Đêm đầu tiên tới Đại Lý, Hề Việt ngủ rất ngon.
Giường của homestay Mã Ni cực kỳ mềm, giá khá đắt, vượt xa ngộ nhận của cô về giường chiếu của homestay bình dân. Sau đó cô nghĩ tới Thịnh Vũ, cậu ăn mặc thời thượng, phong cách cá nhân rõ rệt, có lẽ cậu cũng yêu cầu cao về các chi tiết trong homestay nhà mình.
Nhược điểm duy nhất là vì làm bằng gỗ nên cách âm rất kém, kém hơn cả khi ở Hoà Thuận.
Buổi tối, Hề Việt nằm trên giường vẫn có thể nghe thấy rõ trên đỉnh đầu mình, cách một bức tường, hai cô gái phòng bên đang nói chuyện, thậm chí còn nghe rõ nội dung cuộc nói chuyện ấy.
Ban đầu họ nói những chủ đề tình cảm hợp vào đêm khuya, rồi nói tới chuyện công ty, bạn bè bên cạnh, đàn ông phụ nữ.
Nói mãi nói mãi, họ chợt nói tới Thịnh Vũ.
A nói, cậu thấy ông chủ homestay chưa? Ăn mặc thời trang, ăn nói hài hước, tôi ghét nhất là kiểu đàn ông làm nail, nhưng anh ấy lại thú vị quá.
B nói, hình như hơi gầy quá thì phải? Còn nói lắp nữa đúng không? Ấy, tối nay tôi thấy có người đàn ông đi ở khu sau, hình như cũng mở cửa hàng tại thành cổ, tôi thấy người đấy đẹp trai phết.
A nói, tôi biết tôi biết, tôi nhìn thấy rồi, có phải người mặc quần áo trắng không? Cái người cao ráo, chân dài, vóc dáng đỉnh chóp ấy.
B hào hứng: “Cậu nói nhăng nói cuội đấy à? Cách một lớp quần áo sao nhìn ra kỹ thế?”
A nói: “Haiz, chiều nay lúc anh ấy chuyển đồ hộ cửa hàng bán cơm ở phố bên kia ấy, tôi có nhìn một cái… Nhưng tính ra cũng không thể chỉ nhìn vẻ bề ngoài được, bạn trai cũ của tôi cơ bụng cuồn cuộn như thanh socola cũng đâu che được cái nết đầu óc rỗng tuếch như bã đậu, còn miệng thì phun rác, nói nhăng nói cuội đâu…”
…
Chủ đề sau đó đã thay đổi.
Hề Việt vốn đang mơ màng ngủ, coi cuộc trò chuyện phòng bên là nhạc ru ngủ, kết quả càng nghĩ càng hứng thú, ra sức kéo góc chăn, cơn buồn ngủ hoàn toàn tan biến.
Giờ trong đầu cô chỉ toàn câu hỏi, cơ bụng như socola trông sẽ thế nào?
Và người đàn ông mặc đồ trắng mà họ nhắc tới chắc là Trì Tiêu, vóc dáng anh ra sao?
Rất “đỉnh”?
Hề Việt chợt rối bời, khi vừa quen Trì Tiêu, cô đã quan sát kỹ lưỡng từ đầu tới chân anh, kết luận cuối cùng được đưa ra là, người này có gương mặt đoan chính, gọn gàng, vỏ bọc tuyển vời với vai rộng chân dài. Nhưng theo dòng thời gian, cô dần bỏ qua những điều này, hoặc nên nói là… đã quen với vẻ ngoài của anh nên không cảm thấy cuốn hút mấy nữa?
Hề Việt à Hề Việt, tiêu chuẩn đánh giá nhan sắc của mày còn mang theo từng lớp code, ngày một nâng cao sao?
Cứ như vậy, nếm mãi rồi thành quen, ngày càng khó để thoả mãn.
Hề Việt thầm nghĩ, lấy tay ấn mặt, ghì chặt khoé miệng mình, sau đó cô quay người, trùm chăn kín đầu, đạp mạnh ga giường mấy cái.
…
Sáng sớm ngày hôm sau, Hề Việt tỉnh dậy vì tiếng chó sủa.
Phòng ở đây không cách âm được tiếng người, huống hồ là tiếng chó sủa inh ỏi.
Hề Việt mở mắt, thứ đầu tiên mơ màng đập vào tầm mắt là bức tường đối diện chân giường, bức tranh chữ xuất hiện, đó là một câu thơ cổ: Rượu ngà khi bóng chiều buông, phi ngựa một mạch vào chốn hồng trần.
Nét chữ thanh thoát rất hợp với nội dung câu thơ, mang đậm khí chất ung dung, tự tại của chốn giang hồ.
Khi cô vệ sinh cá nhân xong, đi ra ngoài, hai cô gái phòng bên cũng đã ra ngoài từ lâu, bác gái dọn vệ sinh đang quét dọn phòng bên cạnh, vì vậy cô đã nhìn thấy tường trong phòng đó. Trong phòng cũng có bức tranh chữ tương tự, nội dung bên trên là: Giữa trời đất gió bụi mịt mù, tay ta cầm thanh kiếm ba thước; Bao năm tháng giang hồ, gói lại thành một bài thơ.
Cảm giác câu này còn thú vị hơn nhiều.
Xem ra chủ homestay thật sự tốn không ít công sức vào nơi này, Hề Việt nghĩ.
Men theo cầu thang xuống tầng một, trong sân, cơn gió lặng lẽ tối qua đã thổi bay cánh hoa quế, một lớp vàng rực rỡ phủ kín sân.
Thịnh Vũ cũng đã tỉnh giấc, dường như mọi người ở đây đều dậy rất sớm. Lúc này Thịnh Vũ đang ngồi xổm dưới gốc cây hoa quế cho Corgi ăn, thấy Hề Việt đi xuống, cậu nhiệt tình chào hỏi.
“Chào buổi sáng em gái Hề Việt!”
“Chào buổi sáng!”
Lúc này, Hề Việt mới nhìn thấy trên bả vai Thịnh Vũ còn kẹp điện thoại, cậu đang gọi điện.
“Nhanh lên, vừa hay cô ấy tới rồi.” Thịnh Vũ mở loa ngoài, đưa điện thoại tới trước mặt Hề Việt: “Bà nội tôi đang nói tới cô đấy, nói vài ba câu nhé?”
…
Hề Việt vội nhận lấy.
Lâu lắm rồi không nghe thấy giọng Thịnh Lan Bình, lúc này nghe giọng bà phát ra từ loa, cảm giác quen thuộc, thân thiết ấy lại ùa về.
Hề Việt nói qua về lịch trình của mình, nói mấy ngày trước mình đã tới Thuỵ Lệ và quá trình tới Đại Lý, tìm được homestay Mã Ni. Cô nói nơi này rất tốt, ở cũng tiện, đồ ăn cũng ngon, còn hãnh diện nói với Thịnh Lan Bình, cô đã ăn sạch lọ đu đủ chua bà cho.
Thịnh Lan Bình cười nói, thích ăn thì bà có thể làm thêm rồi gửi tới chỗ Thịnh Vũ, dù sao hai bà cháu Thịnh Vũ thường hay gửi qua gửi lại. Bà nội gửi đồ ăn cho cháu trai, cháu trai gửi một số đồ dùng hàng ngày cho người bà không biết mua hàng online, một già một trẻ, giúp đỡ lẫn nhau!
Gió vào sáng sớm thoải mái vô cùng, mang theo chút lạnh, còn có mùi hương ngọt ngào, thoang thoảng của hoa quế. Hề Việt mặc áo khoác sơ mi và quần bò, hoàn toàn hợp với thời tiết hôm nay. Tóc tết hôm qua vẫn chưa tháo, nhưng sau khi ngủ một giấc thì trông nó rối hơn hôm qua chút.
Tắt máy xong, cô ngồi xổm xuống, tiếp tục buôn chuyện với Thịnh Vũ.
Thịnh Vũ cầm chậu cơm, bên trong là đồ ăn của chó, nhìn rất lành mạnh.
Hề Việt cầm viên rau củ bón cho Corgi.
Corgi rất đỗi nhiệt tình, còn áp sát vào người cô.
“Có thể sờ nó được không?” Hề Việt dè dặt đưa tay ra.
Thịnh Vũ nói đương nhiên là được: “Nếu cô vừa sờ vừa khen nó thì nó sẽ vui hơn đấy.”
Cứ như vậy, Hề Việt mặc cho chiếc mũi ẩm ướt của Corgi chạm vào mu bàn tay mình, còn cô thì xoa đầu nó, gáy nó. Sau khi nghĩ hồi lâu, cô nói: “Mày đúng là một chú chó có vóc dáng hoàn hảo.”
Thịnh Vũ cầm chậu đồ ăn rỗng, sững sờ mấy giây rồi bật cười: “Cô đang khen cái gì vậy? Có khi nó còn tưởng cô đang bóng gió chửi nó chân ngắn đấy.”
Corgi như nghe hiểu mọi thứ, sủa gâu gâu mấy tiếng, sau đó quay người nằm bò xuống, chổng cái mông tròn vo về phía Hề Việt.
Không thèm quan tâm tới cô nữa.
Hề Việt cũng bị chọc cười, hỏi Thịnh Vũ: “Nó tên là… Phúc nhi?”
Hôm qua cô nghe thấy người đàn ông bên cạnh Thịnh Vũ gọi nó như vậy.
“Phúc.” Thịnh Vũ nói: “Chúng tôi bỏ phiếu chọn tên cho nó, còn có con nữa, đó là Lộc.”
Hề Việt không hề để ý thấy trong sân còn có thú cưng khác, lúc này cô nhìn theo hướng Thịnh Vũ chỉ, giật nảy mình.
Dưới gốc cây bên kia có thứ gì đó người đầy lông, đầu màu trắng sữa, lông loang lổ nhiều đốm, cánh và đuôi lại có màu vàng sáng chói, ánh nắng vừa chiếu vào đã phát sáng như ánh kim.
Là… một con… chim sao?
Hề Việt khó tin nhìn chú chim cái đang đi từng bước, mò mẫm tìm đồ ăn dưới gốc cây.
Điều khó tin hơn nữa là, chú chim ấy còn mặc cả tã, dây buộc dưới cánh hai bên.
Trước sự bàng hoàng của Hề Việt, Thịnh Vũ xoè tay, vô cùng thản nhiên: “Hết cách thôi, nó ỉa bậy bạ khắp nơi, thối chết đi được, tôi chỉ đành làm vậy.”
Hề Việt cảm thấy có lẽ không phải do mình chưa tỉnh ngủ, cô cố gắng tiêu hoá thông tin này, hỏi Thịnh Vũ: “Chỗ này của anh còn có động vật khác không?”
“Được nhiên là có! Đi, tôi giới thiệu với cô.”
Thịnh Vũ búng tay, kêu Hề Việt đứng dậy, sau đó đưa cô vào phòng trà được cải tạo kia.
Hôm qua Hề Việt không đi vào phòng đó, giờ vào rồi mới thấy, bên trong khá rộng rãi, ngoại trừ bàn trà ra còn có máy chiếu và sofa, bàn ăn nhỏ hình tròn, thảm, hiển nhiên là khu tổ chức hoạt động. Không chỉ chú trọng cách trang trí, mà còn có hai bể cá lớn, nhỏ đặt ở vị trí bắt mắt.
Trong bể cá lớn có một chú rùa nhìn tổng thể rất to, vẻ ngoài hung hãn. Thịnh Vũ nói đây là rùa cá sấu.
Trong bể cá nhỏ là hai chú cá koi bé nhỏ, vô hại.
“Đây là Thọ.” Thịnh Vũ giới thiệu con rùa cá sấu.
Sau đó cậu giơ tay lên, hai chú cá koi thích thú vẫy đuôi: “Đây là Hỉ.”
Phúc Lộc Thọ Hỉ, đủ hết rồi.
Hề Việt ngỡ ngàng, hỏi thêm: “Hai con cá đó không phải là song hỉ sao?”
Thịnh Vũ lắc lư một ngón tay: “Không phải không phải.”
Cậu chỉ về phía con có màu đỏ tươi: “Đây là Đại Hỉ.”
Sau đó lại chỉ về con có màu sắc sặc sỡ còn lại: “Đây là Tiểu Hỉ.”
“…”
Hề Việt không thể tưởng tượng ra được ngoại trừ kinh doanh, tiếp đón khách khứa ra, homestay này còn như sở thú nữa.
Cô không dám chạm vào bể của rùa cá sâu, chỉ dám gõ tấm thuỷ tinh của cá koi. Đồng chí Tiểu Hỉ uể oải, không đếm xỉa tới cô, đồng chí Đại Hỉ lại hoạt bá bơi vòng quanh.
“Cô ăn sáng chưa? Chỗ tôi có nhà bếp đấy.”
Hề Việt nghe ra Thịnh Vũ còn muốn khoe mẽ nhà bếp của mình, có lẽ nơi đó được cậu tỉ mỉ thiết kế. Cô không muốn ăn mấy, nhưng vẫn tới dạo một vòng, liên tục khen ngợi.
“Mấy homestay khác không thể trang trí như vậy, mỗi thành phố có đặc điểm khác nhau. Ví dụ như Hoà Thuận, ở đó có tuyến đường tự nhiên, hơn nữa bà nội tôi không muốn trang trí gì, bà chê ồn quá.” Quay lại phòng trà, Thịnh Vũ mời Hề Việt ngồi xuống, định pha trà cho cô. Hình như sáng sớm bụng rỗng uống trà cũng không sao, đúng là dân giang hồ nhưng lại tao nhã vô cùng: “Hơn nữa homestay ở Đại Lý cạnh tranh ghê quá.”
Hề Việt hỏi: ‘Trừ Đại Lý ra thì anh còn chi nhánh ở thành phố khác không?”
Thịnh Vũ nói có, Lệ Giang còn một homestay nữa, hơn nữa cậu còn nhiệt tình mời Hề Việt, sau này có cơ hội thì tới đó ở.
Hề Việt nhận lấy cốc Thịnh Vũ kẹp cho cô, nắm gọn trong tay.
Cốc sứ sờ có vẻ rất thô, nhưng mang theo vẻ thâm trầm, rất hợp để uống trà.
“Tức là anh và Trì Tiêu luôn mở cửa hàng tại những chỗ giống nhau?” Cô hỏi.
Thịnh Vũ không thừa nhận: “Đó là vì chúng tôi mở tiệm ở nơi đông đúc nhất! Cạnh tranh mà, cùng cạnh tranh cả thôi.”
Sau đó cậu uống ngụm trà, tem tém lại: “Tôi và Trì Tiêu quen nhau ở Đại Lý, hai chúng tôi cũng sàn sàn tuổi nhau, nhưng tôi phải tâm phục khẩu phục gọi cậu ấy một tiếng anh. Còn có Cao Tuyền nữa, mấy năm nay họ giúp tôi không ít.”
Hề Việt dần hiểu rõ mối quan hệ giữa họ từ lời Thịnh Vũ.
Cao Tuyền là người đàn ông trung niên xăm tay xuất hiện cùng Thịnh Vũ tối qua. Anh là cửa hàng trưởng của cửa hàng Xuân ở Vân Nam chi nhánh thành cổ Đại Lý. Từ khi Trì Tiêu tiếp nhận việc kinh doanh của gia đình, anh đã ở đây rồi. Vốn dĩ theo thâm niên, vai vế, anh có thể làm vị trí khác trong công ty, nhưng anh vẫn cố chấp làm cửa hàng trưởng, vất vả chút không sao, chủ yếu là vì không muốn rời khỏi Đại Lý.
Về sau Thịnh Vũ mới gia nhập vào nhóm họ. Từ nhỏ cậu đã phiêu bạt khắp nơi với Thịnh Lan Bình, quen ở trên đường mãi. Khi ấy cậu đi tới rất nhiều thành phố khắp Trung Quốc, cuối cùng tính mở cửa hàng để ổn định, nhưng không tìm được chỗ phù hợp. Sau khi hỏi môi giới, cậu còn suýt chút bị lừa… Trì Tiêu cho cậu thuê một khoảng sân, ban đầu biết cậu còn có bà nội phải nuôi dưỡng, sợ cậu có áp lực kinh tế, anh còn bỏ tiền ra giúp cậu tu sửa lại homestay.
Đây mới là homestay Mã Ni đầu tiên, là homestay tại Đại Lý.
Thịnh Vũ thấy mắt Hề Việt luôn nhìn ra khu sau, cậu bèn hỏi cô: “Cô tìm Trì Tiêu à? Cậu ấy ra ngoài lâu rồi. Mấy ngày nay cửa hàng cậu ấy đang sửa đường điện, thay bàn ăn với bếp âm, nhân lúc ban ngày không có khách tới nên phải làm gấp, tối còn mở cửa làm ăn. Quốc Khánh mà, bận tối mặt tối mũi. Không phải mấy hôm trước cậu ấy ở Thuỵ Lệ sao? Một ngày Cao Tuyền gọi mấy cuộc liền, còn ủ rũ không biết sao cậu ấy không gấp tí nào? Ở ngoài làm gì không biết. Trưa hôm qua cuối cùng cũng đã gọi cậu ấy về được. Cậu ấy là chủ, có những việc cậu ấy phải có mặt.”
Hề Việt nhấp ngụm trà, không nói gì.
Thì ra khi ở Thuỵ Lệ, Trì Tiêu không từ mà biệt là vì có chuyện gấp.
Thịnh Vũ chớp mắt, một lúc sau “ồ” ẩn ý vô cùng.
“Mấy ngày trước cậu ấy ở cạnh cô? Đi du lịch với cô sao?”
Hề Việt phủ nhận: “Anh ấy đi kiểm tra các cửa hàng.”
“Kiểm tra thì lúc nào kiểm tra mà chẳng được? Cứ phải vào lúc Quốc Khánh bận nhất?”
Ánh mắt Hề Việt bắt đầu hoảng loạn: “Tôi nào biết, lối tư duy của người này không giống người bình thường.”
Cô không muốn bị Thịnh Vũ hỏi suốt nên vội vàng chuyển chủ đề, hỏi Thịnh Vũ: “Vậy Cao Tuyền thì sao? Anh ấy cũng ở khu sau sao?”
“Đúng vậy.” Thịnh Vũ nói: “Phía sau đều cho người ta thuê hết rồi, phòng nào cũng có người, mấy hôm nay không phải cô luôn gặp mặt sao?”
Hề Việt nhớ tới hiểu lầm tối qua, cô muốn hỏi Thịnh Vũ, trước đây homestay đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại nhận nhầm cô thành người khác, phản ứng kịch liệt như vậy, còn muốn đuổi cô đi?
Nhắc tới chuyện này Thịnh Vũ liền bực bội, vò đầu bứt tai, đá đính trên móng tay cào qua mái tóc, làm cậu đau tới mức kêu oai oái.
“Nói ra dài lắm, nói ra dài lắm…”
Hề Việt cảm thấy có lẽ Thịnh Vũ không muốn kể, nên cô cũng không hỏi.
Cô đặt cốc trà xuống, đi vào trong sân, vươn vai, đá chân mấy cái. Bầu không khí thoáng đãng chạy thẳng vào lồng ngực, chảy tới tứ chi, xương cốt trong người. Hề Việt thấy toàn thân như được gột rửa, thoải mái vô cùng.
Đại Lý cho cô một đêm ngủ ngon, còn cho cô buổi sáng thư thái, vui vẻ.
Cô ngẩng đầu, ngây ngốc nhìn cây hoa quế, sau đó quay đầu nhìn cây ở bên kia, hỏi: “Cây này là cây gì vậy?”
“Đinh hương vàng.” Thịnh Vũ nói: “Cây ở phía Bắc, theo lý mà nói thời tiết ở Vân Nam không ngán loại cây nào, cũng không biết sao mà cây này lại không ra hoa, chỉ có lá.”
Thịnh Vũ còn chỉ một vòng tường và mái nhà trong sân, giới thiệu từng khóm dây leo, nhành cây cho Hề Việt: “Vòng bên này là cây pháo trúc, bên này là hoa đăng tiêu đỏ, hai loại này nở hoa màu đỏ cam. Bên kia, cây vòng qua là hoa nhài vàng, còn gọi là hoa đón xuân…”
Lý do phải trồng các loại cây khác nhau là vì muốn trong sân luôn có hoa nở rộ vào mỗi mùa.
Hề Việt nói với Thịnh Vũ, hình như sở thích của anh cũng đàng hoàng quá, thích mấy loại hoa rực rỡ như này.
Thịnh Vũ nói đúng vậy: “Tôi không thích kiểu cô độc, lạnh lẽo, khi ấy có thợ thiết kế cho tôi lời khuyên, bảo tôi trang trí homestay thành kiểu… phong cách Wabi-sabi*? Tôi tìm hiểu xong thì đuổi người đó đi ngay trong đêm.”
*Phong cách của Nhật, đề cao tính cũ kỹ, tối giản.
Hề Việt nhìn một vòng quanh sân, để ý thấy dưới mái hiên phòng trà có bức tranh chữ. Tối qua trời tối nên cô không thấy, hôm nay mặt trời chiếu vào trông cũng khá bắt mắt.
… Chẳng đợi xuân.
Nhìn như tên của phòng trà, trông rất tao nhã, cũng giống phong cách của Thịnh Vũ.
Thịnh Vũ nói, đây là tranh thư pháp của một nghệ thuật gia tới Đại Lý vào năm ngoái viết, ông ấy ở homestay Mã Ni hơn một tháng trời. Sau đó ông ấy trở thành bạn của họ, trước khi đi nghệ thuật gia đã viết cho mỗi phòng một bức.
Thịnh Vũ nói nhà thư pháp đó nhìn rất có cá tính, ôm ấp lý tưởng hào hừng, từ câu thơ ông ấy chọn có thể nhìn ra điểm này, không mang tất cả giữa chốn giang hồ bụi trần.
“Vậy câu này có nghĩa là gì?” Hề Việt chỉ chữ trên phòng trà.
“À, tôi cũng quên rồi.” Thịnh Vũ xoa cằm, nhìn về phía bức tranh theo Hề Việt: “Hình như gì mà phàm có chuyện gì cũng đừng vội, mùa xuân vẫn luôn tới? Thật ra ở Đại Lý lâu rồi thì cô cũng không thể vội nổi, nơi này rất rất chậm, người có tính tình nóng nảy, hấp tấp đều bị mài mòn rồi.”
Hề Việt ngẩng đầu, bước về phía trước, nhìn bức tranh đó. Nhìn mãi cô mới nhận ra, bên dưới còn một dòng chữ nhỏ: Tôi chẳng đợi xuân, mùa xuân tự tới.
Hề Việt nghiêng đầu, ngẫm nghĩ ý nghĩa.
Thật ra cô cảm thấy ba chữ này hơi quen, hình như thấy ở đâu đó rồi, nhưng không nhớ ra.
Thịnh Vũ cầm điện thoại lên, mở camera trước, chỉnh lại tóc mình.
Hề Việt về phòng, đeo balo, chuẩn bị ra ngoài.
Trước khi ra ngoài, cô còn hỏi Thịnh Vũ một chủ đề mình thích: “Tại sao homestay Mã Ni có cái tên này?”
Như những gì cô đoán trước đây, liên quan tới văn hoá dân tộc Tạng sao?
Vân Nam có khu tự trị dân tộc Tạng, nhưng cũng cách Đại Lý một khoảng xa.
Thịnh Vũ không nói gì, giơ ba ngón tay, cọ đi cọ lại vào nhau.
Ồ, Hề Việt hiểu ra, ra là homestay Money.
Cô búng tay về phía Thịnh Vũ: “Ông chủ Thịnh, kiểu tóc được đấy.”
Thịnh Vũ nở nụ cười ghê rợn, búng tay lại với cô: “Cô cũng không kém cạnh đâu cô em.”
…
Từ ngày tới Vân Nam cho tới hiện tại, Hề Việt đã quen được người ta gọi là em gái. Dường như cách xưng hô này không liên quan tới tuổi tác. Ban đầu cô còn phản bác, về sau thấy gọi thì gọi thôi, coi như giúp cô trẻ hơn vậy!
…
Ánh nắng sớm mai soi sáng mọi thứ, Hề Việt bắt đầu hành trình ngày đầu tiên tới Đại Lý.
Thật ra không có lịch trình gì.
Tối qua cô vốn muốn xem review, nhưng nghe cuộc trò chuyện phòng bên nhập tâm quá, về sau ngủ thiếp đi, khiến hôm nay ra ngoài đều không có kế hoạch gì, đi vô định.
Hề Việt đứng trên đường phố thành cổ, quay người, đối diện với Thương Sơn.
Đường chân núi hiện lên phía xa xa.
Gió mang theo hơi thở mát lạnh, nhưng mặt trời rọi qua từ phía sau khiến gáy như bùng cháy.
Cô thấy mình đã bị Vân Nam chiều sinh hư.
Một người kiểu J ưa kế hoạch giờ cũng có thể đi tới nhiều thành phố một cách tuỳ hứng như thế.
Thời tiết ở Đại Lý đẹp vô cùng, đẹp tới xao xuyến con tim.
Ánh mặt trời đổ xuống ào ạt như thác nước, trời xanh là làn nước rửa trôi mọi bụi trần còn vương khi bị sấy khô.
Phía xa là biển mây mịt mù, chầm chậm đi qua đỉnh đầu, chỉ còn lại vệt mây mờ nhạt, không thể chống chụi lại trước sức ép từ mặt trời, mất đi công dụng che chắn, biến thành điểm xuyết nhỏ.
Hề Việt đứng dưới trời xanh trong vắt, bỗng chốc cảm thấy mình cũng trở nên đơn thuần, trong suốt, nhẹ bỗng như sắp bay lên trời cao.
Những thứ phủ bụi, tích tụ tận đáy long bị sắc xanh tươi mát và ánh nắng chói chang chiếu qua, bất giác tan biến thành hơi nước.
So với đêm khuya, ban ngày tại Đại Lý yên tĩnh đến lạ.
Cho dù đang đang vào mùa du lịch Quốc Khánh cao điểm, rất nhiều hàng quán tới tận trưa vẫn chưa mở cửa.
Ban ngày, đa số du khách sẽ tới các địa điểm như Nhĩ Hải, buổi tối mới quay về thành cổ.
Hề Việt tới quần thể ba tháp của chùa Sùng Thánh, sau khi chen chúc trong dòng người tấp nập, cô tìm đại một quán café ở thành cổ để giết thời gian.
Thành cổ Đại Lý không thiếu quán café, nhất là quán café mang phong cách đặc trưng riêng. Chúng luôn giấu đi bảng hiệu của mình, thậm chí còn không có bảng hiệu, nhưng đi vào như lạc vào động lộ thiên.
Quán Hề Việt chọn có tầng hai là tiệm sách có thể mượn đọc, lúc này quán không quá đông khách, chỗ ngồi đặt rải rác, vừa nhìn Hề Việt đã chấm chỗ ở góc trong cùng, nhưng bên cạnh là người đàn ông ôm máy tính, đeo tai nghe, đang họp. Hề Việt loáng tháng nghe thấy nội dung anh ta nói, cách dùng từ quen thuộc, cách nói chuyện cẩn trọng, tất cả lập tức kéo cô về vòng xoáy đau khổ của chốn công sở.
Cô vội chọn chỗ cách xa anh ta nhất, sau đó đặt túi xuống.
Điều bất ngờ là, khi xuống tầng gọi đồ, cô lại gặp Dương Á Huyên.
Hề Việt đếm qua, từ tối qua tới hiện tại, số lần cô và Dương Á Huyên gặp nhau đã khá nhiều.
Lúc này, Dương Á Huyên đeo tạp dề, mái tóc dài được buộc gọn lên, cúi đầu nghiêm túc trang trí cốc café. Hề Việt bắt chuyện, gọi cô ấy: “Huyên Tử!”
Dương Á Huyên và đồng nghiệp bên cạnh cùng ngẩng đầu lên, nhân viên cười: “Cô ấy không phải Huyên Tử.”
Hề Việt nhìn gương mặt này, thấy chắc mình không bị mù mặt.
Cô xác nhận lại lần nữa, đây là người hôm qua gọi cho homestay giúp cô, còn biểu diễn ở quán bar.
“Huyên Tử” lên tiếng, mỉm cười rạng rỡ, giọng nói hay vô cùng: “Người hôm qua hát là tôi, nhưng Huyên Tử không phải tôi…”
Dường như cô ấy đã quen với việc bị nhận nhầm, giải thích với Hề Việt: “Tôi là Dương Á Đường, chào cô, Dương Á Huyên là chị tôi.”
Hề Việt kinh ngạc: “Chị em sinh đôi sao?”
Dương Á Đường cười: “Đúng vậy, có rất nhiều người ở thành cổ nhận nhầm chúng tôi.”
Hề Việt vẫn không dám tin, cứ cảm thấy đây chỉ là một trò đùa. Nhưng khi quan sát kỹ lại Dương Á Đường, quả thật có thể phát hiện một số điểm khác biệt. Ví dụ tóc Dương Á Đường khá thẳng, tóc Huyên Tử dài hơn, xoăn nhẹ. Phong cách hai người cũng không giống nhau, Dương Á Đường thích trang phục giản dị, để mặt mộc, còn hàng lông mi cong vút của Dương Á Huyên đã khiến Hề Việt có ấn tượng sâu sắc. Lần đầu tiên gặp cô ấy, Hề Việt suýt buột miệng thốt lên, chị gái xinh đẹp.
Điều quan trọng nhất là, hình như Dương Á Đường không có lỗ tai.
“Đây là tiệm của bạn tôi, tôi tới giúp một tay. Tôi vốn là ca sĩ, mỗi tối đều đi biểu diễn, hoan nghênh cô tới ủng hộ.”
Dương Á Đường xoay tay liền lôi ra chú chim nhỏ có lồng ngực phập phồng, trông vô cùng đáng yêu.
Cô ấy nói đây là chim hải âu trú động ở Nhĩ Hải, có hải âu mỏ đỏ, có hải âu mỏ nâu, còn con trong tay cô ấy là hải âu bạc Siberia.
Hề Việt không nhìn ra sự khác biệt, chỉ thấy chúng béo tròn, đáng yêu. Khả năng pha café của Dương Á Đường cũng thuần thục như ca hát.
Giọng cô ấy hay quá.
Biết Hề Việt ở homestay Mã Ni, Dương Á Đường vừa bưng café lên tầng vừa cười hỏi: “Chuyện rắc rối của Tiểu Vũ được giải quyết chưa?”
Thấy Hề Việt hoang mang, cô ấy cũng không nhiều lời.
Hề Việt lặng lẽ tìm Weibo của Dương Á Đường, phát hiện Dương Á Đường ca sĩ tự sáng tác nhạc, trước đây từng tham gia tiết mục tuyển chọn cho nhóm nhạc nào đó, mặc dù cuối cùng không được chọn vào suất debut, nhưng vì phong cách nhẹ nhàng đặc trưng nên cũng có kha khá người hâm mộ.
Cũng có người tới Đại Lý để nghe cô ấy hát, xem cô ấy biểu diễn. Còn có người như Hề Việt, nhận nhầm người. Phần bình luận có nhắc tới: Trời ơi, Á Đường và chị cô ấy giống nhau quá!
Trong ảnh chụp chung, Dương Á Đường đứng giữa sân khấu nhỏ hẹp, chật chội của quán bar, mỉm cười dịu dàng, mãn nguyện. Dương Á Huyên ôm hoa cho cô ấy, người hâm mộ tới xem vây kín xung quanh.
…
Trời trong xanh không gợn sóng, tựa như cuộn giấy nhỏ, cuộnc giấy mở ra, xuyên qua hàng nghìn năm, kết nối trước đây với sau này.
Mọi người ở đó khi ngẩng đầu lên sẽ nhận ra, bản thân chỉ là một điểm mờ nhạt trong số đó, một hạt bụi rất đỗi nhỏ bé.
Thời gian ở thành cổ trôi qua rất chậm, Hề Việt bưng cốc café, nằm bò bên cửa sổ tầng hai, đếm số lần gió lướt qua mặt cô, thoáng chốc con số đã khá nhiều. Thời gian ở thành cổ cũng rất nhanh, bất giác Hề Việt đã buồn ngủ, một phút lơ là, bản thân cô đã thiếp đi trên sofa.
Café nguội rồi, nhân viên tới thêm nước nóng, còn nhặt sách rơi xuống tay cho cô.
Đó là tập ảnh về Đại Lý, bao gồm gần như mọi cảnh quan tự nhiên, nhân văn ở Đại Lý này. Hề Việt đã lên lịch trình mấy ngày sau theo số ảnh đó.
Dường như cả buổi chiều cô đều chưa làm gì, cứ thế giết thời gian.
Hề Việt nghĩ lại bản thân, trước đây cô sẽ không giết thời gian một cách thoải mái như vậy, nhưng trải nghiệm một lần, nếm được vị hoà bình của nó, sự to do về mặt tâm hồn đó, cô liền thấy mình sẽ nghiện cảm giác này.
Có lẽ Đại Lý là nơi khiến người ta say đắm.
Trời đã dần tối lại, trong không khí nhiều thêm sức nóng và tiếng người trò chuyện, đêm khuya huyên náo của thành cô lại quay về.
Hề Việt rời khỏi quán café, dạo quanh thành cổ đắm mình trong hoàng hôn, mãi tới khi nhận được tin nhắn của Trì Tiêu.
Không biết hôm nay anh làm gì, cô nói không cần anh đi cùng, anh cứ thế mất tích nguyên ngày.
“Cô ở đâu đấy?” Trì Tiêu hỏi thẳng.
Hề Việt nhìn xung quanh, không biết hình dung sao, chỉ đành nói thật: “Bên cạnh có quán bún gà nguội…”
“Cô lại ăn bún?”
“Tôi nói vị trí thôi!” Hề Việt bực bội: “Hơn nữa tôi ăn bún thì sao? Tôi thích bún, tôi còn muốn mở tiệm bún, anh quản được chắc?”
Đầu bên kia điện thoại vang lên tiếng cười khẽ, như gió đêm nồng đượm, nóng rực quét qua vành tai.
Trì Tiêu nói: “Đợi tôi, tôi tới ngay.”
…
Hề Việt vốn không biết gì về việc Trì Tiêu hay ở Đại Lý.
Kết quả chưa tới mười phút, Trì Tiêu đã nhàn nhã xuất hiện ngay trước mặt cô, cô mới nhận ra anh thật sự rất rành Đại Lý.
Rõ ràng cô chỉ nói tên một tiệm nhỏ mà thôi.
“Anh là bản đồ người đấy à?”
Trì Tiêu nhún vai, tay lại ngứa ngáy, vén một sợi chỉ màu xanh lam trong bím tóc cô, đứng cạnh cô: “Hôm nay cô làm gì rồi?”
Hề Việt thầm nói, anh đúng là người đã ăn cắp còn la làng, đã thế còn hay nói linh tinh.
“Không phải hôm nay anh cũng biệt tăm biệt tích sao?”
“Là cô nói không cần tôi đi cùng mà.” Trì Tiêu chìa tay ra, lòng bàn tay có mấy dấu đỏ, anh vừa đi từ cửa hàng qua: “Chuyển đồ, bán sức lao động.”
“Ông chủ Trì vất vả rồi.” Hề Việt lắc đầu, cười hi hi.
“Không vất.” Trì Tiêu lại chìa tay về phía trước: “Thổi là khỏi ngay.”
Hề Việt đẩy tay anh ra: “Anh không có mồm hả? Tự thổi đi.”
“Thô lỗ.”
“Tôi là vậy đấy, thấy tôi ngứa mắt thì cách xa tôi chút.”
Hề Việt mặc kệ anh, tiếp tục cúi đầu chọn hoa quả.
Vừa nãy cô đi qua sạp hoa quả này liền không bước đi được nữa. Cô chưa bao giờ thấy nhiều loại hoa quả kỳ lạ, không biết tên như vậy. Cô không rành nấm Vân Nam cũng thôi đi, không biết rất nhiều loại rau cũng không sao, ngay cả hoa quả cũng phá vỡ phạm vi hiểu biết của cô là sao.
Có rất nhiều du khách tò mò như cô, tụ tập trước sạp hoa quả, chụp ảnh đủ các loại. Có quả tím như cà tím, đó là quả akebia, còn có quả da rắn, quả đúng như tên, bên trên chi chít vảy.
Hề Việt muốn mua mỗi loại một ít để ăn thử, không mua quá nhiều làm gì.
Khi cô chọn, Trì Tiêu đứng bên cạnh, từ đầu tới cuối không nói gì, nhưng Hề Việt luôn cảm thấy dường như người này đã nhịn rất nhiều, cứ muốn nói lại thôi.
Thanh toán xong, cô vừa đi về phía trước vừa lấy một quả như quả dâu tằm phiên bản plus từ trong túi ra, bóc từng tí một.
Vừa nãy ông chủ nói, đây là quả ác quỷ, Hề Việt thấy nó hệt như đạo cụ trong mấy trò chơi máy tính, còn rất đáng yêu. Cô vội vàng bỏ một miếng vào miệng, bóc thêm miếng nữa đưa tới bên miệng Trì Tiêu, kết quả Trì Tiêu lại mím chặt môi, nói kiểu gì cũng không ăn.
Hề Việt nếm thử nó, nụ cười dần hoá đá.
… Hình như không có vị gì cả?
Lúc này, Trì Tiêu đã không nhịn được, quay mặt sang một bên.
Hề Việt vẫn không tin, lại lấy quả khác trong túi ra. Đó là quả mơ nhỏ, màu sắc tươi sáng, sau khi nắn một hồi, cảm giác rất nhiều nước, căng mọng, chắc phải giòn lắm đây. Vừa nãy ông chủ nói, đây là mơ Kim Tây, loại đặc biệt đấy.
Hề Việt cắn thẳng một miếng, vẻ mặt đau khổ không thôi.
Đặc biệt, đúng là rất đặc biệt, vị ngọt không tự nhiên kia khiến cổ họng của cô suýt bị phong ấn.
“Đây là cái quái gì vậy?”
Cuối cùng Trì Tiêu đã cười thành tiếng, anh giành lấy túi nilon trong tay Hề Việt, xách cho cô, tay còn lại ra sức lắc lư đầu cô.
Có lúc anh thật sự tò mò, muốn nghiên cứu xem rốt cuộc cô gái này khờ khạo hay thông minh.
Anh cầm nửa quả mơ Hề Việt vừa ăn, màu vàng cam và đỏ xen lẫn nhau, thậm chí còn hơi ánh huỳnh quang, anh hỏi cô: “Cô thật sự thấy đây là màu sắc mà hoa quả nên có sao?”
Đó thật ra là đào tơ nhỏ hoặc mận, áo thêm lớp đường và phẩm màu thôi, vậy nên mới vừa mặn vừa ngọt. Tất cả chỉ để lừa khách hàng, vô số sạp hoa quả bán nó là vì màu sắc bắt mắt, lúc lúc lại có du khách như Hề Việt tới, mua một ít để ăn thử, thử rồi là biết nhau liền. Khu phố ở Tứ Xuyên, Trùng Khánh cũng có, người bản địa gọi nó với cái tên thân thiết là “quả sung”.
Vẻ mặt Hề Việt vô cùng khó coi, muốn nôn ra hết đống phẩm màu trong miệng này ra, nhưng gấp tới nỗi chạy vòng vòng vẫn không tìm được thùng rác.
Trì Tiêu chìa tay tới cạnh miệng cô: “Nôn đi!”
Hề Việt nhìn Trì Tiêu, hơi ngại ngùng, sau khi đơ người ra, cô vẫn bĩu môi, nôn vào tay Trì Tiêu.
“Tôi phát hiện có lúc cô ngốc lắm ấy.” Trì Tiêu lấy khan giấy bọc nó lại rồi vứt đi, sau đó lau tay, không trả lại Hề Tiêu mấy mấy loại hoa quả còn lại nữa, dù sao với kinh nghiệm của anh, không loại nào ngon cả, bày ở đó thu hút khách còn được.
“Vậy sao vừa nãy anh không cản tôi lại?”
“Người ta làm ăn buôn bán, tôi có điên đâu mà đi phá?” Đi qua cửa hàng tiện lợi, Trì Tiêu kêu Hề Việt đợi chút, sau đó đi vào mua chai nước lọc cho cô: “Cô không tự động não, không nhìn cho kỹ, màu sắc đó đúng được sao?”
Hề Việt uống nửa chai, đẩy vị ngọt lịm xuống cổ họng: “Tôi nào biết!”
Về sau cô nghĩ lại, thật ra tất cả đều kỳ lạ, giờ phút này cô đang ở Vân Nam mà.
Nếu đổi lại là thành phố khác, mấy quả mơ ban nãy bày trên đường cô đi làm, cô sẽ vô cùng tỉnh táo, quả quyết phán đoán, chắc chắn là chiêu trò của dân kinh doanh.
Nhưng đây là Vân Nam.
Cô đã mặc định, thành phố Vân Nam có loại rau quả gì kỳ lạ đều vô cùng bình thường, hợp lý.
Dường như nơi này cách biệt với thế giới bên ngoài, là mảnh đất với hàng ngàn điều kỳ thú.
Trì Tiêu không biết nên nói gì: “Cô đừng ảo tưởng quá nhiều, không phải cái gì Vân Nam cũng có đâu.”
“Tôi đói rồi.”
Khoé miệng Hề Việt xụ xuống.
“Đi, đi ăn cơm.” Thấy cô bị hớ, Trì Tiêu vô cùng thích thú.
“Tới Xuân ở Vân Nam sao?”
“Cô muốn đi thì đi.”
Giờ đang bắt đầu giờ cơm tối, Xuân ở Vân Nam đã phát số xếp hàng rồi.
Hề Việt không nói gì, đi theo Trì Tiêu, đi vào cửa sau, được xếp ở chỗ gần cửa sổ.
Cô nhìn thấy trong góc cửa hàng còn có một vài thùng giấy, dường như là mấy đồ như bếp từ, cô chợt liên tưởng xa xôi, nhớ tới lời Thịnh Vũ nói: Mấy ngày nay Trì Tiêu rất bận. Lại nhớ tới tối qua trước khi đi ngủ nghe được cuộc trò chuyện của hai cô gái phòng bên…
Trì Tiêu bị Cao Tuyền gọi đi.
Mấy phút sau, khi anh quay lại liền ngồi đối diện Hề Việt, anh thấy Hề Việt đang vừa rót nước vừa thần bí nhìn chằm chằm anh.
Ánh mắt cô dừng lại tại mặt anh, sau đó chầm chậm tới cổ áo, rồi xuống tiếp…
Nói không khoa trương thì anh bị Hề Việt nhìn tới nỗi nổi da gà, không biết cô đang nghĩ gì.
“Đói rồi thì gọi món, ánh mắt cô nhìn tôi như sắp ăn thịt người ấy, tôi sợ lắm đấy.”
Trì Tiêu duỗi tay ra, uống cốc trà kiều mạch bạc hà cô tự rót cho mình, sau đó đứng dậy, đổi sang ấm khác cho cô.
Thật ra Hề Việt không để ý bên trong cốc có gì.
Sự chú ý của cô đều bị phân tán sang chuyện khác.
Trì Tiêu xách ấm trà quay lại, ngồi xuống, cuối cùng Hề Việt chậm rãi lên tiếng: “Vừa nãy anh nói, không phải cái gì Vân Nam cũng có?”
“Ừ, sao thế?”
Anh rót nước cho cô.
Miệng ấm khá nhỏ, tiếng nước cháy tí tách.
Hai tay Hề Việt ôm chặt cốc, ánh mắt nhìn anh trong veo đến lạ, không chút tạp niệm, tựa như đang bàn bạc một vấn đề nghiêm túc: “Này, anh có cơ bụng không?”
Tiếng nước dừng lại.
Tay Trì Tiêu khựng lại giữa không trung, anh nhướng mày, không hiểu ý cô lắm.
Hề Việt hất tóc, bím tóc lặng lặng nằm phía sau, lặp lại lần nữa.
Mắt cô sáng rực: “Cơ bụng như socola ấy… Ông chủ Trì, anh có không?”
*Lảm nhảm: Chị tôi như này là chết anh Tiêu rồi.