” Sau sự im lặng kéo dài miên man, cuối cùng Trì Tiêu đã lên tiếng, lời nói ra lại không phải những gì Hề Việt đoán, càng không phải những gì cô muốn nghe: “Em đang hỏi ý kiến của anh sao?”

Thái độ lạnh nhạt này, giọng điệu bình tĩnh này, tất cả như cơn gió lạnh mùa thu quét qua tâm trí cô.

Hề Việt bất chợt căng thẳng, bất giác dừng bước.

“Đúng vậy…” Cô ngẩng đầu nhìn trời, trong màu xanh vắt như vừa rửa qua, có đám mây nhẹ nhàng tan ra: “… Anh có ý kiến gì không?”

Trì Tiêu ngập ngừng giây lát, khi lên tiếng, giọng anh mang theo mấy phần nghiêm túc và nghiêm khắc: “Anh thấy không ổn lắm.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn