Bàn tay cầm tay ấm trà của Trì Tiêu vẫn dừng lại.
Anh và Hề Việt bốn mắt nhìn nhau, anh liếc nhìn Hề Việt với ánh mắt thăm dò, xác nhận không nhìn ra bất kỳ từ ngữ ẩn ý nào từ trong mắt cô, cũng không có sự mập mờ nào, chỉ đơn giản là một câu hỏi thẳng thừng: Anh có cơ bụng không?
Lời nói đột ngột, khiến người nghe giật mình như vậy, ai cũng không chịu nổi.
Anh nhìn ra chỗ khác, tay chếch xuống dưới, dòng nước tiếp tục chảy.
Trì Tiêu rủ mắt nói: “Lúc cô mua hoa quả không suy nghĩ gì, nói năng cũng không nghĩ gì hết.”
Hề Việt nói sao tôi lại không nghĩ gì?
“Nếu tôi thật sự có thì sao? Có phải bước tiếp theo cô muốn sờ cái, nhìn cái không?” Trì Tiêu “hơ” một tiếng: “Cô là gì của tôi? Sao có thể dễ dàng để cô sờ vậy được?”
“Anh cứ nói là không có đi!”
“Không có.”
“…”
“Tôi đang thảo luận một vấn đề rất nghiêm túc với anh.” Hề Việt ngồi thẳng dậy, kể chuyện tối qua mình nghe được từ phòng bên cạnh. Cô hơi ngại ngùng, giọng nói rất nhỏ, ngón tay vẽ mấy đường giữa không trung: “Tôi đang rầu lắm đây, cô gái đó nói cơ bụng bạn trai cũ của cô ấy như socola, tôi nghĩ socola à, vậy nó sẽ như thế nào? Tôi thấy ông chủ Trì biết nhiều nên tiện hỏi câu.”
Trì Tiêu đẩy cốc trà tới trước mặt cô, dường như không hứng thú với chủ đề cô nói. Đừng nói là socola, ai luyện được thành vỉ nướng BBQ mới giỏi chứ.
“Cô đừng nói với tôi mấy lời vớ vẩn này, cơ bụng gì chứ, vóc dáng gì chứ, dễ làm tôi hiểu lầm lắm.” Trì Tiêu nói.
“Hiểu lầm gì?”
“Cô nói xem?” Trì Tiêu thích thú nhìn cô.
Hề Việt không lên tiếng.
Cô cầm cốc lên nhấp một ngụm, mùi vị hơi kỳ lạ.
“Đây là trà gì vậy?”
“Hoa mật mông.”
Hề Việt nhìn về phía đáy ấm trà thuỷ tinh, cô không biết loại trà này, nhìn khá giống thảo dược Đông y.
Cô hỏi Trì Tiêu: “Trà này có công dụng gì không?”
“Có.” Trì Tiêu rót cho cô thêm chút: “Hạ hoả, giảm muộn phiền, cô uống nhiều vào.”
…
Thế là Hề Việt hối hận suốt bữa cơm này.
Cô không nên tiện thể hỏi Trì Tiêu gì mà cơ bụng, rõ ràng là lời nói thẳng thừng như vậy, nhưng với trạng thái hiện tại giữa cô và Trì Tiêu, nghe sao cũng thấy giống đưa đẩy, vờn lấy nhau.
Về sau, khi đồ ăn được mang lên, cô ngậm miệng luôn, cúi đầu ăn như hổ đói, mặc cho Trì Tiêu gắp cá nướng đã lọc xương vào đĩa cô, hết miếng này tới miếng khác.
“Ở đây có sốt rau củ muối không?”
Cô thấy nếu món cá nướng này thêm chút vị chua cay sẽ càng ngon hơn.
Trì Tiêu nói không có.
Món ăn của mỗi cửa hàng đều không giống nhau, cửa hàng ở Đại Lý không có món này thật.
“Vậy thôi.”
Hề Việt gắp một miếng thịt cá, vừa hay Cao Tuyền đi tới.
Hôm qua đã gặp nhau nên anh ấy chào cô một tiếng rồi gọi Trì Tiêu đi.
