Chẳng Đợi Xuân - Mỳ Sợi Khoai Tây

Chương 21: Gặp gỡ là một kỳ tích – Trạm Thuỵ Lệ

Sáng sớm ngày hôm sau, Hề Việt tới chợ phiên cùng Tiểu Ngọc và La Dao.

Đi chợ phiên, La Dao nói nên gọi là “đi chợ gai”* mới đúng điệu.

*Cách phát âm của La Dao là tiếng địa phương Vân Nam.

“Không một người Vân Nam nào là không thích đi chợ phiên.” Theo cách nói của La Dao thì là: “Lớn thì tới 99 tuổi, nhỏ thì vừa biết đi*, cô không tưởng tượng được niềm vui của ngày chợ phiên đâu.”

*Ý chỉ đủ mọi lứa tuổi, già trẻ đều có, đây là câu nói đặc trưng của Vân Nam nên mình giữ theo nguyên mẫu.

Cô ấy nói khi còn nhỏ mình thường cùng các bà, các mẹ, cũng tức là mẹ của cô Ôn và họ hàng đi chợ phiên. Người lớn mua đồ, trẻ nhỏ đi chung vui, chủ yếu là thèm mồm thèm miệng, đồ ăn ngon ngày chợ phiên nhiều không đếm xuể, lần nào cũng chen chúc ăn tới nỗi mặt mày tròn vo.

Nhưng đó dẫu sao cũng là chuyện lúc nhỏ, nguyện vọng của trẻ con dường như luôn dễ dàng được thoả mãn như vậy. Bây giờ cho dù có cho La Dao ăn no tròn cô cũng không vui nổi.

“Bực quá…” La Dao thở dài, cô ấy vẫn đang rối ren về chuyện của anh X.

Tối qua, cuối cùng cô ấy vẫn không gửi tin nhắn trả lời anh X, cũng không nghe máy. Người xoá người ta khỏi danh sách đen là cô ấy, bây giờ người giả chết cũng là cô ấy. Đêm khuya, anh X gửi cho La Dao một tin nhắn dài như sớ, nói tình hình hiện tại của mình, kế hoạch sau này, không che giấu chuyện mình gặp mặt cô Ôn, nhưng nói những gì với cô Ôn thì anh không nhắc tới.

La Dao nói: “Anh ấy là vậy đó, tôi nói anh ấy là tên mọt sách cũng phải, chuyện gì cũng nêu ra nguyên nhân kết quả từng tí một, sau đó đưa ra cách giải quyết, hệt như viết báo cáo nghiên cứu. Trong mấy năm ở cạnh anh ấy, mỗi lần chúng tôi hờn dỗi anh ấy đều thế. Lần nào anh ấy cũng xin lỗi, tôi liền hỏi, anh sai ở đâu! Anh ấy bắt đầu tụng kinh, một là gì, hai là gì, ba là gì.. Tôi nói anh ấy là người logic, nhạy cảm, qua lại với người như vậy lâu ngày sẽ thấy nhạt nhẽo, nói sao nhỉ, kiểu như… không có “vị người”?”

Hề Việt đọc tới cuối “đoạn văn” đó, không đồng tình với suy nghĩ của La Dao lắm. Người khác người, cách biểu đạt tình cảm nhiều muôn vẻ, cô cảm thấy lời nói cuối cùng của anh X khiến bao người cảm động, anh nói: “Anh tự biết ngay từ khi bắt đầu, mình đã không phải người được ông trời ưu ái.”

“Người xưa có câu, muốn làm nên chuyện lớn thì trước hết phải để cái đói gièn rũa thân thể, cái nhọc nhằn hun đúc gân cốt, thật ra anh không đồng tình lắm. Đây chỉ là một khát vọng nội tâm của con người về sự công bằng, chỉ là sự tự giải thoát khi đối diện với gian nan, dùng nó để đứng lên, tiếp tục đi về phía trước. Họ dùng câu nói này để khích lệ bản thân, nhưng như vậy lại dễ trở nên cực đoan. Tuy nhiên với người cứng đầu như anh, lâu dần có lẽ sẽ lại tự chuốc khổ vào thân.”

“Suốt bao năm qua, anh chưa bao giờ tìm được cách để hoà hợp với bản thân. Sau khi ở bên em, suy nghĩ của anh đã thay đổi. Anh thử nhìn nhận cuộc đời theo cách tổng thể, theo quá trình của động thái, nó là thứ đang chuyển động, là thứ có thể phập phồng, là thứ có tính ngẫu nhiên nhưng lại theo chu kỳ. Thời gian ở bên em chính là giai đoạn cao trào nhất, thì ra anh không bị bỏ rơi, miệt mài đèn sách suốt bao năm, cuối cùng đã khổ tận cam lai. Chúng ta quen biết nhau từ rất sớm, về sau đã rung động trước đối phương, mọi cảm giác đó vốn là sự ưu ái vận mệnh dành cho anh. Đi tới ngày hôm nay, trong lòng anh vẫn ôm vô vàn cảm kích.”

“Về chuyện của chúng ta, xin em đừng oán trách mẹ mình. Mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó, sức khoẻ bà ngoại không tốt, dấu hiệu này xuất hiện lâu lắm rồi, là anh không chăm sóc tốt cho bà, đây là trách nhiệm của anh, không trách người khác được. Cũng xin em đừng do dự, duyên phận mẹ con ngàn năm mới có được, mỗi người nên biết trân trọng.”

“Khi ấy anh quả thật vẫn chưa đủ khả năng thành gia lập nghiệp, anh hoàn toàn đồng ý với những điều kiện mà cô đưa ra, anh cũng không phản bác, bởi vì đây cũng là yêu cầu anh dành cho chính mình. Anh và cô đều đặt em lên vị trí đầu tiên, hy vọng có thể cho em cuộc sống yên ổn, sung túc, đây là điểm nhất quán của anh và cô. Xin em đừng vì vậy mà thất vọng về anh, nếu thuận lợi thì trong mấy năm tới, anh sẽ chuẩn bị vẹn toàn những cơ sở vật chất cho cuộc sống của chúng ta, đây là lời hứa anh nói với bản thân.”

“Chúng ta quen biết tới hôm nay, yêu tới giờ phút này, anh cảm thấy như vậy mãi mãi không đủ. Xin em hãy tin anh, chúng ta sẽ cùng bước đi trọn đời.”

Hề Việt trả điện thoại cho La Dao, ánh mắt dò hỏi: Đây mà gọi là không có “vị người”?

Anh X không chỉ logic mà cách sắp xếp từ ngữ cũng rất đỉnh. Từ con chữ có thể nhìn ra tính cách con người, vừa kiên định lại thật thà, khiến người ta yên lòng.

Bên trên còn nội dung rất dài, để giữ lịch sự, Hề Việt không đọc kỹ. La Dao cười khổ nói, thì ra trong nửa năm họ không liên lạc, tháng nào anh X cũng sẽ quay về một lần. Anh ấy đã biết nơi cô làm việc nhưng không tới làm phiền. Đi đi lại lại mấy nghìn kilomet mà anh chỉ đứng nhìn từ xa rồi rời đi.

Đối với anh ấy, họ chưa chia tay mà chỉ đang giận hờn, giống như những lần trước đó, chỉ có điều lần này mọi chuyện phức tạp hơn, anh ấy cần cân bằng giữa việc tôn trọng ý kiến của cô và giữ vững quan điểm của mình.

Anh X còn gửi một bức tranh vẽ tối giản cho La Dao, đó là tranh anh vẽ trong lúc nhàn rỗi khi ngồi trên máy bay quay về. Khi ấy La Dao quyết tâm thay đổi toàn diện, vừa nhuộm tóc thành màu xanh lá cây. Anh chấm một nét lên giấy, vẽ ra chú chim bói cá đang nhảy nhót, vài sợi lông vũ trong veo, rực rỡ rung rinh rơi xuống, đáp nhẹ lên ngọn cây.

La Dao vừa nhìn đã nhận ra, đó là một cây hạnh nhân.

“Tôi vẫn chưa trả lời anh ấy, không biết nên trả lời sao.” La Dao nói.

Thật ra cũng không gấp.

Khi ấy hai người đã nói rõ lòng mình, ai cũng hiểu hết, dường như rất nhiều chuyện đều không cần vội nữa.

Hôm nay tới chợ phiên chủ yếu vì mua đồ cần dùng trong hôn lễ, Tiểu Ngọc đi cùng mấy cô bác trong nhà.

Chợ phiên ở đây năm ngày tổ chức một lần, địa điểm là chợ nông sản rộng lớn, sạp hàng đan xen với dòng người, ngước mắt vẫn nhìn không thấy điểm cuối.

Bởi vì sáng không ăn gì nên đoàn người tới sạp bán đồ ăn sáng trước, mỗi người gọi một bát phở, có thực mới vực được đạo.

Phở và bún có cách làm tương tự nhau, cũng có nước hầm xương, thêm topping, rau thơm, bạc hà, nhưng sẽ dẻo và dai hơn bún. Hề Việt cẩn thận nhặt rau bạc hà ra, không giữ lại lá nào. Suốt quá trình ấy cô đều im lặng, còn liên tục ngáp ngủ, khiến La Dao cảm thấy có gì đó bất thường. Cô ấy huých tay cầm đũa vào người Hề Việt, hỏi: “Tôi qua cô không ngủ đủ giấc hả? Sắc mặt kém quá.”

Hề Việt nói cô còn quan tâm tôi à, nhìn lại mình trước đi, nhưng trong lòng lại thầm gật đầu.

Đúng vậy, quả thật cô ngủ không ngon, tối qua vẫn luôn trằn trọc chuyện này chuyện kia, rạng sáng mới thiếp đi.

La Dao càng không phải nói.

Cô ấy bị đoạn văn của anh X làm cho mất ngủ nguyên đêm.

Hai người phụ nữ đều bị tình cảm trói giữ.

La Dao hỏi Hề Việt: “Người ở bên cạnh ấy thật sự không phải bạn trai cô sao?”

Hề Việt nói không phải, hơn nữa sau này cũng sẽ không phải.

Nếu nói tuyệt tình hơn chút, nếu cô kiên quyết tỏ rõ lập trường hơn chút thì với người ưa thể diện và EQ cao như Trì Tiêu, có lẽ anh sẽ không xuất hiện trước mặt cô nữa.

Cô không chút nghi ngờ điểm này. Tối qua, sau khi cô nói những lời đó, trong cuộc điện thoại im lặng đơn phương ấy, phản ứng của Trì Tiêu vô cùng dứt khoát, nhanh gọn.

Cô nên thở phào nhẹ nhõm mới phải.

Anh X và cô Y là tình cảm hơn nửa năm không liên lạc cũng sẽ không đứt gánh giữa đường, thời gian đằng đẵng sẽ kéo cuộc đời họ lại gần nhau, muốn dứt hẳn là chuyện rất rất khó, thật sự sẽ phải rạch da rút xương mới làm được.

Trường hợp của cô và Trì Tiêu thì khác.

Nhân lúc mọi chuyện vẫn chưa bắt đầu, nhẹ nhàng buông xuống sẽ dễ dàng cho đôi bên hơn. Cô cầu được ước thấy, giờ lại ngao ngán nỗi gì?

Hề Việt bưng bát lên uống một ngụm canh, sau đó đôi mắt với quầng thâm rõ rệt ngây ngốc nhìn rau bạc hà được gắp ra đặt lên giấy.

Trong bếp, ông chủ đang cắt và chiên sườn, bì lợn, tiếng tí tách vang lên, khơi gợi lý luận về việc phải cắt một dao khi chạm khắc phỉ thuý mà Trì Tiêu nói.

Đúng vậy, cô không dám cắt, cảm thấy không bắt buộc, vậy nên ông trời mới trừng phạt cô hèn nhát, yếu đuối, cứa một nhát lên trái tim cô, đau tới chừa luôn!

