Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 22: Đường ai nấy đi – Trạm Thuỵ Lệ

Hề Việt đăng blog du lịch lên mạng, trả lời xong bình luận thì đi tắm. Khi ra khỏi nhà tắm, cô vừa lau tóc vừa xem điện thoại, phát hiện lại có thêm mấy chục bình luận, thế là cô bèn đứng bên giường trả lời từng cái một.

Mặt trăng và vùng đất dâu tây dại không còn trong thời kỳ đỉnh cao nhất nữa, tài khoản bị bỏ không mấy năm trời, giờ quay lại hoạt động mà vẫn còn tương tác thế, vẫn còn nhiều người nhớ cô như vậy, thậm chí còn có người theo dõi mới, đây đã là chuyện không hề dễ dàng rồi, Hề Việt vô cùng mãn nguyện. Chỉ cần là bình luận có ý nghĩa, cô đều không bỏ qua.

Trả lời xong bình luận cuối cùng, cô vứt khăn sang một bên, tiếp tục gói gém hành lí.

Đây thật sự là một công trình lớn, vì vô vàn món đồ thú vị mà vali chật cứng không chịu được sức nặng. Nhưng những món đồ này đều là quà bạn bè tặng, Hề Việt nghĩ cho dù phải bỏ vài ba bộ quần áo cũng không thể bỏ bất kỳ món quà lưu niệm nào.

Sau khi lật tung một hồi, Hề Việt thấy nửa vỏ lạc nằm trong góc vali.

Đó là lạc Miêu Hiểu Huệ cho cô khi ở cổ trấn Hoà Thuận, là lạc mẹ Miêu Hiểu Huệ rang.

Lạc đã hết từ lâu, vỏ lạc đột nhiên xuất hiện như chọc đúng dây thần kinh mềm yếu của Hề Việt, tựa như mang theo ngụ ý cách xa ngàn trùng, bạn bè giang hồ vẫn sẽ gặp lại trên giang hồ.

Cô nắm vỏ lạc, gửi tin nhắn cho Miêu Hiểu Huệ, nói với cô ấy, mình chuẩn bị rời khỏi Thuỵ Lệ, sắp tới địa điểm mới.

Gần mười hai giờ rồi, cô cứ nghĩ kiểu gì ngày mai Miêu Hiểu Huệ mới trả lời tin nhắn được, nào ngờ ngay giây sau cô ấy đã gọi tới. Miêu Hiểu Huệ vẫn chưa đi nghỉ, xung quanh còn rất ồn.

“Chúng tôi đang tụ tập ăn uống.” Miêu Hiểu Huệ nói: “Tối nay tôi còn nhớ tới cô, muốn hỏi giờ cô đang ở đâu, kết quả cô lại gửi tin nhắn, trùng hợp quá.”

Bên Hề Việt rất yên ắng, vậy nên có thể nghe rõ tiếng huyên náo đầu bên kia. Giọng địa phương xen lẫn tiếng phổ thông của Miêu Dự Phong vô cùng nổi bật, còn lớn giọng nói, gào thét ầm ĩ, không biết đang hét cái gì.

“Lại tụ tập?” Hề Việt tò mò, cũng bất giác nâng cao tông giọng: “Tôi tưởng trước đây vì có Trì Tiêu nên anh ấy mời mọi người ăn.”

“Ai nói thế? Không có anh ấy ngày nào tan làm chúng tôi cũng đi ăn. Anh ấy ở đây mấy ngày, chúng tôi cũng ngại, cái này không dám làm cái kia không dám làm…” Miêu Hiểu Huệ nói được một nửa thì dừng lại, không khỏi bật cười.

Hề Việt cũng cười theo.

Có nhân viên nào không oán trách cấp trên? Quá là bình thường.

Hề Việt cứ thể ngả xuống giường, bật loa ngoài, để điện thoại bên tai, dép quét qua mép vali.

Miêu Hiểu Huệ nói sắp tới Quốc Khánh, mùa du lịch cao điểm đã bắt đầu, mấy ngày gần đây lượng khách du lịch ở cổ trấn Hoà Thuận tăng cao, cô ấy bận tối tăm mặt mũi. Mỗi một kỳ nghỉ đều là cơn ác mộng của người làm ngành dịch vụ ăn uống, hệt như đi đánh trận. Đầu bếp Chu Kiện mệt tới nỗi không nhấc nổi cánh tay, ngày nào cũng như phát điên, mỗi tối sau khi đóng cửa, dọn dẹp nhà bếp, cọ rửa xoong nồi, anh ấy đều sẽ biểu diễn màn nhân cách khác nhập vào người. Tay cầm chai dầu rửa bát, miệng cười nham hiểm, như đang điều chế thứ gì đó hắc ám.

Mấy người Miêu Hiểu Huệ không chút ngạc nhiên: “Chuyện thường rồi, có kỳ nghỉ nào không ép điên mấy người làm dịch vụ? Đừng nói chúng tôi, ngay cả tiệm bún của mẹ tôi cũng chật kín người. Sức khoẻ mẹ tôi không tốt, không thể quá lao lực, mỗi ngày mấy cân thịt, bán xong là hết. Tối qua tôi nghe mẹ tôi nói mớ, tôi còn tưởng bà ấy nằm mơ đang nướng thịt trên bếp, nói nhăng nói cuội…”

Hề Việt nói lẽ nào không phải sao?

“Nào có! Bà ấy tỉnh dậy tôi còn hỏi, bà ấy nói nằm mơ đang chơi mạt chược…”

Hề Việt bị chọc cười, cô không kìm được tiếng cười, ra sức đá bay cả dép lê.

Ai đó gõ cửa phòng, tiếng cộc cộc vang lên.

Hề Việt chỉ mải nói chuyện với Miêu Hiểu Huệ, cô cứ nghĩ mình nghe nhầm nên không bận tâm tới, nửa phút sau tiếng cộc cộc lại vang lên.

Hề Việt cầm điện thoại, “mang theo” Miêu Hiểu Huệ, xỏ dép ra nhìn qua mắt mèo, phát hiện Trì Tiêu đứng bên ngoài, cô vội vàng tắt máy.

Nhân lúc Miêu Hiểu Huệ chưa tiếp tục chửi ông chủ.

Trì Tiêu có vẻ vừa tắm xong, tóc vẫn chưa khô, vài sợi rủ trước trán còn ướt. Anh mặc áo T-shirt với quần ngủ màu xám nhạt, hai tay đút túi quần, nhàn nhã nhìn cô.

Hề Việt nhìn anh, trong lòng chợt dấy lên cảm giác lạ lẫm.

Có lẽ ban đêm và ban ngày, khí chất con người sẽ thay đổi theo, nhưng Hề Việt cảm thấy phần lớn vẫn là vì mấy ngày không gặp.

Lần trước họ gặp nhau là vào hôm chợ phiên.

Trì Tiêu là người thông minh, cũng là người có thể nghĩ chu toàn cho người khác. Hề Việt có thể cảm nhận được sau khi cô nói rõ suy nghĩ của mình, Trì Tiêu đã thuận theo hướng đó, kiểm soát sự việc phát triển với cô. Hôm ấy, sau khi anh gửi đồ họ mua về, hai người không liên lạc gì nữa, tựa như đã hẹn từ trước, đôi bên không làm phiền nhau.

Mặc dù thời gian của sự không làm phiền này kéo dài không lâu.

Hề Việt không thể hỏi mấy ngày nay Trì Tiêu làm gì, cô không có cách nào để hỏi, bởi vì không muốn cố tỏ ra không biết gì, như vậy rất tốn sức.

Tối nay Trì Tiêu gõ cửa phòng cô, cô không biết lý do, nhưng lờ mờ cảm nhận được có lẽ anh có lời muốn nói.

“Chiến tranh lạnh” mấy ngày, ngọn núi đá trong lòng cô được nghỉ ngơi phần nào nơi góc tối. Cô đoán, Trì Tiêu cũng như vậy, chỉ là có lẽ anh thẳng thắn hơn cô. Khi cô còn đang cố gắng mặc kệ tảng đá đó, trông chờ sau thời gian dài đằng đẵng, mưa gió bào mòn, rêu xanh phủ kín, có thể che lấp nó lại, Trì Tiêu đã hành động trước.

Anh một mực tin vào cái gọi là nhanh gọn dứt khoát vậy sao?

Anh không sợ cắt một dao này rồi, tảng đá sẽ nát thành trăm mảnh, đừng nói là phỉ thuý, ngay cả chút đất cát cũng không còn sót lại.

Hề Việt nhìn Trì Tiêu, vẻ mặt nghi hoặc.

Người không giống người, tích cách tạo nên cuộc đời, nói vậy quả thật không sai. Cô nghĩ, cũng được, nếu anh thấy xé lớp giấy cửa sổ mỏng manh cuối cùng tốt hơn vậy thì thẳng thắn đón nhận nó.

Dù sao ngày mai cô sẽ rời khỏi Thuỵ Lệ, họ không còn gặp lại nhau nữa. Cho dù hôm nay họ nói ra hết mọi chuyện, khiến cả hai bẽ mặt, sau này không làm bạn bè được nữa, block nhau luôn, vậy cũng đúng ý anh.

Hề Việt nhìn Trì Tiêu bằng ánh mắt bình thản, không một gợn sóng, nhưng trong lòng đã nổi mưa giống bão tố. Rất nhiều suy nghĩ thoáng qua, cô há miệng rồi lại ngậm miệng lại, nghĩ, có lẽ nên để Trì Tiêu nói trước.

Quả nhiên, Trì Tiêu hơi hất cằm, tựa như nói câu đầu tiên trịnh trọng nhất của tối nay, Hề Việt không khỏi sững sờ.

Anh nói: “Cô ồn quá, tôi không ngủ được, nhỏ tiếng chút được không?”

Cổ họng Hề Việt như nghẹn luồng khí, cô hoang mang: “Tôi ồn cái gì?”

“Cô gọi điện với ai đấy?” Trì Tiêu hất cằm về phía điện thoại trong tay Hề Việt: “Cứ ha ha hi hi suốt, cô có cần xem giờ là mấy giờ rồi không?”

“Anh tới tìm tôi là vì chuyện này?”

“Không thì sao?” Trì Tiêu xoa gáy: “Nửa đêm nửa hôm, cô nghĩ còn là vì chuyện gì?”

Sự bức bối được xua tan, cơn sóng trong huyết quản cũng bình lặng lại, cầu vồng tan biến, các tế bào não lao vùn vụt cũng quay lại vị trí của mình. Chính Hề Việt cũng không để ý, bả vai cô đã sụp xuống từ lúc nào.

Trì Tiêu nhìn thấy rồi.

Anh hơi nghiêng người, quan sát cô một cách kỹ càng: “Cô căng thẳng cái gì? Vừa nãy còn chuyện trò vui vẻ lắm mà, chắc không phải đang gọi điện với ai đó để chửi tôi đâu nhỉ? Để tôi nghĩ xem nào… Nhân viên của tôi?”

Hề Việt nắm chặt điện thoại hơn.

Bây giờ cô nghi ngờ có lẻ cách âm của khách sạn này vô cùng thậm tệ.

“Bị tôi nói trúng thật đấy à, thưa cô Mặt trăng nhỏ?” Trì Tiêu đứng thẳng dậy, cúi đầu nhìn cô. Anh muốn nói cô đúng là bụng để ngoài da, không giấu được chuyện gì, trong lòng có gì là sẽ thể hiện rõ ra hết, không như những người lăn lộn mấy năm chốn công sở, thi thoảng lại xuất hiện vẻ ngờ nghệch như sinh viên đại học.

Hề Việt không vui: “Một người chưa từng đi làm như anh lấy lập trường gì để đánh giá tôi?”

Trì Tiêu rất có tầm nhìn, thấy tình hình chiến sự căng thẳng, anh không đôi co thêm.

Anh chuyển chủ đề khác, hỏi Hề Việt: “Mấy ngày không gặp cô đi đâu đấy?”

“Không phải tôi nói với anh rồi sao, hôn lễ…” Hề Việt nói được một nửa thì chợt nhớ ra, à, phải, hôn lễ!

Cô quay người về phòng, lấy một túi bọc vải đỏ trên tủ đầu giường ra đưa cho Trì Tiêu.

Trì Tiêu đưa tay nhận lấy, mấy viên kẹo đủ màu sắc bên trong rơi xuống tay anh.

“Kẹo cưới.” Hề Việt nói.

Thấy Trì Tiêu lần mò từng cái, cô nói thêm: “Không cần tìm nữa, tôi xem qua rồi, không có vị bạc hà.”

Hiếm ai lấy kẹo bạc hà làm kẹo cưới.

Trì Tiêu bĩu môi, chọn bừa một cái, ngón tay sờ vào lớp giấy bọc bên ngoài: “Không thích ăn.”

“Kẹo này là để anh xin vía!” Hề Việt cảm thấy có lúc người này rất không biết tốt xấu: “Không thích ăn thì thôi, trả cho tôi.”

Trì Tiêu không trả, hơn nữa còn bỏ kẹo vào miệng.

Lần trước Hề Việt đã nhận ra, Trì Tiêu ăn kẹo luôn thích cắn, kẹo hoa quả cứng cắn ra sẽ vang lên tiếng động lớn, cô nhìn mãi, bất giác nhíu mày, nói: “Tôi đâu kêu anh nửa đêm nửa hôm ăn đâu… Kiểm soát lượng đường nạp vào người vẫn tốt hơn đấy. Kẹo này còn ngọt hơn cả mấy loại đồ uống như chè sữa dừa, nhất là buổi tối. Bây giờ anh còn trẻ, không phải lo nghĩ về sức khoẻ, đợi tới khi anh bằng tuổi tôi…”

Tiếng động dừng lại.

Biểu cảm Trì Tiêu nhìn Hề Việt lộ rõ sự cạn lời: “Cô nói nhăng nói cuội gì đấy?”

Hề Việt chắp tay ra sau lưng, kiễng chân, nhún vai, nghiêng cổ.

“Đúng là khó cho cô rồi, để từ chối tôi lý do gì cũng nghĩ ra được, tuổi tác cũng không tha, đúng không?” Trì Tiêu nói.

Vốn dĩ đầu ngón chân Hề Việt đang chạm đất, cô nhất thời không đứng vững, vội đưa tay bám vào cửa.

Cô trợn tròn mắt, kinh ngạc nhìn Trì Tiêu.

Trì Tiêu cười như không cười, dường như rất thích phản ứng này của cô.

“Anh…”

“Tôi cái gì mà tôi, tôi không thích chơi trò giả câm giả điếc, không được à?”

“…”

Hề Việt vốn còn thấy sự im ắng mấy ngày qua đã trôi qua, cô đã chuẩn bị xong xuôi, chuẩn bị nghênh đón các chiêu của Trì Tiêu, cho dù phải vung đấm loạn xạ cũng không sao. Thế nhưng, khi anh thật sự không màng tất cả, nói thẳng mọi chuyện, trái tim cô vẫn run rẩy.

Khi cô còn hoá đá, ánh mắt Trì Tiêu chuyển từ bả vai cô ra sau lưng cô, thấy vali nằm ngay dưới sàn.

“Thu dọn đồ đạc à?”

Hề Việt cúi đầu, sờ mũi: “Ừ, sắp xếp lại chút, ngày mai phải đi rồi.”

“Cô mua vé chưa?”

“Hả?”

“Hả mãi thế làm gì? Sắp tới Quốc Khánh rồi, cô còn mua nổi vé không?”

Hề Việt bất lực, vừa nãy cô nghĩ nói chuyện với Miêu Hiểu Huệ xong sẽ xem vé, không phải anh đột nhiên tới sao…

“Ngày mai tôi cũng đi.” Trì Tiêu nói: “Chuyện bên này giải quyết xong rồi, kết thúc cả rồi, phải đi tới chi nhánh tiếp theo thôi.”

Hề Việt ngẩng đầu hỏi anh đi đâu.

Trì Tiêu nhìn chằm chằm cô hồi lâu, giống như trên mặt cô có thứ gì đó, sau đó hai mắt loé sáng, khẽ cười: “Tôi hả… Tây Song Bản Nạp*.”

*Khu tự trị dân tộc Thái thuộc tỉnh Vân Nam.

“Hả?”

“Lại hả.” Trì Tiêu cười đậm hơn: “Sao nào?”

“Chẳng sao cả.” Hề Việt ngó nghiêng: “Vốn dĩ tôi cũng định tới Tây Song Bản Nạp.”

“Trùng hợp vậy à? Vậy đi cùng chứ?”

“Không cần!”

“Xem cô sợ chưa kia.” Trì Tiêu vẫn nhìn cô, ánh mắt anh ôn hoà, không chút tính công kích, đó là ánh mắt mang đậm tính thăm dò, muốn nói lại thôi.

Anh không vội nói tiếp, như đang đợi phản ứng của Hề Việt.

Hề Việt nhìn Trì Tiêu hồi lâu, cô luôn cảm thấy không sao nhìn thấu được con người này. Có lúc cô thấy anh thẳng thắn, đao to búa lớn, không giấu điều gì, có lúc lại thấy người này nhỏ nhen, sống hệt như bang chủ cái bang, nhất là lúc đối diện nhau như bây giờ.

Lần nào cô cũng thua.

Hề Việt nhìn sang chỗ khác, chân bước sang bên nửa bước, nhường chỗ cho Trì Tiêu, nhỏ giọng nói: “Anh vào đi.”

Trì Tiêu không cử động.

“Vào đi chứ.”

Người Trì Tiêu lảo đảo, nhưng anh vẫn không hành động gì, chỉ cười nhìn cô: “Sao cô luôn đưa ra một số lời mời khiến người ta hiểu lầm vào những lúc không nên nhỉ? Lần trước nửa đêm cũng mời tôi vào phòng uống rượu …”

Hề Việt bực bội, cắt lời anh: “Tôi cũng không ngủ luôn, có thể sẽ còn làm ồn tới anh tiếp. Hơn nữa giờ anh đang nín nhịn nhiều lời muốn nói lắm chứ gì? Anh muốn đứng đây mãi hả?”

Cô nhíu mày: “Hay cần tôi mời năm lần bảy lượt?”

Làm hàng xóm bao ngày vậy, lần đầu tiên Trì Tiêu bước chân vào phòng Hề Việt.

Vali đặt ngửa dưới sàn nhà, một đống quần áo và đồ dùng hàng ngày bày bừa trên giường, trông như bãi chiến trường.

Anh không tiện xô lệch chúng, thậm chí còn không có cả chỗ đứng thích hợp. Anh nhìn theo hướng Hề Việt chỉ, ngồi xuống bên cửa sổ.

Anh nhìn Hề Việt ngồi xổm dưới đất, tiếp tục sắp xếp đồ đạc.

Thái độ của cô với đồ của mình và với quà người khác tặng có sự khác biệt to lớn. Mỗi một món quà cô đều cẩn thận đặt vào chỗ an toàn nhất trong vali, còn dùng tấm ngăn cách để tách ra. Lọ đựng đu đủ chua đã được cô rửa sạch sẽ, phơi khô, bên trong đựng những đồ nhìn có vẻ là đồ ăn vặt, xem kỹ thì thấy là thịt bò khô.

Còn có một bộ trang phục dân tộc Thái. Hề Việt nhấc váy lên, rũ mấy cái, hoa văn chìm trên váy toả ra ánh sáng thanh mát dưới ánh đèn vàng trong phòng.

Trì Tiêu nhìn góc mặt Hề Việt, nhớ tới bài viết cô đăng. Nói thật, với hiểu biết của anh về Hề Việt, anh không tin trong lễ cưới cô chơi điên cuồng như thế, bản tính của cô vốn đã như vậy. Trong bài viết, cô miêu tả gia đình thân thiết với đủ dân tộc khác nhau, bản thân vô cùng tận hưởng, ca hát nhảy múa, chắc chắn phần lớn nội dung đã được thêm lớp filter, huyên náo là thật, nhưng cô sẽ không tham gia vào đó.

Quả nhiên, khi anh hỏi, Hề Việt lập tức thừa nhận: “Tôi không dám.”

“Có gì không dám?”

“Thì ngại đó, tôi cũng không biết nhảy.”

“Có gì phải ngại? Nhiều người như vậy ai đi nhìn cô?” Trì Tiêu thấy tiếc cho cô. Bản luôn cho rằng rất nhiều trải nghiệm trong đời sẽ có được lần hai, nhưng trên thực tế chưa chắc sẽ là vậy.

“Anh quản hơi nhiều rồi đấy.” Hề Việt liếc nhìn anh, gấp gọn váy lại thành khối hình vuông, sau đó cuộn tròn nó lại, cố gắng không để nó bị nhắn, đồng thời cũng chiếm ít chỗ nhất.

Khi cô đang sắp xếp đồ, điện thoại chợt vang lên, là âm báo pin yếu. Cô đứng dậy đi sạc pin, Trì Tiêu tự nhiên ném sợi dây cáp lủng lẳng bên cửa sổ qua.

Hề Việt lẩm nhẩm, con điện thoại ghẻ này đúng là vô dụng, tuổi thọ pin ngày càng kém, lần này ra ngoài chơi không biết rắc rối hơn bao nhiêu, phải thay cái mới thôi. Còn sạc dự phòng nữa, cuối năm ngoái cô dùng điểm tích được ở trung tâm thưởng mại đổi lấy nó, ai ngờ chất lượng kém thế, không hút được từ tính, lúc nào cũng rơi ra.

Trì Tiêu ngoắc tay về phía cô: “Cầm đây tôi xem nào.”

Hề Việt nhìn anh: “Làm gì? Anh biết sửa à?”

“Xem thôi.”

Cô đi qua, đưa sạc dự phòng cho Trì Tiêu, Trì Tiêu lại không nhận lấy mà nắm ngược cánh tay cô.

Vòng phỉ thuý cô đeo trên tay không còn sứt mẻ, ngọc áp vào da mang tới cảm giác mát lạnh. Khi vừa đeo vào, Hề Việt còn không quen lắm, nhưng La Dao nói đeo mãi rồi cũng sẽ quen.

Giờ thì sao?

Khó lắm mới thấy nhiệt độ cơ thể và vòng hoà chung, lúc này sự tiếp xúc tới bất ngờ lại dính chặt vào da cô, nhịp mạch đập rộn ràng nơi cánh tay bắt đầu dâng cao, tựa như muốn lan ra khắp người cô.

Nguyên căn tới từ lòng bàn tay Trì Tiêu.

Mỗi ngón tay anh đều dùng lực, khoá chặt cổ tay cô, lòng bàn tay có phần thô ráp như ấn thép ghim tay lại, cô muốn vùng vẫy nhưng bất lực, cô bị anh nắm lấy, không sao động đậy được.

“Tôi xem xem.”

Trì Tiêu vốn không muốn giúp cô xem sạc dự phòng gì, rõ ràng ánh mắt anh chỉ dừng trên da cô. Ánh mắt ấy mang theo sức nặng vô đối, lại sắc bén vô cùng, có lẽ nó có thể chọc thủng cánh tay và huyết quản của cô.

Trước sự vùng vẫy vì hoảng loạn của Hề Việt, Trì Tiêu không tốn chút sức lực nào rút vòng tay ra, sau đó đút tay vào túi quần mình, lấy một chiếc vòng phỉ thuý khác đeo thẳng vào tay cô.

Anh buông tay.

Hề Việt sững sờ tại chỗ, tay quên cả buông xuống.

“Thích không?” Trì Tiêu ngồi bên cửa sổ, người ngả ra sau, thích thú chiêm ngưỡng phản ứng trì trệ của cô: “Tôi nhặt được trên đường đấy, thích nên tặng cô.”

Cánh tay không còn xiềng xích, huyết quản dần khôi phục lại trạng thái bình thường, Hề Việt cũng cảm nhận được trọng lượng và nhiệt độ trên tay mình.

Nặng, nặng quá.

Lạnh, rất lạnh, lạnh như băng.

Phải nói rằng, chiếc vòng này rất giống với chiếc cô làm vỡ ban đầu, giống tới đáng ngạc nhiên. Về sau La Dao đi tìm cô Ôn, cố gắng chọn miếng phỉ thuý có màu sắc giống nhất cho cô, nhưng không có cái nào giống bằng cái này. Hề Việt thấy không sao cả, có thể nhân chuyện này giúp hai mẹ con họ làm hoà, cô cảm thấy đáng quý hơn nhiều so với chiếc vòng phỉ thuý.

Nhưng bây giờ…

Hề Việt cong tay lên, mãi vẫn không dám buông xuống, bỗng nhiên nhận được một món quà mà cô không vui nổi.

“Anh có ý gì?” Cô đứng trước mặt Trì Tiêu, ngước mắt, lạnh lùng nhìn anh: “Anh làm gì thế?”

Trì Tiêu vẫn rất thản nhiên, ung dung nhìn cô: “Làm gì? Không thích hả?”

Hề Việt không nói gì, não bộ xoay chuyển liên tục. Cô đang nghĩ xem mình nhắc tới chuyện chiếc vòng với Trì Tiêu từ lúc nào, hình như cũng vào ngày nó rơi vỡ, cô đã chụp ảnh gửi cho anh, kèm theo mấy icon khóc lóc.

Nào ngờ người nói vô tình, người nghe hữu ý, Trì Tiêu xoay chuyển tình thế, tìm được chiếc vòng giống đến thế, cô không biết chuyện gì, cũng không muốn biết. Cho dù Trì Tiêu thật sự nhặt được nó trên đường, cô cũng không thể nhận.

Hề Việt lập tức cắt lời, tay còn lại định tháo vòng ra, Trì Tiêu hô lên, nắm lấy tay cô.

“Cô làm gì thế?”

“Tôi nên hỏi anh mới phải, anh làm gì đây hả?” Hề Việt hít sâu một hơi: “Tôi không cần.”

“Người khác tặng cô quà sao cô đều nhận?” Anh chỉ vali chất đầy đồ dưới đất: “Tại sao quà của tôi lại không được?”

“Cái này giống nhau được sao?” Hề Việt hơi lo lắng, giọng nói cũng biến điệu theo: “Đắt quá tôi không nhận nổi.”

Trì Tiêu cười lạnh.

Anh thầm chế giễu cách nói chuyện vòng vo của Hề Việt, anh muốn nói tôi có lòng muốn tặng cô quà đắt đỏ thật sự, khổ nỗi cô lại thích kiểu như này, tôi phải vác mặt đi nhờ người tìm vòng cho, sau chuyện này ân tình phải trả còn đắt hơn bản thân chiếc vòng này.

“Cô cứ nói thẳng là vì qua tôi tặng nên cô không thể nhận đi.” Anh không cười nữa, nhìn chằm chằm cô: “Cô nói vậy tôi dễ chấp nhận hơn chút.”

Anh buông tay ra, trả vòng cho cô.

Sự im lặng tới chết chóc.

Hề Việt ngước mắt nhìn cửa sổ sau lưng Trì Tiêu, cửa đóng kín mít, thảo nào, thảo nào cô thấy hít thở khó khăn, ra là do không khí trong phòng không được lưu thông, khiến cả người cô trì trệ, mê man, nhất là khi đứng trước mặt Trì Tiêu, anh như cào cấu, chiếm hết không khí của cô.

Hề Việt cúi đầu mới nhận ra mình và Trì Tiêu đứng khá gần nhau. Khi anh vừa kéo tay cô thì bất giác tiến tới gần cô hơn, anh ngồi cô đứng, trùng hợp còn đứng ngay g*** h** ch*n anh.

Đôi chân dài miên man của anh dạng ra như đang dựng lên một không gian kín, cô bị anh kéo vào trong, tựa như bị chiếm lĩnh, bị khoá chặt, bị bao trọn lấy.

Trì Tiêu liếc nhìn cánh tay cô, khẽ chạm vào mu bàn tay cô, ra hiệu cô thả lỏng, đừng căng thẳng, sau đó anh hơi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô: “Tôi chỉ muốn để chuyến đi Vân Nam của cô hoàn chỉnh hơn, đừng tiếc nuối gì, chứ không có ý gì khác.”

Giọng điệu anh rất đỗi chân thành, Hề Việt cảm nhận được điều đó.

Điều cô đang nghĩ là cho tới hiện tại, thật ra chuyến đi Vân Nam của cô không có điểm nào khiến cô khó chịu cả, càng không nói tới tiếc nuối. Thậm chí còn xuất hiện những thứ trước khi xuất phát cô không bao giờ nghĩ tới.

Cô không dám tiếp nhận những thứ đó, là vì cô sợ một ngày nào đó nó thật sự sẽ trở thành nuối tiếc.

Có lẽ cô không chấp nhận nổi.

Vòng phỉ thuý mát lạnh được đeo vào tay cô, kích cỡ vòng phù hợp, đường viền tinh xảo, dưới ánh đèn tỏ rõ ánh sáng trắng dịu dàng, ấm áp, cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt. Cô không dám nhìn thêm, lắc tay, cuối cùng vẫn chầm chậm tháo vòng ra.

Cô kéo tay Trì Tiêu lên, đặt vòng vào tay anh, sau đó khép tay anh lại.

“Tôi thật sự không thể nhận.” Hề Việt rủ mắt: “Anh còn gì muốn nói với tôi không? Nhân tiện tối nay nói luôn đi.”

“…”

Trì Tiêu im lặng, mân mê chiếc vòng đó, mãi lâu sau mới lên tiếng, câu đầu tiên nói là: “Nếu tôi nói tôi hối hận rồi, cô sẽ thấy tôi thế nào?”

Hề Việt lập tức ngước nhìn: “Là sao?”

“Ý trên mặt chữ.” Trì Tiêu cũng đang nhìn cô, ánh mắt mang theo ý cười thầm lặng, ôn hoà.

Hối hận, thật rah ai chữ này sẽ không xuất hiện trên người anh, quyết định đã đưa ra như mũi tên đã bắn, tốt xấu gì cũng là nó, đắn đo thêm cũng vô dụng.

Trì Tiêu nhớ lại mạch tâm trạng mình mấy ngày trước, dường như vẫn rất đơn giản. Anh đã nói ra ý nghĩ của mình, bị cô khéo léo từ chối, vậy anh cũng nên rút lui, không nên làm phiền cô nữa.

Quả thật anh đã làm vậy.

Mặc dù anh không hiểu, lẽ nào mình phán đoán sai rồi, cô không hề có ấn tượng tốt vượt ngoài phạm vi bạn bè với anh? Hoặc có lẽ có nhưng không đủ? Hay như cô nói, chỉ là mỗi người có tiêu chuẩn định lượng khác nhau về tình cảm, tạm thời cô không thể tin anh?

Nhưng bất kể là kiểu nào, cô cũng đã từ chối một lần.

Vậy bỏ đi, cưỡng ép người khác sẽ khiến họ bực bội.

Vào khoảnh khắc nào đó anh lại hối hận rồi?

Trì Tiêu im lặng suy nghĩ.

Có lẽ vào ngày chợ phiên, cô mặc bộ váy ấy quá đỗi xinh đẹp, đẹp tới nỗi tạo nên khoảng trống trong lòng anh?

Thế nhưng ánh mắt họ nhìn nhau từ xa lại quá đơn thuần, thanh khiết, không có chút tình cảm, d*c v*ng nào.

Cũng có lẽ mấy hôm nay anh liên tục mất ngủ, trằn trọc lướt Weibo của cô, đọc blog du lịch của cô, xem từng bức ảnh một, xem dáng vẻ mấy năm trước, thậm chí là khi học đại học của cô. Tựa như cùng cô đi hết đời người, anh càng thêm tò mò về cô?

Hình như cũng không phải, anh biết rõ những bài đăng ấy không phải sự thật hoàn toàn, anh tin vào những gì mình thấy, mình biết, tin vào Hề Việt thật sự hơn.

Lại tới hôm nay.

Anh không nhịn được gõ cửa phòng cô, bởi vì vừa nãy khi đọc xong bài đăng mới nhất của cô, lí trí mách bảo anh, nếu để cô đi, có lẽ họ thật sự sẽ không gặp lại nữa.

Suy nghĩ này vừa xuất hiện anh đã cười khổ, cuối cùng mở cửa sổ ra, hút điếu thuốc mới coi như bình tĩnh lại.

Không phải bức bối, không phải buồn bã, dường như mọi thứ đều không phải, anh không thể dùng một tính từ nào chuẩn xác để hình dung tâm trạng mình lúc này. Anh không đủ năng lực, không hình dung được, cái mát lạnh từ bạc hà khẽ quét qua đại não anh, anh nhìn hộp thuốc Hề Việt tặng mình, nắm chặt nó trong tay, lớp giấy bạc vang lên tách tách, anh chợt hiểu ra, có lẽ nó là sự tiếc nuối?

Anh hy vọng có thể tặng chiếc vòng phỉ thuý mất bao công sức đi tìm cho Hề Việt, là vì anh muốn hoàn thiện chuyến du lịch lần này của cô.

Còn anh thì sao? Tiếc nuối của anh thì sao? Nên bù đắp thế nào?

Khi anh còn đang suy nghĩ, móng tay Hề Việt đã bấu vào lòng bàn tay anh: “Anh có thể đừng luôn làm những chuyện khiến người khác hiểu lầm, nói những điều khiến người khác hiểu lầm được không…”

“Cô không hiểu lầm, chưa bao giờ hiểu lầm.” Trì Tiêu lên tiếng cắt ngang, giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Hề Việt, tôi cũng không phải người bám sống bám chết, tôi chỉ muốn tranh thủ cơ hội.”

Hề Việt không nói gì, cũng không nhìn anh, chỉ cúi đầu.

Điều này khiến Trì Tiêu chợt thấy chột dạ khó hiểu, anh chỉ có thể bình tĩnh lại, nói tiếp: “Lần trước ở cửa khách sạn, chúng ta đứng ở đó rất lâu, cô nói suy nghĩ của mình, nói thẳng cho tôi nghe, nhưng nó không đủ để thuyết phục tôi. Cô nói cô không tin vào cái gọi là cảm giác ngắn ngủi, nhưng có tình cảm nào mà không có bắt đầu? Đương nhiên, nếu cô nói cô ghét tôi, không có cảm giác gì với tôi, bây giờ tôi sẽ xin lỗi cô và cút đi ngay.”

Anh dừng lại giây lát, giọng điệu trở nên nhẹ bỗng, ánh mắt thăm dò đuổi theo người trước mắt: “Có thể nói vậy không, Hề Việt?”

Hít thở sâu.

Hề Việt quay mặt sang một bên, tiếp tục giữ im lặng.

Trì Tiêu cũng hít sâu nhưng không dám thở hắt ra, chỉ có thể khẽ cười để bản thân thoải mái hơn, cũng điều chỉnh lại dòng suy nghĩ lộn xộn: “Hai chúng ta quen biết không lâu, hơn nữa tôi chưa yêu bao giờ, đứng đây nói chuyện tình cảm với cô có hơi kỳ lạ, nhưng tôi thật sự không muốn giấu nữa. Tôi là người như vậy, là đá hay ngọc thì phải cắt ra xem, cho dù thật sự chỉ là tảng đá thô kệch, tôi cũng muốn thử xem có thể đẽo nó thành hoa được không. Trừ phi ngày nào đó tảng đá này vỡ vụn, không thành hình, vậy tách thì tách, tôi cũng sẽ không thấy tiếc nuối gì.”

“Tôi không có ý khác, tôi chỉ không thích vòng vèo, cảm thấy như vậy không có trách nhiệm. Hôm nay tôi nói ra hết mọi chuyện là vì muốn một câu trả lời từ cô.” Trì Tiêu d*ng ch*n rộng ra, người ngả về sau, tay chống ở mép cửa sổ hiện rõ gân xanh và đường nét khung xương: “Nói thật, vừa nãy tôi đã đứng trước cửa phòng cô một lúc, tôi nghĩ nốt hôm nay, hỏi xong rồi tôi sẽ không bám lấy cô nữa. Nếu cô nói cô không thích tôi, không chấp nhận được điểm nào đó của tôi, tôi xem có thể thay đổi được không, không thay đổi được thì tôi sẽ biến mất ngay. Ngoài ra, chỉ cần cô nói cô cũng thích tôi, vậy bất kể còn đắn đo bao nhiêu vấn đề, tôi đều sẽ giải quyết hết cho cô. Tin tôi, tôi làm được.”

Trì Tiêu dừng lại giây lát, cuối cùng vẫn buông lời: “Tôi chỉ muốn nói với cô, tôi không chơi bời, hôm nay tôi đã nói rõ mọi chuyện, kết quả gì tôi cũng nhận.”

“Cô nghĩ thế nào?”

Trì Tiêu nói xong, bắt đầu chờ đợi phản ứng.

Căn phòng yên tĩnh tới mức có thể nghe được cả tiếng kim rơi.

Hề Việt cảm thấy lồng ngực mình như nghẹn lại, dường như cô chưa từng hít thở.

Nói thật, cô không thích ép từng bước như vậy, nhưng lí trí nói với cô, lựa chọn này của Trì Tiêu không có gì để trách. Chưa nói tới việc quả thật có những thứ mông lung giữa họ cần giải quyết. Trì Tiêu thật sự hiểu rõ bản thân, anh là người như vậy, giống như những gì cô cảm nhận được.

Đời người trôi qua chóng vánh, liệu sống được bao lâu?

Đây là suy nghĩ của Trì Tiêu, cũng là nguyên tắc giải quyết mọi chuyện của anh. Có lẽ anh cũng giống như người bố vì yêu mà từ bỏ tất cả để tới Vân Nam định cư. Trên thế giới này luôn có người như vậy, đối diện với một tảng đá, họ sẽ cầm dao cứa một nhát.

Không phải không màng tới hậu quả, cũng không phải quá đỗi tự tin, động cơ này không thể giải thích được, chỉ đơn giản là nghĩ như nào thì làm như vậy, thuận theo tự nhiên.

Hề Việt tự nhận, cô không thể “tự nhiên” như thế.

Lúc này đại não bị một tràng độc thoại của Trì Tiêu đập vào bắt đầu hoạt động trở lại, Hề Việt hít sâu, nhún vai rồi lại xụ xuống.

Phản ứng có phần thái quá khiến Trì Tiêu bật cười, anh hỏi cô: “Hay là cô tới ngồi rồi nói?”

Hề Việt lắc đầu.

Cô luôn nghĩ, Trì Tiêu cũng đang đợi cô nghĩ.

Nghĩ tới mức đứng cũng mệt, huyệt thái dương bắt đầu căng tức, cô mới chịu lên tiếng.

“Xin lỗi.” Hề Việt nói rất chậm: “Trạng thái hiện tại của tôi có lẽ không hợp nói chuyện yêu đương, đời sống cá nhân của tôi… gặp phải chút rắc rối. Vì để trốn tránh chúng nên tôi mới tới Vân Nam du lịch, sau khi quay về tôi còn một đống chuyện phải giải quyết, thật sự không có sức lực cho việc… yêu đương…”

Thật ra Hề Việt đã soạn sẵn hàng loạt lời từ chối trong đầu, nhưng điều đầu tiên vẫn chưa nói xong, cô đã cảm thấy kỳ lạ.

Trong căn phòng vào đêm khuya, một người đàn ông tỏ tình với một người phụ nữ, sau đó hai người bộc bạch suy nghĩ của mình về tình cảm, nói ra quan điểm của mình, liên tục chuyển micro cho nhau như đang diễn thuyết. Thật sự quá kỳ lạ.

Thế nhưng lời nói ban nãy của Trì Tiêu lại chân thành như thế, cô cũng phải chân thành đáp lại.

“Chúng ta không hợp nhau.” Hề Việt mím chặt môi rồi buông ra, cánh môi tái nhợt: “Hơn nữa kế hoạch tương lai của anh và tôi không giống nhau… Tôi chỉ là một khách du lịch, trọng tâm cuộc sống của tôi không ở đây, cho dù có khả năng thì đoạn tình cảm này cũng sẽ không lâu dài, anh hiểu không?”