Chiều nay họ thử thay một dàn bếp âm, nhưng phát hiện điện áp vẫn không ổn định. Vừa nãy khách phản ánh mất điện suốt, một nồi canh thôi mà ăn bị ngắt quãng liên tục, lúc nóng lúc lạnh, nếu như vậy chỉ có thể sửa đường điện của cả phòng, quy mô lớn quá.
Trì Tiêu nói miễn phí đơn cho khách trước, tối nay đợi tới khi đóng cửa rồi tính tiếp, sau đó đẩy cửa đi ra ngoài.
Khi quay lại, anh thấy Hề Việt đang gọi một nhân viên phục vụ lại nói chuyện.
Trì Tiêu đứng bên cạnh đợi, đợi họ nói xong hết thì ngăn người đó lại, hỏi, vừa nãy hai người nói gì thế?
Phục vụ đáp, vị khách đó hỏi tôi, trong cửa hàng có thẻ thành viên tích điểm không.
Trì Tiêu quay lại chỗ ngồi, đưa túi gia vị bọc trong túi nilon cho Hề Việt.
Hề Việt vừa định xử lý tiếp miếng cá còn thừa, nhìn thấy túi sốt rau củ muối này, cô vô cùng thích thú: “Không phải anh nói không có sao? Lấy đâu ra thế?”
Trì Tiêu ra hiệu cho cô nhìn cửa hàng đồ nướng Đức Hoành ở cửa.
Anh tiếp tục lọc thịt cá, đẩy tới trước mặt Hề Việt: “Thành cổ đa số là du khách, ai đi tích điểm chứ? Hôm nay cô toàn hỏi mấy điều gì đâu ấy.”
Hề Việt bĩu môi, hỏi xong chính cô cũng tự nhận thấy như vậy.
Anh phê bình cô: “Giấu tôi lén lén lút lút, tại sao không hỏi thẳng tôi?”
Hề Việt đảo nước sốt, vờ không nghe thấy.
Trì Tiêu lọc sạch chút xương cuối cùng, đặt đũa xuống, cánh tay chống lên mép bàn, nghiêm túc nhìn cô: “Nếu cô cảm thấy tôi tặng cô chiếc vòng tay đó làm cô mất tự nhiên, vậy cũng đừng nghĩ cách vòng vo để trả nó lại. Đầu tiên, tôi đang theo đuổi cô, tiêu chút tiền cho cô là điều hiển nhiên. Tôi chỉ cảm thấy thứ tôi cho cô không đủ, ngày nào cũng lo không đủ, chỉ sợ không làm cô vui được. Theo đuổi con gái mà còn che ví tiền thì đó là giở trò lưu manh.”
“Thứ hai, ai rung động thì người đó phải chủ động, tôi không thích trò lạt mềm buộc chặt. Nếu cô đã cho tôi cơ hội theo đuổi cô, vậy cô phải thẳng thắn chấp nhận những gì tôi bỏ ra, bất kể là về thời gian, sức lực hay thứ gì khác, đừng lúng túng gì hết. Đây là lựa chọn chủ động của tôi, không liên quan gì tới cô.”
Hề Việt vẫn luôn cúi đầu ăn cá.
Anh ngoắc tay về phía Hề Việt, kêu Hề Việt duỗi cánh tay ra. Anh giơ tay lên, xắn ống tay áo khoác sơ mi của cô, vì nó đang sắp chạm vào nước sốt.
“Tôi cũng không biết quá trình theo đuổi của tôi sẽ kéo dài bao lâu, chuyện này phải xem ý cô, xem khi nào cô thông báo với tôi, nói với tôi, này, anh thắng rồi, anh vượt qua rồi… Còn trước đó, tôi cảm thấy chúng ta vẫn nên nói rõ mọi tiền đề và quy tắc, như vậy tránh việc đùn đẩy trách nhiệm, cô thấy thế nào?”
Hề Việt ngước lên nhìn.
Sau khi vén ống tay áo lên, cánh tay chạm vào mép bàn, lạnh tới thấu xương.
Lần đầu tiên cô nghe nói, nam nữ mập mờ với nhau còn phải xác định quy tắc hành vi.
Đùn đẩy trách nhiệm? Ai sẽ đùn đẩy?
“Nếu cô cảm thấy thật sự bận tâm…” Nói xong chuyện chính, Trì Tiêu nhún vai, người nghiêng sang một bên, sau đó lại thả lỏng ra: “Cùng lắm thì có qua có lại, cô cũng tặng tôi cái gì đó?”
Hề Việt chọc đầu đũa vào đĩa: “Tặng anh cái gì? Anh muốn cái gì?”
“Không biết, cô tự nghĩ đi.”
..
Bữa cơm này, Hề Việt cũng coi như hài lòng. Cô đã ăn hết hai con cá nướng, xương cá được Trì Tiêu lọc sạch sẽ. Còn túi sốt rau củ muối kia, cô không thể để nó lãng phí được, cuối cùng kẹp ăn cùng bánh gạo nướng, kết quả vẫn sạch bong.
Trong lúc đó cô cũng ngẫm nghĩ lời Trì Tiêu nói, nghĩ xem nên tặng anh quà gì để đáp lễ, để có thể phù hợp với quan hệ hiện tại của họ?
Xuân ở Vân Nam là quán ăn bắt mắt nhất trên con đường này, giờ ăn tối cao điểm đi rất nhanh, Hề Việt sợ chiếm chỗ lâu quá không hay, do đó ăn xong là vội vàng đứng dậy.
Khi đi ra ngoài với Trì Tiêu, cô chợt nghe thấy có người gọi: “Anh Trì Tiêu!”
Hề Việt quay đầu lại, thấy cũng là một gương mặt quen thuộc mình từng gặp: Là nam ca sĩ giọng trầm, có khá nhiều người hâm mộ, hát ở quán bar tối qua.
Tối nay cậu ấy không biểu diễn mà đưa bạn đi ăn, xem chừng rất thân với Trì Tiêu. Hai người han huyên mấy câu, Trì Tiêu giới thiệu: “Đây là bạn tôi, Hề Việt.”
Hề Việt giơ tay chào hỏi.
Người đàn ông giọng trầm rất lịch sự đưa tay ra, bắt tay hờ với Hề Việt: “Tôi biết tôi biết, tối qua em gái này còn xem tôi biểu diễn, cảm ơn đã ủng hộ nhé… Cứ gọi tôi là Jade.”
Hề Việt không nghe rõ, ai cơ? Châu Kiệt Luân*?
*Tên tiếng Anh của Châu Kiệt Luân là Jay Chou, gọi tắt là Jay, có cách đọc khá giống với Jade.
Dưới sân khấu, không có ánh đèn hỗ trợ, lúm đồng tiền của người đàn ông giọng trầm càng rõ hơn, anh ấy nói: “J-A-D-E, không phải Jay, tôi là ai chứ, có ké fame cũng đâu ké fame với người nổi tiếng vậy được.”
Đúng lúc Cao Tuyền nhíu mày xuất hiện lần nữa, lại kêu Trì Tiêu đi vào bếp.
Bạn của Jade vẫn chưa tới nên anh ấy đứng ngoài cửa nói chuyện với Hề Việt luôn.
Lúc này Hề Việt mới biết, thì ra Jade ở khu sau homestay Mã Ni, là một trong những vị khách ở lâu dài.
Jade kể chuyện mình tới Đại Lý làm ca sĩ, ban đầu vị trí anh ấy ứng tuyển là bartender* của quán bar, sau đó có một ngày ca sĩ bị cảm, quán thiếu người, anh bèn đi lên hát một ngày, không ngờ nhận được ba vòng hoa. Ông chủ thấy anh có tài năng, biết biểu diễn nên bảo anh hát tiếp, sau đó có ngày thứ hai, thứ ba…
*Người pha chế.
…
Buổi tối, sau khi về homestay Mã Ni, Hề Việt kể cho Trì Tiêu nghe cảm nhận của mình sau khi tới Đại Lý.
Kể về Dương Á Huyên cô gặp hôm qua, kể việc Dương Á Đường cô tình cờ gặp hôm nay, còn có Jade ban nãy.
“Tôi cảm thấy cuộc đời của mọi người đều rất đặc sắc.”
Trì Tiêu cười: “Cô không nhận nhầm Huyên Tử và em gái cô ấy chứ?”
“Nhận nhầm rồi…” Hề Việt cạn lời.
Trì Tiêu nói, Dương Á Huyên rất giỏi, ở thành cổ mười năm, kiếm được rất nhiều tiền, nhưng không tích được đồng nào cả, đa số đều chi cho em gái Dương Á Đường. Giúp em gái debut làm nghệ sĩ là ước mơ bấy lâu của Dương Á Huyên.
Nhưng nào dễ như vậy?
Chỉ nói riêng một thành cổ Đại Lý đã có bao nhiêu quán bar? Có bao nhiêu ca sĩ? Trong đó không thiếu những “tu sĩ tà đạo” có năng khiếu bẩm sinh, chỉ dựa vào vẻ ngoài đã có thể gom được vô số người hâm mộ như Jade.
Nếu lo nghĩ quá nhiều vậy sống sẽ rất khó khăn.
Hề Việt nhớ lại Dương Á Đường, nhớ tới dáng vẻ trầm lắng của cô ấy khi vẽ café, cảm thấy chắc cô ấy không phải người hấp tấp.
Theo lời Thịnh Vũ nói thì là: Đại Lý mà, những người tính tình nóng nảy, hấp tấp đều bị mài mòn rồi.
“Anh kể thêm cho tôi nghe đi.”
Hề Việt mở cửa homestay Mã Ni ra, hương hoa quế cứ thế ùa tới.
Thịnh Vũ không ở homestay, Phúc cũng vậy, chắc một người một chó ra ngoài đi dạo rồi. Lộc đã quay lại tổ chim, không có động tĩnh gì.
“Kể gì?” Trì Tiêu xách chổi ở cửa, quét cánh hoa dưới đất vào một chỗ: “Dương Á Đường? Chuyện của cô ấy cô cứ hỏi Thịnh Vũ, hai người họ thân lắm.”
“Không phải!”
Thật ra Hề Việt chỉ tò mò, hiện tại cô vô cùng hiếu kỳ về bạn bè của Trì Tiêu, về những người ở khu sau, về những người từ tứ phương tám hướng, lựa chọn tới Đại Lý định cư. Cô rất muốn làm quen với họ, thậm chí muốn phỏng vấn họ, xem họ có câu chuyện gì thú vị.
Trì Tiêu quét sạch cánh hoa, bón cho Thọ, Đại hỉ và Tiểu Hỉ thay Thịnh Vũ, cuối cùng hỏi Hề Việt: “Cô buồn ngủ không?”
“Buồn ngủ gì chứ? Mới mấy giờ…” Hề Việt nhìn điện thoại.
“Nói thêm lúc nữa nhé?”
“Được chứ!”
Trì Tiêu gật đầu, xách hai cái ghế ra, đó là loại ghế gấp, mở ra đủ cho một người trưởng thành ngả người nghỉ ngơi.
Hề Việt không khách sáo, ném balo sang một bên, nằm thẳng xuống.
Mặc dù đã vào thu nhưng vẫn còn muỗi gĩn, Trì Tiêu đốt ít nhang muỗi, cứ thế cắm thẳng nó vào đống đất dưới cây.
Anh cởi áo khoác ra, ném cho Hề Việt, bảo cô đắp vào.
Áo bên trong của cô quá ngắn, nằm xuống là hở hết bụng, không sợ lạnh rồi bị tiêu chảy hả.
Làm xong mọi công tác chuẩn bị, cuối cùng Trì Tiêu đã được nghỉ ngơi. Anh ngồi xuống ghế gấp cạnh cô, ngả người ra sau, tay kê sau đầu.
…
Hề Việt thấy hoạt động tiêu hoá sau khi ăn này rất tốt.
Cô học theo dáng vẻ Trì Tiêu, kê một tay, híp mắt nhìn trời đêm bị cành cây chia đôi xẻ bảy.
Đêm lạnh như nước, chỉ có ánh trăng, không có sao, cũng may có gió lướt qua cây hoa quế, cánh hoa lấp lánh trong đêm, bù vào khoảng trống trên trời cao.
Không chỉ có Thịnh Vũ chưa về, phòng ở tầng hai đều xám xịt. Tối nay khách ở trọ không hẹn mà cùng về muộn, nhường khoảng sân tĩnh lặng cho Hề Việt và Trì Tiêu.
Họ ngồi sánh vai dưới gốc cây, một người nói một người nghe, đều là những chuyện vụn vặt của người bên cạnh.
Trong những ngày ở Đại Lý sau đó, Hề Việt đã gặp được tất cả những người anh nhắc tới tối nay, còn cùng mọi người trải qua thời khắc vui vẻ nhất.
Nhưng tối nay, cô tạm thời không thể tiết lộ quá nhiều.
Trì Tiêu giới thiệu với Hề Việt, hiện tại ngoại trừ Cao Tuyền và Jade ra, khu sau còn có ba phòng trống.
Phòng đầu tiên cho một nữ diễn viên kịch nói thuê. Nữ diễn viên này debut ở thành cổ, tại một đoàn hài kịch. Khi cô ấy vừa tới thuê phòng có nói, cô ấy là diễn viên kịch nói, nhưng không ai tin.
Bởi vì cô ấy có tật nói lắp bẩm sinh.
Phòng thứ hai cho một cặp tình nhân mở studio chụp ảnh.
Hai người này là khách du lịch bụi chân chính, đúng chất du lịch nghèo. Hiện tại họ đã đi qua tất cả tỉnh thành của Trung Quốc, các thành phố check-in đã vượt qua 70%.
Căn phòng thứ ba cho một…. tiên nhân hờ bày sạp xem bói ở đường Nhân Dân thuê.
“Hả?” Hề Việt nghiêng đầu.
Đường nét góc nghiêng của Trì Tiêu rất đẹp, sống mũi thẳng tắp, cánh môi mỏng, khuôn cằm góc cạnh.
“Một cô gái, thú vị phết.” Trì Tiêu nói.
Vị “tiên nhân hờ” này tới thành cổ từ ba năm trước. Nguyên do là vì trong một hoạt động do công ty tổ chức, một người đàn ông đã yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên, nhưng không dám bắt chuyện, về sau chàng trai nghỉ việc rồi, cô ấy tự xem quẻ cho mình, kết quả cho thấy, cô ấy phải tới phía Tây Nam mới có cơ hội gặp lại người trong lòng.
Sau đó cô ấy đã xin nghỉ, tới Vân Nam thật, rồi dừng chân tại Đại Lý.
…
Hề Việt quay đầu lại, tiếp tục nhìn trời, chân đung đưa.
Cô hít một hơi thật sâu, những người Trì Tiêu nhắc tới khiến cô nhớ đến tập ảnh hôm nay mượn đọc ở quán café.
Trong tập ảnh có một trang, cảnh chụp là Nhĩ Hải, kèm theo một câu khiến Hề Việt dừng lại rất lâu. Nó nói: Có ba từ để nói về Đại Lý, một là yêu, hai là khoan dung, ba là tự do.
Bất kể bạn là ai, đều có thể tìm được vị trí của mình tại nơi này.
Đại Lý đón nhận mỗi một linh hồn cần chốn về.
Hề Việt nằm hồi lâu, nằm tới mức một bên đầu đau nhức, cô bèn ngồi dậy, gỡ tóc ra.
Bím tóc được tết sau một ngày một đêm, giờ đã định hình, vừa gỡ ra đầu đã xoăn tít. Sợi chỉ xanh lam, màu bạc cũng rơi xuống theo.
Da đầu Hề Việt được giải thoát, như vậy thoải mái hơn nhiều. Cô không màng hình tượng, xoa mấy cái rồi nằm xuống.
Cô hỏi Trì Tiêu: “Kể chuyện của anh đi.”
Trì Tiêu nói: “Tôi có gì để kể chứ, thứ nên kể đều nói cô nghe rồi.”
“Tại sao anh lại chọn Đại Lý?”
Rõ ràng anh có nhiều lựa chọn như vậy, Vân Nam nhiều thành phố như thế, khắp nơi đều có cửa hàng của anh, đi đâu mà chẳng được?
Một khoảng im lặng.
Trì Tiêu nhìn trời cao, ngáp một cái thật dài.
Hôm nay anh thật sự hơi mệt, tối quá ngủ ít quá.
“Không biết, Đại Lý thoải mái nên ở lại thôi, không có lý do cụ thể nào.”
Hề Việt khẽ nghiêng đầu nhìn Trì Tiêu.
Vừa nãy khi anh ngáp, người nhô lên, cô đã nhìn thấy gân xanh rõ rệt trên cánh tay anh, còn vô tình liếc tới chỗ dưới áo T-shirt mỏng manh, đường nét cơ thể của người đàn ông.
Có cơ bụng hay không cô thật sự không biết, nhưng không nghi ngờ gì nữa, Trì Tiêu có vòng eo đẹp, đường nét khoẻ mạnh, gầy mà có lực.
Nhân lúc Trì Tiêu chưa phát hiện, cô vội nhìn qua chỗ khác, lại ngẩng đầu nhìn trời đêm.
Tối nay trăng mảnh hơn tối qua, nhưng cũng sáng hơn, hút mắt người xem, tựa như lưỡi câu bạc.
Chỗ đầu mũi câu sắc bén như muốn xuyên thủng lòng người.
Hề Việt đang nghĩ, cô thấy Trì Tiêu nói đúng, cô cũng đồng tình, sau khi tới Đại Lý, cô thấy mình đã trở nên ôn hoà hơn từ trong ra ngoài.
Thảo nào nhiều người lựa chọn ở lại đây.
Bởi vì mọi người đều sẵn sàng lần theo quỹ đạo con tim, ở lại nơi có thể tu dưỡng bản thân.
Bởi vì trong dòng thời gian vô hạn, chuyển động quanh tinh cầu này, dường như thứ có thể khiến con người theo đuổi, khiến họ quy phục cũng chỉ có tình yêu và sự tự do.
Hề Việt nằm dưới gốc cây, cảm giác vô cùng tự do.
Cô nhìn ra chỗ khác, có người lại đang nhìn cô chằm chằm.
Trì Tiêu quay đầu, tiếng sột soạt vang lên.
Hề Việt nhắm mắt lại, đưa ra lời nhắc nhở: “Ngắm trăng.”
Trì Tiêu hắng giọng: “Đang ngắm đó.”
“…” Hề Việt vẫn nhắm mắt, bất lực thở dài: “Tôi bảo anh ngắm trăng trên trời ấy!”
Lại là một loạt tiếng sột soạt.
Trì Tiêu quay đầu đi.
“Ngày mai tôi muốn đi Nhĩ Hải.”
“Cần tôi đi cùng không?” Trì Tiêu ngập ngừng, nói thêm: “Tôi muốn đi cùng.”
“Được chứ.”
Họ đều gối tay sau đầu, động tác hoàn toàn đồng bộ với nhau, tay trái Hề Việt rủ xuống bên ngoài, Trì Tiêu lại rủ tay phải ra, cộng thêm hai ghế ở cạnh nhau, hai mu bàn tay khẽ chạm vào nhau.
Hề Việt rụt tay về theo bản năng.
Cô thấy Trì Tiêu không có phản ứng gì thì lại rủ tay xuống.
Mu bàn tay hơi lạnh, thô ráp, từng đốt xương ở ngón tay vô cùng rõ ràng.
Hề Việt cảm thấy ngón tay Trì Tiêu khẽ cử động, gõ vào tay cô.
Cô cũng gõ lại.
Hai người duy trì tư thế nằm song song, cùng nhau trải qua đêm thu tĩnh lặng, chỉ có ngón tay liên tục ngoắc vào tay đối phương.
Hề Việt thầm nghĩ, cô rất thích hành động trẻ con này, tựa như mọi thứ xung quanh đều không tồn tại, mọi thứ đều trở về nguyên trạng. Cô thấy, giữa nam và nữ, thậm chí hành động nhỏ này còn quyến rũ hơn cả cái ôm hay cái hôn, càng khiến tim cô nhộn nhạo hơn.
Trì Tiêu, hy vọng anh cũng sẽ thích.