Hề Việt nghĩ mãi rồi chợt phì cười, cười tới nỗi tay cầm đũa run lên. La Dao hỏi cô sao thế, Hề Việt xua tay nói không sao, tôi cười chính mình cần này tuổi rồi mà khả năng tự kiểm soát quá kém, mặc cho bản thân rơi vào vòng xoáy tình cảm.

La Dao cũng thở dài, không nói gì.

So với bầu không khí suy sụp của họ, trạng thái của Tiểu Ngọc tốt hơn nhiều. Hôn lễ gần kề trước mắt, nhiệm vụ hàng đầu của cô dâu là ăn ngon ngủ kỹ, giữ tâm trạng tốt.

Cô ấy đang bàn bạc với các cô các bác, lát nữa đi mua thịt và cá trước. Hôn lễ dự kiến hơn một trăm bàn, đồ ăn các thứ phải đặt trước, ngoài ra còn có rau cả, rau muối, dụng cụ ăn uống, hoa tươi, hoa quả… và thứ quan trọng nhất nữa, đó là trang phục đám cưới.

Lần đầu tiên Hề Việt tới chợ phiên, thấy gì cũng tò mò, đều muốn nán lại xem, lo sợ vì mình mà lỡ dở tiến độ nên cô đề nghị mọi người tách nhau ra.

Cô đi dạo quanh quanh, tiện thể nhận nhiệm vụ từ các bà, đó là mua gia vị.

Danh sách các món cần mua đã được viết ra rõ, cứ mua theo đó là được, vô cùng đơn giản. Gia vị món nào cũng nhẹ, một người xách vẫn khoẻ.

Các khu trong chợ nông sản được quy hoạch rõ ràng, mua rau củ khô và gia vị, thực phẩm phụ thì tới khu nhỏ trong chợ. Hề Việt chậm rãi vừa đi vừa ngắm, trên đường cô nhìn thấy vô vàn đồ vật kỳ lạ, mỗi bước đi đều khiến cô mở mang tầm mắt.

Chỉ riêng con đường sạp đồ ăn thôi mà cô suýt chút không thoát ra nổi.

Vì liên quan tới thói quen ăn uống nên trong ngày chợ phiên, các sạp hàng bán đồ chiên rán nhiều vô kể. Hề Việt nhìn thấy đủ các đồ chiên với muôn hình vạn trạng, có lẽ là tempura Nhật phiên bản Vân Nam.

Nào là bánh sợi dừa, bánh đu đủ, các loại bánh nếp, khoai tây các loại, còn có các loại nấm, rau rừng, từng loại đều được áo lớp bột mỏng, bày gọn gàng trong nồi.

Khi ra lò chúng sẽ được lót một lớp lá chuối tiêu, kết hợp với nước chấm làm từ nước me chua và mùi tàu, hành lá, nhìn rất có cảm giác nghệ thuật nguyên sinh.

Hề Việt vừa ăn no, lúc này thật sự không ăn nổi nữa, chỉ có thể lưu luyến hít nấy hít để mùi hương trong không khí.

Là mùi thơm từ dầu chiên, mộc mạc lại bình dị.

Cô còn nhìn thấy một loại rau rừng chưa từng thấy bao giờ, khi đi lên hỏi mới biết, đó là rau má. Cách làm vẫn tương tự như trên, sau khi áo bột thì bỏ vào nồi chiên, lớp lá mỏng manh lập tức bung xoã, từng lớp bọt khí sáng rọi nổi lên trên mặt dầu, không cần thưởng thức, chỉ cần nghe thôi cũng đủ khiến bao người thích thú.

Một đứa nhóc nghe theo lời mẹ dặn, mua một phần đồ chiên, còn mua thêm cho mình bánh ngô nếp, chan đường lên rồi ăn.

Kết quả bánh ngô nếp vừa tới tay, cậu bé vừa ngặm vừa chạy về phía trước, không nghe thấy ông chủ đứng phía sau gọi tên cậu: Này, còn một cái nữa, cháu ăn rồi thì không nhớ tới mẹ nữa hả?

Mọi người xung quanh cười nắc nẻ.

Hề Việt đi cùng hướng với cậu bé, cô thấy cậu nhóc chạy qua dòng người tấp nập, len qua từng khe hở rồi biến mất tăm.

Cô không đuổi kịp, hết cách, chỉ đành cầu nguyện lát nữa cậu bé sẽ không bị đánh.

Đi khỏi sạp đồ ăn còn phải qua khu bán rau.

Nghĩ gì cái đó tới, Hề Việt còn đang cảm thán mình hiểu biết hạn hẹp, không biết quá nhiều loại rau thì giờ cô đang chen chúc giữa bao người, hàng trăm sạp rau bày ra trước mắt, cô không biết nên đi về phía nào, tựa như người nhà quê bước vào chốn xa hoa.

Rau của Vân Nam có quá nhiều loại, thật sự quá nhiều.

Kỳ lạ quá, thật sự quá kỳ lạ.

Cô không thể chấp nhận thứ nhỏ xinh, nhiều màu sắc, trông giống cà chua bi lại chính là quả ớt.

Là người miền Bắc, cô cũng không biết đậu đũa có vẻ ngoài bình thường còn có dáng vẻ bốn góc gồ lên dũng mãnh như thế, nó được gọi là đậu rồng. Sự đối lập giữa hai loại này mạnh mẽ tới mức như tàu hoả Thomas độ thành robot Gundam*.

*Tàu hoả Thomas là tàu trẻ con, rất đáng yêu, robot Gundam là robot chiến đấu, câu này ngụ ý sự đối lập, trái ngược hoàn toàn.

Rau xanh thì càng không phải nói. Chỉ riêng rau mùi tàu đã có rất nhiều loại, nào là mùi tàu già, rau mùi tàu Myanmar… Nếu không phải cô hỏi thêm, có lẽ sẽ mãi mãi không ngờ thứ nhìn có vẻ là họ hàng của rau cải ngọt là rễ cây chàm, nó không phải thuốc mà là một loại rau có thể xào chay được.