Cô thật sự rất đau đầu, không biết nên giải thích rõ ràng thế nào: “Tôi là người nhút nhát, cho dù năm lần bảy lượt khuyên nhủ mình phải sống cho hiện tại, nhưng cuối cùng vẫn không thể làm được tới mức không nghĩ gì cho tương lai. Hơn nữa tôi cũng không tính yêu xa, tôi mong tình cảm của tôi ổn định, có bắt đầu, có kết quả có thể theo đuổi, tôi không chấp nhận được tình cảm hư ảo, vô thực.”

Cô ngước mắt lên, không dám nhìn vào mắt Trì Tiêu, chỉ dám nhìn môi anh, cằm anh, xuống chút nữa…

“Tôi luôn phải rời đi, tới lúc đó anh sẽ không bỏ mặc tất cả ở Vân Nam để đi theo tôi đúng không?”

Mắt Trì Tiêu sáng lên: “Không được sao?”

Hề Việt ngước lên nhìn anh, vẻ mặt nghiêm túc: “Anh đừng nói như vậy, anh sẽ vì một đoạn tình cảm bắt đầu chưa lâu mà làm đảo lộn, thậm chí là bỏ mặc cuộc sống hiện tại ư? Anh bị điên hả? Là người trưởng thành rồi, anh nói vậy là tôi sẽ tin sao?”

Trì Tiêu vẫn mang vẻ thản nhiên, mọi việc nằm trong tầm tay đó: “Tôi nói rồi, mọi chuyện đều có bắt đầu, còn sau này ai mà biết được?”

“Nhưng anh và tôi sẽ không có bắt đầu tốt đẹp!” Hề Việt nghiêng đầu, hơi thở nặng nề thoát ra khỏi mũi: “Anh đã nói với tôi quan điểm tình cảm của mình, tôi cũng nói anh nghe quan điểm của tôi, chỉ bao gồm bốn chữ, có đầu có cuối. Chí ít tình hình hiện tại nói cho tôi biết, anh va tôi có đầu nhưng chưa chắc có cuối, khả năng cao sau khi chuyến du lịch kết thúc, tình cảm cũng dần chấm dứt trong đống mơ hồ. Đây không phải điều tôi muốn, anh thì sao? Đây là điều anh muốn ư?”

Trì Tiêu không nói gì, híp mắt lại.

“Hay là thật ra anh chỉ mong cầu mối quan hệ thoải mái, khi nhớ thì tìm đến nhau, hết nhớ thì đường ai nấy đi, tình một đêm gì đó đều được?”

“Hề Việt.” Trì Tiêu lạnh lùng cắt lời cô.

Hai người nhìn nhau bằng ánh mắt lạnh lẽo mấy giấy, Trì Tiêu hạ giọng trước, giọng nói dịu dàng, anh quay đầu lại, cười: “Tôi nói rồi, tôi chưa yêu bao giờ, lấy đâu ra cái gọi là tình một đêm…”

“Nhưng mọi hành động hiện giờ của anh, mỗi câu anh nói đều khiến tôi thấy thật ra anh không hề có trách nhiệm với tình cảm như những gì anh nói.” Hề Việt trầm ngâm hồi lâu, nói: “Anh có từng nghĩ tới chúng ta quen nhau còn chưa tới một tháng, anh thích tôi điểm nào? Cái anh gọi là cảm giác thật sự đáng tin sao? Anh thật sự hiểu rõ tôi? Tôi thật sự hiểu rõ anh? Bây giờ anh tỏ ra kiên định như vậy, nó càng chứng tỏ tính mục đính của anh rất cao, sẽ khiến tôi cảm thấy…”

Cảm thấy…

Hề Việt nói không nên lời, nhưng Trì Tiêu không tha cho cô, ép hỏi cô tới cùng.

Hề Việt nuốt nước bọt, chầm chậm nói: “Sẽ khiến tôi cảm thấy anh là kiểu chơi bời. Anh giỏi mọi phương diện, có đủ điều kiện tài chính để ngả ngớn với người khác, hứng thú nhất thời anh dành cho tôi là thật, nhưng xin lỗi, tôi không thể tin vào tình cảm hiện giờ của anh.”

Trì Tiêu nhìn Hề Việt, sau đó nhìn bức tường bên cạnh, rèm cửa trắng trước cửa sổ.

Rất lâu sau anh vẫn không nói gì, không biết đang nghĩ gì.

Hề Việt tưởng anh sẽ phản bác, nhưng không.

Hề Việt hiếm khi thắng trong cục diện này. Điều kỳ lạ là, dường như cô không hề vui trước thắng lợi ngắn ngủi đó, ngược lại trong lòng còn thấy bí bách.

Mãi lâu sau, Trì Tiêu mới có phản ứng.

Lưng anh hơi gù xuống, lặp lại lời cô nói như đang ngẫm ý vị sâu xa: “Ngả ngớn…”

Anh cúi đầu cười: “Tôi đang nghĩ rốt cuộc tại sao tôi lại khiến cô cảm thấy mình ngả ngớn, xét cho cùng thì có lẽ là vì quan điểm khác nhau.”

Cô nghĩ rằng tình cảm của tôi chỉ là nhất thời.

Tôi cho rằng cô lo trước lo sau, không chút nhanh gọn, thoải mái.

Trì Tiêu không bận tâm tới vẻ mặt nhíu mày Hề Việt nhìn mình, anh chỉ mải đắm chìm vào nỗi suy tư.

Anh đang nghĩ, phải làm thế nào mới có thể chứng minh cho cô thấy, tình cảm của anh không phải trò đùa, không phải kiểu ngả ngớn?

Có lẽ phải bốc thuốc đúng bệnh?

Nếu cô cho rằng tình cảm cần thời gian mài giũa, vượt qua cửa ải thời gian, anh nên đưa ra lá bài thời gian với cô?

Nghĩ tới đây, ngọn lửa luôn đè nén trong lồng ngực Trì Tiêu chợt dập tắt.

Đúng vậy, rốt cuộc anh đang làm gì?

Anh đang khát khao được yêu, đang tỏ tình, chứ không phải một cuộc đàm phán.

Thử thuyết phục một người có quan điểm khác mình thật sự quá khó.

Cho dù bạn muốn gì, tôi cho được bạn là được.

Có lúc nói cả nghìn câu cũng không bằng đứng lên làm một việc.

Dường như anh bất giác bị kéo vào vòng xoáy tranh luận, nhưng lại quên mất mục đích tới đây tối nay.

… Không phải chỉ là thời gian sao? Ai lại không nỡ bỏ ra chứ?

Trước ánh nhìn của Hề Việt, Trì Tiêu kết thúc sự im lặng, anh chầm chậm đứng dậy, giờ phút này cảm giác thoải mái, hanh thông như đả thông toàn bộ huyết mạch trên cơ thể.

Anh nhìn người trước mắt, nhìn ra rất nhiều điều trong mắt cô.

Tức giận, hoang mang, bất an, thậm chí còn có chút tủi thân thoáng qua…

Trì Tiêu rất muốn giơ tay xoa cằm cô, nhưng anh đã nín nhịn.

“Tạm thời như vậy đi, tôi về đây.” Anh nói.

Hề Việt càng hoang mang hơn, lập tức nắm lấy tay Trì Tiêu.

“Anh…”

Anh nói rõ chưa? Anh định đi đâu?

Trì Tiêu quay người, nhìn cô chằm chằm: “Tôi thấy cô nói đúng.”

“Tôi nói đúng?” Hề Việt kinh ngạc nhìn anh: “Vậy thì sao?”

“Không có vậy thì sao nữa.” Trì Tiêu nói, nhún vai, dường như rất thoải mái.

Hề Việt không biết sự thoải mái này tới từ đâu, trong cuộc trò chuyện ban nãy, cô tấn công toàn mặt trận, anh thất bại thấy rõ, anh đâu thể thoải mái được.

Nếu nhất định phải tìm lý do cho sự thoải mái đó, Hề Việt nghĩ, có lẽ vì bị cô nói trúng tim đen, anh không còn sức lực ứng phó, không cần phải dây dưa thêm, cứ thế buông xuôi, đương nhiên là thoải mái rồi.

Sắc mặt Hề Việt lạnh đi đôi chút, tựa như đêm khuya ngày hè chợt đổ tuyết. Bông tuyết phủ kín mắt cô, mũi cô, và cả trái tim cô.

“Cô sao thế?” Phát giác ra điểm bất thường, Trì Tiêu bèn lên tiếng, giọng điệu mang theo ý cười: “Tôi thấy cô nói đúng, tôi không phản bác cô, tại sao cô lại không vui?”

Hề Việt mím chặt môi, mãi sau mới nói ra mấy chữ: “Tôi rất rất vui, anh có thể nghĩ thông nhanh vậy, tôi vui thay cho anh.”

Trì Tiêu nhìn vào mắt cô.

Hai người nhìn nhau, không ai nói gì. Dưới ánh đèn tĩnh lặng, tâm trạng phức tạp nói không nên lời lăn tới điểm kết thúc, không cần phải nể nang nhau, cứ thế giằng xé, gào thét.

“Mời anh về cho, tôi phải đi nghỉ, ngày mai còn đi nữa.” Hề Việt nói.

Trì Tiêu nhận được lời đuổi khách bèn gật đầu: “Chú ý an toàn.”

“An toàn vô cùng.” Hề Việt cười lạnh.

“Có chuyện gì cứ gọi cho tôi.”

“Sẽ không có chuyện gì cả.”

“Tôi nói ngộ nhỡ.”

“Không có cái ngộ nhỡ này.”

Trì Tiêu nhìn cô hồi lâu, cuối cùng vẫn gật đầu, rời khỏi phòng, mở cửa, rồi dừng lại ở cửa.

Anh quay đầu, nhìn Hề Việt đang mặt không cảm xúc, không nhịn được cười, bỗng chốc thở dài bất lực: “Cô đúng là…”

Hề Việt không hiểu sao lại có người tôi luyện được trình độ đổ ngược lỗi cho người khác đến thế.

Cô cầu được ước thấy nên không tiện nổi cáu.

Trì Tiêu nhắc cô lần nữa, nhấn mạnh: “Ngày mai tôi sẽ đi Tây Song Bản Nạp.”

Hề Việt không nghe ra ý gì, đặt tay lên tay nắm cửa, dáng vẻ định đóng cửa: “Thuận buồm xuôi gió.”

“Cô thì sao?” Trì Tiêu nhanh tay chặn cửa lại, anh còn chuyện phải xác nhận với cô, lại ra ám hiệu tâm lý thêm cho cô: “Cô có muốn đi cùng tôi không?”

Hề Việt không trụ được nữa: “Anh bị điên à?”

“Không đi? Không đi thì thôi.” Trì Tiêu nói xong thì buông tay: “Vậy cô cân nhắc chỗ khác nhé, chắc cô có plan B nhỉ?”

Biểu cảm anh rất đỗi sống động.

Trong mắt Hề Việt, cô luôn cảm thấy anh có ý đồ nào đó, nhưng lại không biết cụ thể là gì.

“Không cần anh bận tâm.” Cô nói.

Dứt lời, ầm, cửa bị đóng lại.

Hề Việt quay lưng vào cửa, đứng một lúc rồi dần ngồi xổm xuống.

Giờ đã là rạng sáng.

Thành thật mà nói, cô cũng không biết cuộc trò chuyện đến bất chợt ban nãy với Trì Tiêu được coi là thành công hay thất bại, cô chỉ biết tối nay, đêm cuối cùng ở Thuỵ Lệ của cô không vui lắm.

Cách một cánh cửa, cô không nghe thấy động tĩnh của Trì Tiêu, cũng không biết anh vẫn đứng bên ngoài.

Cách một cánh cửa mỏng, tâm trạng họ như tạo nên sự bất lực, hỗn loạn, luống cuống.

Có khoảnh khắc nào đó, sự phẫn nộ trên người Hề Việt có hơi tăng lên, cô đã dao động, muốn học theo La Dao, block thẳng con người làm nhiễu loạn tâm trạng người khác này, vậy là xong. Nhưng chẳng mấy chốc cô lại nghĩ lại, không được.

Trì Tiêu ấu trĩ, không có trách nhiệm, cô không thể giống như anh, làm ra hành động như trẻ con được, như vậy quá vả mặt.

Không sao, bất kể thế nào, sau này cũng sẽ không gặp lại nữa.

Sau khi trời sáng, ai đi đường nấy.

Hề Việt nghĩ vậy thì chầm chậm ngẩng đầu lên.

Trước ánh đèn, cô có thể cảm nhận được sự cay xè, ướt nhẹp nơi đáy mắt. Sự ẩm ướt này đã nhịn quá lâu, giờ khắc này, một mình trong phòng, cuối cùng nó đã thoát ra ngoài.

Cô dụi khoé mắt, mặc cho nhiệt độ của đèn sấy khô nước mắt, để nó lên men.

Người quen trong lúc đi du lịch nên bỏ lại trong chuyến đi.

Đúng vậy, là như vậy.

Cô cũng nên học hỏi sự thoải mái của Trì Tiêu, cầm được thì buông được, phải buông bỏ một cách vui vẻ.

Hề Việt hít sâu một hơi, nói với chính mình, OK mà.

Không có gì là không được hết.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn