Tại quán bar.
Nam ca sĩ vừa lên biểu diễn trông khá đẹp trai, cười lên còn có hai má lúm đồng tiền.
Hề Việt đoán có lẽ người này cũng nổi tiếng, bởi vì cô thấy rất nhiều hoa tươi kẹp thư, danh thiếp cạnh sân khấu nhỏ, người hâm mộ vây xung quanh, họ ngồi dưới đất, đung đưa lightstick.
Hai bài hát kết thúc, Hề Việt cảm thấy nụ cười của nam ca sĩ lặp đi lặp lại quá nhiều, rất mang tính công nghiệp. Có lẽ vì đang biểu diễn nên mới vậy, nhìn lâu sẽ thấy ngán, giống như bỏ quá nhiều đường vào trong cocktail.
Cô nhìn ra chỗ khác, uống nốt ngụm rượu cuối cùng trong cốc, rồi kêu nhân viên mang iPad tới để xem menu rượu.
Quán bar này nổi tiếng với cách điều chế rượu theo chủ đề hoa tươi. “Sương mờ Thương Sơn” là nước lê và hoa đỗ quyên trên núi cao, “Tiệc tối mây ánh hồng” là hoa hồng đỏ sẫm kết hợp với hoa atiso, “Mưa phùn phớt” là chanh và cây cơm cháy.
Hề Việt bị hình ảnh sinh động trên menu thu hút, có một món gọi là “Lầu Minh Nguyệt”, cái tên nghe rất hay, nhìn cũng đẹp, trên phần rượu có rắc giấy thếp vàng. Thếp vàng chầm chậm rơi xuống, tựa như ánh trắng vụn bị làn nước khuấy động. Cô vốn muốn gọi món đó, nhưng khi hỏi phục vụ thì được biết, đây là ly rượu có vị hoa quế, lớp vàng được tích tụ dưới đáy cốc là mật hoa quế.
Hề Việt nghẹn lời, đổi sang ly khác.
Vừa rồi cô đứng dưới cây hoa quế ở homestay Mã Ni quá lâu, hương hoa quế nồng nàn khiến cô thấy mình như ngạt trong mùi hương. Lúc này khi khịt mũi vẫn còn dư âm chưa tan.
Thời gian quay về ba tiếng trước.
Cô nhìn thấy Trì Tiêu ở homestay Mã Ni, Hề Việt lập tức hiểu ra mọi chuyện, tức giận chất vấn Trì Tiêu mấy câu. Không cần nói rõ, nhưng lời nào cũng ẩn ý sân xa, khiến Thịnh Vũ và người đàn ông còn lại hoang mang, không hiểu gì.
Thịnh Vũ nhìn ra hai người này biết nhau, cũng nhận ra mình đã hiểu lầm to, muốn đi lên giải thích, nào ngờ Hề Việt không cho cậu cơ hội, xách vali rời khỏi sân, rời khỏi ngõ nhỏ.
Trì Tiêu kéo lấy cô nhưng không kịp, cứ thế đuổi theo.
Lúc này Hề Việt không vội nữa.
Cô ăn một bữa tối ra trò trước, là đồ nướng đá – đặc sản dân tộc Bạch, quán bán món này ở thành cổ Đại Lý nhiều vô kể, sau đó cô chậm rãi đi tìm homestay ở.
App đặt phòng trước tăng giá liên tục, hơn nữa còn hết phòng, trên đường đi thấy chỗ nào phù hợp là cô sẽ đi vào hỏi luôn. Đa số ông chủ đều không muốn chạy qua app, cũng không để ý việc cô xem phòng.
Trong lúc đó, Trì Tiêu vẫn bám theo sau cô.
Cô ăn cơm, anh ngồi đối diện cô nhìn. Cô tìm chỗ ở, anh xách hành lí giúp cô.
Hề Việt không định từ chối sức lao động miễn phí, thế nào cũng được, thích xách thì xách. Chỉ có ông chủ thấy hai người họ còn tưởng là cặp đôi đi tìm phòng, nên ông nói thẳng, phòng một giường còn lại chắc hơi nhỏ…
Còn có chủ homestay quen Trì Tiêu, thấy anh đi vào liền bắt chuyện, sau đó nhìn Hề Việt, nhìn thêm hai người, một người mặt vô cảm, một người chăm chỉ cần cù, ông lập tức hiểu ra, cười rạng rỡ trêu Trì Tiêu: “Ông chủ Trì, chuyện gì thế này?”
Trì Tiêu chống tay lên mép bàn, không tiếp lời, chỉ hỏi ông chủ đó: “Nhà anh cũng không còn phòng trống hả?”
Ông chủ hoang mang nhìn Trì Tiêu, lại nhìn Hề Việt: “Vậy tôi nên nói có… hay không có đây?”
…
Hề Việt nhàn nhã đi dạo tới giờ ăn tối, vào tầm này, thành cổ đang bước vào thời điểm náo nhiệt nhất.
Phố lớn ngõ nhỏ người người chen chúc, tiếng nói cười vang lên không ngớt, các hàng quán và quán bar đều có nhân viên phục vụ đứng mời chào khách. Mấy cô gái mặc váy xúng xính, tay cầm đèn led vội vã chạy qua, tiếng nhạc trong quán bar đang được điều chỉnh, giai điệu tuồn ra bên ngoài, lấp đấy khoảng trống nhỏ hẹp giữa người với người.
Hề Việt vừa hay đi qua Xuân ở Vân Nam.
Tấm biển sáng rõ, sạch sẽ, phía sau đính kèm dòng chữ nhỏ: Tiệm thành cổ Đại Lý.
Nhìn qua tấm thuỷ tinh có thể thấy khách ngồi chật kín, bầu không khí trong tiệm rất được chú trọng, cho thấy rõ chủ đã bỏ không ít công sức vào việc trang trí cửa hàng. So với cửa hàng ở Hoà Thuận và Thuỵ Lệ, nơi này lãng mạn, đậm tính nghệ thuật hơn. Homestay Mã Ni cũng như vậy, có lẽ đều do một nhóm thiết kế tạo nên, tính mục đích mạnh mẽ, đơn giản là để cho thực khách tiện chụp ảnh, thúc đẩy việc kinh doanh.
Lần đầu tiên Hề Việt có cái nhìn như vậy về Trì Tiêu, anh là thương nhân, là người làm ăn, vậy nên trên người anh hiện rõ mọi toan tính.
Tất cả đều trở nên hợp lí.
Cô quay đầu nhìn cái người đang xách vali của mình, lúc này balo của cô cũng được anh khoác trên một vai. Balo màu trắng be kết hợp với người đàn ông cao lớn, trông có phần buồn cười.
Trì Tiêu không nhìn thấy ánh mắt cô, anh bị nhân viên cửa hàng của mình chặn lại, người đó hét lên: “Anh Trì Tiêu! Anh mau tới đây đi, mọi người đang tìm anh đấy! Hình như mạch điện này không đúng lắm, vừa nãy có khách phản ánh rồi…”
Trì Tiêu bị chặn lại, anh quay đầu tìm Hề Việt, giọng nói dịu dàng: “Đợi tôi chút, được không?”
Hề Việt không nói gì, quay người đi vào quán bar bên cạnh.
…
Lại một ca khúc đồng quê kết thúc, rượu cũng vừa được mang lên.
Sắc tím tựa như hoa đậu biếc lẫn với sắc vàng chanh của nước ép xoài, dưới đáy còn có nước ép lựu đỏ tươi, trên cùng được rưới lớp rượu kem Baileys, sắc màu huyền ảo, không theo trật tự.
Ly rượu này có tên “Nấm dại”, có lẽ vì nó mô phỏng mọi thứ bạn nhìn thấy sau khi ăn phải nấm độc.
Hề Việt đặt đồ ăn trên bàn sang một góc, liếc nhìn điện thoại, mí mắt nhấc lên, nhìn về phía người ngồi bàn đối diện.
Trì Tiệu tức tốc nhận ra chỉ thị, nghiêng người sang bên cạnh, chừa ra background chụp ảnh không bị vướng bận gì.
Vali và balo của Hề Việt vấn được để cạnh Trì Tiêu, toàn bộ do anh phụ trách.
Cô cầm một miếng snack lên, ngay giây sau, tương cà chua lập tức xuất hiện bên cạnh.
Cô xiên thêm mấy miếng sung, trong nháy mắt, sung trong đĩa đã được lọc ra hết, chất thành đống như ngọn núi nhỏ trước mặt cô.
Hề Việt quay đầu, mắt vẫn nhìn nam ca sĩ.
Tiếng động sột soạt vang lên, Trì Tiêu đẩy hộp khăn giấy tới cho cô.
Hề Việt rút một tờ lau ngón tay, tiếp tục ngây ngốc chống cằm. Trì Tiêu lặng lẽ thò tay qua, rón rén nhặt giấy lên, đảm bảo mặt bàn trước mặt cô sạch sẽ, cố gắng né tránh mọi thứ khiến cô bực bội.
Hề Việt vẫn không nói gì, không để ý tới anh, ý định trong lòng ngày một chắc nịch.
Cô phải ngó lơ người đó, cô muốn xem khi một người đàn ông lúng túng sẽ có thể làm gì? Một phút làm được bao nhiêu việc?
Lúc này Trì Tiêu ngồi rất nghiêm chỉnh, như học sinh bị giáo viên kéo lên bục giảng ngồi phạt.
Hề Việt nhận ra, cô có thể nhìn độ thẳng của eo Trì Tiêu để phán đoán trạng thái tâm lý hiện giờ của anh.
Con người này khi thoải mái, dáng ngồi luôn hiện rõ vẻ lười nhác, khi lòng anh chất chứa tâm sự nào đó, hoặc đối diện với người không thân quen, anh sẽ ngồi thẳng lưng, diễn vờ diễn vịt.
Diễn tiếp đi, cho anh mệt thở không ra hơi.
Hề Việt nâng ly rượu lên nhấp một ngụm, nhìn nam ca sĩ trên sân khấu. Có lẽ khoé miệng cô cong hơi rõ nên bị Trì Tiêu nhìn thấy.
Cô cười như vậy, sống lưng cứng đờ của Trì Tiêu liền được thư giãn, cuối cùng cũng dám hít thở bình thường mấy cái.
Có phục vụ đi ngang qua, anh gọi bia cho mình, anh không uống nước ngọt mà Hề Việt thích.
Hiển nhiên phục vụ của quán bar kế bên cũng quen Trì Tiêu, tự nhiên buôn với anh mấy câu.
Nhưng hiện giờ Trì Tiêu không muốn nói chuyện gì hết, anh uống ngụm bia, mắt vẫn nhìn chằm chằm Hề Việt, quan sát biểu cảm và hành động của cô, còn nhìn lên sân khấu theo ánh mắt cô.
Nam ca sĩ đang hát cũng là người khá nổi tiếng, vậy anh ta hát hay không? Hay trông đẹp trai? Tới mức cô không rời mắt nửa phút sao?
“Hề Việt…”
Anh không ngờ Hề Việt sẽ có phản ứng.
“Ừ, anh nói đi.”
Hề Việt đáp lại.
Ông anh trên sân khấu hát nhạc đồng quê, cố tình phát ra tông giọng thâm tình. Không mở miệng thì cứ ngỡ 28 tuổi, vừa cất giọng cứ tưởng 82, bình thường khi nói chuyện thật sự không hề như vậy, ai biết trúng tà gì. Trong tiếng hát khàn đặc của anh ta, tiếng “ừ” dịu dàng, nhỏ nhẹ của Hề Việt khẽ khàng vang lên, lưng Trì Tiêu đột nhiên ngứa ngáy, tai cũng vậy, như có nước bên trong, anh rất muốn nghiêng đầu vỗ mấy cái.
“Cô đừng nhìn anh ta nữa.” Trì Tiêu ngồi thẳng dậy: “Chúng ta nói chuyện nhé? Cô phải nghe tôi giải thích đã chứ.”
Hề Việt thầm cười lạnh, mặt không biểu cảm.
Cô tiếp tục im lặng, muốn xem Trì Tiêu có thể ra chiêu gì.
Nhưng Trì Tiêu cũng im bặt.
Sau khi trầm ngâm hồi lâu, anh đứng dậy, đẩy cửa đi ra ngoài.
Cô liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, Trì Tiêu đứng ch* k*n ngoài ngõ hút thuốc, nhìn màu sắc hộp thuốc thì không phải loại bạc hà cô tặng.
Đợi tới khi Trì Tiêu quay lại, Hề Việt mới nhìn ra chỗ khác.
Lúc này nam ca sĩ đã kết thúc màn trình diễn trước tiếng vỗ tay của người hâm mộ, người lên hát tiếp theo là một cô gái. Cô ấy mặc áo T-shirt và quần dài rất đơn giản, cô chỉnh lại độ cao của micro rồi ngồi lên ghế đẩu.
Mắt Hề Việt sáng rực.
Dương Á Huyên.
Thì ra cô ấy hát ở đây, thì ra cô ấy là ca sĩ.
Vừa nãy gặp nhau, cô ấy không mặc bộ này.
Quả nhiên là Đại Lý, ngoạ hổ tàng long*.
*Nơi có nhiều người tải giỏi ẩn mình, không lộ diện.
Hề Việt nghĩ.
Thấy ánh mắt Dương Á Huyên lướt qua, cô bèn vẫy tay về phía cô ấy, sau đó mỉm cười. Không biết do ánh sáng không tốt hay nguyên nhân gì, dường như Dương Á Huyên không nhìn thấy cô, gật đầu về mỗi phía dưới sân khấu coi như chào hỏi, rồi bắt đầu bài hát đầu tiên trong tối nay.
Là nhạc Jazz.
Khác với chất giọng thướt tha của đa số ca sĩ nhạc Jazz, giọng Dương Á Huyên vẫn đanh như vậy, cách nhả chữ vô cùng dứt khoát, gọn gàng, nghe rất đặc biệt.
Trì Tiêu quay lại quán bar, ngồi vào chỗ cũ, cuối cùng đã lên tiếng: “Tôi thật sự không biết cô sẽ tới chỗ Thịnh Vũ, không ngờ sẽ gặp cô ở homestay.”
Hề Việt không nhìn ca sĩ trên sân khấu nữa, theo tiếng nhạc du dương, sự chú ý của cô cũng dần quay lại người Trì Tiêu: “Vậy anh có biết tôi sẽ tới Đại Lý không?”
Trì Tiêu nói biết.
Anh đã quyết định phải thẳng thắn tuyệt đối, thẳng thắn là tuyệt chiêu, là chiêu không có chiêu mà vẫn thắng*, anh đã quyết định như vậy từ lâu. Thời gian hút điếu thuốc ban nãy chỉ để anh chắt lọc từ ngữ, nên nói sao cho khéo, mới có thể khiến ánh mắt Hề Việt bớt sắc bén đi.
*Câu nói nổi tiếng trong tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, mang ý nghĩa cao thủ tới mức không cần dùng kỹ thuật mà vẫn thắng.
Hề Việt không cho anh cơ hội: “Anh như vậy mà gọi là thẳng thắn sao? Thẳng thắn cái…”
Chữ phía sau kịp dừng lại, Hề Việt không thể thốt ra. Cô hiếm khi nói tục, cho dù có cũng chỉ thầm chửi trong lòng, nhưng Trì Tiêu đã rút hết tiềm lực của cô ra.
Anh liên tục nhắc tới việc mình đi Tây Song Bản Nạp trước mặt cô, mục đích để cô không muốn đi cùng một nơi với anh, cố tình ép cô lựa chọn tới Đại Lý sao?
Chơi trò vòng vo như vậy mà gọi là thẳng thắn?
Vẫn chưa hết, biết đâu anh còn cố tình tìm người thăm dò.
“Buổi sáng, chị em Miêu Hiểu Huệ lần lượt gọi cho tôi.”
“Ừ, tôi bảo họ gọi.” Trì Tiêu lật bài ngửa: “Tôi sợ lỡ tôi đoán sai sẽ không bắt được cô.”
Chữ “bắt” này khiến Hề Việt cười lạnh thành tiếng.
“Bắt tôi? Anh là ai chứ? Cảnh sát à? Anh có tư cách gì, lập trường gì để bắt tôi?”
Cô đẩy ly thuỷ tinh uống được một nửa về phía trước, người ngả ra sau, dựa vào ghế, kéo dài khoảng cách hơn, giọng nói mông lung hơn vài phần.
Trì Tiêu cần phân biên rõ, phân biệt tiếng Hề Việt trong tiếng nhạc.
“Anh quá ngạo mạn, Trì Tiêu, anh luôn tính kế với tôi.” Giọng Hề Việt rất bình thản, nghe kỹ có thể thấy mấy chữ cuối hơi run: “Tôi ghét nhất việc người khác tính kế mình.”
Cô cũng không biết tại sao mình lại liên tưởng tới rất nhiều điều.
Rõ ràng cô đang đứng trên đỉnh cao đạo đức, chỉ trích Trì Tiêu, bỗng chốc lại khiến bản thân rơi vào bể bi thương.
Cô nghĩ tới bố mình, không cần sự đồng ý của cô đã tiền trảm hậu tấu, để em trai tới Bắc Kinh tìm cô; nghĩ tới người mẹ rõ ràng có thể nói thẳng là vay tiền, nhưng lại kể lể than khổ, khiến cô áy náy, ép tới mức cô không thở nổi; nghĩ tới bản thân luôn quen phải hy sinh nhiều hơn trong các mối quan hệ để giữ nó ổn định, nhưng vẫn không giữ lại được bao người, khiến rất nhiều người trở thành khách qua đường trong cuộc đời cô. Cô chợt nhận ra những điều này khi đi qua dòng người ở thành cổ. Cô nhìn thấy người bên cạnh tụ tập thành nhóm, nhưng cô không có lấy một ai đồng hành, không ai cùng cô tới Đại Lý xả stress.
Các mối quan hệ của Hề Việt bình thường, không tốt không xấu, cô cũng có hai, ba người bạn, nhưng cô không thể mở miệng yêu cầu với bất kỳ ai. Cô không thể nói, gần đây trạng thái của mình rất tệ, mình bị sa thải rồi, công ty không nói trước tiếng nào, cứ thế đuổi mình đi. Tâm trạng mình tệ lắm, cậu có thể ra ngoài chơi với mình không?
Không có, không có người nào như vậy.
Cô tìm một lượt danh sách bạn bè, vẫn không sao thốt ra lời này được, cuối cùng chỉ có thể đi một mình.
Hề Việt nghĩ, cô đã bị tính kế, bị cho vào tròng, bị cuộc đời hỗn độn này tính kế.
…
“Tôi không tính kế với cô.” Trì Tiêu rất bất lực. Sau khi cảm nhận rõ tâm trạng Hề Việt rất tệ, lần đầu tiên anh tỏ ra bất lực trong tối nay: “Tôi sợ tôi nói thẳng ra, nói tôi muốn tới Đại Lý với cô, cô sẽ từ chối tôi, vậy nên tôi chỉ đành…”
Hề Việt xua tay, ra hiệu anh đừng nói nữa. Khi hạ tay xuống, khoé mắt, sống mũi cay xè ban nãy của cô cũng tiêu tan.
Điều chỉnh cảm xúc luôn là thế mạnh của cô.
Cô nhấp ngụm rượu, nghe nhạc một lúc, sau đó nói với Trì Tiêu: “Tôi thật sự không hiểu anh.”
Tôi không hiểu.
Hôm đó không phải đã nói rõ rồi sao?
Tôi đã liệt kê rõ một hai ba bốn các lý do chúng ta không hợp nhau, không phải anh cũng chấp nhận rồi sao?
Giờ lại như thế này là sao?
Lúc này, ca sĩ trên sân khấu đã đổi bài hát khác, là một ca khúc tiếng Anh, giai điệu thư thái, nhanh dồn dập.
Trì Tiêu nghiêng người về phía, nhô hai vai lên, chống tay ở mép bàn, nhìn cô chằm chằm: “Hề Việt.”
“Ừ.”
“Cô nhìn tôi.”
Hề Việt đặt ly xuống, nhìn anh.
Hai ánh mắt bị cơn gió ngoài cửa sổ ùa vào làm nhiễu loạn, lại bị tiếng nhạc vui tươi điều chỉnh lại, chỉnh thành một sợi dây thừng quấn bện lấy nhau, quấn lấy cô, cũng quấn lấy anh.
Trì Tiêu rất nghiêm túc. Khi một người nghiêm túc, ánh mắt sẽ trở nên thâm sâu khó lường. Đỉnh đầu họ là đèn trùm sặc sỡ đang đung đưa, Hề Việt cảm thấy quán bar có cách trang trí nghệ thuật như vậy, lắp đèn lạc quẻ này thật sự rất mất điểm. Nhất là hiện tại, ánh đèn đủ màu sắc đó rơi vào mắt Trì Tiêu, càng tăng thêm ý vị có ngàn lời muốn nói lại thôi.
Trong đầu Hề Việt chợt loé lên tia sáng.
Cô biết không thể đi theo Trì Tiêu, người này không nói lý, còn là kẻ lừa đảo.
“Anh từng nói sẽ không bám lấy tôi.” Cô nói từng chữ một: “Tối đó đã nói rõ rồi, anh đừng lật mặt, đàn ông giở trò nhạt nhẽo lắm.”
Trì Tiêu vẫn nhìn cô, ánh mắt dừng lại trên lông mi cô.
“Cô chỉ nghe nửa câu này, tiền đề của nó thì sao?”
“Tiền đề gì?”
“Câu tôi nói là, chỉ cần cô nói cô không thích tôi, vậy tôi chắc chắn sẽ không bám lấy cô nữa.” Trì Tiêu nhắc nhở cô: “Cô nói chưa?”
Hôm ấy, sau khi rời khỏi phòng Hề Việt, anh đứng ngoài cửa, đứng trong hành lang nghĩ rất lâu, tìm lại toàn bộ nội dung trò chuyện của họ, xác định Hề Việt chưa bao giờ nói câu này.
Thấy vậy, chiến sĩ vốn dĩ muốn từ bỏ đã lên kế hoạch kéo dài chiến tuyến, như đột nhiên có vũ khí sắc bén phòng vệ.
Trì Tiêu nghĩ, anh phải cảm ơn Hề Việt, cảm ơn cô đã chừa chỗ cho anh.
Hề Việt hít sâu rồi nặng nề thở ra, hơi thở thoát ra từ khoang mũi thổi bay hạt muối li ti trên miếng snack.
“Anh ở đây đợi tôi sao?”
“Đúng vậy.” Mặt Trì Tiêu không biến sắc: “Bây giờ tôi vẫn nghĩ vậy, nếu cô nói cô không thích tôi, không có hảo cảm với tôi, tôi sẽ cút.”
Hề Việt lại hít một hơi thật sâu.
Trì Tiêu nhìn cô chằm chằm: “Thẳng thắn chút đi.”
Hề Việt nghẹn lại, khoé miệng hơi động đậy.
Trì Tiêu ngả người tiếp về trước, tới gần cô hơn, ánh mắt chăm chú như muốn nhìn sâu vào mắt cô.
“Cô phải làm gương chứ, đừng nói dối, làm gương cho kẻ lừa đảo như tôi đi.”
…
Cuối cùng Hề Việt vẫn thở hắt ra.
Cô nhìn Trì Tiêu: “Anh cũng biết anh là kẻ lừa đảo.”
“Lừa cô tới Đại Lý là tôi sai, tôi xin lỗi cô. Nhưng tôi không lừa cô chuyện này, sau này cũng sẽ không lừa cô.” Trì Tiêu cũng thả lỏng người, dựa về sau.
Trên sân khấu, ca sĩ biểu diễn tới bài cuối cùng.
Dường như có người đặt bài cho khách đón sinh nhật tối nay. Nhân viên đang bàn bạc, kêu mấy ca sĩ cùng lên sân khấu, hát bài mừng sinh nhật đặc trưng của Haidilao.
Có người hò reo, có người cười đùa, có người nâng ly.
Ly thuỷ tinh va vào nhau, tiếng động lảnh lót vang lên.
Hề Việt rủ mắt, không thể hoà vào bầu không khí náo nhiệt ấy.
Tối nay cô đã uống hai ly rượu, cả hai đều có độ cồn thấp, không có chút cảm giác men say nào. Thì ra mượn rượu để nói nhăng nói cuội cũng là một sự may mắn, tối nay cô không có vận may ấy. Trước mặt kẻ địch, cô cũng chỉ có thể giữ lý trí, chầm chậm lên tiếng: “Kế hoạch ban đầu của anh là gì?”
“Gì cơ?”
“Anh định tìm thấy tôi kiểu gì? Nếu tôi không trùng hợp tới homestay Mã Ni?”
“Ừm…” Trì Tiêu nói thẳng: “Miêu Hiểu Huệ…”
“Được rồi được rồi.” Hề Việt giơ tay: “Lương anh trả cho họ là lương cửa hàng trưởng hay lương đặc biệt? Sao cô ấy nghe lời anh thế?”
“Tôi đầu tư cho tiệm bún, sau này mẹ Hiểu Huệ có thể thoải mái, không cần lo việc gì.”
“…”
Hề Việt im lặng hồi lâu, ngước mắt nhìn: “Vậy sau đó thì sao? Anh định đối phó tôi thế nào?”
Lúc này, Trì Tiêu không cười nữa, lần đầu tiên trong tối nay, anh nói với giọng điệu trịnh trọng nhất: “Tôi muốn từ từ tới với cô.”
Nếu cô cũng thích tôi.
Nếu cô đắn đo hồi lâu để phân tích trở ngại giữa chúng ta chỉ vì quan điểm bất đồng, cô thấy tình cảm hiện tại không đủ chống đỡ cho sự bắt đầu và tiếp diễn của mối quan hệ, vậy tôi sẽ nghe cô.
“Chúng ta từ từ tiến tới, có được không?”
Hề Việt nhìn Trì Tiêu bằng ánh mắt mơ màng: “… Tôi thật sự không hiểu logic của anh.”
“Không cần cô phải hiểu.” Trì Tiêu lại cười: “Theo tôi là được.”
Anh đã khôi phục dáng vẻ cô quen thuộc, luôn trong trạng thái ung dung: “Cô cảm thấy tôi bày tỏ lòng mình hơi sớm, vậy coi như tôi rút lại. Bắt đầu từ hôm nay, tôi không ép cô, cũng không giục cô, nhưng cô phải cho tôi cơ hội, ít nhất đừng kêu tôi rời xa cô.”
Hề Việt híp mắt, vẻ mặt vẫn không rõ ràng mấy.
Nhưng bàn tay dưới gầm bàn đã rất không nghe lời, móc lấy ngón tay, ma sát với nhau.
“Ý anh là muốn tiếp tục làm bạn với tôi?” Hề Việt cố gắng nói bình tĩnh nhất, duy trì vẻ mặt thản nhiên: “Tôi chưa bao giờ phủ nhận chúng ta là bạn bè. Tôi nói rồi, cho dù một ngày nào đó tôi rời khỏi Vân Nam, tôi vẫn sẽ nhớ mọi người, mọi người đều là người rất tốt, mọi người…”
“Đừng mọi người này mọi người kia nữa, người khác là người khác, tôi là tôi.” Trì Tiêu cắt lời cô, giọng điệu nghiêm túc hiếm thấy, thái độ không được tách rời: “Tôi cần cô làm rõ, không phải bạn bè nào của tôi tôi cũng như vậy.”
“Tôi đang theo đuổi cô, mọi thứ tôi làm trước đây, hiện tại, còn có sau này, tất cả đều vì để theo đuổi cô.”
“Tôi có mục đích, đây là khi một người đàn ông khát khao có được tình cảm của người phụ nữ, không phải cao thượng, đây là d*c v*ng.”
“Vậy nên, xin cô đừng cho tôi thẻ người tốt nữa, tôi thật sự không nhận được.”
…
Sự náo nhiệt của thành cổ Đại Lý vẫn tiếp tục.
Gió đêm lập loè lại chậm rãi, len lỏi ra ngoài cửa sổ, mang theo hương hoa và mùi rượu rạo rực.
Hề Việt cảm thấy trái tim mình như bị gió cuốn đi, bị treo lên nóc nhà nào đó, không chạm đất được, cũng không bay được lên trời cao.
Cô và Trì Tiêu nhìn nhau, mãi cho tới khi phục vụ tới dọn ly không trước mặt họ, hai người vẫn chưa có hành động gì.
Cô không biết Trì Tiêu đang nghĩ gì.
Cô cũng không biết bản thân đang nghĩ gì.
Ly cocktail trước mặt vẫn còn ngụm cuối cùng, đá tan ra, làm nhạt màu của rượu, nước rượu trở nên dịu nhẹ.
“… Tôi sẽ phải rời khỏi Vân Nam.”
“Tôi biết, tôi ngăn cản cô sao?”
“Ý tôi là, trở ngại giữa chúng ta không chỉ có quan điểm bất đồng, mà còn có rất nhiều điều khác. Ví dụ sau này…”
Dường như Trì Tiêu không có hứng thú nghe: “Tôi nói rồi, tôi sẽ cân nhắc những thứ khác. Chuyện sau này để sau này tính, kiểu gì cũng có cách giải quyết, nên nhìn hiện tại trước chứ.”
Hiện tại.
Hiện tại là gì?
Trì Tiêu không nói rõ, nhưng cả hai đều đã tỏ.
Hai trái tim bay lên trời cao, cơ thể phàm tục trở nên bé nhỏ, không đáng nhắc tới trong thành cổ nghìn năm tuổi, chỉ còn hai linh hồn còn ở đó. Phải xác định phương hướng luân hồi thế nào, liệu linh hồn còn có thể gặp lại hay không, những điều này đều do Hề Việt quyết định.
Anh giao cây bút mang tên thật lòng vào tay cô, để cô đưa ra đáp án chưa biết.
“Tuỳ cô, từ từ tới là được.” Trì Tiêu nói: “Tôi chưa bao giờ vội.”
…
Quá đỗi tự tin, quá đỗi kiêu ngạo, cũng quá ung dung.
Hề Việt ghét Trì Tiêu như vậy, nhưng cũng thật sự thích Trì Tiêu như vậy.
…
Phục vụ bưng khay đồ ăn đi qua lần nữa, muốn dọn ly không đi, nhưng bị Hề Việt giơ tay ngăn lại.
Ngụm rượu cuối cùng có vị cực nhạt, tuy nhiên cô vẫn uống một cách khảng khái, ngẩng cổ uống sạch.
Thuỷ tinh và mặt bàn gỗ chạm vào nhau, không vang lên tiếng động nào.
“Anh thanh toán.”
Hề Việt đặt ly xuống, đứng dậy rời đi, đầu không ngoảnh lại.
…
Quay trở lại homestay Mã Ni.
Cây hoa quế vàng trong sân ngày một nồng nặc khi về đêm.
Bóng cây rủ xuống dưới ánh trăng.
Đèn treo trước cửa vẫn sáng, tiếng nói chuyện của khách tại tầng hai văng vẳng đâu đây.
Thịnh Vũ đang cúi đầu chơi game ở phòng trà, chú chó Corgi nằm bò dưới chân. Thấy Hề Việt đẩy cửa quay lại, cậu vứt điện thoại sang một bên, mặc kệ đồng đội, một người một chó lao tới trước mặt Hề Việt: “Bồ Tát của tôi ơi, em gái ơi, cô cũng quay về rồi! Tôi không biết phải đi đâu tìm cô nữa.”
Hề Việt giật mình, vội lùi về sau, suýt chút giẫm phải bậc cửa.
“Tôi sai rồi tôi sai rồi. Khoảng thời gian này tôi gặp một số chuyện nên bị đả kích, chứ tôi không nhắm vào cô đâu. Cô coi tôi là kẻ điên đi, đừng so đo tính toán với tôi nữa…”
Trì Tiêu xách vali Hề Việt đi vào theo sau, tay bám vào lưng Hề Việt, tay còn lại đẩy Thịnh Vụ ra sau: “Nói chuyện thì cứ nói, cách xa chút không được à?”
Thịnh Vụ nào quan tâm nhiều thế, bám lấy Hề Việt đòi cô tha thứ. Còn nói vừa nãy cậu đã gọi điện, bị Thịnh Lan Bình mắng cho một trận, xác định Hề Việt thật sự tới ở trọ, Thịnh Lan Bình còn khen cô là người rất tốt.
Chú Corgi sủa mấy tiếng, chạy vòng quanh Hề Việt, đôi chân ngắn còn vô cùng vạm vỡ.
Hề Việt ngại ngùng không thôi.
Cô cũng đành chịu thua trước màn mất não của Thịnh Vũ. Biết rõ là hiểu lầm thì nói rõ mọi chuyện là được.
“Haiz, chuyện rắc rối lắm, đợi rảnh tôi giải thích với cô!” Thịnh Vũ rất nhiệt tình: “Khi Huyên Tử nói với tôi vừa hay còn lại một phòng, tôi đưa cô đi xem phòng, nghỉ ngơi trước ha. Chắc cô mệt rồi nhỉ. Tôi nghe nói hôm nay cô vừa tới Đại Lý.”
Trì Tiêu đã ở cầu thang: “Tôi đưa cô ấy đi.”
Cầu thang homestay Mã Ni nằm ở góc, làm bằng gỗ, khi bước lên có tiếng động khá lớn.
Hề Việt đi trước, cố không phát ra tiếng động. Khi tới chỗ rẽ, nhìn thấy Thịnh Vũ đang khua tay múa chân với Trì Tiêu, trông vô cùng khoa trương, không biết họ đang nói gì. Trì Tiêu thấy nhưng không lên tiếng, cũng không phản hồi lại.
Lên tới tầng hai, đi qua hành lang, Hề Việt mím môi: “Anh rành homestay này nhỉ?”
“À.” Trì Tiêu nói: “Căn nhà này là của tôi, gồm hai khu, phía trước cho Thịnh Vũ mở homestay, phía sau cho người ngoài thuê.”
“Cho thuê dài hạn ấy hả?”
“Đúng vậy.”
“Thuê hết phòng chưa?”
“Hết rồi.”
“Vậy anh thì sao? Anh cũng ở khu sau hả?”
Không đợi Trì Tiêu lên tiếng, Thịnh Vũ đã đứng ở giữa sân, hét lớn: “Đúng thế! Cậu ấy ở khu sau! Gần lắm đấy, tối cô có chuyện gì hét một tiếng là cậu ấy tới ngay!”
Hề Việt đứng trên tầng hai, nhìn xuống dưới, cười ngượng ngùng, sau đó quay đầu, nhỏ giọng nói với Trì Tiêu: “Cháu trai của bà Lan Bình luôn như vậy sao?”
“Như nào?”
Hề Việt tiếp tục hỏi: “Anh không nói linh tinh với người khác chứ? Tôi chỉ là bạn của anh, tới Đại Lý chơi, vừa hay ở nơi này, chỉ vậy thôi.”
Trì Tiêu để vali ở cửa một phòng, kế đó mở cửa ra, thò tay vào bên cửa, bật đèn.
Ánh đèn vàng soi rõ mọi thứ trong phòng.
Anh cúi đầu, áp sát tai Hề Việt: “Yên tâm, chúng ta thầm lặng thôi.”
?
Thầm lặng gì?
Hề Việt lùi về sau, bước vào phòng, trừng mắt nhìn Trì Tiêu.
Trì Tiêu như người rảnh rỗi, nói với cô: “Chìa khoá ở trên cửa, cô tự khoá trái lại nhé. Bình nóng lạnh không phải loại nóng ngay đâu, phải bật trước.”
“Tôi biết rồi.”
“Thịnh Vũ nói không sai, mấy ngày nay homestay đông khách, cô không phải sợ, chúng tôi cũng ở khu sau, có chuyện gì cứ gọi một tiếng là nghe thấy.”
Hề Việt không hiểu Trì Tiêu dặn vậy làm gì: “Cũng đâu phải lần đầu tôi ra ngoài…”
“Được rồi.” Trì Tiêu cười với cô: “À phải rồi, còn nữa, hút thuốc thì xuống tầng, đừng hút trong phòng, mọi thứ làm bằng gỗ cả, dễ bắt lửa lắm.”
Không nhắc tới chuyện này Hề Việt cũng không nhớ ra.
Cô chìa tay về phía Trì Tiêu: “Thuốc tôi cho anh ấy, anh không hút thì trả lại tôi.”
Trì Tiêu nhìn tay cô, lại nhìn mặt cô, đánh nhẹ vào lòng bàn tay cô: “Tặng người ta rồi còn đòi lại, có ai làm như cô không?”
“…”
Hề Việt rụt tay về, chắp sau lưng, ánh mắt chuyển sang chỗ khác.
Hai người mặt đối mặt, không nói lời nào khoảng mười giây.
Hề Việt không đóng cửa, Trì Tiêu cũng không đi.
“Ngày mai ra ngoài chơi hả?”
“Chưa biết nữa.”
“Được, nghĩ xong rồi thì bảo tôi, tôi đi với cô.”
Hề Việt hắng giọng: “Tôi cũng đâu mù google map, không cần người đi cùng.”
Trì Tiêu ôm cánh tay, dựa vào thành cửa: “Cô làm như vậy là cho tôi cơ hội sao?”
Hề Việt mấp máy môi, không nói gì.
“Nghỉ ngơi sớm đi, cửa hàng có việc, tôi phải qua đó một chuyến. Có chuyện gì mai nói tiếp.” Trì Tiêu giơ tay xoa mặt cô: “Chúc tôi ngủ ngon đi, Mặt trăng nhỏ.”
Hề Việt khó chịu nghiêng đầu, đẩy anh đi, đóng sầm cửa lại.
Trì Tiêu cười nắc nẻ bên ngoài.
“Đi đây.”
Anh gõ cửa.
…
Hề Việt đi tới giường, mở điện thoại lên, xoa mặt, tìm bài hát cuối cùng nghe được ở quán bar tối nay.
Lời bài hát đó thật sự khiến cô ấn tượng sâu sắc.
Juss le omorrow come omorrow
Chuyện ngày mai cứ để ngày mai tính
If you ake your ime oday
Vui vẻ đi hết ngày hôm nay
And le omorrow come omorrow
Chuyện ngày mai cứ để ngày mai tính
If you jus say here onigh
Nếu tối nay em dừng lại nghỉ ngơi
Hen omorrow will be okay
Ngày mai tự khắc sẽ tốt thôi
…
Cô mất rất lâu để nhớ lại cuộc trò chuyện tối nay với Trì Tiêu. Nghĩ đi nghĩ lại mới thấy, không phải kỹ năng đàm phán của cô kém cỏi, cũng không phải lập trường cô không kiên định, mà là vì hơi men, gió đêm, âm nhạc, mọi thứ tối nay đều đứng về phía Trì Tiêu.
Vậy nên cô đã thất bại.
Hề Việt đeo tai nghe, theo tiếng nhạc du dương, thứ trong lòng cô đang nghĩ là, có nên nghe Trì Tiêu một lần không?
Chuyện ngày mai cứ đi ngày mai tính.
Chí ít hiện tại, cô được Trì Tiêu “theo đuổi”, thật sự cô rất vui.