Vân Nam còn có thói quen ăn hoa, ví dụ như hoa bí, hoa lê dại, hoa dây leo trắng… Cách làm đa số là xào chay hoặc trộn gỏi.

Tới mỗi sạp hàng, Hề Việt gần như đều phải ngồi xổm xuống, thấy cái nào là là hỏi. Ban đầu cô còn ngại không dám lên tiếng, nghĩ hay là mua đại cái nào giống chút, coi như đóng học phí ra đời, về sau thấy chủ sạp đều rất kiên nhẫn, hơn nữa người hỏi không chỉ có mình cô, bởi lẽ có quá nhiều loại hoa, loại rau, ngay cả người bản địa cũng không dám bảo đảm biết hết từng loại, nên phải hỏi tên, hỏi cách làm, còn phải ngửi thêm, như vậy hỏi vài câu là chuyện quá đỗi bình thường.

Hề Việt học theo, cũng ngửi từng loại một, ngửi tới mức cảm thấy mũi không phải của mình nữa. Trong khoang mũi toàn là mùi thanh mát, ngai ngái đắng, còn thoang thoảng mùi bùn đất.

Cô cảm thấy mình cũng sắp biến hình rồi, biến thành một nhúm búp cọ non ngồi xổm dưới đất, nó chính là lớp lá vẫn chưa phát triển hết trên cây cọ, thường sẽ ẩn mình dưới tán cây, nhìn tựa như búp măng mùa đông, từng lớp từng lớp một, cách ăn cũng tương tự như trên, xào lửa lớn là được.

Hề Việt nhìn đông ngó tây, thấy mình gần giống với khí chất của búp cọ non nhất, bởi lẽ cô là người vô hình, không bắt mắt nhất trong số hoa cỏ muôn hình vạn trạng này.

Nhưng nó ngon mà! Ngon là được! Ông chủ nói xào cái này ngon lắm!

Cô chụp búp cọ non, an ủi mình như vậy, còn thầm cười thích thú trong lòng.

Khi mùi hương xung quanh ngày một nồng đậm, mùi hương kỳ lạ bao trùm lấy chợ rau tươi, Hề Việt lập tức đoán ra mình đã tới khu bán thực phẩm phụ, gia vị.

Quả nhiên, Hề Việt đứng trước cửa sạp gia vị lớn nhất, cô ngó vào trong, nhìn thêm chút nữa, so sánh một chút, cảm thấy sạp bán đồ đi qua lúc này như cánh rừng um tùm cây cối. Sạp bán gia vị đó là phòng phép thuật nằm sâu trong rừng, cửa được lợp bằng tre trúc, bày bán rất nhiều gia vị theo thứ tự, đó là nồi nấu và bát nước thuốc của nữ phù thuỷ.

Nước thuốc này có thể gây ảo giác, nếm một thìa là nghiền, nếm hai thìa là không quên được.

Lâu dần bạn sẽ không thể rời khỏi Vân Nam.

Trong tiệm gia vị khá tối, loáng thoáng có khách hàng nói chuyện với ông chủ. Hề Việt lấy tờ giấy Tiểu Ngọc đưa cho mình ra, đoán, đừng nói bên trong thật sự có phù thuỷ nhé!

Tiểu Ngọc ghi rõ cần mua những gia vị gì, số lượng bao nhiêu, còn có một vài thứ đặc biệt hơn, ví dụ như thảo dược đông y, hạt sen, tuyết liên tử, củ mài, những thứ này đều có thể mua ở cửa tiệm này.

Hề Việt cầm tờ giấy lên đối chiếu, liếc thấy có người đi ra, cô nghĩ là ông chủ, vừa định lên tiếng hỏi, nào ngờ va phải Trì Tiêu.

Cả hai đều sững sờ.

Có lẽ vì đi dạo chợ nên quần áo dễ bẩn hơn, hôm nay Trì Tiêu mặc áo phông đen rộng rãi, đứng dưới ánh mặt trời càng làm nổi bật làn da trắng sáng.

Khoảnh khắc này, mùi hương liệu k*ch th*ch khứu giác bao trọn lấy anh, tựa như có hình có khối. Hề Việt khẽ hít một hơi, cảm nhận được rõ từng nguyên tố trong nó, đồng thời cô cũng thử an ủi chúng, nói với chúng rằng, đừng gây sự nữa, đừng giày vò nhau nữa, tôi nhìn thấy rồi, tôi để ý tới anh rồi, được rồi đấy.

Thật sự có phù thuỷ, mà là nam phù thuỷ, còn là kiểu hạ độc khiến hồn phách người ta nhiễu loạn.

Hề Việt nghĩ.

Cằm cô vẫn chưa khép lại, cô và Trì Tiêu từng có vô số lần mắt chạm nhau, hiếm khi nào cô thắng được, lần này vẫn như thế.

Cô nghĩ, Trì Tiêu đơn thân độc mã như vậy, gia nhập nhanh, rút cũng nhanh. Bởi vì nhìn bể nổi, nhìn bao quát nên thế giới của anh vô cùng sặc sỡ, thoáng đáng. Không giống như cô, chỉ nhìn chằm chằm một chỗ, nếu chạm phải trái tim cô rồi, cô chỉ khát khao dính mắt vào đó, có muốn rút ra cũng tốn vô vàn sức lực.

Trì Tiêu khôi phục lại vẻ bình thường trước, cười với cô: “Trùng hợp quá.”

Sau đó, không đợi Hề Việt lên tiếng, anh lại nói thêm: “Tôi tới mua đồ, tôi không biết hôm nay cô cũng tới đây.”

Như sợ cô hiểu lầm nên bắt buộc phải giải thích.

Khi nói chuyện, có hai người đi ra sau Trì Tiêu, một người là ông chủ, ông hỏi Hề Việt cần mua gì, người còn lại do Trì Tiêu giới thiệu, đây là một đầu bếp của Xuân ở Vân Nam.

Thật sự quá trùng hợp, mọi gia vị trong cửa hàng Trì Tiêu đều mua ở tiệm gia vị này, hai người họ làm ăn lâu năm với nhau, do đó khá thân thiết.

Hôm nay vừa hay cần đi mua đồ nên Trì Tiêu đi theo, nào ngờ gặp phải Hề Việt.

“Tôi thật sự không biết lịch trình của cô.” Dường như sợ cô không tin, Trì Tiêu nói thêm câu nữa.

Hề Việt hơi bực bội, anh nghi thần nghi quỷ như vậy, làm như cô nhỏ nhen lắm ấy.

“Ừ, trùng hợp, tôi mua đồ giúp bạn.”

“Có cần giúp gì không?”

Người tốt Trì Tiêu mãi mãi như vậy, nhiệt tình, trượng nghĩa với bạn bè. Tại sao giọng anh vào ban đêm và ban ngày lại khác nhau đến thế? Dường như giọng nói khi đứng đối diện nói chuyện và khi nghe qua loa cũng khác nhau.

Hề Việt cảm nhận được sự khác biệt nhỏ bé, nhưng cô không rõ nguyên nhân.

Không có gì cần giúp cả.

Hề Việt nghĩ vậy. Ông chủ đã chọn đồ giúp cô, vừa mở túi nilone ra vừa hỏi cô, thảo quả cần mua loại 50 tệ nửa cân hay 80 tệ nửa cân? Hoa tiêu đỏ muốn mua loại Chiêu Thông hay Hán Nguyên?

Hề Việt ngơ người.

Kỹ vậy sao? Giấy không ghi gì hết.

Cô định gọi điện cho La Dao.

Trì Tiêu cúi người, ngón tay bốc một nắm hoa tiêu đỏ, sau đó bóp nát chúng ra, dường như đang xem độ khô của nó. Anh hỏi Hề Việt: “Mua nhiều vậy tính làm gì thế?”

“Ăn cưới.” Hề Việt thành thật đáp.

Bên kia, La Dao đã nghe máy, kết quả sau khi bàn bạc với Tiểu Ngọc là: Loại nào cũng được.

Loại nào cũng được! Chỉ cần mua đúng loại nấu ăn là được.

Bên kia rất ồn, giọng nói cũng to, Trì Tiêu nghe rõ mồn một, anh không khỏi bật cười.

“Tôi chọn giúp cô, đưa danh sách cho tôi.”

Hề Việt không nghi ngờ khả năng của Trì Tiêu, năng lực có thừa, người ta là dân trong ngành mà. Cô chỉ hơi khó xử, “ván bài ngửa” tối qua vẫn chưa tiêu hoá hết được, nay đã gặp lại, còn phải nhận sự giúp đỡ từ anh.

Ngượng quá.

Trì Tiêu lại như nhìn thấu mọi suy nghĩ của cô.

“Tiện tay thôi.” Anh nói.

Anh kêu đầu bếp đi cùng chuyển đồ vừa mua lên xe trước.

Hôm nay họ đi xe van của cửa hàng, mua rất nhiều đồ, trong xe chất thành ngọn núi nhỏ.

Cửa tiệm không còn đường phèn Di Lặc Tiểu Ngọc cần mua, phải tới kho lấy, ông chủ bảo Hề Việt đợi chút, ông sẽ quay lại ngay.

Hề Việt thẳng thừng ngồi lên ghế nhựa ngoài cửa đợi.

Trì Tiêu cũng kéo một cái ghế, ngồi xuống cạnh cô.

Lúc này đã gần trưa, ánh mặt trời hắt xuống như đổ lửa, tạo nên vệt nắng dày dưới nền đất.

Dòng người tấp nập đi chợ phiên vẫn nhiều vô kể, tiếng trò chuyện rộn ràng.

Thứ im lặng duy nhất chỉ có bầu không khí giữa hai người họ, cả hai cách nhau khoảng một tấc.

Hề Việt nhắm mắt rồi mở mắt ra, trong lòng vô cùng bực bội.

Khi thấy bầu không khí khó chịu, cách xử lý tốt nhất là cố gắng phá vỡ nó, vậy nên cô chủ động lên tiếng, muốn nói bừa điều gì đó, nhưng hiển nhiên Trì Tiêu cũng có suy nghĩ giống cô, anh cũng lên tiếng, hai câu nói va vào nhau.

“Mùi này quen lắm.” Hề Việt nói.

“Tối qua ngủ không ngon hả?” Trì Tiêu nói.

Hai người nhìn nhau, sau đó lại nhìn qua chỗ khác. Trì Tiêu cúi đầu cười, có vẻ rất bất lực, sau đó anh lại ngẩng đầu lên nhìn về phía xa.

Hề Việt mím môi, hít sâu một hơi, tiếp tục chủ đề của mình. Cô nói, cảm giác mùi trong tiệm gia vị quen lắm, trước đây tôi từng ngửi thấy mùi này rồi. Nó khiến cô có ấn tượng sâu sắc, là mùi cô ngửi thấy trên người ông lão ngồi cạnh trên chuyến bay từ Côn minh tới Đằng Xung, khi ấy cô còn nghĩ là mùi cao dán hay thảo dược nào đó, giờ đã tìm được nguồn gốc rồi, là gia vị.

Vô số hương liệu và gia vị đan cài vào nhau, hoà hợp tới lạ kỳ, bất giác không phân biệt được anh với tôi.

Hề Việt đoán, có lẽ ông lão ấy là người buôn bán gia vị? Ngày nào cũng đắm mình trong mùi hương lẫn lộn này?

“Có khả năng là vậy. Vân Nam sản xuất những gia vị này, gia vị, hương liệu nổi tiếng lắm.” Trì Tiêu nói mãi rồi bắt đầu đi lệch hướng: “Không chỉ vậy, đặc sản Vân Nam đếm không xuể, cô chưa từng nghe ai nói có lẽ Vân Nam là tỉnh thành có nhiều ca sĩ dân ca, nhà thơ, nhà nghệ thuật, nhạc sĩ nhất Trung Quốc sao? Ngành nào, lĩnh vực nào cũng có nhân tài, không hiếm gặp.”

