Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây
Chương 27: Có thể nhìn thấy mặt trăng là tôi vui – Trạm Đại Lý
Ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ Quốc Khánh, quán café vô cùng tấp nập, không có lấy một chỗ ngồi.
Rất nhiều người ngồi thẳng trên bậc thềm xi măng ngoài phòng, tay bưng café, mắt nhìn cánh đồng mênh mông vô tận của cổ trấn Hỉ Châu.
Hề Việt cũng ngồi ở đó.
Cô bỏ điện thoại xuống, mạch suy nghĩ vẫn dừng lại ở phần bình luận của tài khoản Vùng đất dâu tây dại, nhìn Trì Tiêu ngồi bên cạnh xem điện thoại, vẻ mặt cô có phần mơ màng.
Chẳng đợi xuân.
IP Vân Nam.
“Trì Tiêu…”
“Hả?”
Trì Tiêu ngẩng đầu, cánh tay hạ xuống, màn hình điện thoại lướt qua, Hề Việt nhìn thấy anh đang trả lời tin nhắn Wechat.
Suy đoán như nỗi hoang mang không biết bắt đầu từ đâu trong lòng cô đã tan biến.
“Không có gì.”
Cô quay đầu sang chỗ khác, mắt nhìn phía xa.
…
Quán café này ở bên đường ruộng gần cổ trấn Hỉ Châu.
Cổ trấn Hỉ Châu không lớn, nhưng ở ngay gần Nhĩ Hải, có non nước hữu tình, đồng ruộng mênh mông, là “quê hương của bún cá” Đại Lý.
Trong các thắng cảnh của Đại Lý, những thành cổ và cổ trấn đều mang tới cảm nhận khác nhau cho du khách. Sự huyên náo của thành cổ Đại Lý không cần phải nói nhiều, cổ trấn Song Lang ở mạn phía Tây Nhĩ Hại mang đậm nét nghệ thuật, còn cổ trấn Hỉ Châu, thứ có thể đại diện tiêu biểu nhất cho khí chất của nó chính là những cánh đồng rộng lớn xung quanh.
Nó mang theo vẻ chân chất, toả ra hơi thở mộc mạc từ hạt giống và bùn đất, trong năm tháng lặp đi lặp lại của nếp sống “ngày nắng ra đồng ngày mưa đọc sách” ấy, nó vẫn bền bỉ trường tồn, ngày càng khoác lên mình tấm áo mới mẻ.
Thời tiết nơi đây cũng thất thường tới lại, dưới mái hiên mưa rơi trút nước, ngoài ruộng đồng nắng chói chang chang. Hề Việt chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày mình híp mắt dưới ánh mặt trời oi ả, nở nụ cười say đắm về phía cánh đồng bát ngát kia.
Ở Vân Nam, sau khi học được cách uống trà, sẽ lại có thêm một dấu ấn kỹ năng của người Trung Quốc nữa vẫy tay chào đón bạn, Hề Việt rất muốn làm ruộng, trồng trọt.
Cánh đồng sóng lúa ở cổ trấn Hỉ Châu đã trở thành địa điểm check-in nổi tiếng trên mạng. Mùa xuân, cánh đồng khoác lên một màu xanh rì, non tươi mơn mởn, giờ đang vào thu, trong thời tiết mát mẻ, dễ chịu này, cánh đồng biến thành màu vàng nhạt lấp lánh.
Tàu hoả đỏ tươi đi lướt qua, tu tu xình xịch, gió khẽ vờn quanh, sắc vàng nổi lên từng đợt sóng.
Hề Việt nâng cốc giấy, hít một hơi thật sảng khoái, sau đó bộc bạch: “Tôi muốn trồng trọt.”
Trì Tiêu không ngẩng đầu lên, anh đang trả lời tin nhắn của Cao Tuyền: “Bỏ đi, tay chân cô lười làm, ngũ cốc các thứ cũng có phân biệt được đâu.”
Nói xong, không nghe thấy Hề Việt có phản ứng gì, anh liền ngẩng đầu lên, thấy Hề Việt đang lạnh lùng nhìn anh.
“Tôi nói thật mà.” Trì Tiêu giơ tay lên, lòng bàn tay ấn đầu cô, ép nó chuyển sang hướng khác, quay lại về phía cánh đồng lúa: “Cô nói cho tôi nghe trước cánh đồng này trồng gì?”
Hề Việt nói, lúa mì.
Trì Tiêu sửa lại: “Sai rồi, ở đây không chỉ có lúa mì, bên kia là lúa nước, xa chút nữa là đồng hoa cải.”
Anh buông tay: “Tôi nói cô không phân biệt được ngũ cốc cũng đâu oan cho cô?”
Hề Việt cắn răng, bắt đầu ra đòn tấn công trí mạng: “Tôi thấy anh chỉ nói dễ nghe thôi, thái độ hiện giờ của anh đâu phải đang theo đuổi con gái.”
Cô nghiêng người, để Trì Tiêu tiện nhìn sau lưng mình, tấm biển màu xanh trắng đặt ở cửa quán café, nửa câu sau là lời lúc này cô muốn nói với Trì Tiêu…
“Ở Vân Nam tôi có quyền lực lắm đấy…. Tôi đã nể anh lắm rồi đấy.”
Ngồi bên còn lại cạnh Hề Việt là một cặp tình nhân, nghe thấy cuộc trò chuyện của Trì Tiêu và Hề Việt, hai người họ cúi đầu cười trộm.
Chàng trai nắm chặt tay, giơ về phía Trì Tiêu: “Người anh em, như nhau cả, như nhau cả, thôi, dỗ đi!”
Hề Việt xấu hổ, quay đầu cười gượng, sau đó tiếp tục hỏi Trì Tiêu: “Anh nói xem, tôi ở lại Đại Lý, mở một tiệm bún thì sao?”
“Chẳng ra sao cả.” Trì Tiêu thay đổi chiến thuật, thái độ rất đỗi ôn hoà, nhưng lập trường kiên định, liên tục phủ nhận những đề xuất mất não của cô: “Cô quá thông minh, quá tài giỏi, gia nhập vào ngành ăn uống chắc chắn sẽ đe doạ tới tôi, tôi sợ tôi không thắng được cô, cô Mặt trăng ạ.”
Hề Việt cười lạnh một tiếng, nghiêng người, che lại tấm biển phía sau.
Cô nhớ ra trước đây mình từng hỏi ông chủ tiệm bún, ông chủ nói phải dậy vào lúc bốn, năm giờ sáng để chiên đồ ăn kèm.
Còn có mẹ Miêu Hiểu Huệ, hình như bà cũng không được nghỉ giây phút nào.
Làm ngành ăn uống thật sự rất vất vả.
Vậy có nghề nào nhẹ nhàng chút, level thấp chút không?
“Vậy tôi mở quán café thì sao?” Hề Việt đung đưa cốc café trong tay: “Như quán café này này.”
Cảnh sắc ở Đại Lý đẹp như vậy, dường như có thể mở cửa hàng ở bất kỳ đâu, chỉ dựa vào phong cảnh cũng có thể mời gọi vô số khách tới chụp ảnh. Nếu trang trí đẹp thêm chút, bỏ thêm chút tiền… Vân Nam còn là nơi sản xuất hạt café, về mặt giá thành sẽ có ưu thế hơn.
Trì Tiêu ngước nhìn: “Vậy cô vẫn nên mở tiệm bún thì hơn.”
“Tại sao?”
“Chí ít tiệm bún kiếm được tiền.”
“Quán café không kiếm được sao?”
Trì Tiêu không nói gì, chỉ nhìn cô, để cô tự cảm nhận.
Hề Việt thầm tính toán: “Đương nhiên tôi biết có sự khác nhau giữa mùa đông khách và mùa vắng khách, tôi không thể chỉ nhìn vào mấy ngày tấp nập của người ta. Nhưng tôi không có dã tâm gì cả, tôi cũng không muốn kiếm nhiều tiền, chỉ muốn cân bằng giữa thu chi thôi, ngoài ra có thể đủ cho tôi chi tiêu hàng ngày là được. Tôi cũng không cần thuê nhân viên, tôi tự làm cũng được…”
Hề Việt nghĩ tới những người thân thiết nhất, mở tiệm làm ăn cạnh mình, có lẽ chỉ có dì thôi.
Sau khi bố mẹ ly hôn, cô ở cùng dì, suốt thời gian học cấp hai, cô hầu như đang ở chợ thuỷ sản. Cô không nhạy cảm gì về tiền bạc, nhưng dì khen cô làm việc nhanh nhẹn.
Cô nghĩ, mặc dù mình quả thật không hiểu gì về trồng trọt, đó là vì trước đây chưa tiếp xúc bao giờ, nhưng cô học nhanh, cũng giỏi khắc phục khó khăn, giống như lần đầu tiên nhìn thấy một thùng cá chình, cô sẽ giật mình, về sau cũng đã thích ứng được.
Hề Việt quay đầu nhìn quán café tấp nập phía sau, khách tới check-in, chụp ảnh, còn có chủ quán bận tới tối tăm mặt mũi, nhưng mặt mày vẫn cười tươi rói.
Cảm giác mở một quán café không phải việc gì quá khó khăn.
…
Cô quay đầu lại nhìn cánh đồng lúa mì, lúa nước và hoa cải mênh mông.
Thật ra chúng không có sự khác biệt gì quá lớn, có lẽ ở gần mới phát hiện ra sự khác nhau giữa hình dạng lá và bông.
Lúc này thứ ở trước mặt cô là các khối màu cực lớn.
Nếu Đại Lý là một bức tranh, vậy bảng màu sắc nó dùng chắc chắn là bảng có độ bão hoà cực cao. Bầu trời là màu xanh ngọc thuần khiết, xung quanh cánh đồng màu vàng ươm là sắc xanh non mơn mởn, phía xa là sương mù dày đặc trên Thương Sơn, là màu xanh lục malachite đan cài với màu xanh lam lapis lazuli.
Vầng sáng lấp lánh trên Nhĩ Hải giống như vài nốt chấm vẩy ra khi nhấc bút.
Hề Việt ngả người ra sau ghế, bậc thang xi măng cấn vào eo cô, nhưng cô không hề thấy khó chịu.
Thời gian một ngày trôi qua khi ở cạnh Nhĩ Hải khiến cô nhận ra, cô thích Đại Lý.
Có ai lại không thích Đại Lý chứ?
Thích tức là muốn tới gần, là muốn mãi mãi có được, đây không phải là lẽ thường tình sao?
Hề Việt thấy mình sắp hoà tan, sắp bốc hơi tới nơi. Cô sắp biến thành một màu trong bảng màu ấy, hoà vào bức tranh này, hoà vào bầu trời và mặt đất, núi non và biển cả của Đại Lý, sau đó mặc cho gió thổi bay vụn tàn của cô, bay vô định cùng những chú hải âu mỏ đỏ đó.
Cô nhắm mắt, ngẩng đầu lên, cảm thấy mình đang ở không trung.
“… Chim hải âu mỏ đỏ là loài chim có đường bay cố định, mỗi năm chúng tới Đại Lý để trú đông.” Một cặp vợ chồng bên cạnh đưa con đi chơi, vừa hay phổ cập cho con đoạn này: “Chúng rất thông minh, lại ưa sạch sẽ. Con nhìn chúng lộn nhào trên mặt nước vậy thôi, thật ra chúng đang rửa cánh đấy.”
Hề Việt mở mắt ra, cũng nghe cùng như học sinh ngoan.
Cô đồng tình với câu nói chim hải âu mỏ đỏ thông minh. Chúng cũng biết nước ở Nhĩ Hải thanh khiết, gió ở Nhĩ Hải nhẹ nhàng, biết Đại Lý là nơi địa linh nhân kiệt, giáp núi giáp biển, nếu không sao lại chọn Đại Lý giữa bao nơi gần biển ở Hồng Hà?
Tại sao Trì Tiêu lại lựa chọn dừng chân ở Đại Lý trong số những thành phố mình đi qua tại Vân Nam?
Cô sẽ không xếp hạng các thành phố, như vậy không công bằng, bởi vì tiêu chuẩn của cô không đủ khách quan. Cô sẽ nói, là do duyên số.
Bạn có duyên với một nơi, vậy nên khi bạn đặt chân tới mảnh đất đó, bạn sẽ thấy lục phủ ngũ tạng, tứ chi xương cốt đều dễ chịu.
Bạn có duyên với một người, cho dù hai người chia tách bao nhiêu lần, cuối cùng vẫn sẽ đồng hành cùng nhau.
Nếu trùng hợp gặp một người như vậy ở một nơi như vậy, bạn sẽ biết trái tim bạn tìm được chốn về.
Trái tim Hề Việt chợt trở nên mềm mại.
Cô nhìn Trì Tiêu bằng ánh mắt vô cùng trịnh trọng.
Trì Tiêu đang nhíu mày nghiên cứu bảng thành phần năng lượng trên cốc café, anh “xí” một tiếng: “Một thứ này bằng hai bát bún rồi.”
“…”
Hề Việt quay đầu lại.
Đàn gảy tai trâu.
….
Bước vào cổ trấn Hỉ Châu, gần như mọi du khách đều đi về một hướng.
Đó là Lầu Góc rẽ nổi tiếng nhất của cổ trấn Hỉ Châu, cũng là toà kiến trúc dân tộc Bạch điển hình, tầng hai được làm từ gỗ, tăng thêm cảm giác cổ xưa.
Đám người đứng chụp ảnh chân dung ở Lầu Góc rẽ, vây kín xung quanh còn dày hơn cả tường của lầu. Hề Việt từ chối lời mời chụp ảnh hộ của Trì Tiêu. Một là vì ban nãy cô đạp xe làm tóc mái bay tứ tung, hai cũng là vì cô thật sự không tin vào khả năng chụp ảnh của đàn ông.
Trì Tiêu đã lấy điện thoại ra, tư thế sẵn sàng, kết quả bị từ chối. Anh không phục, giơ tay lên, kêu Hề Việt nhìn xung quanh, đa số nhiếp ảnh cầm máy ảnh chụp chân dung không phải đều là nam sao?
Hề Việt cho Trì Tiêu xem so sánh tác phẩm của nhiếp ảnh nam, nữ mà mình lướt được trên mạng đợt trước, đại ý là, ảnh nhiếp ảnh nam chụp đều phô diễn kỹ năng là chính, hoặc chú trọng ánh sáng, bối cảnh, thường để “người”- vốn là nhân vật quan trọng nhất ở vị trí khuất nhất. Nhiếp ảnh nữ thì ngược lại, phụ nữ vẫn hiểu phụ nữ hơn.
Trì Tiêu nổi máu hiếu thắng: “Tôi không giống họ.”
Hề Việt nhìn anh: “Anh khác ở đâu? Anh có thêm một con mắt hả?”
“Họ không mang theo tình cảm gì, hoàn thành công việc là xong.”
“Anh mang theo tình cảm hả?”
“Đương nhiên rồi.”
…
Tới cũng tới rồi.
Hề Việt đứng bên bức tường trắng, chỉnh lại tóc: “Vậy anh thử xem.”
Trước sự chỉ dẫn của Trì Tiêu, cô nhìn về phía dòng người, để góc nghiêng mặt hướng về phía ống kính.
“Cô xem, thế nào?”
Trì Tiêu đưa điện thoại cho cô.
Hề Việt phóng to lên xét duyệt, không còn gì để nói: “Anh chụp cái quái gì vậy! Chụp lộ liễu quá, anh phải bắt khoảnh khắc chứ…”
Trì Tiêu thử lại mấy lần, vẫn như vậy. Hề Việt không chê tư thế tạo hình quá rõ rệt thì lại chê bên cạnh có người lọt vào ống kính, ảnh chụp ra không đẹp gì cả.
“Bỏ đi.” Hề Việt từ bỏ, nhét điện thoại vào tay cô.
Trong lúc nói chuyện, họ nghe thấy có người đứng bên gọi: “Này, đứng dậy đứng dậy, tránh đường!”
Một nhiếp ảnh cầm máy ảnh, nhìn có vẻ xảy ra chuyện gì đó, há miệng là thẳng thừng đuổi người. Hề Việt nhíu mày nhìn qua, cô ghét nhất là kiểu nhiếp ảnh độc chiếm vị trí ở thắng cảnh như này. Mặc dù rất nhiều tiệm chụp ảnh chân dung lấy điều này ra làm chính sách tuyên truyền, ghi rõ trên bài quảng cáo, nhiếp ảnh gia và trợ lý của tiệm đều cao một mét tám, cao to vạm vỡ, có thể giành được vị trí tốt nhất, chụp cho bạn bức ảnh tuyệt nhất.
Nhưng là du khách, Hề Việt cảm thấy thật sự rất phiền.
Cũng chẳng phải phòng khách nhà bạn? Mọi người đều muốn chụp ảnh, sao tôi phải nhường cho bạn trước? Không thì, giả sử tôi không muốn chụp ảnh, tôi chỉ muốn tới ngắm nhìn phong cảnh, vậy là tôi còn không có cả tư cách tới gần sao?
Nói chuyện khách sáo chút còn được, mọi người đều ra ngoài dạo chơi, giọng điệu ra lệnh kiểu này là muốn lên mặt với ai?
Hề Việt quyết tâm chửi lại mấy câu.
Cô nhìn chằm chằm bả vai nhiếp ảnh, đánh giá chiều cao anh ta, cảm giác người này chắc không được một mét tám.
Cô hít sâu rồi thở ra, đầu ngón chân đã bước ra ngoài, miệng cũng há ra, tư thế sẵn sàng chiến đấu, nhưng cuối cùng cổ họng vẫn nghẹn lại.
Cô lập tức xì hơi, lại trở thành một người mềm yếu, hèn nhát.
Bỏ đi, nhiều một chuyện chi bằng bớt một chuyện.
Cô không để ý thấy, Trì Tiêu ở bên cạnh khoanh tay nhìn cô, miệng vẫn luôn mỉm cười.
Ngay giây sau, anh keo lấy cánh tay cô, kéo cô ra sau: “Đợi đã.”
“Anh làm gì đấy?”
Trì Tiêu không trả lời cô, chỉ đi về phía nhiếp anh, giơ tay đấm nhẹ lên sau vai anh ta, có vẻ rất thân thiết: “Lưu hả?”
Người đàn ông nghi hoặc, ngẩng đầu lên, thấy mặt Trì Tiêu, anh ta tỏ vẻ hoang mang.
Trì Tiêu cũng không giải thích, bắt đầu biểu diễn: “Trùng hợp quá, lại gặp nhau ở đây. Có phải lâu lắm rồi chúng ta không gặp nhau không? Giờ cậu làm gì rồi?”
Anh nhìn về phía máy ảnh trên tay người đàn ông: “Có phải tôi nên gọi một tiếng ông chủ Lưu không? Cậu làm riêng hả?”
Người đàn ông vẫn ngơ ngác.
Nhưng thái độ Trì Tiêu quá bình tĩnh, quá bình thường, nhẹ nhàng phá vỡ sự nghi hoặc trong lòng anh ta. Hề Việt đứng bên xem kịch, cô đoán chắc chắn bây giờ đối phương đang điên cuồng nghĩ lại, người tự dung tới này rốt cuộc là ai?
“Không có, tôi vẫn làm thuê cho người ta…” Người đàn ông gượng cười, hiển nhiên vẫn chưa nhớ ra, nhưng đã chấp nhận giả thiết Trì Tiêu nói trước đó: “Cũng trùng hợp ha, sao cậu lại ở đây?”
“Tôi đưa…. Bạn tôi tới dạo vòng. Cô ấy chưa tới Hỉ Châu bao giờ, nói nơi này rất đẹp.” Trì Tiêu quay đầu nhìn Hề Việt, còn nháy mắt với cô. Hề Việt nhận được tín hiệu thì không tự nhiên như thế, phản ứng lúc đó là bày ra gương mặt xám xịt.
“Vậy hai người chụp trước đi, chúng tôi đi trước nhé.”
“Không sao, cậu chụp đi, công việc của cậu gấp hơn.” Trì Tiêu vẫn tiếp tục tiếp lời: “Sao nào, năm nay Quốc Khánh bận không?”
“Bận, người còn nhiều hơn cả năm ngoái…” Người đàn ông gãi đầu, công việc còn đó, chỉ có thể giục Trì Tiêu kết thúc cuộc trò chuyện: “Vậy gì nhỉ, hay là cậu chụp trước đi, chụp cho bạn gái cậu trước đi.”
“Được, ngại quá.” Trì Tiêu rất đỗi tự nhiên đứng vào chỗ máy người đàn ông đã lắp sẵn, sau đó quay đầu gọi Hề Việt: “Mặt trăng, tới đi.”
Hề Việt kinh ngạc đứng trước bức tường trắng.
Quả nhiên, vị trí đặt máy sẽ tăng thêm màu sắc cho ảnh.
Mấy bức ảnh này chụp đẹp hơn nhiều so với ban nãy. Mặc dù không hoàn hảo nhưng sửa chút cũng coi như cứu rỗi được.
Hai cô gái lặng lẽ tới gần Hề Việt, nhỏ giọng nói, thấy vị trí này của cô rất tốt, có thể phiền cô chụp cho họ một bức không? Đây là lần đầu hai người cùng ra ngoài chơi, vẫn luôn đợi chỗ này mãi, nhưng lúc nào cũng bị nhiếp ảnh độc chiếm.
Hề Việt nói được chứ, để…. Bạn tôi chụp giúp cô.
Sau đó cô kéo hai cô gái tới chỗ mình đứng.
Trì Tiêu lập tức trở thành nhiếp ảnh, còn là kiểu không thu phí. Anh ngồi xổm tại chỗ, điện thoại trong tay thay đổi liên tục, chụp cho cả mấy cặp đôi, bạn bè, thậm chí còn có một nhà ba người gặp ở quán café lúc nãy, họ cũng tới nhờ anh giúp.
Cô gái nói với Hề Việt: “Khả năng chụp ảnh của bạn trai cô cũng đỉnh quá!”
Hề Việt cúi đầu cười: “Tàm tạm thôi.”
Nụ cười này bị Trì Tiêu nhìn thấy, anh đứng dậy, trả điện thoại cho người ta, chào một tiếng với nhiếp ảnh kia rồi đi về phía Hề Việt.
“Sao anh lại què rồi?” Hề Việt thấy anh đi đứng không ổn lắm.
“Nói thừa, chân tê rồi.” Trì Tiêu đẩy cô: “Đi mau, đừng quay đầu.”
Hề Việt liếc nhìn, nhiếp ảnh kia vẫn đang nhìn họ, mặt tràn đầy vẻ nghi hoặc, hiển nhiên vẫn đang ngẫm nghĩ.
“Có phải anh không hề quen anh ta không?”
Trì Tiêu nhìn cô: “Cô không ngốc nhỉ.”
“Đương nhiên rồi!”
Cô không chỉ không ngốc, hơn nữa còn thấy mình ngày càng hiểu Trì Tiêu hơn. Anh hiếm khi tranh cãi với người ta, giống cô vậy, nhưng anh sẽ không nhẫn nhịn, chắc chắn sẽ tìm cách bộc phát cảm xúc.
Anh làm ăn buôn bán, trò mèo từng gặp nhiều hơn cô nhiều, anh có phong cách làm việc của mình, khí chất giang hồ mượt hơn sunsilk, đạt được mục đích là điều quan trọng nhất. Hề Việt đang nghĩ, tốt bụng các thứ còn được, nếu có ý xấu chắc mình sẽ bị anh lừa như chong chóng.
“Cô có thể nghĩ tốt về tôi được không?” Trì Tiêu nghiêng người, giúp cô tách khỏi dòng người còn ngùn ngụt hơn cả ban nãy.
“Sao anh biết người đó họ Lưu?”
“Đoán thôi.”
“?”
Trì Tiêu nhướng mày, cười rất ngứa đòn: “Nghe thấy đó! Trợ lý anh ta gọi anh ta.”
Hề Việt chợt thấy tâm trạng thoải mái hơn nhiều.
So với việc cô thật sự đứng ra tranh cãi nảy lửa với người đó, đây là cách đạt được mục đích tốt nhất. Cô chụp được mấy bức ưng ý, còn giúp rất nhiều người chụp ảnh.
“Hôm nay anh làm người tốt chuyện tốt đấy.” Hề Việt nói: “Tôi thưởng cho anh nhé.”
“Được chứ.” Trì Tiêu dừng lại, còn rất mong chờ: “Mau lên mau lên.”
…
Hề Việt mua cho Trì Tiêu một phần bánh nếp Hỉ Châu.
Đây là đồ ăn vặt nổi tiếng nhất ở cổ trấn Hỉ Châu, khá giống bánh chiên, mặn mặn ngọt ngọt, ngọt là do sốt hoa hồng ngào đường đỏ, mặn tới từ nhân thịt và hành hoa.
Một phần to đầy ú ụ.
Hề Việt cấu một miếng trước, suýt chút bỏng tay.
“Đây là phần thưởng của cô?” Trì Tiêu cầm hộp cơm đó: “Sau đó cô còn định ăn một miếng trước?”
Hề Việt ngẩng cổ, thồi khí nóng toả ra, nói năng mập mờ: “Ngon lắm, mau thử đi.”
Cô không đói, chỉ ăn được một miếng thôi, phần còn lại giao cho Trì Tiêu giải quyết hết.
“Ăn cũng ăn rồi, đừng lãng phí.”
“…”
…
Cổ Trấn Hỉ Châu không rộng lắm, đi mấy chục phút là hết.
Hôm nay Hề Việt chừa thời gian định đi trải nghiệm hoạt động nhuộm vải buộc tie dye, tức là ngâm vải thô trong nước nhuộm tự nhiên làm từ rễ bản lam và ngải cứu, ngâm nhuộm đi nhuộm lại rồi phơi khô.
Bởi vì vải được buộc thành những hình khác nhau, vậy nên hoa văn thành phẩm cuối cùng cũng khác nhau, sắc xanh và trắng đan xen, tựa như trời xanh Đại Lý, tươi mát, thuần khiết.
Có rất nhiều tiệm trải nghiệm hoạt động thủ công DIY kiểu này, Hề Việt xem review rồi tìm đến một tiệm. Tới nơi mới nhận ra, sân tiệm này rất rộng, hoạt động thủ công cũng đa dạng, không chỉ có nhuộm vải buộc mà còn có khắc gỗ Kiếm Xuyên, đều là di sản phi vật thể của dân tộc Bạch Đại Lý.
Hoang mang rồi đây, cả hai cô đều muốn thử, khi đang suy nghĩ, Trì Tiêu đứng sau cô, cúi người áp vào bên tai, chợt nói: “Hoa mắt rồi hả?”
Hề Việt quay đầu, vỗ mạnh vào tay anh: “Làm tôi giật cả mình!”
“Cô chọn một cái, tôi đi làm cái khác giúp cô.”
Hề Việt phản bác ý kiến này: “Vậy thì chẳng có gì hay nữa.”
Cô thấy Trì Tiêu không hiểu thú vui khi làm đồ thủ công, thủ công, thủ công đó, phải tự làm!
Trì Tiêu nhìn cô: “Vậy phải làm sao? Cô chọn một cái trước?”
“Chỉ có thể như vậy thôi, thế thì tôi chọn…”
Thật ra Hề Việt muốn chọn nhuộm vải buộc, nhưng cô nhìn thấy thành phẩm đặt trên giá cạnh bàn chạm khắc, cuối cùng duỗi tay chỉ về phía đó.
Nhân viên rất nhiệt tình giới thiệu quy trình, còn tưởng hai người làm cùng nhau, nhưng Trì Tiêu tự giác đi qua phía nhuộm vải buộc.
“Anh làm gì đấy?”
Trì Tiêu không quay đầu, chỉ vẫy tay, dáng vẻ thần bí.
“Mặc kệ anh ta.” Hề Việt nói rồi chỉ lên kệ: “Tôi muốn khắc cái kia, mất khoảng bao lâu?”
…
Thật ra khắc gỗ Kiếm Xuyên là môn nghệ thuật rất phức tạp, các bước cũng nhiều, bắt đầu từ bước chuẩn bị vật liệu, rồi gia công thiết kế, tạo phôi, mài giũa, đánh bóng. Không nói tới việc tác phẩm to hay nhỏ, cho dù chỉ chuẩn bị dụng cụ thôi cũng mất cả tháng, vậy nên đa số trải nghiệm DIY đều được thợ làm sẵn thành bán thành phẩm, sau đó để khách mài giũa mấy phần quan trọng nhất.
Hề Việt đang làm bên này, Trì Tiêu làm ở đầu bên kia.
Nhìn qua khu nhuộm vải buộc, hoặc là con gái, hoặc là các cặp đôi, đàn ông độc thân như Trì Tiêu chỉ có mình anh.
Anh xắn ống tay áo lên, đứng cạnh thợ nhuộm, dường như đang quan sát kĩ nên buộc vải thế nào mới có thể đạt được hiệu quả mong muốn.
Hề Việt nhìn hồi lâu cũng không hiểu rốt cuộc anh muốn làm gì.
Hơn nữa hình như vải anh cầm cũng chỉ to bằng lòng bàn tay, nhỏ hơn rất nhiều so với váy vóc, áo quần, khăn trải bàn mà người khác chọn.
…
Suốt cả buổi chiều họ đều ở xưởng thủ công của cổ trấn Hỉ Châu.
Bên phía Trì Tiêu tiến độ nhanh hơn chút, anh đã lấy được thành phẩm, bên Hề Việt vẫn đang chiến đấu với dao, đục.
Anh lặng lẽ đứng sau lưng cô, híp mắt đánh giá: “Đây là cái gì?”
Hề Việt đeo tạp dề, ngay cả đầu tóc cũng toàn vụn gỗ, cô cầm tác phẩm của mình lên, to tầm hộp bí mật, đáng yêu nói: “Mèo ngói* đó, không nhìn ra sao?”
*Đặc trưng của những khu vực Đại Lý, Hỉ Châu, Kiếm Xuyên, trên mỗi ngôi nhà sẽ đặt tượng đất nung hoặc gốm hình con mèo ở đỉnh mái nhà hoặc góc mái, mang ý nghĩa như linh vật bảo hộ ngôi nhà.
“Đây là mèo ngói??” Trì Tiêu tiến tới gần hơn: “Tôi thấy giống Godzilla hơn.”
“Biến ra xa chút đi!” Hề Việt giơ dùi lên.
Có thể nhìn thấy mèo ngói ở mỗi ngôi nhà tại Đại Lý, nó có hình chú mèo há miệng, gần giống với meme hatchimisu dễ thương lại hung dữ, càng hung dữ lại càng dễ thương. Ban đầu Hề Việt không hiểu, sau hỏi rồi mới biết, đây là thần thú, đa số đều để nó l*n đ*nh mái nhà hoặc ở trong góc của nhà mình, chỉ đặt một con, mang ngụ ý ngăn chặn cái ác.
Hề Việt giao thành phẩm cho thợ đi đánh bóng, sau khi cầm lại nó, cô sờ mấy cái rồi đưa cho Trì Tiêu: “Cho anh đấy, quà đáp lễ. Tôi quan sát rồi, sân sau chỗ anh ở đối diện với lối rõ đường sau, anh có thể để nó trước cửa sổ phòng anh.”
Trì Tiêu bất ngờ, nhướng mày: “Tặng tôi hả?”
Hề Việt cởi tạp dề ra: “Đúng vậy, Gozilla này tặng anh đấy, không cần thì thôi.”
“Cần cần cần.” Trì Tiêu không dám ăn mày còn đòi ăn xôi gấc.
Hề Việt tiếp tục giải thích, cô nghĩ tới nghĩ lui, thấy điều quan trọng nhất của đồ thủ công là ý tưởng sáng tạo và tâm ý, bởi vì cô đã bỏ thời gian ra tự tay làm.
“Sau này anh nhìn thấy con Gozilla này là có thể nhớ tới tôi rồi.”
“Mèo ngói, là mèo ngói.” Trì Tiêu không hề nhận ra mình đang đứng cười khù khờ, bốn mắt nhìn nhau với một chú mèo miệng to trên tay.
Trong lúc nói chuyện, vải anh nhuộm cũng đã xong.
“Tôi tới giám định chút, xem anh làm ra thứ gì.” Hề Việt vừa muốn bóc túi mù nhưng lại bị Trì Tiêu ngăn lại.
“Làm gì đấy?”
“Cô đồng ý với tôi trước, thứ tôi làm cô phải nhận.”
Hề Việt sững sờ: “Tặng tôi hả?”
“Không thì sao?” Trì Tiêu nói: “Không thì tôi dí mông ở đây làm cả buổi chiều làm gì, cô tưởng tôi hưởng thụ thật hả?”
“Là cái gì thế?”
“Cô tự xem đi.” Trì Tiêu hơi đắc ý, nhưng áo sơ mi trắng của anh đã bị dính thuốc nhuộm màu xanh lam, trông vô cùng rõ rệt: “Ý tưởng của tôi.”
Chiếc hộp rất nhỏ, rất nhỏ.
Hề Việt ước lượng giây lát, đoán, chắc là mấy thứ kiểu như khăn tay?
Nhưng ở khu này khắp nơi đều là khăn tay.
Hay là miếng dán tủ lạnh?
Tuy nhiên lại không có tiếng động gì.
Hề Việt nhìn ra Trì Tiêu rất mong chờ phản ứng của cô, cô bèn nghĩ, bất kể thế nào, lát nữa nhất định phải khen, tỏ ra phô trương chút. Nhưng sau khi mở hộp ra, cô vừa định diễn vẻ kinh ngạc thì bị một tiếng cảm thán từ tận đáy lòng thay thế.
Một đôi khuyên tai.
Trì Tiêu làm cho cô một đôi khuyên tai.
Vải nhuộm buộc được làm thành một đoá hoa, cánh hoa nở rộ, sắc xanh và trắng điểm xuyết tựa như mật hoa tuôn ra, nhuỵ hoa chính giữa là một viên đá rất nhỏ, Hề Việt nhận ra là viên đá Trì Tiêu nhặt được bên hồ khi liên tục dừng xe ở Nhĩ Hải.
Bởi vì cô không có lỗ tai nên đây là khuyên tai dạng kẹp.
Hề Việt mãi không nói nên lời.
Cô cảm thấy đoá hoa đó đã nở rộ, bung nở trong trái tim cô. Cánh hoa bị gió thổi bay, khiến tâm tư cô bay tứ phía.
“Anh còn biết cái này sao?”
Khó lắm Hề Việt mới tìm được tiếng nói, cô chỉ vào vành tai trống trơn của mình.
Thảo nào cô thấy anh cứ vùi đầu nghiên cứu với thợ nhuộm, có lẽ là làm khuyên tai nên tốn công tốn sức hơn.
“Không biết thì tôi không biết hỏi sao? Cũng đâu khó gì.” Trì Tiêu vẫn cứng miệng, tiện thể quan sát sắc mặt cô: “Thích không? Hôm qua lúc ở thành cổ, tôi thấy cô cứ chần chừ trước sạp hàng của người ta mãi.”
Khi đó Hề Việt đứng trước sạp bán đồ trang sức, xem mình có cần bắn lỗ tai không. Thấy Dương Á Đường đeo khuyên tai xinh đẹp lộng lẫy, cô cũng ngưỡng mộ, thậm chí muốn gọi điện hỏi Miêu Dự Phong, rốt cuộc bắn lỗ tai có đau không.
Không ngờ biểu hiện tâm lý lại bị Trì Tiêu nắm rõ.
“Nhìn phản ứng của cô chắc là thích rồi.” Trì Tiêu yên tâm: “Tôi đeo cho cô nhé?”
Hề Việt hít sâu một hơi, nghiêng đầu.
Cô để ngón tay ấm nóng của Trì Tiêu xoa vành tai cô, sau đó sờ vào mép tai.
Bên này rồi lại bên kia.
“Vậy là cả buổi chiều chúng ta đều đang làm đồ thủ công cho đối phương.” Hề Việt lắc đầu, cánh hoa chạm vào cằm cô làm cô hơi ngứa: “Anh không nói sớm, ai làm của người nấy cho rồi.”
“Giống nhau được sao!” Trì Tiêu ngoắc vào cánh hoa, cánh hoa khẽ rung lắc: “Có phải hơi nặng không? Tôi đã cố chọn viên đá nhỏ rồi.”
“Không nặng.” Giọng Hề Việt lâng lâng: “Cảm ơn anh nhé, tôi thích lắm, thích hơn chiếc vòng kia.”
“Sao lại nói vậy?”
“Vì anh đã tặng tôi một khoảng thời gian của anh.” Hề Việt mím môi, cười với Trì Tiêu: “Thời gian là thứ rất đáng quý.”
“Vậy tôi cũng cảm ơn cô, cảm ơn cô cũng bỏ thời gian cho tôi, tôi rất vinh hạnh.”
Trì Tiêu lùi về sau nửa bước, quan sát kỹ “tác phẩm” của mình.
…
Lúc này sắc cam đã tới điểm cuối, mặt trời hoàn toàn đóng cửa.
Màn đêm lên ngôi, trong sân xưởng thủ công có treo đèn lấp lánh, bụp một tiếng, tất cả đèn đều sáng rực, chiếu rọi những sản phẩm vải nhuộm đang phơi, tạo cảm giác mơ màng, đung đưa.
Nhân viên rất ngại khi phải làm phiền hai người đang im lặng đứng nhìn nhau trong sân, cô ấy đi lên, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi hai anh chị, chúng tôi phải đóng cửa rồi.”
Cổ trấn Hỉ Châu và thành cổ Đại Lý hoàn toàn khác nhau, nơi này không có cuộc sống về đêm, dường như vẫn tiếp diễn thói quen mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ.
Khi mặt trời xuống núi, mặt trăng xuất hiện, mọi thứ đều trở nên tĩnh lặng.
Trì Tiêu cười với nhân viên: “Xin lỗi nhé, chúng tôi đi ngay.”
Hề Việt thấy cả mặt mình đều đang nóng ran, nhất là tai, lúc này nó có thể rán trứng được rồi.
Trì Tiêu vẫn không tha cho cô, ngón tay khẽ chạm vào đó: “Tôi thấy chưa phát huy hết sức.”
“Đẹp lắm rồi.”
Rất đẹp, rất rất đẹp.
…
Bên ngoài xưởng, du khách trên phố cũng dần tản đi, tiếng người tan biến.
Một đống hỗn độn trong lòng Hề Việt vẫn còn đó, khi cô đi sau Trì Tiêu ra ngoài, nhấc chân lên, nào ngờ lại bị vấp phải bậc cửa.
Trì Tiêu đón lấy tay cô: “Cô bị quáng gà à?”
“Đừng nói mấy lời mất hứng.”
Trì Tiêu cười: “Vậy nói gì để hợp với lúc này?”
Hề Việt nhìn tay mình, nó được Trì Tiêu bao trọn bên trong, lúc sau đã buông ra.
“Anh phải nói, hôm nay cô rất vui.”
Họ vẫn người đi trước người đi sau, đi về phía cổng thị trấn.
Hề Việt quay đầu nhìn cổ trấn Hỉ Châu.
Cả cổ trấn đã chìm vào màn đêm tĩnh lặng, rõ ràng là đêm đen nhưng lại dịu dàng đến thế.
Cô hít sâu, dường như ngửi thấy mùi hoa cải nở rộ, mùi thân lúa mạch đốt cháy, lúa nước được dòng nước ấm áp Nhĩ Hải tưới cho, chúng đang lặng lẽ đúc kết thành vị ngọt của hạt gạo.
“Tôi rất vui.” Trì Tiêu rất biết lắng nghe, tiếp lời cô: “Có thể nhìn thấy mặt trăng là tôi vui.”
Hề Việt nghe thấy câu này, mắt chợt ướt lệ.
Cô thấy không tới mức đó, nhưng nó lại như vậy.
Có người vui vẻ, thích thú vì sự xuất hiện của cô.
Có người nhìn thấy mặt trăng, cho dù là vầng trăng yếu ớt, không bắt mắt, vô cùng bình thường, cho dù nó mang theo hơi lạnh, liên tục từ chối con người hàng nghìn lần.
Nhưng người đó vẫn sẵn sàng dừng lại, bỏ thời gian ra, tỉ mỉ ghi chép lại, không tiếc lời khen, hơn nữa còn không từ bỏ trước bao lần bị từ chối, vẫn cố chấp muốn tới gần, trân trọng vầng trăng, muốn dùng lòng bàn tay ủ ấm vầng trăng đó.
Hề Việt giơ tay chạm vào vành tai.
Làn da đã khôi phục nhiệt độ bình thường, nhưng có một loại nhiệt độ không thuộc về cô đang dần lớn hơn, kéo theo cùng gió, len lỏi vào từng lỗ chân lông, huyết quản của cô.
Trong một đêm như thế, Hề Việt bị nhiệt độ đó mê hoặc, đốt cháy, cũng vỗ về.
Cô hiếm khi có những lúc kích động, không suy nghĩ như vậy, gần như là không có.
Cũng chính vì vậy, cô thấy mình không nên ngó lơ nó.
Cô khẽ giơ tay lên, kéo vạt áo Trì Tiêu đang đi trước.
Trì Tiêu dừng lại, quay đầu, kinh ngạc nhìn cô.
Hề Việt không nói gì, cũng không buông tay, chỉ khẽ bám lấy anh như vậy.
Cô đang đợi.
Còn Trì Tiêu thì đang phân biệt.
Ánh mắt anh bắt đầu nhìn từ tay cô, dần lên tới mắt cô.
Dưới ánh trăng, anh nhìn cô một cái thật sâu lần cuối, anh đang xác nhận.
“Tôi không hiểu sai chứ?”
Hề Việt không kịp nói gì.
Một trận gió lướt qua làm mắt cô mơ màng, cánh hoa ở tai khẽ lay động.
Cô vội vã giơ tay lên xoa mắt, nhưng lại nghe thấy tiếng cười khẽ khàng, tay còn lại đã bị Trì Tiêu nắm lấy.
Nhiệt độ kia đã quay lại.
Họ tiếp tục đi về phía trước, điều khác biệt là lần này, anh không buông tay ra nữa.