Hề Việt bị câu nói kỳ lạ này chọc đúng điểm cười, cô cười theo anh: “Ồ, vậy tôi thêm mấy đối tượng nữa nhé. Có lẽ cũng có cả pháp sư, thầy bói Tarot, người pha chế rượu, còn cả người ca hát, người nhảy múa, người diễn kịch nói nữa…”

Bất kể bạn làm nghề gì, bao nhiêu tuổi, có trải nghiệm gì, chỉ cần nắm lấy được cơ hội, mọi người đều sẽ chạy đến Vân Nam, đúng thật là thần kỳ.

Hề Việt nói tiếp với Trì Tiêu theo chủ đề này, nói về những loại rau kỳ lạ, lạ lẫm cô thấy trong chợ ban nãy.

Trì Tiêu nghe cô kể chuyện, mắt nhìn quầng thâm của cô, nhắc lại lần nữa: “Thức đêm à?”

Hề Việt ngậm miệng lại.

Cô cảm thấy Trì Tiêu hơi đang ghét, biết rõ còn cố hỏi, nhưng cô không tiện nổi cáu, nhất là khi cô để ý thấy sắc mặt Trì Tiêu không tốt lắm. Anh lộ rõ vẻ mệt mỏi, híp mắt lại nhìn ngây ngốc một chỗ, giống như linh hồn đã bay tới phương trời xa.

Màn giằng co tối qua khiến họ tốn sức lực.

“Xin lỗi nhé.”

Trì Tiêu nhìn cô: “Sao lại đột nhiên xin lỗi?”

Hề Việt xua tay. Cô không muốn giải thích, có những chuyện thật sự không cần nói quá rõ ràng, cũng là chừa khoảng trống cho hai bên liên quan.

“Đừng như vậy.” Trì Tiêu nhìn sang chỗ khác, thoải mái, tự nhiên: “Cô không có lỗi với bất kỳ ai cả, hôm qua tôi ngủ không được là vì đang nghĩ có những thứ có lẽ tôi đã phán đoán sai, là tôi động chạm tới cô, người phải xin lỗi là tôi mới đúng.”

Trái tim Hề Việt rung lắc một nhịp, cô quay đầu nhìn góc mặt Trì Tiêu.

Cô rất muốn nói, anh không phán đoán sai, cũng không cảm nhận sai. Chỉ là có những chuyện, cho dù chúng ta có chung cảm nhận cũng không bắt buộc phải đưa ra lựa chọn giống nhau.

Con người không phải như vậy sao? Mỗi người mỗi khác, trong quá trình tìm kiếm sự tương đồng ấy, mọi người sẽ chọn ra người phù hợp để đồng hành đi về phía trước.

Ai cũng không sai, chỉ là không hợp để đi cùng nhau mà thôi.

Ông chủ đã quay lại.

Theo danh sách của Hề Việt, ông đã đóng gói từng món một, chất thành hai túi nilon đen to, ông kêu Hề Việt kiểm tra lại.

Thật ra Hề Việt cũng không hiểu, tiện tay mở túi lá tía tô khô gần nhất ra xem rồi đặt về chỗ cũ.

Trì Tiêu kiểm tra cho cô.

“Cô đi đâu, tôi xách qua đó giúp cô.”

Hề Việt vẫn luôn mất tập trung, trong lòng trống rỗng nên không từ chối.

Trên đường tụ tập với La Dao và Tiểu Ngọc, họ đi qua sạp bán hoa tươi. Hoa tươi Vân Nam vừa rẻ lại tươi có tiếng, Hề Việt vốn còn đang nghĩ sau khi tới Vân Nam, ngày nào cũng sẽ mua tặng bản thân một bó. Tặng con khỉ khô, mấy ngày trước chẳng hôm nào nhớ ra nổi.

Cô tốn mười tệ mua một bó lan hồ điệp không biết thuộc loại nào cho chính mình.

Rất nhiều người tới mua hoa để thờ cúng trong nhà, đa số hoa họ mua là hoa sen, hoa ly hoặc hoa dành dành, màu sắc tươi sáng.

“Tôi mời anh uống gì đó nhé.”

Hề Việt ngại khi phải nhờ Trì Tiêu, thấy sạp bán chè sữa dừa đá ngọt nên muốn mời anh.

Chè sữa dừa là đồ ngọt của Myanmart, được làm từ sữa dừa khuấy cùng sữa, thêm vào đó hạt kê, dừa sợi, bánh mì khô, thường sẽ rắc thêm đường kéo sợi đủ màu sắc lên trên, trông vô cùng thích mắt.

Sạp hàng ở chợ không cầu kì như thế, chè được đựng trong túi nilon trong suốt, đóng thành từng túi một, cắm thêm ống hút, uống như trà sữa.

Hề Việt không cho anh cơ hội từ chối, chủ yếu là vì cô không nghĩ ra cách cảm ơn anh nào khác nữa.

“Tôi nói này, có cần tới mức đó không?” Trì Tiêu nhìn thấu tâm tư nhỏ của cô, bèn mắng: “Cô cũng chỉ có vậy thôi hả, chẳng phải giúp cô chuyện gì to tát, cô bắt buộc phải tính toán rạch ròi thế sao?”

Sợ cô không hiểu đúng ý, anh giải thích thêm: “Không phải tôi nói chúng ta chỉ là bạn bè thôi sao. Từ đó nói sao nhỉ… à, cảm giác hợp cạ, chỉ là cảm giác hợp cạ với cô cao hơn chút thôi, ok? Từ ngày tôi quen cô, cô đã như vậy rồi, rụt rè thận trọng, khách sáo tới mức giả tạo, giúp đỡ lẫn nhau không phải rất bình thường à? Cô rất tốt, cô xứng đáng được người khác đối xử tốt…”

“Sau này chúng ta vẫn là bạn sao?” Hề Việt buột miệng.

“Hả?”

Hề Việt bình tĩnh lại, tay xách hai túi chè sữa dừa, nhìn thẳng vào mắt Trì Tiêu. Từ lời Trì Tiêu nói, cô bắt được phần cô nghĩ là quan trọng nhất: “Sau này chúng ta vẫn sẽ là bạn sao? Như anh nói đấy, giúp đỡ lẫn nhau, bạn bè thường xuyên liên lạc, tôi hy vọng sau này khi tôi quay về, tôi sẽ nhớ mình đã quen một số người ở Vân Nam, họ đều là người tốt…”

Trì Tiêu tức đến bật cười, thẻ người tốt gặp trên giang hồ lại tới rồi.

“Đúng thế, tôi là người tốt, cũng là bạn của cô.” Anh lồng hai túi vào một tay, sau đó giơ tay không lên, vốn muốn ấn trán Hề Việt, nhưng bàn tay lơ lửng trên đầu cô, cuối cùng vẫn không hạ xuống.

Chỉ vỗ giữa không trung như vậy.

“Bạn của cô, người tốt Trì Tiêu nói cho cô biết, đừng có gánh nặng tâm lý gì hết, thả lỏng ra.”

Thả lỏng ra.

Thả lỏng ra Hề Việt.

Hề Việt thầm nói.

Cô đưa một túi chè sữa dừa đã cắm ống hút cho Trì Tiêu, túi còn lại cho mình.

Cảm giác ngọt ngào, béo ngậy, mát lạnh tràn ngập khoang miệng, cũng đè nén một số cảm xúc rối ren.

Nhưng nó không được hoá giải mà đè thẳng lên toàn thân.

Hề Việt cũng không biết lần sau chúng trồi lên là lúc nào.

“Những người bạn khác của cô đâu?” Trì Tiêu hỏi.

Hề Việt chỉ phía trước.

Mấy cửa hàng phía trước đều bán quần áo.

Nói chính xác hơn là bán vải, thói quen ở đây là chọn vải tốt để may quần áo.

Vải trang phục dân tộc Thái thường nhiều màu sắc, bắt mắt, mang theo hoa văn, hình dáng cuốn hút, đa dạng. Rất nhiều hoa văn mang hàm nghĩa sâu xa, ví dụ như đôi chim non, rồng bay lượn, tỳ hưu dũng mãnh, còn có các loại hoa và kiến trúc uy nghiêm.

Tiểu Ngọc và La Dao tới cửa hàng từ lâu, cả hai đang chọn vải.

La Dao liếc qua thấy Trì Tiêu xách túi đồ đứng sau Hề Việt liền dùng ánh mắt dò hỏi Hề Việt, chuyện gì đây, sao lại đuổi tới đây rồi?

Hề Việt cười với cô ấy, lắc đầu không nói gì.

Lúc này trong tiệm vang lên tiếng cười đùa, cô Tiểu Ngọc kể chuyện cười gì đó, các thím xung quanh bật cười, lần lượt nhìn Tiểu Ngọc. Tiểu Ngọc ngại ngùng không dám ngẩng đầu lên, trốn ra sau Hề Việt, vùi đầu xuống.

Một thím kéo Tiểu Ngọc lại.

Hôm nay cô dâu không chỉ cần thử trang phục mà còn phải make-up thử. Cô dâu dân tộc Thái kết hôn còn phải có kiểu tóc hợp với phong tục tập quán, hôm nay đều phải thử hết.

Còn về Hề Việt và La Dao thì chọn vải may hợp cho phù dâu là được. Ý của Tiểu Ngọc là, cô ấy đặt may váy phù dâu theo kiểu của dân tộc Thái, nhưng mọi người sẽ tự chọn loại vải, nhất là người bạn từ phương xa tới như Hề Việt. Có một chiếc váy như vậy cũng có thể giữ lại làm kỷ niệm.

La Dao chọn tấm vải in hoa văn bảo tướng* màu hồng đào, Hề Việt chọn tấm màu xanh lam nhạt in hoa văn nước chảy, dưới ánh mặt trời, nó sẽ toả ra tia sáng tĩnh lặng mà linh động theo từng bước chân.

*Hoa văn uy nghiêm mang tính tôn giáo, thường có ý nghĩa trang nghiêm, cát tường…

Ông chủ cửa tiệm kiêm thợ may là một ông lão, mọi người gọi ông là ông Đao.

Ông Đao rất có tiếng tại chợ này, một là vì tay nghề cao, hai là vì hay buôn chuyện, thậm chí trong mắt người ngoài, ông còn hơi điên khùng. Nói không hợp cạ là ca múa nhảy nhót, đo số đo cho khách hàng sẽ đột nhiên ho một tiếng, làm khách giật mình.

Tính cách vui vẻ, yêu đời như vậy cũng coi như thấm nhầm tinh thần lạc quan của người Vân Nam.

La Dao nói thầm với Hề Việt, thật ra trước đây cửa tiệm này do hai vợ chồng mở, về sau vợ ông Đao qua đời nên trở thành một người. Theo lí mà nói, trước và sau hôn sự đều phải cân đo đong đếm kỹ càng, ví dụ như tìm thợ may may quần áo nên tìm người có gia đình trọn vẹn, con cái đủ đầy để lấy cái may, nhưng rất nhiều người không tin điều này, mọi người muốn tới chỗ ông Đao hơn. Con người đi tới điểm cuối cùng của đời người là chuyện khó tránh khỏi, khi còn cạnh nhau biết trân trọng nhau, vui vẻ, hạnh phúc trải qua kiếp người, đó là mong ước vô cùng tươi đẹp.

Nghĩ vậy, ông Đao là ông lão có phúc khí đấy chứ.

Trì Tiêu đứng đợi ngoài cửa, trông đồ cho mọi người.

Hề Việt hơi khác nên đi qua, lấy chè sữa dừa trong tay Trì Tiêu uống một ngụm, khi nuốt xuống cô mới nhận ra đây không phải túi của mình.

Vừa nãy cô đã uống hết, vứt túi chè đi, đây là túi của Trì Tiêu.

Cả người cô lạnh toát.

Cũng may Trì Tiêu mải xem điện thoại, hình như không để ý tới.

Váy của dân tộc Thái không phức tạp lắm, ông Đao tay nhanh thoăn thoắt, vài ba đường may đã có thể mặc lên người.

Hề Việt không nhớ lần trước mình mặc váy là vào lúc nào.

Không phải cô không thích mà là bình thường thật sự không có thời gian để chải chuốt.

Váy ống dân tộc Thái có kiểu cách đơn giản, trên thẳng dưới thẳng, không sợ bị nhăn, không sợ bị kéo lên hay buông thõng xuống quá, đa số phần vải sẽ để trắng để làm nổi bật vẻ đẹp của lớp vải.

Hề Việt thay sang chiếc áo cổ tròn, cài khuy lệch để kết hợp cùng váy, tay áo vát gọn phần vai để lộ bờ vai nhỏ nhắn, hai cánh tay cân đối, chân đi dép xỏ ngón đan mây. Mỗi bước đi, hoa văn dòng nước trên váy sẽ đung đưa theo, màu xanh ngát của trời, trong veo của nước, tựa như ánh dương sớm mai chiếu xuống mặt hồ, tạo nên lớp màn bạc lấp lánh.

La Dao “oa” một tiếng, thu hút ánh mắt của mọi người xung quanh.

Hề Việt cảm nhận được ánh mắt dừng trên người mình, cô bắt đầu xấu hổ, tay chân luống cuống. Cũng may La Dao cũng thay đồ với cô, sau đó tới màn hai người khen ngợi lẫn nhau.

Trang phục cưới của Tiểu Ngọc đã được sửa xong, váy cô dâu sẽ gia công tỉ mỉ hơn. Váy có màu đỏ tươi rạng rỡ, mũi thêm vàng óng ánh hút mắt. Tiểu Ngọc định lấy điện thoại của mình nhưng một thím không cho. Về sau Hề Việt và La Dao mới biết, Tiểu Ngọc không kìm được muốn gọi video cho chồng tương lai để anh xem, xem cô có đẹp không.

Mấy cô mấy thím vừa cười vừa cản cô ấy lại, nào có cô dâu nào vào mấy ngày trước hôn lễ lại vội vã cho chú rể xem trang phục cưới như vậy?

Tiểu Ngọc mặc kệ.

Cô ấy vén váy mình lên, né trái trốn phải, mấy thím đuổi trước ngăn sau. Trong cửa tiệm, mọi người cười đùa vui vẻ khiến bầu không khí oi bức sau trưa nóng hơn bao giờ hết.

Hạnh phúc nhỏ nhoi lại trân quý, ai nấy đều bị ảnh hưởng theo.

Hề Việt bảo vệ cho Tiểu Ngọc, cảnh tượng như chim đại bàng tính bắt gà con.

Cô liếc mắt thấy La Dao lặng lẽ rút lui.

Trong tầm mắt của cô, La Dao trốn vào chỗ yên tĩnh của chợ, áp điện thoại lên tai, đó thật sự là một cuộc gọi dài.

Sau khi kết thúc, La Dao quay lại, mắt đỏ hoe.

Hề Việt không nói gì, không hỏi nội dung cuộc gọi, vờ như không thấy, chỉ khẽ đi qua, khoác tay La Dao, tặng bó hoa lan hồ điệp mình vừa mua cho cô ấy.

Họ cùng nhìn về phía Tiểu Ngọc mặc váy cưới xinh đẹp, mặt tràn ngập ý cười.

Cuối cùng cuộc gọi video vẫn được tiến hành, Tiểu Ngọc nói về phía màn hình, mang theo giọng điệu nũng nịu.

Họ chưa từng thấy Tiểu Ngọc như vậy.

Cô gái bình thường yểu điệu, hướng nội, khi ở trước mặt người mình yêu lại năng động, hào hứng đến thế, thậm chí là vô ưu vô lo.

“Tốt quá.” La Dao nói.

Đúng vậy, tốt thật.

Hề Việt nhớ tới bình luận nào đó ở tài khoản Mặt trăng và vùng đất dâu tây dại, có người nói, hy vọng những người có tình trên thế gian này đều sẽ gặt được trái ngọt.

Cô chưa bao giờ hy vọng câu nói này thành sự thật đến thế.

Gặp gỡ đã khó, quen biết cũng khó, ở bên nhau còn khó hơn.

Nếu có chân tình ở ngay trước mắt, mọi chuyện trên cõi đời này đều có thể thu mình lại trước lưỡi dao sắc bén, không còn méo mó như vậy nữa.

Nó là lớp áo giáp nội tại, cũng là kỳ tích trong cuộc đời bình thường.

Hề Việt ngẩn người nhìn váy cưới Tiểu Ngọc hồi lâu, trái tim cứ thể sụp xuống. Tới khi tâm trí quay lại, cô chợt hớ ra ở đây còn một người nữa!

Trì Tiêu đâu?

Cô vén váy lên nhìn về phía xa.

Cũng may, chỉ nhìn một cái đã tìm thấy anh.

Trì Tiêu vẫn luôn đứng ở cửa, chưa từng rời đi.

Từ đầu tới cuối, ánh mắt anh vẫn bình tĩnh, lặng lẽ ngắm nhìn cô, tới khi cô quay đầu lại sẽ rơi thẳng vào ánh mắt ấy.

Dòng nước chuyển động, chút vệt nắng trên mặt nước rung lắc dữ dội.

Có gió đang thét gào.

Ánh mắt ấy vô cùng chăm chú, đủ để xuyên qua tiếng cười đùa huyên náo, xuyên qua mọi con người và sự vật, chính xác mà ổn định, không màng tất cả, cứ thế lao về phía nhau.

Hết lần này tới lần khác.

Gặp gỡ vốn dĩ đã là điều thần kỳ.

Hề Việt đứng tại chỗ, không tài nào bước đi trước ánh nhìn của Trì Tiêu.

Tà váy cô rủ xuống, nếp nhăn nơi trái tim khó mà phẳng lại.

Cô nghĩ, từ nay trở về sau, bất kể tương lai cô và Trì Tiêu còn gặp lại nữa hay không, kiếp này cô cũng sẽ không quên được khoảnh khắc ấy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn